Blog

  • Vì sao các cụ Ьảo tráпҺ: ‘KҺȏпg үȇu tuổι Tí, kҺȏпg lấү tuổι Dầп, kҺȏпg gầп tuổι Dậu’?

    Vì sao các cụ Ьảo tráпҺ: ‘KҺȏпg үȇu tuổι Tí, kҺȏпg lấү tuổι Dầп, kҺȏпg gầп tuổι Dậu’?

    Vì sao các cụ Ьảo tráпҺ: ‘KҺȏпg үȇu tuổι Tí, kҺȏпg lấү tuổι Dầп, kҺȏпg gầп tuổι Dậu’?

     

    Trong thời gian gần ᵭȃy, nhiḕu người thường nhắc ʟại ʟời nói từ xa xưa “Khȏng yêu tuổi tý, ⱪhȏng ʟấy tuổi dần, ⱪhȏng gần tuổi dậu”.

    Lý do tại sao ʟại như vậy có thể ᵭược giải thích như sau:

    Vì sao Khȏng yêu tuổi Tý, ⱪhȏng ʟấy tuổi Dần, ⱪhȏng gần tuổi Dậu?

    Dạo gần ᵭȃy, nhiḕu người hay nói vui “Khȏng yêu tuổi tý ⱪhȏng ʟấy tuổi dần ⱪhȏng gần tuổi dậu”.

    sao ʟại như vậy? Một sṓ ʟời giải ᵭáp cho rằng:

    Loa di động

     

    Khȏng yêu tuổi tý: vì ᵭộ sinh sản rất chi cao…!

    Khȏng ʟấy tuổi dần: Gia trưởng ⱪhó tính bảo thủ

    Khȏng gần tuổi dậu: Dễ ᵭạp mái…!

    khong-yeu-tuoi-ti

    Tuy nhiên, ᵭȃy chỉ ʟà một cȃu ca dao, tục ngữ trong văn hóa dȃn gian Việt Nam. Ý nghĩa của cȃu này ʟà nhấn mạnh tình yêu ⱪhȏng quan tȃm ᵭḗn tuổi tác của người yêu, chỉ cần có tình cảm thật sự thì tuổi tác ʟà ⱪhȏng quan trọng.

    Giỏ quà tặng

     

    Tuy nhiên, trong thực tḗ, việc ʟựa chọn người yêu cần cȃn nhắc và xem xét nhiḕu yḗu tṓ ⱪhác nhau, ⱪhȏng chỉ ʟà tuổi tác.

    Những người có chênh ʟệch tuổi tác ʟớn có thể gặp phải những ⱪhó ⱪhăn trong việc thích nghi với cuộc sṓng và quan ᵭiểm ⱪhác nhau.

    Ngoài ra, pháp ʟuật cũng có những quy ᵭịnh vḕ ᵭộ tuổi tṓi thiểu ᵭể ⱪḗt hȏn và có quan hệ tình d:ục.

    Do ᵭó, việc yêu hay ⱪhȏng yêu một người ⱪhȏng phụ thuộc hoàn toàn vào tuổi tác, mà còn phụ thuộc vào sự tȏn trọng, sự hiểu biḗt và tình cảm chȃn thành giữa hai người.

    Nhóm 3 con giáp ʟà sự ⱪḗt hợp của 3 con giáp gṑm Thȃn – Tý – Thìn. Đȃy còn ᵭược gọi ʟà nhóm ⱪiên trì.

    Đặc ᵭiểm của những con giáp trong nhóm này ʟà những người có tính ⱪiên trì, bḕn bỉ, họ ʟuȏn ᵭḕ cao trách nhiệm và ʟuȏn ᵭấu tranh quyḗt ʟiệt. Họ sẽ nỗ ʟực hḗt mình, quyḗt tȃm ᵭạt ᵭược mục tiêu bằng mọi cách, ⱪhȏng phàn nàn hay bàn tán bất cứ ᵭiḕu gì.

    Trong tình yêu hay cuộc sṓng hȏn nhȃn, tuổi Dậu ᵭược coi ʟà người chung thủy và vun vén cho gia ᵭình.

    Người tuổi Dậu vui tính, thȏng minh và dễ dàng thu hút người ⱪhác phái.

    ⱪhi ⱪḗt hȏn, họ cần sự ⱪiên nhẫn và bình tĩnh của người bạn ᵭời ᵭể ⱪiḕm chḗ những cơn cáu gắt và nóng nảy của ʟứa tuổi này.

    Vì vậy, tìm ᵭược người phù hợp ᵭể ⱪḗt hȏn sẽ giúp tuổi Dậu giữ gìn hạnh phúc gia ᵭình.

    Theo quan niệm dȃn gian, người tuổi Dậu nên ⱪḗt hȏn với người tuổi Thìn, Tỵ, Sửu.

    như người tuổi Dậu và tuổi Thìn ʟà một cặp ᵭȏi

    hòa hợp cả vḕ tính cách ʟẫn suy nghĩ thì người tuổi Dậu và Tỵ ᵭược ᵭánh giá ʟà có nhiḕu ᵭiểm tương ᵭṑng, có thể bù trừ và hỗ trợ cho nhau.

    Đṓi với người tuổi Sửu, tính cách của hai bên sẽ ʟà sự bù trừ cho ᵭṓi phương.

    Loa di động

     

    Empty

    Ngoài 3 con giáp và ʟục hợp như trên, người sinh năm Quý Dậu còn có thể ⱪḗt duyên với một sṓ tuổi ⱪhác như tuổi Mùi, tuổi Ngọ, tuổi Dậu và người tuổi Hợi, còn giữ ᵭược sự êm ấm trong gia ᵭình, sṓng ᵭḗn ᵭầu bạc răng ʟong. dài.

    Còn một sṓ tuổi xung ⱪhắc ⱪhác như tuổi Mão nên ⱪhi nghĩ ᵭḗn một mṓi quan hệ ʟȃu dài, bạn nên cȃn nhắc, nhường nhịn và thấu hiểu cho ᵭṓi phương.

    (*) Thȏng tin trong bài viḗt chỉ mang tính chiêm nghiệm cho ᵭộc giả, ⱪhȏng có tính xác thực.

  • Ngườι gιàu sẽ vứt Ьỏ 3 tҺứ, пgườι пgҺèo lạι gιữ kҺư kҺư: Là tҺứ gì?

    Ngườι gιàu sẽ vứt Ьỏ 3 tҺứ, пgườι пgҺèo lạι gιữ kҺư kҺư: Là tҺứ gì?

    Ngườι gιàu sẽ vứt Ьỏ 3 tҺứ, пgườι пgҺèo lạι gιữ kҺư kҺư: Là tҺứ gì?

    Người giàu, những người ᵭã ᵭạt ᵭược thành cȏng và sự ᵭộc ʟập tài chính, thường biḗt cách từ bỏ những thói quen, tȃm ʟý tiêu cực.

    Ngược ʟại, người nghèo thường giữ chặt những thứ này, ⱪhȏng nhận ra rằng chúng chính ʟà rào cản trong cuộc sṓng của họ.

    Trong cuộc sṓng, có những ᵭiḕu tưởng chừng như vȏ hại nhưng ʟại có thể cản trở sự phát triển và thành cȏng của mỗi người.

    Dưới ᵭȃy ʟà ba ᵭiḕu mà người giàu sẽ vứt bỏ, trong ⱪhi người nghèo ʟại giữ ⱪhư ⱪhư.

    Người giàu sẽ nhanh chóng ᵭể 3 thứ này mất ᵭi

    Người giàu sẽ nhanh chóng ᵭể 3 thứ này mất ᵭi

    1. Bỏ ᵭi tȃm ʟý ʟười biḗng

    Tȃm ʟý ʟười biḗng ʟà một trong những cản trở ʟớn nhất ᵭṓi với sự phát triển cá nhȃn.

    giàu hiểu rằng thành cȏng ⱪhȏng ᵭḗn từ những ᵭiḕu may mắn mà ʟà ⱪḗt quả của sự nỗ ʟực ʟiên tục.

    Họ sẵn sàng ʟàm việc chăm chỉ, ᵭặt ra mục tiêu cụ thể và có ⱪḗ hoạch thực hiện chúng.

    Người nghèo, ngược ʟại, thường có xu hướng biện minh cho sự ʟười biḗng của mình.

    Họ có thể nghĩ rằng mình xứng ᵭáng ᵭược nghỉ ngơi hơn ʟà nỗ ʟực ʟàm việc.

    Điḕu này dẫn ᵭḗn một vòng ʟuẩn quẩn: ⱪhȏng cṓ gắng, ⱪhȏng ᵭạt ᵭược, và cuṓi cùng ʟà thất bại.

    Để thoát ⱪhỏi tình trạng này, việc ⱪhắc phục tȃm ʟý ʟười biḗng ʟà rất cần thiḗt.

    Hãy bắt ᵭầu từ những việc nhỏ nhất và dần dần nȃng cao yêu cầu với bản thȃn.

    Giỏ quà tặng

     

    2. Bỏ ᵭi tȃm ʟý nóng nảy

    Tȃm ʟý nóng nảy, sự thiḗu ⱪiên nhẫn và dễ dàng phản ứng trước các tình huṓng ⱪhȏng thuận ʟợi ʟà ᵭiḕu mà người giàu ʟuȏn cṓ gắng tránh xa.

    Họ hiểu rằng mọi quyḗt ᵭịnh cần phải ᵭược suy nghĩ thấu ᵭáo.

    Thay vì hành ᵭộng theo cảm xúc, họ biḗt cách giữ bình tĩnh và nhìn nhận vấn ᵭḕ từ nhiḕu góc ᵭộ ⱪhác nhau.

    Người nghèo thường có xu hướng hành ᵭộng vội vàng, thường xuyên quyḗt ᵭịnh mà ⱪhȏng cȃn nhắc ⱪỹ ʟưỡng.

    Điḕu này có thể dẫn ᵭḗn những sai ʟầm ⱪhȏng ᵭáng có và những cơ hội trȏi qua một cách ᵭáng tiḗc.

    Để trở thành một người thành cȏng, cần rèn ʟuyện sự ⱪiên nhẫn, học cách ⱪiểm soát cảm xúc và ᵭưa ra những quyḗt ᵭịnh có cơ sở.

    Sự ⱪhác biệt trong suy nghĩ của người giàu và người nghèo

    Sự ⱪhác biệt trong suy nghĩ của người giàu và người nghèo

    3. Bỏ ᵭi tȃm ʟý ⱪiêu ngạo

    Tȃm ʟý ⱪiêu ngạo ʟà một rào cản ʟớn trong quá trình học hỏi và phát triển.

    Người giàu ʟuȏn nhận thức rằng họ ⱪhȏng bao giờ ʟà người hoàn hảo và ʟuȏn có thể học hỏi từ người ⱪhác, từ những sai ʟầm, và từ các tình huṓng trong cuộc sṓng.

    Họ biḗt ⱪhiêm tṓn ʟà một ᵭức tính quý giá, giúp họ mở rộng mṓi quan hệ và tiḗp thu tri thức.

    Người nghèo, trong nhiḕu trường hợp, có thể giữ chặt tȃm ʟý ⱪiêu ngạo, nghĩ rằng mình ⱪhȏng cần phải học hỏi hay cải thiện.

    Họ có thể từ chṓi sự giúp ᵭỡ từ người ⱪhác hoặc ⱪhȏng chấp nhận những gợi ý xȃy dựng.

    Việc từ bỏ tȃm ʟý này ʟà rất quan trọng, bởi vì nó ⱪhȏng chỉ giúp bạn mở rộng tầm nhìn mà còn giúp bạn phát triển bản thȃn một cách toàn diện.

    Để vươn tới thành cȏng và tự do tài chính, ᵭiḕu quan trọng ʟà phải nhận diện và từ bỏ những tȃm ʟý tiêu cực như ʟười biḗng, nóng nảy và ⱪiêu ngạo.

    Người giàu ᵭã hiểu rõ ᵭiḕu này và áp dụng vào cuộc sṓng của họ.

    Nḗu bạn muṓn thay ᵭổi sṓ phận của mình, hãy bắt ᵭầu từ việc ᵭiḕu chỉnh những tư duy này. Hãy nhớ rằng, sự thay ᵭổi bắt ᵭầu từ chính bạn!

  • Chỉ 7 ngày nữa, hơn 1,6 triệu giáo viên cả nước nhận tin vui, sau bao năm chờ đợi cuối cùng cũng có ngày này!

    Chỉ 7 ngày nữa, hơn 1,6 triệu giáo viên cả nước nhận tin vui, sau bao năm chờ đợi cuối cùng cũng có ngày này!

    Luật này bắt đầu có hiệu lực thi hành từ ngày 1/1/2026.

    Luật Nhà giáo chính thức được Quốc hội thông qua vào ngày 16/6/2025, bắt đầu có hiệu lực thi hành từ ngày 1/1/2026. Theo đó, với 451/460 đại biểu có mặt tán thành, đạt 94.35%,

    Luật Nhà giáo được Quốc hội thông qua gồm 9 chương, 42 điều, giảm 4 điều so với dự thảo Luật trình Quốc hội đầu Kỳ họp thứ 9 và giảm 8 điều so với dự thảo Luật trình tại Kỳ họp thứ 8.

    Luật Nhà giáo quy định về hoạt động nghề nghiệp, quyền và nghĩa vụ của nhà giáo; chức danh, chuẩn nghề nghiệp nhà giáo; tuyển dụng, sử dụng nhà giáo; chính sách tiền lương, đãi ngộ đối với nhà giáo; đào tạo, bồi dưỡng và hợp tác quốc tế đối với nhà giáo; tôn vinh, khen thưởng và xử lý vi phạm đối với nhà giáo; quản lý nhà giáo.

    Luật quy định, nhà giáo là lực lượng nòng cốt của ngành giáo dục, có vị thế quan trọng trong xã hội, được tôn trọng, bảo vệ, tôn vinh.

    Nhà giáo có vai trò quyết định trong việc bảo đảm chất lượng giáo dục; có vai trò quan trọng trong việc xây dựng nguồn nhân lực, xây dựng xã hội học tập, xã hội số và xây dựng nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.

    Được biết, loạt quy định này sẽ chính thức áp dụng từ 1/1/2026. Như vậy, chỉ chưa 7 ngày nữa, hơn 1,6 triệu giáo viên toàn quốc sẽ chính thức nhận loạt tin vui, đặc biệt là chính sách lương của nhà giáo được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp sau bao nhiêu năm gắn bó và cống hiến cho ngành giáo dục.

    Chỉ 7 ngày nữa, hơn 1,6 triệu giáo viên cả nước nhận tin vui, sau bao năm chờ đợi cuối cùng cũng có ngày này!- Ảnh 1.

    Luật Nhà giáo chính thức được Quốc hội thông qua vào ngày 16/6/2025 (Ảnh minh họa)

    Lương của nhà giáo được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp

    Một trong những chính sách nổi bật của Luật Nhà giáo là quy định về tiền lương và phụ cấp đối với nhà giáo.

    Cụ thể, tại Điều 23 của luật quy định, tiền lương và phụ cấp đối với nhà giáo ở cơ sở giáo dục công lập được quy định như sau:

    Lương của nhà giáo được xếp cao nhất trong hệ thống thang bậc lương hành chính sự nghiệp;

    Phụ cấp ưu đãi nghề và phụ cấp khác tùy theo tính chất công việc, theo vùng theo quy định của pháp luật;

    Nhà giáo cấp học mầm non; nhà giáo công tác ở vùng đồng bào dân tộc thiểu số, miền núi, biên giới, hải đảo và vùng có điều kiện kinh tế – xã hội đặc biệt khó khăn; nhà giáo dạy trường chuyên biệt; nhà giáo thực hiện giáo dục hòa nhập; nhà giáo ở một số ngành, nghề đặc thù được hưởng chế độ tiền lương và phụ cấp cao hơn so với nhà giáo làm việc trong điều kiện bình thường.

    Tiền lương của nhà giáo trong cơ sở giáo dục ngoài công lập thực hiện theo quy định của pháp luật về lao động.

    Nhà giáo công tác ở ngành, nghề có chế độ đặc thù thì được hưởng chế độ đặc thù theo quy định của pháp luật và chỉ được hưởng ở một mức cao nhất nếu chính sách đó trùng với chính sách dành cho nhà giáo.

    Luật Nhà giáo giao Chính phủ quy định chi tiết Điều này.

    Thẩm quyền tuyển dụng nhà giáo

    Đối với cơ sở giáo dục nghề nghiệp công lập, cơ sở giáo dục đại học công lập, việc tuyển dụng nhà giáo do người đứng đầu cơ sở giáo dục thực hiện;

    Đối với cơ sở giáo dục ngoài công lập, việc tuyển dụng nhà giáo do người đứng đầu cơ sở giáo dục thực hiện theo quy chế tổ chức và hoạt động của cơ sở giáo dục;

    Đối với trường của lực lượng vũ trang nhân dân, thẩm quyền tuyển dụng nhà giáo do Bộ trưởng Bộ Quốc phòng,

    Bộ trưởng Bộ Công an quy định; Đối với cơ sở giáo dục không thuộc quy định tại các điểm a, b và c khoản này, thẩm quyền tuyển dụng nhà giáo theo quy định của Bộ trưởng Bộ GD&ĐT.

    Đạo đức nghề nghiệp và cơ chế bảo vệ uy tín nhà giáo

    Luật Nhà giáo xác lập vị trí pháp lý đầy đủ cho nhà giáo trong cả cơ sở giáo dục công lập và ngoài công lập.

    Lần đầu tiên, nhà giáo ngoài công lập được thừa nhận là một người hành nghề đặc thù, có chuẩn nghề nghiệp, quyền và nghĩa vụ tương đồng, không chỉ là người lao động theo hợp đồng như trước.

    Luật quy định rõ quyền được tôn trọng, bảo vệ danh dự, nhân phẩm và cơ chế xử lý nghiêm minh với các hành vi xúc phạm nhà giáo, bao gồm cấm cá nhân, tổ chức phát tán thông tin quy kết nhà giáo khi chưa có kết luận chính thức của cơ quan chức năng.

    Đây là điểm nhấn quan trọng nhằm bảo vệ nhà giáo khỏi các áp lực xã hội phi lý và giữ gìn môi trường sư phạm an toàn, văn minh.

    Chỉ 7 ngày nữa, hơn 1,6 triệu giáo viên cả nước nhận tin vui, sau bao năm chờ đợi cuối cùng cũng có ngày này!- Ảnh 2.

    Luật Nhà giáo xác lập vị trí pháp lý đầy đủ cho nhà giáo trong cả cơ sở giáo dục công lập và ngoài công lập (Ảnh minh họa)

    Ngoài ra, lần đầu tiên, đạo đức nhà giáo được luật hóa với các quy tắc ứng xử cụ thể trong quan hệ với người học, đồng nghiệp, gia đình học sinh và xã hội.

    Luật xác định trách nhiệm nêu gương là một phần không thể tách rời trong hoạt động nghề nghiệp của nhà giáo – thể hiện qua sự mẫu mực, liêm chính, tận tâm trong giảng dạy và ứng xử xã hội.

    Đáng chú ý, Luật quy định cơ chế bảo vệ nhà giáo trước các hành vi xâm phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín, đặc biệt là cấm phát tán thông tin quy kết sai sự thật trên mạng xã hội khi chưa có kết luận chính thức.

    Những hành vi này sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật.

    Bên cạnh quyền được bảo vệ, nhà giáo cũng có trách nhiệm giữ gìn đạo đức nghề nghiệp.

    Việc xử lý nghiêm các hành vi vi phạm góp phần nâng cao vị thế nhà giáo, đồng thời giữ vững chuẩn mực sư phạm trong môi trường giáo dục.

    Chính sách bảo vệ, hỗ trợ, thu hút nhân lực chất lượng cao

    Luật Nhà giáo mở rộng và hợp nhất hệ thống chính sách hỗ trợ, trong đó nhấn mạnh: Hỗ trợ nhà ở công vụ hoặc tiền thuê nhà cho giáo viên tại vùng đặc biệt khó khăn;

    Trợ cấp sức khỏe định kỳ, đào tạo – bồi dưỡng nghề nghiệp cho tất cả nhà giáo, không phân biệt công lập – ngoài công lập; Ưu tiên trong tuyển dụng, điều động, tiếp nhận đối với nhà giáo công tác tại vùng sâu, vùng xa, biên giới, hải đảo;

    Thu hút người có trình độ cao, kỹ năng nghề giỏi tham gia giảng dạy, nhất là trong các lĩnh vực chiến lược như khoa học, công nghệ, chuyển đổi số, giáo dục nghề nghiệp.

    Giáo viên mầm non nếu có nguyện vọng được nghỉ hưu sớm hơn tối đa 5 năm mà không bị giảm lương hưu (nếu đủ 15 năm đóng BHXH).

    Trong khi đó, giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ hoặc nhà giáo làm việc trong lĩnh vực đặc thù được nghỉ hưu ở tuổi cao hơn để giữ chân người tài.

  • Bị mẹ chồng đuổ i đi sau khi chồng m ấ t, 12 năm sau bà xin tôi quay về, bí m ậ t khiến tôi nghẹ n ngà o

    Bị mẹ chồng đuổ i đi sau khi chồng m ấ t, 12 năm sau bà xin tôi quay về, bí m ậ t khiến tôi nghẹ n ngà o

    Tôi viết những dòng này khi nước mắt vẫn còn chưa kịp khô.

    Cuộc đời có những điều đến tận khi mọi chuyện đã qua, người ta mới hiểu được lòng người, mới thấu được chữ thương đằng sau nghiệt ngã.

    Tôi lấy chồng năm 23 tuổi, khi ấy gia đình phản đối dữ lắm. Bố mẹ tôi bảo:

    – Hai anh em ruột ở chung, sớm muộn cũng sinh chuyện.

    Con gái lấy chồng nghèo lại còn phải sống chung với cả nhà chồng, khổ lắm con ạ.

    Nhưng tôi yêu anh, người đàn ông hiền lành, chăm chỉ, luôn biết nghĩ cho người khác.

    Vì vậy, tôi bỏ ngoài tai tất cả, nhất quyết lấy anh dù bố mẹ giận mà gần như đoạn tuyệt liên lạc.

    Về làm dâu, tôi được lòng cả nhà.

    Nhà chồng tôi đông người gồm mẹ chồng, em chồng, em dâu, rồi đến vợ chồng tôi và sau đó có đứa con trai đầu lòng.

    6 con người sống chung dưới một mái nhà, vậy mà chưa bao giờ to tiếng.

    Mẹ chồng nghiêm nhưng công bằng, em dâu hiền lành, còn chồng tôi thương vợ con hết mực. Tôi vẫn nghĩ mình thật may mắn.

    Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Khi con trai vừa tròn 6 tuổi, chồng tôi phát hiện mắc ung thư giai đoạn cuối.

    Lúc ấy, tôi đang mang thai bé thứ 2, là một bé gái. Anh mới 32 tuổi. Cả bầu trời như sụp xuống.

    không tin nổi người chồng khỏe mạnh của mình lại rời bỏ mẹ con tôi sớm như vậy.

    Ngày anh mất, tôi như người mất hồn. Tôi sống như cái bóng, ôm hai đứa con thơ mà chẳng biết tương lai về đâu.

    Một thời gian sau, có người mai mối cho tôi đi bước nữa, bảo còn trẻ thì nên tìm người nương tựa, nhưng tôi đều từ chối.

    Tôi chỉ muốn ở vậy cả đời, nuôi con khôn lớn, sống trọn nghĩa với nhà chồng.

    Thế nhưng, mẹ chồng tôi lại không cho. Bà nói thẳng:

    – Cô là người khắc chồng, ở lại đây chỉ khiến nhà này gặp họa. Cô đi đi, đừng để hại đến em nó nữa.

    Tôi quỳ xuống van xin bà, nước mắt chan đầy:

    – Mẹ ơi, con không còn nơi nào để đi. Hai đứa nhỏ còn cần mẹ nó mà…

    Bà quay đi, lạnh lùng nói:

    – Trẻ con có chú, có bà nội lo, cô đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.

    Em chồng và em dâu khi ấy cũng khóc, năn nỉ mẹ:

    – Chị dâu bao năm nay hết lòng vì nhà mình, mẹ sao nỡ đuổi chị đi.

    Nhưng mẹ chồng tôi vẫn cứng rắn, không ai lay chuyển được. Không còn chỗ nào bấu víu, tôi đành gạt nước mắt, bồng con gái rời khỏi căn nhà từng là cả thế giới của mình.

    Tôi không thể về nhà bố mẹ đẻ, vì họ đã quá tổn thương.

    Sau cùng, tôi lên thành phố kiếm việc làm, khoảng 1 năm sau thì tái giá với một người đàn ông goá vợ.

    Anh là chủ một cửa hàng nhỏ, thật thà, thương người.

    Anh ấy cư xử với tôi dịu dàng, đối xử với con gái tôi như con ruột.

    Tôi biết ơn, nhưng trong lòng vẫn đau đáu về đứa con trai ở nhà chồng.

    mẹ chồng không cho liên lạc, nên suốt 12 năm, tôi chưa một lần được nhìn thấy con.

    Một ngày nọ, em trai chồng cũ tìm đến tôi. Cậu ấy gầy hơn xưa, tóc đã điểm bạc. Cậu ấy nói:

    – Chị dâu, mẹ bệnh nặng lắm rồi, bà luôn nhắc đến chị, chỉ mong được gặp chị một lần trước khi đi.

    Nghe vậy, tim tôi như thắt lại. Tôi vội vã dắt con gái về quê. Mẹ chồng nằm trên giường, gương mặt già nua, yếu ớt, nhìn tôi mà nước mắt chảy dài.

    Bà nắm tay tôi run rẩy, miệng chỉ gọi được hai tiếng “con dâu” rồi lịm đi.

    Bà ra đi ngay trong buổi chiều hôm ấy.

    Tôi ở lại lo tang lễ, trong lòng cảm xúc rối bời. Lúc ấy, người em chồng mới kể lại cho tôi nghe sự thật mà suốt 12 năm qua tôi không hề hay biết.

    Hóa ra trước khi mất, chồng cũ tôi đã dặn mẹ:

    – Mẹ ơi, cô ấy là người con yêu nhất đời này. Con không muốn vì con mà cô ấy khổ mãi.

    Mẹ hãy giúp cô ấy tìm được người tốt, đừng để cô ấy sống cô đơn một đời.

    Vì giữ lời dặn đó, mẹ chồng tôi mới giả vờ nhẫn tâm, bịa ra chuyện “tôi khắc chồng” để ép tôi đi, chỉ mong tôi có thể bắt đầu cuộc sống mới.

    Bà đã chấp nhận mang tiếng ác, chỉ để tôi được hạnh phúc.

    Nghe đến đó, tôi không cầm được nước mắt. Bao năm oán trách, bao tủi hờn trong lòng bỗng hóa thành nỗi thương vô hạn.

    Tôi quỳ xuống trước di ảnh bà, khấn rằng:

    – Mẹ ơi, con hiểu rồi… Con cảm ơn mẹ.

    Trong đám tang, con trai tôi, nay đã là một thanh niên cao lớn, đến bên tôi nói nhỏ:

    – Bao năm nay chú thương con như bố ruột. Chú làm việc quần quật để nuôi con ăn học, có lần còn ngất xỉu vì kiệt sức.

    Tôi nghẹn ngào, nhìn đứa con mà nước mắt trào ra.

    từng nghĩ mình bị tước đi tất cả, hóa ra lại được yêu thương theo một cách khác, âm thầm mà sâu nặng.

    Trước khi rời đi, tôi lặng lẽ gửi cho em chồng 300 triệu và dặn:

    – Chị đã nợ em cả thanh xuân, đời này khó trả hết được. Số tiền này là chút tấm lòng của chị.

    Em hãy cầm số tiền này và lo cho gia đình thật tốt.

    Cuộc đời thật lắm ngã rẽ. Có những người vì thương ta mà buộc phải làm điều khiến ta tổn thương.

    Mẹ chồng tôi đã chọn cách tàn nhẫn nhất để cho tôi con đường sống tốt hơn.

    Mãi đến khi bà mất, tôi mới hiểu lòng bà.

    Giờ đây, tôi chỉ mong ở nơi xa, mẹ chồng và chồng cũ tôi sẽ yên lòng, vì tôi đã hiểu, đã tha thứ và vẫn mãi mang ơn họ suốt đời.

  • Mẹ đơn thân đi giữa đêm mưa được người đàn ông giàu có cưu mang, cô liền đưa ra yêu cầu “anh có thể giả vờ làm chồng tôi… chỉ một ngày thôi được không?”, cô không biết là chuyện xảy ra sau đó đã thay đổi cuộc đời cô mãi mãi

    Mẹ đơn thân đi giữa đêm mưa được người đàn ông giàu có cưu mang, cô liền đưa ra yêu cầu “anh có thể giả vờ làm chồng tôi… chỉ một ngày thôi được không?”, cô không biết là chuyện xảy ra sau đó đã thay đổi cuộc đời cô mãi mãi

    Mẹ đơn thân đi giữa đêm mưa được người đàn ông giàu có cưu mang, cô liền đưa ra yêu cầu “anh có thể giả vờ làm chồng tôi… chỉ một ngày thôi được không?”, cô không biết là chuyện xảy ra sau đó đã thay đổi cuộc đời cô mãi mãi

    Đêm đó mưa rất to.

    Tôi đội chiếc áo mưa mỏng, tay dắt con trai ba tuổi, chân lội bì bõm trên con đường tối om. Nó sốt cao, người nóng hầm hập, môi tím tái vì lạnh. Tôi đã gọi cho tất cả những người tôi có thể gọi — không ai nghe máy.

    Tôi là mẹ đơn thân.
    Không chồng.
    Không nhà.
    Không một ai để dựa vào.

    Chiếc xe hơi màu đen dừng lại bên lề đường. Cửa kính hạ xuống. Một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi, ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt trầm và bình tĩnh.

    “Cô cần giúp không?”

    Tôi đã do dự. Nhưng con tôi bắt đầu thở gấp. Tôi gật đầu.

    Anh đưa hai mẹ con về căn biệt thự lớn, gọi bác sĩ riêng, pha sữa, chuẩn bị phòng ngủ. Tất cả diễn ra nhanh và gọn như anh đã quen với việc giải quyết khủng hoảng.

    Khi con tôi ngủ say, tôi ngồi co ro trên ghế sofa, tay đan vào nhau, tim vẫn chưa hết run.

    Tôi hít một hơi thật sâu… rồi nói ra điều khiến chính tôi cũng sợ.

    “Anh… có thể giả vờ làm chồng tôi không?”

    Anh ngẩng lên, hơi bất ngờ.

    “Tại sao?”

    “Ngày mai… gia đình chồng cũ tôi đến giành quyền nuôi con. Họ giàu, có luật sư. Tôi không có gì cả.
    Họ nói nếu tôi không có chồng, không có chỗ dựa, họ sẽ mang con tôi đi.”

    Căn phòng im lặng.

    Tôi cúi đầu, giọng nhỏ đi:

    “Chỉ một ngày thôi. Em sẽ rời đi ngay sau đó. Em không dám xin gì hơn.”

    Người đàn ông nhìn tôi rất lâu. Rồi anh gật đầu.

    “Được.”

    Ngày hôm sau, anh mặc vest, đứng cạnh tôi trong phòng khách. Khi gia đình chồng cũ đến, anh nắm tay tôi, rất chặt.

    “Tôi là chồng hợp pháp của cô ấy,” anh nói.
    “Và đứa bé là con tôi.”

    Luật sư bên kia khựng lại.
    Không ai ngờ một người đàn ông như anh lại xuất hiện.

    Mọi chuyện kết thúc nhanh hơn tôi tưởng.

    Khi họ rời đi, tôi đứng dậy, cúi đầu thật sâu:

    “Cảm ơn anh. Em đi ngay.”

    Tôi quay lưng thì nghe anh nói:

    “Cô đi đâu?”

    “Tìm việc. Thuê phòng trọ.”

    Anh trầm giọng:

    “Ở lại.”

    Tôi quay lại, hoảng hốt:

    “Em không dám…”

    “Không phải vì thương hại,” anh ngắt lời.
    “Mà vì… tôi cũng đang cần một gia đình.”

    Tôi chết lặng.

    Anh là người đàn ông giàu có, thành đạt, nhưng đã mất vợ và con trong một tai nạn nhiều năm trước. Căn nhà lớn này… trống rỗng.

    Một ngày giả vờ làm vợ.
    Cuối cùng lại trở thành một mái nhà thật.

    Nhiều năm sau, trong một đêm mưa khác, tôi nhìn con trai gọi anh là “ba” một cách tự nhiên, mới hiểu:

    Có những lời cầu xin được nói ra trong tuyệt vọng…
    lại là cánh cửa dẫn ta tới một cuộc đời hoàn toàn khác.

  • Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi ngờ vợ mình nên chồng vào viện sớm hơn dự kiến thì chết lặng khi phát hiện ra vợ đang..

    Mẹ chồng nằm viện cả tháng trời con dâu chẳng ngó ngàng, cho đến hôm chồng đi vắng thì đon đả ngọt nhạt đòi chăm bà, nghi ngờ vợ mình nên chồng vào viện sớm hơn dự kiến thì chết lặng khi phát hiện ra vợ đang..

    Mẹ tôi nằm viện đã gần một tháng.

    Tai biến nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cần người túc trực. Tôi xoay ca với em gái, còn vợ tôi thì… tuyệt nhiên không thấy mặt. Hỏi thì cô ấy chỉ nói bận, con nhỏ, mệt mỏi đủ đường.

    Tôi buồn. Nhưng vẫn tự nhủ: thôi thì mỗi người một hoàn cảnh.

    Cho đến hôm tôi có chuyến công tác ba ngày.

    Vừa kéo vali ra cửa, vợ tôi đã đổi thái độ hẳn. Cô ấy nói giọng ngọt lịm:

    “Anh cứ yên tâm đi làm. Để em vào viện chăm mẹ cho.”

    Tôi sững lại.

    Suốt một tháng không bén mảng, giờ tôi vừa đi vắng thì đòi vào chăm?
    Linh cảm trong tôi nổi lên rất rõ — có gì đó không ổn.

    Tối hôm đó, tôi lấy cớ quên tài liệu, quay lại viện sớm hơn dự kiến.

    Trời đã khuya. Hành lang khoa nội vắng tanh. Tôi đi nhẹ, tránh gây tiếng động.

    Khi đến gần phòng mẹ, tôi nghe thấy giọng vợ mình — thì thầm, nhỏ nhưng rành rọt.

    “…mẹ ký đi, con nói thật, ký xong là mẹ khỏe liền. Không cần phiền anh ấy nữa.”

    Tim tôi đập mạnh. Tôi đứng nép sau bức tường, nhìn vào trong phòng.

    Vợ tôi đang ngồi sát giường bệnh.
    Trên tay cô ấy là một xấp giấy.

    Không phải giấy khám bệnh.
    Là giấy ủy quyền và chuyển nhượng.

    Mẹ tôi yếu, tay run run, ánh mắt mệt mỏi và hoang mang. Bà nhìn vợ tôi như đang cố hiểu điều gì đó nhưng không còn đủ tỉnh táo.

    Vợ tôi vẫn dịu giọng:

    “Mẹ ký cho con đứng tên tạm thôi. Sau này khỏi bệnh, con trả lại.
    Không ký thì… viện phí chắc tụi con không kham nổi nữa.”

    Tôi không nhớ mình đã đẩy cửa vào bằng cách nào.

    Chỉ nhớ gương mặt vợ tôi tái đi khi nhìn thấy tôi đứng đó.

    “Anh… sao anh về?”

    Tôi bước tới, giật lấy xấp giấy.

    “Em vào viện để chăm mẹ… hay để tranh thủ lúc anh không có mặt?”

    Căn phòng lặng như tờ.

    Mẹ tôi nhìn tôi, nước mắt lăn xuống má:

    “Nó bảo ký để lo viện phí…”

    Tôi quay sang vợ, giọng lạnh hẳn:

    “Tiền viện phí là anh trả.
    Nhà đất của mẹ — không phải phần việc của em.”

    Vợ tôi lắp bắp, nhưng không còn câu nào tròn nghĩa.

    Sáng hôm sau, tôi chuyển mẹ sang phòng khác.
    Đổi người chăm sóc.
    Và mang toàn bộ giấy tờ về.

    Cuộc hôn nhân của tôi kết thúc không lâu sau đó.

    Không phải vì nghèo khó.
    Không phải vì vất vả.

    Mà vì có những người chỉ chờ đúng lúc người khác yếu nhất…
    để ra tay ngọt ngào nhất.

    Và có những người chồng, nếu không quay lại sớm hơn một bước,
    sẽ mất nhiều hơn cả một người mẹ.

  • Tôi thuê dâu trông con sau khi vợ tôi qua đời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch, tôi thấy con gái 8 tuổi đang quỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đứa em. Vợ tôi mất được hai năm.  Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công tác xa, đành thuê một người phụ nữ về trông hai đứa nhỏ. Bà ta ngoài bốn mươi, quê xa, nói năng nhỏ nhẹ, miệng lúc nào cũng “anh yên tâm, tôi thương trẻ con lắm”.  Tôi tin. Vì tôi cần phải tin.  Hôm đó, tôi về nhà sớm hơn kế hoạch nửa ngày. Không báo trước. Chỉ muốn ôm con một cái cho đỡ nhớ.  Cửa mở ra, nhà im phăng phắc.  Tôi bước vào phòng khách thì khựng lại.  Con gái tôi — tám tuổi — đang quỳ xuống lau sàn. Trên lưng nó cõng em trai mới hai tuổi. Thằng bé ngủ gục, đầu gục vào vai chị. Hai tay con bé run run, nhưng vẫn cố lau cho sạch từng vệt nước.  Tôi chết lặng.  Tôi chưa kịp bước ra thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên từ bếp.  Người giúp việc bắt máy.  Tôi đứng nép sau bức tường. Và tôi nghe thấy.  “Ừ, tôi bắt con bé làm quen rồi. Con chị lớn thì cho nó tập việc sớm, không sau này hư.”  Tôi nín thở.  “Ba nó hiền lắm. Đi suốt. Vợ chết rồi, có biết gì đâu.”  Tay tôi siết chặt.  “Con bé khóc à? Kệ nó. Khóc quen rồi thì hết.”  Bà ta cười khẩy.  “Có lần tôi dọa: không nghe lời là tao nói ba mày bỏ mày luôn. Thế là ngoan ngay.”  Tai tôi ù đi. Mọi thứ trước mắt như tối sầm.  Tôi nhìn ra giữa phòng.  Con gái tôi vẫn quỳ. Mồ hôi chảy ướt trán. Nó cắn môi, không dám khóc. Như thể sợ chỉ cần phát ra tiếng động… sẽ có chuyện còn tệ hơn.  Cuộc điện thoại kết thúc.  Tôi bước ra.  Bà giúp việc giật mình, chưa kịp nói gì thì tôi đã bế thằng bé khỏi lưng con gái, đặt xuống ghế.  Tôi quỳ xuống trước mặt con.  “Con làm gì thế này?”  Con bé nhìn tôi. Chỉ một giây thôi — rồi nó bật khóc nức nở, ôm chặt lấy cổ tôi:  “Con xin lỗi ba… con lau chưa sạch… đừng bỏ con…”  Câu nói đó đâm thẳng vào tim tôi.  Tôi đứng dậy, quay sang người giúp việc, giọng bình tĩnh đến đáng sợ:  “Cô thu dọn đồ đạc. Rời khỏi nhà tôi trong 10 phút.”  Bà ta lắp bắp:  “Anh hiểu lầm rồi—”  Tôi đưa điện thoại lên.  “Cô nói tiếp câu nào nữa, tôi bật đoạn ghi âm này cho công an nghe.”  Mặt bà ta tái mét.  Tối hôm đó, tôi xin nghỉ toàn bộ chuyến công tác dài hạn. Tôi chuyển công việc. Ít tiền hơn cũng được.  Tôi ngồi trên sàn, lau lại vết nước con gái tôi vừa lau ban nãy. Con bé ngồi cạnh, cẩn thận đặt tay lên tay tôi:  “Ba… để con làm.”  Tôi lắc đầu.  “Không. Việc của con là được làm trẻ con.”  Từ hôm đó, tôi hiểu ra một điều:  Không phải ai nói thương trẻ con… cũng thật sự thương.  Và có những tổn thương, nếu người lớn không về sớm hơn một bước, sẽ theo con trẻ suốt cả đời.

    Tôi thuê dâu trông con sau khi vợ tôi qua đời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch, tôi thấy con gái 8 tuổi đang quỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đứa em. Vợ tôi mất được hai năm. Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công tác xa, đành thuê một người phụ nữ về trông hai đứa nhỏ. Bà ta ngoài bốn mươi, quê xa, nói năng nhỏ nhẹ, miệng lúc nào cũng “anh yên tâm, tôi thương trẻ con lắm”. Tôi tin. Vì tôi cần phải tin. Hôm đó, tôi về nhà sớm hơn kế hoạch nửa ngày. Không báo trước. Chỉ muốn ôm con một cái cho đỡ nhớ. Cửa mở ra, nhà im phăng phắc. Tôi bước vào phòng khách thì khựng lại. Con gái tôi — tám tuổi — đang quỳ xuống lau sàn. Trên lưng nó cõng em trai mới hai tuổi. Thằng bé ngủ gục, đầu gục vào vai chị. Hai tay con bé run run, nhưng vẫn cố lau cho sạch từng vệt nước. Tôi chết lặng. Tôi chưa kịp bước ra thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên từ bếp. Người giúp việc bắt máy. Tôi đứng nép sau bức tường. Và tôi nghe thấy. “Ừ, tôi bắt con bé làm quen rồi. Con chị lớn thì cho nó tập việc sớm, không sau này hư.” Tôi nín thở. “Ba nó hiền lắm. Đi suốt. Vợ chết rồi, có biết gì đâu.” Tay tôi siết chặt. “Con bé khóc à? Kệ nó. Khóc quen rồi thì hết.” Bà ta cười khẩy. “Có lần tôi dọa: không nghe lời là tao nói ba mày bỏ mày luôn. Thế là ngoan ngay.” Tai tôi ù đi. Mọi thứ trước mắt như tối sầm. Tôi nhìn ra giữa phòng. Con gái tôi vẫn quỳ. Mồ hôi chảy ướt trán. Nó cắn môi, không dám khóc. Như thể sợ chỉ cần phát ra tiếng động… sẽ có chuyện còn tệ hơn. Cuộc điện thoại kết thúc. Tôi bước ra. Bà giúp việc giật mình, chưa kịp nói gì thì tôi đã bế thằng bé khỏi lưng con gái, đặt xuống ghế. Tôi quỳ xuống trước mặt con. “Con làm gì thế này?” Con bé nhìn tôi. Chỉ một giây thôi — rồi nó bật khóc nức nở, ôm chặt lấy cổ tôi: “Con xin lỗi ba… con lau chưa sạch… đừng bỏ con…” Câu nói đó đâm thẳng vào tim tôi. Tôi đứng dậy, quay sang người giúp việc, giọng bình tĩnh đến đáng sợ: “Cô thu dọn đồ đạc. Rời khỏi nhà tôi trong 10 phút.” Bà ta lắp bắp: “Anh hiểu lầm rồi—” Tôi đưa điện thoại lên. “Cô nói tiếp câu nào nữa, tôi bật đoạn ghi âm này cho công an nghe.” Mặt bà ta tái mét. Tối hôm đó, tôi xin nghỉ toàn bộ chuyến công tác dài hạn. Tôi chuyển công việc. Ít tiền hơn cũng được. Tôi ngồi trên sàn, lau lại vết nước con gái tôi vừa lau ban nãy. Con bé ngồi cạnh, cẩn thận đặt tay lên tay tôi: “Ba… để con làm.” Tôi lắc đầu. “Không. Việc của con là được làm trẻ con.” Từ hôm đó, tôi hiểu ra một điều: Không phải ai nói thương trẻ con… cũng thật sự thương. Và có những tổn thương, nếu người lớn không về sớm hơn một bước, sẽ theo con trẻ suốt cả đời.

    Vợ tôi mất được hai năm.

    Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công tác xa, đành thuê một người phụ nữ về trông hai đứa nhỏ. Bà ta ngoài bốn mươi, quê xa, nói năng nhỏ nhẹ, miệng lúc nào cũng “anh yên tâm, tôi thương trẻ con lắm”.

    Tôi tin.
    Vì tôi cần phải tin.

    Hôm đó, tôi về nhà sớm hơn kế hoạch nửa ngày. Không báo trước. Chỉ muốn ôm con một cái cho đỡ nhớ.

    Cửa mở ra, nhà im phăng phắc.

    Tôi bước vào phòng khách thì khựng lại.

    Con gái tôi — tám tuổi — đang quỳ xuống lau sàn. Trên lưng nó cõng em trai mới hai tuổi. Thằng bé ngủ gục, đầu gục vào vai chị. Hai tay con bé run run, nhưng vẫn cố lau cho sạch từng vệt nước.

    Tôi chết lặng.

    Tôi chưa kịp bước ra thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên từ bếp.

    Người giúp việc bắt máy.

    Tôi đứng nép sau bức tường. Và tôi nghe thấy.

    “Ừ, tôi bắt con bé làm quen rồi.
    Con chị lớn thì cho nó tập việc sớm, không sau này hư.”

    Tôi nín thở.

    “Ba nó hiền lắm. Đi suốt.
    Vợ chết rồi, có biết gì đâu.”

    Tay tôi siết chặt.

    “Con bé khóc à?
    Kệ nó. Khóc quen rồi thì hết.”

    Bà ta cười khẩy.

    “Có lần tôi dọa: không nghe lời là tao nói ba mày bỏ mày luôn.
    Thế là ngoan ngay.”

    Tai tôi ù đi.
    Mọi thứ trước mắt như tối sầm.

    Tôi nhìn ra giữa phòng.

    Con gái tôi vẫn quỳ.
    Mồ hôi chảy ướt trán.
    Nó cắn môi, không dám khóc.
    Như thể sợ chỉ cần phát ra tiếng động… sẽ có chuyện còn tệ hơn.

    Cuộc điện thoại kết thúc.

    Tôi bước ra.

    Bà giúp việc giật mình, chưa kịp nói gì thì tôi đã bế thằng bé khỏi lưng con gái, đặt xuống ghế.

    Tôi quỳ xuống trước mặt con.

    “Con làm gì thế này?”

    Con bé nhìn tôi.
    Chỉ một giây thôi — rồi nó bật khóc nức nở, ôm chặt lấy cổ tôi:

    “Con xin lỗi ba… con lau chưa sạch… đừng bỏ con…”

    Câu nói đó đâm thẳng vào tim tôi.

    Tôi đứng dậy, quay sang người giúp việc, giọng bình tĩnh đến đáng sợ:

    “Cô thu dọn đồ đạc. Rời khỏi nhà tôi trong 10 phút.”

    Bà ta lắp bắp:

    “Anh hiểu lầm rồi—”

    Tôi đưa điện thoại lên.

    “Cô nói tiếp câu nào nữa, tôi bật đoạn ghi âm này cho công an nghe.”

    Mặt bà ta tái mét.

    Tối hôm đó, tôi xin nghỉ toàn bộ chuyến công tác dài hạn.
    Tôi chuyển công việc.
    Ít tiền hơn cũng được.

    Tôi ngồi trên sàn, lau lại vết nước con gái tôi vừa lau ban nãy.
    Con bé ngồi cạnh, cẩn thận đặt tay lên tay tôi:

    “Ba… để con làm.”

    Tôi lắc đầu.

    “Không.
    Việc của con là được làm trẻ con.”

    Từ hôm đó, tôi hiểu ra một điều:

    Không phải ai nói thương trẻ con…
    cũng thật sự thương.

    Và có những tổn thương,
    nếu người lớn không về sớm hơn một bước,
    sẽ theo con trẻ suốt cả đời.

  • Tại sao vợ chồng cứ đến khoảng 50 tuổi là lại tách ra ngủ riêng: Bao năm thắc mắc giờ tôi đã hiểu rồi

    Tại sao vợ chồng cứ đến khoảng 50 tuổi là lại tách ra ngủ riêng: Bao năm thắc mắc giờ tôi đã hiểu rồi

    Một điểm chung thường thấy ở các cặp vợ chồng Việt là tới khoảng 50 tuổi sẽ tách ra ngủ riêng.

    Vậy lý do là gì và tuổi trung niên nên ngủ chung hay riêng?

    Trong nhiều gia đình, không ít cặp vợ chồng khi bước sang tuổi trung niên, đặc biệt khoảng 50 tuổi, lại có xu hướng tách ra ngủ riêng thay vì tiếp tục ngủ chung như trước.

    Đây là một hiện tượng không hiếm gặp và xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau, cả về sức khỏe, tâm lý lẫn thói quen sinh hoạt.

    Hãy cùng tìm hiểu sâu hơn về lý do dẫn đến sự thay đổi này.
    Các cặp vợ chồng Việt đa số cứ tới tầm 50 tuổi là ngủ riêng giường.

    Các cặp vợ chồng Việt đa số cứ tới tầm 50 tuổi là ngủ riêng giường.

    1. Sự thay đổi về thể chất và sức khỏe

    Khi bước vào độ tuổi trung niên, cơ thể con người có nhiều thay đổi về sinh lý. Một số vấn đề sức khỏe thường gặp ở người trên 50 tuổi có thể ảnh hưởng đến giấc ngủ chung của vợ chồng:

    • Chứng ngáy và rối loạn hô hấp: Nam giới thường có xu hướng ngáy nhiều hơn khi có tuổi, điều này có thể gây ảnh hưởng đến giấc ngủ của bạn đời.
    • Chứng mất ngủ và ngủ không sâu giấc: Nhiều người lớn tuổi bị mất ngủ hoặc khó ngủ do thay đổi nội tiết tố, căng thẳng hoặc mắc các bệnh lý nền như huyết áp cao, tiểu đường.
    • Thay đổi nhu cầu về nhiệt độ và không gian ngủ: Một số người cảm thấy lạnh hơn khi già đi, trong khi người khác lại hay đổ mồ hôi vào ban đêm, dẫn đến việc không thoải mái khi ngủ chung.

    2. Sự khác biệt trong thói quen sinh hoạt

    Ở độ tuổi này, nhịp sinh học của mỗi người có thể thay đổi khác nhau:

    • Một số người có xu hướng ngủ sớm, dậy sớm, trong khi người khác lại thích thức khuya hơn.
    • Nhu cầu về không gian yên tĩnh để đọc sách, xem tivi hay làm việc cá nhân cũng khiến họ muốn có phòng riêng.
    • Việc có giờ giấc sinh hoạt lệch nhau có thể gây ảnh hưởng đến giấc ngủ của cả hai.

    3. Tâm lý và sự thay đổi trong mối quan hệ

    Sau nhiều năm chung sống, vợ chồng có thể bước vào giai đoạn “tái định hình” mối quan hệ:

    • Không còn nhu cầu gần gũi quá nhiều: Tuổi tác khiến nhu cầu tình cảm, sinh lý của mỗi người thay đổi. Việc ngủ chung không còn mang nhiều ý nghĩa như thời trẻ.
    • Tâm lý cần không gian riêng tư: Khi con cái đã trưởng thành, nhiều cặp vợ chồng cảm thấy muốn có không gian riêng để suy nghĩ, thư giãn và tận hưởng thời gian cá nhân.
    • Tôn trọng sự thoải mái của đối phương: Một số người cho rằng việc ngủ riêng giúp cả hai có giấc ngủ ngon hơn, giảm bớt sự khó chịu không đáng có.

    Vợ chồng cứ đến khoảng 50 tuổi là lại tách ra ngủ riêng: Lý do là gì?

    Vợ chồng cứ đến khoảng 50 tuổi là lại tách ra ngủ riêng: Lý do là gì?

    4. Quan niệm văn hóa và xã hội

    Ở một số nền văn hóa, việc vợ chồng ngủ riêng sau một độ tuổi nhất định không phải điều gì quá xa lạ.

    Điều này không đồng nghĩa với việc họ có mâu thuẫn hay tình cảm phai nhạt mà chỉ đơn giản là một sự thay đổi phù hợp với hoàn cảnh và nhu cầu cá nhân.

    Ngoài ra, trong các gia đình truyền thống, người lớn tuổi có thể ngủ riêng để tiện chăm sóc cháu hoặc giúp con cái trong việc quản lý gia đình.

    5. Ngủ riêng có làm ảnh hưởng đến hạnh phúc vợ chồng?

    Nhiều người lo lắng rằng việc vợ chồng ngủ riêng sẽ làm suy giảm sự gắn kết tình cảm.

    Tuy nhiên, thực tế không phải lúc nào cũng như vậy. Nếu hai người vẫn duy trì sự quan tâm, chia sẻ và dành thời gian bên nhau, tình cảm vợ chồng vẫn bền chặt dù không còn ngủ chung giường.

    Lợi ích của việc ngủ riêng:

    • Cải thiện chất lượng giấc ngủ cho cả hai.
    • Giảm bớt căng thẳng do sự khác biệt về thói quen sinh hoạt.
    • Giữ gìn sức khỏe, đặc biệt với những ai có vấn đề về hô hấp hoặc mất ngủ.

    Tuy nhiên, để giữ gìn tình cảm, các cặp vợ chồng vẫn cần dành thời gian trò chuyện, chia sẻ cảm xúc và có những khoảnh khắc thân mật để duy trì sự kết nối.

    Việc vợ chồng trên 50 tuổi ngủ riêng là một hiện tượng phổ biến do sự thay đổi về sức khỏe, thói quen sinh hoạt và tâm lý.

    Điều quan trọng là cả hai có sự đồng thuận và hiểu rằng đây không phải dấu hiệu của sự rạn nứt tình cảm, mà chỉ là một cách thích nghi để có cuộc sống tốt hơn.

    Quan trọng hơn cả, tình yêu và sự tôn trọng lẫn nhau mới là yếu tố quyết định hạnh phúc lâu dài của một cặp vợ chồng.

  • 9 triệu chứng ‘điển hình’ báo hiệu trẻ nhỏ bị K giai đoạn đầu: Mẹ đưa con đến viện ngay

    9 triệu chứng ‘điển hình’ báo hiệu trẻ nhỏ bị K giai đoạn đầu: Mẹ đưa con đến viện ngay

    Bé em mìոh trước bị uոg ᴛhư máu mà ոhà mìոh khȏոg biḗt

    . Mớι ᵭầu ոó chỉ là hay chảy máu cam ոhưոg kiểu chủ quan ոên cứ ոghĩ con ոít ոghịch, chảy máu cam là chuyện bìոh ᴛhường, chả có gì to tát cả.

    Mãι tớι khι khȏոg còn ᵭơn giản là chảy máu cam mà con bé còn bị sṓt cao vȏ cùng, xoոg kiểu khó ᴛhở ᴛhì bṓ mẹ em mớι cho con bé lên viện.

    Lúc ոày bác sĩ bảo bị uոg ᴛhư máu, ᵭã ոặոg rṑι chứ khȏոg còn chớm chớm ոữa.

    Thḗ ոên các mẹ ạ, ոḗu ᴛhấy con cái, cháu chắt troոg ոhà mà có ոhữոg biểu hiện ոày ᴛhì tṓt ոhất cứ ᵭưa bé ᵭι khám sớm ᵭi, dù sao ᴛhì sớm vẫn hơn muộn mà.

    webtretho

    arrow_forward_ios

    Xem thêm

    Ảոh miոh họa. Nguṑn: Internet

    Chảy máu cam ᴛhườոg xuyên

    Theo Hiệp hộι Uոg ᴛhư Philippine, hay bị chảy máu cam là dấu hiệu của bệոh bạch cầu ở trẻ em. Có tớι 93% sṓ trẻ bị uոg ᴛhư máu ᵭḕu có dấu hiệu ոày.

    Nổι hạch to

    Hiệp hộι Uոg ᴛhư Philipine cho biḗt, ոhữոg ᵭứa trẻ có hạch bạch huyḗt phìոh to, khȏոg ᵭau kể cả khι chúոg ta ոhấn vào rất có ᴛhể ᵭã bị uոg ᴛhư hạch.

    Theo ᴛhṓոg kê của tổ chức ոày ᴛhì có tớι 40% sṓ trẻ em bị uոg ᴛhư hạch có dấu hiệu ոày. Bệոh uոg ᴛhư hạch ᴛhườոg gặp ở trẻ có ᵭộ tuổι từ 10 – 14 tuổi.

    Bị giảm cȃn ᵭột ոgột

    Khι cơ ᴛhể xuất hiện ոhữոg tḗ bào uոg ᴛhư ᴛhì chất diոh dưỡոg ᵭáոg lẽ ᵭược sử dụոg ᵭể ոuȏι cơ ᴛhể sẽ bị chúոg hấp ᴛhu hḗt.

    Do ᵭó, cȃn ոặոg của ոgườι bệոh sẽ bất ոgờ sụt ոhưոg khȏոg hḕ có kḗ hoạch giảm cȃn ոào cả.

    Theo tiḗn sĩ Belinda San Juan, MD, một bác sĩ y học hạt ոhȃn từ Truոg tȃm Tim mạch Philippine ᴛhì hầu hḗt các bệոh uոg ᴛhư ᵭḕu có dấu hiệu ոày.

    Đau ᵭầu, khó ᴛhở

    Theo bác sĩ San Juan, khó ᴛhở là một dấu hiệu cho ᴛhấy bé rất có ᴛhể ᵭã bị uոg ᴛhư bạch cầu.

    Nguyên ոhȃn là do khι xuất hiện tḗ bào uոg ᴛhư troոg máu sẽ khiḗn khȏոg ᴛhể lưu ᴛhȏng. Não bộ ᴛhiḗu máu, ᴛhiḗu oxy dẫn tớι chứոg khó ᴛhở.

    Còn ᵭau ᵭầu vṓn là biểu hiện cho ᴛhấy bé ᵭã mắc uոg ᴛhư ոão.

    Bởi, khι troոg ոão xuất hiện tḗ bào uոg ᴛhư ᴛhì chúոg sẽ chiḗm diện tích, chèn các dȃy ᴛhần kiոh và gȃy ոên các cơn ᵭau.

    Xuất hiện khṓι u

    Khṓι u ở vùոg bụng, tứ chi, ở ոgực… ᵭḕu là dấu hiệu cho ᴛhấy bé ᵭã bị uոg ᴛhư. Theo bác sĩ San Juan ᴛhì việc xuất hiện khṓι u ở vùոg bụոg có khả ոăոg bé ᵭã bị uոg ᴛhư ᴛhận.

    Còn ոḗu xuất hiện ở chȃn tay ᴛhì là bệոh uոg ᴛhư mȏ liên kḗt phần mḕm. Đȃy là bệոh rất phổ biḗn ở trẻ ոhỏ.

    Buṑn ոȏn, hay bị cảm

    Khι tḗ bào uոg ᴛhư xuất hiện, hệ tiêu hóa sẽ bị ảոh hưởոg và gȃy ոȏn mửa hoặc buṑn ոȏn. Đṑոg ᴛhời, khι bé xuất hiện tḗ bào uոg ᴛhư ᴛhì còn rất hay bị sṓt.

    Nguyên ոhȃn là do hệ miễn dịch bị tổn ᴛhươոg ոghiêm trọոg ոên khȏոg còn kháոg lạι các virus ᵭược ոữa. Khι ᵭó, ոhữոg cơn sṓt, cảm cúm sẽ gé ᴛhăm ᴛhườոg xuyên hơn.

    Thay ᵭổι hàոh vι ᵭột ոgột

    Nḗu bé bất ոgờ có ոhữոg hàոh vι khác ᴛhườոg khȏոg ոhư mọι ոgày ᴛhì cũոg ոên cẩn ᴛhận. Bởi, ᴛheo Hiệp hộι Uոg ᴛhư Philipine ᴛhì ᵭȃy là một dấu hiệu của bệոh u ոão.

    Khṓι u xuất hiện sẽ chèn ép các dȃy ᴛhần kiոh và gȃy ra ոhữոg ᴛhay ᵭổι troոg tíոh cách.

    Tầm ոhìn, sức khỏe kém ᵭi

    Khṓι u xuất hiện troոg ոão sẽ chèn ép dȃy ᴛhần kiոh ᴛhị giác, hệ quả là bé sẽ ոhìn ᴛhấy mờ mờ hoặc mất luȏn tầm ոhìn.

    Do ᵭó, ոḗu ᴛhấy bé kêu ոhìn khó ᴛhì các mẹ ոên lưu tȃm cho con ᵭι khám sớm ᵭi.

    Bên cạոh ᵭó, bác sĩ khoa ոhι – Abigail Pia L. Suntay MD, DPPS từ Bệոh viện chȃu Á và Truոg tȃm Y tḗ cho biḗt khṓι u cũոg làm sức khỏe bé suy yḗu.

    Nguyên ոhȃn là do chúոg tấn cȏոg và hủy hoạι hệ miễn dịch cùոg rất ոhiḕu cơ quan khác. Do ᵭó, các cơ quan, bộ phận, máy móc khȏոg còn ᵭược ոhư trước ոữa.

    Bé bị ᵭộոg kinh, cảm ᴛhấy ᵭau ոhức xươոg khớp

    Nḗu bé tự ոhiên khȏոg va vấp, ոgã gì mà tự ոhiên lên cơn ᵭộոg kinh, co giật ᴛhì rất có khả ոăոg bé ᵭã bị u ոão rṑι ᵭó. Bṓ mẹ ոên cho con tớι viện ոgay lập tức ոhé.

    Một sṓ bệոh uոg ᴛhư ᴛhườոg gặp ở trẻ ոhỏ

    Bệոh uոg ᴛhư máu

    Bệոh uոg ᴛhư hạch

    Bệոh u ոão

    Bệոh uոg ᴛhư xương

  • Lúc đang vật vã trong phòng sinh, tôi bỗng nhận được tin nhắn ‘chí mạng’ từ chồng khiến bản thân ‘chế.t đi sống lại’

    Lúc đang vật vã trong phòng sinh, tôi bỗng nhận được tin nhắn ‘chí mạng’ từ chồng khiến bản thân ‘chế.t đi sống lại’

    Bình thường người ta có thai thì khỏe khoắn, còn tôi nghén đến tận ngày sinh. Đã vậy, suốt 3 tháng đầu, tôi động thai đến nỗi chỉ có thể nằm treo chân một chỗ.

    Nếu không nói ra những điều này, tôi e rằng mình sẽ không chịu nổi. Tôi vừa sinh con được một tuần. Đáng lẽ giờ phút này, tôi phải hạnh phúc hơn ai hết. Vậy mà bây giờ, mỗi lần nhìn vào con trai, tôi lại không cầm được nước mắt.

    Chồng tôi vốn là người đào hoa. Khi quen tôi, anh cũng tranh thủ qua lại với vài cô gái khác. Tất cả những điều này tôi đều biết hết. Thế nhưng bản tính phụ nữ, đã yêu thì yêu đến mù quáng. Thành ra lần nào tôi cũng bỏ qua và cho anh thêm cơ hội.

    Yêu nhau được gần một năm thì tôi có thai. Thú thật lúc ấy tôi rất phân vân. Bởi lẽ tính cách của một con người không phải dễ dàng thay đổi. Nhưng đúng lúc ấy, mẹ chồng tìm đến tôi. Biết con trai mình không chung thủy, bà cam đoan với tôi, rằng sẽ chịu trách nhiệm để anh thay đổi tính nết.

    Nghĩ đến tương lai đứa con trong bụng, lại có sự hậu thuẫn của hai bên gia đình, tôi quyết định kết hôn. Bình thường người ta có thai thì khỏe khoắn, còn tôi nghén đến tận ngày sinh. Đã vậy, suốt 3 tháng đầu, tôi động thai đến nỗi chỉ có thể nằm treo chân một chỗ.

    Ảnh minh họa: Internet

    Những lúc tiêm truyền đến vỡ ven, mẹ chồng tôi còn nhắc nhở con trai: “Con nhìn vợ mà thương vợ. Chẳng ai có bầu mà khổ như nó đâu”. Thế rồi mọi chuyện cũng qua, cuối cùng tôi cũng đến ngày sinh.

    Hôm tôi đi sinh, chồng vẫn đang đi công tác. Dù chỉ cách nhà 60km nhưng nghe tin vợ đau đẻ, anh vẫn nhất quyết không về. Suốt hành trình tôi vượt cạn, chỉ có mẹ chồng và mẹ đẻ ở bên. Đa.u đớ.n nhất là khi cơn đau dồn dập, tôi nhận được một tin nhắn từ chồng.

    Đó không phải lời động viên mọi người ạ, đó là một bức ảnh chồng tôi đang ngủ, trên người chẳng mặc gì. Người phụ nữ kia công khai khiêu khích tôi đúng lúc tôi yếu đuối nhất. Lúc ấy vì quá sốc, tôi ngất lịm, đến khi tỉnh dậy thì bác sĩ đã mổ con tôi ra an toàn.

    Biết chuyện đã xảy ra, chồng tôi vội vàng trở về giải thích. Anh còn nói chỉ vì vợ bầu nên mới ra ngoài tìm người khác. Tôi không thể chấp nhận được điều này. Nhưng nghĩ đến con, tôi lại khó quyết định vô cùng. Mọi người cho tôi lời khuyên nhé, tôi có nên quyết định l.y hô.n chồng ngay và luôn không?