Blog

  • Vợ cũ mời tôi dự đám cưới chỉ sau 4 tháng ly hôn. Tôi đến xem chú rể là ai, liền ôm mặt khóc ân hận…

    Vợ cũ mời tôi dự đám cưới chỉ sau 4 tháng ly hôn. Tôi đến xem chú rể là ai, liền ôm mặt khóc ân hận…

    Cái bụng của vợ cũ đập vào mắt tôi – to lắm, chẳng khác gì đang mang thai sáu, bảy tháng.

    Tôi và cô ấy từng có một cuộc hôn nhân kéo dài bốn năm. Chúng tôi yêu thương, thấu hiểu nhau, chỉ tiếc rằng giữa hai người lại có một khoảng trống lớn mang tên “con cái”.
    Tôi là con trai một trong nhà, nên chuyện nối dõi gần như là “nghĩa vụ”.

    Cứ mỗi lần về quê, mẹ tôi lại than thở:

    – Nhà mình mà không có cháu, mẹ biết ăn nói sao với tổ tiên đây?

    – Tháng này có tin gì chưa? Hay là con bé lại không biết chăm sóc bản thân?

    Tôi thương vợ, nhưng cũng mệt mỏi vì phải đứng giữa hai làn đạn. Một bên là mẹ – luôn dằn vặt, trách móc. Một bên là vợ – mỏi mệt sau bao lần thăm khám vô vọng.
    Ngày đi làm đã đủ căng thẳng, về nhà lại ngập trong tiếng thở dài, trong sự lạnh nhạt không lời.
    Mẹ tôi đòi dọn về ở cùng, rồi bốc thuốc, xem bói.
    Vợ tôi giận dữ, bỏ về nhà ngoại.
    Còn tôi – người đàn ông tưởng mạnh mẽ – lại chẳng đủ can đảm để bảo vệ người phụ nữ từng gọi mình là chồng.

    Và thế là, hôn nhân kết thúc trong một buổi chiều mưa – im lặng, kiệt sức, không còn gì để níu kéo.

    Bốn tháng sau, tôi nghe tin cô ấy sắp tái hôn.
    Nhanh đến mức khiến tôi sững sờ.

    Tôi tò mò – không rõ người đàn ông ấy có biết cô từng không thể sinh con không? Anh ta có sẵn lòng chấp nhận điều đó không?

    Rồi hôm ấy, tôi đến dự đám cưới.

    Chỉ định đến để nhìn xem, người phụ nữ từng thuộc về mình liệu có hạnh phúc không.

    Nhưng đến khi cô dâu bước ra, tôi chết lặng.
    Chiếc váy cưới rộng cũng chẳng thể giấu được cái bụng đang lớn dần.
    Cô ấy cười – nụ cười dịu dàng, hạnh phúc, tay khẽ vuốt ve nơi sinh linh đang cựa quậy.
    Trái tim tôi như bị bóp nghẹt.

    Chúng tôi mới ly hôn bốn tháng… nghĩa là đứa trẻ ấy – là con tôi.

    Khi tiệc tàn, tôi tìm gặp cô.
    Cô không phủ nhận. Cô chỉ nhẹ nhàng nói:

    – Tôi cũng không ngờ mình có thể mang thai… Nhưng anh à, chúng ta đã ly hôn rồi. Giờ đây, chồng tôi sẽ là cha của đứa trẻ.

    Tôi chết lặng. Tức giận, ghen tị, rồi đau đớn đến nghẹt thở.
    Đó là con tôi, là giọt máu duy nhất tôi từng mong chờ…

    Nhưng tôi không còn quyền gì để giữ, để gọi hai tiếng “con ơi”.

    Tối đó, tôi ngồi rất lâu trong xe, nhìn bóng hai người họ rời đi. Cô nép vào vai anh ta – bình yên, an nhiên đến lạ.
    Tôi bỗng hiểu: có lẽ, trong đời này, đôi khi người ta phải rời đi để người kia được sống một cuộc đời đúng nghĩa.

    Tôi đã từng khiến cô ấy mệt mỏi, còn anh ta – lại là người đến để bù đắp.

    Và giờ đây, nếu có thể nói một lời nhắn gửi, tôi chỉ muốn nói thế này:

    “Đôi khi, mất đi không phải là kết thúc – mà là cách để người kia được sống hạnh phúc hơn.
    Tôi mong cô ấy bình yên, mong con tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương, dù không mang họ của tôi.

    Còn tôi… sẽ sống tốt hơn, để xứng đáng với những gì đã từng đánh mất.”

  • Suốt 2 năm chung sống, tôi không dám gửi 1 đồng nào cho bố mẹ vì vợ quản chặt từng li từng tí, đến tận lúc mẹ tôi bị ốm li ệt giường

    Suốt 2 năm chung sống, tôi không dám gửi 1 đồng nào cho bố mẹ vì vợ quản chặt từng li từng tí, đến tận lúc mẹ tôi bị ốm li ệt giường

    Tôi là con trai duy nhất trong nhà. Vợ tôi làm kế toán, giỏi giữ tiền, giỏi đến mức đến cả lương của tôi cũng bị cô ấy kiểm soát như sổ công quỹ. Mỗi tháng đi làm về, tôi được phát “tiền tiêu vặt” như học sinh tiểu học.

    Hai năm chung sống, tôi không dám gửi nổi một đồng về quê cho bố mẹ. Mỗi lần nhắc đến, vợ tôi lại dỗi:

    “Lương 13 triệu, nuôi con, đóng học, thuê nhà, ăn uống chưa đủ lại còn đòi gửi về quê à? Ở đó có làm ra đồng nào cho anh chưa?”

    Tôi chỉ biết im lặng.

    Mẹ tôi thi thoảng gọi lên, giọng vẫn nhẹ như sợ làm phiền:

    “Có sao đâu con, mẹ với bố còn trồng rau được, đừng lo.”

    Nhưng rồi mẹ tôi đổ bệnh, liệt nửa người vì tai biến. Lúc đó, tôi chỉ biết năn nỉ vợ:

    “Về quê thăm mẹ đi. Anh sẽ về một mình cũng được…”

    Không biết vì thương hại hay sợ người ngoài dị nghị, vợ tôi lái ô tô đưa tôi về quê, như một cuộc ‘ban ơn’.

    Về đến nơi, cô ấy mặt lạnh như tiền, đứng cách xa giường mẹ tôi một đoạn, không thắp nhang, không hỏi han, chỉ nói với tôi:

    “Em đợi ngoài xe. Có gì gọi.”

    Mẹ nằm một chỗ, tay vẫn run run tìm cái gì đó trong gối, đưa cho tôi:

    “Mai cả nhà lên đông đủ… mẹ muốn chia đất chia nhà… kẻo lỡ đâu không kịp.”

    Tôi nuốt nước mắt. Mẹ tôi nghèo nhưng miếng đất mặt đường 6m, gần chợ, giá đã lên đến hơn 5 tỷ đồng.

    Hôm sau, họ hàng, anh chị em tụ tập đầy đủ.

    Mẹ tôi chỉ vào từng người, chia phần đất rõ ràng. Ai cũng gật đầu cảm động, không tranh chấp.

    Đến lượt tôi, mẹ bất ngờ rút ra một cuốn sổ đỏ — không phải đất đang ở, mà là lô đất khác cách đó 1km, còn mới toanh.

    Cả nhà ngạc nhiên. Tôi ngơ ngác. Mẹ nói:

    “Cái này là mẹ mua từ tiền tiết kiệm lúc còn khỏe. Định bụng để lại cho con út. Nhưng giờ… mẹ đổi ý.”

    Mẹ chỉ thẳng tay về phía vợ tôi:

    “Con dâu, lại đây.”

    Vợ tôi bước tới, có chút tự tin — tưởng mẹ chồng thương mình, ai ngờ…

    “Cô có biết suốt 2 năm thằng T. không dám gửi một đồng cho tôi vì sợ cô mắng không? Tôi nằm liệt giường, cô mới chịu về, đứng như người ngoài. Cô coi tôi không ra gì thì đừng hòng nhận gì từ tôi.”

    Rồi bà quay sang tôi, nghẹn ngào:

    “Tôi vẫn để lại cho con. Nhưng không phải bây giờ. Khi nào cô ấy không còn là vợ con nữa — thì về đây lấy.”

    Vợ tôi đứng chết trân. Mặt tái mét. Họ hàng xôn xao. Tôi không dám ngẩng đầu nhìn ai.

    Sau hôm đó, vợ tôi thay đổi hoàn toàn thái độ, nấu nướng, hỏi thăm, đòi đưa mẹ lên Hà Nội chăm. Nhưng tôi biết — mẹ tôi không dễ mềm lòng thêm một lần nữa.

  • Ăn hỏi con trai, mẹ tôi sắm “lễ đen” đến cả trăm triệu đồng chẳng tiếc gì nhưng khi đến nhà gái, nhìn vào con gà trên bàn thờ gia tiên, mẹ tôi đùng đùng đòi hủy h ôn. Về nhà bà mới nói lý do, hóa ra mẹ tôi đã cứu cả dòng họ

    Ăn hỏi con trai, mẹ tôi sắm “lễ đen” đến cả trăm triệu đồng chẳng tiếc gì nhưng khi đến nhà gái, nhìn vào con gà trên bàn thờ gia tiên, mẹ tôi đùng đùng đòi hủy h ôn. Về nhà bà mới nói lý do, hóa ra mẹ tôi đã cứu cả dòng họ

    Tôi tên là Nam, con trai trưởng, cũng là cháu đích tôn trong dòng họ.


    Từ nhỏ, tôi được mẹ yêu thương và dạy dỗ kỹ lưỡng. Mẹ tôi – bà Hạnh – là người phụ nữ kỹ tính, cứng rắn nhưng sống rất tình nghĩa. Cả đời bà chưa bao giờ làm điều gì tùy hứng.

    Năm tôi 28 tuổi, tôi quen Lan, cô gái hiền lành, làm kế toán ở công ty xuất nhập khẩu. Gia đình Lan ở cùng tỉnh, gia giáo, nề nếp. Hai bên qua lại, mọi chuyện đều thuận lợi.


    Khi tôi nói sẽ cưới, mẹ tôi vui lắm, dồn hết tâm huyết chuẩn bị sính lễ, chỉ sợ nhà gái nghĩ nhà trai sơ sài.

    Bà đích thân chọn từng mâm lễ, đặt “lễ đen” đủ đầy: vàng, tiền mặt, bánh cốm, trầu cau, trà rượu… tổng giá trị lên đến gần 700 triệu đồng – với bà, đó là chuyện bình thường.


    “Con trai trưởng lấy vợ, lễ phải chu đáo, để con cháu sau này còn được nhờ phúc,” mẹ tôi nói.


    Ngày ăn hỏi, cả họ nhà tôi kéo nhau sang nhà gái.
    Không khí rộn ràng, tiếng pháo nổ, trống phách vui vẻ. Tôi thì chỉ hồi hộp mong nhìn thấy Lan trong tà áo dài đỏ thắm.


    Nhưng khi mọi người vừa đặt sính lễ lên bàn thờ gia tiên, tôi để ý mẹ tôi bỗng đứng lặng, mặt tái mét, đôi mắt nhìn chằm chằm vào con gà luộc được đặt chính giữa mâm cúng.

    Con gà ấy trông bình thường với tôi – chỉ là một con gà vàng óng, cánh xếp ngay ngắn, miệng ngậm bông hoa đỏ.


    Nhưng mẹ tôi bỗng run rẩy, rụt tay lại, giọng khẽ nhưng lạnh buốt:
    – Xin lỗi… lễ này, chúng tôi không thể tiếp tục.

    Cả nhà gái ngỡ ngàng. Lan sững sờ, nước mắt trào ra:
    – Mẹ… con… con làm gì sai sao ạ?
    Bố mẹ cô đỏ mặt vì xấu hổ, người nhà tôi cũng hoang mang.

    Mẹ tôi cúi đầu chào rồi kéo tay tôi đứng dậy.


    – Về thôi, Nam. Hôn sự này dừng lại ở đây.

    Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.
    Không ai dám hỏi, vì ánh mắt mẹ tôi khi ấy không giống người bình thường – vừa sợ hãi, vừa đau đớn, như thể vừa nhìn thấy thứ gì kinh khủng.


    Về đến nhà, cả họ kéo đến hỏi.
    Bố tôi giận run người:
    – Bà làm nhục cả dòng họ! Lý do gì mà giữa lễ ăn hỏi lại bỏ đi như vậy?

    Mẹ tôi im lặng thật lâu, rồi run rẩy lấy trong tủ ra một tấm ảnh cũ đã ố vàng.


    – Ông có nhớ… ngày xưa, tôi từng kể về con gà “ngậm dao” không?

    Mọi người nhìn nhau khó hiểu.
    Mẹ tôi nghẹn giọng kể:

    “Năm tôi 17 tuổi, ở làng bên có một vụ án mạng. Cô dâu nhà đó chết ngay trong lễ cưới, miệng còn ngậm bông hoa đỏ.

    Người ta bảo do cô ấy lấy nhầm người, phạm vào lời nguyền của dòng họ từng hại người. Trên bàn thờ khi ấy cũng có một con gà luộc giống hệt hôm nay – nhưng khi tắt hương, người ta phát hiện trong bụng con gà có giấu một con dao găm nhỏ, lưỡi hướng ra ngoài.

    Kể từ đó, nhà ấy tuyệt tự 3 đời. Tôi từng chứng kiến tận mắt.”

    Bà dừng lại, rưng rưng nước mắt:
    – Hôm nay, nhìn con gà trên bàn thờ nhà gái, tôi thấy vết khâu dài trên bụng gà, chính là dấu hiệu người ta nhét vật tà vào trong. Tôi linh cảm có điềm dữ.

    Không biết họ cố tình hay vô ý, nhưng nếu để lễ ăn hỏi thành, tai họa sẽ giáng xuống cả hai nhà. Tôi không thể để con trai mình rơi vào vòng ấy.

    Không khí trong nhà im phăng phắc.
    Một lát sau, bác trưởng họ – người vốn không tin chuyện tâm linh – thở dài:


    – Bà Hạnh nói không sai đâu. Tôi vừa hỏi lại mấy người bên đó, đúng là họ nhờ thầy “làm lễ giữ duyên” bằng cách khâu vật trấn vào bụng gà…

    Tin ấy khiến cả họ chết lặng.
    Nếu mẹ tôi không tinh ý, lễ vật ấy đã được dâng lên bàn thờ tổ tiên nhà tôi – đồng nghĩa với việc mang vận xui, tà khí về dòng họ.


    Vài ngày sau, nhà gái chủ động sang xin lỗi, thừa nhận mọi chuyện.


    Họ bảo chỉ vì muốn “giữ tình duyên cho con gái” nên nghe lời thầy làm phép.
    Mẹ tôi chỉ thở dài:


    – Tôi không trách, chỉ mong các người đừng tin vào những điều làm trái đạo. Hạnh phúc không đến từ bùa phép, mà từ lòng người ngay thẳng.

    Hôn lễ hủy, Lan đau lòng nhưng vẫn nhắn tin xin lỗi.


    Tôi chỉ biết đáp: “Không ai có lỗi cả, chỉ là ông trời không định.”


    Một năm sau, tôi gặp Mai – một cô giáo tiểu học giản dị, hiền lành.


    Ngày cưới tôi, mẹ vẫn là người chọn lễ vật, chuẩn bị chu đáo.


    Trước giờ đón dâu, bà cười hiền, dặn nhỏ:


    – Lần này, con gà trên bàn thờ phải là gà trống tơ, do chính tay mẹ luộc. Gà ấy tượng trưng cho sự chân thành, không tà khí.

    Tôi gật đầu, siết tay mẹ.
    Nhờ linh cảm và sự cẩn trọng của bà, nhà tôi tránh được một tai họa khó lường.


    Người làng kể lại mãi, gọi mẹ tôi là “bà Hạnh cứu họ Nguyễn”.


    Thông điệp nhân văn:

    Có những điều tưởng như mê tín, nhưng lại chứa trong đó cả đời trải nghiệm và trực giác của người làm mẹ.


    Đừng vội cười nhạo lòng tin của thế hệ trước – vì đôi khi, chính họ lại là người giữ cho gia đình ta bình an trước sóng gió.

  • Tình cảnh lạ lùng tại các tiệm vàng đúng dịp 20/10

    Tình cảnh lạ lùng tại các tiệm vàng đúng dịp 20/10

    Doanh nghiệp vàng tăng giá mua vào nhưng rất ít khách bán ra, hầu hết toàn khách đi mua.

    Doanh nghiệp vàng tăng giá mua vào nhưng khách thờ ơ không bán

    Báo Dân Việt đưa tin, giá vàng hôm nay 20/10 tăng nóng ở chiều mua vào đối với vàng miếng SJC. Các doanh nghiệp tăng giá mua để thu vàng vào nhưng khách vẫn thờ ơ.

    Hôm nay (20/10), tiệm vàng nổi tiếng tại phường Gia Định, TP.HCM tấp nập khách nhưng lượng người có nhu cầu bán vàng, kể cả vàng miếng lẫn vàng nhẫn đều chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dù doanh nghiệp tăng giá mua vào nhưng khách không bán. Ảnh minh hoạ

    Dù doanh nghiệp tăng giá mua vào nhưng khách không bán. Ảnh minh hoạ
    Trong khi đó, lượng người có nhu cầu mua vàng rất cao. Mới 8h sáng, gần cả trăm người đã rồng rắn ngồi xếp hàng để chờ đến lượt. Ai cũng có số chờ đến lượt trên tay. Cửa hàng không có vàng miếng để bán, khách chỉ được mua vàng nhẫn mỗi người 1 chỉ.

    Nhiều người cho biết để mua được vàng, họ phải đi từ rất sớm để xếp hàng. Quy trình và thủ tục này đã được tiệm vàng áp dụng vài ngày qua, kể từ khi giá vàng tăng nóng, nhu cầu mua của người dân áp đảo nhu cầu bán.

    Báo Lao Động đưa tin, tại một số tiệm vàng từ lúc 9h-10h sáng ngày 20/10, không còn cảnh thông báo tạm hết hàng, người dân xếp hàng chờ giao dịch khi các cửa hàng đồng loạt bán ra.

    Nhiều người dân cho biết, cửa hàng thông báo giao dịch vàng nhẫn tròn trơn và vàng miếng bất chợt nên để chắc chắn “nắm vàng trong tay” họ phải đứng túc trực trong nhiều giờ. Giá vàng những ngày qua đang nhận được rất nhiều quạ quan tâm của các nhà đầu tư. Ảnh minh hoạ

    Giá vàng những ngày qua đang nhận được rất nhiều quạ quan tâm của các nhà đầu tư. Ảnh minh hoạ
    Chị Trần Thu Hà (Cầu Giấy, Hà Nội) may mắn mua được 5 chỉ vàng trong sáng nay chia sẻ: “Chiều nay chắc vẫn phát số phiếu tiếp, sáng nay phát 300 phiếu, tôi số 11 nên may mắn đến lượt mua. Hôm qua, cửa hàng cũng phát 2 lần, sáng – chiều, 5 chỉ vàng/khách hàng. 8h30 mình đi từ nhà, may mắn đứng đúng chỗ cửa hàng thông báo xếp hàng nên được vào mua. Hầu như hôm nay toàn người mua, ít người bán”.

    Giá vàng trong nước chiều nay (20/10) ra sao?

    Lúc 14h30 chiều 20/10, giá vàng miếng trong nước quay đầu giảm so với buổi sáng. Cụ thể, SJC niêm yết ở mức 150 – 151 triệu đồng/lượng, giảm 500.000 đồng/lượng ở cả hai chiều.

    DOJI giữ nguyên giá mua – bán ở cùng mức 150 – 151 triệu đồng/lượng.

    Trong khi đó, Bảo Tín Minh Châu và Bảo Tín Mạnh Hải cùng tăng 500.000 đồng/lượng, hiện giao dịch quanh mức 151 – 151,5 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng nhẫn 9999 tại các doanh nghiệp lớn ít biến động. SJC giao dịch 148 – 150,2 triệu đồng/lượng; PNJ ở mức 148 – 151 triệu đồng/lượng; DOJI Hưng Thịnh Vượng giảm nhẹ 500.000 đồng ở chiều mua, giữ nguyên chiều bán ở mức 149 – 150,9 triệu đồng/lượng.

    Riêng vàng nhẫn Bảo Tín Minh Châu neo cao nhất thị trường, đạt 155,5 – 158,5 triệu đồng/lượng; Bảo Tín Mạnh Hải niêm yết 155 – 156 triệu đồng/lượng.

  • Mẹ m/ất để lại anh trai 7 căn nhà, tôi chỉ có chiếc cặp cũ, 3 năm sau anh đến cầu cứu, tôi xé cặp, sự thật bên trong lộ ra khiến anh chết lặng

    Mẹ m/ất để lại anh trai 7 căn nhà, tôi chỉ có chiếc cặp cũ, 3 năm sau anh đến cầu cứu, tôi xé cặp, sự thật bên trong lộ ra khiến anh chết lặng

    Ngày mẹ mất, di chúc được công bố. Trong đó, anh trai tôi – Hào – được thừa hưởng 7 căn nhà cho thuê, tổng giá trị hàng tỷ lệ. Còn tôi, con nhỏ, chỉ nhận được một chiếc cặp da cũ kỹ đã chín màu, nằm im lìm dưới đáy tủ.

    Ai ai đều xì xào:
    – Bà thương con cả hơn…
    – Chắc chắn bà coi con út là gánh nặng nên cân nhắc lại điều gì.

    Tôi im lặng. Anh trai nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút thương tổn, nhưng rồi nhanh chóng quay đi, ôm đống giấy tờ nhà đất mà nở nụ hôn mãn nguyện.

    Chiếc giày cũ trở thành trò cười trong mắt họ hàng. Tôi ôm nó về, không một tiếng ồn ào. Trong thời gian, tôi chỉ khắc sâu hình ảnh mẹ Hoàng cười lót:
    – Mỗi đứa trẻ đều có số phận riêng. Hãy sống tử tế, con sẽ nhận được điều xứng đáng.

    Ba năm trôi qua. Anh trai sống trong nhung lụa, nhưng vì ham mê đỏ đen, anh lần như bán tăng 7 căn nhà. Tiền bạc cạn kiệt, bạn bè xa lánh, vợ con cũng bỏ đi. Từ một người yêu cao đầu, anh sa sơn, nợ nần chồng chất.

    Một buổi chiều mưa anh tìm đến căn phòng trọ nhỏ của em. Thân hình thiếu hụt, ánh mắt thất thần. Anh ngồi xuống ghế, giọng chạy chạy:
    – Em à… giúp anh với. Anh mất hết rồi. Ngoài xã hội đang dí, anh nghĩ còn chỗ nào bấu víu.

    Tôi nhìn anh trai, trái tim dâng lên cảm xúc khó mô tả. Anh từng là niềm tự hào của gia đình, từng coi tôi như kẻ thấp hèn. Giờ phút này, anh ngồi đây, đôi bàn tay chạy run cầu cứu.

    Tôi lặng lẽ quay vào phòng, mang ra chiếc nhẫn cũ. Nó đồng hành với tôi suốt ba năm qua, dù không ai biết tôi giữ được gì trong đó.

    Anh thoáng nhăn mày, cười thầm:
    – Giờ này em còn giữ mấy thứ vô dụng ấy sao? Mẹ thiên vị anh quá… Em không vô địch à?

    Tôi không trả lời. Trước mặt anh, tôi mở cặp. Bên trong không phải giấy tờ cũ kỹ như anh nghĩ, mà là một tập hồ sơ dày, gói Ghim cẩn thận.

    Tôi đặt lên bàn, nhẹ nhàng nói:
    – Đây là thứ mẹ thật sự để lại cho em.

    Anh ấy mở ra một cách an toàn. Trong đó là hợp đồng vốn, cổ phần công ty, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của một dự án lớn. Mẹ đã thầm lặng đầu tư, tất cả đều viết tên tôi. Ngoài ra còn có những bức thư tay, mẹ ôm dò:
    “Anh con đã đủ, mẹ chỉ lo nó sa ngã. Con út chịu thương chịu khó, mẹ muốn con có điểm tiêu đề dài dài. Hãy giữ bí mật đến khi con thật sự cần.”

    Anh chết đứng yên. Đôi tay run run từng bước giấy, khuôn mặt trắng bệch. Anh không ngờ, chiếc nhẫn cũ mà anh khinh thường lại chứa đựng cả một kho báu. Và càng không ngờ, mẹ đã hoàn lương hết, để lại cho tôi con đường chắc chắn hơn tất cả.

    Nước mắt anh rơi xuống trang giấy. Anh thì thào:
    – Hóa ra… mẹ đã nhìn thấy trước tất cả…

    Tôi thở dài:
    – Anh ạ, mẹ không thiên vị. Mẹ biết điểm mạnh, điểm yếu của từng người. Mẹ tin anh sẽ trưởng thành, nhưng anh đã phải lòng tham cuốn đi. Còn em, em chỉ cố gắng giữ lời mẹ ấm.

    Căn hộ trọ nhỏ tĩnh lặng. Ngoài ra, cơn mưa vẫn xả xả, nhưng trong lòng tôi thư giãn bình thường. Anh trai trả thù, đôi vai chạy lên trong ân hận.

    Sau ngày hôm đó, anh xin em cho cơ hội làm lại. Tôi không đưa tiền nợ thay thế, nhưng giúp anh một công việc nhỏ trong công ty mà mẹ đã để lại. Anh chấp nhận, mài giũa từ đầu.

    Chiếc cặp cũ, tôi vẫn giữ như báu vật. Nó không chỉ chứa tài sản, mà còn chứa niềm tin của mẹ, và là minh chứng rằng: giá trị thực sự không nằm ở những gì người khác nhìn thấy, mà ở đó chúng ta trân trọng và sống đúng với điều đã được trao.

    Và có lẽ, bài học lớn nhất anh trai tôi đã nhận được, chính là khi tham lam quá nhiều, đôi lúc lại mất đi tất cả – còn khi biết cúi đầu nhìn lại, mới có cơ hội tìm thấy đường đi đúng sau.

  • Tặng con gái cả căn nhà 5 tỷ khi con đi lấy chồng, con rể sáng cả mắt nghĩ sau là của mình, ngày cháu ngoại đầy tháng tôi âm thầm bán luôn cái nhà

    Tặng con gái cả căn nhà 5 tỷ khi con đi lấy chồng, con rể sáng cả mắt nghĩ sau là của mình, ngày cháu ngoại đầy tháng tôi âm thầm bán luôn cái nhà

    Nhà tôi có hai cô con gái, mà đứa lớn thì khôn ngoan, hiền lành, yêu thằng rể hiền nhưng hơi… ham vật chất.


    Lúc nó cưới, tôi thương con, sợ bị nhà chồng coi thường nên tặng hẳn căn nhà 5 tỷ làm của hồi môn.


    Ngày cầm chìa khóa, thằng rể mắt sáng rực, hứa hẹn chăm sóc con gái tôi cả đời.

    Nhưng mới vài tháng sau, tôi nghe phong thanh nhà bên bắt con rể đứng tên đồng sở hữu, nó hí hửng tưởng sắp thành “ông chủ thật sự”.
    Tôi cười thầm, rồi âm thầm bán luôn căn nhà trước khi sổ đỏ kịp sang tên, chuyển toàn bộ thành sổ tiết kiệm đứng tên riêng con gái.

    Đến khi bên thông gia biết chuyện, bà sui mặt đỏ gay, ông sui đập bàn quát:

    “Bà chơi kiểu gì vậy? Thế là lừa con trai tôi à?”

    Chưa kịp giải thích, họ ép con trai ký đơn ly hôn cho “đỡ nhục”.


    Tôi thấy con gái nước mắt ngắn dài nhưng vẫn nhẹ nhõm — ít ra nó không mất trắng đời mình.


    Cả nhà tôi mở tiệc ăn mừng, bảo nhau “thế là may rồi, thoát nợ đời”.

    Ai ngờ ngay sáng hôm saucông an gõ cửa.


    Họ đưa ra giấy báo từ ngân hàng:

    “Sổ tiết kiệm 5 tỷ vừa được tất toán đêm qua, người rút là chính… con gái bà.”

    Tôi chết lặng.
    Mở điện thoại, thấy tin nhắn cuối cùng con gửi:

    “Con xin lỗi mẹ… con không chịu nổi nữa. Con muốn đi xa cùng đứa bé. Mẹ đừng tìm.”

     

    Buổi sáng ấy, tôi ngồi giữa căn nhà trống, trên bàn vẫn còn nguyên bánh kem mừng ly hôn tối qua,


    mà giờ… không còn cả con, cả cháu, cả tiền.

  • Đám cươí mẹ chồng lên trao 10 cây vàng, 2 sổ đỏ, 500 triệu tiền mặt cho con trai nhưng con dâu không có 1 thứ gì

    Đám cươí mẹ chồng lên trao 10 cây vàng, 2 sổ đỏ, 500 triệu tiền mặt cho con trai nhưng con dâu không có 1 thứ gì

    Đám cưới của tôi diễn ra hoành tráng giữa trung tâm thành phố. Họ hàng ai cũng trầm trồ: “Nhà trai giàu có, cô dâu tốt số lắm!”

    Tôi đứng trên sân khấu, cười gượng giữa ánh đèn rực rỡ. Mẹ chồng tay cầm micro, giọng oang oang tự hào:

    “Hôm nay là ngày trọng đại của con trai tôi – thằng Tuấn. Mẹ xin trao cho con hai sổ đỏ, năm trăm triệu tiền mặt và mười cây vàng làm của hồi môn. Mong hai con hạnh phúc, làm ăn phát đạt.”

    Cả hội trường ồ lên. Ai nấy nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ. Nhưng cũng nhiều ngươì thì thầm to nhỏ:

    • Sao chỉ trao cho con trai mà không trao hồi môn cho con dâu nhỉ. Nhìn cô dâu đứng lủi thủi tội quá…
    • Nhà này thiên vị con trai quá….

    Tôi chỉ biết cúi đầu cười gượng. Khi MC vừa dứt lời, bà đã quay sang thì thầm với con trai:

    “Cất hết đi, đừng để con vợ mày nó biết. Tiền này mẹ cho mày chứ không phải cho nó đâu. ôi chỉ biết cúi đầu cười gượng. Con dâu người dưng nước lã có phải máu mủ nhà mình đâu, mẹ không tin tưởng được”.

    Tôi nghe rõ mồn một, lòng quặn thắt. Nhưng vì yêu, tôi nén lại. Tôi tin rằng rồi thời gian sẽ khiến anh thay đổi.

    Thế nhưng, đời không giống như tôi nghĩ.
    Cưới nhau được chưa đầy một tháng, anh bắt đầu bỏ bê gia đình, đêm về khuya, tiền bạc vung vãi. Mẹ chồng thì lúc nào cũng khen:

    “Thằng Tuấn nó đàn ông, nó giao du xã hội là chuyện bình thường.”

    Rồi một ngày, anh về nhà mặt tái nhợt, miệng lắp bắp:

    “Em ơi… mất hết rồi. Anh… anh bị lừa…”

    Tôi sững sờ:

    “Mất… là sao? Anh nói gì vậy?”

    Anh quỳ xuống, bật khóc:

    “Toàn bộ vàng, sổ đỏ, tiền mẹ đưa anh… anh đem đầu tư theo bạn, giờ họ ôm đi hết rồi… Không còn gì cả…”

    Tôi như chết lặng. Căn nhà đang yên ấm bỗng trở nên lạnh buốt.

    Mẹ chồng nghe tin, vừa đến cửa đã hét ầm lên:

    “Mày nói cái gì? Hai sổ đỏ của tao, năm trăm triệu của tao, mười cây vàng của tao – mày tiêu hết rồi hả?!”

    Anh chỉ biết cúi gằm mặt.
    Bà lao đến tát con trai liên tiếp, gào trong tiếng nấc:

    “Trời ơi, tao trao cho mày để làm ăn, chứ có bảo nướng vào c///ờ b///ạc đâu!”

    Tôi đứng bên cạnh, lặng lẽ bế con chó nhỏ ra ngoài, chẳng dám nói gì.

    Vừa bước đến ngưỡng cửa, sau lưng vang lên tiếng “bụp” thật mạnh.
    Tôi quay lại – mẹ chồng ngã vật ra nền nhà,  ngất lịm.

    Cả nhà hốt hoảng đưa bà vào viện. Bác sĩ bảo:

    “Bà bị sốc nặng, may là đưa đến kịp.”

    Từ hôm đó, mẹ chồng im lặng hẳn. Bà chẳng còn mắng tôi, cũng chẳng còn dám khoe con trai với ai nữa.
    Còn tôi, chẳng cần oán trách. Bởi cuộc đời có luật nhân quả của riêng nó — người ta có thể thiên vị, có thể khinh rẻ, nhưng cuối cùng, ai gieo gì sẽ gặt nấy.

  • Chồng lên chức trưởng phòng bỏ 3 mẹ con tôi, ngờ đâu 5 năm sau

    Chồng lên chức trưởng phòng bỏ 3 mẹ con tôi, ngờ đâu 5 năm sau

    5 năm trước, tôi mất tất cả.

    Mất chồng. Mất niềm tin. Mất cả thanh xuân đã từng ngây thơ gửi gắm vào một người đàn ông tưởng là cả đời.

    Anh ta—người chồng từng hứa hẹn bên tôi lúc khó khăn—vừa lên chức trưởng phòng đã thay lòng. Cặp với một nữ giám đốc đối tác, giàu có, sắc sảo.

    Không còn những cái nắm tay, không còn những buổi tối đỡ tôi dỗ con, không còn tiếng cười ở căn bếp nhỏ. Anh lạnh nhạt dần, rồi một ngày đưa đơn ly hôn như đưa hóa đơn điện nước.

    Tôi từng là sinh viên Ngoại thương, từng có nhiều lời mời công việc hấp dẫn. Nhưng vì anh, tôi chọn ở nhà nuôi con, chăm sóc gia đình.

    Lúc tôi hỏi: “Còn con thì sao?” Anh ta chỉ đáp gọn:
    “Em là mẹ. Em lo.”

    Tôi ngã quỵ. Nhưng bố mẹ tôi bảo: “Người đàn bà mạnh nhất là người đứng dậy khi bị đạp xuống.”
    Tôi gửi con cho ông bà ngoại ban ngày.

    Buổi sáng đi làm, tối tranh thủ học thêm tiếng Trung, kỹ năng thương mại điện tử.

    Có hôm trời mưa, tôi đứng dưới trạm xe buýt, ướt từ đầu đến chân, ôm hộp cơm nguội lạnh — nước mắt chan vào cơm. Nhưng tôi không bỏ cuộc.

    Tôi xin vào một công ty logistics. Làm từ nhân viên giao dịch khách hàng, rồi lên quản lý vùng miền Bắc. Sau 5 năm, tôi có thu nhập ổn định, mua được căn chung cư nhỏ và chuyển hai đứa con về sống cùng mẹ.

    Chúng lớn lên hiểu chuyện, học giỏi, ngoan ngoãn. Tôi biết mình đã không sai khi chọn bước tiếp.

    Và rồi, định mệnh đưa tôi gặp lại anh.

    Một buổi chiều thứ Sáu, tôi đi khảo sát điểm kho hàng mới ở ngoại thành. Xe tôi dừng lại ở một quán cơm bụi ven đường. Tôi vừa bước vào thì nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang rửa bát sau quán, đầu tóc bù xù, chiếc áo sơ mi loang lổ vết cháo, bàn tay trầy xước, nứt nẻ vì nước rửa chén.

    Là anh.
    Chồng cũ tôi.

    Tôi ngỡ ngàng. Không phải anh đã từng lái Camry, mặc vest hàng hiệu, sống trong căn biệt thự liền kề sao?

    Chị chủ quán – có vẻ là chủ mới của đời anh – vừa nhai trầu vừa nói lớn:
    “Nhanh cái tay lên! Rửa xong mấy chậu kia đi rồi dọn rác!”

    Anh cúi mặt, không nhìn tôi. Nhưng tôi thấy rõ sự nhục nhã len qua từng nếp nhăn nơi khóe mắt.

    Tôi lặng lẽ rút ví, đặt tiền lên bàn và nói với chị chủ quán:
    “Cho tôi hộp cơm mang đi.”

    Chị ta vừa gói vừa buông một câu:
    “Ông này trước tưởng ngon lành lắm, hóa ra bị nhân tình lừa hết. Giờ chẳng có chỗ mà về.”

    Tôi gật đầu, chẳng đáp. Đến khi anh ngẩng lên, định nói gì đó, tôi đã quay đi. Nhưng rồi tôi dừng lại. Đưa mắt nhìn anh một lần cuối.

    “Anh sống thế này, là cái giá anh chọn. Còn tôi… tôi không cần trả thù, vì chính cuộc đời đã làm thay rồi.”

    Anh không nói gì. Ánh mắt sụp đổ, nhục nhã, bất lực, như một cái bóng mờ dưới ánh đèn vàng nhợt nhạt.

    Tôi bước ra, trời mưa nhẹ.

    Tôi mở ô, gọi cho con gái:
    “Con ơi, mẹ sắp về rồi. Tối nay mẹ nấu món con thích.”

    Phía sau lưng tôi, một người đàn ông cũ đã rơi xuống tận đáy.
    Phía trước tôi, là hai đứa con, là cuộc đời mới. Là sự tái sinh.

  • Tôi phải đập bỏ nhà mới xây 700 triệu vì lấn đất hàng xóm 11 cm

    Tôi phải đập bỏ nhà mới xây 700 triệu vì lấn đất hàng xóm 11 cm

    Bị ‘cú trời giáng’ đập nhà trả đất, kinh tế và tinh thần của gia đình tôi bị đánh gục.

    Năm 2016 là một năm đau khổ với gia đình tôi, khi chính tay tôi thuê người về đập bỏ căn nhà mới xây trị giá 700 triệu đồng mà hai vợ chồng tích góp mãi mới có tiền xây.

    Lúc tôi xây nhà, thợ thầu chỉ căn cứ vào cọc đá cắm phân lô, không có máy định vị tọa độ, thợ “vườn” xây nên không có tư vấn, không có giám sát… nên sau khi tô tường, nhà tôi lấn sang đất hàng xóm tận 11 cm.

    Sau khi phát hiện ra, tôi hết sức cầu thị, thương lượng bồi thường, nhưng hàng xóm nhất quyết không chịu vì “đất ở khu dân cư này lô nào lô đấy vuông vức, anh lấn sang rồi sau này tôi bán lô này cho ai”.

    Phương án đập bỏ rồi sửa lại nhà cũng không được vì kết cấu dằm, đà, cột ăn khớp với nhau không sửa được. Tinh thần, tiền bạc, công sức đổ bể, tình cảm xóm giềng nứt vỡ đánh gục vợ chồng tôi.

    Sau khi đọc thông tin về vụ xây nhầm nhà trên đất người khác, và nhớ lại chuyện đập nhà trả đất của mình, tôi thấy chúng ta phải hiểu điều này:

    Tiền bạc, cả căn nhà thì ai mà không tiếc, nhưng mình xây nhà lấn đất, xây “nhầm” trên đất của người khác thì tình và lý không ở chỗ mình. Nếu không thỏa thuận được thì phải đập, trả lại cho người ta.

    Cần phải hiểu vấn đề cốt lõi nằm ở nguyên tắc bồi thường thiệt hại trong luật dân sự, khi tài sản của người khác bị xâm phạm, nghĩa vụ đầu tiên là phải khôi phục nó về nguyên trạng.

    Có nghĩa, nếu anh xây nhầm trên đất của tôi, thì anh phải tháo dỡ để trả lại mảnh đất đúng như ban đầu.

    Nếu anh xây lấn đất nhà tôi, dù chỉ 1 cm thôi thì cũng phải đập bỏ những gì đã xây mà lấn sang đất nhà tôi.

    Cách xử sự “xây nhầm thì thôi, coi như mua lại” chỉ giải quyết khi cả hai đều có thiện chí, muốn dĩ hòa vi quý.

    Nhưng xét một cách đúng đắn, nó đẩy người bị xâm hại vào thế phải chấp nhận mất mát để đổi lấy sự yên ổn.

    Nói cho cùng, xây nhà trên đất của người khác, dù vô tình hay cố ý, đều là hành vi xâm phạm quyền tài sản.

    Quan điểm của bạn thế nào?

    Bây giờ, có ai hỏi tôi tiếc tiền không? Tôi xin trả lời là có. Nếu không bị “cú trời giáng” đó, có lẽ cuộc sống của gia đình tôi đã khác.

    Nhưng, giả sử nhà bên kia chấp nhận, thì nếu họ bán đất bán nhà, hoặc tôi thế chấp, bán nhà đi chỗ khác, những rắc rối tích tụ được “xả” ra còn nhiều hơn vì giấy tờ không khớp, hoàn công… nhức đầu còn nhiều hơn nữa.

  • Cưới nhau từ lúc hàn vi, tay trắng. 5 năm sau khi tôi giàu có thành Giám đốc thì vợ lại đòi ly hôn. Tôi bực bội kí luôn đơn ly hôn để xem không có mình cô ấy sống sao. Một hôm bất ngờ thấy vợ cũ nhặt ve chai bên đường..

    Cưới nhau từ lúc hàn vi, tay trắng. 5 năm sau khi tôi giàu có thành Giám đốc thì vợ lại đòi ly hôn. Tôi bực bội kí luôn đơn ly hôn để xem không có mình cô ấy sống sao. Một hôm bất ngờ thấy vợ cũ nhặt ve chai bên đường..


    Cưới nhau từ lúc hàn vi, tay trắng. 5 năm sau khi tôi giàu có thành Giám đốc thì vợ lại đòi ly hôn.

    Tôi bực bội kí luôn đơn ly hôn để xem không có mình cô ấy sống sao. Một hôm bất ngờ thấy vợ cũ nhặt ve chai bên đường.. tôi mới hiểu lý do…

    “Anh tưởng sau này giàu có thì hạnh phúc sẽ bền chặt, nào ngờ mọi thứ lại vỡ vụn chỉ trong một tờ giấy.”

    Tôi và Lan cưới nhau từ khi cả hai còn tay trắng. Năm ấy, tôi mới ra trường, lương ba cọc ba đồng, còn Lan làm công nhân may, ngày tăng ca tới mệt rã rời.

    Chúng tôi thuê một căn phòng trọ chật hẹp, mùa hè nóng như đổ lửa, mùa mưa dột tứ phía.

    Có những hôm hai vợ chồng chỉ ăn cơm với rau muống luộc chấm nước mắm, vậy mà vẫn thấy ấm áp, bởi lúc nào cũng có nhau.

    Lan là người phụ nữ kiên nhẫn, chịu thương chịu khó. Khi tôi quyết định vay mượn để khởi nghiệp, cô ấy không cản, thậm chí còn mang đôi bông tai duy nhất – kỷ vật mẹ để lại – đi bán, đưa tôi lấy vốn.

    Tôi đã hứa trong lòng: “Sau này thành công, nhất định phải bù đắp cho vợ.”

    Năm năm sau, công ty tôi thành đạt, tôi từ một gã nghèo kiết xác trở thành Giám đốc. Xe sang, nhà mặt phố, nhân viên hàng chục người.

    Ai gặp cũng kính nể, chúc mừng. Thế nhưng, khi tôi tưởng hạnh phúc sẽ viên mãn, Lan lại đột ngột đưa đơn ly hôn.

    Tôi choáng váng. Trong đầu hiện lên muôn vàn câu hỏi: “Cô ấy có người khác? Cô ấy thấy tôi thay đổi? Hay chê trách tôi không còn quan tâm?” Nhưng khi hỏi, Lan chỉ im lặng, rồi thở dài:
    – Chúng ta nên dừng lại thôi.

    Tôi tức giận, cảm thấy bị phản bội. Cơn tự ái của một người đàn ông thành đạt trỗi dậy. Tôi nghĩ: “Ngày xưa nghèo khó thì bám, giờ tôi có tiền lại đòi bỏ.

    Được, để xem không có tôi thì sống sao.” Thế là, không cần cân nhắc, tôi ký vào đơn ly hôn, lạnh lùng quay lưng, như thể muốn chứng minh cho cô ấy thấy sự quyết đoán của mình.

    Sau ly hôn, tôi lao vào công việc, tiệc tùng và những mối quan hệ mới. Nhưng sâu thẳm, đôi khi vẫn thấy hụt hẫng khi trở về căn nhà rộng lớn, trống trải.

    Cho đến một buổi chiều mưa, đang ngồi trong xe chờ đèn đỏ, tôi bất ngờ nhìn thấy bóng dáng quen thuộc bên đường. Người phụ nữ lom khom, gầy gò, đang lục trong đống rác nhặt những chai nhựa. Áo mưa rách, tóc xõa, đôi tay run run. Tôi nín thở nhìn kỹ – chính là Lan.

    Tim tôi chợt thắt lại. Mọi ký ức ùa về. Một câu hỏi xé lòng bật ra trong đầu: “Tại sao Lan lại ra nông nỗi này?”…

    Tôi lập tức tấp xe vào lề, chạy ào tới, che chiếc ô lên người Lan. Cô giật mình, đôi mắt ngấn nước, thoáng bối rối khi thấy tôi. Tôi nghẹn ngào hỏi:

    – Sao em lại thế này? Tại sao phải đi nhặt ve chai?

    Lan cười nhạt, giọng run run:
    – Em không muốn anh biết… nhưng thật ra em mắc bệnh, cần tiền chữa trị. Hồi đó ly hôn là để anh không phải gánh nặng, để anh được sống thoải mái mà không vướng bận gì.

    Tôi chết lặng. Hóa ra bao lâu nay, tôi đã hiểu lầm người phụ nữ ấy. Tôi từng nghĩ Lan phụ bạc, từng hằn học rằng không có tôi cô sẽ khổ sở.

    Nhưng sự thật, Lan lặng lẽ chịu đựng, hy sinh một lần nữa – chỉ để tôi được tự do, để tôi không phải gánh trách nhiệm.

    Mưa vẫn rơi nặng hạt. Giữa dòng xe cộ vội vã, tôi đứng chết trân nhìn người phụ nữ đã từng cùng mình chia rau muống, cơm nguội trong căn phòng trọ nóng hầm hập.

    Còn tôi, giờ có nhà cao cửa rộng, xe sang áo đẹp, nhưng lại thấy bản thân nhỏ bé, trống rỗng đến cùng cực.

    Tôi đưa tay ôm lấy vai gầy guộc của Lan, nghẹn ngào:
    – Anh sai rồi. Sai ngay từ ngày ký vào tờ đơn ly hôn ấy.

    Lan khẽ lắc đầu, mắt ầng ậc nước nhưng vẫn mỉm cười:
    – Không, anh đã sống cuộc đời anh xứng đáng. Còn em… chỉ tiếc là không thể đi cùng anh đến cuối.

    Lời cô như lưỡi dao xoáy vào tim tôi. Tôi chợt nhận ra: của cải, địa vị, danh vọng… hóa ra chẳng là gì nếu thiếu người thật lòng bên cạnh.

    Tối hôm ấy, tôi đưa Lan vào viện, tìm mọi cách chạy chữa. Nhưng dù có dùng cả gia sản, tôi cũng không thể kéo lại thời gian. Lan vẫn ra đi, để lại cho tôi một khoảng trống không bao giờ lấp được.

    Kể từ đó, mỗi lần nhìn thấy chiếc ghế trống trong căn biệt thự rộng lớn, tôi lại nghe vang vọng lời thầm thì của Lan:
    “Em chỉ ước, sau này anh giàu có thì anh sẽ hạnh phúc.”

    Nhưng đến khi mất cô, tôi mới hiểu – hạnh phúc chưa bao giờ nằm ở tiền bạc, mà ở việc giữ chặt bàn tay đã cùng mình đi qua những ngày cơ cực.