Blog

  • Bố Chồng “h ư” rình Con Dâu trẻ xinh tắm biển rồi về nằng nặc đ òi b ỏ Vợ nhưng bà vợ giàu cao tay gọi con dâu vào phòng ngủ và rồi không ai dám tin…

    Bố Chồng “h ư” rình Con Dâu trẻ xinh tắm biển rồi về nằng nặc đ òi b ỏ Vợ nhưng bà vợ giàu cao tay gọi con dâu vào phòng ngủ và rồi không ai dám tin…

    Ông Thịnh, 62 tuổi, là chủ doanh nghiệp xây dựng có tiếng ở tỉnh, vợ là bà Hà, người phụ nữ quyền lực, giàu có, từng gánh cả cơ ngơi của chồng trong những năm ông làm ăn thua lỗ.
    Cả hai có một cậu con trai tên Nam, cưới vợ mới được hơn 1 năm — cô Linh, 25 tuổi, xinh đẹp, ngoan ngoãn, được lòng cả họ.

    Tuần trước, gia đình 3 thế hệ cùng đi nghỉ ở biển. Hôm đó, khi Linh xuống tắm sớm, gió biển thổi tung mái tóc dài, chiếc váy choàng mỏng bay phấp phới — ông Thịnh đứng ở lan can tầng 3 nhìn xuống, tim đập loạn nhịp.
    Từ hôm ấy, ông thay đổi hẳn: hay lén nhìn Linh, hay viện cớ sang phòng con để hỏi chuyện vu vơ.

    Về nhà, bà Hà nhận ra thái độ chồng lạ lắm — tránh mình, bực bội vô cớ, rồi đột ngột nằng nặc đòi ly hôn.
    Bà Hà hiểu, chẳng có người đàn ông nào 60 tuổi lại đòi bỏ vợ giữa lúc chẳng có mâu thuẫn gì… nếu không vì một người đàn bà khác.

    Đêm đó, bà không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười.
    Sáng hôm sau, bà Hà bất ngờ gọi Linh vào phòng ngủ riêng, khóa trái cửa, không cho ai vào.
    Ông Thịnh nghe thấy tiếng thì hốt hoảng, chạy đến gõ cửa, nhưng chỉ nghe tiếng bà nói vọng ra:

    “Ông đợi đấy… tôi cho ông thấy thế nào là tội lỗi của đàn ông!”

    30 phút sau, tiếng hét thất thanh vang lên.
    Cửa mở ra, ông Thịnh chết điếng: trên giường, bà Hà đang ngồi bình thản, tay cầm cuốn sổ đỏ, còn Linh quỳ dưới đất, mặt cắt không còn giọt máu.

    Bà Hà nói chậm rãi:

    “Linh đã nói hết với tôi rồi. Không phải chỉ mình ông — cả mấy tháng nay nó đã âm thầm quay clip, ghi âm ông, để uy hiếp tôi và chiếm công ty. Nhưng tôi biết trước.”

    Rồi bà vỗ tay — Nam bước ra từ tủ quần áo, tay cầm điện thoại quay lại toàn bộ cảnh tượng.
    Ông Thịnh tái mặt. Linh bật khóc.
    Bà Hà nhìn chồng, nói:

    “Tôi già rồi, nhưng đầu tôi chưa lẫn. Nhà này, công ty này… sẽ không có chỗ cho hai người phản bội.”

    Ngay hôm sau, ông Thịnh và Linh cùng biến mất khỏi thị trấn, còn bà Hà ra thông cáo nội bộ:

    “Từ nay, công ty chỉ còn một giám đốc duy nhất — Nam.”

  • Lời tiên tɾi sấm tɾuyền củɑ Nostɾɑdɑmus về vận mệnh cuối năm 2025 khiến thế giới ɾung chuyển

    Lời tiên tɾi sấm tɾuyền củɑ Nostɾɑdɑmus về vận mệnh cuối năm 2025 khiến thế giới ɾung chuyển

    Lời tiên tɾi sấm tɾuyền củɑ Nostɾɑdɑmus về vận mệnh cuối năm 2025 khiến thế giới ɾung chuyển

     

    Lờι tιȇп trι sấm truүḕп của Nostradamus vḕ vậп mệпҺ cuṓι пăm 2025 kҺιếп tҺế gιớι ruпg cҺuүểп

     

    Nhà tiên tri Nostradamus từng viḗt vḕ năm 2025 với những ᵭiḕm báo rợn người: chiḗn tranh, dịch bệnh, thiên thạch rơi và sự suy tàn thầm ʟặng của phương Tȃy.

    Khi năm 2025 ᵭang cận ⱪḕ, những ʟời sấm truyḕn của Nostradamus – nhà tiên tri nổi tiḗng người Pháp – ʟại ᵭược giới nghiên cứu và cȏng chúng quan tȃm hơn bao giờ hḗt. Trong hàng trăm bài tứ tuyệt của ȏng, chủ ᵭḕ ⱪhiḗn người ta rùng mình nhất chính ʟà viễn cảnh chiḗn tranh và sự suy tàn của phương Tȃy.

    Việc làm

     

    Nguy cơ Thḗ chiḗn thứ III và “ba ngọn ʟửa phương Đȏng”

    Một ᵭoạn tiên tri ᵭược Nostradamus viḗt:

    “Khi sao Hỏa ᵭi trên quỹ ᵭạo của mình giữa các vì sao, máu người sẽ nhuộm ᵭẫm ᵭḕn thờ.

    Ba ngọn ʟửa trỗi dậy từ phương Đȏng, trong ⱪhi phương Tȃy ʟặng ʟẽ mất ᵭi ánh sáng của mình.”

    Giới phȃn tích hiện ᵭại cho rằng, “ba ngọn ʟửa từ phương Đȏng” tượng trưng cho sự trỗi dậy của các thḗ ʟực hoặc xung ᵭột ʟớn ở chȃu Á. Còn hình ảnh “phương Tȃy mất ánh sáng trong im ʟặng” ᵭược hiểu ʟà dấu hiệu suy giảm ảnh hưởng và quyḕn ʟực của thḗ giới phương Tȃy.

    Ba ngọn ʟửa trỗi dậy từ phương Đȏng, trong ⱪhi phương Tȃy ʟặng ʟẽ mất ᵭi ánh sáng của mình. Ảnh minh họa Ba ngọn ʟửa trỗi dậy từ phương Đȏng, trong ⱪhi phương Tȃy ʟặng ʟẽ mất ᵭi ánh sáng của mình. Ảnh minh họa

    Theo các ⱪhảo sát mới ᵭȃy của Atlantic Council và RAND Corporation, nguy cơ bùng phát một cuộc chiḗn toàn cầu ʟớn có thể ʟên tới 30% vào năm 2026. Tình hình căng thẳng tại εo biển Đài Loan, chiḗn sự ở Ukraine và xung ᵭột ngầm giữa NATO – Nga ᵭang ⱪhiḗn dự ᵭoán của Nostradamus càng thêm ám ảnh.

    Từ “máu nhuộm ᵭḕn thờ” ᵭḗn “quả cầu ʟửa từ vũ trụ”

    Sao Hỏa – biểu tượng của chiḗn tranh và bạo ʟực – xuất hiện nhiḕu ʟần trong tiên tri của ȏng, báo hiệu một thời ⱪỳ xung ᵭột ʟan rộng. Cụm từ “máu người nhuộm ᵭḕn thờ” như một ʟời cảnh báo rằng ngay cả nơi ʟinh thiêng nhất cũng ⱪhȏng tránh ⱪhỏi ᵭau thương.

    Khȏng dừng ʟại ở ᵭó, Nostradamus còn nhắc ᵭḗn một quả cầu ʟửa từ vũ trụ rơi xuṓng Trái ᵭất, “ᵭiḕm báo của ᵭịnh mệnh” – ᵭiḕu ᵭược nhiḕu người cho ʟà hình ảnh ẩn dụ vḕ thiên thạch, sao chổi hoặc thậm chí bom hạt nhȃn.

    “Từ vũ trụ, một quả cầu ʟửa sẽ trỗi dậy, ᵭiḕm báo của ᵭịnh mệnh, nhȃn ʟoại cầu xin.

    Khoa học và sṓ mệnh hòa vào vũ ᵭiệu vũ trụ, Trái Đất ᵭón nhận cơ hội thứ hai.”

    Cȃu viḗt này ᵭược xem ʟà ʟời cảnh tỉnh vḕ ranh giới mong manh giữa ⱪhoa học, chiḗn tranh và diệt vong, ⱪhi nhȃn ʟoại phải ᵭṓi diện với hậu quả do chính mình tạo ra.

    Khoa học và sṓ mệnh hòa vào vũ ᵭiệu vũ trụ, Trái Đất ᵭón nhận cơ hội thứ hai. Ảnh minh họa Khoa học và sṓ mệnh hòa vào vũ ᵭiệu vũ trụ, Trái Đất ᵭón nhận cơ hội thứ hai. Ảnh minh họa

    Dự báo cạn ⱪiệt tài nguyên và chiḗn tranh ⱪéo dài

    Nostradamus cũng từng mȏ tả cảnh “quȃn ᵭội ⱪiệt quệ vì chiḗn tranh, ⱪhȏng còn vàng bạc trả ʟính”, phải dùng “da và ᵭṑng ᵭể ᵭúc tiḕn”. Hình ảnh này ⱪhiḗn nhiḕu người ʟiên tưởng ᵭḗn tình cảnh thiḗu hụt nguṑn ʟực trong chiḗn sự Ukraine hiện nay, ⱪhi viện trợ từ Mỹ giảm, buộc chȃu Âu phải gṑng mình san sẻ gánh nặng.

    “Qua chiḗn tranh dài, quȃn ᵭội ⱪiệt quệ, chẳng còn vàng bạc trả ʟính.

    Thay vì tiḕn thật, họ dùng da, ᵭṑng Gaul và biểu tượng trăng ʟưỡi ʟiḕm.”

    Những ʟời tiên tri ấy, dù viḗt từ thḗ ⱪỷ XVI, vẫn ⱪhiḗn người ᵭọc rùng mình vì tính tương ᵭṑng với bṓi cảnh hiện tại.

    Dịch bệnh, xung ᵭột ở Anh và thảm họa tại Brazil

    Nhà tiên tri người Pháp còn dự báo rằng, ⱪhi một cuộc chiḗn ⱪḗt thúc, nước Anh có thể ʟại rơi vào vòng xoáy chiḗn tranh và dịch bệnh chḗt người:

    Việc làm

     

    “Vương quṓc sẽ bị chiḗn tranh tàn phá, ⱪẻ thù trong ngoài ᵭḕu nổi dậy.

    Dịch bệnh cũ trỗi dậy, chẳng ⱪẻ thù nào chḗt chóc hơn thḗ dưới bầu trời này.”

    Một sṓ học giả cho rằng ᵭoạn này có thể ám chỉ hệ quả hậu Brexit hoặc biḗn ᵭộng ʟiên quan ᵭḗn Hoàng gia Anh.

    Ngoài ra, Nostradamus cũng tiên ᵭoán thảm họa ⱪhí hậu tại Brazil, “khu vườn của thḗ giới” – ᵭược cho ʟà nói vḕ rừng Amazon:

    “Khu vườn của thḗ giới, gần thành phṓ mới, bên dãy núi rỗng;

    Sẽ bị chiḗm giữ, chìm trong vực, buộc phải ᴜṓng dòng nước nhiễm ʟưu huỳnh.”

    Những hình ảnh ᵭầy ẩn dụ này ᵭược cho ʟà phản ánh nguy cơ mȏi trường và biḗn ᵭổi ⱪhí hậu toàn cầu – vấn ᵭḕ nhȃn ʟoại ᵭang phải ᵭṓi mặt.

    “Đḗ chḗ trên biển” và vị ʟãnh ᵭạo bí ẩn

    Một trong những hình tượng ʟặp ʟại trong các bài sấm truyḕn ʟà “vị ʟãnh ᵭạo bí ẩn dựng nên ᵭḗ chḗ trên biển”. Theo giới nghiên cứu, ᵭȃy có thể ʟà ẩn dụ cho sự hình thành của các ʟiên minh hàng hải mới hoặc sự dịch chuyển quyḕn ʟực vḕ các ⱪhu vực chiḗn ʟược trên ᵭại dương – ᵭiḕu hoàn toàn phù hợp với cục diện ᵭịa chính trị hiện nay.

    Gần 500 năm sau ⱪhi qua ᵭời, Nostradamus vẫn ʟà cái tên ⱪhiḗn nhȃn ʟoại vừa tò mò vừa sợ hãi. Những ʟời tiên tri của ȏng, dù mơ hṑ và ᵭầy ẩn dụ, vẫn như tấm gương soi chiḗu những biḗn ᵭộng của thời ᵭại – nơi chiḗn tranh, dịch bệnh và ⱪhủng hoảng vẫn ʟuẩn quẩn quanh thḗ giới ʟoài người.

  • Vợ bảo về ngoại chăm mẹ ốm, nửa đêm chồng kiểm tra định vị thấy nằm trong nhà nghỉ, anh vội tới nơi thì ch ết sữ ng khi thấy…

    Vợ bảo về ngoại chăm mẹ ốm, nửa đêm chồng kiểm tra định vị thấy nằm trong nhà nghỉ, anh vội tới nơi thì ch ết sữ ng khi thấy…

    Vợ bảo về ngoại chăm mẹ ốm, nửa đêm chồng kiểm tra định vị thấy nằm trong nh///à ngh///ỉ, anh vội tới nơi thì ch///ết sữ///ng khi thấy…

    Hôm đó là thứ Sáu, sau bữa cơm tối, vợ anh – Lan – thu dọn vali rồi nói với anh bằng giọng hối hả:

    – Mẹ em mấy hôm nay yếu lắm, chắc em phải về ngoại vài ngày chăm bà.

    Anh Hùng – chồng Lan – chỉ gật đầu, dặn dò:
    – Ừ, em đi cẩn thận. Có gì thì gọi anh.

    Hai người cưới nhau được 7 năm, có một cô con gái nhỏ. Cuộc sống bình thường, không giàu có nhưng đủ đầy. Hùng tin vợ mình – người phụ nữ hiền lành, dịu dàng, lúc nào cũng chăm sóc gia đình chu đáo.

    Nhưng không hiểu sao, tối hôm đó, khi nhìn Lan kéo vali đi, trong lòng anh lại thấy một cảm giác bất an mơ hồ.

    Tối ấy, con gái ngủ sớm, còn Hùng nằm xem bóng đá mà tâm trí chẳng yên. Lúc 10 giờ đêm, anh nhắn tin hỏi: “Đến nơi chưa em?” – Lan trả lời nhanh: “Em đến rồi, mẹ mệt nên em dọn dẹp chút rồi ngủ đây.”

    Nhưng điều khiến anh khựng lại là tin nhắn đó được gửi kèm biểu tượng wifi mạnh – trong khi nhà mẹ vợ ở quê gần như không có mạng.

    Hùng im lặng, mở ứng dụng định vị – thứ mà hai vợ chồng từng cài đặt để “biết nhau ở đâu” cho yên tâm. Anh không có ý nghi ngờ, nhưng linh tính thôi thúc.

    Khi bản đồ hiện lên, trái tim anh như bị bóp nghẹt: vị trí của Lan là một nhà nghỉ nhỏ nằm cách nhà anh 8 cây số.

    Ban đầu anh tưởng lỗi hệ thống. Anh tắt đi bật lại, kết quả vẫn vậy. Tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh túa ra. Anh lẩm bẩm: “Không thể nào… có lẽ cô ấy ghé bạn, hoặc điện thoại bị định vị sai.”

    Nhưng rốt cuộc, sự tò mò và đau đớn đã khiến anh không thể ngồi yên. Gần 11 giờ đêm, anh lái xe tới địa chỉ đó.

    Con đường dẫn đến nhà nghỉ tối và vắng, ánh đèn vàng hắt ra từ biển hiệu cũ kỹ. Hùng dừng xe cách đó một đoạn, tim đập dữ dội.

    Anh đứng lặng vài phút rồi bước nhanh tới, vừa run vừa sợ điều tồi tệ nhất.

    Khi anh hỏi lễ tân, cô gái trẻ nhìn anh một lượt rồi nói:
    – Phòng 203 có khách nữ tên Lan đăng ký lúc 9 giờ.

    Toàn thân Hùng lạnh buốt. Anh bước lên cầu thang, mỗi bước như đạp lên ngực mình. Tới trước cửa phòng, anh nghe rõ tiếng người nói chuyện – không phải giọng Lan, mà là giọng đàn ông… và xen lẫn tiếng phụ nữ mà anh nhận ra ngay: chính vợ mình.

    Hùng chết lặng. Anh không dám mở cửa, chỉ dựa lưng vào tường, cảm giác như thế giới sụp đổ. Mấy năm bên nhau, những buổi tối cơm nhà, những cái ôm con – tất cả bỗng trở nên giả dối.

    Nhưng rồi, giữa lúc định quay đi, tiếng người đàn ông trong phòng vang lên:
    – “Em cứ bình tĩnh, lát nữa bác sĩ đến, họ sẽ xử lý cho em.”

    Bác sĩ? Anh cau mày, áp tai sát hơn. Một lúc sau, cửa phòng mở. Một người đàn ông mặc áo blouse trắng bước ra, xách theo túi y tế.

    Hùng sững người, vội nép sang một bên. Người bác sĩ nói nhỏ:

    – “Cô ấy không sao, chỉ là lên cơn hoảng loạn. Lần sau anh nhớ đưa cô ấy đi viện sớm hơn, đừng để tự xử lý thế này.”

    Anh nghe mà chẳng hiểu gì. Vội vàng nhìn vào trong – và rồi tim anh như ngừng đập.

    Lan đang nằm co ro trên giường, khuôn mặt trắng bệch, tay run rẩy. Bên cạnh là một người phụ nữ lớn tuổi – mẹ cô.

    Mẹ Lan quay lại, thấy anh thì giật mình:

    – Hùng, sao con lại ở đây?

    Anh lắp bắp:
    – Con… con thấy định vị của vợ ở đây nên…

    Bà thở dài, đôi mắt đỏ hoe:

    – Mẹ bị tăng huyết áp, ngất trên xe khi hai mẹ con đang về quê. Gần đây có nhà nghỉ, nên họ đưa vào tạm để bác sĩ đến cấp cứu. Lan lo quá, không biết làm sao.

    Lúc ấy, Lan ngẩng lên. Ánh mắt cô mệt mỏi, giàn giụa nước mắt:
    – Anh… anh nghĩ em…

    Hùng không nói nổi một lời. Tất cả nghi ngờ, giận dữ phút chốc hóa thành nỗi hổ thẹn nặng trĩu. Anh bước lại, nắm chặt tay vợ:

    – Anh xin lỗi. Anh lo quá nên đến đây.

    Lan chỉ khẽ lắc đầu, nước mắt trào ra.

    – Em hiểu… Nhưng lần sau, anh hãy tin em thêm một chút, được không?

    Hùng cúi đầu. Giữa căn phòng nhỏ, tiếng mưa ngoài hiên rơi lộp độp, anh siết tay vợ thật chặt.

    Cảm giác vừa mất đi rồi lại tìm thấy điều quý giá nhất khiến tim anh nghẹn lại.

    Đêm ấy, anh không về nhà. Anh ở lại trông mẹ vợ cùng Lan, pha thuốc, đắp khăn ấm, lặng lẽ nhìn vợ ngủ gục bên giường mẹ.

    Khuôn mặt cô nhợt nhạt vì lo lắng, chẳng có chút gì của một người phản bội.

    Khi bình minh lên, ánh sáng rọi qua khung cửa, Hùng chợt nhận ra một điều giản dị mà sâu sắc: tình yêu không chỉ là niềm tin vào người khác, mà còn là sự kiên nhẫn để không giết chết niềm tin ấy bằng nghi ngờ.

    Sau lần đó, anh xóa ứng dụng định vị, chỉ giữ lại thói quen mỗi ngày hỏi han vợ bằng một tin nhắn ngắn: “Hôm nay em ổn không?”

    Lan thường trả lời bằng một biểu tượng trái tim. Và với anh, chỉ chừng đó thôi – là đủ để bình yên.

  • Tôi đi xuất khẩu lao động nhưng chồng ở nhà sống như v:ợ ch:ồng với chị gái tôi, khi tôi về thì chị đã có b:ầu được 3 tháng

    Tôi đi xuất khẩu lao động nhưng chồng ở nhà sống như v:ợ ch:ồng với chị gái tôi, khi tôi về thì chị đã có b:ầu được 3 tháng

    Ngày tôi đặt chân xuống sân bay sau hơn ba năm đi xuất khẩu lao động, trong lòng chỉ có một niềm vui duy nhất: được gặp lại chồng và người thân.

    Tôi gom góp từng đồng gửi về, xây được căn nhà mới khang trang, nghĩ bụng về rồi vợ chồng sẽ bắt đầu cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

    Nhưng ngay từ khi bước chân vào nhà, tôi đã thấy có gì đó khác lạ. Ánh mắt của chị gái tôi – người mà tôi tin tưởng nhất, người ở cùng chồng tôi để “giúp đỡ chăm sóc nhau” – tránh né.

    Chồng tôi cũng lúng túng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

    Đêm hôm ấy, khi cả nhà đi ngủ, tôi nghe tiếng chị khóc trong phòng. Linh cảm mách bảo có chuyện chẳng lành, tôi đẩy cửa bước vào thì chết lặng: bụng chị gái tôi đã nhô cao, rõ ràng là đang mang thai.

    Tôi sững sờ, tay run bần bật:

    “Chị… chị… đứa bé trong bụng… là của ai?”

    Chị tôi bật khóc nức nở, còn chồng tôi quỳ sụp xuống:

    “Anh xin lỗi… Tất cả là lỗi của anh. Anh đã sai… là anh với chị em…”

    Trái tim tôi như bị xé làm trăm mảnh. Cả gia đình bàng hoàng. Mẹ tôi sốc đến ngất lịm. Hàng xóm bàn tán xôn xao, ai cũng chĩa mũi dùi về phía tôi – kẻ đi làm xa để rồi mất cả chồng lẫn chị ruột.

    Tôi không biết nên oán trách ai hơn – chồng tôi, kẻ phản bội? Hay chị gái tôi, người máu mủ nhưng lại giẫm đạp lên hạnh phúc của em mình?

    Cơn giận dữ, tủi nhục dâng lên nghẹn ngào, tôi hét lên giữa đêm:

    “Hai người… đã giết chết tôi rồi!”

    Trong khoảnh khắc ấy, cả căn nhà ngột ngạt, bầu không khí đặc quánh bởi sự phản bội. Chị gái ôm bụng khóc nấc, chồng tôi cúi đầu không dám nhìn.

    Còn tôi, tôi thấy mình lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà mà ba năm qua tôi đổ mồ hôi, nước mắt để dựng xây.

    Câu chuyện chưa biết sẽ đi về đâu – đứa trẻ trong bụng kia là sự thật không thể chối bỏ.

    Tôi đứng giữa lựa chọn cay đắng: tha thứ và chấp nhận sự sắp đặt nghiệt ngã của số phận, hay dứt khoát rời đi, bỏ lại tất cả để giữ lại lòng tự trọng cuối cùng của mình.

    Tin chị gái tôi có bầu với chồng tôi nhanh chóng lan ra khắp họ hàng. Không khí trong nhà lúc nào cũng như có bão tố. Bố mẹ tôi gọi cả hai bên gia đình lại để họp, ai nấy mặt căng thẳng như dây đàn.

    Bố tôi đập bàn quát lớn:

    “Hai đứa làm chuyện tày trời, còn ra thể thống gì nữa? Thế thì sau này người ta nhìn mặt gia đình này thế nào?”

    Mẹ tôi thì khóc ngất, vừa ôm tôi vừa nghẹn ngào:

    “Con ơi, mẹ xin lỗi. Lỗi tại mẹ để chị con ở cùng… Mẹ không ngờ ra nông nỗi này.”

    Chị tôi ôm bụng bầu, gương mặt vừa hoảng sợ vừa tuyệt vọng. Chồng tôi thì im lặng, chẳng dám ngẩng mặt lên.

    Cả họ bàn tán loạn cả lên. Người bảo phải bắt chị tôi bỏ đứa bé để không còn vết nhơ. Người thì nói đã thành hình thì không nên giết oan nghiệp.

    Tôi ngồi đó, lòng rối như tơ vò. Mỗi lời nói như một nhát dao cứa vào tim. Tôi hét lên:

    “Tại sao mọi người cứ bàn chuyện cái thai kia? Còn tôi thì sao? Hạnh phúc của tôi thì ai trả lại? Ba năm tôi cày cuốc xứ người, để đổi lấy sự phản bội này sao?”

    Cả gian phòng im phăng phắc. Bố tôi nhìn chồng tôi đầy căm phẫn:

    “Anh muốn sao thì nói đi! Cưới chị hay giữ em? Đừng lấp lửng nữa!”

    Chồng tôi run rẩy, lắp bắp:

    “Con xin lỗi… Con chỉ yêu vợ, nhưng… nhưng đứa bé này là máu mủ…”

    Chị tôi gào lên:

    “Tôi không bỏ! Dù thế nào tôi cũng không bỏ con tôi!”

    Không khí bùng nổ. Họ hàng chia phe, lời qua tiếng lại, ai cũng hừng hực lửa. Tôi đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu, giọng lạnh buốt:

    “Được. Nếu chị đã muốn giữ con, thì chị giữ lấy cả chồng tôi luôn. Tôi không còn gì để nói.”

    Tôi bỏ ra ngoài, trời đêm mưa như trút. Sau lưng là tiếng mẹ khóc xé lòng, tiếng cãi vã vang dội.

    Còn tôi, từng bước đi trong mưa, thấy mình như rơi xuống hố sâu không đáy – nơi mà sự phản bội, tình thân, tình yêu, tất cả hòa vào nhau thành một vết thương không bao giờ lành.

  • Vợ gần ngày si::nh con chồng vẫn đưa bố mẹ chồng đi du lịch Đà Nẵng

    Vợ gần ngày si::nh con chồng vẫn đưa bố mẹ chồng đi du lịch Đà Nẵng

    Ngày Hoa mang thai đứa thứ ba, ai cũng tưởng lần này cô sẽ được nhà chồng cưng chiều — bởi cô đã làm dâu 8 năm, chăm sóc từ bố mẹ chồng đến từng bữa cơm, từng ly nước. Nhưng tất cả sai rồi. Cái “tội” duy nhất của Hoa là… đẻ toàn con gái.

    Hai cô con gái nhỏ, 5 và 7 tuổi, ngoan ngoãn, học giỏi, ai gặp cũng khen. Thế nhưng trong mắt bà Phượng mẹ chồng Hoa thì con dâu chỉ là “đồ vô dụng, không nối dõi”. Mỗi lần nhìn hai đứa trẻ ríu rít gọi “bà ơi”, bà chỉ liếc xéo: “Mày mà là con trai thì tao đã hãnh diện biết mấy.”

    Hoa mang thai lần ba. Cô không dám hy vọng, chỉ mong con mạnh khỏe. Còn mẹ chồng thì nói thẳng: “Lần này mà lại con gái, thì cô đừng trách tôi ác.” Được 13 tuần bác sĩ kết luận là con trai song Hoa cũng không tin lắm vì bé thứ 2 lúc đầu bác sĩ cũng nói thế, nhưng sau thai lớn hơn nhìn rõ hơn lại ra con gái.

    Cũng kể từ đó chẳng bao giờ Hoa hỏi về giới tính của con nữa để tránh phải suy nghĩ nhiều. Với cô con nào cũng là con. Sắm đồ sơ sinh cho con cô chọn màu trung tính trai gái dùng được cả. Riêng mẹ chồng Hoa thấy con dâu không hề nhắc tới chuyện cái thai là trai hay gái thì bà chắc chắn 1 điều Hoa bầu con gái nên bà lại càng ra sức chì chiết con dâu.Người chồng – anh Tuấn – vốn là người hiền, nhưng trước mặt mẹ, anh ta chỉ biết cúi đầu im lặng.

    Cái thai đến tháng thứ 9, bụng Hoa nặng trĩu, đi lại khó khăn. Thế mà hôm ấy, cô nghe tin chồng cùng cả nhà đang chuẩn bị đi du lịch Đà Nẵng 5 ngày. Hoa ngỡ mình nghe nhầm, hỏi lại chồng: “Anh đi thật à? Em sắp sinh rồi…”. Tuấn cười nhạt: “Anh đưa bố mẹ đi có 5 ngày thôi, có gì thì em gọi taxi đi viện.”

    Lúc cả nhà chồng xách vali ra xe, bà Phượng còn quay lại, nói rành rọt từng chữ: “Nghe đây Hoa! Có đau bụng thì tự vào viện đẻ, nhà tôi không ai hầu đâu. Đẻ 3 đứa con gái thì chỉ thế thôi.Tôi vào Đà Nẵng cho con trai tôi đi kiếm con trai về nối dõi, lúc ấy mấy mẹ con cô xác định mà kéo nhau về quê!”

    Hoa đứng chết lặng, nước mắt rơi lã chã. Cô nhìn hai đứa con gái nhỏ, tim thắt lại. “Các con… mẹ con mình chỉ có nhau thôi.” Ba ngày sau, giữa đêm mưa gió, Hoa trở dạ. Không người thân, không chồng, không nhà nội. Chỉ có hai đứa con gái – đứa 5 tuổi nắm tay mẹ, đứa 7 tuổi ôm túi đồ, run rẩy gọi taxi: “Chú ơi, làm ơn chở mẹ cháu đi bệnh viện, mẹ cháu đau bụng lắm rồi!”

    Người lái xe xúc động, tự mình bế Hoa vào phòng cấp cứu. Cảnh tượng ba mẹ con giữa đêm mưa khiến ai nhìn cũng cay mắt. Sáng hôm sau, Hoa sinh một bé trai kháu khỉnh. Hoa báo tin mình đã sinh con nhưng chẳng nhận được 1 tin nhắn hồi âm từ chồng và gia đình chồng. Chỉ có người hàng xóm tốt bụng đến giúp đỡ.

    5 ngày sau, khi cả nhà Tuấn từ Đà Nẵng về, Hoa đã xuất viện. Cô ngồi trên giường, trước mặt là giấy chứng sinh, giấy đăng ký khai sinh và cả sổ tiết kiệm đứng tên mình. Bà Phượng vừa thấy cháu trai, cười ha hả: “Đấy! Bà bảo mà, chỉ cần cho thằng Tuấn đi giải khuây tí là có cháu trai liền!”

    Nhưng Hoa không cười. Cô nhìn thẳng mẹ chồng, giọng lạnh như băng: “Đúng, con trai tôi – cháu trai của bà – đã ra đời. Nhưng nó sẽ không bao giờ gọi bà là bà nội. Vì từ hôm nay, 4 mẹ con tôi không còn liên quan gì đến cái nhà này nữa. 8 năm làm dâu tôi nhịn nhục thế là quá đủ rồi.”

    Bà Phượng sững sờ… Haoa đứng dậy, bế con trai, nắm tay hai con gái, bước ra cửa. Không một ai ngăn được. Tuấn chỉ đứng chết trân, chưa kịp nói lời nào. Ngày hôm sau, người làng xôn xao: “Nghe nói Hoa dắt 3 đứa con về quê, mở cửa hàng nhỏ, sống vui vẻ lắm.”, “Ừ, thấy bảo đứa con trai kháu khỉnh giống bố lắm mà bố nó chưa được bế con lần nào”… Còn bà Phượng, từ hôm ấy, cứ mỗi lần nghe tiếng trẻ con gọi “mẹ ơi” trên đường, lại quay đi lau nước mắt.

    Đời có thể bắt người phụ nữ chịu khổ, nhưng không ai có quyền bắt họ chịu nhục. Và đôi khi, cái giá của sự vô tâm, là mất đi tất cả — cả vợ, cả con, cả sự tôn trọng.

  • Xuất hiện v ế:t n ứt hàng chục mét trên cao tốc La Sơn – Túy Loan, mưa d ữ d ội

    Xuất hiện v ế:t n ứt hàng chục mét trên cao tốc La Sơn – Túy Loan, mưa d ữ d ội

    Trên cao tốc La Sơn – Túy Loan, đoạn qua xã Hòa Bắc cũ (Đà Nẵng) xuất hiện vết nứt hàng chục mét. Cảnh sát giao thông Đà Nẵng đã ra khu vực nước lũ tràn qua thuộc địa phận Huế, vận động, hỗ trợ các tài xế quay đầu xe để đảm bảo an toàn.

    Nguồn: https://tuoitre.vn/xuat-hien-vet-nut-hang-chuc-met-tren-cao-toc-la-son-tuy-loan-mua-du-doi-20251027111623887.htm

    cao tốc - Ảnh 1.

    Đoạn đường xuất hiện vết nứt đã được căng dây, cắm biển cảnh báo – Ảnh: H.B.

    Sáng 27-10, trên tuyến cao tốc La Sơn – Túy Loan kết nối Huế và Đà Nẵng tiếp tục có mưa to. Lượng mưa dữ dội khiến nước lũ tràn cao tốc này tại Km14 (địa phận Huế), khiến giao thông qua đây đã hoàn toàn tê liệt.

    Cảnh sát giao thông đã tổ chức phân luồng ra tại nút giao Phú Lộc (Huế) để xe cộ về quốc lộ 1, không vào đường La Sơn – Túy Loan.

    Trong khi đó cao tốc La Sơn – Túy Loan đoạn qua địa phận xã Hòa Bắc cũ (nay là phường Hải Vân, Đà Nẵng) xuất hiện vết nứt dài hàng chục mét. Đoạn nứt này do phía dưới chân cao tốc (đường 601) bị sạt lở vì mưa lớn những ngày qua gây ra.

    Cảnh sát giao thông Đà Nẵng phối hợp Ban quản lý dự án đường Hồ Chí Minh, các đơn vị thi công tiến hành giăng dây, đặt biển cảnh báo.

    cao tốc - Ảnh 2.

    Nước lũ tràn qua cao tốc La Sơn – Túy Loan đoạn Km14 địa phận Huế sáng nay – Ảnh: H.B.

    Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, thượng tá Phan Thanh Hồng – Trưởng Phòng Cảnh sát giao thông Công an Đà Nẵng – cho biết từ sáng sớm đã chỉ đạo Trạm cảnh sát giao thông Hòa Hiệp lập các chốt, phân luồng cho xe đi hầm Hải Vân, không vào cao tốc La Sơn – Túy Loan.

    cao tốc - Ảnh 3.

    Cảnh sát giao thông Đà Nẵng hướng dẫn xe quay đầu, đi theo hướng hầm Hải Vân – Ảnh: H.B.

    Lãnh đạo Phòng Cảnh sát giao thông cũng cho biết thêm ngoài cấm xe cộ, đã bố trí các tổ công tác, tuần tra, kiểm soát nắm tình hình trên tuyến từ Đà Nẵng đến Km14.

    cao tốc - Ảnh 4.

    Cảnh sát giao thông phân luồng xe – Ảnh: H.B.

    Cảnh sát giao thông Đà Nẵng đã hướng dẫn cho quay đầu tất cả xe về hướng Đà Nẵng để đi theo hướng hầm Hải Vân.

    “Tránh việc xe ở trên khu vực này rừng núi nếu sạt lở, cô lập sẽ rất nguy hiểm” – lãnh đạo Phòng Cảnh sát giao thông Đà Nẵng chia sẻ.

  • Hồ Văn Cường có vợ xinh đẹp, hiền lành, học cực giỏi

    Hồ Văn Cường có vợ xinh đẹp, hiền lành, học cực giỏi

    Không chỉ xinh đẹp, hiền lành, vợ Hồ Văn Cường còn có thành tích học vấn đáng ngưỡng mộ.

    Hồ Văn Cường có vợ học cực giỏi

    Hồ Văn Cường (SN 2003, Nghệ An) hiện là hậu vệ phải của câu lạc bộ Sông Lam Nghệ An, được đánh giá là một trong những gương mặt trẻ tiềm năng của bóng đá Việt Nam. Hồ Văn Cường và vợ trong lễ đính hôn.Hồ Văn Cường và vợ trong lễ đính hôn.
    Cuối tháng 5 vừa qua, chàng hậu vệ đã chính thức tổ chức đám cưới với cô nàng xinh đẹp Nguyễn Linh. Được biết, Hồ Văn Cường và Nguyễn Linh quen biết nhau từ lâu nhưng chỉ công khai mối quan hệ vào năm 2024.

    Sau một thời gian tìm hiểu và trải qua không ít thử thách, cặp đôi đã tổ chức lễ ăn hỏi vào tháng 3/2025, và chính thức về chung một nhà vào tháng 5 cùng năm. Hồ Văn Cường có vợ học cực giỏi Ảnh 2 Hồ Văn Cường và vợ vừa tổ chức đám cưới vào tháng 5/2025.Hồ Văn Cường và vợ vừa tổ chức đám cưới vào tháng 5/2025.
    Được biết, vợ Hồ Văn Cường cùng quê với anh ở Nghệ An. Cô có học vấn ấn tượng khi học tại Đại học Vinh, tốt nghiệp chuyên ngành Sư phạm Ngữ văn loại giỏi vào năm 2024.

    Vợ Hồ Văn Cường được nhận xét là có ngoại hình ưa nhìn, tính cách nhẹ nhàng và khéo léo trong giao tiếp.

    Hiện tại, Nguyễn Linh đang giảng dạy tại một trường trung học cơ sở tại Nghệ An. Hồ Văn Cường có vợ học cực giỏi Ảnh 4 Nhan sắc đời thường cực xinh đẹp của vợ Hồ Văn Cường.Nhan sắc đời thường cực xinh đẹp của vợ Hồ Văn Cường.
    Trước đó, khi chia sẻ với truyền thông, Hồ Văn Cường cho hay, anh và vợ đã quen nhau vài năm trước đấy, nhưng sau đó chia tay một thời gian. Sau đó, cả hai lại cho nhau cơ hội và quay lại với nhau khoảng 5 – 6 tháng trước khi tiến tới hôn nhân. “Điều tôi thích nhất ở vợ là vừa xinh đẹp, ngoan ngoãn, hiền lành, hiểu chuyện”, Hồ Văn Cường bộc bạch. Không chỉ sở hữu nhan sắc xinh đẹp, bà xã Hồ Văn Cường có có học vấn đáng ngưỡng mộ.Không chỉ sở hữu nhan sắc xinh đẹp, bà xã Hồ Văn Cường có có học vấn đáng ngưỡng mộ.

  • Y tá đã hôn trộm một tỷ phú đang trong tình trạng thực vật vì cô nghĩ ông sẽ không tỉnh lại, nhưng bất ngờ ông lại ôm cô…

    Y tá đã hôn trộm một tỷ phú đang trong tình trạng thực vật vì cô nghĩ ông sẽ không tỉnh lại, nhưng bất ngờ ông lại ôm cô…

    Trong căn phòng bệnh vắng lặng, nơi tiếng máy đo nhịp tim đều đặn vang lên như một điệp khúc buồn tẻ, Yến – một nữ y tá trẻ – chưa bao giờ nghĩ rằng một phút bốc đồng của mình sẽ thay đổi cả cuộc đời. Một nụ hôn tưởng chừng vô nghĩa, đặt lên môi một người đàn ông bất động suốt hai năm trời, lại kéo cô vào vòng xoáy định mệnh khó ngờ…

    Yến 26 tuổi, là y tá khoa hồi sức đặc biệt của một bệnh viện tư nhân lớn. Hằng ngày, công việc của cô xoay quanh việc kiểm tra máy móc, thay băng gạc, lau rửa cho bệnh nhân, và hơn cả là trông coi một người đàn ông đặc biệt – ông Trần Gia Khánh, một tỷ phú bất động sản nổi tiếng từng xuất hiện đầy rẫy trên báo chí, nhưng giờ chỉ còn là thân xác nằm im trên giường bệnh. Ông bị tai nạn giao thông, rơi vào tình trạng thực vật đã hơn hai năm.

    Đối với đa số nhân viên bệnh viện, ông Khánh chỉ còn là “một ca chăm sóc dài hạn” – một cơ thể sống nhờ vào dinh dưỡng và máy thở, không khác gì món đồ đặt trong phòng. Nhưng với Yến, không hiểu sao, mỗi lần chăm sóc cho ông, cô lại thấy trong lòng dâng lên sự thương cảm kỳ lạ. Thỉnh thoảng, cô bắt gặp ánh nắng chiều chiếu lên gương mặt người đàn ông đó, làm hiện rõ những đường nét từng uy nghiêm, khiến cô chợt nghĩ: “Nếu ông ấy còn tỉnh, hẳn đã là một người đàn ông rất cuốn hút.”

    Ngày hôm ấy, Yến trực đêm. Ngoài hành lang chỉ còn ánh đèn vàng hiu hắt. Cô bước vào phòng bệnh nhân, ngồi xuống cạnh giường, lặng lẽ thay bình truyền dịch. Trong thoáng chốc, một ý nghĩ điên rồ vụt qua đầu: “Ông ấy sẽ không bao giờ tỉnh lại… Một nụ hôn… có sao đâu…”

    Tim Yến đập thình thịch. Cô vừa sợ vừa thấy buồn cười với chính mình. Nhưng không hiểu vì lý do gì, có lẽ do những tháng ngày chăm sóc, do sự cô đơn của nghề nghiệp, hoặc do hình ảnh người đàn ông ấy in sâu trong trí óc, cô cúi xuống, khẽ chạm môi mình vào môi ông.

    Chỉ một giây thôi.

    Ngay khoảnh khắc Yến định lùi lại, một điều kinh hoàng xảy ra. Bàn tay tưởng chừng bất động kia bất ngờ cử động. Rồi… một lực siết nhẹ ôm lấy vai cô.

    Yến chết lặng.

    Người đàn ông mà cả bệnh viện đều cho rằng không còn ý thức, lại bất ngờ mở mắt. Đôi đồng tử sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô.

    “Cô… là ai?” – Giọng nói khàn đặc vang lên, mơ hồ nhưng rõ ràng đến mức Yến thấy cả cơ thể mình run rẩy.

    Đêm hôm ấy, trong căn phòng bệnh vắng lặng, Yến nhận ra: cuộc sống của cô sẽ không bao giờ còn bình yên nữa.

    Ông Khánh tỉnh lại là một cú sốc lớn với toàn bệnh viện. Ban giám đốc lập tức triệu tập hội đồng y khoa để thảo luận, các bác sĩ thì vừa mừng vừa lo. Hai năm hôn mê, bệnh nhân bất ngờ mở mắt và nói chuyện, đó là điều hiếm hoi đến mức gần như kỳ tích. Nhưng với Yến, người trực tiếp chứng kiến giây phút ấy, cảm xúc vừa mừng vừa sợ xen lẫn.

    Cô không dám kể chi tiết… rằng khoảnh khắc ông tỉnh lại chính là lúc cô hôn ông. Trong báo cáo, Yến chỉ ghi: “Bệnh nhân có dấu hiệu tự ý thức, cử động tay và mở mắt. Hồi phục ý thức bất ngờ, đề nghị theo dõi đặc biệt.”

    Nhưng từ giây phút ấy, mỗi lần bước vào phòng, Yến đều thấy tim mình loạn nhịp. Ông Khánh dù còn yếu, giọng nói chưa rõ, nhưng ánh mắt lại sáng lạ thường. Ông không nhớ hết mọi chuyện, chỉ lờ mờ nhận ra mình đã nằm rất lâu. Mỗi lần Yến cho ăn qua ống hoặc lau rửa người, ông thường nhìn cô chăm chú, khiến Yến phải giả vờ bận rộn để che đi sự bối rối.

    Những ngày sau, cả khoa trở nên rộn ràng. Tin tức ông Khánh tỉnh lại nhanh chóng lan ra ngoài. Phóng viên, người thân, đối tác lũ lượt kéo tới. Ai cũng coi đây là phép màu. Riêng Yến, cô thấy lòng nặng trĩu vì sợ bí mật “nụ hôn đánh thức” kia lộ ra.

    Một buổi chiều, sau khi kiểm tra máy truyền, Yến định quay đi thì bàn tay ông Khánh khẽ nắm lấy cổ tay cô. Ông nhìn cô chậm rãi, rồi khẽ nói:
    “Cô… là người đầu tiên tôi thấy khi mở mắt. Tôi nhớ… có một cảm giác rất lạ. Giống như… được gọi về từ một nơi xa xăm.”

    Yến hoảng hốt rút tay về, cố gắng giữ bình tĩnh:
    “Cháu chỉ là y tá trực thôi, ông đừng nghĩ nhiều. Việc ông tỉnh lại là nhờ sức khỏe và bác sĩ điều trị.”

    Ông Khánh không nói thêm, nhưng ánh mắt như đã ngầm hiểu.

    Sau một tuần, sức khỏe ông dần cải thiện, bắt đầu tập ngồi, tập nói lại rõ ràng hơn. Gia đình ông vô cùng hạnh phúc, nhất là người con trai trưởng – Trần Hoàng. Anh ta tiếp quản phần lớn công việc kinh doanh của cha trong thời gian ông hôn mê, nay lại phải đối diện với việc “bố trở lại”.

    Hoàng là một doanh nhân trẻ, sắc sảo nhưng cũng có phần lạnh lùng. Ngày đầu gặp Yến, anh chỉ gật đầu nhạt nhẽo:
    “Cảm ơn cô đã chăm sóc bố tôi. Nhưng từ nay gia đình sẽ thuê riêng điều dưỡng cao cấp. Cô không cần vất vả nữa.”

    Câu nói khiến Yến thấy hụt hẫng kỳ lạ. Cô đã quen với việc mỗi ngày bên giường bệnh, chăm chút từng chi tiết cho ông Khánh. Giờ đây, khi bệnh nhân dần khỏe lại, sự gắn bó ấy như bị tước mất.

    Tối đó, khi Yến chuẩn bị bàn giao ca, ông Khánh bỗng gọi tên cô. Giọng ông tuy còn yếu nhưng đầy kiên quyết:
    “Yến… tôi muốn cô tiếp tục chăm sóc cho tôi. Không ai khác. Nếu cần, tôi sẽ tự nói chuyện với gia đình.”

    Khoảnh khắc ấy, Yến không biết nên vui hay lo. Giữ bí mật về nụ hôn kia đã đủ khó, giờ lại bị giữ bên cạnh ông, cô sợ mình sẽ bị lộ, sợ ánh mắt dò xét của mọi người. Nhưng trong sâu thẳm, cô cũng thấy một sự ấm áp mơ hồ – một sự kết nối mà chính cô cũng không dám thừa nhận.

    Câu chuyện đời thường tưởng như bình lặng của một y tá, từ đây chính thức bước vào vùng xoáy phức tạp: tình cảm, bí mật, và cả thế giới xa hoa quyền lực mà cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dính vào.

    Từ ngày ông Khánh tỉnh lại, cuộc sống của Yến thay đổi chóng mặt. Cô không còn là y tá vô danh âm thầm chăm sóc bệnh nhân nữa, mà bỗng dưng trở thành “người đặc biệt” trong mắt ông. Ông nhất mực yêu cầu Yến tiếp tục theo dõi sức khỏe cho mình, mặc cho con cái và gia đình phản đối

    Gia đình họ Trần vốn dĩ không mấy tin tưởng người ngoài, nhất là khi khối tài sản khổng lồ của ông Khánh đang trong giai đoạn tranh chấp ngầm giữa các anh chị em. Đối với họ, Yến chỉ là một y tá bình thường, một người không “cùng đẳng cấp”. Chính vì vậy, khi thấy ông Khánh có vẻ gắn bó và tin tưởng Yến hơn bất kỳ ai, ánh mắt ngờ vực ngày càng tăng.

    Trần Hoàng – con trai trưởng – là người thể hiện rõ thái độ nhất. Một buổi chiều, khi Yến rời phòng bệnh, anh chặn cô lại ngay hành lang:
    “Cô Yến, tôi nói thẳng. Bố tôi vừa tỉnh dậy, tinh thần chưa ổn định. Nếu cô có ý định lợi dụng, tôi sẽ không để yên.”

    Yến chết lặng, không biết đáp lại thế nào. Cô chỉ cúi đầu, cố gắng bình tĩnh:
    “Tôi chỉ làm đúng công việc của mình thôi, anh đừng hiểu lầm.”

    Nhưng câu nói ấy chẳng làm Hoàng bớt nghi ngờ. Anh càng ngày càng giám sát Yến chặt chẽ hơn.

    Trong khi đó, ông Khánh lại ngày càng tỏ ra cần sự hiện diện của cô. Ông thường nhắc Yến ngồi lại trò chuyện, kể về những ngày ông còn trẻ, hành trình từ một cậu bé nghèo thành tỷ phú. Có lúc ông nhìn thẳng vào mắt Yến, nửa đùa nửa thật:
    “Có lẽ, chính cô là người đã gọi tôi quay lại với thế giới này.”

    Mỗi lần nghe thế, Yến tim đập loạn, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng giữ bình thản. Cô không thể nói ra sự thật rằng… đúng là cô đã hôn ông vào giây phút định mệnh ấy. Bí mật đó nếu lộ ra, chắc chắn sẽ khiến mọi người càng thêm ngờ vực.

    Những ngày tiếp theo, sự căng thẳng trong gia đình họ Trần càng tăng. Một số người họ hàng thì thì thầm: “Cô y tá này không đơn giản đâu.” Có người ác ý còn tung tin trong bệnh viện rằng Yến “dùng chiêu trò để tiếp cận tỷ phú.”

    Trong lòng Yến dấy lên nhiều mâu thuẫn. Cô muốn rời đi để tránh rắc rối, nhưng mỗi lần nhìn ông Khánh kiên quyết giữ cô lại, ánh mắt ấy khiến cô không thể nào quay lưng. Hơn nữa, từ lúc ông tỉnh dậy, cô nhận ra trái tim mình không còn vô cảm như trước. Một sự gắn bó lặng lẽ, vượt ngoài khuôn khổ “y tá – bệnh nhân”, đã âm thầm nảy sinh.

    Một buổi tối muộn, khi Yến trực ca đêm, ông Khánh ngồi tựa vào giường, nhìn ra cửa sổ rồi khẽ nói:
    “Yến này… tôi không biết sau này thế nào. Nhưng cô hãy tin… tôi sẽ không để ai làm tổn thương cô.”

    Khoảnh khắc ấy, Yến thấy sống mũi cay cay. Cô biết con đường phía trước chẳng hề dễ dàng: một bên là trách nhiệm công việc và danh dự, một bên là tình cảm mơ hồ với người đàn ông đáng lẽ xa vời ngoài tầm với.

    Câu chuyện đời thường của một y tá nhỏ bé, từ đây bước sang một ngã rẽ đầy thử thách: tình yêu xen lẫn nghi ngờ, sự chân thành đối đầu với lợi ích, và một bí mật chưa từng hé lộ – nụ hôn khởi nguồn cho tất cả…

  • Suốt 30 ngày liền, vợ cứ đón con về là l/ao thẳng vào phòng tắm. Đến ngày thứ 31, tôi tr ốn trong tủ quần áo, qua kh/e h/ở nhìn thấy cảnh tượng

    Suốt 30 ngày liền, vợ cứ đón con về là l/ao thẳng vào phòng tắm. Đến ngày thứ 31, tôi tr ốn trong tủ quần áo, qua kh/e h/ở nhìn thấy cảnh tượng

    Suốt 30 ngày liền, vợ cứ đón con về là l/ao thẳng vào phòng tắm. Đến ngày thứ 31, tôi tr//ốn trong tủ quần áo, qua kh/e h/ở nhìn thấy cảnh tượng khiến tôi đ/ứng hì/nh…

    Tôi và vợ kết hôn được gần 7 năm, có một cậu con trai lên 5 tuổi. Cuộc sống gia đình bình thường, không giàu có, nhưng cũng chẳng thi/ếu th/ốn.

    Tôi luôn nghĩ rằng, hạnh phúc giản đơn chỉ cần cơm ngon, nhà ấm, vợ con sum vầy.

    Thế nhưng, gần một tháng nay, tôi bắt đầu thấy vợ có những hành động k/ỳ l/ạ.

    Ngày nào cũng vậy, cứ tan làm, đón con về nhà là cô ấy vội vã chạy thẳng vào phòng tắm, thậm chí chẳng buồn trò chuyện hay ăn uống gì.

    Ban đầu, tôi nghĩ chắc vợ m/ệt, hoặc do thời tiết nóng nực nên cần tắm rửa ngay.

    Nhưng khi sự việc lặp đi lặp lại suốt 30 ngày liên tiếp, tôi bắt đầu thấy ng/hi ng/ờ.

    Trong lòng tôi nảy sinh đủ loại suy nghĩ: Liệu vợ có gì g/iấu mình? Có phải cô ấy đang cố ch/e đậ/y chuyện gì?

    Hay là… tôi không muốn nghĩ đến, nhưng một người đàn ông như tôi cũng không tr/ánh khỏi hoa/ng m/ang khi thấy vợ thay đổi bất thường.

    Đêm nằm bên nhau, tôi khẽ dò hỏi:
    – Em này, dạo này sao ngày nào về em cũng vào phòng tắm ngay vậy?
    Vợ tôi mỉm cười, ánh mắt lảng đi:

    – Chỉ là em muốn sạ/ch s/ẽ, thoải mái chút thôi. Anh nghĩ gì đâu…

    Câu trả lời nghe đơn giản, nhưng sự n/é trá/nh trong mắt vợ khiến tôi không thể yên lòng. Thế là đến ngày thứ 31, tôi quyết định làm một việc mà đến tận sau này, tôi vẫn nhớ mãi:

    Tôi nấp trong tủ quần áo, ghé mắt nhìn qua k/he h/ở để xem rốt cuộc vợ tôi đang c/he g/iấu điều gì.

    Chiều hôm đó, như thường lệ, vợ đón con về, dặn con trai ngồi chơi ngoan rồi lại tất tả chạy vào phòng tắm. Tôi n/ín th/ở, ghim mắt vào từng cử động của cô ấy.

    Và rồi… cảnh tượng trước mắt khiến tôi đứ/ng hì/nh…

    Thế nhưng, gần một tháng nay, tôi bắt đầu thấy vợ có những hành động k/ỳ l/ạ. Ngày nào cũng vậy, cứ tan làm, đón con về nhà là cô ấy vội vã chạy thẳng vào phòng tắm, thậm chí chẳng buồn trò chuyện hay ăn uống gì.

    Ban đầu, tôi nghĩ chắc vợ m/ệt, hoặc do thời tiết nóng nực nên cần tắm rửa ngay. Nhưng khi sự việc lặp đi lặp lại suốt 30 ngày liên tiếp, tôi bắt đầu thấy ng/hi ng/ờ.

    Trong lòng tôi nảy sinh đủ loại suy nghĩ: Liệu vợ có gì g/iấu mình? Có phải cô ấy đang cố ch/e đậ/y chuyện gì?

    Hay là… tôi không muốn nghĩ đến, nhưng một người đàn ông như tôi cũng không tr/ánh khỏi hoa/ng m/ang khi thấy vợ thay đổi bất thường.

    Đêm nằm bên nhau, tôi khẽ dò hỏi:
    – Em này, dạo này sao ngày nào về em cũng vào phòng tắm ngay vậy?
    Vợ tôi mỉm cười, ánh mắt lảng đi:

    – Chỉ là em muốn sạ/ch s/ẽ, thoải mái chút thôi. Anh nghĩ gì đâu…

    Câu trả lời nghe đơn giản, nhưng sự n/é trá/nh trong mắt vợ khiến tôi không thể yên lòng. Thế là đến ngày thứ 31, tôi quyết định làm một việc mà đến tận sau này, tôi vẫn nhớ mãi:

    Tôi nấp trong tủ quần áo, ghé mắt nhìn qua k/he h/ở để xem rốt cuộc vợ tôi đang c/he g/iấu điều gì.

  • Người mẹ đi mua sắm nhưng không bao giờ quay lại, 14 năm sau gia đình bà mới phát hiện ra lý do –

    Người mẹ đi mua sắm nhưng không bao giờ quay lại, 14 năm sau gia đình bà mới phát hiện ra lý do –

    Trưa hôm ấy, trời Sài Gòn oi bức, nắng như đổ lửa. Bà Hồng, 42 tuổi, bảo với chồng và hai con rằng mình sẽ ra chợ An Đông mua ít vải và nhu yếu phẩm. Bà vốn thích may vá, và còn hứa với con gái út sẽ khâu cho nó một chiếc váy mới để mặc trong dịp lễ. Không ai ngờ rằng đó là lần cuối cùng họ nhìn thấy bà.

    Ông Nam – chồng bà – hôm ấy ở nhà sửa lại cánh cửa, còn hai đứa nhỏ thì loay hoay với bài tập. Thời gian trôi, trời đã nhá nhem tối mà bà Hồng vẫn chưa về. Ban đầu ông Nam nghĩ chắc vợ gặp bạn bè, mải trò chuyện. Nhưng đến 9 giờ tối, ông bắt đầu thấy lạ, gọi điện thoại bàn ở sạp quen nhưng không ai thấy bà.

    Sáng hôm sau, gia đình chính thức báo tin mất tích. Công an phường tiếp nhận, hỏi han và ghi chép. Họ cho rằng có thể bà Hồng đi theo bạn bè, hoặc buồn chán gia đình mà bỏ đi. Nhưng ông Nam khẳng định vợ mình không bao giờ làm thế, bà yêu con thương chồng, sống trách nhiệm.

    Những ngày sau đó, gia đình chạy khắp nơi: bệnh viện, nhà ga, bến xe, thậm chí hỏi cả những người bán hàng rong quanh chợ. Một số người nói có thấy bà đi bộ ra khỏi chợ, dáng vẻ bình thường, tay cầm túi đồ nhỏ. Sau đó thì… không còn ai biết

    Hai đứa trẻ đêm nào cũng khóc. Con gái út còn cầm khung vải mẹ để dở dang, ôm vào lòng mà nức nở. Cả căn nhà vốn ấm cúng giờ như bị khoét mất một mảng.

    Thời gian dần dần trôi. Ban đầu là hy vọng tìm thấy bà sau vài ngày. Rồi hy vọng biến thành vài tháng, vài năm. Tin tức thưa dần. Cuộc sống mưu sinh cuốn gia đình đi, nhưng nỗi trống trải ấy không bao giờ lấp đầy.

    Đến năm thứ 10, nhiều người quen khuyên ông Nam nên “xem như bà đã mất”, lo cho con cái và cho chính bản thân. Nhưng ông vẫn giữ tấm ảnh cưới đặt trang trọng trong tủ kính. Ông tin, hoặc ít nhất muốn tin, rằng một ngày nào đó vợ sẽ trở về.

    Mười bốn năm là khoảng thời gian đủ dài để một đứa bé gái biến thành thiếu nữ, một cậu bé thành người đàn ông trưởng thành.

    Con trai lớn của bà Hồng – Tuấn – từ nhỏ đã phải thay cha quán xuyến chuyện nhà. Cậu học xong cấp 3 rồi đi làm thêm để phụ cha lo học phí cho em gái. Nhìn người bạn bè có mẹ dắt đi họp phụ huynh, em gái có lần òa khóc: “Sao mẹ con người ta vẫn ở đó, còn mẹ mình thì đi đâu?” Tuấn không trả lời, chỉ ôm em vào lòng.

    Ông Nam thì già đi trông thấy. Tóc bạc phủ kín, dáng người gầy guộc. Bao nhiêu năm, ông vừa là cha vừa là mẹ. Mỗi dịp Tết, ông vẫn chuẩn bị một chỗ ngồi trên bàn thờ cho bà, không phải như người đã khuất, mà như người tạm xa nhà.

    Nỗi mất mát ấy dần trở thành một phần đời sống. Hàng xóm thôi không hỏi han nhiều. Người trong nhà cũng học cách sống tiếp. Nhưng không ai quên.

    Cho đến một ngày, vào năm thứ 14 kể từ khi bà biến mất, một sự kiện bất ngờ đã đảo lộn tất cả.

    Tuấn – khi ấy đã đi làm tại một công ty vận tải – được cử đến kho hàng ở Bình Dương kiểm tra giấy tờ. Trong đống hồ sơ cũ, cậu bất ngờ nhìn thấy một cái tên quen thuộc: “Nguyễn Thị Hồng – giấy tạm trú năm 2011 tại một khu nhà trọ lao động”. Tim cậu như ngừng đập.

    Cậu mang giấy ấy về cho cha. Ông Nam run run cầm trên tay, vừa mừng vừa lo. Vậy là ít nhất, vợ ông từng còn sống, từng ở đâu đó, nhưng tại sao không liên lạc với gia đình? Tại sao biến mất suốt 14 năm?

    Hai cha con quyết định dò hỏi. Họ lần theo địa chỉ ghi trên giấy tạm trú. Đó là một khu nhà trọ cũ, giờ đã giải tỏa. Người chủ trọ cũ kể: “À, tôi nhớ, có một chị tên Hồng ở đây. Hồi đó chị ấy làm công nhân may, nhưng đi đứng không nhanh nhẹn, hay đau đầu. Một hôm có người đến đưa đi bệnh viện, rồi tôi không thấy về nữa.”

    Manh mối ấy mở ra cả một cuộc tìm kiếm mới, khiến bao cảm xúc chôn vùi bấy lâu nay trỗi dậy.

    Sau nhiều lần dò hỏi, cuối cùng gia đình tìm đến một bệnh viện tâm thần ở ngoại ô. Tại đây, khi ông Nam nhắc đến tên vợ, y tá liền dẫn ông đến một phòng nhỏ.

    Trong căn phòng ấy, một người phụ nữ dáng gầy, tóc cắt ngắn lơ thơ, ánh mắt xa xăm ngồi nhìn ra cửa sổ. Khi nghe tiếng “Hồng ơi!”, bà khẽ giật mình. Ánh mắt ngơ ngác một lúc, rồi rưng rưng: “Anh Nam?”

    Ông Nam sụp xuống, nước mắt giàn giụa. Đó chính là vợ ông. Sau 14 năm, cuối cùng họ cũng gặp lại.

    Các bác sĩ giải thích: cách đây hơn chục năm, bà Hồng được đưa vào bệnh viện trong tình trạng mất trí nhớ tạm thời, không nhớ được quê quán hay người thân. Bà lang thang sau một cơn tai biến nhẹ, được công nhân quanh khu nhà trọ đưa đi cấp cứu. Vì không ai đến nhận, bà được lưu lại bệnh viện, rồi sau đó mắc thêm chứng trầm cảm và tâm thần phân liệt nhẹ.

    Cả gia đình chết lặng. Họ không thể tin rằng chỉ vì một tai biến nhỏ và sự thiếu kết nối thông tin mà đã khiến họ ly tán ngần ấy năm.

    Những ngày sau đó, ông Nam và hai con thay phiên nhau đến thăm, trò chuyện, kể lại chuyện xưa để khơi gợi trí nhớ cho bà. Có lúc bà nhớ ra đôi chút, nhắc đến cái váy chưa kịp may cho con gái, nhắc đến cái cổng nhà có tiếng kẽo kẹt. Có lúc bà lại lạc thần, ngồi im lặng.

    Dẫu vậy, họ biết mình đã tìm lại được người thân. Bao nhiêu năm khổ cực, giờ đổi lấy niềm hạnh phúc muộn màng.

    Tuấn ôm chặt vai cha, thì thầm: “Ít ra, con đã tìm thấy mẹ. Con không còn thắc mắc nữa.” Còn cô con gái út, giờ đã là thiếu nữ 20 tuổi, cầm tay mẹ, vừa khóc vừa cười: “Mẹ, con chờ mẹ lâu lắm rồi.”

    Câu chuyện ấy trở thành một vết khắc trong lòng cả gia đình: bi thương, nhưng cũng chan chứa hy vọng. Nó nhắc nhở họ rằng dù cuộc đời có đưa đẩy đến đâu, tình thân vẫn là sợi dây bền chặt nhất, không thể nào mất đi.