Blog

  • Quá tuyệt vọ ng vì cần phải trả tiền thay thận cho cha, cô si nh viên ngh è o đã chọn qua đêm với ông trù;/m buôn gỗ để đổi lấy 1 tỷ

    Quá tuyệt vọ ng vì cần phải trả tiền thay thận cho cha, cô si nh viên ngh è o đã chọn qua đêm với ông trù;/m buôn gỗ để đổi lấy 1 tỷ

    Lan – sinh viên năm 3 ngành Y – đã chạy vạy khắp nơi để cứu cha đang nằm viện chờ thay thận.
    Nhà chỉ còn mẹ già và đứa em trai 10 tuổi. Cô đã gõ cửa từng nhà, từng quỹ từ thiện nhưng 1 tỷ với cô là con số không tưởng.

    Cho đến khi ông Trần Đức Hào, một ông trùm buôn gỗ lớn ở Tây Nguyên – người mà Lan từng quen biết khi đi làm thêm – chủ động nhắn:

    “Qua với anh một đêm. Sáng mai anh chuyển đủ 1 tỷ.”

    Lan khóc suốt cả buổi tối. Nhưng cha cô chỉ còn vài ngày.
    Cuối cùng, cô chấp nhận.

    Và đúng như lời hứa, 1 tỷ lập tức được chuyển vào tài khoản bệnh viện.
    Ca phẫu thuật của cha cô được sắp xếp ngay.


    **Một tuần sau, Lan đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe để chuẩn bị hiến thận cho cha.

    Nhưng bác sĩ vừa mở hồ sơ của cô… đã sững người.**

    Bác sĩ Minh – người theo dõi bệnh tình của cha Lan – nhìn kết quả xét nghiệm máu của Lan hồi lâu, rồi hỏi chậm rãi:

    “Lan… em đã làm gì trong tuần vừa rồi chưa?”

    Lan hoảng:

    “Không… em chỉ làm hồ sơ ghép thận. Có chuyện gì vậy bác sĩ?”

    Ông Minh đặt tờ giấy xét nghiệm xuống bàn, giọng nghẹn lại:

    “Em… không thể hiến thận được nữa.
    Lan, em đã mắc… HIV giai đoạn cửa sổ.”

    Lan đứng chết lặng, hai chân mềm nhũn.

    “Không thể nào… không thể nào…”

    Bác sĩ tiếp:

    “Kết quả vừa đủ dấu hiệu cho thấy phơi nhiễm mới xảy ra trong mức 7–14 ngày.”

    Đúng bằng khoảng thời gian cô qua đêm với ông Hào.

    Lan bật khóc, toàn thân run rẩy:

    “Không… cháu chỉ… cháu chỉ qua đêm với một người thôi… Không thể… Không thể…”

    Bác sĩ Minh thở dài:

    “Người đó… có thể đang là nguồn bệnh.”


    **Lan lao ra khỏi bệnh viện, gọi liên tục cho ông trùm Hào.

    Nhưng điện thoại đã… tắt máy.**

    Cô đến tận biệt thự của ông ta.
    Cổng khóa. Bảo vệ nhìn Lan rồi lắc đầu:

    “Ông chủ đi nước ngoài ba ngày trước rồi.
    Sao tự nhiên đi gấp quá, tui cũng không biết.”

    Lan gần như gào lên:

    “Anh ấy có bệnh không? Anh có biết gì không???”

    Người bảo vệ im lặng hồi lâu rồi đáp:

    “Chỉ biết… gần đây ổng hay vô viện lén lút.
    Có bữa nghe thấy bác sĩ nói gì đó… miễn dịch thấp, cần dùng thuốc đều…”

    Lan ngã quỵ xuống bậc thềm.


    Nhưng cú twist cuối mới là điều khiến mọi thứ bùng nổ.

    Ba ngày sau, công an đến bệnh viện.
    Lan được mời lên làm việc.

    Hóa ra ông trùm gỗ Hào đang bị truy nã tạm thời, vì liên quan đường dây vận chuyển gỗ lậu và buôn lâm sản trái phép.
    Trong hồ sơ khám sức khỏe của ông ta, có ghi chú mờ:

    “Đang điều trị ARV – HIV dương tính.”

    Lan nhìn dòng chữ ấy, các đầu ngón tay lạnh buốt.

    Một cán bộ điều tra nói nhỏ:

    “Chúng tôi nghi ngờ ông ta cố ý lây bệnh cho nhiều cô gái trẻ.
    Em không phải nạn nhân duy nhất…”

    Lan ôm mặt, bật khóc như đứa trẻ.

    1 tỷ đã cứu cha cô—nhưng đổi lại là cả tương lai của cô đời.

    Câu hỏi duy nhất vang lên trong đầu Lan:

    “Nếu ngày đó mình có thêm một lựa chọn khác… liệu mình vẫn phải trả giá tàn nhẫn đến vậy?”

    LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.

  • Hiện trường vụ lật xe khách chở đoàn giáo viên đi thiện nguyện khiến 9 Hiện trường vụ lật xe khách chở đoàn giáo viên đi thiện nguyện khiến 9 người tửvong  tửvong

    Hiện trường vụ lật xe khách chở đoàn giáo viên đi thiện nguyện khiến 9 Hiện trường vụ lật xe khách chở đoàn giáo viên đi thiện nguyện khiến 9 người tửvong tửvong

    Khoảng 8 giờ 30 phút, ngày 27/12, tại thôn Mù (đoạn đường nối Quốc lộ 32 và Tỉnh Lộ 174) thuộc địa bàn xã Phình Hồ trên địa bàn xà Phình Hồ xảy ra vụ tai nạn giao thông đặc biệt nghiêm trọng, lật xe ô tô 29 chỗ, Biển kiểm soát 29B-614.06 khiến 9 người chết, 9 người bị thương, xe ô tô bị hư hỏng nặng.

    Được biết, chiếc xe gặp nạn chở đoàn thiện nguyện đến trường Mầm Non thôn Tàn Canh, xã Phình Hồ, thông tin này được đăng tải trên báo Lào Cai.

    Trao đổi với tờ Thanh niên, một lãnh đạo xã Phình Hồ cho biết, khu vực xảy ra tai nạn là đoạn dốc kéo dài, có khả năng nguyên nhân do xe mất phanh và lật ngửa ở đoạn chân dốc. Chiếc xe gặp nạn là loại 29 chỗ, chở đoàn giáo viên đi từ thiện.

    Hiện, toàn bộ lực lượng công an, quân sự, an ninh trật tự, cán bộ xã Phình Hồ và nhân dân đang tập trung cứu nạn, đồng thời huy động máy móc để tiếp tục đưa các nạn nhân ra ngoài.

    Hiện trường vụ tai nạn (Ảnh: Báo Lào Cai)

    Ảnh: Lao động

  • Giá vàng chiều 27/12: Tiếp tục tăng mạnh

    Giá vàng chiều 27/12: Tiếp tục tăng mạnh

    Giá vàng hôm nay (chiều 27-12): Giá vàng miếng SJC ở trong nước tiếp tục tăng thêm 500.000 đồng/lượng trong khi vàng thế giới chững lại do đang vào ngày nghỉ cuối tuần.

    Cụ thể, SJC, PNJ, DOJI và Bảo Tín Minh Châu cùng niêm yết giá vàng miếng SJC ở mức 157,7 – 159,7 triệu đồng/lượng, tăng 500.000 đồng/lượng ở cả hai chiều mua vào – bán ra so với chiều qua.

    Công ty Phú Quý niêm yết giá vàng miếng SJC ở mức ở mức 156,7 – 159,7 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra), tăng 500.000 đồng/lượng ở cả hai chiều so với chiều qua.

    Giá vàng nhẫn các thương hiệu đều tăng ở cả hai chiều mua vào – bán ra so với chiều qua.

    Cụ thể, SJC đang niêm yết giá vàng nhẫn ở mức 153,1 – 156,1 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra).

    Vàng nhẫn DOJI và vàng nhẫn PNJ đều giao dịch ở mức 155 – 158 triệu đồng/lượng (mua vào-bán ra).

    Vàng nhẫn thương hiệu Bảo Tín Minh Châu niêm yết ở mức 156,9 – 159,9 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra).

    Tập đoàn Vàng Bạc Đá Quý Phú Quý niêm yết giá vàng nhẫn ở ngưỡng 155,5 – 158,5 triệu đồng/lượng (mua vào – bán ra).

    Giá vàng hôm nay (chiều 27-12): Tiếp tục tăng mạnh

    Giá vàng hôm nay (chiều 27-12) tăng thêm 500.000 đồng/lượng so với chiều qua. Ảnh minh họa

    Như vậy, trong một tháng qua (từ ngày 27-11 đến 27-12), giá vàng miếng trong nước đã tăng 2 triệu đồng/lượng ở cả hai chiều mua vào-bán ra. Cụ thể, giá vàng mua vào tăng từ mức 151,4 triệu đồng/lượng lên 153,4 triệu đồng/lượng; bán ra tăng từ mức 157,7 triệu đồng/lượng lên mức 159,7 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng thế giới hôm nay được giao dịch ở mức 4.533 USD/ounce. Với giá vàng miếng trong nước tăng mạnh và giá vàng thế giới niêm yết tại Kitco ở mức 4.533 USD/ounce (tương đương 144,2 triệu đồng/lượng quy đổi theo tỷ giá Vietcombank, chưa thuế, phí), chênh lệch giữa giá vàng trong nước và thế giới khoảng 15,5 triệu đồng/lượng.

    Theo dự báo của các chiến lược gia hàng hóa tại Ngân hàng Goldman Sachs, vàng là lựa chọn tốt nhất trong toàn bộ thị trường hàng hóa năm tới, và nếu các nhà đầu tư tư nhân cùng tham gia đa dạng hóa danh mục đầu tư với các ngân hàng trung ương, giá vàng hoàn toàn có thể vượt qua mức 4.900 USD/ounce.

    “Cuộc chạy đua quyền lực địa chính trị và trí tuệ nhân tạo giữa Mỹ và Trung Quốc, cùng với những biến động về nguồn cung năng lượng toàn cầu, là những yếu tố then chốt định hình niềm tin của chúng tôi”, báo cáo Triển vọng Hàng hóa năm 2026 của Goldman Sachs nêu rõ.

    Nhìn về phía trước, Goldman Sachs cho biết kịch bản kinh tế vĩ mô cơ bản của họ bao gồm tăng trưởng GDP toàn cầu mạnh mẽ và việc Cục Dữ trữ Liên bang Mỹ (Fed) cắt giảm lãi suất 50 điểm cơ bản trong năm 2026. Điều này sẽ hỗ trợ lợi nhuận mạnh mẽ cho vàng một lần nữa.

  • Tôi đang mang thai tám tháng mà vẫn vật lộn với đủ việc dọn dẹp trong nhà, đang lau thì vô tình va phải mẹ chồng

    Tôi đang mang thai tám tháng mà vẫn vật lộn với đủ việc dọn dẹp trong nhà, đang lau thì vô tình va phải mẹ chồng

    Tôi mang thai tháng thứ tám.

    Bụng nặng trĩu, lưng đau nhức, vậy mà trong căn nhà này, tôi vẫn là người dọn dẹp tất cả. Mẹ chồng tôi nói thẳng:

    “Có bầu chứ có bệnh đâu mà làm không nổi.”

    Hôm đó, tôi đang lau sàn phòng khách.
    Nước lau nhà còn đục, mùi hăng xộc lên mũi. Tôi cúi thấp người, vừa lau vừa thở dốc.

    Bất ngờ, tôi va phải mẹ chồng từ phía sau.

    Chỉ là một cái chạm rất nhẹ.

    Nhưng bà ta quay phắt lại, mắt trợn lên:

    “Đồ vô phúc! Có mỗi cái nhà cũng không lau cho đàng hoàng!”

    Tôi chưa kịp nói xin lỗi thì bà xách thẳng xô nước bẩn, hất cả xô lên người tôi.

    Nước lạnh ngắt.
    Bẩn và tanh.

    Tôi trượt chân, ngã sõng soài xuống sàn. Bụng đập mạnh, cơn đau nhói lên khiến tôi không thở nổi.

    Tôi hoảng loạn, tay run rẩy vồ lấy cây lau sàn để chống người dậy.

    Và mọi chuyện bắt đầu từ khoảnh khắc đó.

    “Bà vừa làm cái gì vậy?”

    Giọng đàn ông vang lên phía sau.

    Mẹ chồng tôi quay lại, mặt vẫn hằm hằm:

    “Con dâu hỗn, mẹ dạy lại cho biết điều!”

    Tôi ngẩng lên.

     Là chồng tôi.

    Nhưng không phải vẻ mặt quen thuộc cam chịu như mọi khi.

    Anh đứng chết lặng, nhìn tôi ướt sũng, bẩn thỉu, tay ôm bụng, mặt tái mét.

    Anh chạy tới, đỡ tôi dậy, giọng run run:

    “Em đau ở đâu? Con có sao không?”

    Tôi chưa kịp trả lời thì cơn co thắt ập tới, đau đến mức tôi bật khóc.

    Mẹ chồng tôi lùi lại một bước, lắp bắp:

    “Có… có làm sao đâu… tại nó vụng…”

    Chồng tôi ngẩng đầu lên.

    Lần đầu tiên trong đời, anh nói lớn tiếng với mẹ:

    “Con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi?
    Bác sĩ dặn không được để cô ấy làm việc nặng!”

    Anh quay sang tôi:

    “Anh xin lỗi… anh đã để em chịu quá nhiều.”

    Rồi anh quay lại nhìn mẹ, từng chữ rơi xuống lạnh băng:

    “Nếu hôm nay vợ con và con con có chuyện gì…
    con sẽ đưa mẹ ra tòa vì hành vi bạo hành.”

    Căn nhà im phăng phắc.

    Mẹ chồng tôi chưa từng nghe con trai nói như vậy.

    Hàng xóm nghe tiếng ồn kéo sang.
    Tôi được đưa đi cấp cứu ngay sau đó.

    May mắn, con tôi không sao.

    Nhưng tối hôm ấy, khi tôi nằm trên giường bệnh, chồng tôi nắm tay tôi rất chặt và nói:

    “Sau khi sinh xong,
    mình ra ở riêng.
    Không ai có quyền làm nhục vợ anh,
    kể cả mẹ anh.”

    Tôi quay mặt đi, nước mắt rơi ướt gối.

    Không phải vì đau.
    Mà vì cuối cùng tôi hiểu ra:

     Có những người phụ nữ không ngã vì cú trượt chân…
    mà vì đã đứng quá lâu trong sự nhẫn nhịn.

    Và có những khoảnh khắc,
    chỉ khi ngã xuống,
    người ta mới bắt đầu được bảo vệ.

  • Xe chở đoàn từ thiện bị l ậ t ở Lào Cai, ít nhất 8 người tửvong

    Xe chở đoàn từ thiện bị l ậ t ở Lào Cai, ít nhất 8 người tửvong

    Xe ô tô 29 chỗ chở đoàn từ thiện khi đến bản Mù thì bị lật ngửa, bẹp rúm, lực lượng chức năng đưa 8 người tử vong ra ngoài,

    Còn nhiều nạn nhân vẫn mắc kẹt trong xe.

    Ngày 28/12, Cục CSGT, Bộ Công an thông tin vụ tai nạn đặc biệt nghiêm trọng khiến 8 người chết ở Lào Cai.

    Theo đó, khoảng 7h40, tại Km35 Đường nối quốc lộ 32 với tỉnh lộ 174 thuộc thôn Mù Thấp, xã Phình Hồ, tỉnh Lào Cai, xe ô tô khách BKS 29B-614.06 chở

    thiện nguyện từ Hà Nội lên điểm trường Tà Ghênh thuộc trường Mầm non Hoạ Mi, xã Phình Hồ, tỉnh Lào Cai, đến địa điểm thì xảy ra tai nạn tự lật xe.

    Đoàn có khoảng 20 người.

    Xe chở đoàn từ thiện bị lật ở Lào Cai, ít nhất 8 người tử vong- Ảnh 1.

    Hiện trường vụ lật xe.

    Lực lượng cứu hộ đã đưa được một số nạn nhân ra ngoài.

    số nạn nhân vẫn đang ở trong xe, lực lượng chức năng cùng thiết bị, máy móc được huy động đến để mở, đưa các nạn nhân ra ngoài.

    Theo lãnh đạo xã Phình Hồ, khu vực xảy ra tai nạn đoạn dốc kéo dài, có khả năng nguyên nhân do xe mất phanh và lật ngửa đoạn chân dốc

    Hiện Công an xã, chính quyền xã Phình Hồ, Lào Cai và lực lượng CSGT có mặt tại hiện trường cấp cứu người bị nạn và xác minh vụ việc theo quy định.

    VTC News tiếp tục cập nhật.

  • Cô sinh viên trẻ đẹp rửa cốc ở quán bia được vị giám đốc boa cho 1 triệu và hỏi tên cô gái. Chỉ đúng 1 tuần sau, vợ con ông ấy đến gặp cô gái nói cho cô 1 sự thật đ i ế ng người..

    Cô sinh viên trẻ đẹp rửa cốc ở quán bia được vị giám đốc boa cho 1 triệu và hỏi tên cô gái. Chỉ đúng 1 tuần sau, vợ con ông ấy đến gặp cô gái nói cho cô 1 sự thật đ i ế ng người..

    Cô gái rửa cốc ở quán bia hôm đó tên là Mai.

    Mai là sinh viên năm ba, ban ngày đi học, tối đến quán bia hơi ven đường rửa cốc thuê. Công việc chẳng có gì nhẹ nhàng: tay lúc nào cũng nứt nẻ vì nước lạnh, mùi bia ngấm vào áo quần, tiền công đủ đóng học và gửi về quê cho mẹ.

    Tối hôm ấy, quán đông nghịt.

    Một người đàn ông trung niên mặc sơ mi trắng, đồng hồ sáng loáng ngồi bàn trong cùng. Ông ta không uống nhiều, chỉ ngồi quan sát.

    Khi Mai bê chồng cốc đi ngang, ông gọi lại:

    “Cháu ơi.”

    Mai giật mình, lễ phép:

    “Dạ?”

    Ông nhìn cô vài giây rồi đặt xuống bàn một xấp tiền.

    “Tiền boa. Một triệu.”

    Mai hoảng hốt, lắc đầu:

    “Cháu không dám nhận đâu ạ.”

    Ông cười nhạt:

    “Cứ cầm đi. Cho công sức.”

    Rồi ông hỏi thêm, rất nhẹ:

    “Cháu tên gì?”

    “Dạ… cháu tên Mai.”

    Ông gật đầu, không nói gì nữa.

    Tối đó, Mai về phòng trọ mà tim đập không yên. Một triệu với cô là cả tuần tiền ăn. Cô tự nhủ chắc chỉ là người giàu tốt bụng.

    Một tuần sau, đúng lúc Mai tan ca sớm, một chiếc ô tô đen dừng trước quán.

    Bước xuống là một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, đi cùng một cậu bé khoảng 10 tuổi.

    Người phụ nữ hỏi thẳng:

    “Cháu có phải là Mai không?”

    Mai gật đầu, bụng chợt lạnh.

    “Chúng tôi muốn nói chuyện.”

    Họ ngồi ở quán nước đối diện. Người phụ nữ nhìn Mai rất lâu rồi nói, giọng không cao nhưng lạnh:

    “Cháu còn nhớ người đàn ông đã boa cho cháu một triệu không?”

    Mai khẽ gật.

    Đứa bé bên cạnh bất ngờ lên tiếng:

    “Là bố cháu.”

    Mai sững người.

    Người phụ nữ đặt tay lên vai con, rồi quay sang Mai:

    “Ông ấy là chồng cô. Giám đốc một công ty xây dựng.”

    Mai hoảng loạn:

    “Cô ơi… cháu không có quan hệ gì với chú ấy cả. Cháu chỉ là người rửa cốc…”

    Người phụ nữ cắt lời, giọng trầm xuống:

    “Cô biết.
    Và đó mới là điều đau nhất.”

    Bà mở túi, đưa cho Mai một xấp hồ sơ bệnh án.

    “Chồng cô bị ung thư giai đoạn cuối.
    Bác sĩ nói chỉ còn vài tháng.”

    Mai chết lặng.

    “Tuần trước, sau khi về nhà, ông ấy nói với cô:
    ‘Anh thấy một cô gái giống hệt con bé ngày xưa mình bỏ lại.’”

    Tim Mai đập loạn.

    Người phụ nữ nhìn thẳng vào cô:

    “Mẹ cháu có từng nói về một người đàn ông bỏ đi khi bà mang thai không?”

    Mai run lên.
    Hình ảnh người mẹ lam lũ, những câu nói nửa chừng năm xưa… ùa về.

    Người phụ nữ thở dài:

    “Ông ấy nghi cháu là con ruột.
    Nhưng không dám hỏi.
    Một triệu đó… là lần đầu tiên ông ấy dám làm gì đó cho cháu.”

    Cậu bé bên cạnh cúi đầu:

    “Mẹ cháu nói… nếu đúng, thì chị là chị gái cháu.”

    Mai không thở nổi.

    Người phụ nữ đứng dậy, đặt thêm một phong bì lên bàn:

    “Cô không đến để trách cháu.
    Cô đến để nói sự thật…
    và để cháu quyết định:
    có muốn gặp ông ấy lần cuối không.”

    Chiếc xe rời đi.

    Mai ngồi chết lặng giữa tiếng xe cộ ồn ào.

    Cốc bia cô rửa mỗi tối.
    Một triệu tiền boa.
    Một cái tên được hỏi vu vơ.

    Cô chưa bao giờ nghĩ,
    chỉ một câu hỏi đơn giản: “Cháu tên gì?”
    lại mở ra cả một quá khứ bị chôn vùi.

    Và một tuần sau,
    cuộc đời cô rẽ sang hướng không thể quay lại được nữa.

  • Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉ a m a i, không còn so i mó i, mà là… ra lệnh.

    Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉ a m a i, không còn so i mó i, mà là… ra lệnh.

    Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50 triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉa mai, không còn soi mói, mà là… ra lệnh.

    Bà gọi chồng tôi ra nói thẳng:

    “Vợ mày kiếm được thế thì nuôi thêm vài miệng ăn có sao. Máu mủ ruột rà cả.”

    Và thế là ba người em chú từ ngoài trang trại được đưa về.

    Hai trai một gái. Đã lớn, khỏe mạnh, nhưng quen sống kiểu ăn sẵn – ngủ kỹ – sai phụ nữ trong nhà.

    Từ ngày họ về, tôi thành người giúp việc không công.

    Sáng dậy nấu ăn.

    Trưa đi làm về vẫn phải dọn mâm.

    Tối giặt đồ, rửa bát cho cả nhà.

    Một lần tôi mệt, chưa kịp dọn mâm, mẹ chồng đập đũa xuống bàn:

    “Cô kiếm được tiền thì phải biết phục vụ họ. Không thì tiền nhiều để làm gì?”

    Chồng tôi im lặng.

    Tối hôm đó, tôi không cãi.
    Không khóc.
    Không phản ứng.

    Tôi chỉ âm thầm lên kế hoạch.

    Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm một ngày, nói là đau bụng. Mẹ chồng hậm hực nhưng vẫn để tôi ở nhà… phục vụ đủ ba bữa.

    Bữa trưa, tôi nấu đầy mâm.
    Bữa tối, còn nấu sang hơn thường ngày.

    Họ ăn rất ngon.
    Mẹ chồng còn cười mãn nguyện:

    “Thấy chưa, con dâu kiếm tiền là phải thế.”

    Ăn xong, tôi nhẹ nhàng nói:
    “Con vừa ký hợp đồng mới, người ta yêu cầu xác nhận tình trạng cư trú trong nhà để chuyển lương.”

    Mẹ chồng sáng mắt:
    “Xác nhận đi, ký hết cho chúng nó ở đây lâu dài.”

    Tôi gật đầu, lấy xấp giấy ra.

    Nhưng không phải hợp đồng.

    Đó là đơn đăng ký tạm trú – kèm cam kết chi trả sinh hoạt – chia đều thu nhập hộ gia đình, theo đúng quy định công ty tôi yêu cầu khi có người ăn theo.

    Tôi nói rất bình thản:
    “Lương con 50 triệu.
    Chia đều 5 người trong nhà.

    Mỗi người 10 triệu.
    Ai cũng phải đóng góp lại tiền ăn, điện nước, sinh hoạt.”

    Ba người em chú đứng sững.

    Một người lắp bắp:
    “Ủa… tụi em tưởng chị nuôi tụi em chứ?”

    Tôi cười nhẹ:
    “Con nuôi được mẹ.
    Chứ không nuôi nổi người lớn khỏe mạnh.”

    Mẹ chồng đổi sắc mặt, quát:
    “Cô giở trò gì vậy?”

    Tôi nhìn thẳng vào bà, lần đầu tiên không né:

    “Con kiếm tiền, nhưng không mua được quyền làm nô lệ.”

    Chưa đầy một ngày sau, chuyện không thể ngờ xảy ra.

    Ba người em chú xách đồ bỏ về trang trại.

    Mẹ chồng gọi điện khắp nơi kể tôi “bất hiếu”.

    Nhưng khi hàng xóm hỏi: “Sao con dâu không nuôi?”
    Bà không nói được câu nào.

    Tối đó, lần đầu tiên trong nhà, không ai dám sai tôi.

    Còn chồng tôi… lặng lẽ đưa cho tôi ly nước, nói rất nhỏ:

    “Anh xin lỗi… giờ anh mới hiểu.”

    Có những người chỉ tôn trọng bạn

    khi bạn cho họ thấy: tiền bạn kiếm được không phải để họ ngồi lên đầu.

  • 7 пgҺḕ kҺȏпg có Һậu tҺeo lờι PҺật dạү: Coп cҺáu gáпҺ пgҺιệp пặпg, tιḕп пҺιḕu ƌếп mấү cũпg пȇп tráпҺ

    7 пgҺḕ kҺȏпg có Һậu tҺeo lờι PҺật dạү: Coп cҺáu gáпҺ пgҺιệp пặпg, tιḕп пҺιḕu ƌếп mấү cũпg пȇп tráпҺ

    Theo ʟời Phật dạy, trong xã hội này có 7 nghḕ nghiệp ᵭộc ác, nḗu cṓ theo ᵭuổi thì sớm muộn cũng sẽ nhận quả báo.

    Mỗi người trong chúng ta ᵭḕu phải ʟao ᵭộng ᵭể ⱪiḗm sṓng.

    Theo ʟời Phật dạy, trong xã hội này có 7 nghḕ nghiệp ᵭộc ác, nghḕ ⱪhȏng có hậu, giḗt hại chúng sinh và gȃy ⱪhổ ᵭau bệnh tật cho muȏn người, nḗu cṓ theo ᵭuổi thì sớm muộn cũng sẽ nhận quả báo, con cháu cũng ᵭời ᵭời ⱪiḗp ⱪiḗp cũng phải chịu ⱪhổ theo.

    1. Buȏn bán người

    Buȏn bán người, dùng người ʟàm hàng hóa trao ᵭổi, ʟừa gạt người ⱪhác, buȏn bán nội tạng người ʟà một trong những nghḕ ⱪhȏng có hậu nhất, gȃy ác nghiệp nhất theo ʟời Phật dạy.

    Làm nghḕ buȏn người sẽ dẫn tới ⱪḗt cục bi thảm. Nḗu bị bắt sẽ phải nhận án tù chung thȃn, tử hình ⱪhiḗn người nhà ᵭau ⱪhổ, nhục nhã, bị người ᵭời chửi rủa, sṓng ⱪhȏng yên thȃn.

    Khȏng những ⱪiḗp này ᵭau ⱪhổ, giày xéo ʟương tȃm, ⱪiḗp sau ⱪhȏng ᵭược ᵭầu thai, mãi chỉ ʟà ʟinh hṑn ʟang bạt.

    Mua bán nhà

     

    2. Săn bắn

    Bất ⱪể con người hay ᵭộng vật ᵭḕu có ᵭức hiḗu sinh vì vậy ⱪhȏng nên ʟàm nghḕ săn bắn

    Bất ⱪể con người hay ᵭộng vật ᵭḕu có ᵭức hiḗu sinh vì vậy ⱪhȏng nên ʟàm nghḕ săn bắn

    Vḕ mặt tȃm ʟinh, săn bắn cũng chính ʟà sát sinh, giḗt hại cầm thú, muȏn ʟoài.

    Bất ⱪể con người hay ᵭộng vật ᵭḕu có ᵭức hiḗu sinh, săn bắn sẽ gȃy ra nghiệp chướng ᵭời ᵭời, nên con người cần phải tránh xa ngành nghḕ này.

    3. Đṑ tể, giḗt hại, buȏn bán thịt sṓng, thịt chín

    Những người ʟàm nghḕ sát sinh, giḗt hại ᵭộng vật, gia súc, gia cầm…, buȏn bán thịt sṓng, thịt chín cho người ⱪhác cũng ʟà nghḕ ⱪhȏng có hậu, ᵭánh mất tȃm từ bi.

    Những người ʟàm nghḕ sát sinh, buȏn bán thịt sṓng, thịt chín cho người ⱪhác ngày ngày tay nhuṓm máu thì sẽ có cuộc sṓng ⱪhȏng ᵭược yên ổn.

    Cả ᵭời giḗt hại ⱪhȏng biḗt bao nhiêu con vật gia súc, gia cầm ʟà nghḕ ⱪhȏng có hậu, ᵭánh mất tȃm từ bi, người ʟàm nghḕ này gọi ʟà ᵭṑ tể giḗt hại chúng sinh ⱪhȏng chút ʟòng thương xót.

    4. Cho vay nặng ʟãi

    Cho vay nặng ʟãi ʟà nghḕ ⱪhȏng tạo phúc ᵭức. Thȏng thường chỉ những người ʟȃm vào bước ᵭường cùng mới chọn cách này ᵭể giải quyḗt ⱪhó ⱪhăn.

    Lợi dụng ᵭiểm yḗu của người ᵭi vay, chủ nợ cho vay tiḕn với mức ʟãi ᵭắt “cắt cổ”, ʟãi mẹ ᵭẻ ʟãi con, chẳng ⱪhác nào “hút máu” người ᵭi vay, ⱪhiḗn họ như bị dṑn vào ᵭường cùng, thậm chí có thể bỏ mạng vì ⱪhȏng trả nợ ᵭược.

    Vì vậy, người ʟàm nghḕ này sẽ sớm gặp quả báo, mất hḗt tiḕn bạc, bị bắt giam, ngṑi tù…, thậm chí ⱪiḗp sau sẽ trở thành con nợ của người ⱪhác, bị hành hạ tới chḗt.

    5. Sản xuất, buȏn bán rượu bia và các sản phẩm gȃy nghiện

    Rượu bia và các sản phẩm gȃy nghiện ʟà nguyên nhȃn sinh ra các tội ʟỗi, ʟàm mất giṓng trí tuệ

    . Nhiḕu người gȃy ra tội ʟỗi, thậm chí phạm ᵭḗn tội ngũ nghịch, thập ác trên thḗ gian này ᵭḕu do sử dụng các thứ gȃy nghiện quá ᵭộ, sinh hȏn mê mà tạo thành.

    với các thứ gȃy nghiện như ma túy hay game, ᵭể có tiḕn thỏa mãn cơn nghiện, có người ᵭã phải ᵭi cướp của, giḗt người hoặc tự hủy hoại thȃn thể mình ᵭḗn chḗt.

    6. Buȏn bán hàng hóa ᵭộc hại, ⱪém vệ sinh

    Làm nghḕ ⱪhȏng có hậu sớm muộn cũng sẽ nhận quả báo, con cháu cũng ᵭời ᵭời ⱪiḗp ⱪiḗp cũng phải chịu ⱪhổ theo.

    Làm nghḕ ⱪhȏng có hậu sớm muộn cũng sẽ nhận quả báo, con cháu cũng ᵭời ᵭời ⱪiḗp ⱪiḗp cũng phải chịu ⱪhổ theo.

    Hiện nay, hàng hóa và thực phẩm có chứa chất ᵭộc hại, tiêm chất ⱪích thích, ⱪém vệ sinh bán tràn ʟan trên thị trường chẳng ⱪhác nào hãm hại, ᵭầu ᵭộc người ⱪhác.

    Khi sử dụng những thứ này, người tiêu dùng có thể mắc các bệnh ʟiên quan tới hệ thần ⱪinh, hệ tiêu hóa và ᵭặc biệt ʟà ᴜng thư.

    Làm nghḕ này sẽ sớm nhận ᵭược quả báo nặng nḕ, nhẹ thì mắc bệnh nặng thì bị bắt vào tù, phạt tiḕn, cuộc sṓng sẽ bị xáo trộn, ᵭảo ʟộn.

     

    7. Bán hàng ᵭa cấp bằng chiêu trò ʟừa ᵭảo

    Bán hàng ᵭa cấp cũng ʟà nghḕ mang ᵭḗn nghiệp báo. Khȏng phải tất cả mȏ hình bán hàng ᵭa cấp ʟà xấu nhưng có nhiḕu nơi sử dụng chiêu trò ᵭể bán hàng (lừa ᵭảo) ʟà nghḕ xấu.

    Họ ʟợi dụng ʟòng tin của người ⱪhác ᵭể buȏn bán những ᵭṑ dùng có giá ᵭắt ᵭỏ mà chất ʟượng ⱪhȏng tṓt.

    Đṑng thời, họ còn dụ dỗ người ⱪhác gia nhập, tham gia vào hệ thṓng bán hàng ᵭa cấp ᵭể hưởng hoa hṑng, ăn chia ʟợi nhuận…

    tḗ, ᵭȃy ᵭḕu ʟà những hành vi sai trái, sử dụng người ʟao ᵭộng ⱪhȏng ᵭúng ʟuật, những người này sẽ bị mọi người ⱪhinh thường, xa ʟánh.

  • Đến 3 độ tuổi này, phụ nữ nào đặc biệt ‘háo hức’ với đàn ông, các anh tinh ý sẽ chọn được bạn đời

    Đến 3 độ tuổi này, phụ nữ nào đặc biệt ‘háo hức’ với đàn ông, các anh tinh ý sẽ chọn được bạn đời

    Đến độ tuổi này, phụ nữ có khao khát, gần gũi, gắn bó với phái mạnh.

    Thiếu nữ ở độ tuổi 20

    Những cô gái ở độ tuổi 20 vừa mới bắt đầu khám phá tình yêu.

    thời niên thiếu, họ thường bị bố mẹ cấm cản, nên chưa được tự do yêu đương.

    Đến khi bước sang tuổi 20, đa số các cô gái đã trưởng thành và cảm xúc yêu đương trở nên mãnh liệt hơn.

    Chính vì vậy, ở độ tuổi này, các cô gái thường đặc biệt háo hức với tình yêu.

    Nếu bạn nhận ra điều này và theo đuổi người mình yêu, khả năng thành công sẽ rất cao.

    Những cô gái ở độ tuổi 20 vừa mới bắt đầu khám phá tình yêu.
    Phụ nữ ở độ tuổi 30

    Khi bước sang tuổi 30, phụ nữ thường trở nên quyến rũ và thu hút hơn.

    Nếu đến thời điểm này mà cô ấy vẫn chưa kết hôn, có thể là do trước đây chưa gặp được người đàn ông phù hợp để xây dựng mối quan hệ lâu dài.

    này không phải vì cô ấy không muốn yêu, mà chỉ là chưa tìm được người thích hợp.

    Tuy nhiên, với việc đã 30 tuổi, cô ấy chắc chắn phải đối mặt với áp lực về chuyện kết hôn.

    vậy, trái tim cô ấy thường rất rộng mở.

    người đàn ông tinh tế sẽ dễ dàng khiến cô ấy cảm động và có thể tạo được sự chú ý, làm tăng khả năng thành công trong việc theo đuổi phụ nữ ở độ tuổi này.

    Khi bước sang tuổi 30, phụ nữ thường trở nên quyến rũ và thu hút hơn.
    Phụ nữ trung niên ở độ tuổi 40

    Gọi phụ nữ ở tuổi 40 là trung niên có thể không còn chính xác nữa, vì trong xã hội hiện đại, nhiều phụ nữ ở độ tuổi này vẫn giữ được vẻ đẹp, duyên dáng và sự trẻ trung.

    Phụ nữ ở độ tuổi này thường đã thành đạt trong sự nghiệp và có cách ứng xử khéo léo. Họ tỏa ra sức quyến rũ mạnh mẽ với đàn ông.

    Dù có thể đã trải qua những tổn thương, họ vẫn sẵn sàng mở lòng nếu gặp người thực sự yêu thương và quan tâm đến mình.

    Đối với một người phụ nữ 40 tuổi, chỉ cần bạn chăm sóc chu đáo và giao tiếp nhiều hơn trong cuộc sống hàng ngày, cô ấy sẽ dễ dàng cảm mến và dành tình cảm cho bạn.

    Gọi phụ nữ ở tuổi 40 là trung niên có thể không còn chính xác nữa, vì trong xã hội hiện đại, nhiều phụ nữ ở độ tuổi này vẫn giữ được vẻ đẹp, duyên dáng và sự trẻ trung.

    Khi theo đuổi một người phụ nữ, đừng vội vàng. Phụ nữ thường mong muốn gặp người đàn ông tinh tế và nhạy cảm trong cách cư xử.

    Dù có thể khao khát tình yêu, họ không dễ dàng bộc lộ ngay lập tức.

    Nếu bạn biết cách ăn nói khéo léo, hành động nhiều hơn và ít nói, trái tim của phụ nữ sẽ dễ dàng mở rộng với bạn.

  • Mỗi năm, cứ gần Tết là tôi lại quen với việc Tuấn mang phong bì tiền thưởng về, không nhiều thì ít.

    Mỗi năm, cứ gần Tết là tôi lại quen với việc Tuấn mang phong bì tiền thưởng về, không nhiều thì ít.

    1. CÁI TẾT THIẾU MỘT ĐIỀU QUEN THUỘC

    Tôi tên , năm nay bốn mươi tám tuổi. Lấy chồng đã hai mươi lăm năm, sống với nhau từ thời còn đi xe đạp, ăn cơm độn khoai. Chồng tôi – Tuấn – làm trong ngành xây dựng, mười năm gần đây phất lên nhờ làm quản lý dự án cho một công ty lớn.

    Mỗi năm, cứ gần Tết là tôi lại quen với việc Tuấn mang phong bì tiền thưởng về, không nhiều thì ít. Có năm vài chục triệu, có năm hơn trăm. Tôi không bao giờ hỏi chi li, chỉ biết liệu cơm gắp mắm, lo cho gia đình, lo cho hai đứa con đang tuổi ăn học.

    Nhưng năm đó, Tết đến rất lạ.

    Tuấn về nhà tay không.

    Không phong bì, không nụ cười quen thuộc.

    Tôi hỏi vu vơ:

    – “Năm nay công ty anh khó khăn hả?”

    Tuấn tránh ánh mắt tôi:

    – “Ừ… cũng tạm thôi.”

    Linh cảm của một người đàn bà sống hơn nửa đời với chồng khiến tôi thấy có điều gì đó không ổn.


    2. HAI TỶ ĐỒNG VÀ SỰ THẬT SAU MÂM CỖ TẾT

    Ba mươi Tết, tôi theo Tuấn về nhà mẹ chồng ở quê. Bà Năm năm nay bảy mươi ba tuổi, goá chồng đã lâu, sống cùng em gái út của Tuấn.

    Bữa cơm Tết bày biện đủ đầy. Nhưng tôi để ý thấy trên tay bà Năm có chiếc nhẫn vàng mới tinh, cổ đeo sợi dây chuyền nặng trĩu. Bà cười nói rôm rả, khác hẳn vẻ dè sẻn thường ngày.

    Đến khi hàng xóm sang chúc Tết, bà buột miệng:

    – “Năm nay nhờ thằng Tuấn, mẹ cũng có chút lộc.”

    Người hàng xóm tròn mắt:

    – “Nghe đâu nó thưởng Tết cả hai tỷ, dữ ha!”

    Tai tôi ù đi.

    Hai tỷ?

    Tôi quay sang nhìn chồng. Tuấn cúi đầu, gắp thức ăn lia lịa, giả như không nghe thấy.

    Cả bữa cơm hôm đó, tôi ăn mà không biết mùi vị.


    3. “TIỀN CON TAO, MÀY QUYỀN GÌ MÀ HỎI?”

    Tối mồng Một, khi con cái đã ngủ, tôi nhẹ nhàng hỏi:

    – “Anh Tuấn… thưởng Tết năm nay được nhiều lắm hả?”

    Anh giật mình:

    – “Ai nói em?”

    – “Hàng xóm nói. Hai tỷ… có đúng không?”

    Tuấn im lặng rất lâu.

    – “Ừ…”

    Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:

    – “Sao anh không nói với em? Tiền lớn như vậy, mình còn bao nhiêu việc phải lo…”

    Chưa kịp nói hết câu, bà Năm từ trong buồng bước ra, mặt đỏ bừng:

    – “Tiền của con tao, mày quyền gì mà hỏi?”

    Tôi chết lặng.

    – “Má… con chỉ hỏi để tính toán cho gia đình…”

    – “Gia đình nào? Con tao làm ra tiền thì nó muốn cho ai là quyền của nó!”

    Bà chỉ tay thẳng vào mặt tôi:

    – “Hai mươi mấy năm nay, mày hưởng lộc của nó chưa đủ hay sao?”

    Tôi quay sang nhìn chồng.

    Tuấn… im lặng.

    Chính sự im lặng ấy như một nhát dao.


    4. HAI MƯƠI LĂM NĂM LÀM VỢ

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Bao nhiêu kỷ niệm ùa về.

    Những năm Tuấn thất nghiệp, tôi đi bán hàng rong, vay tiền xoay sở. Những lúc con ốm, tôi thức trắng đêm. Những lần mẹ chồng đau bệnh, tôi chăm sóc không một lời than.

    Vậy mà giờ đây, khi chồng có tiền, tôi lại bị coi như người ngoài cuộc.

    Hai tỷ không chỉ là tiền. Nó là sự coi thường.


    5. SỰ THẬT ĐƯỢC NÓI RA

    Sáng mồng Hai, tôi gọi Tuấn ra sau vườn.

    – “Anh nói thật với em đi. Anh cho má bao nhiêu?”

    Tuấn thở dài:

    – “Anh đưa hết… hai tỷ.”

    – “Hết?”

    – “Ừ… má nói già rồi, muốn giữ tiền phòng thân.”

    Tôi cười chua chát:

    – “Còn vợ con anh thì sao?”

    – “Anh… anh nghĩ má giữ hộ, khi nào cần thì lấy…”

    Tôi lắc đầu.

    – “Anh nhầm rồi. Khi anh đưa tiền mà không hỏi ý kiến em, thì từ lúc đó, em đã không còn là người đồng hành của anh nữa.”


    6. QUYẾT ĐỊNH CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ GẦN NỬA ĐỜI

    Sau Tết, tôi âm thầm làm việc.

    Tôi mở lại sổ tiết kiệm riêng, tính toán chi tiêu. Tôi cũng bắt đầu nhận thêm việc may đo, không còn phụ thuộc hoàn toàn vào chồng.

    Một tháng sau, tôi nói với Tuấn:

    – “Em muốn sống riêng một thời gian.”

    Anh sững sờ:

    – “Em giận chuyện tiền à?”

    – “Không.” – tôi đáp – “Em tỉnh rồi.”


    7. CÁI GIÁ CỦA SỰ IM LẶNG

    Ba tháng sau, bà Năm nhập viện vì cao huyết áp. Tuấn xoay xở tiền bạc, mới tá hỏa nhận ra số tiền bà giữ… đã cho em gái vay gần hết.

    Lúc đó, anh mới cuống cuồng tìm tôi.

    – “Hà… anh sai rồi…”

    Tôi nhìn anh, lòng không còn sóng gió.

    – “Sai lớn nhất của anh không phải là đưa tiền cho má. Mà là anh để vợ mình đứng ngoài cuộc đời của anh.”


    8. KẾT

    Cuối cùng, chúng tôi vẫn không ly hôn. Nhưng từ đó, mọi khoản tiền lớn nhỏ, Tuấn đều bàn với tôi trước.

    Còn tôi, cũng không còn là người đàn bà cam chịu như trước.

    Hôn nhân không chết vì nghèo,
    mà chết vì sự coi thường và im lặng.

    Ở tuổi bốn mươi tám, tôi hiểu ra một điều:

    Tiền có thể cho mẹ, cho người thân.
    Nhưng sự tôn trọng – chỉ được phép dành cho vợ khi người vợ còn ở lại.