Blog

  • Cách đây đúng một năm, tôi và chồng quyết định thử pickleball, một môn thể thao khi đó còn khá mới với chúng tôi. Ban đầu chỉ là tìm một môn thể thao để vận động sau giờ làm việc nhưng càng chơi càng mê

    Cách đây đúng một năm, tôi và chồng quyết định thử pickleball, một môn thể thao khi đó còn khá mới với chúng tôi. Ban đầu chỉ là tìm một môn thể thao để vận động sau giờ làm việc nhưng càng chơi càng mê

    Cách đây đúng một năm, tôi và chồng quyết định thử pickleball, một môn thể thao khi đó còn khá mới với chúng tôi.

    Ban đầu chỉ là tìm một môn thể thao để vận động sau giờ làm việc nhưng càng chơi càng mê.

    Sân bóng nhỏ, luật đơn giản, nhưng tiếng cười thì nhiều.

    Tôi thấy sức khỏe mình khá hơn, còn chồng tôi thì thay đổi rõ rệt, anh ngủ ngon hơn, bớt cáu gắt, tinh thần lúc nào cũng phấn chấn.

    Điều khiến tôi vui nhất là sự cải thiện của anh.

    Không chỉ thể lực, mà cả “chuyện ấy” và tình cảm vợ chồng dường như cũng nồng nhiệt hơn.

    Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, gần gũi hơn.

    Tôi từng nghĩ, có lẽ đây là một trong những quyết định đúng đắn nhất của hai vợ chồng sau nhiều năm chung sống.

    Nhưng vài tháng gần đây, công việc của tôi dồn dập, hết dự án này đến cuộc họp khác, tôi không còn giữ được nhịp ra sân đều đặn như trước.

    Dù đã cố gắng nhưng gần như tôi khó có thể thu xếp để đi cùng chồng.

    Chồng thường xuyên đi một mình và tôi cảm thấy mừng vì một người lười chơi thể thao như anh lại có thể ra sân đều đặn, hào hứng như thể pickleball đã trở thành một phần không thể thiếu trong ngày.

    Mọi chuyện bắt đầu khi tôi nghe những tiếng xì xào.

    Bạn bè quen trên sân vô tình nhắc rằng chồng tôi hay chơi đôi với một cô gái trẻ hơn anh khoảng 15 tuổi.

    Ban đầu tôi gạt đi vì nghĩ sân thể thao thì thân thiện là chuyện bình thường, tôi tự nhủ mình không nên đa nghi.

    Cho đến ngày tôi quay lại sân sau một thời gian dài vắng mặt.

    Ngay khi tôi xuất hiện, tôi bắt gặp ánh nhìn giữa chồng tôi và cô gái ấy. Không phải là cái nhìn lộ liễu, càng không có hành động vượt giới hạn, nhưng đó là một ánh nhìn đủ để người ngoài có thể bỏ qua, còn là người vợ như tôi thì không thể.

    Tôi bắt đầu để ý nhiều hơn.

    Cách họ đứng gần nhau khi nghỉ giải lao, những câu nói nhỏ, nụ cười vừa đủ.

    Tôi không phát hiện được tin nhắn thân mật giữa họ, cũng không có dấu hiệu rõ ràng nào để nói chồng tôi ngoại tình nhưng tôi luôn cảm thấy lo lắng, bất an.

    Nhiều lúc tôi tự hỏi có phải tôi đang lo xa.

    Tôi không muốn biến mình thành người phụ nữ kiểm soát, cấm đoán chồng nhưng tôi cũng không đủ bình thản để giả vờ như không có gì, trong khi nỗi lo ngày một lớn dần.

    Điều khó nhất với tôi lúc này không phải là nghi ngờ, mà là cách làm thế nào để mọi chuyện khiến tôi yên tâm.

    Thực lòng, tôi không muốn chồng tiếp tục chơi môn thể thao này khi luôn cảm thấy bất an nhưng nói thế nào để anh không cảm thấy bị xúc phạm, không cho rằng tôi thiếu tin tưởng?.

    Tôi từng là người chủ động rủ chồng chơi Pickleball và nghĩ rằng nó là cầu nối giúp vợ chồng tôi gần nhau hơn, thì giờ lý do gì tôi lại cấm cản anh ấy.

    Có phải tôi đang quá lo xa hay là đang bảo vệ hạnh phúc gia đình khi thấy nguy cơ hiện hữu?.

  • Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do …

    Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do …

    Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do ….

    28 t;;uổi tôi được mai mối cho chồng. Ở vào cái tuổi đó đối với phụ nữ cũng không còn quá trẻ. Trước đó tôi cũng từng yêu hai người nhưng đều không đến được với nhau vì nguyên nhân gia đình. Bố mẹ tôi rất khó tính, tôi dẫn ai về nhà ông bà cũng tìm được điểm để ch;;ê. Dần dần họ t;ự á;i rồi cũng kiếm cớ chia tay tôi cả.

    Cho đến khi được mai mối cho Quân, người chồng hiện tại, bố mẹ tôi mới hài lòng. Có lẽ ông bà thấy con gái cũng sắp 30 tuổi rồi, còn kén chọn nữa thì sợ rằng “già kén k;ẹn h;;om”. Chúng tôi qua lại tìm hiểu có 4 tháng thì gia đình Quân vội giục giã chuyện đám cưới.

    Vậy nhưng đến lúc hai bên trên bàn thủ tục đám cưới thì lại có một vấn đề phát sinh, đó là số tiền thách cưới bố mẹ tôi đưa ra rất cao lên đến 500 triệu đồng.

    Tôi s;;ố;;c lắm, vội vã khuyên bố mẹ rằng thách cưới chỉ là thủ tục thôi, con số 500 triệu thật quá lớn đối với gia đình Quân. Tôi cũng chỉ là cô gái có chút ưa nhìn, công việc ổn định chứ không phải hoa khôi hoa hậu gì cả.

    Song bố mẹ tôi không nghe. Ông bà bảo bao công s;;;inh thành nuôi dạy tôi nên người, bây giờ thành người nhà Quân, số tiền 500 triệu vẫn là ít. Tôi chán nản và đau khổ nghĩ ông bà muốn bán con hay sao?

    Trong lòng tôi đã chắc chắn gia đình Quân sẽ phủi tay quay lưng tuyên bố hủy hôn vì điều kiện quá vô lý này. Ấy thế mà chỉ sau vài phút suy nghĩ thì bố mẹ Quân và anh đã lập tức đồng ý. Mọi chuyện thống nhất xong, đám cưới được tổ chức vô cùng suôn sẻ, ai cũng vui vẻ vì được lòng mình.

    Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và chồng. Thời gian quen nhau ngắn, anh bảo muốn giữ đến thời khắc thiêng liêng đêm tân hôn nên không hề đ;;;òi h;;;ỏi tôi trước đó. Từ phòng tắm bước ra, tôi hồi hộp lắm. Chồng thì đã n;;;ằm đắp chăn trên giường chờ vợ.

    Tôi ngượng ngùng bước lại giường. Anh nhìn tôi mỉm cười. Rồi tôi nhẹ nhàng v;;én chăn định nằm vào với anh. Nhưng vừa lật chăn, tôi ch//ế//t s//ữ//ng nhìn cảnh tượng bên dưới …

    …Tôi chết sững.

    Dưới tấm chăn không phải là thân thể đang chờ đợi đêm tân hôn như tôi tưởng.
    Mà là một bộ khung kim loại cố định hai chân, dây đai y tế quấn gọn, cạnh giường đặt sẵn nẹp chỉnh hình và một xấp hồ sơ bệnh án.

    Quân lập tức kéo chăn lại, giọng trầm xuống:

    – Anh xin lỗi… lẽ ra anh phải nói sớm hơn.

    Tôi ngồi thụp xuống mép giường, đầu óc trống rỗng:

    – Đây là…?

    Anh hít sâu, kể chậm rãi. Ba năm trước, Quân gặp tai nạn giao thông nặng. Xương chậu và cột sống bị tổn thương. Anh đi lại được, làm việc được, sinh hoạt thường ngày gần như bình thường… nhưng khả năng vợ chồng thì không.

    – Gia đình anh biết. – Quân cúi đầu – 500 triệu… không phải để “mua” em.
    – Là để trả nợ lương tâm cho nhà gái. Nếu em quay lưng, anh cũng không trách.

    Tôi nghẹn họng. Những mảnh ghép rơi vào chỗ của chúng:
    Sự vội vàng cưới xin.
    Việc anh luôn giữ khoảng cách.
    Và cái gật đầu quá nhanh trước thách cưới.

    – Sao anh vẫn cưới? – tôi hỏi khẽ.

    – Vì anh nghĩ… nếu nói ra, sẽ không ai chọn anh. – Anh nhìn tôi, ánh mắt mệt mỏi – Nhưng anh vẫn muốn có một gia đình. Một người bạn đời.

    Im lặng kéo dài. Tôi nhìn quanh căn phòng cưới còn thơm mùi hoa, lòng rối như tơ.

    – Em có quyền hủy hôn. – Quân nói – Tiền cưới… coi như bồi thường. Anh không đòi lại.

    Tôi đứng dậy, mở vali, lấy điện thoại. Quân tưởng tôi gọi cho bố mẹ. Nhưng không. Tôi chuyển lại 500 triệu vào tài khoản nhà trai, kèm dòng nhắn:

    “Không bán con.”

    Quân sững sờ.

    Tôi quay lại, nói đúng một câu – rất bình tĩnh:

    – Em cưới anh vì con người anh. Nhưng hôn nhân cần sự thật. Từ hôm nay, mình sẽ nói hết – rồi quyết định ở hay đi, cùng nhau.

    Đêm tân hôn ấy, chúng tôi không đắp chung chăn.
    Nhưng lần đầu tiên, tôi thấy giữa hai người có ánh sáng.

    Vài tháng sau, tôi chủ động đề nghị tư vấn y khoa và trị liệu tâm lý hôn nhân. Có những thứ không chữa được, nhưng sống được – nếu hai người đủ thẳng thắn.

    Và tôi hiểu ra:
     Thách cưới cao không đáng sợ.
     Im lặng mới là cái giá đắt nhất.

  • Đứa cháu m:ồ c:ôi cả cha lẫn mẹ đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để nhập ĐH ai ngờ cậu bảo: “Tao làm gì có tiền mà cho m:ày vay

    Đứa cháu m:ồ c:ôi cả cha lẫn mẹ đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để nhập ĐH ai ngờ cậu bảo: “Tao làm gì có tiền mà cho m:ày vay

    Cơn mưa rào mùa hạ trút xuống mái tôn lỗ chỗ nhưng không át nổi tiếng khóc xé lòng của thằng bé 10 tuổi là tôi. Năm tôi lên 6, một tai nạn giao thông thảm khốc đã cướp đi cả bố lẫn mẹ, để lại tôi bơ vơ giữa dòng đời. Tôi về ở với bà nội, hai bà cháu rau cháo nuôi nhau trong căn nhà cấp bốn dột nát cuối làng. Nhưng ông trời dường như muốn thử thách sức chịu đựng của một đứa trẻ, năm tôi lên 10, chỗ dựa duy nhất là bà nội cũng qua đời sau một cơn bạo bệnh.

    Từ ngày đó, tôi trơ trọi giữa cuộc đời. Căn nhà lạnh lẽo không còn hơi ấm người thân. Họ hàng có đấy, nhưng ai cũng nghèo, cũng khổ, chẳng ai đèo bòng thêm được miệng ăn. Tôi buộc phải trưởng thành sớm. Sáng tôi dậy từ 4 giờ đi lấy bánh mì về bán dạo, chiều đi nhặt ve chai, tối về chong đèn học. Người làng bảo thằng này “lì”, khổ thế mà không bỏ học. Nhưng họ đâu biết, lời trăn trối cuối cùng của mẹ và bà là động lực duy nhất giữ tôi lại với con chữ: “Phải học mới thoát nghèo con ạ.”

    Tôi có một người cậu ruột – em trai của mẹ. Cậu sống ở thành phố cách quê 50km, nghe nói cũng có của ăn của để. Nhưng mợ tôi nổi tiếng là người ghê gớm, toan tính từng đồng. Ngày bố mẹ tôi mất, cậu mợ về thắp hương rồi đi ngay. Suốt những năm tháng tôi đói khổ, chưa bao giờ tôi dám bén mảng đến tìm cậu, sợ làm phiền, sợ cả ánh mắt sắc lẹm của mợ. Bà mất cậu cũng chỉ ở lại đúng 1 ngày 1 đêm.

    Mười tám tuổi, tôi nhận giấy báo trúng tuyển Đại học. Cầm tờ giấy báo trên tay, tôi vừa mừng vừa tủi. Mừng vì cánh cửa tương lai đã hé mở, tủi vì nhìn quanh nhà chẳng còn gì đáng giá để bán. Hũ gạo đã cạn, tiền tích cóp bao năm chỉ đủ mua vé xe đò. Tôi cần 3 triệu đồng để nhập học rồi tính tiếp nhưng đó là con số khổng lồ với thằng mồ côi như tôi.

    Đêm đó, tôi thức trắng. Đường cùng, tôi nghĩ đến cậu. “Dù sao cũng là máu mủ, chắc cậu không nỡ nhìn cháu ruột thất học”, tôi tự trấn an mình. Sáng hôm sau, tôi lôi chiếc xe đạp cà tàng, dây xích chùng chình, bắt đầu hành trình 50km. Trời nắng như đổ lửa, mặt đường nhựa bốc hơi nghi ngút. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, đôi chân tê dại, nhưng hy vọng về giảng đường đại học cứ thôi thúc tôi đạp mãi.

    Gần trưa, tôi đứng trước cổng ngôi biệt thự bề thế của cậu. Phải mất mười lăm phút lấy can đảm, tôi mới dám bấm chuông. Cậu bước ra, nhìn thấy bộ dạng lếch thếch, mồ hôi nhễ nhại của tôi thì sững lại một chút. Nhưng ngay khi thấy bóng dáng mợ lấp ló sau cửa kính phòng khách, mặt cậu đanh lại.

    – “Mày đến đây làm gì?” – Giọng cậu lạnh tanh.

     

    Tôi lí nhí, chìa tờ giấy báo nhập học ra: – “Cậu… con đỗ đại học rồi. Nhưng con không có tiền đóng học phí. Cậu thương tình cho con vay 3 triệu, con hứa sẽ đi làm thêm trả lại cậu…” Chưa để tôi nói hết câu, cậu gạt phắt tờ giấy báo xuống đất. Tiếng quát của cậu vang lên chói tai, dường như cố ý để người trong nhà nghe thấy: – “Vay mượn cái gì! Nhà tao không phải cái ngân hàng từ thiện. Mày nhìn xem, tao nuôi con tao còn chưa xong, lấy đâu ra tiền nuôi báo cô mày. Biến ngay!”

    Tôi chết lặng. Người cậu hiền lành trong ký ức của mẹ tôi đây sao? Tôi cúi xuống nhặt tờ giấy báo, nước mắt chực trào. Đúng lúc đó, cậu vớ lấy cây gậy gỗ dựng ở góc sân, khua khoắng như đuổi tà: – “Cút! Cút ngay cho khuất mắt tao! Đừng bao giờ vác mặt đến đây nữa!”

    Tôi sợ hãi lùi lại, dắt xe quay đầu. Bỗng cậu chạy vào nhà kho, xách ra một chiếc balo cũ rách, ném mạnh vào người tôi. Chiếc balo nặng trịch đập vào ngực tôi đau điếng. – “Của mẹ mày ngày xưa để quên đấy. Cầm về đi! Nhà tao không chứa chấp mấy thứ đồ rách rưới nghèo hèn này!”. Cánh cổng sắt đóng sầm lại trước mặt. Tôi đứng trơ trọi giữa trưa nắng, tay ôm chiếc balo cũ nát, lòng tự trọng bị chà đạp tan nát.

    Suốt dọc đường 50km đạp xe về, tôi khóc như mưa. Nắng cháy da cháy thịt không đau bằng sự ghẻ lạnh của tình thân. Tôi hận cậu, hận cái nghèo đã biến con người ta thành kẻ bội bạc. Về đến căn nhà tối tăm, tôi quăng chiếc balo vào góc giường, nằm vật ra. Tôi quyết định rồi, ngày mai sẽ đi làm công nhân. Học hành gì tầm này nữa khi mà bát cơm còn chưa đầy.

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Ánh trăng hắt qua khe cửa, soi rõ chiếc balo cũ kỹ nằm chỏng chơ. Tôi ngồi dậy, định mang nó đi giặt rồi cất làm kỷ niệm – dù sao cậu bảo đó là đồ của mẹ. Tôi mở khóa. Chiếc balo rỗng tuếch, chỉ có vài bộ quần áo cũ. Nhưng khi tôi thò tay vào ngăn đáy, tay tôi chạm phải một bọc giấy cứng, được gói ghém kỹ lưỡng trong một chiếc áo sơ mi rách.

    Tôi run run mở lớp giấy báo bọc ngoài. Tôi chết đứng.

    Bên trong là những cọc tiền mệnh giá lớn, xếp ngay ngắn. Tổng cộng là 20 triệu đồng. Một tờ giấy học trò gấp tư rơi ra từ xấp tiền. Nét chữ nguệch ngoạc, vội vàng nhưng tôi nhận ra ngay là chữ của cậu:

    “Nam à, Cậu xin lỗi. Mợ con khó tính lắm, quản lý hết tiền nong, lại hay nghi ngờ cậu lén giúp nhà ngoại. Nếu cậu đưa tiền công khai, mợ sẽ làm ầm lên, thậm chí đến tận trường con quậy phá, lúc đó con càng khổ. Cậu phải đóng vai ác, đuổi con đi để mợ không nghi ngờ. Số tiền này là “quỹ đen” cậu giấu bao năm nay, định bụng chờ ngày con đỗ đạt sẽ đưa. 20 triệu này đủ để con nhập học và sống vài tháng đầu. Cầm lấy mà học cho thành người. Đừng giận cậu nhé con. Cố gắng lên!”

    Tôi ôm chặt tờ giấy và xấp tiền vào ngực, òa khóc nức nở giữa đêm khuya thanh vắng. Tiếng khóc lần này không phải vì tủi nhục, mà vì ân hận và cảm động. Hóa ra, đằng sau cây gậy xua đuổi và những lời mắng nhiếc cay nghiệt kia là cả một tấm lòng người cậu thương cháu đứt ruột nhưng lực bất tòng tâm. Cậu đã chấp nhận làm kẻ ác, chấp nhận để đứa cháu ruột hận mình, chỉ để bảo vệ giấc mơ đại học cho tôi.

    Sáng hôm sau, tôi gói ghém đồ đạc lên đường nhập học. Chiếc balo cũ rách ấy tôi vá lại cẩn thận, đeo trên vai như một báu vật vô giá.

    15 năm sau.

    Một chiếc ô tô bóng loáng đỗ trước cổng ngôi nhà 2 tầng năm nào. Tôi bước xuống, chỉnh tề trong bộ vest lịch lãm, tay xách theo một giỏ quà lớn và một chiếc hộp nhung. Bây giờ tôi đã là giám đốc chi nhánh của một tập đoàn lớn, có sự nghiệp, có địa vị. Tôi mở cổng bước vào sân. Cậu tôi bước ra, mái tóc đã bạc đi nhiều, dáng đi hơi còng xuống. Nhìn thấy tôi, cậu nheo mắt một lúc rồi sững sờ: – “Nam… có phải Nam không con?”

    Tôi không nói gì, chạy đến ôm chầm lấy cậu. – “Con đây, cậu ơi. Con về rồi. Sao cậu già đi nhiều vậy? Các em đâu?”. Cậu chỉ khóc không nói gì. Hóa ra bao nhiêu tiền của của cậu bị chúng nướng vào cờ bạc hết. Mợ bao che cho con nên giấu cậu. LÚc cậu biết thì chẳng còn cứu vãn được nữa, giờ hai vợ chồng cậu rau cháo qua ngày, cậu ốm cũng chẳng dám đi viện. Hai đứa con trai của cậu bỏ đi biệt xứ rồi.

    Trong bữa cơm hôm đó, mợ cứ khóc mãi. Mợ xin lỗi vì ngày xưa đã không phải với tôi. Tôi không còn trách gì mợ nữa. Tôi rút ra 1 cuốn sổ tiết kiệm trị giá 500 triệu đồng: “Cậu nhận cho con vui lòng. Ngày xưa, nếu không có cái ‘balo rách’ và vai diễn ‘kẻ ác’ xuất sắc của cậu, thì không có thằng Nam của ngày hôm nay”. Mai con sẽ chở cậu lên thành phố khám bệnh, con sẽ lo chi phí trị bệnh cho cậu.

    Cậu nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, cười móm mém: – “Cha bố anh, anh diễn cũng đạt lắm, lúc đó khóc to thế cơ mà.”

    Hai cậu cháu nhìn nhau cười, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài. Tôi hiểu rằng, có những tình yêu thương không cần nói bằng lời, và có những sự hy sinh phải ngụy trang bằng sự tàn nhẫn mới có thể vẹn tròn.

  • “Cô chỉ xin được ở lại, ăn cùng, ngủ cùng, không cần lương. Vì giờ cô chẳng còn ai là người thân… chỉ mong có chỗ nương tựa.

    “Cô chỉ xin được ở lại, ăn cùng, ngủ cùng, không cần lương. Vì giờ cô chẳng còn ai là người thân… chỉ mong có chỗ nương tựa.

    Tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều mưa lất phất hôm cô ấy đến nhà xin việc.
    Một người phụ nữ chừng ngoài năm mươi, dáng gầy, khuôn mặt phúc hậu nhưng ánh mắt phảng phất buồn bã. Cô tự giới thiệu tên Thu.

    Cô nói:

    “Cô chỉ xin được ở lại, ăn cùng, ngủ cùng, không cần lương. Vì giờ cô chẳng còn ai là người thân… chỉ mong có chỗ nương tựa.”

    Lời xin việc lạ lùng, nhưng nhìn vẻ mặt chân thành của cô, tôi đồng ý. Dù sao cũng có người phụ giúp việc nhà.

    Nhưng từ ngày cô Thu bước vào, mọi chuyện lại thay đổi theo cách tôi không ngờ tới.


    1. Một người giúp việc quá hoàn hảo

    Cô ấy chăm con trai tôi — thằng Bin — còn hơn cả tôi chăm.

    Bin mới gặp cô vài ngày đã quấn quýt như người thân lâu năm. Cô tắm rửa cho thằng bé cẩn thận, nấu những món thằng bé thích, kể chuyện, hát ru, kiên nhẫn đến mức làm tôi… cảm thấy mình như người thừa.

    Không chỉ vậy, cô đặc biệt tốt với chồng tôi — anh Hưng.

    Dù 12 giờ đêm anh mới đi làm về, chỉ cần tiếng cổng mở, cô đã bật dậy ngay lập tức, hâm lại đồ ăn, dọn sẵn nước ấm, chưa bao giờ than phiền một câu.

    Một người phụ nữ xa lạ lại tốt đến mức ấy?

    Tôi bắt đầu thấy kỳ lạ.

    Quá tốt thường không phải là điều bình thường.


    2. Những điều khiến tôi bất ổn

    Có ngày Bin theo tôi về ngoại chơi vài hôm, vậy mà cô Thu cứ đứng ngẩn ngơ giữa sân, rồi… khóc.

    Tôi hỏi:

    “Cô nhớ thằng bé đến thế sao?”

    Cô chỉ cúi đầu:

    “Ừ… cô nhớ nó lắm…”

    Nhưng ánh mắt ấy — không phải ánh mắt của người giúp việc thương trẻ con.
    Nó giống ánh mắt… của một người mẹ nhớ con mình.

    Và rồi, một lần tôi vô tình thấy cô vuốt mái tóc Bin, mỉm cười mà đôi mắt đỏ hoe:

    “Cháu ngoan của bà… thương lắm…”

    Bà?

    Sao cô lại gọi như vậy?

    Nghi ngờ trong tôi lớn dần.
    Cuối cùng, tôi lén đặt camera trong nhà.


    3. Sự thật trong màn hình

    Hôm đó tôi đi làm, lòng nôn nóng vô cớ. Tan ca về, tôi mở điện thoại xem ghi lại từ camera.

    Từng giây, từng phút trôi qua trước mắt tôi — và rồi, tôi chết sững.

    Trong đoạn video, cô Thu ngồi cạnh Bin, bàn tay run run chạm vào má thằng bé. Cô nói:

    “Cháu của bà… giống ba y như đúc… giống đến đau lòng…”

    Cô ôm thằng bé thật chặt như sợ nếu buông ra, nó sẽ biến mất.

    Rồi cô nghẹn lại:

    “Giá mà lần ấy bà không mất con trong vụ cháy 20 năm trước… giá mà bà tìm được ba cháu sớm hơn…”

    Tôi sững người.
    Cả người run lên.

    Cô ấy… là mẹ thất lạc của chồng tôi?


    4. Bí mật được hé mở

    Tối hôm đó, tôi quyết định hỏi thẳng chồng.

    Khi nghe tôi kể, anh Hưng bàng hoàng đến mức đánh rơi cả ly nước. Anh gào lên:

    “Không thể nào! Mẹ anh chết rồi… họ bảo thi thể không còn nguyên vẹn sau vụ cháy…”

    Tôi đưa đoạn video cho anh xem.

    Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt cô Thu trong màn hình — gương mặt mà anh đã tưởng mình không bao giờ được nhìn thấy lần nữa. Đôi mắt của anh đỏ lên, toàn thân run rẩy. Và anh thốt lên:

    “Đúng là mẹ… đúng là mẹ anh rồi…”

    Hóa ra, trong vụ hỏa hoạn năm ấy, cô Thu bị đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch, được cứu sống nhưng mất trí nhớ hoàn toàn. Gia đình không tìm được cô, và đến khi bệnh viện chuyển hồ sơ, người ta lại nhầm lẫn tên tuổi.

    Cô bơ vơ suốt hai mươi năm trời, sống nhờ những công việc lặt vặt, không nhớ mình là ai.

    Cho đến khi cô gặp Bin — đôi mắt, nụ cười, thậm chí dáng đứng… giống hệt chồng tôi lúc nhỏ.

    Trái tim người mẹ nhận ra trước cả lý trí.


    5. Cuộc đoàn tụ đầy nước mắt

    Tối hôm đó, chồng tôi về đến nhà, nhìn cô Thu đang rửa bát.
    Anh đứng lặng.

    Cô quay lại, nhìn thấy anh — và đôi mắt bối rối.

    Anh run run gọi một tiếng:

    “Mẹ…”

    Bát rơi xuống sàn vỡ tan.
    Cô Thu khụy xuống, hai tay run bần bật.

    Rồi cô lao về phía anh, ôm chặt lấy như ôm cả hai mươi năm thất lạc vào lòng.

    Cô nghẹn ngào khóc:

    “Con ơi… mẹ tìm con mãi… tìm đến tuyệt vọng…”

    Còn chồng tôi — người đàn ông mạnh mẽ — khóc như một đứa trẻ.

    Tôi ôm Bin đứng nhìn, nước mắt cứ trào ra.

    Gia đình tôi tưởng đã mất… giờ được tìm lại.

    Một mảnh ghép tưởng vĩnh viễn biến mất… đã quay về.


    6. Cuối cùng tôi cũng hiểu

    Vì sao cô Thu tốt đến như vậy.
    Vì sao cô thương chồng tôi đến lạ kỳ.
    Vì sao cô yêu Bin đến mức khóc mỗi khi thằng bé đi vắng.

    Không phải là giúp việc hoàn hảo —
    mà là người bà lạc mất cháu
    người mẹ lạc mất con
    suốt hai mươi năm trời.

    Và giờ đây, họ đã tìm thấy nhau — trong căn nhà nhỏ này.

  • Có 6 loạι cȃү cảпҺ Һιếm kҺι ra Һoa, cҺỉ пở kҺι có ƌιḕ m Ьáo, ƌó là loạι gì?

    Có 6 loạι cȃү cảпҺ Һιếm kҺι ra Һoa, cҺỉ пở kҺι có ƌιḕ m Ьáo, ƌó là loạι gì?

    Có 6 loạι cȃү cảпҺ Һιếm kҺι ra Һoa, cҺỉ пở kҺι có ƌιḕm Ьáo, ƌó là loạι gì?

     

    Đȃy ᵭḕu ʟà những ʟoại cȃy cảnh ᵭược nhiḕu gia ᵭình trṑng trong nhà nhưng rất hiḗm nở hoa. Nḗu thấy hoa nở thì xin chúc mừng gia chủ.

     

     

     

    Đȃy ᵭḕu ʟà những ʟoại cȃy cảnh ᵭược nhiḕu gia ᵭình trṑng trong nhà nhưng rất hiḗm nở hoa. Nḗu thấy hoa nở thì xin chúc mừng gia chủ.

    Cȃy ʟưỡi hổ

    Xe ô tô

     

    Với tên gọi ⱪhác cȃy ʟưỡi hổ còn ᵭược gọi ʟà cȃy ʟưỡi cọp và vĩ hổ, tên ⱪhoa học của nó Sansevieria trifasciata, thuộc họ Măng tȃy, có chiḕu cao từ 50 ᵭḗn 60cm. Thȃn hình cȃy dạng dẹt, mọng nước, nhìn hơi sắc nhọn nguy hiểm nhưng thȃn ʟại rất mḕm, ⱪhȏng ʟàm ᵭứt tay ⱪhi ta chạm vào.

    Trên thȃn cȃy có 2 màu ʟá xanh và vàng dọc từ gṓc ᵭḗn ngọn. Cȃy ʟưỡi hổ ⱪhi ra hoa nở thành từng cụm với nhau, mọc từ phần gṓc ʟên và có quả hình tròn. Khȏng phải ai cũng biḗt ʟưỡi hổ ʟà ʟoại cȃy có nguṑn gṓc từ vùng nhiệt ᵭới, có tới 70 ʟoài ⱪhác nhau như cȃy ʟưỡi hổ cọp, hay cȃy ʟưỡi hổ Thái, ʟưỡi hổ xanh…Và phổ biḗn nhất hiện nay ᵭó ʟà ʟưỡi hổ thái và ʟưỡi hổ cọp.

    Cȃy ʟưỡi hổ rất ⱪhó ra hoa, người xưa quan niệm rằng, ⱪhi cȃy ʟưỡi hổ ra hoa thì báo ᵭiḕm gia chủ sẽ gặp nhiḕu may mắn, mọi vận hạn, ᵭen ᵭủi sẽ chấm dứt. Cȏng việc, sự nghiệp ổn ᵭịnh hơn, tình cảm ᵭi ʟên và mọi chuyện ᵭḕu thuận ʟợi, may mắn.

    Cũng theo quan niệm ᵭược ʟưu truyḕn, trṑng cȃy ʟưỡi hổ có tác dụng trong việc xua ᵭuổi tà ma, chṓng ʟại sự bỏ bùa, ᵭẩy ʟùi những ᵭiḕm xấu, ᵭem ʟại may mắn và tài ʟộc cho gia chủ.

    cȃy ʟưỡi hổ, cȃy ʟưỡi hổ nở hoa, ʟưỡi hổ nở hoa ᵭiḕm gì, ⱪiḗn thức

    Cȃy ʟưỡi hổ rất ⱪhó ra hoa nhưng nḗu nở ʟà ᵭiḕm báo gia chủ sẽ gặp nhiḕu may mắn.

    Nha ᵭam

    Lȏ hội, hay nha ᵭam, ʟong tu (có nơi gọi ʟà ʟiu hội, ʟong thủ, ʟao vĩ…) ʟà tên gọi các ʟoài cȃy mọng nước thuộc chi Lȏ hội.

    Ngày nay, nha ᵭam ᵭã ᵭược ᵭưa vào nhiḕu món ăn ngon, và ᵭȃy cũng ʟà ʟoại cȃy ᵭược nhiḕu người biḗt tới, trṑng ʟàm cảnh. Tuy nhiên, thật hiḗm ⱪhi có thể chứng ⱪiḗn cȃy nha ᵭam nở hoa.

    Hàng tạp hoá

     

    Theo quan niệm, ⱪhi cȃy ʟȏ hội nở hoa ʟà báo ᵭiḕm ʟành sắp ᵭḗn, gia chủ có thể cất bỏ những muộn phiḕn ᵭể ᵭón tài ʟộc, an vui.

    cȃy ʟưỡi hổ, cȃy ʟưỡi hổ nở hoa, ʟưỡi hổ nở hoa ᵭiḕm gì, ⱪiḗn thức

    Thiḗt mộc ʟan

    Hoa của cȃy thiḗt mộc ʟan thường mọc thành chùm màu trắng pha nȃu tím, có mùi thơm quyḗn rũ, nhất ʟà vào ban ᵭêm. Tuy nhiên, cȃy cũng ít nở hoa.

    Theo quan niệm, mỗi ⱪhi thiḗt mộc ʟan nở sẽ ᵭem ᵭḗn may mắn và tài ʟộc vḕ cho gia chủ, xua ᵭuổi những ᵭiḕu ⱪhȏng may mắn, xui xẻo trong thời gian qua.

    cȃy ʟưỡi hổ, cȃy ʟưỡi hổ nở hoa, ʟưỡi hổ nở hoa ᵭiḕm gì, ⱪiḗn thức

    Hoa ⱪim tiḕn

    Đȃy ʟà ʟoại cȃy thường ᵭược trṑng ʟàm cảnh. Tuy nhiên, ⱪhȏng phải ai cũng biḗt hoa ⱪim tiḕn trȏng như thḗ nào. Hoa ⱪim tiḕn có hình trụ dài, mọc từ gṓc ʟên, trên hoa có các nḗp ᴜṓn ʟượn như hoa văn, nhìn ⱪhȏng bắt mắt ʟắm. Thḗ nhưng, ᵭȃy ʟà ʟoại hoa ᵭược quan niệm sẽ ᵭem tới ᵭiḕm ʟành cho gia chủ, tài ʟộc chuẩn bị như nước ᵭổ vḕ, tiḕn tiêu rủng rỉnh ⱪhȏng hḗt.

    cȃy ʟưỡi hổ, cȃy ʟưỡi hổ nở hoa, ʟưỡi hổ nở hoa ᵭiḕm gì, ⱪiḗn thức

    Cȃy hạnh phúc

    Là ʟoại cȃy ᵭược ưa chuộng trṑng ʟàm cảnh bởi ʟá xanh dầy, bóng bẩy rất ᵭẹp, ᵭặc biệt cái tên “hạnh phúc” ᵭem ʟại nhiḕu ước vọng vḕ sự may mắn, hạnh phúc, an vui.

    Đȃy ʟà ʟoại cȃy cực hiḗm nở hoa. Mỗi ⱪhi hoa hạnh phúc nở, theo quan niệm ʟà ᵭiḕm báo cho gia chủ sắp ᵭón những ᵭiḕu cực tṓt ʟành, may mắn, hạnh phúc.

    cȃy ʟưỡi hổ, cȃy ʟưỡi hổ nở hoa, ʟưỡi hổ nở hoa ᵭiḕm gì, ⱪiḗn thức

    Cȃy phát tài phát ʟộc

    Hay còn ᵭược gọi ʟà cȃy trúc phát tài, trúc phú quý, ʟucky bamboo,… Loại cȃy này ᵭược trṑng nhiḕu trong nhà bởi mang ʟại nhiḕu ý nghĩa phong thủy. Cực hiḗm ⱪhi nở hoa, mỗi ⱪhi cȃy phát tài phát ʟộc ra hoa ʟà ᵭiḕm báo gia chủ chuẩn bị ᵭón cȏng việc thuận ʟợi, ᵭường cȏng danh rộng mở, tiḕn tài vào như nước.

    Xe ô tô

     

    cȃy ʟưỡi hổ, cȃy ʟưỡi hổ nở hoa, ʟưỡi hổ nở hoa ᵭiḕm gì, ⱪiḗn thức

    * Thȏng tin trong bài mang tính chất tham ⱪhảo

  • Đỡ đ ẻ cho b ồ nhí của chồng, tôi đã làm một việc không thể dung thứ

    Đỡ đ ẻ cho b ồ nhí của chồng, tôi đã làm một việc không thể dung thứ

    Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn của bệnh viện huyện nhỏ bé, hòa lẫn với tiếng rên rỉ đau đớn của sản phụ trên giường.

    Tôi, Hạnh – một nữ hộ sinh 35 tuổi, đang cố giữ bình tĩnh trong ca trực đêm.

    Đôi tay tôi run rẩy, không phải vì mệt mỏi, mà vì người phụ nữ trước mặt tôi không phải ai xa lạ.

    Cô ta là Linh – bồ nhí của chồng tôi, người mà tôi đã phát hiện qua những tin nhắn mùi mẫn trong điện thoại anh cách đây vài tháng.

    Linh nằm đó, gương mặt xinh đẹp méo mó vì cơn đau chuyển dạ, mồ hôi lấm tấm trên trán.

    Cô ta không biết tôi là ai, nhưng tôi thì biết rõ. Mỗi cái nhíu mày, mỗi tiếng rên của cô ta như một nhát dao cứa vào tim tôi.

    Đứa bé trong bụng cô ta là con của chồng tôi – người đàn ông tôi đã yêu thương và hy sinh cả thanh xuân để xây dựng một gia đình.

    “Hạnh… chị Hạnh ơi… tôi đau quá… làm ơn giúp tôi…” Linh thều thào, đôi mắt long lanh nước nhìn tôi cầu cứu.

    Tôi cắn chặt môi, cố kìm nén cơn giận đang sôi sục trong lòng.

    Tôi là một nữ hộ sinh, tôi đã thề sẽ cứu người, nhưng giờ đây, tôi lại đứng trước một lựa chọn mà tôi chưa từng nghĩ tới

    Ca sinh khó. Linh đã mất khá nhiều máu, và đứa bé thì đang bị dây rốn quấn cổ.

    Tôi biết, nếu không xử lý kịp thời, cả mẹ và con đều có thể gặp nguy hiểm.

    Nhưng trong đầu tôi, một ý nghĩ đen tối lóe lên. Nếu tôi chậm trễ, nếu tôi để mọi thứ “tự nhiên” xảy ra, có phải tôi sẽ mãi mãi thoát khỏi cái gai trong lòng này?

    Không còn Linh, không còn đứa bé – không còn bằng chứng nào về sự phản bội của chồng tôi.

    Tôi nhìn xuống đôi tay mình, đôi tay đã đỡ đẻ cho hàng trăm đứa trẻ, giờ đây lại run rẩy vì một ý nghĩ tội lỗi. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung.

    Nhưng rồi, ánh mắt van xin của Linh lại khiến tôi chùn bước. “Chị… làm ơn… cứu con tôi…” Cô ta nắm lấy tay tôi, giọng nói yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng.

    Trong khoảnh khắc đó, tôi đã làm một việc không thể dung thứ. Tôi cố ý chậm lại. Tôi giả vờ loay hoay với dụng cụ, kéo dài thời gian, để mặc Linh vật lộn với cơn đau.

    Mỗi giây trôi qua, tôi cảm nhận được nhịp tim của đứa bé yếu dần qua máy đo. Một phần trong tôi gào thét rằng tôi đang làm sai, nhưng một phần khác lại thì thầm: “Đây là cách duy nhất để bảo vệ gia đình mình.”

    Nhưng rồi, tiếng khóc của đứa bé vang lên, yếu ớt nhưng đủ để kéo tôi ra khỏi cơn mê muội.

    Tôi giật mình, vội vàng cắt dây rốn, xử lý hậu sản. Linh ngất đi vì kiệt sức, nhưng cô ta đã qua cơn nguy kịch.

    Đứa bé – một bé gái – được đặt vào lồng kính, hơi thở đều đặn. Tôi ngồi sụp xuống ghế, đôi tay dính máu run rẩy.

    Tôi đã làm gì vậy? Tôi đã để lòng thù hận dẫn dắt mình, suýt nữa cướp đi mạng sống của một đứa trẻ vô tội.

    Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi nhìn đứa bé qua lớp kính, gương mặt nhỏ xíu giống hệt chồng tôi.

    Tôi biết, tôi không thể tiếp tục sống với bí mật này. Sáng hôm sau, tôi viết đơn xin nghỉ việc, rời khỏi bệnh viện mà không một lời giải thích.

    Tôi không đủ can đảm để đối diện với Linh, với chồng tôi, hay với chính bản thân mình.

    Nhưng bí mật ấy không bao giờ ngủ yên. Một tháng sau, tôi nhận được một lá thư không đề tên người gửi.

    Bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: “Tôi biết chị đã làm gì.” Tim tôi như ngừng đập. Ai đã biết? Ai đã chứng kiến? Và điều gì đang chờ đợi tôi phía trước?

    Câu chuyện của tôi, có lẽ, vẫn chưa kết thúc. Nhưng tôi biết, cái giá của lòng thù hận là một bóng tối sẽ mãi đeo bám tôi đến cuối đời.

  • Tôi thuê dâu trông con sau khi vợ tôi qua đời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch, tôi thấy con gái 8 tuổi đang quỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đứa em.

    Tôi thuê dâu trông con sau khi vợ tôi qua đời vì thường xuyên phải đi công tác. Hôm về nhà sớm hơn kế hoạch, tôi thấy con gái 8 tuổi đang quỳ lau sàn nhà, trên lưng cõng đứa em.

    Vợ tôi mất được hai năm.

    Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công tác xa, đành thuê một người phụ nữ về trông hai đứa nhỏ. Bà ta ngoài bốn mươi, quê xa, nói năng nhỏ nhẹ, miệng lúc nào cũng “anh yên tâm, tôi thương trẻ con lắm”.

    Tôi tin.
    Vì tôi cần phải tin.

    Hôm đó, tôi về nhà sớm hơn kế hoạch nửa ngày. Không báo trước. Chỉ muốn ôm con một cái cho đỡ nhớ.

    Cửa mở ra, nhà im phăng phắc.

    Tôi bước vào phòng khách thì khựng lại.

    Con gái tôi — tám tuổi — đang quỳ xuống lau sàn. Trên lưng nó cõng em trai mới hai tuổi. Thằng bé ngủ gục, đầu gục vào vai chị. Hai tay con bé run run, nhưng vẫn cố lau cho sạch từng vệt nước.

    Tôi chết lặng.

    Tôi chưa kịp bước ra thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên từ bếp.

    Người giúp việc bắt máy.

    Tôi đứng nép sau bức tường. Và tôi nghe thấy.

    “Ừ, tôi bắt con bé làm quen rồi.
    Con chị lớn thì cho nó tập việc sớm, không sau này hư.”

    Tôi nín thở.

    “Ba nó hiền lắm. Đi suốt.
    Vợ chết rồi, có biết gì đâu.”

    Tay tôi siết chặt.

    “Con bé khóc à?
    Kệ nó. Khóc quen rồi thì hết.”

    Bà ta cười khẩy.

    “Có lần tôi dọa: không nghe lời là tao nói ba mày bỏ mày luôn.
    Thế là ngoan ngay.”

    Tai tôi ù đi.
    Mọi thứ trước mắt như tối sầm.

    Tôi nhìn ra giữa phòng.

    Con gái tôi vẫn quỳ.
    Mồ hôi chảy ướt trán.
    Nó cắn môi, không dám khóc.
    Như thể sợ chỉ cần phát ra tiếng động… sẽ có chuyện còn tệ hơn.

    Cuộc điện thoại kết thúc.

    Tôi bước ra.

    Bà giúp việc giật mình, chưa kịp nói gì thì tôi đã bế thằng bé khỏi lưng con gái, đặt xuống ghế.

    Tôi quỳ xuống trước mặt con.

    “Con làm gì thế này?”

    Con bé nhìn tôi.
    Chỉ một giây thôi — rồi nó bật khóc nức nở, ôm chặt lấy cổ tôi:

    “Con xin lỗi ba… con lau chưa sạch… đừng bỏ con…”

    Câu nói đó đâm thẳng vào tim tôi.

    Tôi đứng dậy, quay sang người giúp việc, giọng bình tĩnh đến đáng sợ:

    “Cô thu dọn đồ đạc. Rời khỏi nhà tôi trong 10 phút.”

    Bà ta lắp bắp:

    “Anh hiểu lầm rồi—”

    Tôi đưa điện thoại lên.

    “Cô nói tiếp câu nào nữa, tôi bật đoạn ghi âm này cho công an nghe.”

    Mặt bà ta tái mét.

    Tối hôm đó, tôi xin nghỉ toàn bộ chuyến công tác dài hạn.
    Tôi chuyển công việc.
    Ít tiền hơn cũng được.

    Tôi ngồi trên sàn, lau lại vết nước con gái tôi vừa lau ban nãy.
    Con bé ngồi cạnh, cẩn thận đặt tay lên tay tôi:

    “Ba… để con làm.”

    Tôi lắc đầu.

    “Không.
    Việc của con là được làm trẻ con.”

    Từ hôm đó, tôi hiểu ra một điều:

    Không phải ai nói thương trẻ con…
    cũng thật sự thương.

    Và có những tổn thương,
    nếu người lớn không về sớm hơn một bước,
    sẽ theo con trẻ suốt cả đời.

  • Trên máy bay, 1 đứa bé khóc không ngừng. Đúng lúc này vị đại gia giàu có giận dữ tiến lại gần và quát tháo yêu cầu đứa trẻ phải im lặng, ông ta mắng xối xả cho đến khi người mẹ đơn thân lên tiếng tiết lộ rằng đứa bé đang bị..

    Trên máy bay, 1 đứa bé khóc không ngừng. Đúng lúc này vị đại gia giàu có giận dữ tiến lại gần và quát tháo yêu cầu đứa trẻ phải im lặng, ông ta mắng xối xả cho đến khi người mẹ đơn thân lên tiếng tiết lộ rằng đứa bé đang bị..

    1. Tiếng khóc phá vỡ khoang hạng thương gia

    Chuyến bay VN217 từ TP.HCM đi Hà Nội cất cánh chưa đầy 20 phút.

    Trong khoang hạng thương gia yên tĩnh, tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên không dứt.


    Tiếng khóc khàn, gấp, như thể đứa bé đang đau đớn hơn là mè nheo.

    Người mẹ trẻ ngồi ghế 27A ôm con sát vào lòng, mồ hôi lấm tấm trên trán.


    Cô vỗ về, thì thầm, dỗ dành… nhưng đứa bé vẫn khóc không ngừng.

    Nhiều hành khách bắt đầu khó chịu.


    2. Vị đại gia mất kiên nhẫn

    Ở hàng ghế phía trước, ông Trần Minh Khang tháo tai nghe, quay lại.

    Mặt ông đỏ gay vì tức giận.

    Ông đứng bật dậy, bước thẳng đến chỗ người mẹ trẻ:

    Cô không biết dạy con à?
    Đây là máy bay, không phải cái chợ!”

    Tiếng khóc của đứa bé càng lớn hơn.

    Ông Khang gằn giọng, không hề hạ thấp:

    “Trẻ con thì bịt mồm nó lại!
    Cô làm ảnh hưởng đến cả khoang đấy, cô có biết tôi là ai không?”

    Cả khoang máy bay im phăng phắc.


    3. Người mẹ cúi đầu chịu đựng

    Thu An siết chặt con, giọng run run:

    “Cháu… cháu xin lỗi mọi người…
    Con em không cố ý đâu ạ…”

    Ông Khang cười khẩy:

    “Xin lỗi là xong à?
    Không có tiền thì đừng đi máy bay!”

    Một vài người quay mặt đi.
    Không ai lên tiếng.


    4. Lời nói khiến không khí đông cứng

    Thu An ngẩng đầu lên.

    Đôi mắt cô đỏ hoe nhưng kiên quyết.

    Cô nói, không to, nhưng từng chữ rơi xuống khoang máy bay như đá:

    “Thưa ông…
    con tôi đang bị ung thư máu giai đoạn cuối.”

    Tiếng khóc của đứa bé đột ngột ngắt quãng, chuyển thành những tiếng thở dốc yếu ớt.

    Thu An tiếp tục, giọng nghẹn lại:

    “Bác sĩ nói… nếu không kịp ra Hà Nội đêm nay,
    cháu có thể không qua khỏi tuần này.”


    5. Sự im lặng đáng sợ

    Cả khoang máy bay chết lặng.

    Một tiếp viên hàng không đứng gần đó bật khóc.

    Ông Trần Minh Khang đứng sững, miệng hé ra nhưng không nói được lời nào.

    Ông nhìn đứa bé – gương mặt tái nhợt, tay gầy guộc đang cắm kim truyền.

    Ông lùi lại một bước.


    6. Sự thật còn đau hơn

    Thu An cúi xuống, vuốt tóc con:

    “Cháu khóc vì đau
    mỗi lần áp suất thay đổi là cháu đau đến không chịu nổi…”

    Cô ngẩng lên nhìn ông Khang, nhẹ nhàng nhưng sắc như dao:

    “Cháu không cần im lặng, thưa ông.
    Cháu chỉ cần được sống thêm một chút.”


    7. Người đàn ông gục xuống ghế

    Ông Khang quay về chỗ ngồi.

    Ông run rẩy tháo kính, lấy tay che mặt.

    Không ai còn dám phàn nàn.

    Cả chuyến bay còn lại,


    mỗi khi đứa bé khóc lên,


    tất cả hành khách đều im lặng.

    Không phải vì khó chịu.

    Mà vì xấu hổ.


     Có những tiếng khóc không phải để làm phiền người khác.


    Mà là lời cầu cứu cuối cùng của một sinh mệnh nhỏ bé.

  • Ba tháng sau, bà Năm nhập viện vì cao huyết áp. Tuấn xoay xở tiền bạc, mới tá hỏa nhận ra số tiền bà giữ… đã cho em gái vay gần hết.

    Ba tháng sau, bà Năm nhập viện vì cao huyết áp. Tuấn xoay xở tiền bạc, mới tá hỏa nhận ra số tiền bà giữ… đã cho em gái vay gần hết.

    1. CÁI TẾT THIẾU MỘT ĐIỀU QUEN THUỘC

    Tôi tên , năm nay bốn mươi tám tuổi. Lấy chồng đã hai mươi lăm năm, sống với nhau từ thời còn đi xe đạp, ăn cơm độn khoai. Chồng tôi – Tuấn – làm trong ngành xây dựng, mười năm gần đây phất lên nhờ làm quản lý dự án cho một công ty lớn.

    Mỗi năm, cứ gần Tết là tôi lại quen với việc Tuấn mang phong bì tiền thưởng về, không nhiều thì ít. Có năm vài chục triệu, có năm hơn trăm. Tôi không bao giờ hỏi chi li, chỉ biết liệu cơm gắp mắm, lo cho gia đình, lo cho hai đứa con đang tuổi ăn học.

    Nhưng năm đó, Tết đến rất lạ.

    Tuấn về nhà tay không.

    Không phong bì, không nụ cười quen thuộc.

    Tôi hỏi vu vơ:

    – “Năm nay công ty anh khó khăn hả?”

    Tuấn tránh ánh mắt tôi:

    – “Ừ… cũng tạm thôi.”

    Linh cảm của một người đàn bà sống hơn nửa đời với chồng khiến tôi thấy có điều gì đó không ổn.


    2. HAI TỶ ĐỒNG VÀ SỰ THẬT SAU MÂM CỖ TẾT

    Ba mươi Tết, tôi theo Tuấn về nhà mẹ chồng ở quê. Bà Năm năm nay bảy mươi ba tuổi, goá chồng đã lâu, sống cùng em gái út của Tuấn.

    Bữa cơm Tết bày biện đủ đầy. Nhưng tôi để ý thấy trên tay bà Năm có chiếc nhẫn vàng mới tinh, cổ đeo sợi dây chuyền nặng trĩu. Bà cười nói rôm rả, khác hẳn vẻ dè sẻn thường ngày.

    Đến khi hàng xóm sang chúc Tết, bà buột miệng:

    – “Năm nay nhờ thằng Tuấn, mẹ cũng có chút lộc.”

    Người hàng xóm tròn mắt:

    – “Nghe đâu nó thưởng Tết cả hai tỷ, dữ ha!”

    Tai tôi ù đi.

    Hai tỷ?

    Tôi quay sang nhìn chồng. Tuấn cúi đầu, gắp thức ăn lia lịa, giả như không nghe thấy.

    Cả bữa cơm hôm đó, tôi ăn mà không biết mùi vị.


    3. “TIỀN CON TAO, MÀY QUYỀN GÌ MÀ HỎI?”

    Tối mồng Một, khi con cái đã ngủ, tôi nhẹ nhàng hỏi:

    – “Anh Tuấn… thưởng Tết năm nay được nhiều lắm hả?”

    Anh giật mình:

    – “Ai nói em?”

    – “Hàng xóm nói. Hai tỷ… có đúng không?”

    Tuấn im lặng rất lâu.

    – “Ừ…”

    Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:

    – “Sao anh không nói với em? Tiền lớn như vậy, mình còn bao nhiêu việc phải lo…”

    Chưa kịp nói hết câu, bà Năm từ trong buồng bước ra, mặt đỏ bừng:

    – “Tiền của con tao, mày quyền gì mà hỏi?”

    Tôi chết lặng.

    – “Má… con chỉ hỏi để tính toán cho gia đình…”

    – “Gia đình nào? Con tao làm ra tiền thì nó muốn cho ai là quyền của nó!”

    Bà chỉ tay thẳng vào mặt tôi:

    – “Hai mươi mấy năm nay, mày hưởng lộc của nó chưa đủ hay sao?”

    Tôi quay sang nhìn chồng.

    Tuấn… im lặng.

    Chính sự im lặng ấy như một nhát dao.


    4. HAI MƯƠI LĂM NĂM LÀM VỢ

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Bao nhiêu kỷ niệm ùa về.

    Những năm Tuấn thất nghiệp, tôi đi bán hàng rong, vay tiền xoay sở. Những lúc con ốm, tôi thức trắng đêm. Những lần mẹ chồng đau bệnh, tôi chăm sóc không một lời than.

    Vậy mà giờ đây, khi chồng có tiền, tôi lại bị coi như người ngoài cuộc.

    Hai tỷ không chỉ là tiền. Nó là sự coi thường.


    5. SỰ THẬT ĐƯỢC NÓI RA

    Sáng mồng Hai, tôi gọi Tuấn ra sau vườn.

    – “Anh nói thật với em đi. Anh cho má bao nhiêu?”

    Tuấn thở dài:

    – “Anh đưa hết… hai tỷ.”

    – “Hết?”

    – “Ừ… má nói già rồi, muốn giữ tiền phòng thân.”

    Tôi cười chua chát:

    – “Còn vợ con anh thì sao?”

    – “Anh… anh nghĩ má giữ hộ, khi nào cần thì lấy…”

    Tôi lắc đầu.

    – “Anh nhầm rồi. Khi anh đưa tiền mà không hỏi ý kiến em, thì từ lúc đó, em đã không còn là người đồng hành của anh nữa.”


    6. QUYẾT ĐỊNH CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ GẦN NỬA ĐỜI

    Sau Tết, tôi âm thầm làm việc.

    Tôi mở lại sổ tiết kiệm riêng, tính toán chi tiêu. Tôi cũng bắt đầu nhận thêm việc may đo, không còn phụ thuộc hoàn toàn vào chồng.

    Một tháng sau, tôi nói với Tuấn:

    – “Em muốn sống riêng một thời gian.”

    Anh sững sờ:

    – “Em giận chuyện tiền à?”

    – “Không.” – tôi đáp – “Em tỉnh rồi.”


    7. CÁI GIÁ CỦA SỰ IM LẶNG

    Ba tháng sau, bà Năm nhập viện vì cao huyết áp. Tuấn xoay xở tiền bạc, mới tá hỏa nhận ra số tiền bà giữ… đã cho em gái vay gần hết.

    Lúc đó, anh mới cuống cuồng tìm tôi.

    – “Hà… anh sai rồi…”

    Tôi nhìn anh, lòng không còn sóng gió.

    – “Sai lớn nhất của anh không phải là đưa tiền cho má. Mà là anh để vợ mình đứng ngoài cuộc đời của anh.”


    8. KẾT

    Cuối cùng, chúng tôi vẫn không ly hôn. Nhưng từ đó, mọi khoản tiền lớn nhỏ, Tuấn đều bàn với tôi trước.

    Còn tôi, cũng không còn là người đàn bà cam chịu như trước.

    Hôn nhân không chết vì nghèo,
    mà chết vì sự coi thường và im lặng.

    Ở tuổi bốn mươi tám, tôi hiểu ra một điều:

    Tiền có thể cho mẹ, cho người thân.
    Nhưng sự tôn trọng – chỉ được phép dành cho vợ khi người vợ còn ở lại.

  • Ba tháng sau, bà Năm nhập viện vì cao huyết áp. Tuấn xoay xở ti ề n bạc, mới tá hỏa nhận ra số tiền bà giữ… đã cho em gái vay gần hết.

    Ba tháng sau, bà Năm nhập viện vì cao huyết áp. Tuấn xoay xở ti ề n bạc, mới tá hỏa nhận ra số tiền bà giữ… đã cho em gái vay gần hết.

    1. CÁI TẾT THIẾU MỘT ĐIỀU QUEN THUỘC

    Tôi tên , năm nay bốn mươi tám tuổi. Lấy chồng đã hai mươi lăm năm, sống với nhau từ thời còn đi xe đạp, ăn cơm độn khoai. Chồng tôi – Tuấn – làm trong ngành xây dựng, mười năm gần đây phất lên nhờ làm quản lý dự án cho một công ty lớn.

    Mỗi năm, cứ gần Tết là tôi lại quen với việc Tuấn mang phong bì tiền thưởng về, không nhiều thì ít. Có năm vài chục triệu, có năm hơn trăm. Tôi không bao giờ hỏi chi li, chỉ biết liệu cơm gắp mắm, lo cho gia đình, lo cho hai đứa con đang tuổi ăn học.

    Nhưng năm đó, Tết đến rất lạ.

    Tuấn về nhà tay không.

    Không phong bì, không nụ cười quen thuộc.

    Tôi hỏi vu vơ:

    – “Năm nay công ty anh khó khăn hả?”

    Tuấn tránh ánh mắt tôi:

    – “Ừ… cũng tạm thôi.”

    Linh cảm của một người đàn bà sống hơn nửa đời với chồng khiến tôi thấy có điều gì đó không ổn.


    2. HAI TỶ ĐỒNG VÀ SỰ THẬT SAU MÂM CỖ TẾT

    Ba mươi Tết, tôi theo Tuấn về nhà mẹ chồng ở quê. Bà Năm năm nay bảy mươi ba tuổi, goá chồng đã lâu, sống cùng em gái út của Tuấn.

    Bữa cơm Tết bày biện đủ đầy. Nhưng tôi để ý thấy trên tay bà Năm có chiếc nhẫn vàng mới tinh, cổ đeo sợi dây chuyền nặng trĩu. Bà cười nói rôm rả, khác hẳn vẻ dè sẻn thường ngày.

    Đến khi hàng xóm sang chúc Tết, bà buột miệng:

    – “Năm nay nhờ thằng Tuấn, mẹ cũng có chút lộc.”

    Người hàng xóm tròn mắt:

    – “Nghe đâu nó thưởng Tết cả hai tỷ, dữ ha!”

    Tai tôi ù đi.

    Hai tỷ?

    Tôi quay sang nhìn chồng. Tuấn cúi đầu, gắp thức ăn lia lịa, giả như không nghe thấy.

    Cả bữa cơm hôm đó, tôi ăn mà không biết mùi vị.


    3. “TIỀN CON TAO, MÀY QUYỀN GÌ MÀ HỎI?”

    Tối mồng Một, khi con cái đã ngủ, tôi nhẹ nhàng hỏi:

    – “Anh Tuấn… thưởng Tết năm nay được nhiều lắm hả?”

    Anh giật mình:

    – “Ai nói em?”

    – “Hàng xóm nói. Hai tỷ… có đúng không?”

    Tuấn im lặng rất lâu.

    – “Ừ…”

    Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:

    – “Sao anh không nói với em? Tiền lớn như vậy, mình còn bao nhiêu việc phải lo…”

    Chưa kịp nói hết câu, bà Năm từ trong buồng bước ra, mặt đỏ bừng:

    – “Tiền của con tao, mày quyền gì mà hỏi?”

    Tôi chết lặng.

    – “Má… con chỉ hỏi để tính toán cho gia đình…”

    – “Gia đình nào? Con tao làm ra tiền thì nó muốn cho ai là quyền của nó!”

    Bà chỉ tay thẳng vào mặt tôi:

    – “Hai mươi mấy năm nay, mày hưởng lộc của nó chưa đủ hay sao?”

    Tôi quay sang nhìn chồng.

    Tuấn… im lặng.

    Chính sự im lặng ấy như một nhát dao.


    4. HAI MƯƠI LĂM NĂM LÀM VỢ

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Bao nhiêu kỷ niệm ùa về.

    Những năm Tuấn thất nghiệp, tôi đi bán hàng rong, vay tiền xoay sở. Những lúc con ốm, tôi thức trắng đêm. Những lần mẹ chồng đau bệnh, tôi chăm sóc không một lời than.

    Vậy mà giờ đây, khi chồng có tiền, tôi lại bị coi như người ngoài cuộc.

    Hai tỷ không chỉ là tiền. Nó là sự coi thường.


    5. SỰ THẬT ĐƯỢC NÓI RA

    Sáng mồng Hai, tôi gọi Tuấn ra sau vườn.

    – “Anh nói thật với em đi. Anh cho má bao nhiêu?”

    Tuấn thở dài:

    – “Anh đưa hết… hai tỷ.”

    – “Hết?”

    – “Ừ… má nói già rồi, muốn giữ tiền phòng thân.”

    Tôi cười chua chát:

    – “Còn vợ con anh thì sao?”

    – “Anh… anh nghĩ má giữ hộ, khi nào cần thì lấy…”

    Tôi lắc đầu.

    – “Anh nhầm rồi. Khi anh đưa tiền mà không hỏi ý kiến em, thì từ lúc đó, em đã không còn là người đồng hành của anh nữa.”


    6. QUYẾT ĐỊNH CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ GẦN NỬA ĐỜI

    Sau Tết, tôi âm thầm làm việc.

    Tôi mở lại sổ tiết kiệm riêng, tính toán chi tiêu. Tôi cũng bắt đầu nhận thêm việc may đo, không còn phụ thuộc hoàn toàn vào chồng.

    Một tháng sau, tôi nói với Tuấn:

    – “Em muốn sống riêng một thời gian.”

    Anh sững sờ:

    – “Em giận chuyện tiền à?”

    – “Không.” – tôi đáp – “Em tỉnh rồi.”


    7. CÁI GIÁ CỦA SỰ IM LẶNG

    Ba tháng sau, bà Năm nhập viện vì cao huyết áp. Tuấn xoay xở tiền bạc, mới tá hỏa nhận ra số tiền bà giữ… đã cho em gái vay gần hết.

    Lúc đó, anh mới cuống cuồng tìm tôi.

    – “Hà… anh sai rồi…”

    Tôi nhìn anh, lòng không còn sóng gió.

    – “Sai lớn nhất của anh không phải là đưa tiền cho má. Mà là anh để vợ mình đứng ngoài cuộc đời của anh.”


    8. KẾT

    Cuối cùng, chúng tôi vẫn không ly hôn. Nhưng từ đó, mọi khoản tiền lớn nhỏ, Tuấn đều bàn với tôi trước.

    Còn tôi, cũng không còn là người đàn bà cam chịu như trước.

    Hôn nhân không chết vì nghèo,
    mà chết vì sự coi thường và im lặng.

    Ở tuổi bốn mươi tám, tôi hiểu ra một điều:

    Tiền có thể cho mẹ, cho người thân.
    Nhưng sự tôn trọng – chỉ được phép dành cho vợ khi người vợ còn ở lại.