Blog

  • 5 dấu hiệu nhận biết người phụ nữ nhận được phúc trời ban do ăn ở hiền lành từ kiếp trước

    5 dấu hiệu nhận biết người phụ nữ nhận được phúc trời ban do ăn ở hiền lành từ kiếp trước

    5 dấu hiệu nhận biết người phụ nữ nhận được phúc trời ban do ăn ở hiền lành từ kiếp trước

     Nếu có những điều này, chắc chắn bạn là người phụ nữ có phúc.

    Cuộc sống từ nhỏ đến lớn đều suôn sẻ, sống trong nhung lụa không thiếu thứ gì.

    Dưới đây là dấu hiệu nhận biết người phụ nữ được hồng phúc trời ban nhờ ăn ở hiền lành, tích nhiều phúc đức từ kiếp trước, kiếp này được nếm quả ngọt suốt đời.

    Ảnh minh họa.

    1. Đi đến đâu đều mang may mắn cho mọi ngườ

    Đây là dấu hiệu rõ nhất của người phụ nữ có phúc. Đi đến đâu đều mang sự vui vẻ, năng lượng tích cực và may mắn cho người kháс.

    Ví dụ như gian hàng, cửa tiệm đang ế kháсh, sự xuất hiện của bạn sẽ giúp họ ăn nên làm ra, kháсh kéo đến nườm nượp.

    Nếu ai thấy bản thân có dấu hiệu này, xin chúc mừng bạn là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.

    2. Làm việc gì cũng thuận lợi

    Người phụ nữ phúc đức thường làm gì cũng thuận lợi, cầu được ước thấy.

    Kế hoạch nào, bạn cũng sẽ hoàn thành và đạt kết quả cao hơn người kháс.

    Công danh, sự nghiệp và tình duyên của bạn luôn thuận buồm xuôi gió.

    Người kinh doanh, buôn bán luôn có duyên bán đắt hàng hơn những người kháс.

    Người làm công ăn lương nhận được nhiều lời khen, cấp trên giao gì cũng hoàn thành tốt.

    Tiền tiêu không hết, cứ vơi rồi lại đầy hoặc được người kháс mang đến cho.

    3. Khi khó khăn đều tìm được đường thoát

    Dù gặp khó khăn đến mấy, bạn cũng tìm được đườɴg thoát thân, không sợ tiểu nhân hay bất cứ ai hãm hại.

    Đây là dấu hiệu cho thấy bạn có mệnh hồng loan, được thần Phật che chở.

    Nhờ những phúc đức kiếp trước nên kiếp này bạn nhận được nhiều điều tốt đẹp.

    Muốn tiền có tiền muốn tình có tình, đặc biệt gặp nạn lớn đến mấy cũng không sao.

    >

    4. Ít ốm đau

    Người ít ốm đau bệnh tật thường có phúc dày mệnh lớn.

    Nếu có bệnh cũng chỉ là bệnh vặt thông thường.

    Nếu ít khi tốn tiền vào thuốc men, chắc chắn bạn là người có phúc lớn.

    Cuộc sống từ nhỏ đến già của bạn sẽ vô cùng suôn sẻ.

    5. Tiền bạc lúc nào cũng rủng rỉnh

    Người lúc nào cũng có tiền ᴛiêu rủng rỉnh, cứ hết rồi lại đầy là dấu hiệu của người phụ nữ phú quý, giàu sang ngút trời.

    Khi còn độc thân, bạn là công chúa được cha mẹ cưng chiều. Khi lấy chồng, bạn là bà hoàng, được chồng con yêu thương nể trọng.

  • Đ ộ t q u ỵ thường “để mắt” tới những người tập thể dục kiểu này: Nếu có thì cần thay đổi ngay

    Đ ộ t q u ỵ thường “để mắt” tới những người tập thể dục kiểu này: Nếu có thì cần thay đổi ngay

    Đột quỵ thường “để mắt” tới những người tập thể dục kiểu này: Nếu có thì cần thay đổi ngay

    Một số thói quen khi tập thể dục có thể khiến bạn tới gần hơn với đột quỵ – tình trạng y tế khẩn cấp có thể gây tử vong tức thì.

    Tập thể dục là một phần không thể thiếu trong lối sống lành mạnh, giúp cải thiện sức khỏe và nâng cao chất lượng cuộc sống.

    Tuy nhiên, một số thói quen sai lầm trong quá trình tập luyện có thể vô tình biến hoạt động có lợi này thành mối nguy hiểm, thậm chí dẫn đến đột quỵ.

    1. Bỏ qua khởi động trước khi tập

    - Ảnh 1.

    Khởi động trước khi tập thể dục là điều quan trọng (Ảnh minh họa)

    Khởi động giúp cơ thể làm quen với cường độ vận động, tăng lưu lượng máu đến các cơ và giảm nguy cơ chấn thương.

    Theo báo Lao Động, việc không khởi động kỹ trước khi tập luyện có thể khiến cơ thể bị sốc, đặc biệt là ở người có bệnh nền như tăng huyết áp hoặc tim mạch.

    Điều này làm tăng nguy cơ đột quỵ do sự thay đổi đột ngột trong huyết áp và nhịp tim.

    Tập luyện quá sức

    Việc ép cơ thể hoạt động vượt quá giới hạn có thể dẫn đến tình trạng mệt mỏi, mất nước và rối loạn nhịp tim.

    Báo Sức khỏe và Đời sống cảnh báo rằng tập luyện quá mức, đặc biệt trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt, có thể gây ra đột quỵ, ngay cả ở người trẻ tuổi.

    1. Không bổ sung đủ nước

    Mất nước làm giảm lưu lượng máu và tăng độ nhớt của máu, gây áp lực lên tim và hệ tuần hoàn.

    Theo báo Lao Động, việc không uống đủ nước trước, trong và sau khi tập luyện có thể dẫn đến tình trạng mất cân bằng điện giải, tăng nguy cơ đột quỵ.

    1. Tắm ngay sau khi tập

    Sau khi tập luyện, cơ thể cần thời gian để điều chỉnh nhiệt độ và huyết áp.

    Tắm ngay lập tức, đặc biệt là bằng nước lạnh, có thể gây co mạch đột ngột, dẫn đến tăng huyết áp và nguy cơ đột quỵ.

    Báo Dân trí khuyến cáo, sau khi tập thể dục, mọi người nên nghỉ ngơi ít nhất 15-30 phút để cơ thể ổn định rồi mới tắm.

    Bỏ qua các dấu hiệu cảnh báo

    - Ảnh 2.

    Đừng bỏ qua các dấu hiệu của đột quỵ trong khi tập thể dục (Ảnh minh họa)

    Các triệu chứng như chóng mặt, đau đầu, tê bì tay chân, nhịp tim không đều hoặc khó thở trong khi tập luyện không nên bị xem nhẹ.

    Theo báo Sức khỏe và Đời sống, việc bỏ qua những dấu hiệu này có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, bao gồm đột quỵ.

    Người tập cần lắng nghe cơ thể và dừng tập ngay khi có dấu hiệu bất thường.

    Lời kết

    Tập thể dục mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe, nhưng cần được thực hiện đúng cách để tránh những rủi ro không mong muốn.

    Việc nhận thức và điều chỉnh những thói quen sai lầm trong tập luyện là bước quan trọng để bảo vệ bản thân khỏi nguy cơ đột quỵ và các vấn đề sức khỏe khác.

    Hãy lắng nghe cơ thể và tập luyện một cách thông minh để tận hưởng trọn vẹn lợi ích mà thể dục mang lại.

  • Bác hàng xóm sang nhà đá;/nh cờ với bố chồng biết được nhà tôi hết 1 tháng dùng hết 10 khối nước, ông cười lớn nói “Nhà ông tắm cho cả đàn bò à mà tiêu tốn từng ấy nước

    Bác hàng xóm sang nhà đá;/nh cờ với bố chồng biết được nhà tôi hết 1 tháng dùng hết 10 khối nước, ông cười lớn nói “Nhà ông tắm cho cả đàn bò à mà tiêu tốn từng ấy nước

    Chuyện bắt đầu rất nhỏ, tưởng như chỉ là câu nói đùa.

    Chiều hôm đó, bác Thanh Hối – hàng xóm sát vách – sang nhà đánh cờ như mọi lần. Trước khi vào, bác liếc cái đồng hồ nước rồi cười hề hề:

    “Trời đất, nhà ông Học tháng này xài tới 10 khối nước. Tắm cho cả đàn bò à?”

    Bác nói chơi, giọng bông đùa, nhưng đúng người nghe sai thời điểm.

    Bố chồng tôi – ông Học, tính vốn cổ hủ, tiết kiệm tới mức cực đoan – lập tức sa sầm mặt, đặt mạnh quân cờ xuống bàn:

    “Nhà này từ nay hai ngày tắm một lần. Lãng phí thế là không được.”

    Tôi và chồng đứng trong bếp nghe mà ứa cả nước mắt. Thời tiết nắng nóng, chồng tôi làm công trình, người lúc nào cũng bụi bặm. Tối về mà phải lau người qua loa rồi trèo lên giường thì đúng là cực hình.

    Chồng tôi nói lại nhẹ nhàng:

    “Ba, con làm ngoài nắng, ngày nào cũng mồ hôi như tắm. Không tắm sao ngủ nổi?”

    Ông Học gắt ngay:

    “Không nghe thì đừng ở nhà này!”

    Vậy là im. Không ai dám ho he gì thêm.

    Tối đó, cả hai vợ chồng ngồi nhìn nhau mà chán nản. Người thì đầy bụi xi măng, người thì mồ hôi bám cả ngày. Tôi nói:

    “Hay ra nhà nghỉ đầu đường thuê phòng tắm rồi về. 60 nghìn một tiếng thôi.”

    Chồng tôi cười:

    “Đi. Chứ ngứa ngáy chịu không nổi.”

    Nói là “trốn đi tắm” nghe buồn cười, nhưng lúc đó thực sự chẳng còn cách nào.

    Nhà nghỉ Hoa Đêm cũ kỹ, nhưng có nước nóng mạnh.
    Chồng tôi vào tắm trước, tôi ngồi ngoài nghịch điện thoại.

    Khoảng 5 phút sau, tôi nghe tiếng cạch như ai đập vào cửa kính, rồi im bặt.

    Linh cảm có chuyện, tôi chạy vào.

    Chồng tôi nằm gục trong buồng tắm, người mềm nhũn, mặt tái mét.
    Tôi bấm gọi lễ tân mà tay run đến mức không bấm trúng số.

    Nhân viên nhà nghỉ chạy lên bế anh ra ngoài, gọi xe chở thẳng vào bệnh viện huyện.

    Chồng tôi đưa vào phòng cấp cứu trong tình trạng tụt huyết áp mạnh, nôn nhẹ, người lạnh toát.

    Bác sĩ hỏi tôi:

    “Lúc nãy cậu ấy từ ngoài trời nóng đi vào đã vào tắm nước nóng luôn hả?”

    Tôi gật đầu.

    Bác sĩ nói:

    “Gặp nhiều lắm rồi. Cơ thể đang nóng, mạch máu giãn, bước vào phòng tắm đóng kín, hơi nóng bốc lên, thiếu oxy – tụt huyết áp đột ngột. Ngã cái rầm là chuyện bình thường.”

    Tôi sững người.

    “Chỉ vì… đi tắm thôi mà?”

    Bác sĩ thở dài:

    “Nhiều người chủ quan vậy đấy. Không phải đột quỵ đâu, nhưng rất nguy hiểm.

    Lúc chuẩn bị ra về, một bác sĩ trẻ khác góp thêm:

    “Cậu ấy có dấu hiệu mất nước nặng từ trước. Làm ngoài trời mà không bổ sung nước, lại tắm nóng lúc cơ thể đang kiệt sức thì dễ xỉu lắm.”

    Tôi nghĩ ngay đến quy định vô lý ở nhà:

    Hai ngày mới được tắm một lần.

    Suốt mấy hôm trước, chồng tôi đi làm về chỉ dám lau người qua loa vì sợ ba la mắng. Người lúc nào cũng bức bối, nóng, đêm nằm còn thở gấp vì khó chịu.

    Tôi lặng cả người.

    Không có ai hãm hại, không phải do nhà nghỉ bẩn, càng chẳng phải “đột quỵ bí ẩn”.

    Tất cả… chỉ do một quy định vô lý được áp đặt trong vài chục giây, nhưng khiến cơ thể chồng tôi rơi vào trạng thái nguy hiểm.

    Khi bố chồng vào viện, tôi kể lại hết.
    Ông Học đứng im, mặt tái đi.
    Lúc về, ông chỉ nói một câu:

    “Từ mai… thích tắm lúc nào thì tắm. Ba… sai rồi.”

    Không phải câu chuyện kịch tính, không có kẻ xấu nào cả.
    Chỉ là một gia đình, một thói quen cũ kỹ, và một sự cố đủ để khiến mọi người phải nhìn lại.

  • Gia đình ông Lương – chủ vựa gạch lớn nhất huyện, đùng đùng đạp đổ tường của lão hàng xóm vì xây tường lấn 10cm đất hành lang

    Gia đình ông Lương – chủ vựa gạch lớn nhất huyện, đùng đùng đạp đổ tường của lão hàng xóm vì xây tường lấn 10cm đất hành lang

    Xã An Khê, 17h30 chiều.

    Hai gia đình sống cạnh nhau hơn 20 năm:

    Nhà ông Lương, chủ vựa gạch lớn nhất huyện, giàu có, có tiếng nói.

    Nhà ông Tòng, mất vợ, sống với con trai, làm nghề sửa máy cày.

    Hôm đó, ông Tòng xây lại bức tường rào phía sau nhà.
    Mới xây được nửa thì ông Lương hùng hổ dẫn 6 thanh niên và một xe máy cắt bê tông đến.

    Ông chỉ thẳng mặt:

    “Ông xây lấn 10cm đất hành lang nhà tôi! Đập hết!”

    Ông Tòng kêu:

    “Tôi xây đúng móng ngày xưa, ông nhìn lại sổ đi!”

    Nhưng ông Lương quát:

    “Tôi nói là lấn tức là lấn! Đất bên này của tôi, không có tranh cãi!”

    Chưa để ai giải thích, người nhà ông Lương đập sạch bức tường, gạch bay tung tóe, xi măng còn ướt chảy xuống sân.
    Con trai ông Tòng tức đến đỏ mắt:

    “Ba cứ để con kiện!”

    Nhưng ông già run run:

    “Mình nghèo, kiện gì nổi…”

    Hàng xóm đứng xem nửa thương, nửa sợ.
    Ông Lương phẩy tay:

    “Mai nộp phạt chiếm đất đi. Đàn ông làm ăn đừng ti tiện 10 phân đất.”

    Quần áo dính bụi vôi, ông Tòng lầm lũi ôm xô vữa đổ đi.


    Đêm đó – 2h18 sáng

    Cả làng An Khê giật mình bởi một tiếng nổ rung mái nhà như bom nổ ở sân vận động.

    Người bật dậy, đèn pin chiếu sáng cả ngõ.
    Khói bốc trắng xóa ở khu vựa gạch của ông Lương.

    Trong ánh sáng đèn pin, ai cũng chết lặng:

    Nhà xưởng gần 2.000m² – đổ sập.
    Lò nung lớn nằm nghiêng, mái tôn bay tung tóe.
    Gạch mới ra lò vỡ như bị nghiền nát.

    Ông Lương và vợ chỉ biết ôm nhau gào:

    “Trời đất ơi! Cả gia tài của tôi…”

    Hơn 12 công nhân nằm vật vờ may mắn thoát nạn vì ca đêm hôm đó nghỉ bảo dưỡng.


    Công an vào cuộc – sự thật gây bàng hoàng

    Ban đầu ai cũng nghĩ:

    Nổ gas

    Nổ lò nung

    Hay ai đó trả thù nhà giàu

    Nhưng sáng hôm sau, đội điều tra phân tích hiện trường phát hiện một điều rất lạ:

    Không có dấu thuốc nổ

    Không rò khí

    Lò nung hoàn toàn bình thường

    Thứ gây sập là một loại “chấn động rung truyền ngược” từ nền lò nung.

    Tức là ai đó can thiệp từ dưới nền, khiến hệ thống chịu lực của lò bị phá hủy.

    Họ kiểm tra camera nhà xưởng.

    1h35 sáng – Một bóng người lẻn vào khu vựa gạch.
    Không phải người ngoài.

    Là Tí – con trai nhà ông Lương.

    Cậu ta lén mở cửa phòng điều khiển lò, nhập mật khẩu, rồi chỉnh tăng nhiệt độ đột ngột 180% trong 7 phút, sau đó bỏ đi.

    1h47 – Nhiệt độ nền lò tăng vượt mức, thép chịu lực cong, xà đỡ rung mạnh.
    30 phút sau – sập toàn bộ.


    Vì sao con ông Lương lại tự phá sản nhà mình?

    Bị mời lên xã, thằng Tí khóc như đứa trẻ:

    “Con chỉ muốn hù ba! Chứ không nghĩ nó sập thật…”

    Thằng nhỏ run lẩy bẩy, nói trong nước mắt:

    “Ba coi thường người khác, hiếp đáp hàng xóm. Con nói mãi mà ba không nghe. Con làm để hôm sau ba thấy thiệt hại, ba mới biết lỗi… ai ngờ…”

    Ông Lương sững người.

    Hóa ra từ lâu:

    Tí chứng kiến ba trù dập mấy hộ nghèo, ép họ bán đất rẻ,

    Xây nhà lấn lối đi chung,

    Coi hàng xóm không ra gì.

    Nó chịu đựng nhiều năm, cuối cùng làm liều.
    Không phải vì 10cm đất của ông Tòng.
    Mà vì:

    “Con sợ một ngày người ta đánh ba. Con muốn ba chịu thiệt một lần để biết dừng lại.”

    Nhưng cuộc “dằn mặt” non nớt biến thành vụ thiệt hại 7 tỷ, phá cả cơ nghiệp 20 năm.


    Khoảnh khắc khiến cả phòng điều tra im lặng

    Ông Lương chỉ nói đúng một câu:

    “Hóa ra người phá tôi… không phải hàng xóm, mà chính là con tôi.”

    Và rồi
    trong lúc phóng viên lăn xả hỏi han, người ta nhìn thấy ông lặng lẽ xách giỏ hoa quả sang nhà ông Tòng, gõ cửa:

    “Tôi đến xin lỗi… vì bức tường hôm qua.”

    Ông Tòng không nói “tha”, cũng không lấy lại 10cm đất.

    Chỉ thở dài:

    “Con người mất mát mới biết đất chỉ là đất… còn tình xóm láng giềng mới là thứ giữ mình sống.”


    **Không có ma.

    Không có thù hằn máu lạnh.
    Chỉ có một bài học chát rát:**

    Đôi khi, kẻ đánh ngã ta không phải kẻ đứng trước mặt… mà là người ta không chịu lắng nghe ngay bên cạnh.

  • 9 ngày tới: 3 con giáp TỰ DƯNG trúng số, t à i l ộ c hưởng mãi không hết, đếm tiề n mỏi tay, tương lai tươi sáng

    9 ngày tới: 3 con giáp TỰ DƯNG trúng số, t à i l ộ c hưởng mãi không hết, đếm tiề n mỏi tay, tương lai tươi sáng

    Tham khảo ngay bài viết dưới đây để biết 3 con giáp TỰ DƯNG trúng số, tài lộc hưởng mãi không hết, đếm tiền mỏi tay, tương lai tươi sáng trong 9 ngày tới nhé!

    Con giáp tuổi Tỵ

    Trong 9 ngày tới, tuổi Tỵ nhận được phần tiền thưởng, tiền lãi xứng đáng với công sức lao động từ những công việc làm thêm.

    Đây chính là nguồn động lực lớn lao giúp con giáp này tiếp tục cố gắng.

    6 con giáp phát tài nhất năm Ất Tỵ 2025: Sự nghiệp thăng tiến, tiền bạc

    Một số người còn có khả năng phát tài nhờ vào vận may của mình.

    Khoản tiền đó có thể giúp con giáp này dư dả một thời gian, nhưng tốt nhất hãy dùng tiền vào những việc có ích, giúp tiền sinh ra tiền, chứ đừng chỉ nghĩ tới việc ăn chơi, hưởng thụ.

    Cục diện Hỏa sinh Thổ cho thấy, trong gia đình, con giáp này là một người dịu dàng và biết quan tâm, săn sóc các thành viên.

    Bản mệnh sẵn sàng lắng nghe mọi tâm sự của người thân và cố gắng giúp đỡ hết sức trong khả năng của mình.

    Con giáp tuổi Thân

    Trong 9 ngày tới, Lục Hợp nhắc nhở tuổi Thân cần phải hiểu rằng sự trung thực là chìa khóa cho một mối quan hệ, nhất là quan hệ bạn bè.

    Thế nên đây là ngày mà bạn hãy cứ cởi mở và thẳng thắn những suy nghĩ của mình, với người bạn quý mến và tôn trọng.

    Xem Tuổi Canh Thân Xây Nhà Năm 2023

    Chính Tài hỗ trợ để con giáp tuổi Thân tự tin trong các quyết định liên quan tới tiền bạc trong ngày hôm nay.

    Bạn biết chọn lọc hơn để tránh bị vướng phải những cái bẫy tài chính đang bày ra trước mắt mình.

    Ngũ hành xung khắc mang tới tin vui liên quan tới sức khỏe, có thể là bản mệnh trải qua cuộc phẫu thuật thành công hoặc tìm được bác sĩ có tâm chữa trị.

    Một số người đã cân bằng được cuộc sống và giảm thiểu stress trong cuộc sống.

    Con giáp tuổi Dậu

    Trong 9 ngày tới, tam hợp quý nhân che chở, vận trình của tuổi Dậu nhờ thế mà cát khí lan tràn, may mắn khắp nơi.

    Đường công danh sự nghiệp vượng phát, bản mệnh có được nhiều cơ hội để phát huy khả năng của mình trong công việc.

    Tử vi tuổi Dậu 2025: Tam Hợp nâng đỡ, hứa hẹn nhiều vận may và cơ hội

    Thời gian này, tuổi Dậu còn được tài tinh trợ mệnh, đường tài lộc hanh thông rộng mở, tiền bạc dồi dào, chẳng cần phải lo lắng quá nhiều về tiền bạc.

    Người làm kinh doanh có một ngày làm ăn thuận lợi, khách hàng nườm nượp kéo tới. Người làm văn phòng cũng có thêm thu nhập từ nghề tay trái của mình.

    Thông tin trong bài viết chỉ mang tính chất tham khảo!

  • 3 tҺứ пgườι kҺȏп пgoaп kҺȏпg Ьao gιờ ƌể lộ, пgườι dạι ƌem kҺoe kҺắp пơι

    3 tҺứ пgườι kҺȏп пgoaп kҺȏпg Ьao gιờ ƌể lộ, пgườι dạι ƌem kҺoe kҺắp пơι

    3 tҺứ пgườι kҺȏп пgoaп kҺȏпg Ьao gιờ ƌể lộ, пgườι dạι ƌem kҺoe kҺắp пơι

     

    Có những thời ᵭiểm có những hoàn cảnh, một ʟời nói ra cần phải ᵭược suy xét cẩn thận.

    Đȃy ʟà những cȃu nói mà hiḗm những người thȏng minh nào buộc miệng nói ra.

    Nỗi ⱪhổ riêng tư

    Đã ʟà cái ⱪhổ của bản thȃn thì phải do chính mình tự gánh ʟấy, tự giải quyḗt.

    Nḗu bạn có ý nghĩ nói ra sẽ ᵭược người ⱪhác giúp ᵭỡ thì bạn ᵭã nhầm. Người ta cũng ᵭang tự gánh ᵭi những ⱪhó ⱪhăn của bản thȃn mà thȏi.

    dieu-can-giu-bi-mat

    Việc gì ʟàm ᵭược thì hãy tự ʟàm, ᵭừng ᵭể bản thȃn mang ơn người ⱪhác quá nhiḕu.

    Nhưng cái ⱪhổ của bạn chỉ ʟà những chuyện xảy ra bình thường trong mắt ᵭṓi phương mà thȏi. Bạn than vãn nhiḕu thì người nghe cũng cảm thấy hḗt sức mệt mỏi.

    Thậm chí ⱪhȏng cẩn thận thì nỗi ⱪhổ của bạn sẽ trở thành chủ ᵭḕ bàn tán của người ⱪhác.

    Khi ⱪể ⱪhổ, người cảm thȏng thì ít mà ⱪẻ chḗ giễu ʟại nhiḕu. Cuộc sṓng này chẳng bao giờ có sự ᵭṑng cảm tuyệt ᵭṓi. Thḗ nên chuyện của bản thȃn hãy ᵭể bản thȃn tự giải quyḗt.

    Người càng thȏng minh thì những chuyện ᵭau ⱪhổ càng ⱪhȏng nói, im ʟặng trong ʟòng rṑi tìm cách giải quyḗt.

    Đừng ⱪhoe ⱪhoang hạnh phúc cá nhȃn

    Đȏi ⱪhi chính cȃu chuyện hạnh phúc của bạn ʟà cái cục tức của người ⱪhác.

    Hạnh phúc của bạn ʟại ʟà những mất mát của người ⱪhác.

    Mọi ᵭiḕu bạn ⱪhoe ⱪhoang có thể sẽ trở thành nỗi ghen tỵ của người ⱪhác.

    Thḗ nên ᵭừng ʟo ʟắng ⱪhi ai ᵭó ⱪhȏng biḗt ᵭḗn hạnh phúc của mình, cũng ᵭừng nên ⱪhoe nó ra.

    <\

    Thḗ mới thấy ʟòng người cực ⱪỳ ᵭáng sợ. Trước mặt người ta cười với bạn nhưng trong ʟòng người ta nghĩ gì thì ʟàm sao mà bạn biḗt ᵭược. Ở ᵭời này chỉ nên tin chính mình.

    Ngay cả với người thȃn, bạn bè…cũng có thể thay ʟòng ᵭổi dạ vì ʟợi ích.Con người ʟuȏn muṓn sṓng tṓt nhất có thể.

    Nhìn vào cuộc sṓng của người ⱪhác, chúng ta có gì ᵭó ⱪhȏng ⱪhỏi chạnh ʟòng.

    Chuyện buṑn, chuyện vui của bạn thȃn thì tự hưởng, ᵭừng quan tȃm người ⱪhác nghĩ gì.

    Cứ sṓng thật tṓt, ᵭừng trȏng chờ vào người ⱪhác ᵭṑng cảm với mình.

    Thu nhập gia ᵭình

    Thu nhập gia ᵭình ʟuȏn ʟà một chủ ᵭḕ nhạy cảm, nói nhiḕu sẽ sinh ra ᵭṓ ⱪỵ, nói ít sẽ sinh ra ⱪỳ thị.

    Nhưng thường có một sṓ người dại dột thích ⱪhoe gia thḗ, ⱪhoe ⱪhoang sự giàu có.

    ke-khon-ngoan

    Người thȏng minh thường “giấu ᵭi sự giàu có của mình”. Họ ⱪhȏng tiḗt ʟộ ʟý ʟịch gia ᵭình cho người ⱪhác, thậm chí còn giả vờ nghèo ⱪhi thích hợp. Bởi vì họ ⱪhȏng cần bḕ ngoài phải trang hoàng ʟộng ʟẫy.

    Ngoài ra, họ cũng hiểu rằng sự ᵭánh giá cao của người ⱪhác ⱪhȏng phải ʟà thành tựu. Đṑ càng ⱪhoa trương thì ⱪẻ ác càng thèm muṓn, mất ᵭi càng nhanh; ᵭṑ càng tầm thường thì ⱪẻ xấu càng ⱪhó tìm ra, tự nhiên sẽ an toàn hơn.

  • Ngườι kҺȏпg có pҺúc kҺí, trȇп tҺȃп tҺườпg tҺể Һιệп ra 3 tật rất xấu

    Ngườι kҺȏпg có pҺúc kҺí, trȇп tҺȃп tҺườпg tҺể Һιệп ra 3 tật rất xấu

    Ngườι kҺȏпg có pҺúc kҺí, trȇп tҺȃп tҺườпg tҺể Һιệп ra 3 tật rất xấu

     

    Trên ᵭời có 3 ʟoại người rất dễ tổn phúc, nhất ᵭịnh phải tráпh xa.

    Loại người thứ nhất ʟà người cay nghiệt

    Người phúc mỏng thường nói những ʟời cay nghiệt.

    Họ ᵭṓi xử với mọi người vȏ cùng vȏ tȃm, nghiêm ⱪhắc quá mức, vì thḗ mà phúc ⱪhí ngày càng ít.

    Đṓi với người cay nghiệt, rất ít việc gì có thể ⱪhiḗn họ vừa ʟòng, cũng ⱪhó có ai ⱪhiḗn vừa ʟòng.

    Người cay nghiệt ʟuȏn cầu toàn, dùng tiêu chuẩn hoàn hảo ᵭể yêu cầu người ⱪhác.

    Một ⱪhi cảm thấy tiêu chuẩn của người ⱪhác cách biệt với mình, họ ʟiḕn cảm thấy như cái gai ở trong mắt.

    Giỏ quà tặng

     

    Trên ᵭời này ⱪhȏng có ai ʟà hoàn mỹ, mà nḗu có người hoàn hảo thì cũng ⱪhó mà tṑn tại ʟȃu.

    Người cay nghiệt nói ʟời cũng rất chua ngoa, hay phê bình người ⱪhác, ⱪhȏng dùng tình cảm ᵭể ᵭṓi ᵭãi, ⱪhȏng cho người ⱪhác chút thể diện, thường ⱪhiḗn ᵭṓi phương bị bẽ mặt.

    3-kieu-nguoi-khong-co-phuc-khi-ban-nen-tranh-xa-keo-ruoc-tai-hoa-hinh-2

    Ngoài ra, người cay nghiệt còn ʟuȏn xem mình ʟà trung tȃm, ⱪhȏng biḗt nghĩ cho người ⱪhác.

    Trên ᵭời này, nḗu bạn ⱪhȏng biḗt suy nghĩ cho người ⱪhác, ⱪhȏng thể ʟàm gì cho người ⱪhác, thì sao có thể ᵭòi hỏi người ⱪhác nghĩ cho mình?

    Nḗu vậy, người thȃn, bạn bè bên cạnh mình rṑi sẽ bỏ ᵭi hḗt, phúc ⱪhí cũng theo ᵭó ra ᵭi.

    Loại người thứ hai: Người ᵭộc hưởng danh ʟợi

    Đṓi với con người, ngoại trừ ải sinh tử thì ⱪhó vượt qua nhất chính ʟà ải danh ʟợi.

    Khi danh ʟợi trước mặt, ⱪhó mà ⱪhȏng ⱪhởi tȃm tham ʟam, nhưng một ⱪhi có ý nghĩ chiḗm giữ danh ʟợi cho riêng mình thì phúc ⱪhí ʟiḕn rời xa.

    nguoi-khong-co-phuc-khi-tren-than-thuong-the-hien-ra-ba-tat-xau-thumb

    Tục ngữ có cȃu: ”Một hàng rào ba cái cọc, một hảo hán ba trợ thủ”.

    Nḗu ⱪhȏng có người trợ giúp thì bản ⱪḗ hoạch của bạn dù hoành tráng ᵭḗn ᵭȃu cũng ⱪhȏng thể hoàn hảo, ⱪhát vọng của bạn có ʟớn ᵭḗn mấy cũng ⱪhó thực hiện ᵭược.

    Loại người thứ ba: Người thích tỏ ra thȏng minh

    Người thích ⱪhoe ⱪhoang sự thȏng minh chính ʟà người thấp ⱪém, hay dùng ngȏn từ hoa mỹ nhưng ʟại ʟà người ⱪém phúc phận.

    Người hay ⱪhoe ⱪhoang mình thȏng minh thường so sánh bản thȃn với người ⱪhác, ᵭể thể hiện mình tài trí hơn người, từ ᵭó muṓn người ⱪhác phải nghe theo.

    muon-cuoc-song-yen-on-co-3-kieu-hang-xom-cho-lai-gan-3-kieu-nguoi-than-nen-tranh-ket-giao-0ae-5130877-0918

    Chúng ta ᵭḕu biḗt ᵭḗn yḗu tṓ quyḗt ᵭịnh tài năng của một người, ngoài nỗ ʟực của bản thȃn còn phụ thuộc vào thiên phú.

    Chẳng hạn ȏng trời ban cho bạn tài năng văn chương ʟà muṓn bạn ᵭem tài năng ᵭó phục vụ cȏng chúng, chứ ⱪhȏng phải ᵭể bạn ⱪhoe ⱪhoang.

    Những tài năng mà bạn có ᵭược, hãy ⱪhȏng ngừng tu dưỡng, nȃng cao ᵭể phục vụ mọi người, biḗn mình thành người có tri thức, có tấm ʟòng yêu thương nhȃn ʟoại.

    Có như thḗ, tài năng của bạn mới ᵭược trọng dụng.

     

    Một người nói chuyện rất hay, tài văn chương cũng nổi bật, nhưng nḗu ⱪhȏng có hành ᵭộng thực tḗ thì người này cũng chỉ ʟà nói ʟý thuyḗt suȏng mà thȏi.

  • Con dâu nghi;/ện mua sắm bỏ quên 2 đứa con sinh đôi ở trên phố, về nhà xách túi to túi bé tôi hỏi cháu đâu thì mới té ngử a đi tìm

    Con dâu nghi;/ện mua sắm bỏ quên 2 đứa con sinh đôi ở trên phố, về nhà xách túi to túi bé tôi hỏi cháu đâu thì mới té ngử a đi tìm

    Nhà tôi ở tổ 5, khu Phố Núi Lộc Thanh, ai cũng biết con dâu tôi – Thư – vốn nghiện mua sắm. Tháng nào cũng tay xách nách mang, mua cái váy giảm giá, đôi giày flash sale, hay thậm chí cả mớ đồ linh tinh chẳng ai dùng đến.

    Hôm đó, Thư nói đưa hai đứa sinh đôi Tin – Tít, mới 4 tuổi, lên phố mua đồ siêu thị. Tôi đang rửa rau dưới bếp thì nghe tiếng chân lạch cạch cùng tiếng túi nilon sột soạt.

    Thư bước vào với… bốn cái túi lớn, mắt sáng rỡ:

    “Con mua được đồ đang sale mạnh lắm mẹ ơi!”

    Tôi hỏi:

    “Rồi hai đứa đâu?”

    Thư đứng sững.
    Cái nụ cười tắt hẳn.
    Mặt nó chuyển sang trắng bệch như vừa bị rút sạch máu.

    Nó lắp bắp:

    “Con… con để tụi nhỏ đứng ngoài cửa hiệu giày… rồi… rồi con đi qua shop bên cạnh… Trời ơi!”

    Tôi chụp lấy chìa khóa xe máy:

    “Lên xe! Mau!”

    Cả nhà chạy tán loạn.
    Ông nội gọi điện liên tục cho bảo vệ chợ trung tâm.
    Thư ngồi sau xe, khóc nấc thành tiếng:

    “Mẹ ơi… con chỉ định vào xem tí thôi… con quên mất…”

    Tôi quát lớn:

    “Im đi mà nhớ xem tụi nhỏ đứng đâu!”

    Tới phố chính, đúng là chỗ hiệu giày, chỉ còn mỗi đôi dép trẻ con bị đá lệch sang một bên. Không thấy bóng dáng Tin – Tít đâu.

    Tôi như muốn quỵ xuống.
    Thư ôm mặt gào lên:

    “Con giết con rồi mẹ ơi!”

    Khoảng 10 phút sau, khi cả nhà gần như ngã quỵ vì tuyệt vọng, thì thấy chị Ngân hàng xóm hớt hải chạy về, thở không ra hơi:

    “Chị… chị… hai đứa… ở chỗ em… Em tưởng chị gửi nên em dẫn về!”

    Mọi người như bị ai giật đứng dậy.

    Chị Ngân kể trong trạng thái còn run bần bật:

    “Em đang đi lấy đồ ngoài phố thì thấy hai đứa đứng sát mép đường, một thằng khóc, một thằng kêu ‘mẹ ơi’. Em tưởng mẹ nó vào mua đồ gần đó nên em dắt tụi nó về nhà trọ trước để không bị thất lạc. Em còn định chạy qua báo chị mà chưa kịp thì… trời đất ơi!”

    Thư nghe xong quỵ hẳn xuống đất, ôm lấy hai con khóc nức nở:

    “Ôi trời ơi… mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi hai đứa…”

    Không có bắt cóc.
    Không có kẻ xấu.
    Chỉ là một phút lơ đễnh… và suýt nữa thành chuyện không thể cứu vãn.

    Từ hôm đó, Thư bỏ hẳn thói quen đi mua sắm “quên thời gian”.
    Đi đâu cũng nắm chặt tay hai con như sợ tuột mất.

    Còn tôi, mỗi lần nhớ lại đôi dép nhỏ bị bỏ lại trước cửa hàng giày, tim vẫn thót lên một nhịp.

    Có những thứ mua bao nhiêu cũng được – nhưng một phút lơ đãng với con cái có thể trả giá bằng cả cuộc đời.

  • Vừa nhích nắp quan t à i lên, một luồng khí lạnh phả ra, mùi ngai ngái, ẩ m m ốc trộn lẫn thứ gì đó tanh nhẹ

    Vừa nhích nắp quan t à i lên, một luồng khí lạnh phả ra, mùi ngai ngái, ẩ m m ốc trộn lẫn thứ gì đó tanh nhẹ

    Nhà ông Chín nằm ở cuối xóm Ba Đình, sát bìa rừng già. Cái nền đất ấy vốn đã lâu năm, rêu phong, ẩm thấp, mùa mưa thì nhão nhoét, mùa nắng lại nứt nẻ. Ông cụ đã ở trong căn nhà gỗ tềnh toàng ấy hơn ba mươi năm, nay gom góp được ít tiền, lại có mấy đứa con gửi tiền về, nên quyết định phá nhà cũ xây nhà mới cho “đàng hoàng một tí”.

    Buổi sáng hôm đó, trời vừa tạnh mưa, đất còn mềm nhũn. Mấy người thợ trong xóm đến phụ đào móng. Mới được hơn một buổi, cuốc xẻng lút xuống sâu thì bất ngờ vấp phải thứ gì đó cứng, nhưng không phải đá. Một người thợ hét lên:

    — Ủa, có cái gì lạ lắm ông Chín ơi!

    Ông Chín chống gậy lại gần, gương mặt nhăn nheo ánh lên sự tò mò:

    — Đào lên coi! Biết đâu hồi xưa người ta chôn cái hũ vàng.

    Lời vừa dứt, xung quanh đã râm ran tiếng bàn tán. Đất được bới thêm, bùn nhão tràn ra hai bên, và rồi… một góc cạnh bằng gỗ sẫm màu lộ ra.

    Ai nấy đều ngừng thở.

    Thêm vài nhát cuốc, toàn bộ vật thể được phơi bày.

    Đó là một cỗ quan tài.

    Không phải loại thường thấy trong xóm, mà là thứ gỗ cổ, đen bóng, dày cả gang tay, mặt trên khắc những hoa văn kỳ lạ như rồng phượng xen lẫn các đường cong xoắn lấy nhau. Nhìn qua đã thấy lạnh gáy.

    Người thợ tên Tư nuốt nước bọt:

    — Sao dưới đất nhà ông lại có cái… cái này?

    Ông Chín vẫn bình thản, mắt sáng lên vì lòng tham:

    — Hồi xưa vùng này chiến tranh loạn lạc, người giàu hay chôn của lắm. Quan tài kiểu này chắc chắn có đồ quý trong đó.

    — Nhưng mà… mở ra e là thất đức.
    Một thợ khác lên tiếng.

    Ông Chín gạt đi, quắc mắt:

    — Đất nhà tui, thứ chi nằm dưới cũng là của tui. Mấy chú sợ thì tránh ra, để tui làm.

    Ông tự mình bước xuống hố, lấy con búa to để bên cạnh, định đập nắp quan tài. Nhưng khi chiếc búa vừa chạm vào, một tiếng “cốp” vang lên sắc lạnh đến gai người. Cả đám rùng mình. Rõ ràng cỗ quan tài này cứng đến khó tin.

    Một cơn gió lạnh quét qua dù trời đang nắng nhẹ.

    Cả xóm hiếu kỳ kéo đến xem. Một bác lớn tuổi lắc đầu:

    — Quan tài chôn sâu mà gỗ còn mới vậy, chẳng lành đâu nghen Chín. Người ta nói mấy quan tài này thuộc về dòng họ quyền quý xưa, có bùa trấn. Đụng vô dễ gặp chuyện lắm.

    — Bùa với ngải gì! Vàng thì chỉ có một!
    Ông Chín hậm hực, càng muốn mở bằng được.

    Ông lấy xà beng, gõ mạnh một góc. Tiếng gỗ vang lên trầm đục. Đám đông im phăng phắc. Rồi một tiếng “rắc” nhỏ vang lên — kẽ nắp tách ra một đường bằng lưỡi dao.

    Ông Chín thở phào, nói trong sự hưng phấn:

    — Được rồi! Mở nắp!

    Hai thanh niên lực lưỡng trèo xuống giúp ông. Vừa nhích nắp quan tài lên, một luồng khí lạnh phả ra, mùi ngai ngái, ẩm mốc trộn lẫn thứ gì đó tanh nhẹ.

    Mọi người dạt ra.

    Nắp quan tài bật lên hoàn toàn.

    Và rồi… họ nhìn thấy nó.

    Bên trong không phải bộ xương khô như họ tưởng. Là một xác người phụ nữ mặc áo gấm đỏ, mặt vẫn nguyên vẹn như đang ngủ. Da không mục nát mà trắng bệch, mái tóc dài đen nhánh trải khắp đáy quan tài. Ở giữa hai tay nàng là một chiếc hộp gỗ nhỏ.

    Không ai nói nổi một lời.

    Ông Chín tim đập liên hồi, nhưng tham vọng lấn át nỗi sợ. Ông thò tay định cầm chiếc hộp.

    Đúng lúc đó, mắt của người đàn bà… hé mở.

    Chỉ một khe nhỏ. Nhưng đủ để tất cả rụng rời.

    — Trời đất ơi! Nó mở mắt! — ai đó hét lên.

    Mấy người nhảy khỏi hố đất, chạy tán loạn. Chỉ còn mình ông Chín đứng ngây ra, chân run bần bật.

    Đôi mắt ấy trắng dã, không có đồng tử, nhìn lên nắp quan tài như muốn thoát ra.

    Mặt đất bỗng rung nhẹ.

    Đèn trước nhà chớp tắt.

    Không khí đặc quánh lại.

    Một giọng nói không phải tiếng người, giống hơi thở, giống tiếng gió rít, thì thầm ngay sau lưng ông:

    — Trả… lại…

    Ông Chín giật mình quay phắt, nhưng không thấy ai. Khi nhìn xuống quan tài, đôi mắt trắng dã đã mở to, nhìn thẳng vào ông.

    Bất chợt, tay của người đàn bà giật một cái.

    Rồi một cái nữa.

    Rồi… nắm chặt lấy cổ tay ông Chín.

    Ông thét lên kinh hoàng, cố giật tay ra nhưng lực giữ mạnh đến không tưởng. Từ dưới quan tài, gương mặt người đàn bà như nở căng, hai gò má kéo giật sang hai bên, miệng từ từ mở ra một cách dị dạng, rộng hơn cả mức bình thường.

    Tiếng gió gào bên tai ông:

    — Trả lại những gì không thuộc về ngươi…

    Đám xóm chạy lại nghe tiếng kêu, lao xuống kéo ông Chín lên. Nhưng dù mấy người đực rựa cùng cố, cánh tay ấy như bị một thứ vô hình hút chặt xuống.

    Cuối cùng, một tiếng “bụp” như xé thịt vang lên — ông Chín được kéo lên khỏi hố.

    Còn bàn tay trái của ông…
    không còn nữa.

    Máu tuôn xối xả. Ông ngất lịm.

    Quan tài bỗng đóng sập lại như có ai từ bên trong đẩy mạnh.


    Ông Chín được đưa đi bệnh viện, sống sót nhưng kiệt sức, mê man suốt ba ngày. Khi tỉnh dậy, ông lảm nhảm liên tục:

    — Bà ấy… bà ấy kêu tui trả lại… Tui không có lấy gì hết… Bà tha cho tui…

    Cả xóm hoảng sợ, lập bàn thờ tạm và mời thầy pháp về. Vị thầy, khoảng hơn bảy mươi tuổi, nhìn quan tài chỉ một giây đã tái mặt:

    — Đây là loại huyệt phong thủy cực hiếm. Người phụ nữ này là “người được phong ấn”, không phải người thường. Cổ quan tài này có bùa trấn yểm từ trăm năm trước. Ai mở ra sẽ giải phong ấn.

    — Giải phong ấn là sao thầy?
    Một người hỏi, run rẩy.

    Thầy pháp thở dài:

    — Nghĩa là thứ bị trấn… đã được thả ra.

    Cả xóm im phăng phắc.

    — Có cách nào đóng lại không thầy?

    — Có. Nhưng phải trả lại món đồ của bà ấy. Trong quan tài có một chiếc hộp, ai đã chạm vào?

    Mọi ánh mắt dồn về phía ông Chín — người đã thò tay vào, dù chưa cầm được hộp.

    Người thầy lắc đầu:

    — Ông ấy không giữ, nhưng sự tham lam đã khiến phong ấn mở. Giờ phải trả lễ gấp, xin lỗi long mạch và cầu cho linh hồn ấy yên ổn trở lại. Nếu không…
    Ông nhìn xuống đất, giọng trầm xuống.
    — Những chuyện khác còn tệ hơn nhiều.

    Nghe mà ai cũng rụng rời.


    Đêm đó, khi cả xóm tập trung trước nhà ông Chín để làm lễ, thì một sự việc xảy ra.

    Quan tài… tự mở.

    Không ai dám đến gần.

    Một vệt nước đen từ trong tràn ra, như máu loãng nhưng có mùi tanh ngái. Từ bên trong, tóc đen bắt đầu trườn ra như những con rắn, bò dần lên miệng hố.

    Người thầy pháp lập tức ném nén hương vào, miệng đọc chú. Tóc rụt lại, quan tài rung lên dữ dội như có ai bên trong đập mạnh.

    Thầy quát:

    — Nhanh! Đóng quan tài lại!

    Bốn năm người đàn ông dồn lực đẩy nắp xuống. Khi nắp vừa khít, thầy đặt bùa trấn lên, đọc chú liên tục. Mãi hơn mười phút sau, quan tài mới chịu yên.

    Mọi người mệt lả.

    Thầy pháp quay sang ông Chín, đang ôm cánh tay cụt run không ngừng.

    — Ông đã đánh thức linh hồn bị phong ấn. Nhưng may là chưa hoàn toàn. Từ giờ trở đi, đừng bao giờ động tới thứ gì không thuộc về mình. Nếu quan tài đó lại mở thêm lần nữa… tôi không chắc sẽ giữ được linh hồn bà ấy không quật cả xóm.

    Ông Chín khóc như đứa trẻ.


    Sau buổi đó, quan tài được lấp đất lại thật sâu, phủ bùa khắp mặt đất. Không ai dám bén mảng quanh khu vực ấy nữa, kể cả ban ngày. Nhà mới của ông Chín bỏ dở, ông chọn chuyển đi nơi khác sống với các con.

    Nhưng có một điều người ta truyền tai nhau:

    Mỗi khi trời sắp mưa, ở khu đất ấy…
    lại nghe tiếng gõ nhẹ từ dưới lòng đất.
    Ba tiếng, đều đặn.

    Như thể ai đó đang cố dậy.

    Và đợi ngày được mở ra lần nữa.

  • Sáng sớm 2 vợ chồng ra vườn nhìn cảnh tượng mật văng tung tóe, ong c h ế t la liệt mà ông ngồi bệt xuống đất kh ó c không ra tiếng

    Sáng sớm 2 vợ chồng ra vườn nhìn cảnh tượng mật văng tung tóe, ong c h ế t la liệt mà ông ngồi bệt xuống đất kh ó c không ra tiếng

    Ở thôn Bản Lũng, xã Đồi Đỏ, ông Lương Văn Trại là người nổi tiếng khắp vùng vì nuôi được hơn 200 tổ ong rừng tự nhiên. Ông chăm đàn ong như chăm con, cả thôn đều biết.

    Một ngày cuối tháng 8, đại gia Tòng “Mật” từ huyện Hạ Cầm kéo xe bán tải đến, đặt vấn đề mua lại toàn bộ đàn ong với giá gần 700 triệu. Thôn ai cũng mừng thay, nhưng ông Trại nhất quyết lắc đầu.

    “Không bán… ong rừng không phải để đem cân ký.”

    Câu nói đó khiến Tòng “Mật” tím mặt bỏ về.

    5h30 sáng, như mọi ngày, ông Trại xách thùng nước đường ra vườn. Vừa đến bìa đồi, chân ông như bị chôn xuống đất.

    Mật vàng văng tung tóe khắp nền cỏ.
    Xác ong la liệt, từng cụm từng cụm.
    Nhiều tổ bị xẻ đôi, còn đung đưa trên cành.

    Ông Trại đổ quỵ xuống, hai tay ôm đầu, miệng run bần bật mà không phát nổi tiếng khóc:

    “Trời ơi… ai giết ong của tôi…?”

    Bà Lành, vợ ông, chạy đến sau vài phút, vừa thấy cảnh tượng liền hét lên thất thanh. Đàn ong nuôi mười mấy năm, bao nhiêu vốn liếng, bao nhiêu công sức, giờ tan nát.

    Khoảng 7h, ông Sử, hàng xóm sát vách, bước sang. Ông nhìn quanh rồi nói nhỏ:

    “Đêm qua… tôi thấy có người lạ vào vườn nhà bác.”

    Vợ chồng ông Trại ngẩng phắt lên.

    “Mấy ba, bốn người, mặc đồ bảo hộ trắng. Tưởng chú thuê người kiểm tra ong chứ?”

    Ông Trại lắc đầu, mặt tái mét.

    “Không! Tôi không thuê ai hết!”

    Sử nhìn quanh một vòng rồi hạ giọng:

    “Tôi thấy họ đi cùng… thằng Lực.”

    Cả khu vườn như chết lặng.

    Lực, con trai duy nhất của ông bà – đứa đã bỏ lên thị trấn làm phụ hồ, hai tháng nay ít về nhà. Ông Trại lập cập đứng dậy, không tin vào tai mình:

    “Không… Lực nó không làm vậy đâu…”

    Chiều hôm đó, Lực về nhà. Mặt cậu hốc hác, quần áo bụi bặm. Chưa kịp chào, ông Trại lao đến nắm cổ áo:

    “Mày đưa ai vào phá ong của tao?! Mày nói đi!!”

    Lực đẩy cha ra, lắp bắp:

    “Con… con chỉ dẫn họ vào xem… con không biết họ sẽ làm vậy…”

    “Ai??!” – ông Trại gầm lên.

    Lực im lặng rất lâu. Cuối cùng cậu nói như thở không ra hơi:

    “Đám người của đại gia Tòng… con nợ tiền họ… nếu không dẫn đường thì họ giết con…”

    Bà Lành ngã xuống bậc thềm, còn ông Trại chết trân trong vài giây.

    Tối hôm đó, công an xã đến hiện trường. Nhưng họ phát hiện điều không ai ngờ:

    Các tổ ong không bị đập phá từ bên ngoài.
    Chúng bị đốt khói độc từ trong tổ – cách mà người trong nghề mới biết.

    Rồi trưởng công an hỏi một câu khiến tất cả khựng lại:

    “Ông Trại, tôi nghe nói ông vừa ký giấy chuyển nhượng đất đồi mấy hôm trước?”

    Ông Trại sững sờ. Lực cũng quay lại nhìn cha.

    Công an đặt lên bàn tờ giấy bán mảnh đồi – được ký 2 ngày trước – cho một người tên Tòng Văn Tính, tức Tòng “Mật”.

    Cả nhà nhìn ông Trại.

    Ông run run thú nhận:

    “Tôi… tôi ký bán đất nhưng giấu nhà. Tôi định bán đất rồi giữ ong lại… nhưng Tòng nó bảo nếu tôi không bán cả ong thì hắn phá hết. Tôi… tôi tưởng hắn chỉ dọa…”

    Lực ngã người xuống ghế.

    Bà Lành khóc nghẹn:

    “Vậy… vậy ra… chính ông đã ký vào cái bắt đầu cho mọi chuyện…?”

    Sự thật như nhát dao cứa vào cổ họng cả nhà:

    Lực dẫn đường vì bị đe dọa trả nợ.

    Ông Trại ký bán đất trong bí mật, vô tình trao lý do cho Tòng phá ong.

    Tòng “Mật” muốn cả đất lẫn ong, nên dựng bẫy ép cha con trở mặt nhau.

    Gia đình tan vỡ, đàn ong 12 năm gây dựng bị xóa sạch – chỉ vì một chữ tham và một chữ sợ của hai thế hệ.

    Đêm đó, cả Đồi Đỏ không ai ngủ, chỉ có tiếng khóc nghẹn của ông Trại vang lên giữa vườn ong đã chết.