Danh mục: Chưa phân loại

  • Chỉ khi m ấ t đi một người biết giữ tình giữ nghĩa, ta mới hiểu: Hóa ra, kẻ d ạ i d ộ t nhất… chính là mình

    Chỉ khi m ấ t đi một người biết giữ tình giữ nghĩa, ta mới hiểu: Hóa ra, kẻ d ạ i d ộ t nhất… chính là mình

    Tôi năm nay chín mươi hai tuổi, nằm trong căn nhà gỗ cũ kỹ ở vùng quê nhỏ. Bên cạnh tôi là tấm ảnh bà nhà — người đã đi xa hai năm trước. Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng len qua khung cửa sổ, tôi lại nhìn tấm ảnh ấy và thấy nghẹn nơi ngực: có những sai lầm, đến lúc nhận ra thì chẳng còn ai để xin lỗi.

    Tôi và bà — tên là Liên — cưới nhau năm tôi hai mươi hai tuổi. Thời ấy, tôi là anh thợ mộc khéo tay, còn Liên là cô gái nhà buôn nhỏ, khéo léo, giỏi quán xuyến.

    Ngày cưới, tôi nghèo, nên luôn mặc cảm. Lại thêm nghe người ta xì xào rằng vợ tôi “được gả để cứu anh thợ mộc nghèo”, nên trong lòng tôi nảy sinh thứ tự ái kỳ lạ: tôi sợ bị vợ coi thường, sợ cô ấy nắm tiền sẽ “coi tôi ra gì”.

    Thế là ngay từ tháng đầu tiên đi làm, tôi quyết định giữ toàn bộ tiền lương cho mình.

    Mỗi sáng, tôi chỉ đưa Liên đúng 100 nghìn — vừa đủ mua rau, cá, và ít đồ lặt vặt. Tôi luôn nói:

    “Phụ nữ giữ tiền dễ sinh hư, em cứ lo việc nhà, tiền anh tính hết.”

    Liên không phản đối, chỉ khẽ gật đầu, rồi ngày nào cũng cẩn thận ghi lại từng đồng chi tiêu.

    Những năm sau, tôi mở xưởng mộc nhỏ, làm ăn khấm khá. Nhà có thêm vàng, thêm đất, thêm xe. Nhưng thói quen ấy không đổi: Liên vẫn chỉ cầm 100 nghìn mỗi sáng.

    Tôi có thể mua bộ bàn gỗ tiền triệu, nhưng lại đắn đo khi bà muốn mua thêm một chiếc áo dài mới.

    Tôi nghĩ mình là người chồng giỏi — lo được cho vợ con, không để ai đói khổ. Tôi tự tin rằng tôi đang “giữ tài chính để bảo vệ gia đình”.

    Nhưng giờ nghĩ lại, thực ra tôi chỉ đang giữ lấy lòng ích kỷ và nỗi sợ mất quyền lực của chính mình.

    Liên không bao giờ than vãn. Bà sống giản dị, ăn ít, mặc cũ. Mỗi lần tôi đưa tiền đi chợ, bà chỉ mỉm cười:

    “Thế là đủ rồi ông ạ, mình còn có cơm mà ăn, có con mà lo.”

    Nhiều đêm, tôi thấy bà ngồi may áo cho con, ánh đèn leo lét hắt lên gương mặt gầy gò, nhưng đôi tay vẫn cặm cụi.

    Tôi chưa từng hỏi bà có buồn không. Tôi nghĩ — phụ nữ thì chỉ cần được ở nhà, có chồng con là đủ hạnh phúc rồi.

    Rồi cuộc đời bắt đầu đổi hướng.
    Khi tôi ngoài bảy mươi, thời thế thay đổi, gỗ ế, hàng hóa ứ đọng, công nhân bỏ đi. Tôi bị bạn làm ăn lừa, nợ mấy tỷ đồng. Căn nhà xưởng phải thế chấp, sổ đỏ cũng chẳng còn nguyên. Tôi gầy rộc đi chỉ trong vài tháng.

    Một tối, tôi ngồi giữa sân, đầu óc rối bời, chợt nghe tiếng gõ cửa. Liên bước ra, tay cầm một chiếc hộp nhỏ và một lá thư.

    Bà đặt hộp xuống bàn, nói nhẹ như gió:

    “Ông đừng lo nữa, đây là hai tỷ, ông cầm lấy mà trả nợ.”

    Tôi chết lặng. Hai tỷ? Làm sao bà có? Tôi biết bà không đi làm, tiền trong nhà đều do tôi giữ.

    Thấy tôi ngẩn ngơ, bà chỉ nói:

    “Mỗi ngày ông đưa tôi 100 nghìn, tôi luôn mua rẻ hơn 10 nghìn. Tôi để dành phần đó. Ban đầu chỉ để phòng lúc ốm đau, sau thành thói quen. Bảy mươi năm, tôi góp lại được từng ấy.”

    Tôi run rẩy mở thư. Nét chữ run run, già nua, nhưng từng dòng như dao cứa vào tim tôi:

    “Ông à, tôi biết ông sợ tôi bòn rút, sợ tôi mang tiền cho nhà ngoại. Nhưng 70 năm qua, nhà ngoại tôi chẳng nhận của tôi đồng nào. Mẹ tôi mất, tôi không dám về đưa tang, vì sợ xin tiền ông sẽ làm ông khó chịu.

    Tôi không giận ông, chỉ buồn vì cả đời ông không tin tôi. Tin tưởng là thứ duy nhất người vợ cần, chứ không phải tiền bạc.

    Hai tỷ này, tôi để dành không phải để trả nợ cho ông, mà để ông hiểu: người phụ nữ ông sợ nhất hóa ra lại là người luôn nghĩ cho ông nhất.

    Hóa ra người dại dột trong cuộc đời này… chính là ông, không phải tôi.”

    Tôi ngồi đọc, nước mắt cứ rơi. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu cảm giác thất bại thật sự — không phải vì nợ nần, mà vì đã đánh mất lòng tin của người vợ suốt bảy mươi năm đồng hành.

    Tôi cầm tờ thư ấy đi khắp xưởng, đi qua từng chiếc bàn, từng mảnh gỗ cũ. Tôi nhớ lại bao năm mình đã nặng lời, đã dè bỉu, đã nghĩ rằng chỉ có mình là người gánh vác.

    Nhưng hóa ra, cả đời tôi được che chở bởi sự âm thầm của một người đàn bà không bao giờ đòi hỏi gì.

    Hai năm sau, bà mất. Trong tủ quần áo của bà, tôi tìm thấy một cuốn sổ tay nhỏ, ghi chép đều đặn từng khoản chi tiêu:

    “Ngày 5/4 – Hưng đưa 100 nghìn. Mua cá 25, rau 10, trứng 15, để dành 50.”

    “Ngày 20/9 – Ông ho, mua thuốc 80 nghìn. Không để dành được hôm nay.”

    Trang cuối cùng, trước khi chữ run đến nỗi không còn rõ, bà viết:

    “Nếu tôi mất trước, mong ông đừng tự trách. Tôi chưa bao giờ thấy mình khổ. Tôi chỉ mong một ngày ông hiểu rằng, có những người phụ nữ, không cần giữ tiền, họ vẫn giữ cả mái nhà.”

    Tôi ôm cuốn sổ, khóc như một đứa trẻ.

    Giờ đây, mỗi sáng tôi vẫn giữ thói quen cũ: lấy trong tủ 100 nghìn, đặt lên bàn ăn. Nhưng không phải để đưa ai, mà để nhớ.
    Nhớ người đàn bà từng âm thầm gom góp từng đồng để tôi có hôm nay, để tôi hiểu ra bài học muộn nhất đời mình:

    Tin tưởng một người không khiến ta nghèo đi, nhưng nghi ngờ họ có thể khiến ta mất tất cả.

    Kết thúc:
    Người ta thường nghĩ khôn là giữ tiền, giữ quyền. Nhưng chỉ khi mất đi một người biết giữ tình, giữ nghĩa, ta mới hiểu:

    Hóa ra, kẻ dại dột nhất… chính là mình.

  • 3 Khung giờ kị nhất đ ố t hương , Đốt cháy t à i l ộ c.

    3 Khung giờ kị nhất đ ố t hương , Đốt cháy t à i l ộ c.

    Có những ⱪhung giờ nḗu vȏ tình thắp hương, chẳng những ⱪhȏng ᵭược ʟộc mà còn ᵭṓt sạch vận may, ⱪhiḗn tiḕn tài tiêu tán, gia ᵭạo bất an.

    Dưới ᵭȃy ʟà 3 ⱪhung giờ tuyệt ᵭṓi nên tránh ⱪhi thắp hương nḗu ⱪhȏng muṓn vận ⱪhí tụt dṓc.

    Trong ᵭời sṓng tȃm ʟinh người Việt, thắp hương ʟà nghi ʟễ quen thuộc thể hiện ʟòng thành ⱪính với tổ tiên, thần ʟinh và những người ᵭã ⱪhuất. Tuy nhiên, ⱪhȏng phải cứ thắp hương ʟúc nào cũng ᵭược.

    Ông bà ta từ ngàn ᵭời ᵭã dạy rằng: “Cúng sai giờ, ⱪhấn sai ʟễ – phúc hóa họa, ʟộc hóa tro.”

    Giá sách

     

    1. Giờ Tý (23h – 1h): Âm Khí Mạnh Nhất, Lộc Bay Mất

    Giờ Tý ʟà thời ᵭiểm ranh giới giữa ngày cũ và ngày mới – ⱪhi dương ⱪhí ᵭã tắt, ȃm ⱪhí vượng nhất. Theo quan niệm dȃn gian, ᵭȃy ʟà ʟúc cửa ȃm mở, vong ʟinh và tà ⱪhí hoạt ᵭộng mạnh, ⱪhȏng thích hợp ᵭể dȃng hương cúng ʟễ.

    Việc thắp hương trong giờ này vȏ tình mở ᵭường cho ȃm ⱪhí vào nhà, ⱪhiḗn ⱪhȏng gian bị nhiễm ⱪhí ʟạnh, vận may ⱪhó tụ.

    Đặc biệt, người xưa quan niệm rằng nḗu thắp hương cầu tài – cầu ʟộc trong giờ Tý thì “tài ʟộc chưa ⱪịp ᵭḗn ᵭã bay ᵭi”, vì năng ʟượng ȃm tiêu hao hḗt phần dương ⱪhí của gia chủ.

    Những người ᵭang gặp vận hanh thȏng, nḗu phạm vào giờ này có thể thấy tiḕn mất, việc ⱪinh doanh gặp trục trặc hoặc cơ hội tṓt bị cản trở.

    Lời ⱪhuyên: Nḗu buộc phải cúng ᵭêm, chỉ nên ʟàm trước 22h30. Sau ⱪhung giờ này, nên ᵭể bàn thờ yên tĩnh, tránh thắp thêm hương hoặc mở cửa sổ, cửa chính, ᵭể ⱪhȏng “mời” ⱪhí xấu vào nhà.     Lời ⱪhuyên: Nḗu buộc phải cúng ᵭêm, chỉ nên ʟàm trước 22h30. Sau ⱪhung giờ này, nên ᵭể bàn thờ yên tĩnh, tránh thắp thêm hương hoặc mở cửa sổ, cửa chính, ᵭể ⱪhȏng “mời” ⱪhí xấu vào nhà.

    2. Giờ Ngọ (11h – 13h): Dương Thịnh Quá Mức, Lửa Khắc Lửa

    Trái ngược với giờ Tý ȃm thịnh, giờ Ngọ ʟà thời ⱪhắc dương ⱪhí bṓc cao nhất trong ngày. Nhiệt ᵭộ thường cao, nắng gắt, năng ʟượng Hỏa mạnh – mà hương ᵭṓt vṓn cũng mang hành Hỏa. Khi hai nguṑn Hỏa cùng gặp, dễ sinh xung ⱪhắc, ⱪhiḗn ⱪhí trong nhà bị “nóng”, vận tài ⱪhó ổn ᵭịnh.

    Người xưa tin rằng, thắp hương trong giờ Ngọ chẳng ⱪhác nào “lửa gặp ʟửa, hóa thành tro bụi”. Tài ʟộc chưa ⱪịp tụ ᵭã bị “thiêu rụi”, dễ ⱪhiḗn việc ʟàm ăn sa sút, chi tiêu hao tán.

    Đặc biệt, nḗu ʟà ngày rằm, mṑng một hoặc ngày vía Thần Tài mà phạm vào ⱪhung giờ này, năng ʟượng cầu tài dễ bị “ᵭṓt cháy”, biḗn phúc thành họa.

    Lời ⱪhuyên: Nḗu muṓn thắp hương buổi trưa, nên chọn ⱪhoảng 10h – 10h45 hoặc sau 13h15. Đȃy ʟà thời ᵭiểm dương – ȃm giao hòa, năng ʟượng cȃn bằng, hương ⱪhói dễ “ᵭắc ʟễ”, mang ᵭiḕu tṓt ʟành.

    3. Giờ Dậu (17h – 19h): Âm Dương Giao Thoa, Dễ Gọi Nhầm Vong

    Giờ Dậu ʟà ʟúc hoàng hȏn buȏng xuṓng, ngày tàn – ᵭêm tới. Dȃn gian cho rằng ᵭȃy ʟà thời ᵭiểm ȃm dương giao hòa, các ʟinh hṑn chưa yên ổn thường di chuyển mạnh. Việc thắp hương vào giờ này nḗu ⱪhȏng ᵭúng ʟễ, ⱪhȏng ᵭúng mục ᵭích (như ⱪhấn vái, cầu xin, hoặc chỉ thắp “cho có ʟệ”) rất dễ mời nhầm vong ʟinh ʟang thang, ⱪhiḗn ⱪhí trong nhà bị xáo trộn, tài ʟộc tiêu tan.

    Khȏng ít người vȏ tình thắp hương vào ʟúc này và sau ᵭó cảm thấy nặng nḕ, ⱪhó ngủ, ʟàm ăn sa sút hoặc trong nhà sinh mȃu thuẫn vȏ cớ. Đó ʟà dấu hiệu năng ʟượng ȃm ᵭã ʟen ʟỏi, ⱪhiḗn vận ⱪhí gia ᵭình bị nhiễm tạp.

    Lời ⱪhuyên: Nḗu muṓn cúng buổi chiḕu, nên hoàn thành trước 17h. Sau ᵭó chỉ nên ᵭể hương tàn tự nhiên, ⱪhȏng chȃm thêm, ⱪhȏng thắp ʟại. Khi mặt trời ᵭã ⱪhuất, năng ʟượng dương giảm, mọi nghi ʟễ tȃm ʟinh nên tạm dừng ᵭể tránh “gọi sai người, rước sai ⱪhí”.

    Giờ Đẹp Nhất Để Thắp Hương: Càng Thành Tȃm, Càng Đắc Lễ

    Theo các chuyên gia phong thủy, thời ᵭiểm ʟý tưởng ᵭể thắp hương ʟà buổi sáng từ 6h – 9h (giờ Thìn – Tỵ) hoặc chiḕu muộn trước 17h. Đȃy ʟà ʟúc năng ʟượng trời ᵭất hài hòa, dương ⱪhí thịnh, hương ⱪhói dễ dàng ⱪḗt nṓi với cõi ʟinh thiêng, giúp ʟời ⱪhấn ᵭược “truyḕn ᵭạt” rõ ràng, hanh thȏng hơn.

    Quan trọng nhất, thắp hương phải xuất phát từ ʟòng thành, ⱪhȏng nên ʟàm qua ʟoa hoặc theo thói quen. Trước ⱪhi thắp, nên tắm rửa sạch sẽ, ăn nói nhẹ nhàng, tȃm niệm ᵭiḕu thiện. Hương nên ʟà hương sạch, tránh ʟoại có hóa chất, bởi mùi nhȃn tạo ⱪhȏng chỉ ᵭộc hại mà còn ⱪhiḗn năng ʟượng ʟinh thiêng bị nhiễu ʟoạn.

    Giá sách

     

    Ngoài ra, nên chú ý sṓ nén hương:

    • 1 nén: Tưởng nhớ tổ tiên, biểu trưng ʟòng thành ⱪính.
    • 3 nén: Giao hòa Thiên – Địa – Nhȃn, cầu bình an.
    • 5 nén: Dȃng ʟễ trọng ᵭại, cầu tài ʟộc, cȏng danh.

    Giữ Lửa Linh Thiêng – Giữ Vận Khí Phú Quý

    Thắp hương ⱪhȏng chỉ ʟà hành ᵭộng tưởng nhớ, mà còn ʟà nghi thức giữ ʟửa cho vận ⱪhí gia ᵭình. Khi hương thơm ʟan tỏa, năng ʟượng tṓt cũng ᵭược truyḕn ᵭi ⱪhắp nhà, xua tan ᴜ ám, mời gọi phúc ʟành. Tuy nhiên, chỉ một chút bất cẩn vḕ thời gian cũng có thể ⱪhiḗn “ngọn ʟửa tài ʟộc” ấy tàn ʟụi.

    Do ᵭó, hãy nhớ ⱪỹ:

    • Tránh 3 ⱪhung giờ xấu: Giờ Tý (23h–1h), Giờ Ngọ (11h–13h), Giờ Dậu (17h–19h).
    • Giữ tȃm trong sáng, chọn giờ ʟành ᵭể cúng.
    • Đặt bàn thờ nơi trang nghiêm, ⱪhȏng quay vḕ hướng xấu.

    Thành tȃm dȃng hương vào giờ ᵭẹp ⱪhȏng chỉ giúp ⱪḗt nṓi với tổ tiên mà còn giúp ⱪích hoạt nguṑn năng ʟượng thịnh vượng, giữ cho ngȏi nhà ʟuȏn an yên, sung túc và ấm áp.

    Lời ⱪḗt: Trong văn hóa Việt, thắp hương ʟà gửi tȃm hṑn ʟên cõi ʟinh thiêng, ʟà cách nhắc nhở con người sṓng thiện, sṓng có trước có sau. Hãy xem việc chọn giờ cúng ⱪhȏng phải ʟà mê tín, mà ʟà sự hài hòa giữa con người và trời ᵭất. Khi ʟàm ᵭúng, ʟàm ᵭủ và ʟàm bằng tấm ʟòng thành, tự ⱪhắc phúc ⱪhí sẽ quay vḕ, tài ʟộc tự tìm ᵭḗn.

    Bài viḗt mang tính chiêm nghiệm – tham ⱪhảo theo quan niệm dȃn gian và phong thủy cổ truyḕn. Việc giữ gìn ʟòng thành và sṓng thiện ʟương mới ʟà gṓc rễ ᵭể chiêu tài, ᵭón phúc.

  • Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.

    Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.

    Gương soi – Tích tụ âm khí, phá giấc ngủ, hao tài tốn của

    Một trong những đại kỵ phong thủy đầu giường ai cũng cần chú ý chính là gương soi. Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.

    Quan niệm phong thủy cho rằng, gương thuộc hành Kim, mang tính lạnh, phản chiếu năng lượng mạnh mẽ. Nếu gương chiếu thẳng giường ngủ sẽ hắt lại sự lạnh lẽo đáng sợ. Đồng thời, gương sẽ phản xạ luồng khí tốt, làm phân tán sinh khí, khiến người ngủ thường xuyên mệt mỏi, mất ngủ, dễ gặp ác mộng.

    Còn xét về mặt tâm linh, gương được xem như “cửa ngõ âm dương”, đồ vật này có khả năng hấp dẫn tà khí hoặc năng lượng xấu. Vì thế đặt ở đầu giường rất không tốt, chưa kể việc gương chiếu vào giường còn khiến quan hệ vợ chồng trục trặc, dễ cãi vã, có người thứ ba.

    Giải pháp: Nếu bắt buộc phải có gương trong phòng ngủ, nên đặt ở vị trí khuất, không chiếu vào giường ngủ, đặc biệt là phần đầu giường. Nếu có thể nên làm gương liền cánh tủ quần áo, đóng vào phía trong là tốt nhất.

    Gương soi – Tích tụ âm khí, phá giấc ngủ, hao tài tốn của

    Dao kéo, vật sắc nhọn – Rước sát khí, dễ gây xung đột, bệnh tật

    Một số người vì tiện lợi nên có thói quen để dao gọt trái cây, kéo cắt móng tay, thậm chí là đồ vật sắc nhọn trong hộc đầu giường cho dễ lấy. Tuy nhiên, đây là điều cực kỳ kiêng kỵ trong phong thủy vì nó không hề tốt.

    Dao kéo hay đồ vật sắc nhọn là biểu tượng của sát khí. Những đồ vật này mang tính bạo lực, dễ gạy nguy hiểm. Khi đặt ở đầu giường – nơi vốn cần sự yên ổn – những vật này dễ tạo ra trường khí xung khắc, khiến các mối quan hệ trong nhà trở nên căng thẳng, dễ xảy ra cãi vã, bất hòa. Ngoài ra gia chủ có thể gặp phải tai nạn không mong muốn.

    Tổ tiên dạy: “Sát khí không sinh tài khí.” Nghĩa là nếu đầu giường tồn tại vật mang sát khí, thì tài vận khó tụ, nợ nần dễ phát sinh, làm ăn trắc trở.

    Dao kéo hay những đồ sắc nhọn cần có chỗ để riêng, đừng để ở phòng ngủ hay tùy tiện ở đấu giường.

    Dao kéo, vật sắc nhọn – Rước sát khí, dễ gây xung đột, bệnh tật

    Thiết bị điện tử – Ngắt mạch năng lượng, gây mất ngủ và tài lộc hao hụt

    Trong thời đại công nghệ, ai cũng đều sở hữu một chiếc điện thoại thông minh, hay máy tính…  nhiều người thường để điện thoại, iPad, laptop hoặc cả ổ sạc ngay đầu giường để tiện sử dụng. Tuy nhiên, đây lại là một trong những sai lầm phổ biến nhất, âm thầm ảnh hưởng xấu đến cả sức khỏe lẫn phong thủy tài vận.

    Thiết bị điện tử phát ra bức xạ điện từ liên tục, gây rối loạn giấc ngủ, suy giảm trí nhớ. Gây ra hiện tượng đau đầu, mệt mỏi kéo dài. Về phong thủy, những sóng điện từ này ngăn cản dòng năng lượng lưu thông tự nhiên, khiến cơ thể không hấp thụ được sinh khí, từ đó suy giảm tài lộc, làm ăn khó phát.

    Việc xem điện thoại quá nhiều trước khi ngủ còn gây hại cho mắt, não bộ, ảnh hưởng chất lượng giấc ngủ nghiêm trọng.

    Bạn nên đặt thiết bị điện tử cách xa đầu giường, tắt nguồn hoặc chuyển sang chế độ máy bay khi ngủ. Tốt nhất là đọc sách giấy hoặc thiền nhẹ để dễ ngủ và hồi phục năng lượng tích cực.

  • Nữ s i nh mang th a i khi đang học đại học rồi m ấ t t í c h, 10 năm sau người mẹ mới biết sự thật…

    Nữ s i nh mang th a i khi đang học đại học rồi m ấ t t í c h, 10 năm sau người mẹ mới biết sự thật…

    Con gái tôi không bao giờ bỏ đi mà không nói một lời. Tôi tin có chuyện gì đó đã xảy ra…” – bà Hoa lẩm bẩm khi nhìn vào tấm ảnh cũ trên bàn thờ.

    Câu chuyện bắt đầu cách đây mười năm, khi Lan – cô nữ sinh năm ba đại học, duy nhất trong gia đình – đột ngột biến mất. Lan vốn là niềm tự hào của cha mẹ: học giỏi, chăm ngoan, hiền lành, sống kín đáo. Nhưng rồi một ngày, Lan bỗng không trở về ký túc xá sau giờ học. Điện thoại không liên lạc được. Bạn bè, thầy cô đều không biết tung tích.

    Gia đình hoảng loạn. Bà Hoa cùng chồng đi khắp nơi tìm kiếm: từ bệnh viện, công an, đến tận quê của bạn bè Lan. Nhưng mọi manh mối đều rơi vào ngõ cụt. Từ một cuộc sống bình yên, cả nhà rơi vào cơn ác mộng không hồi kết.

    Điều kỳ lạ là trước khi mất tích, Lan có nhiều biểu hiện khác lạ. Cô thường xin về quê ít ngày, hay giấu mẹ chuyện gì đó. Bà Hoa từng vô tình nhìn thấy trong balo của con một tờ  giấy khám thai, nhưng Lan chỉ nói dối rằng đi cùng bạn, rồi lảng sang chuyện khác. Lúc ấy bà cũng không nghi ngờ nhiều. Đến khi Lan mất tích, ký ức về tờ giấy khám thai kia mới ám ảnh bà từng ngày.

    Suốt nhiều tháng trời, gia đình đi tìm. Có người nói nhìn thấy Lan cùng một chàng trai lạ đi xe khách về tỉnh khác. Có người lại bảo Lan từng đến bệnh viện phụ sản một mình. Nhưng không bằng chứng cụ thể nào được xác nhận. Cảnh sát cũng kết luận “tự nguyện bỏ đi”, và hồ sơ dần bị gác lại.

    Mười năm trôi qua, cuộc sống gia đình bà Hoa nhuốm màu tang tóc. Người chồng vì đau khổ mà sinh bệnh, mất sau vài năm. Bà Hoa một mình lặng lẽ sống với nỗi đau mất con, mỗi ngày thắp nhang cầu mong Lan còn sống.

    Cho đến một buổi sáng mưa, khi bà Hoa nhận được một cuộc gọi lạ. Giọng phụ nữ bên kia run run:
    “Bác… có phải bác là mẹ của chị Lan không? Con… con có chuyện muốn nói với bác về chị ấy.”

    Cuộc gọi đó mở ra sự thật chấn động mà suốt 10 năm bà Hoa không hề biết.

    Người gọi điện cho bà Hoa tên Mai, sống ở một thị trấn cách quê bà gần 200km. Mai mới 19 tuổi, giọng non nớt, nhưng câu chuyện Mai kể khiến bà Hoa nghẹn ngào.

    Mai nói rằng cô chính là… con gái của Lan. Ngày ấy, Lan mang thai khi đang học đại học, vì sợ hãi và áp lực, không dám nói với gia đình. Cha đứa bé – một sinh viên năm cuối – sau khi biết chuyện đã bỏ đi biệt tích. Một mình Lan đối mặt với nỗi sợ, vừa học vừa cố giấu bụng bầu đang lớn dần. Khi không thể che giấu nữa, Lan quyết định bỏ học, lặng lẽ rời ký túc xá.

    Cô tìm đến một nhà trọ rẻ tiền ở tỉnh khác để sinh con. Sau khi sinh Mai, Lan làm đủ nghề để nuôi con: bán hàng, phục vụ quán ăn, thậm chí đi làm công nhân. Cả thanh xuân của Lan gắn liền với nỗi khổ cực và sự tủi nhục.

    Nhưng bi kịch chưa dừng lại. Khi Mai 8 tuổi, Lan mắc bệnh hiểm nghèo. Không tiền chạy chữa, cô chỉ cầm cự được vài năm rồi qua đời. Trước khi mất, Lan để lại cho con một cuốn nhật ký, trong đó ghi rõ tên mẹ – bà Hoa, quê quán, và lời nhắn: “Nếu con lớn, hãy tìm về với bà ngoại. Mẹ xin lỗi vì đã để bà phải đau khổ vì mẹ.”

    Mai giữ cuốn nhật ký suốt nhiều năm, đến nay mới đủ dũng cảm gọi điện cho bà Hoa. Câu chuyện như nhát dao cắt sâu vào trái tim người mẹ già. Bà vừa mừng rỡ khi biết con mình từng sống, vừa đau đớn khi nhận ra đã mãi mất đi đứa con gái.

    Ngày hôm sau, bà Hoa bắt xe đến thị trấn xa lạ kia. Khi gặp Mai – cô bé có đôi mắt giống hệt Lan ngày trẻ – bà òa khóc nức nở. Bà ôm chặt lấy Mai, như thể bù đắp cho 10 năm trời chờ đợi và cho cả một đời hối tiếc.

    Nhưng niềm vui đoàn tụ chưa kịp trọn vẹn, thì một chi tiết trong cuốn nhật ký của Lan khiến bà Hoa rùng mình: “Nếu một ngày con tìm về, hãy cẩn thận… vì không phải ai cũng mong mẹ con mình được yên.”

    Bà Hoa bắt đầu tìm hiểu kỹ hơn về những năm tháng cuối đời của Lan. Hàng xóm nơi Lan từng sống kể lại rằng, có một người đàn ông lạ thường xuyên đến tìm Lan, đe dọa, khiến cô sợ hãi. Có lần Lan còn bị đánh đến mức phải nhập viện, nhưng không dám báo công an.

    Mai kể lại rằng mẹ luôn dặn em tránh xa “người đàn ông xấu ấy”. Chưa bao giờ Lan tiết lộ danh tính, chỉ nói đó là “cha ruột” của em. Người đàn ông ấy có lẽ đã biết chuyện Lan mang thai từ trước, nhưng thay vì chịu trách nhiệm, lại quay về gây áp lực, sợ chuyện ảnh hưởng đến tương lai và gia đình mình.

    Bà Hoa quyết tâm lần theo manh mối. Nhờ sự giúp đỡ của một người quen cũ, bà tìm ra danh tính: đó là một doanh nhân thành đạt hiện đang sống ở thành phố lớn. Người này từng học chung trường đại học với Lan, và đúng là bạn trai cũ của cô.

    Khi bà Hoa đến đối chất, ông ta chối bỏ tất cả, nói rằng “Lan tự ý bỏ đi, tôi không liên quan.” Nhưng những dòng nhật ký, những vết thương cũ, và cả lời kể của Mai là minh chứng ngược lại.

    Cuộc đấu tranh để đòi lại công lý cho con gái trở thành động lực sống mới của bà Hoa. Dù đã già yếu, bà quyết định cùng Mai gửi đơn tố cáo, tìm lại công bằng cho Lan. Bởi với bà, không chỉ là minh oan cho con, mà còn là cách để giữ lại danh dự cuối cùng cho một người mẹ trẻ đã hy sinh cả đời.

    Câu chuyện khép lại trong một buổi chiều hoàng hôn. Bà Hoa và Mai đứng trước ngôi mộ mới xây của Lan, thắp nén nhang. Giọt nước mắt chan hòa, nhưng lần này không chỉ là nỗi đau, mà còn là niềm an ủi: sự thật cuối cùng đã được hé lộ, và tình mẫu tử dù bị chia cắt mười năm, vẫn đủ sức kết nối những thế hệ lại với nhau.

  • Bà ta mặc áo dài lụa đỏ, bàn tay đeo nhẫn vàng siết chặt tay tôi. “Từ giờ, cậu là chồng ta, Nam ơi,”

    Bà ta mặc áo dài lụa đỏ, bàn tay đeo nhẫn vàng siết chặt tay tôi. “Từ giờ, cậu là chồng ta, Nam ơi,”

    Sài Gòn, thành phố của những ánh đèn lấp lánh và những giấc mơ đổi đời. Tôi, Nam, 23 tuổi, một chàng trai tỉnh lẻ vừa tốt nghiệp đại học với tấm bằng kỹ sư nhưng không việc làm ổn định.

    Nhà tôi ở quê nghèo khó, cha mẹ già yếu, khoản nợ vay nặng lãi để tôi ăn học đè nặng lên vai cả gia đình. Tôi từng mơ về một tương lai rực rỡ, nhưng thực tế phũ phàng đã đẩy tôi vào ngõ cụt. Rồi bà Hương xuất hiện, như một lối thoát đầy cám dỗ.

    Bà Hương, 47 tuổi, góa chồng, là chủ một chuỗi nhà hàng sang trọng. Bà ta không đẹp, khuôn mặt đầy nếp nhăn, tóc nhuộm đen óng nhưng không che được dấu vết thời gian.

    Ánh mắt bà sắc sảo, nụ cười tự tin như người nắm mọi thứ trong tay. “Nam, ta sẽ lo cho cậu một cuộc sống sung túc, trả hết nợ cho gia đình cậu, chỉ cần cậu làm chồng ta,” bà ta nói trong một buổi chiều tại văn phòng riêng, nơi mùi nước hoa đắt tiền hòa quyện với không khí lạnh lẽo từ máy điều hòa.

    Tôi rùng mình, nghĩ đến cô bạn gái cũ ở quê, nhưng ánh mắt cầu cứu của cha mẹ khiến tôi gật đầu. “Chỉ là một giao kèo,” tôi tự nhủ, cố kìm nén cảm giác ghê tởm.

    Đám cưới diễn ra chóng vánh, không tiệc tùng linh đình, chỉ có vài người thân và những lời xì xào từ hàng xóm. Tôi đứng cạnh bà Hương, cảm giác như đang diễn một vở kịch rẻ tiền. Bà ta mặc áo dài lụa đỏ, bàn tay đeo nhẫn vàng siết chặt tay tôi.

    “Từ giờ, cậu là chồng ta, Nam ơi,” bà ta thì thầm, giọng ngọt ngào nhưng đầy quyền lực. Tôi mỉm cười gượng gạo, nghĩ thầm: “Bà ấy đáng tuổi mẹ mình. Sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này?”

    Những ngày đầu sau đám cưới là chuỗi ngày ngột ngạt. Bà Hương kiểm soát tôi như một con rối. Bà ta bắt tôi nghỉ làm ở công ty nhỏ vừa xin được, chuyển đến sống trong căn biệt thự rộng lớn ở quận 7, nơi mọi thứ xa hoa nhưng lạnh lẽo.

    Điện thoại tôi bị bà kiểm tra thường xuyên, mọi liên lạc với bạn bè bị cắt đứt. “Cậu là chồng ta, phải biết nghe lời,” bà ta nói, ánh mắt như dao cứa. Tôi cãi lại: “Bà không thể ép tôi sống như tù nhân!” Nhưng bà Hương cười khẩy:

    “Cậu quên hợp đồng rồi sao? Ta đã trả nợ cho gia đình cậu. Nếu cậu phản bội, ta sẽ lấy lại tất cả!” Cha tôi, người từng van xin tôi cưới bà Hương, giờ chỉ biết thở dài: “Con ráng chịu đi, vì gia đình.” Mẹ tôi, bà Mai, thì nhìn bà Hương với ánh mắt ghen tị, như thể bà ta đang cướp đi thứ gì đó quý giá.

    Mâu thuẫn giữa tôi và bà Hương ngày càng căng thẳng. Bà ta đòi hỏi tôi phải “thân mật” như một người chồng thực thụ, từ việc ăn mặc theo ý bà đến những cử chỉ mà tôi không thể chịu nổi. “Bà đáng tuổi mẹ tôi, làm sao tôi có thể yêu bà?” tôi hét lên trong một lần cãi vã.

    Bà Hương gầm gừ: “Yêu? Cậu nghĩ ta cần tình yêu sao?

    Ta cần cậu làm tròn vai chồng, thế thôi!” Tôi cảm thấy mình như con thú bị nhốt, còn bà Hương là kẻ cầm roi, vừa ngọt ngào vừa tàn nhẫn.

    Đêm tân hôn đến, cái đêm tôi sợ hãi nhất. Căn phòng ngủ được trang trí bằng hoa hồng và ánh nến, nhưng không khí nặng nề như một nhà tù.

    Tôi cố kéo dài thời gian, tắm rửa thật lâu, nhưng khi bước vào phòng, bà Hương đã nằm sẵn trên giường, mặc bộ váy ngủ mỏng manh, đôi mắt lấp lánh kỳ lạ. “Lại đây, chồng yêu,” bà ta gọi, giọng ngọt đến rợn người.

    Tôi ngồi xuống mép giường, chân tay run rẩy, cố tìm lý do thoái thác: “Tôi… tôi không khỏe.”

    Bà Hương cười lớn, bàn tay nhăn nheo vuốt vai tôi. “Đừng sợ, ta sẽ nhẹ nhàng.” Tôi đẩy bà ta ra, hét lên: “Đừng chạm vào tôi! Tôi không thể!” Khuôn mặt bà ta tối sầm, rồi đột nhiên, bà ta kéo chăn ra.

    Tôi rụng rời chân tay khi nhìn thấy thứ dưới lớp chăn. Không phải cơ thể bà Hương, mà là… một đống tài liệu, ảnh chụp, và hợp đồng chi chít chữ.

    Trên cùng là bức ảnh tôi và cô bạn gái cũ, Linh, chụp ở quê cách đây vài tháng, kèm theo dòng chữ viết tay: “Cậu nghĩ ta không biết sao?”

    Tôi quỳ sụp xuống, không phải vì sợ hãi, mà vì hoảng loạn. “Bà… bà biết gì? Đây là cái gì?” Bà Hương ngồi dậy, nụ cười lạnh lùng: “Cậu nghĩ ta cưới cậu chỉ vì muốn một người chồng trẻ? Ta biết cậu vẫn liên lạc với con bé Linh, dù đã hứa với ta sẽ cắt đứt.

    Những giấy tờ này là bằng chứng cậu lén lút chuyển tiền ta đưa cho gia đình cậu sang tài khoản của Linh, định chuồn đi sau khi ta trả nợ xong.” Tôi chết lặng.

    Đúng, tôi đã âm thầm gửi tiền cho Linh, hy vọng một ngày thoát khỏi bà Hương và bắt đầu lại với cô ấy.

    Bà Hương không chỉ là một người phụ nữ giàu có cô đơn. Bà ta là một kẻ mưu mô, đã thuê thám tử theo dõi tôi từ trước khi cưới. Hóa ra, bà Hương không yêu tôi, cũng không cần tôi làm chồng lâu dài.

    Bà ta cưới tôi để trả thù. Linh, cô bạn gái tôi yêu, từng là nhân viên của bà Hương và đã biển thủ tiền từ nhà hàng của bà.

    Khi biết tôi và Linh yêu nhau, bà Hương lên kế hoạch dùng tôi như con cờ để bẫy Linh. “Cậu nghĩ ta ngu ngốc sao?” bà ta cười khẩy. “Ta đã gửi những giấy tờ này cho cảnh sát. Linh sẽ bị bắt vì tội lừa đảo, còn cậu… cậu sẽ ở lại đây, làm chồng ta, hoặc gia đình cậu sẽ mất tất cả.”

    Tôi quỳ đó, van xin: “Xin bà, đừng làm hại Linh! Tôi sẽ làm bất cứ điều gì!” Nhưng bà Hương chỉ cười, bước ra khỏi phòng, để lại tôi với đống giấy tờ như bản án tử.

    Đêm đó, tôi không ngủ, chỉ ngồi ôm đầu, nhận ra mình đã tự đào hố chôn đời mình.

    Linh bị bắt vài ngày sau, còn tôi, dù không muốn, vẫn phải tiếp tục sống bên bà Hương, làm “người chồng” trong hợp đồng cay đắng.

    Gia đình tôi thoát nợ, nhưng cái giá là tự do và tình yêu của tôi.

    Cuộc sống trôi qua bình thường, nhưng với tôi, đó là một chuỗi ngày tù đày.

    Tôi làm việc cho nhà hàng của bà Hương, sống dưới sự kiểm soát của bà ta, và mỗi đêm, tôi mơ về Linh, về những ngày tự do đã mất.

    Đêm tân hôn ấy không chỉ là nỗi kinh hoàng, mà là khởi đầu cho một cuộc đời tôi không bao giờ muốn sống.

  • 4 cây chiêu tài trước cửa, 3 cây giữ của sau nhà: Là những cây nào?

    4 cây chiêu tài trước cửa, 3 cây giữ của sau nhà: Là những cây nào?

    Dưới đây là 4 loại cây nên đặt trước cửa để chiêu tài và 3 loại cây nên trồng sau nhà để giữ của, gia chủ thêm phần sung túc.

     

    Trong phong thủy, cây xanh không chỉ mang lại sinh khí, thanh lọc không gian mà còn được coi như “bùa hộ mệnh” giúp gia chủ thu hút tài lộc, may mắn. Ông bà ta xưa thường nói: “Trước nhà sáng, sau nhà vững” – ý chỉ việc trồng cây đúng vị trí sẽ giúp tiền bạc hanh thông, của cải không thất thoát.

    4 cây chiêu tài trước cửa, 3 cây giữ của sau nhà: Là những cây nào?4 cây chiêu tài trước cửa, 3 cây giữ của sau nhà: Là những cây nào?

    4 loại cây chiêu tài trước cửa

    1. Cây Kim Tiền

    Đúng như tên gọi, cây Kim Tiền tượng trưng cho tiền tài, phú quý. Lá xanh bóng, mọc vươn lên tượng trưng cho sự phát triển không ngừng. Đặt một chậu Kim Tiền ngay cửa ra vào giúp “hút” lộc vào nhà, công việc làm ăn thuận lợi, gia đình ít gặp khó khăn tài chính.

    2. Cây Trúc Phú Quý

    Trúc vốn là biểu tượng của sự trường tồn, kiên cường, thêm chữ “phú quý” lại càng ý nghĩa. Gia chủ trồng trúc phú quý trước cửa được cho là “vượng khí bao bọc”, mang lại may mắn, sự nghiệp thăng hoa. Đây cũng là loại cây rất dễ chăm sóc, hợp khí hậu Việt Nam.

    3. Cây Ngọc Ngân

    Với màu lá xanh pha trắng như dát bạc, Ngọc Ngân được coi là cây chiêu tài mạnh mẽ. Đặt trước cửa, cây Ngọc Ngân như lời mời gọi tài lộc ghé thăm, đồng thời cân bằng âm dương cho ngôi nhà. Những gia đình kinh doanh, buôn bán rất chuộng loại cây này để “mở lối” cho tiền tài vào.

    4. Cây Vạn Niên Thanh

    Trong phong thủy, Vạn Niên Thanh được xem là cây mang lại cát khí, giúp gia chủ tránh được xui rủi. Trồng cây này trước cửa không chỉ làm đẹp không gian mà còn thu hút vượng khí, khiến gia đình thêm hòa thuận, tiền bạc đủ đầy.

    3 loại cây giữ của sau nhà

    1. Cây Lựu

    Lựu vốn được xem là loại cây “giữ phúc, giữ lộc”. Hoa đỏ rực tượng trưng cho may mắn, quả nhiều hạt tượng trưng cho con đàn cháu đống, phúc đức sum vầy. Trồng cây lựu sau nhà giúp chắn gió xấu, ngăn thất thoát tiền bạc, đồng thời giữ lại phúc phần cho con cháu.

    2. Cây Cau Cảnh

    Người xưa tin rằng cau có thân thẳng, cao vút, mọc thành bụi vững chãi, tượng trưng cho sự kiên định, giữ vững gia đạo. Trồng cau cảnh sau nhà giúp gia đình bám trụ vững vàng, tài sản khó thất thoát, vận khí luôn ổn định.

    4 cây chiêu tài trước cửa, 3 cây giữ của sau nhà: Là những cây nào?4 cây chiêu tài trước cửa, 3 cây giữ của sau nhà: Là những cây nào?

    3. Cây Sung

    Sung là biểu tượng của sự sung túc, tròn đầy. Khi đặt phía sau nhà, cây sung có tác dụng như “lá chắn”, ngăn dòng khí xấu thoát ra, giữ tiền tài ở lại. Nhà có cây sung sau vườn thường được cho là có hậu vận tốt, gia đình no ấm, con cháu hưởng phúc lâu dài.

    Trong phong thủy, việc trồng cây không chỉ để tạo bóng mát hay trang trí, mà còn là cách điều chỉnh vận khí cho ngôi nhà. 4 cây chiêu tài trước cửa (Kim Tiền, Trúc Phú Quý, Ngọc Ngân, Vạn Niên Thanh) giúp mở lối đón lộc, còn 3 cây giữ của sau nhà (Lựu, Cau, Sung) giúp “khóa” tài sản, giữ vững phúc phần. Gia đình nào khéo sắp đặt sẽ chẳng lo thiếu thốn, tiền của ngày càng dư dả, đời sống thăng hoa viên mãn.

  • Ngày giỗ cha, có người phụ nữ ăn mặc sang trọng xuất hiện, nhận mình là em gái ruột thất lạc từ nhỏ của ông rồi đòi chia đôi mảnh đất h ư ơ ng hỏa

    Ngày giỗ cha, có người phụ nữ ăn mặc sang trọng xuất hiện, nhận mình là em gái ruột thất lạc từ nhỏ của ông rồi đòi chia đôi mảnh đất h ư ơ ng hỏa

    Ngày giỗ cha, khói hương nghi ngút. Con cháu quây quần, lòng thành kính tưởng nhớ. Bỗng ngoài cổng vang lên tiếng động cơ xe sang. Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước vào, dáng vẻ đĩnh đạc, giọng dõng dạc:

    – “Tôi là em gái ruột thất lạc từ nhỏ của ông ấy – người đã khuất. Hôm nay tôi về nhận họ hàng, đồng thời xin chia đôi mảnh đất hương hỏa này.”

    Cả họ như chết lặng, rồi òa khóc. Người thì nắm tay, người thì nghẹn ngào gọi “cô, dì”. Bao nhiêu năm nay, họ đâu ngờ còn có máu mủ thất lạc. Không khí giỗ chạp bỗng ngập tràn nước mắt đoàn tụ.

    Thế nhưng, khi tất cả đang nghẹn ngào, bà mẹ – vợ của người đã khuất, nay tóc bạc phơ, run run đứng dậy. Bà rút từ trong rương gỗ ra một tập hồ sơ dày cộp, giọng lạc đi:

    – “Các con, các cháu, đừng vội mừng… sự thật trong đây… không giống như những gì mọi người nghĩ đâu.”

    Bà mở từng trang giấy, bàn tay run rẩy. Trong đó ghi rõ: người phụ nữ kia không phải em gái ruột, mà chính là… đứa con ngoài giá thú mà chồng bà từng giấu giếm, gửi người khác nuôi.

    Không khí im phăng phắc, rồi vỡ òa. Con cháu ngỡ ngàng, bà mẹ lặng lẽ khóc, nghẹn ngào:
    – “Cả đời này mẹ cắn răng chịu nhục để giữ thể diện cho dòng họ, nay mọi chuyện phơi bày… đất hương hỏa này, một nửa đúng là phải thuộc về nó…”

    Cả họ bàng hoàng. Từ niềm vui đoàn tụ biến thành cú sốc nặng nề: người mà họ vừa gọi là em, là dì… thực chất lại là con riêng của người đã khuất.

  • Chú rể 28 tuổi t ử v o n g vì suy gan cấp do ăn thịt gà, bác sĩ cảnh b á o 1 điều!

    Chú rể 28 tuổi t ử v o n g vì suy gan cấp do ăn thịt gà, bác sĩ cảnh b á o 1 điều!

    Chàng trai tử vong vì suy gan do ngộ độc thực phẩm.

    Ngày 17/5, tin tức về “người đàn ông 28 tuổi tử vong vì ngộ độc thực phẩm” đã trở thành chủ đề nóng và thu hút sự chú ý tại Trung Quốc. Theo tờ Red Star News, người đàn ông này tên Mã Mưu, đến từ tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc). Anh ấy 28 tuổi và ban đầu dự định kết hôn vào ngày 8/5. Trước đó, Mã Mưu đã phải nhập viện vì suy gan do ngộ độc thực phẩm. Thật không may, anh đã qua đời tại bệnh viện vào ngày 15/5.

    Hình ảnh Mã Mưu trong phòng chăm sóc đặc biệt trước khi qua đời

    Theo báo cáo, Mã Mưu bị sốt và đau đầu sau khi ăn một lượng lớn thịt gà bị nhiễm bệnh dịch tả và thịt gà để qua đêm tại nhà vào ngày 29/4. Anh đã tự uống kháng sinh amoxicillin, thuốc chống viêm ibuprofen và thuốc bắc Bản lan tướng cùng một số loại thuốc khác. Sau đó nhiệt độ cơ thể của anh trở lại bình thường nên bệnh nhân không quan tâm nữa.

    Không ngờ sau đó, anh bị chướng bụng, mệt mỏi toàn thân, bất tỉnh và được chẩn đoán mắc bệnh suy gan và bệnh não gan (hôn mê gan). Ngày 7/5, anh được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện và được truyền huyết tương một lượng lớn.

    Gia đình nghi ngờ rằng con gà được dùng trong bữa tối có thể chưa được nấu chín kỹ hoặc bị nhiễm bệnh, hoặc con gà có thể đã ăn phải thứ gì đó không tốt, dẫn đến ngộ độc.

    Triệu chứng điển hình của ngộ độc thực phẩm

    Ngộ độc thực phẩm thường biểu hiện bằng các triệu chứng ở hệ tiêu hóa, thường xuất hiện khoảng 1 giờ sau khi ăn thực phẩm hư hỏng hoặc độc hại, như đau bụng, buồn nôn, nôn, tiêu chảy… Đây là tín hiệu cảnh báo của cơ thể con người để từ chối thực phẩm độc hại. Ngộ độc thực phẩm nghiêm trọng có thể gây chóng mặt, đổ mồ hôi lạnh, suy nhược toàn thân và thậm chí ngất xỉu.

    Nếu bạn gặp các triệu chứng như buồn nôn, nôn hoặc tiêu chảy sau khi ăn, hãy ngừng ăn thực phẩm nghi ngờ bị hư hỏng hoặc có độc. Nhìn chung, ngộ độc thực phẩm sẽ tự khỏi.

    Khi các triệu chứng ngộ độc thực phẩm nhẹ, bạn có thể quan sát tại nhà, uống nước ấm để pha loãng độc tố và cố gắng ăn ít hơn ở bữa ăn tiếp theo để đường tiêu hóa được phục hồi. Nếu bạn bị chóng mặt, đổ mồ hôi lạnh hoặc thậm chí ngất xỉu do ngộ độc thực phẩm, hãy tìm kiếm sự chăm sóc y tế ngay lập tức.

    Mùa hè là mùa cao điểm của ngộ độc thực phẩm

    Mùa hè là mùa cao điểm của ngộ độc thực phẩm. Nhiệt độ cao và độ ẩm cao. Môi trường này rất thích hợp cho sự phát triển và sinh sản của các vi sinh vật như vi khuẩn và nấm mốc.

    Trên thực tế, để phòng ngừa các bệnh lây truyền qua thực phẩm, chỉ cần chúng ta tuân thủ năm nguyên tắc chính về an toàn thực phẩm: giữ vệ sinh, tách riêng thực phẩm sống và chín, nấu chín kỹ, sử dụng nhiệt độ an toàn, sử dụng nước và nguyên liệu an toàn, chúng ta sẽ không tạo cơ hội cho các tác nhân gây bệnh này phát triển.

    1. Nhận biết thực phẩm hư hỏng và ghi nhớ hai điểm

    – Nhìn vào màu sắc: Màu sắc của thực phẩm hư hỏng thường sẫm hơn thực phẩm tươi, chẳng hạn như đậu phụ có màu vàng, thịt dưa hấu sẫm màu, táo và các loại trái cây, rau củ khác có đốm nâu. Bạn cũng có thể quan sát màu sắc của thực phẩm khi nó còn tươi. Khi bạn nhận thấy sự thay đổi về màu sắc, bạn nên cân nhắc đến nguy cơ thực phẩm bị hỏng.

    – Ngửi mùi: Khi thực phẩm bị hỏng, nó thường mất đi mùi thơm ban đầu và phát ra mùi thối rữa khó chịu. Khi các thực phẩm như sữa, gạo và bánh mì hấp bị hỏng, chúng sẽ phát ra mùi chua.

    2. Mua thực phẩm ở mức độ vừa phải, đừng mua quá nhiều

    Ngộ độc thực phẩm thường xảy ra do ăn phải thực phẩm bị ôi thiu. Nhiệt độ phòng thường cao hơn vào mùa hè, vì vậy không nên mua quá nhiều thực phẩm cùng một lúc. Nên ăn trái cây và rau quả tươi càng sớm càng tốt.

    Trước khi ăn thực phẩm dự trữ, tốt nhất bạn nên kiểm tra xem màu sắc thực phẩm có bình thường không và ngửi xem có mùi gì lạ không. Nếu bạn thấy có điều gì bất thường, đừng ăn bừa bãi.

    p style=”-webkit-font-smoothing: antialiased; background-color: #d1e4dd; box-sizing: inherit; color: #28303d; font-family: “Libre Franklin”, sans-serif; font-size: 20px; line-height: 1.7; margin: 30px auto; max-width: 610px; overflow-wrap: break-word; padding: 0px;”>

    3. Bảo quản thực phẩm đúng cách trong tủ lạnh

    Nhiệt độ vào mùa hè cao hơn nên thực phẩm cần được bảo quản lạnh hoặc đông lạnh càng nhiều càng tốt. Thức ăn thừa nên được đậy kín bằng màng bọc thực phẩm và cho vào tủ lạnh. Nếu thực phẩm được đun sôi, sau đó để nguội, đậy kín và bảo quản trong tủ lạnh thì nguy cơ hư hỏng sẽ giảm đáng kể.

    4. Ngâm trước khi nấu và nấu cho đến khi món ăn chín

    Một số trường hợp ngộ độc thực phẩm là do thực phẩm bị nhiễm bẩn hoặc chứa độc tố, chẳng hạn như trái cây và rau quả có dư lượng thuốc trừ sâu, đậu chưa nấu chín, nấm độc…

    Nên gọt vỏ trái cây và rau củ càng nhiều càng tốt trước khi ăn, ngâm rau trong nước sạch trong một khoảng thời gian nhất định trước khi nấu, đun nóng và nấu chín hoàn toàn đậu, và không ăn nấm dại.

    5. Kiểm tra ngày hết hạn khi mua sắm và không mua những mặt hàng đã hết hạn

    Tất cả thực phẩm đóng gói do các công ty thông thường sản xuất đều có ngày sản xuất, thời hạn sử dụng và phương pháp bảo quản. Vui lòng kiểm tra cẩn thận khi mua hàng.

    Khi mua thực phẩm vào mùa hè có thời hạn sử dụng ngắn và cần phải bảo quản lạnh hoặc đông lạnh, hãy cố gắng chọn những sản phẩm gần với ngày sản xuất. Sau khi mở gói, hãy sử dụng càng sớm càng tốt và cố gắng dùng hết trước ngày hết hạn.

  • Tuần này tôi có chuyến công tác nước ngoài, em đi cùng nhé. Cần một thư ký hỗ trợ.

    Tuần này tôi có chuyến công tác nước ngoài, em đi cùng nhé. Cần một thư ký hỗ trợ.

    Vừa vào công ty được ba ngày, tôi đã được gọi lên phòng giám đốc. Anh ta – sếp mới của tôi – dáng cao, ánh mắt nghiêm nghị, giọng nói trầm khiến người nghe vừa nể vừa sợ.

    “Tuần này tôi có chuyến công tác nước ngoài, em đi cùng nhé. Cần một thư ký hỗ trợ.”

    Tôi chết lặng. Vừa mới thử việc, chưa kịp quen ai, giờ lại phải đi công tác nước ngoài một tuần – mà chỉ có hai người?

    Trong đầu tôi xoáy lên hàng loạt câu hỏi: Đi thì sao, không đi thì sao? Nếu từ chối, chắc tôi mất việc. Nhưng nếu đi… lỡ có chuyện gì, ai sẽ tin lời tôi?

    Tối đó tôi nằm trằn trọc, suy nghĩ đến tận khuya. Cuối cùng, tôi quyết định đi – vì sự nghiệp, vì niềm tin rằng không thể đánh giá ai chỉ bằng nỗi sợ mơ hồ của mình.

    Đêm trước ngày bay, sếp nhắn:

    “Mai tôi qua đón, đi cùng cho tiện. Sáng sớm taxi khó bắt.”

    Tôi chỉ “vâng” một tiếng. Sáng hôm sau, anh đến đúng giờ, xe anh sáng bóng, hương nước hoa nhè nhẹ lan ra trong không khí. Chuyến bay dài bốn tiếng, anh ngồi bên cạnh, thi thoảng hỏi han:

    “Em có hay bị say máy bay không?”
    “Không ạ.”

    Anh chỉ cười, không nói thêm gì.

    Đến nơi, chúng tôi làm thủ tục nhận phòng. Lúc cô lễ tân trao chìa khóa, tôi thoáng thấy chỉ có một thẻ phòng. Tôi hơi nhíu mày, nhưng vẫn nghĩ chắc là sẽ đưa thêm.

    Nhưng không. Khi bước vào thang máy, sếp khẽ nói:

    “Bên khách sạn họ nói nhầm, giờ full phòng rồi. Tối nay đành ở tạm, mai tôi sẽ xử lý.”

    Tim tôi đập thình thịch. Tôi cố giữ bình tĩnh, gật đầu rồi bước vào phòng. Anh lịch sự kéo vali sang một bên, nói:

    “Em tắm rửa nghỉ ngơi đi, tôi sẽ ngồi ngoài ban công làm việc.”

    Tôi chẳng biết nói gì, chỉ chui thẳng vào nhà tắm, khóa cửa. Nước chảy ào ào mà đầu óc tôi rối bời. Tôi ngồi trên nắp bồn cầu, tự hỏi: Có khi nào… anh ta cố ý?

    Thời gian trôi chậm rì rì. Một tiếng trôi qua. Ngoài kia im phăng phắc.

    Rồi đột nhiên – cốc cốc cốc.

    “Em xong chưa?” – giọng anh vang lên.

    Tôi nuốt nước bọt, mở cửa bước ra, sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất.

    Nhưng… phòng tối om, chỉ có ánh sáng lung linh của những ngọn nến. Trên bàn, một chiếc bánh nhỏ với dòng chữ nguệch ngoạc: Happy Birthday!

    Tôi đứng chết lặng.

    Sếp nhìn tôi, cười hiền:

    “Tôi tình cờ thấy trong hồ sơ hôm nay là sinh nhật em. Biết em xa nhà, xa bạn bè… nên muốn em đừng thấy cô đơn.”

    Tôi bối rối, tim đập loạn. Tất cả nỗi lo ban đầu tan biến, chỉ còn lại cảm giác ấm áp khó tả. Anh không hề vượt quá giới hạn, chỉ nhẹ nhàng đẩy chiếc ghế ra:

    “Ngồi đi, tiệc hai người, nhưng tôi hứa… chỉ có bánh và nến.”

    Tôi khẽ cười. Bên ngoài, thành phố xa lạ lung linh ánh đèn. Chuyến công tác mà tôi từng sợ hãi bỗng hóa thành một kỷ niệm mà suốt đời tôi không thể nào quên.

  • Giặt h ỏ ng chiếc áo hàng hiệu giá 20 triệu của mẹ chồng, bà t á t tôi lia lịa tận 10 cái

    Giặt h ỏ ng chiếc áo hàng hiệu giá 20 triệu của mẹ chồng, bà t á t tôi lia lịa tận 10 cái

    Chiếc áo sơ mi hàng hiệu 20 triệu, tôi không biết. Chỉ là khi cầm giặt máy, tôi sơ ý không nhìn nhãn. Vải co lại, màu nhạt đi, chiếc áo mất dáng. Tôi đã định xin lỗi và bù bằng tiền tiết kiệm, nhưng chưa kịp nói, mẹ chồng đã gào lên:

    – Đồ đàn bà vụng về! Cái áo 20 triệu của tao, mày hủy hoại rồi!

    Bà lao tới, nắm tóc tôi giật ngược, tát liên tiếp. Một cái, hai cái… đến mười cái. Tai tôi ù đi, mắt hoa lên, tóc rối tung.

    Tôi quay sang cầu cứu chồng. Anh đứng ngay đó, khoanh tay, mắt lạnh tanh. Không một lời can ngăn. Cảnh tượng ấy mới đau hơn cả những cái tát. Tôi hiểu: người từng thề “sẽ bảo vệ em cả đời” giờ chỉ là một cái bóng câm lặng.

    Hàng xóm lố nhố ngoài cổng, xì xào: “Con dâu bị đánh, chồng cũng chẳng bênh.” Tôi nuốt nước mắt, cố đứng vững.

    Và đúng lúc ấy – cửa lớn bật mở.

    Một đoàn xe đen bóng lao vào sân. Người đàn ông tóc bạc, dáng vẫn hiên ngang, bước xuống. Không ai khác chính là ông ngoại tôi – cựu quân nhân, người mà cả họ hàng kính nể. Sau lưng ông là mấy người thuộc hạ áo vest chỉnh tề.

    Ông nhìn tôi, tóc rối, mặt sưng húp, môi rớm máu. Mắt ông thoáng run nhưng giọng thì thép lạnh:

    – Ai… dám động vào cháu tôi?

    Cả nhà chồng sững sờ. Mẹ chồng vẫn chưa kịp phản ứng, ông đã quát lớn:

    – Mười cái tát này, bà tự cho mình quyền gì?

    Bà lắp bắp:
    – Nó… nó làm hỏng áo của tôi…

    Ông cười nhạt:
    – Áo 20 triệu? Bà muốn, tôi mua cho mười cái. Nhưng mặt cháu tôi ai trả lại được?

    Không khí nặng nề như sắp vỡ tung. Ông ra hiệu, một người thuộc hạ đặt ngay trên bàn chiếc vali. Nắp bật mở – bên trong xếp đầy tiền mới tinh.

    – Đây là 200 triệu. Gấp mười lần cái áo bà tiếc. Xem như cháu tôi “bồi thường”. – Ông dằn mạnh nắp vali. – Còn mười cái tát kia, bà chuẩn bị nhận quả báo đi.

    Mẹ chồng tái mét, nhìn chồng, nhìn con trai. Nhưng chồng tôi vẫn im lặng như cũ. Lúc này, im lặng không còn là hèn, mà thành đồng lõa.

    Ông ngoại tiến lại gần tôi, khoác áo cho tôi, dìu ra cửa. Trước khi đi, ông quay lại, nhìn thẳng vào chồng tôi:

    – Thằng trai không biết bảo vệ vợ, thì không xứng gọi là đàn ông. Hôn nhân này, cháu tôi không cần nữa.

    Nói rồi, ông ra lệnh:
    – Người của tôi, thu dọn hết đồ của cháu tôi. Từ nay, nó không còn liên quan gì đến cái nhà này.

    Mấy người đàn ông áo vest lập tức lên lầu, chỉ một lát sau đã khiêng xuống hết hành lý của tôi. Cả nhà chồng bàng hoàng, không dám cản.

    Tôi ngoái lại nhìn chồng lần cuối. Anh ta đứng chết lặng, đôi môi mấp máy nhưng không thốt ra nổi một lời. Tôi hiểu, sự im lặng ấy là câu trả lời dứt khoát.

    Xe lăn bánh rời đi, mưa bất ngờ trút xuống, cuốn sạch tiếng xì xào của hàng xóm. Tôi ngồi trong xe, ôm lấy bàn tay nhăn nheo nhưng ấm áp của ông ngoại. Ông chỉ nói một câu:

    – Từ nay, con phải sống ngẩng cao đầu. Không ai được phép hạ nhục con thêm lần nào nữa.

    Tôi gật đầu, nước mắt trào ra, nhưng là nước mắt của sự giải thoát.

    Câu chuyện sau đó lan khắp Facebook. Người ta chia sẻ: “Một người chồng im lặng trước mười cái tát còn đáng sợ hơn cả bà mẹ chồng độc đoán.” Ai cũng bảo tôi may mắn vì còn có một người ông đủ mạnh mẽ để cho cả thế giới thấy: Tôi không hề đơn độc.

    Và từ giây phút ấy, tôi biết: cuộc hôn nhân này đã chấm hết, nhưng cuộc đời tôi vừa mở ra một trang mới – trang mà tôi sẽ không bao giờ phải ăn những cái tát vô lý thêm một lần nào nữa.