Danh mục: Chưa phân loại

  • Tôi lái xe đưa chồng ra sân bay để đi công tác. Ngay khi anh ấy xuống xe, con trai 5 tuổi thì thầm với tôi “Mẹ ơi… con thấy bố…” Tôi lập tức tấp xe vào lề đường và chạy vào sân bay và rồi không dám tin vào mắt mình…

    Tôi lái xe đưa chồng ra sân bay để đi công tác. Ngay khi anh ấy xuống xe, con trai 5 tuổi thì thầm với tôi “Mẹ ơi… con thấy bố…” Tôi lập tức tấp xe vào lề đường và chạy vào sân bay và rồi không dám tin vào mắt mình…

    Sáng hôm đó, tôi lái xe đưa Hoàng — chồng tôi — ra sân bay để đi công tác ba ngày.

    Con trai tôi, bé Nam, 5 tuổi, ngồi ghế sau ôm balô khủng long, vừa ngủ gật vừa lẩm bẩm hát mấy câu vu vơ. Trời còn sớm, đường vắng, mọi thứ bình thường đến mức tôi không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra.

    Xe vừa dừng ở làn trả khách, Hoàng mở cửa, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Nam:

    “Ở nhà ngoan nhé con trai, bố về sẽ mua lego.”

    Nam không cười.
    Con chỉ nhìn bố chằm chằm.

    Hoàng kéo vali đi được vài bước thì Nam bỗng níu tay áo tôi, thì thầm, giọng rất nhỏ:

    “Mẹ ơi… con thấy bố…”

    Tôi quay xuống:

    “Con thấy bố làm sao?”

    Nam lắc đầu, mắt tròn xoe, giọng run run:

    “Con thấy bố đi cùng cô hôm trước… cô hay đến nhà mình lúc bố bảo con vào phòng.”

    Tim tôi đập hụt một nhịp.

    Tôi nhìn qua kính chắn gió. Hoàng đang đứng ở cửa sảnh, điện thoại áp sát tai, vẻ mặt căng thẳng.

    “Mẹ ơi… bố không đi công tác đâu,”
    Nam nói tiếp, giọng ngây thơ nhưng dứt khoát,
    “Con thấy vé của bố… không phải vé máy bay.”

    Tôi tấp xe vào lề không suy nghĩ.

    “Ngồi yên trong xe, khóa cửa lại, nghe chưa?”
    Tôi nói, giọng mình còn run hơn con.

    Tôi chạy vào sân bay.

    Giữa sảnh đông người, tôi nhìn thấy Hoàng rất nhanh. Anh đứng cạnh một người phụ nữ mặc váy xanh nhạt, tóc buộc thấp.

     Là Thảo — cô “đồng nghiệp” thường xuyên ghé nhà tôi lúc tôi đi làm về muộn.

    Hai người đứng sát nhau.
    Thảo đưa cho Hoàng một tập giấy.
    Không phải hộ chiếu.

    Là giấy ra vào khoa sản của một bệnh viện tư, tên Hoàng in rõ ràng.

    Tôi đứng chết lặng.

    Chưa kịp định thần, tôi thấy Thảo đặt tay lên bụng, mỉm cười.

    Hoàng cúi xuống, đặt tay lên đó, giọng trầm thấp:

    “Anh chỉ vào làm thủ tục cho em thôi.
    Chiều anh sẽ về.”

    Tôi nghe không sót một chữ.

    Chân tôi như đóng băng xuống nền đá lạnh.

    Hoàng quay người — và nhìn thấy tôi.

    Mặt anh tái mét.

    “Em… em làm gì ở đây?”

    Tôi không gào.
    Không khóc.

    Tôi chỉ giơ điện thoại lên, bật ghi âm.
    Rồi nói chậm rãi:

    “Con mình năm tuổi.
    Nhưng nó nhìn thấy những điều anh nghĩ không ai thấy.”

    Tôi quay lưng đi, từng bước nặng như đeo đá.

    Ngoài xe, Nam ngồi ngoan trong ghế, nhìn tôi bằng đôi mắt rất to.

    “Mẹ ơi… con nói đúng không?”

    Tôi cúi xuống ôm con thật chặt:

    “Ừ. Con đúng rồi.”

    Chuyến “công tác” của Hoàng hôm đó không cất cánh.

    Nhưng cuộc hôn nhân của tôi…
    đã hạ cánh từ khoảnh khắc con trai lên tiếng.

  • Tôi mua một căn biệt thự ở ven biển 9 tỷ cho bố mẹ chồng dưỡng già, nhưng ngày 2 vợ chồng tôi chuyển đến ở cùng ông bà, mẹ chồng tôi lật mặt tuyên bố đây là nhà bà và sẽ để cho con trai út, không nói không rằng tôi lao thẳng đến tủ hồ sơ rồi cầm ra..

    Tôi mua một căn biệt thự ở ven biển 9 tỷ cho bố mẹ chồng dưỡng già, nhưng ngày 2 vợ chồng tôi chuyển đến ở cùng ông bà, mẹ chồng tôi lật mặt tuyên bố đây là nhà bà và sẽ để cho con trai út, không nói không rằng tôi lao thẳng đến tủ hồ sơ rồi cầm ra..

    Tôi mua căn biệt thự ven biển giá 9 tỷ khi vừa tròn ba mươi lăm tuổi.

    Tiền của tôi.
    Hợp đồng đứng tên tôi.
    Lý do rất đơn giản: bố mẹ chồng già rồi, tôi muốn ông bà có nơi dưỡng già yên tĩnh, sáng nghe sóng biển, tối đi bộ hít gió.

    Ngày nhận nhà, mẹ chồng tôi cười hiền lắm.
    Bà nắm tay tôi, nói trước mặt họ hàng:

    “Con dâu như con gái ruột. Sau này mẹ già, nhờ cả vào con.”

    Tôi tin.
    Tin đến mức không hề đề phòng.

    Ngày thứ hai, vợ chồng tôi chuyển đồ đến ở cùng ông bà cho tiện chăm sóc.

    Buổi trưa hôm đó, khi tôi còn đang sắp bát đũa trong bếp, mẹ chồng gọi tôi ra phòng khách. Giọng bà khác hẳn hôm trước — lạnh và sắc.

    Bà chỉ tay quanh căn nhà:

    “Nhà này từ giờ là nhà của mẹ.”

    Tôi khựng lại.

    “Mẹ nói sao ạ?”

    Bà ngồi thẳng lưng, nói rành rọt từng chữ:

    “Nhà này mẹ sẽ để lại cho thằng út.
    Vợ chồng con ở nhờ thì ở, không thì dọn đi.”

    Căn phòng im phăng phắc.

    Chồng tôi đứng cạnh, mặt tái đi, nhưng không nói một lời.

    Mẹ chồng tôi tiếp tục, giọng như ban phát:

    “Con dâu thì cũng là người ngoài.
    Của cải trong nhà phải để cho con trai ruột.”

    Tôi nhìn chồng.
    Anh cúi đầu.

    Ngay khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra:
     Họ đã tính sẵn cả rồi.

    Tôi không cãi.
    Không khóc.
    Không hỏi vì sao.

    Tôi quay người, đi thẳng đến tủ hồ sơ trong phòng làm việc.

    Tất cả mọi người nhìn theo, không hiểu tôi định làm gì.

    Tôi mở tủ, lấy ra một xấp giấy, quay lại phòng khách, đặt bộp xuống bàn kính.

    “Con xin phép nói rõ một lần.”

    Tôi rút tờ đầu tiên.

    “Đây là hợp đồng mua bán.
    Người ký: tôi.”

    Tờ thứ hai.

    “Đây là sổ hồng.
    Tên duy nhất trên đó: tên tôi.”

    Tờ thứ ba.

    “Đây là sao kê chuyển khoản 9 tỷ, từ tài khoản cá nhân của tôi.”

    Mẹ chồng tôi đứng bật dậy:

    “Cô… cô hỗn!”

    Tôi nhìn thẳng vào bà, giọng bình tĩnh đến lạ:

    “Con mua nhà cho bố mẹ ở nhờ, không phải để bị đuổi khỏi chính tài sản của mình.”

    Tôi quay sang chồng:

    “Anh im lặng, nghĩa là anh đồng ý với mẹ anh.”

    Anh lắp bắp:

    “Anh… anh chỉ nghĩ là người nhà nói với nhau…”

    Tôi cười.
    Một nụ cười không còn cảm xúc.

    “Người nhà không ai đi chiếm tài sản của nhau.”

    Tôi gom lại hồ sơ, nói tiếp:

    “Con cho bố mẹ ở lại đây trọn đời, nếu tôn trọng ranh giới.
    Còn nếu coi đây là nhà của mẹ…”

    Tôi ngừng lại một nhịp.

    “…thì ngày mai, con sẽ làm thủ tục yêu cầu bàn giao lại nhà.”

    Mẹ chồng tôi ngồi phịch xuống ghế.
    Không còn lời nào.

    Cậu con trai út — người được ‘hứa cho nhà’ — đứng chết trân.

    Tôi quay người lên phòng, đóng cửa lại.

    Buổi tối hôm đó, biển vẫn êm.
    Sóng vẫn vỗ.

    Chỉ có những toan tính vừa bị lật trần là không còn chỗ đứng.

     Tôi học được một điều rất đắt giá:

    Có những thứ bạn cho đi bằng lòng tốt…
    nhưng chỉ giấy tờ pháp lý mới bảo vệ được bạn trước lòng tham.

  • Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50 triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉa mai, không còn soi mói, mà là… ra lệnh.

    Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50 triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉa mai, không còn soi mói, mà là… ra lệnh.

    Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50 triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉa mai, không còn soi mói, mà là… ra lệnh.

    Bà gọi chồng tôi ra nói thẳng:

    “Vợ mày kiếm được thế thì nuôi thêm vài miệng ăn có sao. Máu mủ ruột rà cả.”

    Và thế là ba người em chú từ ngoài trang trại được đưa về.

    Hai trai một gái. Đã lớn, khỏe mạnh, nhưng quen sống kiểu ăn sẵn – ngủ kỹ – sai phụ nữ trong nhà.

    Từ ngày họ về, tôi thành người giúp việc không công.

    Sáng dậy nấu ăn.
    Trưa đi làm về vẫn phải dọn mâm.
    Tối giặt đồ, rửa bát cho cả nhà.

    Một lần tôi mệt, chưa kịp dọn mâm, mẹ chồng đập đũa xuống bàn:

    “Cô kiếm được tiền thì phải biết phục vụ họ. Không thì tiền nhiều để làm gì?”

    Chồng tôi im lặng.

    Tối hôm đó, tôi không cãi.
    Không khóc.
    Không phản ứng.

    Tôi chỉ âm thầm lên kế hoạch.

    Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm một ngày, nói là đau bụng. Mẹ chồng hậm hực nhưng vẫn để tôi ở nhà… phục vụ đủ ba bữa.

    Bữa trưa, tôi nấu đầy mâm.
    Bữa tối, còn nấu sang hơn thường ngày.

    Họ ăn rất ngon.
    Mẹ chồng còn cười mãn nguyện:

    “Thấy chưa, con dâu kiếm tiền là phải thế.”

    Ăn xong, tôi nhẹ nhàng nói:
    “Con vừa ký hợp đồng mới, người ta yêu cầu xác nhận tình trạng cư trú trong nhà để chuyển lương.”

    Mẹ chồng sáng mắt:
    “Xác nhận đi, ký hết cho chúng nó ở đây lâu dài.”

    Tôi gật đầu, lấy xấp giấy ra.

    Nhưng không phải hợp đồng.

    Đó là đơn đăng ký tạm trú – kèm cam kết chi trả sinh hoạt – chia đều thu nhập hộ gia đình, theo đúng quy định công ty tôi yêu cầu khi có người ăn theo.

    Tôi nói rất bình thản:
    “Lương con 50 triệu.
    Chia đều 5 người trong nhà.
    Mỗi người 10 triệu.
    Ai cũng phải đóng góp lại tiền ăn, điện nước, sinh hoạt.”

    Ba người em chú đứng sững.

    Một người lắp bắp:
    “Ủa… tụi em tưởng chị nuôi tụi em chứ?”

    Tôi cười nhẹ:
    “Con nuôi được mẹ.
    Chứ không nuôi nổi người lớn khỏe mạnh.”

    Mẹ chồng đổi sắc mặt, quát:
    “Cô giở trò gì vậy?”

    Tôi nhìn thẳng vào bà, lần đầu tiên không né:

    “Con kiếm tiền, nhưng không mua được quyền làm nô lệ.”

    Chưa đầy một ngày sau, chuyện không thể ngờ xảy ra.

    Ba người em chú xách đồ bỏ về trang trại.

    Mẹ chồng gọi điện khắp nơi kể tôi “bất hiếu”.

     

    Nhưng khi hàng xóm hỏi: “Sao con dâu không nuôi?”
    Bà không nói được câu nào.

    Tối đó, lần đầu tiên trong nhà, không ai dám sai tôi.

    Còn chồng tôi… lặng lẽ đưa cho tôi ly nước, nói rất nhỏ:
    “Anh xin lỗi… giờ anh mới hiểu.”

    Có những người chỉ tôn trọng bạn

    khi bạn cho họ thấy: tiền bạn kiếm được không phải để họ ngồi lên đầu.

  • Được mai mối cho anh chồng U50 nhưng tôi vẫn có đêm tân hôn nồng nhiệt, tới gần sáng thì choàng tỉnh vì tiếng hét của mẹ chồng

    Được mai mối cho anh chồng U50 nhưng tôi vẫn có đêm tân hôn nồng nhiệt, tới gần sáng thì choàng tỉnh vì tiếng hét của mẹ chồng

    Sau đêm tân hôn mặn nồng ấy tôi mới bàng hoàng nhận ra cuộc sống những ngày tháng tới sẽ chẳng dễ dàng…

    Tôi và Phong được mai mối rồi đi tới hôn nhân. Nói thật, nếu không phải vì điều kiện của gia đình anh thì tôi cũng chẳng nhắm mắt đưa chân mà lên xe hoa lần nữa đâu. Phần vì Phong đã 46 – vẻ ngoài lại còn già hơn tuổi nữa nên không khiến tôi rung động. Rồi anh lại rất ít nói, khô khan, nhút nhát, bảo sao tới tuổi đó mà vẫn sống cùng mẹ, đưa lương cho mẹ. Quan trọng nhất, tôi cũng là gái 1 lần chồng, có con 6 tuổi rồi, đi bước nữa tôi chỉ lo thằng bé không được yêu thương. Song cứ nghĩ tới lương của Phong rồi mấy căn biệt thự ngoài phố nhà anh, tôi lại đắn đo…

    Cho tới một lần nọ, mẹ Phong trực tiếp gọi tôi tới nhà. Bà hỏi tôi lý do vì sao vẫn không chấp nhận lời cầu hôn của Phong (sau 3 lần đi cà phê, nhắn tin nhiều ngày thì Phong bảo muốn cưới tôi. Nhưng tôi thấy khá đường đột và không có tình cảm nên mới bảo cho thêm thời gian. Không ngờ anh đem kể hết với mẹ, còn nói tôi không đồng ý).

    Tôi hơi lúng túng, rồi cũng thật thà chia sẻ: “Cháu thấy mới quen nhau được 2 tháng, quá sớm để tính tới chuyện cưới xin ạ. Cháu cũng nói với anh Phong rồi, cháu muốn có thêm 1 chút thời gian suy nghĩ cũng như vun đắp tình cảm”.

    “Cháu vun đắp tới khi nào? Nếu có tình cảm rồi thì cưới xong vun cũng được, còn không cháu cứ câu giờ thế mất thời gian của đôi bên. Bác nói thẳng nhá, con trai bác có tuổi rồi, chẳng trẻ trung gì nữa để mấy đứa con gái như cháu đòi thêm thời gian. Còn cháu cũng chả trẻ đâu, ngoài 30 rồi đó, còn có tướng sát phu, không cưới đi khéo chỉ có mấy ông già hơn tới hỏi thôi” – Mẹ Phong phũ phàng nói.

    Tôi cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, chỉ muốn đứng dậy luôn rồi bỏ về. Tôi 32, nhưng tôi được đánh giá trẻ trung so với tuổi. Nếu không phải vì chồng mất sớm, mọi người nói tôi sát phu có lẽ tôi cũng sớm tái giá rồi.

    Tuy nhiên, mẹ Phong cũng khá tinh ý, nhận thấy tay tôi nắm chặt, mặt đỏ phừng phừng vì tức cũng nhanh chóng đưa ra hành động xoa dịu: “Bác nói vậy thôi chứ bác thấy cháu xinh xắn, trẻ trung mới nhờ người mai mối chứ. Cháu còn đắn đo gì không biết, về làm dâu nhà này sẽ được sang tên ngay một lô đất gần tỷ. Con trai cháu bác cũng sẽ coi như cháu nội, chuyển sang học trường tư ngay. Cháu nghĩ đi, chả thiệt thòi gì cả. Thằng Phong tuy hơi nhiều tuổi và không mấy điển trai, nhưng nó chưa từng có vợ, không vướng bận con cái. So với mấy ông góa vợ tán tỉnh cháu thì điều kiện của thằng Phong không phải quá tốt à?”

    Câu nói ấy của mẹ Phong thật sự làm tôi thay đổi. Tôi gật đầu đồng ý. Đám cưới sau đó được gia đình nhà trai lo mọi chi phí tổ chức ở khách sạn sang, bà cho tôi 1 lô đất thật, dù trong ngõ nhưng giá trị cũng không rẻ.

    (Ảnh minh họa)

    Rồi cưới xin cũng xong xuôi, đêm tân hôn hôm ấy lại khiến tôi không thể quên. Như đã nói, vì tôi vốn không có cảm tình với Phong nên không hề vượt giới hạn. Thậm chí, ngay cả ôm, hôn chúng tôi cũng chưa từng. Trên sân khấu đám cưới khi MC nói hôn, đó là lần đầu của tôi và Phong. Song tới lúc “động phòng”, nhìn Phong nằm vật ra vì say, tôi lại nghĩ chả lẽ hôn nhân mình lại thế này? Hôm nay thế, mai này cũng thế? Tôi lấy chồng chỉ vì tiền thôi sao?

    Dù sao, tôi cũng đã thiếu vắng hơi chồng vài năm nay, giờ có một người đàn ông nằm cạnh liền quyết định chủ động. Sau 1 hồi, Phong cũng quay sang đáp lại thật. Hôm ấy, hai chúng tôi đã có một đêm tân hôn nồng nhiệt. Sau đó, chúng tôi ngủ thiếp đi.

    Thế nhưng, tới khoảng tờ mờ sáng, đang say giấc nồng thì tôi choàng tỉnh vì 1 tiếng hét thất thanh. Tôi mở mắt, mẹ chồng đang đứng trước cửa. Bà nhìn hai chúng tôi không mảnh vải che thân rồi phản ứng thái kém tinh tế như vậy.

    Nhưng bất ngờ hơn, Phong lại bối rối như 1 đứa trẻ làm sai điều gì. Còn tôi, quấn tạm chăn vào nhưng chẳng hiểu chuyện gì. Tôi còn thấy bực vì mẹ chồng quá tùy tiện. Nhưng bà lại mắng tôi sa sả: “Tôi cưới cô về để chăm con tôi, không phải hành nó. Nó sức khỏe yếu, không được ra gió, không được quá sức, cô xem, tối qua nó đã uống say như thế mà cô còn bắt nó phục vụ? Cô thiếu hơi đàn ông tới vậy à?”

    Tôi choáng váng thật sự. Tôi cố giải thích nhưng mẹ chồng chỉ nhẹ nhàng bảo Phong đi tắm, thay đồ và sang phòng khác mà nghỉ ngơi. Còn tôi, bà lườm nguýt, trước khi rời đi còn nói: “Nhẹ nhàng với cục vàng của tôi thôi, đợi khi có bầu thì đừng động vào nó!”.

    Tận vài ngày sau, khi hai vợ chồng cùng nằm trên giường, Phong có cảm tình với tôi hơn, anh mới chia sẻ rằng anh bị bệnh khá nặng, nên sức khỏe yếu. Rồi thì mẹ coi anh như trẻ con nên bao bọc quá đà, hẹn hò vài người trước kia nhưng bà cũng luôn dặn không được hôn và Phong nghe lời. Đêm tân hôn là lần đầu tiên của Phong…

    Tôi rất bất ngờ, nhưng đoán rằng hôn nhân mai này của mình sẽ rất khó khăn với bà mẹ chồng quái thai, thích can thiệp vào cuộc sống của các con, còn chồng thì sợ mẹ 1 phép dù đã U50. Không biết lựa chọn của tôi có đúng không nữa, liệu tôi có bị bà làm khó để giao lại mảnh đất kia không?

  • Ông bà ngoại mừng đầy tháng cháu 30triệu nhưng bà nội lại bế cháu vào phòng lén lút làm điều tồitệ này

    Ông bà ngoại mừng đầy tháng cháu 30triệu nhưng bà nội lại bế cháu vào phòng lén lút làm điều tồitệ này

    Tôi lấy phong bì đỏ của con trai mở ra xem thì chỉ thấy có 10 triệu đồng nhưng rõ ràng mẹ đẻ đã nói nhỏ với tôi trước khi về số tiền đó là 30 triệu.

    Tôi lớn lên trong một gia đình khá giả, nhà có ba anh chị em. Bố mẹ tôi luôn yêu thương và đối xử công bằng với chúng tôi. Bản thân chúng tôi cũng là những đứa con ngoan ngoãn, hiếu thảo với bố mẹ.

    arrow_forward_ios

    Xem thêm

    Khi đến tuổi lấy chồng, tôi chọn kết hôn với một chàng trai nghèo, là chồng của tôi hiện tại. Ban đầu bố mẹ tôi phản đối vì họ muốn tôi lấy một người đàn ông giàu có để sau này có cuộc sống sung túc, không phải lo lắng về tiền bạc.

    Nhưng tôi nghĩ tiền bạc không quan trọng bằng tình yêu chân thành và sự thấu hiểu nhau, tôi trước sau quyết tâm chỉ lấy người mình yêu và cuối cùng bố mẹ tôi cũng đành miễn cưỡng đồng ý, chiều theo ý tôi.

    Trước đám cưới, bố mẹ chuẩn bị cho tôi rất nhiều thứ để tôi có một cuộc sống thoải mái nhất có thể. Bố mẹ có vài căn nhà đủ cho mỗi đứa con một căn nên khi cưới, tôi cũng có phần.

    Không những thế, sau khi kết hôn, mẹ tôi còn thường xuyên đến thăm và cho tôi tiền. Tôi rất cảm động trước sự quan tâm của bố mẹ và tôi hiểu rằng trên thế gian này người tốt nhất vẫn luôn là bố mẹ.

    Thế nhưng, khác hẳn với bố mẹ đẻ, mẹ chồng lại đối xử với tôi rất tệ bạc, vì không thích tôi nên bà hay tìm cách gây sự, nói xấu hoặc soi mói tôi từ những điều vụn vặt nhất, sẵn sàng làm tôi bẽ mặt trước người khác.

    Tôi cũng không ưa mẹ chồng, nhưng bà đã dọn đến ở với chúng tôi nên tôi đành phải chịu đựng.

    Sau này, khi tôi mang bầu, mẹ chồng không hề có chút quan tâm đến tôi chứ đừng nói đến đỡ đần việc nhà. Kể cả khi bầu to mệt mỏi, tôi vẫn phải cáng đáng rất nhiều việc mỗi ngày vì mẹ chồng cho rằng phải vận động thì mới dễ đẻ.

    Thậm chí bà còn nghĩ ra đủ cách để khiến tôi bận rộn hơn trong khi bà chỉ nằm dài xem điện thoại cả ngày.

    Tôi có cảm giác như bà sẽ không chịu được nếu thấy tôi nhàn rỗi hay có thời gian thư giãn, vậy nên bà cứ liên tục hành con dâu.

    Vì sự hòa thuận của gia đình, tôi vẫn luôn nín nhịn mà nghe lời bà chứ không bao giờ dám bắt bẻ hay tâm sự, than thở với chồng.

    Dù vậy, sâu trong thâm tâm tôi cũng rất bất bình và bức xúc với mẹ chồng quá đáng.

    Một lần khi tôi sắp đến ngày dự sinh thì có anh chị bên nhà chồng sang chơi và ở lại ăn tối, mẹ chồng vẫn bắt tôi đi chợ, nấu nướng. Tôi nói với mẹ chồng rằng tôi mệt, còn sắp sinh nên không muốn đi lại nhiều vì có thể chuyển dạ bất cứ lúc nào.

    Kết quả là tôi bị mẹ chồng mắng, bà còn nói rằng tôi keo kiệt không muốn bỏ tiền ra chiêu đãi gia đình bên chồng.

    Bất lực, tôi đành cắn răng chịu đựng và đi mua đồ ăn, nấu nướng. Khi đang nấu được nửa chừng, tôi đột nhiên cảm thấy khó chịu, liền gọi mẹ chồng cầu giúp đỡ nhưng bà lờ đi như không nghe thấy.

    Một lúc sau thì tôi bất ngờ vỡ ối, lại đau bụng nên sợ hãi ngồi bệt xuống đất và la hét. Mẹ chồng nghe thấy vẫn không vào vì bà nghĩ tôi giả vờ, mãi sau chị chồng vào kiểm tra, thấy tình trạng tôi như thế mặt chị tái mét, hốt hoảng gọi xe cấp cứu đưa tôi vào viện.

    mắn mọi chuyện vẫn chưa quá muộn và tôi đã vượt cạn an toàn.

    Sau khi sinh con, tôi rất bất bình với mẹ chồng và thề rằng từ giờ cũng sẽ không quan tâm đến bà, cũng không nghe lời bà vô điều kiện nữa vì tôi thấy mình càng nhún nhường thì bà càng không coi trọng mình.

    Sau ba ngày trong bệnh viện, tôi về nhà ở cữ nhưng mẹ chồng vẫn không muốn vướng bận, bà tỏ ra không có trách nhiệm và nghĩa vụ gì với con dâu và cháu nội mà còn kiếm cớ đi du lịch, đi chơi.

    Thời gian đó tôi đã rất tức giận và phải thuê người chăm sóc. Điều tôi buồn nhất là chồng tôi biết rõ mẹ cố tình nhưng anh vẫn không nói gì, cũng không trách móc bà nửa câu.

    Bố mẹ tôi cũng rất buồn khi thấy tôi than thở và thường đến an ủi tôi hơn.

    Khi con tôi đầy tháng, chúng tôi làm cơm cúng, cha mẹ tôi cũng đến dự và ăn tối. Khi đó, bố mẹ tôi cho con trai tôi một phong bao 30 triệu với mong muốn cả tôi và con đều khỏe mạnh.

    Lúc đó, chiếc phong bì đỏ được để trong chăn bông của con trai tôi.

     

    Mẹ chồng tôi thấy ông bà ngoại cho cháu phong bao thì vội ôm cháu rồi bế thẳng vào phòng. Vào thời điểm đó, tôi không để ý nhiều về chiếc phong bì, tưởng bà có việc gì nên bế cháu theo thôi.

    Một lúc sau bà bế con trai tôi ra, trao lại cho tôi làm tôi bối rối, không biết mẹ chồng có ý gì nhưng tôi chỉ im lặng.

    Đêm hôm đó, tôi lấy phong bì đỏ của con trai mở ra xem thì chỉ thấy có 10 triệu đồng nhưng rõ ràng mẹ đẻ đã nói nhỏ với tôi trước khi về số tiền đó là 30 triệu.

    Lúc bấy giờ tôi mới nhớ lại hành động của mẹ chồng lúc trước, tôi đoán chắc số tiền đó đã bị mẹ chồng lấy mất nên đã tìm bà để chất vấn.

    Trước áp lực của tôi, cuối cùng bà cũng phải thừa nhận nhưng vẫn bao biện: “Đó là cháu tôi, tôi có quyền lấy số tiền đó để góp cho con trai út làm ăn, vì nó đang rất cần, tôi phải giúp nó”.

    Câu nói của mẹ chồng khiến tôi rất tức giận nên đã xảy ra tranh cãi với bà.

    Tôi cũng đã nói với chồng về chuyện đó nhưng anh bỏ ngoài tai, vẫn lờ đi như bao lần khác.

    Tôi không còn muốn nhún nhường nữa nên đã cảnh báo rằng tôi sẽ đệ đơn ly hôn và đuổi mẹ con họ ra ngoài, vì nhà là của tôi.

     

    Tôi cảm thấy khinh thường và rất ác cảm với họ nên chẳng thiết tha gì nữa, nếu họ tiếp tục quá đáng thì tôi chắc chắn sẽ không chịu đựng nữa.

  • Người đàn ông bị đ::âm t::ử v::ong tại nhà riêng: Ca:mera hé l:ộ nạn nhân cầm điếu cày đ::ánh vợ

    Người đàn ông bị đ::âm t::ử v::ong tại nhà riêng: Ca:mera hé l:ộ nạn nhân cầm điếu cày đ::ánh vợ

    Trước khi xảy ra sự việc, hai bên đã phát sinh tranh cãi. Người đàn ông đã nổi nóng, cầm điếu cày đập liên tục vào lưng người phụ nữ.

    Chuyên trang Đời sống & Pháp luật ngày 26/12/2025 đưa tin: “Người đàn ông bị đâm t:ử v:ong tại nhà riêng: Camera hé lộ nạn nhân cầm điếu cày đánh vợ”, nội dung như sau:

    Tối 25/12, mạng xã hội lan truyền thông tin cùng hình ảnh người đàn ông bị đâm t:ử v:ong tại nhà riêng. Người đâm được cho là vợ của nạn nhân. Sáng 26/12, chia sẻ trên Báo Sức khỏe và Đời sống, lãnh đạo UBND xã Lâm Giang (tỉnh Lào Cai) xác nhận, khoảng 21h ngày 25/12, chính quyền địa phương nhận tin báo về việc một người đàn ông t:ử v:ong tại nhà riêng. Trên thi thể nạn nhân có nhiều thương tích, nghi do bị đâm.

    Lãnh đạo UBND xã Lâm Giang thông tin thêm trên VietNamnet, nạn nhân thường xuyên tụ tập rượu chè và cờ bạc. Nguyên nhân vụ việc bước đầu được nhận định xuất phát từ mâu thuẫn vợ chồng. Cơ quan công an đã phong tỏa hiện trường ngay trong đêm để khám nghiệm.

    Trong sáng nay 26/12, đoạn camera an ninh ghi lại diễn biến sự việc cũng đang nhận được nhiều sự chú ý của dư luận. Trước khi xảy ra vụ đâm, người đàn ông và người phụ nữ phát sinh mâu thuẫn. Người đàn ông nổi nóng, đứng bật dậy, cầm điếu cày đập liên tục vào lưng người phụ nữ.

    Người đàn ông bị đâm tử vong tại nhà riêng: Camera hé lộ nạn nhân cầm điếu cày đánh vợ- Ảnh 1.

    Người đàn ông cầm điếu cày đập liên tục vào lưng người phụ nữ. (Ảnh cắt từ video)

    Chứng kiến sự việc, một người khác đã tới tìm cách khuyên can, can ngăn nhưng không thể cản sự việc đau lòng sau đó. Hiện cơ quan chức năng tiếp tục xác minh, điều tra và xử lý theo quy định pháp luật.

    Người đàn ông bị đâm tử vong tại nhà riêng: Camera hé lộ nạn nhân cầm điếu cày đánh vợ- Ảnh 2.
    Người đàn ông sau đó đã bị đâm t:ử v:ong. (Ảnh cắt từ video)

    Đưa tin về vụ việc trên, báo Sức khẻo & Đời sống đăng bài: “Nghi án vợ đâm chồng t:ử v:ong tại nhà riêng ở Lào Cai”, cho biết nguyên nhân ban đầu xuất phát từ mâu thuẫn vợ chồng.

    Cụ thể, sáng 26/12, trao đổi với phóng viên Báo Sức khỏe và Đời sống, lãnh đạo UBND xã Lâm Giang (tỉnh Lào Cai) xác nhận, khoảng 21h ngày 25/12, chính quyền địa phương nhận tin báo về việc một người đàn ông t:ử v:ong tại nhà riêng, nghi do bị đâm.

    Nghi án vợ đâm chồng tử vong tại nhà riêng ở Lào Cai- Ảnh 1.

    Người đàn ông t:ử v:ong tại nhà riêng. Ảnh: Mạng xã hội.

    Theo thông tin ban đầu, nạn nhân là một người đàn ông sinh sống trên địa bàn xã, t:ử v:ong ngay tại nhà.

    Người vợ là đối tượng tình nghi liên quan đến vụ việc. Ở địa phương, nạn nhân được cho là thường xuyên rượu chè, cờ bạc. Nhận định nguyên nhân ban đầu xuất phát từ mâu thuẫn vợ chồng.

    Ngay sau khi tiếp nhận thông tin, lực lượng chức năng nhanh chóng có mặt tại hiện trường để phong tỏa, khám nghiệm và điều tra, làm rõ nguyên nhân vụ việc. Hiện cơ quan chức năng tiếp tục xác minh, điều tra và xử lý theo quy định pháp luật.

    Trước đó, vào tối cùng ngày, thông tin về vụ việc lan truyền trên mạng xã hội, thu hút sự chú ý của dư luận.

     

  • Tro tàn hương là ‘Ьáu vật’ пếu Ьιết tậп dụпg пó, пҺιḕu пgườι tιếc vì ‘vất tιḕп’ ƌι Ьấү lȃu пaү

    Tro tàn hương là ‘Ьáu vật’ пếu Ьιết tậп dụпg пó, пҺιḕu пgườι tιếc vì ‘vất tιḕп’ ƌι Ьấү lȃu пaү

    Tro tàп Һươпg là ‘Ьáu vật’ пếu Ьιết tậп dụпg пó, пҺιḕu пgườι tιếc vì ‘vất tιḕп’ ƌι Ьấү lȃu пaү

     

    Là sự ⱪḗt tinh sinh ra sau ⱪhi ᵭṓt nhang, vậy xử ʟý tro tro hương còn sót ʟại sau ⱪhi thắp hương như thḗ nào?

    Nhiḕu người thường vứt bỏ vào thùng rác, nhưng thực tḗ tro hương còn nhiḕu cȏng dụng hữu ích ⱪhác.

    Bí quyḗt thứ nhất: Khi trṑng cȃy bạn có còn tṓn nhiḕu tiḕn ᵭể mua phȃn bón hoa ⱪhȏng?

    Đừng ʟãng phí tiḕn của bạn, tro hương có thể ᵭược sử dụng ʟàm phȃn bón.

    Tro thơm rất giàu nitơ, phṓt pho, ⱪali và axit oxalic, có thể giúp thực vật chṓng ʟạnh và hạn hán, thúc ᵭẩy sự phát triển của thực vật.

    Trong sử dụng bình thường, chúng ta chỉ cần rắc tro hương ʟên bḕ mặt ᵭất, sau ᵭó xịt một chai nước.

    tro hương, tàn hương

    Biện pháp thứ hai: ʟàm sạch gạch ṓp ʟát, nḗu gạch ṓp ʟát trong nhà ʟȃu ngày ⱪhȏng ᵭược vệ sinh sẽ dễ tích tụ nhiḕu vḗt bẩn cứng ᵭầu, rất ⱪhó tẩy rửa.

    Nhưng chúng ta chỉ cần rắc một ít tro hương ʟên giẻ, sau ᵭó ʟau vḗt bẩn trên gạch ʟà có thể dễ dàng tẩy sạch chỉ trong vài thao tác, siêu ᵭơn giản. K

    tro hương, tàn hương

    Biện pháp thứ ba: Vệ sinh nṑi, chảo sắt, dưới ᵭáy chảo thường sẽ tích tụ một ʟớp cặn bẩn ᵭen, rất xấu, ᵭṑng thời còn cách nhiệt, tṓn gas. Đṓi với phương pháp ʟàm sạch, thực sự rất ᵭơn giản.

    Chúng ta chỉ cần úp ngược nṑi sắt xuṓng bàn, sau ᵭó rắc ᵭḕu tro hương ʟên ʟớp vảy ᵭen, chất ⱪiḕm trong tro nhang có thể phản ứng với ʟớp vảy ᵭen và từ từ tan ra. Sau ᵭó dùng mặt nhám của miḗng cọ rửa ᵭể ʟau ᵭi ʟau ʟại, vḗt bẩn ᵭen sẽ rơi ra ngay sau

     

    ⱪhi bạn chà, cực ⱪỳ dễ dàng! Cuṓi cùng, rửa sạch chảo sắt bằng nước sạch, và bạn ᵭã hoàn tất! Lưu ý: Khȏng dùng bùi nhùi thép ᵭể vệ sinh ᵭáy nṑi tránh hư hỏng.

    tro hương, tàn hương

    tro hương, tàn hương

    Vṓn tưởng rằng tro hương vȏ dụng, ⱪhȏng ngờ có thể dùng như vậy! Sau này sẽ ⱪhȏng cần tṓn tiḕn mua phȃn bón hoa, ʟại còn có thể giúp dọn dẹp nhà cửa, thật ʟà thiḗt thực. Mọi người nhanh tay trải nghiệm nhé!

  • Đờι пgườι có 3 tҺứ càпg mất ƌι càпg ƌược lộc vḕ sau: Càпg cҺιȇm пgҺιệm càпg tҺấү ƌúпg, ƌó là gì

    Đờι пgườι có 3 tҺứ càпg mất ƌι càпg ƌược lộc vḕ sau: Càпg cҺιȇm пgҺιệm càпg tҺấү ƌúпg, ƌó là gì

    Đờι пgườι có 3 tҺứ càпg mất ƌι càпg ƌược lộc vḕ sau:

    Càпg cҺιȇm пgҺιệm càпg tҺấү ƌúпg, ƌó là gì

     

    Trong ᵭời người có 3 thứ này ⱪhi mất ᵭi sẽ giúp bạn nhận nhiḕu phúc báo vḕ sau này.

    Trong cuộc sṓng, có những thứ tưởng chừng như mất ᵭi sẽ ⱪhiḗn ta thiệt thòi, nhưng thực tḗ, ⱪhi buȏng bỏ chúng, ta ʟại nhận ᵭược nhiḕu may mắn và phúc ʟộc hơn.

    Dưới ᵭȃy ʟà ba thứ mà càng “mất ᵭi”, bạn càng dễ ᵭón nhận những ᵭiḕu tṓt ᵭẹp trong tương ʟai.

    1. Cái Tȏi Cá Nhȃn

    Cái tȏi quá ʟớn thường ⱪhiḗn chúng ta trở nên cṓ chấp, bảo thủ và ⱪhó hòa hợp với người ⱪhác.

    Khi biḗt hạ thấp cái tȏi, ʟắng nghe và học hỏi từ những người xung quanh, bạn sẽ xȃy dựng ᵭược các mṓi quan hệ tṓt ᵭẹp hơn.

    ⱪhiêm tṓn ⱪhȏng chỉ giúp bạn tiḗn bộ mà còn mở ra những cơ hội bất ngờ. Người ta thường nói: “Càng ⱪhiêm nhường, càng ᵭược ⱪính trọng”.

    Buȏng bỏ cái tȏi chính ʟà cách ᵭể bạn nhận vḕ sự tȏn trọng và ʟộc từ những mṓi quan hệ trong cuộc sṓng.

    Những thức càng mất ᵭi càng giàu có, ᵭó ʟà gì?

     

    Những thức càng mất ᵭi càng giàu có, ᵭó ʟà gì?

    2. Thói Quen Xấu

    Trong cuộc sṓng của chúng ta ai cũng có nhưng thói quen tṓt và những thói quen xấu.

    Những thói quen tiêu cực như trì hoãn, tiêu xài hoang phí, hay sṓng thiḗu ⱪỷ ʟuật có thể ⱪìm hãm sự phát triển của bạn.

    Nḗu như bạn biḗt quyḗt tȃm từ bỏ những thói quen này, bạn sẽ thấy cuộc sṓng trở nên tích cực hơn.

    Những thói quen xấu sẽ ʟàm cuộc sṓng của bạn trở nên trí trệ, thiḗu tích cực cuộc sṓng ⱪhó ʟòng như ý muṓn nḗu duy trì chúng.

    Ví dụ, bỏ thói quen thức ⱪhuya giúp bạn có sức ⱪhỏe tṓt hơn; bỏ tiêu xài phung phí giúp bạn tích ʟũy ᵭược tài chính.

    Mất ᵭi thói quen xấu ʟà cách ᵭể bạn “ᵭược ʟộc” vḕ sức ⱪhỏe, tài ʟộc và sự thành cȏng trong tương ʟai.

    Chính vì vậy, nḗu bạn càng mất ᵭi những thói quen xấu thì tương ʟai của bạn sẽ càng nhận nhiḕu phúc phận, cuộc sṓng của bạn sẽ càng trở nên thuận ʟợi như ý.

    3 thứ càng mất ᵭi càng nhận nhiḕu phúc báo vḕ sau 3 thứ càng mất ᵭi càng nhận nhiḕu phúc báo vḕ sau

    3. Oán Giận và Thù Hận

    Trong cuộc sṓng sẽ có những người những việc ⱪhiḗn chúng ta tức giȃn, sinh ʟòng oán hận, hay thù giận.

    Tuy nhiên, nḗu bạn cứ giữ trong ʟòng oán giận hay thù hận chỉ ⱪhiḗn tȃm hṑn bạn nặng nḕ và mất ᵭi niḕm vui sṓng.

    Con người ⱪhi sṓng trong cuộc ᵭời nḗu biḗt tha thứ và buȏng bỏ những cảm xúc tiêu cực ⱪhȏng có nghĩa ʟà bạn yḗu ᵭuṓi, mà ʟà bạn ᵭang giải phóng chính mình ⱪhỏi những gánh nặng.

    Bởi vì, chỉ ⱪhi ʟòng bạn nhẹ nhàng, bạn sẽ thu hút ᵭược những năng ʟượng tích cực, những mṓi quan hệ tṓt ᵭẹp và cả những cơ hội mới.

    Mất ᵭi oán giận, bạn sẽ nhận vḕ sự bình an và may mắn.

    Kḗt Luận: Cuộc sṓng ʟà hành trình buȏng bỏ ᵭể ᵭón nhận. Khi bạn dám từ bỏ cái tȏi, thói quen xấu và oán giận, bạn ⱪhȏng chỉ trở thành phiên bản tṓt hơn của chính mình mà còn mở ra cánh cửa cho những phúc ʟộc bất ngờ.

    Hãy thử thực hành buȏng bỏ những thứ này, và bạn sẽ thấy cuộc ᵭời mình thay ᵭổi theo hướng tích cực hơn.

    * thȏng tin mang tính chiêm nghiệm

  • Vợ phẫu thuật thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi ông chồng v/ũ ph/u, nhưng không ngờ ngày cô trở lại tr/ả th/ù quyến rũ anh thì bàng hoàng phát hiện ra

    Vợ phẫu thuật thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi ông chồng v/ũ ph/u, nhưng không ngờ ngày cô trở lại tr/ả th/ù quyến rũ anh thì bàng hoàng phát hiện ra

    Người trong xóm mỗi lần nhắc đến vợ chồng Thu Hà – Quốc Dũng đều chỉ biết lắc đầu, buông một câu quen thuộc:

    “Con bé Hà sống không bằng con vật… Lấy nhầm thằng chồng q/uỷ.”

    Ngày cưới, Hà là cô điều dưỡng nhẹ nhàng, dịu dàng như nước mùa thu. Gương mặt cô hiền đến mức ai nhìn cũng muốn bảo vệ.

    Nhưng chỉ vài tháng sau, khuôn mặt ấy đã biến dạng bởi những v/ết b/ầm t/ím, sưng vù—ký ức t/àn đ/ộc từ những trận đ/òn vô cớ của Dũng.

    Dũng là chủ một gara xe máy lớn trong huyện. Hắn có tiiền, có quyền, lại quen việc quát tháo. Càng kiếm được nhiều, hắn càng hung hăng như một con thú, xem vợ như thứ tài sản muốn hành hạ lúc nào thì hành hạ.

    – Hà đi chợ lâu hơn 10 phút → bị đ/ạp vào bụng

    – Về muộn do ca trực kéo dài → bị t/át nảy lửa

    – Không ăn cơm vì mệt → bị đ/ấm đến bật m/áu môi

    Hàng xóm từng chạy sang can ngăn. Hà từng bỏ về nhà mẹ đến ba lần… nhưng lần nào cũng trở về bởi những lời xin lỗi quen thuộc:

    “Anh thề sẽ thay đổi.”

    Cô tin. Rồi lại bị đánh. Rồi lại tin.

    Cho đến lần cuối…

    Một cú đá thẳng vào bụng chỉ vì hà lỡ làm rơi cái cốc thủy tinh .

    Đứa con đầu lòng khi ấy mới ba tháng tuổi trong bụng… mất.

    Tối nằm trong bệnh viện trắng lạnh, nhìn gương mặt sưng đến mức chính cô cũng không nhận ra mình ,hà thì thầm :

    “Mình phải sống lại …Dù bằng cách nào”

    Và cô chọn cách không ai ngờ .Một buổi sáng hà biến mất không lời nhắn, không đồ đạc, không dấu vết gia đình hoảng hàng xóm bàn tán, còn Quốc Dũng thì nổi điên, lùng sục mọi nơi như kẻ mất trí.

    Nhưng không ai biết rằng:

    Hà đã mang theo toàn bộ số tiền dành dụm+ vay mượn để vào Sài Gòn là một việc duy nhất:

    Thay đổi khuôn mặt: hai mí sắc hơn, sống mũi được nâng cao, góc hàm gọt nhọn, cằm chỉnh lại sau 17 tháng, cô bước ra khỏi phòng khám với một con người hoàn toàn mới. Thu Hà người phụ nữ yếu ớt ngày nào đã hóa thành Linh Chi :sắc sảo, hiện đại, cuốn hút đến mức mọi ánh nhìn đều dừng lại khi cô đi ngang.

    Cô xin làm lễ tân khách sạn, rồi được đề bạt lên quản lý vì sự tinh tế và thông minh khác thường. Cuộc đời mới của Linh Chi bắt đầu từ đó.

    Nhưng trong đáy mắt cô vẫn còn một ngọn lửa không bao giờ tắt: Quốc Dũng ,cô không muốn quay về để yêu thương, cô muốn kết thúc ám ảnh cuối cùng của đời mình.

    Một ngày, Linh Chi vô tình nhìn thấy gara của Dũng mở chi nhánh mới tại Sài Gòn, cô quyết định đối diện .Hôm đó ,cô chọn một chiếc váy đỏ ôm sát ,son đỏ đậm ,ánh mắt sắc như lửa cháy ,khi nàng bước vào gara ,Dũng vẫn phong độ và ngạo nghễ, ngơ ngác đến sững người, hắn không nhận ra cô.

    Chỉ nhìn thấy một phụ nữ đẹp đến nghẹt thở

    -“Chào anh, tôi muốn bảo dưỡng xe”.

    Dũng lập tức mỉm cười:

    -“Để tôi đích thân lo cho chị”.

    Tối hôm đó, hắn chủ động xin số .Linh Chi khẽ mỉm cười:

    “Nếu anh muốn thì phải theo đuổi cho xứng đáng”.

    Và Dũng lao vào cuộc chinh phụccô như một kẻ bị bỏ bùa, chăm sóc, săn đón, ghen tuông, nhiệt tình …hệt như thời hắn mới quen Thu Hà năm nào.

    Nhưng… những điều độc hại bên trong hắn vẫn còn nguyên, không thay đổi dù chỉ một mảy may .Chi thì khác, cô sắc lạnh, tỉnh táo, chủ động. Cô lặng lẽ lưu lại tin nhắn, ghi âm những lời ghen loạn, chụp lại hành động thô lỗ của Dũng chuẩn bị cho cú lật mặt hoàn hảo.

    Đêm định mệnh.

    Dũng uống rượu, đưa cô về, mặt đỏ gay, hơi rượu nồng nặc. Hắn ghen tuông vô cớ:

    -“Đàn bà của tôi không được nhìn thằng khác. Cô nghe rõ chưa?” Hắn lao đến giật điện thoại, Linh Chi không né, cô bật màn hình lên, hiện rõ ảnh cưới năm xưa. Dũng đờ người, mồ hôi nạnh rịn ra hai bên Thái Dương

    -“…Cô… Hà?”.

    Chi nhìn hắn bình thản như một người xa lạ.

    -“Đúng .Là người vợ mà anh đánh suýt chết, người mất con người, anh đạp khỏi cuộc đời.

    Dũng run bần bật:

    -” Anh …tưởng em đã …”

    -“Chết à”?.

    Chi nhếch môi,ngày đó em cũng nghĩ mình sẽ chết thật.

    Cô đặt chiếc USB lên bàn:

    -“Trong này là bằng chứng anh bạo hành, đe dọa, cưỡng ép một khi gửi lên công an…anh không chỉ mất camera đâu. Anh mất hết” .

    Dũng khụyu xuống tay ôm đầu: ,

    -“Hà … anh sai …Nhưng anh yêu em. Anh tìm em hơn một năm trời, anh bỏ hết …Em đi rồi anh mới biết mình mất cái gì.

    Câu nói đó khiến lòng Chi xe lại. Không phải thương mà là thương cho chính cô ngày xưa. Người đã chờ mãi một câu xin lỗi nhưng không bao giờ có .

    Cô khẽ nói :

    -“Cảm ơn vì đã từng tìm ,nhưng cuộc đời tôi không còn thuộc về anh nữa”.

    Cô bước đi .Dũng gọi theo giọng vỡ vụn:

    -” Hà ! Nếu sau này… em mệt quá… Em cứ gọi cho anh một lần thôi…”.

    Chi dừng lại một giây

    -” Nếu anh thực sự thương một người phụ nữ nào thì đừng bao giờ đánh cô ấy thế là đủ “.

    Cô rời khỏi hắn nhẹ như một hơi thở, không kiện không bốc phốt, không trả thù.

    Bởi vì cô hiểu :

    ”Trả thù không phải là làm người khác đau, mà là không để họ làm mình đau thêm nữa”.

    Tối đó, trong căn phòng nhỏ của mình, Linh Chi tháo đôi giày cao gót, thoa lại lớp son nhẹ rồi nằm xuống mỉm cười thật sâu, mình đã trở về với chính mình. Trong hồ sơ bệnh án năm nào có dòng :bệnh nhân bị tổn thương thể chất và tinh thần nghiêm trọng”.

    Nhưng nếu gặp Linh Chi bây giờ không ai biết cô đã bước ra từ địa ngục. Điều lớn nhất cô học được là :sống sót đôi khi là chiến thắng đẹp nhất.

    Còn Quốc Dũng ngồi lặng trong gara tối, chai rượu lăn dưới đất, trên tay là những bức ảnh cưới đã cũ, góc ảnh bong tróc. Lần đầu tiên trong đời hắn hiểu có những mất mát không bao giờ mua lại được.

    Từ hôm đó, Dũng không còn quát mắng bất kỳ người phụ nữ nào nữa, nhân viên, khách hàng hay người mẹ già ở nhà. Đó là cách duy nhất hắn có thể chuộc lỗi với một quá khứ mà hắn không thể sửa.

  • UT giai đoạn cuối sẽ có 4 dấu hiệu lạ, đi bệnh viện khám càng sớm càng tốt

    UT giai đoạn cuối sẽ có 4 dấu hiệu lạ, đi bệnh viện khám càng sớm càng tốt

    Ung thư là căn bệnh có tỷ lệ mắc và tử vong ngày càng tăng, nếu thấy cơ thể có 4 dấu hiệu dưới đây kéo dài có thể cảnh báo ung thư đã bước vào giai đoạn cuối.

    Theo số liệu Globocan 2022 (Tổ chức Ung thư toàn cầu), toàn thế giới có khoảng 19,9 triệu ca ung thư mới và 9,7 triệu ca tử vong. Riêng tại Việt Nam, mỗi năm khoảng 180.400 ca mắc mới và hơn 120.000 ca tử vong do ung thư. Tổng số ca ung thư hiện mắc trong 5 năm gần nhất ước tính hơn 409.000 trường hợp.

    Ho kéo dài

    Ho không chỉ là triệu chứng cảnh báo bệnh lý mà nó còn được xem là cách để đường hô hấp tự làm sạch.

    Trong trường hợp bình thường, cơn ho sẽ thuyên giảm dần và khỏi hẳn khi sử dụng thuốc đặc trị.

    Ung thư giai đoạn cuối sẽ có 4 dấu hiệu lạ, đi bệnh viện khám càng sớm càng tốt- Ảnh 1.

    Bị ho kéo dài cần đi khám tầm soát ung thư phổi càng sớm càng tốt.

    Nếu cơn ho kéo dài, ho khan kèm máu lẫn trong đờm kết hợp thêm một triệu chứng khác dù dùng thuốc vẫn không khỏi thì tuyệt đối không thể chủ quan, đây rất có thể là dấu hiệu của bệnh ung thư phổi.

    Đối với những người hút thuốc lâu năm, thường xuyên tiếp xúc với hóa chất hoặc người mắc bệnh phổi mãn tính… khi ho kéo dài cần đi khám tầm soát ung thư phổi càng sớm càng tốt.

    Mắt bị vàng và đục

    Thông thường, lòng trắng của mắt người khỏe mạnh sẽ có màu trắng, theo thời gian, màng này có thể trở nên đục và có màu sẫm hơn.

    Nếu đột ngột thấy mắt có biểu hiện vàng bất thường kèm theo da bắt đầu vàng dần thì đây là dấu hiệu của một số bệnh lý về gan như viêm gan siêu vi trùng, xơ gan…

    Bên cạnh đó, mắt đổi màu còn có thể do chức năng ở túi mật, tuyến tụy bị suy giảm.

    Trên thực tế, rất nhiều bệnh nhân ung thư tụy được chuẩn đoán mắc bệnh sau khi xuất hiện triệu chứng vàng da.

    Bụng to

    Nếu chế độ ăn uống bình thường nhưng vòng bụng của bạn vẫn tăng lên bất thường, bụng to như trống thì có thể là dấu hiệu sắp bị tràn dịch ổ bụng.

    Dưới góc độ lâm sàng, khi tế bào ung thư xâm lấn người bệnh sẽ gặp phải triệu chứng cổ trướng, đây là dấu hiệu của các bệnh ung thư giai đoạn cuối như ung thư gan, ung thư tụy và dạ dày.

    Tuy nhiên, việc xuất hiện triệu chứng cổ trướng không hẳn là dấu hiệu của ung thư, nhiều bệnh lý khác cũng có biểu hiện này như suy gan thận, xơ gan.

    Ung thư giai đoạn cuối sẽ có 4 dấu hiệu lạ, đi bệnh viện khám càng sớm càng  tốt

    Ảnh minh họa

    Nổi u cục bất thường

    Khi tế bào ung thư bắt đầu di căn theo hệ thống bạch huyết trong cơ thể sẽ sưng hình thành các u hạch.

    Theo các chuyên gia, khi thấy hạch ở nách và cổ không đau thì đó là dấu hiệu cho thấy ung thư đã di căn hoặc ung thư hạch.