Danh mục: Chưa phân loại

  • Ngày tôi kết h ô n, gia đình tôi đã giữ lại tiền “l ễ đ e n” nhà trai gửi, thay vì đưa cho hai vợ chồng tôi làm ăn

    Ngày tôi kết h ô n, gia đình tôi đã giữ lại tiền “l ễ đ e n” nhà trai gửi, thay vì đưa cho hai vợ chồng tôi làm ăn

    Ngày cưới, cả họ ai cũng khen đám cưới của Linh và Tuấn long trọng, nhà trai mang sính lễ rình rang, lại có cả phong bì “lễ đen” lên tới 200 triệu – gọi là của hồi môn cho đôi trẻ khởi nghiệp.


    Nhưng đúng lúc cả hai đang bận tiếp khách, mẹ của Linh – bà Tám – đã khéo léo giữ lại số tiền đó, nói nhỏ với con gái:

    “Tiền này mẹ cất giúp, vợ chồng con sau cưới cần gì thì mẹ sẽ đưa. Để bên nhà chồng biết, họ lại nói này nói nọ.”

    Linh chỉ cười, không ngờ chính quyết định ấy lại mở đầu cho những năm tháng tủi nhục sau này.


    Đêm tân hôn, khi khách khứa vừa tan, mẹ chồng – bà Dung đã lớn tiếng mắng ngay giữa nhà:

    “Nhà gái tham thật! Lễ đen nhà tôi gửi cho hai vợ chồng mà lại giấu đi không trả. Đúng là chưa về đã tính toán từng đồng từng cắc!”

    Tuấn đứng đó, không dám lên tiếng.
    Linh ngồi chết lặng, nước mắt lăn dài, còn bà Dung thì chua ngoa mắng chửi cho đến khuya.


    Từ đó, bà càng soi mói, coi thường con dâu, nói đi nói lại chuyện “con dâu tham lam” với cả họ hàng.

    Linh chỉ biết cắn răng chịu đựng, vì thương chồng, vì muốn giữ hòa khí.


    Suốt 3 năm sau, cô làm quần quật phụ chồng trả góp căn hộ, chẳng dám kêu than một câu.


    Rồi một ngày, Tuấn hốt hoảng chạy về, mặt trắng bệch:

    “Mẹ ơi… con lỗ rồi. Bạn làm ăn bỏ trốn, con nợ ngân hàng gần 3 tỷ!”

    Căn nhà nhỏ im phăng phắc.
    Bà Dung ngồi phịch xuống ghế, mặt tái mét.

    “Trời đất ơi! Lấy đâu ra tiền mà trả bây giờ?”

    Tuấn cúi đầu, lí nhí:

    “Giờ con tính bán nhà, cầm cố hết, nhưng vẫn thiếu nhiều…”

    Ngay hôm đó, Linh lặng lẽ về quê.
    Hai ngày sau, cô trở lại cùng mẹ ruột.


    Bà Tám đặt lên bàn một cuốn sổ tiết kiệm 3 tỷ đồng, giọng run run:

    “Số tiền ‘lễ đen’ ngày cưới, mẹ giữ lại, sau đó mẹ gửi ngân hàng, mỗi tháng góp thêm ít ít. Mẹ định để cho hai đứa sau này làm vốn. Giờ con gặp khó, mẹ giao lại hết, coi như tiền của chính tụi con.”

    Căn phòng im bặt.
    Bà Dung trân người, hai bàn tay run rẩy:

    “Là… 3 tỷ… từ tiền lễ đen năm đó sao?”
    Bà Tám gật đầu, ánh mắt hiền hậu:


    “Nhà tôi có nghèo thật, nhưng không tham. Tôi chỉ sợ con gái vất vả nên mới giữ lại, chẳng ngờ lại khiến người ta hiểu lầm.”

    Bà Dung nghẹn họng, nước mắt trào ra.


    Lần đầu tiên sau 3 năm, bà đứng dậy cúi đầu trước con dâu:

    “Mẹ… xin lỗi con, Linh ạ.”

    Linh chỉ mỉm cười, đỡ tay mẹ chồng lên, nói nhỏ:

    “Con chưa bao giờ giận mẹ. Con chỉ mong từ nay, mẹ hiểu – không phải ai im lặng cũng là người có lỗi.”


    Từ đó, bà Dung thay đổi hẳn, không còn soi mói hay chì chiết con dâu.


    Mỗi lần kể lại câu chuyện ấy, bà thường thở dài:

    “Hóa ra người ta tốt đến mức mình chẳng đủ lòng tin để hiểu.”

  • Lo xong t a n g lễ cho chồng, con riêng của anh đòi tôi ký giấy từ c h ố i tài sản, nhưng 100 ngày sau… chính chúng nhận quả báo

    Lo xong t a n g lễ cho chồng, con riêng của anh đòi tôi ký giấy từ c h ố i tài sản, nhưng 100 ngày sau… chính chúng nhận quả báo

    “Lo xong tang lễ cho chồng, con riêng của anh đòi tôi ký giấy từ chối tài sản, nhưng 100 ngày sau… chính chúng nhận quả báo không ai ngờ tới”

    Căn nhà số 58 cuối con ngõ nhỏ im ắng suốt mấy tháng nay, kể từ ngày ông Hải – chồng của bà Tư Lành – qua đời.


    Suốt 20 năm chung sống, ông Hải có ba người con riêng từ cuộc hôn nhân trước, còn bà Lành thì không con, chỉ lặng lẽ chăm sóc cả nhà như mẹ ruột.

    Ngày ông mất, tang lễ chưa nguôi, ba đứa con đã kéo nhau về.

    Chúng mặc áo tang, khóc sụt sùi, nhưng ánh mắt lại chỉ chăm chăm vào căn nhà mặt phố – tài sản duy nhất mà ông Hải để lại.

    Sau khi cúng 49 ngày xong, Hùng, con trai cả, ngồi xuống bàn, rút từ túi áo một xấp giấy.

    “Dì Lành ký vào đây đi. Đây là cam kết từ chối nhận tài sản. Dì đâu phải mẹ ruột, hưởng gì của ba cháu chứ.”

    Không khí đặc quánh.
    Bà Lành đứng chết lặng, đôi bàn tay nhăn nheo nắm chặt tà áo tang.


    Chẳng ai trong ba đứa con bênh vực.
    Hùng cười lạnh:

    “Tụi con không ép. Nhưng nếu dì không ký, thì coi như dì chẳng còn cửa ở căn nhà này.”

    Hàng xóm nhìn thấy, ai cũng lắc đầu ngán ngẩm.


    Người phụ nữ suốt hai mươi năm lo cơm, lo thuốc, lo học phí cho chúng – giờ bị đối xử như người dưng.


    Đêm ấy, bà Lành lặng lẽ xếp quần áo vào chiếc vali cũ.


    Không cãi, không khóc, bà chỉ thắp nén nhang lên bàn thờ chồng, khẽ nói:

    “Ông đi rồi, họ đã quên hết ơn nghĩa. Tôi không cần tranh. Trời biết, đất biết là đủ.”

    Bà chuyển sang ở nhờ nhà người cháu họ ngoài chợ, sống bằng nghề gói bánh, dọn hàng thuê.
    Căn nhà kia nhanh chóng được ba anh em rao bán, chia nhau tiền.

    Nhưng chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra chỉ vài tháng sau.


    Ngày làm 100 ngày của ông Hải, người ta thấy đứa con trai út, Dũng, gào khóc giữa sân, ôm đầu đau đớn.
    Vài ngày sau, Dũng bị tai nạn xe nghiêm trọng, mất trí nhớ.

    Cùng lúc, Hùng – người cầm tiền bán nhà – bị đối tác lừa sạch vốn, phải bán nốt phần đất riêng để trả nợ.


    Đứa con gái giữa thì bị chồng đuổi ra khỏi nhà vì lộ chuyện ăn chặn tiền lo tang của cha.

    Cả ba người rơi vào cảnh túng quẫn, kéo nhau về tìm bà Lành, người mà họ từng ép rời khỏi nhà.

    Bà nhìn họ, im lặng rất lâu.
    Rồi chỉ khẽ thở dài, múc từng bát cháo đặt trước mặt từng đứa.

    “Ăn đi, các con. Dù gì, ta cũng từng là người một nhà. Quả báo hay không, chỉ trời biết. Nhưng sống sao cho còn chút lương tâm, mới là điều khó nhất.”

    Ngoài hiên, khói hương 100 ngày bay lên, cuộn lấy bức ảnh ông Hải đang mỉm cười.
    Không ai nói thêm lời nào.
    Chỉ có tiếng gió lạnh, thổi qua mái nhà cũ, nghe như tiếng thở dài của người đã khuất.

  • Cô gái mang t h a i bị c h ó nghiệp vụ sủa không ngừng, sau 30 phút sự thật khiến mọi người c h ế t lặng

    Cô gái mang t h a i bị c h ó nghiệp vụ sủa không ngừng, sau 30 phút sự thật khiến mọi người c h ế t lặng

    Buổi sáng ở sân bay Nội Bài nhộn nhịp như mọi ngày. Hành khách kéo vali, chen chúc làm thủ tục, tiếng loa thông báo chuyến bay hòa lẫn vào tiếng nói cười.

    Gần khu vực kiểm tra an ninh, hạ sĩ Long, một cảnh sát thuộc đội tuần tra sân bay, đang làm nhiệm vụ cùng chú chó nghiệp vụ Max – một con Becgie Đức với cái mũi thính như radar. Max được huấn luyện để phát hiện những thứ không sạch sẽ, từng giúp đội phá nhiều vụ án lớn.

    Đọc thêm

    Hôm ấy, Max bỗng trở nên bất thường. Trong khi Long dẫn nó đi tuần tra, Max đột nhiên dừng lại, tai dựng đứng, mắt dán chặt vào một cô gái đang đứng xếp hàng ở quầy check-in.

    Cô gái trông khoảng hai mươi lăm tuổi, mặc váy bầu rộng rãi, tay xoa nhẹ bụng bầu nổi rõ. Cô kéo một chiếc vali nhỏ màu xanh, gương mặt bình thản, thỉnh thoảng mỉm cười với nhân viên sân bay. Không ai nghĩ cô có gì đáng nghi – chỉ là một bà bầu chuẩn bị lên chuyến bay.

    Nhưng Max không đồng ý. Nó bắt đầu sủa – những tiếng sủa gấp gáp, liên tục, vang vọng cả khu vực check-in. Long kéo dây xích, cố trấn an, nhưng Max không ngừng.

    Nó giật mạnh, hướng về phía cô gái, lông cổ dựng lên như sẵn sàng lao tới. Hành khách xung quanh ngoái nhìn, vài người tò mò, số khác thì khó chịu vì tiếng sủa làm gián đoạn không khí.

    “Max, bình tĩnh!” Long ra lệnh, nhưng ánh mắt anh chuyển sang cô gái. Sau ba năm làm việc cùng Max, anh biết chú chó này không bao giờ sủa vô cớ. “Có gì đó không ổn,” Long lẩm bẩm, rồi tiến lại gần cô gái.

    “Chào cô,” Long lên tiếng, giọng lịch sự nhưng nghiêm túc. “Tôi cần kiểm tra giấy tờ và hành lý của cô.”

    Cô gái ngẩng lên, thoáng bất ngờ. “Có chuyện gì sao, anh?” cô hỏi, giọng nhẹ nhàng, tay vô thức che bụng bầu. “Tôi chỉ đi thăm gia đình thôi.”

    Max vẫn sủa, mũi dí sát vào chiếc vali xanh. Long quan sát cô gái: cô trông không giống tội phạm, nhưng trực giác của Max khiến anh không thể bỏ qua. “Con chó của chúng tôi phát hiện điều gì đó,” anh nói. “Đây là thủ tục kiểm tra thông thường. Mong cô hợp tác.”

    Cô gái mỉm cười, nhưng nụ cười có phần gượng gạo. Cô đưa chứng minh thư và vé máy bay. Tên cô là Linh, hai mươi sáu tuổi, vé đi Đà Lạt. Giấy tờ hợp lệ, không có gì bất thường.

    Nhưng Max vẫn không ngừng sủa, thậm chí gầm gừ, mắt không rời vali. Long gọi thêm một nữ đồng đội, Thủy, để hỗ trợ, tránh làm cô gái khó xử.

    “Chúng tôi cần kiểm tra vali,” Long nói, giọng cương quyết hơn.

    Linh tái mặt, tay nắm chặt quai vali. “Chỉ là quần áo và đồ dùng cá nhân thôi,” cô nói nhanh. “Tôi… tôi đang mang thai, không tiện mở đồ giữa đám đông.”

    Thủy bước tới, nhẹ nhàng trấn an. “Chị đừng lo, chúng em sẽ kiểm tra nhanh thôi. Nếu không có gì, chị sẽ đi ngay.” Linh do dự, rồi miễn cưỡng gật đầu. Cô mở khóa vali, để lộ một đống quần áo được xếp gọn gàng, vài hộp vitamin cho bà bầu, và một túi đồ ăn nhẹ.

    Long đeo găng tay, cẩn thận lật từng món đồ. Max vẫn gầm gừ, mũi chạm vào đáy vali. Long sờ kỹ, phát hiện một lớp vải cứng bất thường. Anh ra hiệu cho Thủy, và họ nhẹ nhàng cắt lớp vải lót.

    Bên dưới là một ngăn bí mật, chứa hai gói nhỏ bọc băng keo đen. Max lập tức im bặt, ngồi xuống – dấu hiệu nó đã tìm thấy thứ cần tìm.

    “Cô giải thích thế nào về cái này?” Long hỏi, cầm gói hàng lên.

    Linh run rẩy, mắt ngân ngấn nước. “Tôi… tôi không biết,” cô lắp bắp. “Ai đó… chắc là bỏ nhầm vào vali tôi.”

    Long không tin. Anh yêu cầu đưa Linh và vali về phòng kiểm tra riêng. Đám đông bắt đầu xì xào, vài người lén quay video, nhưng Thủy nhanh chóng yêu cầu giải tán. Trong phòng, dưới ánh đèn sáng trắng,

    Long mở gói hàng trước sự chứng kiến của đồng đội. Bên trong là bột trắng – nghi là methamphetamine, lượng đủ để truy tố tội buôn lậu ma túy.

    Linh bật khóc, ôm bụng bầu, liên tục lặp lại rằng cô không biết gì. Nhưng Max, giờ đã bình tĩnh, vẫn ngồi cạnh Long, mắt dõi theo cô. Sau ba mươi phút thẩm vấn ban đầu, sự thật khiến mọi người chết lặng.

    Linh không mang thai. Bụng bầu là giả, được tạo bằng một lớp đệm đặc biệt gắn dưới váy. Cô khai rằng một người đàn ông tên Hùng, tự xưng là bạn cũ, đã trả cô một khoản tiền lớn để mang vali này tới Đà Lạt, hứa rằng chỉ là “hàng mẫu” cho một công ty dược phẩm.

    Linh, đang nợ nần vì thua cờ bạc, đồng ý mà không hỏi nhiều. Chiếc bụng bầu giả là ý của Hùng, để cô dễ dàng qua mắt an ninh.

    “Cô không nghi ngờ gì sao?” Thủy hỏi, giọng không giấu được sự thất vọng.

    Linh cúi đầu, nước mắt rơi. “Tôi cần tiền… Tôi nghĩ chỉ là việc đơn giản.”

    Dựa trên lời khai của Linh, đội cảnh sát mở rộng điều tra. Hùng, kẻ đứng sau, là một mắt xích trong đường dây buôn ma túy liên tỉnh. Vali của Linh chỉ là một phần nhỏ trong lô hàng lớn hơn, được chia nhỏ để tránh bị phát hiện.

    Nhờ Max, đội đã lần ra manh mối quan trọng, dẫn đến vụ bắt giữ Hùng và ba đồng phạm chỉ vài ngày sau.

    Long ngồi trong văn phòng, vuốt ve đầu Max. Chú chó nằm dài, mắt lim dim, như chẳng màng đến chiến công. “Mày đúng là siêu nhân, Max,” Long cười. “Nhưng lần sau sủa vừa thôi, kẻo tao giật mình.”

    Câu chuyện về Max và cô gái “mang thai” nhanh chóng lan truyền trong đội. Một số người gọi Max là “thám tử bốn chân”, số khác thì xót xa cho Linh – một cô gái trẻ bị cám dỗ bởi tiền bạc. Với Long, anh chỉ nghĩ đơn giản:

    Max không chỉ là đồng đội, mà còn là người nhắc anh rằng sự thật, dù đau lòng, luôn cần được phơi bày.

    Vụ việc khép lại, nhưng tiếng sủa của Max ở sân bay hôm ấy vẫn ám ảnh nhiều người. Nó không chỉ lật tẩy một âm mưu, mà còn phơi bày những góc khuất của lòng người – nơi lòng tham có thể dẫn lối cho những sai lầm không thể cứu vãn.

  • Gần đến ngày cưới, chú rể của tôi bỗng b ỏ trốn theo người con gái mà hắn y  ê u. Để giữ thể diện cho gia đình, tôi buộc l ò n g phải lên xe hoa với em trai hắn. Đêm tân h ô n, anh ta kéo tôi vào l ò n g và cho xem 1 thứ..

    Gần đến ngày cưới, chú rể của tôi bỗng b ỏ trốn theo người con gái mà hắn y ê u. Để giữ thể diện cho gia đình, tôi buộc l ò n g phải lên xe hoa với em trai hắn. Đêm tân h ô n, anh ta kéo tôi vào l ò n g và cho xem 1 thứ..

    Nhà trai rối loạn, nhà gái bàng hoàng. Mẹ tôi khóc ngất, bố tôi thở dài, còn tôi thì chết lặng. Nhưng vì danh dự hai bên gia đình, chúng tôi không thể hủy hôn lễ.

    Sau một đêm bàn bạc căng thẳng, gia đình Huy đưa ra một giải pháp bất ngờ: em trai của Huy, Minh – người mà tôi chỉ gặp vài lần trong các buổi họp mặt gia đình – sẽ thay anh trai làm chú rể.

    Tôi không có quyền từ chối. Tôi chỉ gật đầu, như một con rối bị giật dây, lòng đầy uất ức và tủi nhục.

    Ngày cưới diễn ra trong không khí gượng gạo. Minh, với khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt khó đoán, nắm tay tôi bước vào lễ đường. Anh ta không nói nhiều, chỉ làm đúng những gì nghi thức yêu cầu.

    Tôi nhìn anh, cố tìm một chút cảm xúc, nhưng tất cả chỉ là sự xa cách. Tôi tự hỏi, liệu anh ta có đang thương hại tôi không?

    Hay anh ta cũng chỉ là một nạn nhân của cái danh dự gia đình này?

    Đêm tân hôn, tôi ngồi co ro trên giường, chiếc  váy cưới đã được thay bằng bộ đồ ngủ mỏng manh. Minh bước vào, vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh. Tôi chuẩn bị tinh thần cho một đêm dài im lặng, nhưng bất ngờ, anh kéo tôi vào lòng.

    Tôi giật mình, định đẩy ra, nhưng sức mạnh của anh khiến tôi không thể kháng cự. “Đừng sợ,” anh thì thầm, giọng trầm và lạ lùng dịu dàng. “Tôi muốn cho em xem một thứ.”

    Anh lấy từ túi áo một chiếc điện thoại cũ, màn hình đã trầy xước. Anh mở một đoạn video, và tôi gần như ngừng thở khi nhìn thấy. Đó là Huy, đang đứng trong một căn phòng tối tăm, bị trói chặt vào ghế.

    Mồ hôi nhễ nhại trên trán, ánh mắt anh ta hoảng loạn. Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ video: “Nếu mày không biến mất khỏi đám cưới, cô ta sẽ chết.” Tôi nhận ra ngay người con gái được nhắc đến – Linh, bạn thân của tôi, người mà Huy luôn nói rằng anh ta chỉ xem như em gái.

    Tôi quay sang Minh, đầu óc quay cuồng. “Đây là… sao lại thế này?” Minh nhìn tôi, ánh mắt giờ đây không còn lạnh lùng mà đầy quyết tâm. “Huy không bỏ trốn vì yêu ai khác. Anh ấy bị ép buộc.

    Tôi đã tìm ra manh mối này vài ngày trước, nhưng không kịp ngăn cản. Tôi đồng ý cưới em để bảo vệ em, và để có thời gian tìm cách cứu anh trai tôi.”

    Tôi sững sờ. Hóa ra, tất cả những gì tôi nghĩ về sự phản bội của Huy đều là một màn kịch. Nhưng điều khiến tim tôi đập mạnh hơn cả là ánh mắt của Minh khi anh nói: “Tôi sẽ không để em chịu tổn thương thêm nữa.

    Từ giờ, tôi sẽ bảo vệ em, không phải vì anh trai tôi, mà vì chính tôi muốn thế.”

    Đêm tân hôn ấy, thay vì những giọt nước mắt tủi hờn, tôi cảm nhận được một tia hy vọng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết rằng câu chuyện này chỉ mới bắt đầu, và bí mật đằng sau chiếc điện thoại ấy sẽ dẫn chúng tôi vào một cơn bão lớn hơn.

  • Nửa đêm, con rể gọi điện bảo bố vợ mang con gái về dạy lại, 15 phút sau ông có mặt và mang theo một thứ khiến con rể lặng nín

    Nửa đêm, con rể gọi điện bảo bố vợ mang con gái về dạy lại, 15 phút sau ông có mặt và mang theo một thứ khiến con rể lặng nín

    Nửa đêm, con rể gọi điện bảo bố vợ mang con gái về dạy lại, 15 phút sau ông có mặt và mang theo một thứ khiến con rể ch//ết lặ//ng…

    Gần nửa đêm, mưa phùn lất phất bên ngoài. Trong căn phòng khách lạnh lẽo, không khí căng như dây đàn. Huy – con rể ông Minh – đứng giữa nhà với gương mặt hầm hầm, còn vợ anh, Linh, đang ngồi bệt dưới đất, mắt hoe đỏ vì khóc.

    – Em không có sai! Em gửi tiền cho mẹ ruột em, đó là chuyện bình thường! – Linh nghẹn giọng.

    Huy gằn lên:
    – Bình thường? Làm vợ mà dám qua mặt chồng? Nhà này ai kiếm tiền, ai có tiếng nói? Cô giỏi quá rồi, gọi bố cô đến mà dạy lại con gái ông ấy đi!

    Không suy nghĩ thêm, Huy rút điện thoại, bấm số ông Minh.
    – Bố à, con xin lỗi gọi muộn, nhưng nhờ bố sang đón Linh về. Con thấy bố cần dạy lại con gái mình trước khi gả người ta đi làm vợ.

    Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Giọng ông Minh trầm và ngắn gọn:
    – Ừ, mười lăm phút nữa bố sang.

    Đúng 15 phút sau, tiếng xe hơi dừng trước cổng. Huy bước ra, trên môi vẫn là nụ cười nhạt pha chút đắc thắng. Anh đang tưởng tượng cảnh ông Minh lôi Linh về nhà, răn dạy một trận nên thân.

    Nhưng vừa mở cửa, Huy sững người.

    Ông Minh đứng đó, áo sơ mi ướt mưa, tay cầm một tập hồ sơ đựng trong bìa nhựa, ánh mắt lạnh lùng không giống dáng vẻ thường ngày. Không có quát mắng, không có ồn ào.

    Ông bước thẳng vào nhà, nhìn Linh đang ngồi co ro ở góc sofa, rồi quay sang Huy, đặt hồ sơ lên bàn.

    – Đây là đơn ly hôn. Tao đã chuẩn bị sẵn. Chữ của Linh chưa có, nhưng của tao – với tư cách là người cha – đã ký.

    Huy choáng váng, lùi lại nửa bước:
    – Bố… bố nói cái gì?

    – Mày bảo tao sang đón con gái tao về để dạy lại? Tao không cần. Nhưng tao thấy mày cần học lại cách làm chồng.

    Giọng ông Minh rắn như thép, từng lời đanh lại:
    – Tao gả con gái đi không phải để nó bị kiểm soát từng đồng bạc, từng hơi thở. Mày kiếm tiền thì giỏi, nhưng giỏi mà cư xử như kẻ gia trưởng, thì tao không coi là đàn ông.

    Huy bối rối:
    – Con chỉ muốn Linh tôn trọng con, chứ không có ý…

    – Tôn trọng không phải là sợ hãi. Mày không cho nó nói, không cho nó làm gì ngoài ý mày, rồi bắt tao dạy lại nó như món đồ sai chương trình? Xin lỗi, tao chỉ dạy con gái tao làm người, chứ không dạy nó làm nô lệ cho chồng.

    Không khí lặng như tờ. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trở nên rõ ràng đến rợn người.

    Ông Minh quay sang con gái, giọng dịu lại:
    – Linh, con có quyền quyết định. Con tha thứ thì về ở lại. Còn nếu không, bố chờ ngoài xe. Chúng ta ký vào đơn, và bố sẽ đưa con về nhà, nơi ít nhất con được tôn trọng.

    Linh ngồi im, nước mắt lăn dài. Cô nhìn chồng – người từng dịu dàng, người từng hứa sẽ bảo vệ cô cả đời. Nhưng đêm nay, anh đã lột bỏ hết vỏ bọc.

    Huy đứng đó, chết lặng. Tờ giấy ly hôn vẫn nằm trên bàn. Mỗi dòng chữ là một cái tát vào cái tôi kiêu ngạo của anh.

    Không ai nói gì thêm. Ông Minh bước ra cửa, không nhìn lại.

    Linh đứng dậy, lặng lẽ đi theo cha. Trước khi rời đi, cô quay lại, nói khẽ:
    – Em không cần được dạy lại, em chỉ cần được yêu và tôn trọng.

    Cánh cửa khép lại. Căn nhà trở nên lạnh tanh.

    Và Huy thì ngồi sụp xuống ghế, tay run run mở tập hồ sơ, đọc lại những dòng chữ đậm nét của ông Minh. Không một lời chửi rủa, không một cái tát, nhưng từng chữ như dao cắt vào lòng.

    Đêm đó, lần đầu tiên trong đời, anh hiểu thế nào là mất thật sự. Và cái giá cho sự kiêu ngạo đôi khi đến… trong im lặng.

  • Cô gái Nghèo phải n h ắ m mắt Đ  ẻ Thu-ê cho Đại Gia để có tiền Chữa Bệnh cho em gái, nhưng nào ngờ đâu mang th a i đến tháng thứ 8 thì bác sĩ khám bỗng nhìn bố đứa bé và kết luận đứng hình..

    Cô gái Nghèo phải n h ắ m mắt Đ ẻ Thu-ê cho Đại Gia để có tiền Chữa Bệnh cho em gái, nhưng nào ngờ đâu mang th a i đến tháng thứ 8 thì bác sĩ khám bỗng nhìn bố đứa bé và kết luận đứng hình..

    Mang thai hộ cho đại gia để cứu em gái, nhưng đến tháng thứ 8, bác sĩ nhìn kết quả siêu âm và nói một câu khiến cả căn phòng chết lặng…”

    Tên cô là Lan, 25 tuổi – cô gái quê nghèo từ miền Trung lên thành phố làm công nhân, dành từng đồng gửi về quê chữa bệnh cho em gái bị suy thận.
    Một ngày, người môi giới tìm đến, nói chỉ cần “mang thai hộ cho một gia đình hiếm muộn” thì sẽ được trả 1 tỷ đồng – số tiền đủ để cứu lấy mạng em.

    Lan đắn đo suốt nhiều đêm, cuối cùng, cô cắn răng đồng ý.


    Mọi thủ tục đều kín kẽ, ràng buộc bằng hợp đồng, và người chồng – ông Minh, đại gia ngành dược hơn 50 tuổi – tỏ ra cực kỳ nghiêm túc.
    Ông có vợ là bà Thu, hơn Lan gần 30 tuổi, hiếm muộn đã lâu.


    Mọi thứ được tiến hành trong bệnh viện, dưới danh nghĩa “cấy phôi”.

    Lan nghĩ chỉ cần vượt qua 9 tháng, cô sẽ được giải thoát.
    Nhưng rồi, càng ngày cô càng thấy cơ thể mình thay đổi khác lạ: thai phát triển nhanh hơn bình thường, chỉ số di truyền cũng có những dấu hiệu… lạ.


    Đến tháng thứ 8, trong buổi khám định kỳ, bác sĩ siêu âm bỗng khựng lại.


    Ánh mắt bà chuyển từ màn hình sang ông Minh – người đang ngồi cạnh – rồi đột nhiên tái mét.

    “Anh Minh… đứa bé này… có vấn đề gì trong quá trình cấy phôi không?”

    Ông Minh giật mình:

    “Không, mọi thứ đều làm đúng quy trình. Có chuyện gì vậy bác sĩ?”

    Bác sĩ nuốt khan, hạ giọng:

    “Tôi đã đối chiếu chỉ số ADN của thai nhi với mẫu tinh trùng lưu trong hồ sơ – nó không khớp, anh Minh.


    Người có mối quan hệ di truyền với đứa bé này… không phải anh.”

    Không khí trong phòng như ngưng đọng.
    Lan sững sờ, còn bà Thu thì chết lặng.


    Vài ngày sau, bệnh viện mở cuộc điều tra nội bộ.


    Khi dữ liệu camera được trích xuất, tất cả đều bàng hoàng:


    vào đêm cấy phôi, một nhân viên trong phòng lab đã trộn nhầm mẫu tinh trùng – không phải của ông Minh, mà là của con trai ông – Hoàng, người vừa từ nước ngoài về để tiếp quản công ty gia đình.

    Đứa trẻ trong bụng Lan — không ngờ lại là con ruột của con trai đại gia, chứ không phải con ông ta.


    Tin đó khiến cả nhà Minh rối loạn.
    Bà Thu ngất xỉu, còn Hoàng – người chưa hề hay biết gì – khi nghe bác sĩ thông báo kết quả xét nghiệm, chỉ lặng đi, nhìn Lan trong nước mắt:

    “Nếu đây là con của tôi… thì cô đừng giao nó cho ai cả.”

    Từ khoảnh khắc đó, cuộc đời Lan rẽ sang hướng khác:


    cô gái nghèo đẻ thuê chỉ để cứu em, giờ bỗng mang trong bụng đứa trẻ khiến cả một gia tộc đại gia đứng trên bờ vực tan vỡ.


    Ba tuần sau, ông Minh đột ngột qua đời vì đột quỵ.
    Trong căn phòng lạnh ngắt, người ta phát hiện một phong bì niêm phong ghi dòng chữ nguệch ngoạc:

    “Tôi biết sự thật. Nhưng đừng để ai tổn thương cô gái đó – vì lỗi không nằm ở cô ấy.”

  • Mẹ chồng và con dâu cùng có th a i 1 trong lúc chồng và bố chồng đi vắng… ngày họ hạ s i n h, hàng xóm đưa đi viện thì mới tá h ỏ a phát hiện ra

    Mẹ chồng và con dâu cùng có th a i 1 trong lúc chồng và bố chồng đi vắng… ngày họ hạ s i n h, hàng xóm đưa đi viện thì mới tá h ỏ a phát hiện ra

    Ở một vùng quê yên bình, người ta từng xì xào mãi không dứt về một gia đình hiếm có kỳ lạmẹ chồng và con dâu… cùng lúc mang thai.

    Chuyện bắt đầu khi chồng của Vy – cô con dâu mới cưới – đi xuất khẩu lao động sang Nhật, đúng lúc ông bố chồng thì về quê chăm mẹ bệnh nặng cả năm không lên.

     Trong nhà chỉ còn hai người phụ nữ, một trẻ một già, và ông chồng đi đã hơn 7 tháng.

    Bất ngờ thay, chỉ vài tháng sau, cả mẹ chồng – bà Hảo – và con dâu Vy đều phát hiện mình… mang thai.

    Mọi người trong làng nghe tin thì bán tín bán nghi, đứa thì nói “chắc bà bị nhầm lẫn mãn kinh

    thành thai nghén”, đứa lại thì thầm “sao con dâu có thai được khi chồng đi nước ngoài?”

    Nhưng trong nhà, không ai nói một lời. Bà Hảo vẫn dắt Vy đi khám thai đều đặn, hai người phụ nữ cùng bụng vượt mặt, cùng nấu cơm, cùng chăm nhau

    , khiến hàng xóm tưởng rằng đây là gia đình hạnh phúc hiếm có.

    Đến một ngày đầu đông, hai mẹ con cùng trở dạ. Vì trời mưa to, hàng xóm phải thuê một chiếc xe bán tải đưa cả hai lên viện huyện cách đó 30km.

    Tại bệnh viện, khi bác sĩ đưa cả hai lên bàn sinh thì bỗng dưng cả khu cấp cứu náo loạn.

    Bác sĩ nữ vừa bắt xong ca đầu tiên – là của

    bà Hảo, thì mặt cắt không còn giọt máu. Bà sinh ra một đứa bé… màng ối chưa vỡ, trong cuống rốn còn vương chất kích thích lạ.

    Khi Vy sinh xong ngay sau đó, bác sĩ kinh hãi nhận ra… đứa bé có DNA trùng khớp với đứa vừa sinh trước!

    Họ lập tức cho người xét nghiệm gấp và

    kết quả khiến cả bệnh viện lặng đi:
    2 đứa trẻ là… anh em cùng cha khác mẹ. 


    Nhưng người cha trong hồ sơ – chồng Vy – đã vắng mặt hơn 8 tháng, và không thể là bố của cả hai đứa.

    Sự thật hé lộ khi một y tá hoảng hốt chỉ vào camera bảo vệ tầng dưới – nơi có một người đàn ông râu rậm, bịt mặt, vừa lẻn ra khỏi viện sau khi nghe tin cả hai người phụ nữ đã hạ sinh an toàn.

    Không ai khác – đó chính là ông Tư – bố chồng Vy, người mà ai cũng nghĩ đã về quê chăm mẹ già, nhưng thực chất…


    ông lén lút sống ở một trang trại nhỏ gần đó suốt gần 1 năm – và qua lại với chính cả… con dâu và vợ mình!

    Gia đình tan vỡ. Vy gần như phát điên khi phát hiện cha chồng là cha ruột của con mình.
    Còn bà Hảo – đã nuốt nước mắt nuôi lớn cả một bi kịch mà bà cũng là nạn nhân.
    Ông Tư sau vụ việc bỏ trốn biệt tích, để lại hai đứa trẻ ra đời trong cùng một ngày, cùng một bệnh viện… nhưng không ai dám nhắc đến cha chúng là ai.

  • Anh phụ hồ tưởng mình m a y m ắ n gặp được định mệnh cuộc đời trong quán Phố Đêm, anh ra sức khuyên cô bỏ nghề về làm vợ anh

    Anh phụ hồ tưởng mình m a y m ắ n gặp được định mệnh cuộc đời trong quán Phố Đêm, anh ra sức khuyên cô bỏ nghề về làm vợ anh

    Anh Hòa – gã phụ hồ hiền lành của xóm Đông – người ta bảo anh “ngốc thì ngốc vừa thôi”.
    Ngày anh dắt về cô vợ mới cưới, cả xóm xì xào:

    “Con bé này hình như ở quán Phố Đêm dưới thị trấn đấy.”


    “Thôi kệ, miễn là nó thương nó lo cho thằng Hòa là được.”

    Cô vợ tên Ly – trắng trẻo, nói năng nhỏ nhẹ, suốt ngày nấu ăn dọn dẹp không kêu ca tiếng nào.


    Anh Hòa tin chắc trời thương mới cho mình gặp được “định mệnh đời anh”.


    Ba tháng trôi qua, tưởng hạnh phúc đã về thật.
    Cho đến một buổi chiều, cả xóm Đông kéo đến kín sân, người thì chỉ trỏ, người thì che miệng cười rúc rích.


    Trước cổng nhà, một chiếc xe bảy chỗ đen bóng dừng lại, mấy người đàn ông mặc đồ vest bước xuống, tay cầm xấp giấy tờ.

    Người đi đầu nói lớn:

    “Anh Hòa có nhà không? Chúng tôi đến đòi lại người!”

    Cả xóm sững sờ.
    Anh Hòa bước ra, mặt tái mét:

    “Các anh nói gì… đòi người là sao?”

    Người đàn ông chìa ra một hợp đồng bảo lãnh nợ, kèm tấm ảnh cưới của Ly… nhưng bên cạnh cô dâu không phải là anh Hòa.

    “Cô ta là vợ hợp pháp của ông chủ quán Phố Đêm. Ba tháng trước trốn đi, mang theo 600 triệu tiền hàng.
    Anh đang chứa người phạm tội trốn nợ và lừa đảo.”


    Cả xóm bàn tán ầm ĩ, người thương, người chửi, người chỉ tay vào mặt anh:

    “Đã bảo rồi, gái quán thì làm sao tin được!”

    Anh Hòa chết lặng, quay sang tìm vợ thì Ly đã quỳ rạp xuống, khóc nức nở:

    “Em không định lừa anh… Em chỉ muốn làm lại, nhưng quá khứ không buông tha em.”


    Công an đến, dẫn Ly đi giữa ánh mắt hiếu kỳ của cả làng.
    Trước khi bị đưa lên xe, cô quay lại nói nhỏ với anh:

    “Trong cái hộp dưới gầm giường, là hết số tiền em trả lại cho anh… và cả tờ giấy siêu âm của con mình.
    Anh giữ lấy, coi như em đền cho anh chút tình người.”


    Nửa tháng sau, xóm Đông không còn ai thấy anh Hòa cười nữa.
    Ngày nào anh cũng ra đầu ngõ, nhìn về hướng thị trấn, nơi có quán “Phố Đêm” giờ đã đóng cửa im ỉm.

    Người ta kể, đêm nào anh cũng nghe thấy tiếng ai đó hát khe khẽ vọng về từ xa – đúng giọng của Ly,
    thứ giọng khiến anh tin rằng, có những định mệnh… đến chỉ để dạy ta biết tin lầm người, nhưng yêu thật lòng.

  • Tôi khựng lại. Giờ này, nơi này, sao lại có cô gái? Hay là người ta nh ỡ xe? L ò n g trắc ẩn nổi lên, tôi dừng lại

    Tôi khựng lại. Giờ này, nơi này, sao lại có cô gái? Hay là người ta nh ỡ xe? L ò n g trắc ẩn nổi lên, tôi dừng lại

    Tôi làm nghề lái xe tải, quen với những chuyến hàng xuyên đêm. Mỗi lần nhận chuyến cuối tháng là lại căng mình mà chạy, vì chỉ cần giao hàng đúng hẹn là được thêm khoản thưởng kha khá. Tối qua cũng vậy, tôi nhắn về cho vợ:

    “Tối nay anh không về đâu, chạy nốt chuyến này là đủ 20 triệu cả lương cả thưởng rồi.”

    Cơm tối xong, tôi nổ máy, rời bãi lúc hơn 11 giờ. Đường quốc lộ đêm ấy vắng ngắt, chỉ có tiếng gió và tiếng lốp xe nghiến trên mặt đường. Tôi bật radio, cố tỉnh táo mà chạy tiếp thì bất ngờ thấy phía xa có bóng người — một cô gái mặc áo trắng, quần đen, tay xách vali, đang vẫy xe giữa khoảng tối nhập nhoạng.

    Tôi khựng lại. Giờ này, nơi này, sao lại có cô gái? Hay là người ta nhỡ xe? Lòng trắc ẩn nổi lên, tôi dừng lại.

    Cô bước tới, giọng run run:

    “Anh ơi, em bị nhỡ chuyến, họ thả em ở đây. Anh cho em đi nhờ tầm năm cây nữa là tới nhà em được không ạ?”

    Tôi nhìn cô — khuôn mặt còn trẻ, mệt mỏi, ánh mắt khẩn khoản. Nghĩ bụng: “Đời tài xế cũng lắm người tốt giúp mình, giờ mình giúp lại có sao đâu.”
    Tôi mở cửa:

    “Lên đi, trễ thế này đứng ngoài nguy hiểm lắm.”

    Cô cảm ơn rồi ngồi im lặng bên cạnh, tay ôm chặt chiếc vali. Được chừng dăm phút, cô bỗng khẽ kêu:

    “Ơ, hình như em đánh rơi ví lúc nãy rồi, chỗ lúc em đứng vẫy anh đó. Hay anh quay lại giúp em tìm, trong đó có ít tiền em về quê…”

    Tôi thoáng chột dạ. Giờ này mà quay lại giữa đoạn đường tối om thì cũng liều, nhưng nhìn vẻ mặt hoảng hốt của cô, tôi lại mềm lòng. Đúng lúc tôi định quay đầu xe thì cô mở vali lục lọi, rút ra một ổ bánh mì cắn dở:

    “Em xin lỗi, em đói quá, cả ngày chưa ăn gì…”

    Cảnh ấy khiến tôi thấy thương. Tôi bảo:

    “Thôi khỏi tìm, tôi chở cô đến nơi, cho thêm ít tiền bắt xe về quê. Giữ mà ăn uống cho tử tế.”

    Cô lắc đầu cảm ơn, nước mắt rưng rưng. Tôi rút trong ví ra 500 nghìn, đưa cô, coi như giúp người qua đường.

    Đến điểm cô nói là “nhà”, chỉ là ngã ba nhỏ rẽ vào khu dân cư tối mịt, cô cảm ơn lần nữa rồi xuống xe. Tôi nhìn qua gương, bóng cô khuất dần.

    Sáng hôm sau, khi ghé quán nước bên đường, tôi kể chuyện cho thằng bạn lái cùng tuyến nghe. Nó nghe xong mặt tái mét:

    “Mày cũng gặp hả? Tao mới bị tuần trước. Cũng cô gái áo trắng, cũng vali, cũng bảo rơi ví… Nhưng lúc tao quay lại, cô ta bảo bị lạc đường rồi kêu tao xuống phụ tìm. May tao nghi ngờ nên không ra khỏi xe. Sau này mới biết có mấy vụ tài xế bị thôi miên, cướp sạch trong vùng.”

    Tôi ngồi lặng, ngụm cà phê đắng nghét nơi đầu lưỡi.
    Thì ra cô gái “tội nghiệp” đêm qua — chỉ là một phần của kịch bản, mà con mồi là những gã tài xế đường dài cả tin như tôi.

    Từ hôm ấy, tôi chẳng bao giờ dừng xe giữa đêm nữa. Vì trên những con đường vắng, không phải lúc nào thứ vẫy tay với ta… cũng là người.

  • Đêm Tân Hôn Chồng phát hiện ra người Vợ của mình không còn trong trắng như cô đã nói, anh ta nổi đ i ê  n gọi bố mẹ vợ sang 3 mặt 1 lời

    Đêm Tân Hôn Chồng phát hiện ra người Vợ của mình không còn trong trắng như cô đã nói, anh ta nổi đ i ê n gọi bố mẹ vợ sang 3 mặt 1 lời

    Đêm tân hôn.
    Sau bao tháng ngày yêu đương ngọt ngào,  hồi hộp bước vào căn phòng phủ đầy hoa hồng và nến thơm.
    Cô tin rằng, đêm nay sẽ là khởi đầu cho một cuộc sống mới, yên bình bên Tuấn – người đàn ông bề ngoài thành đạt, lịch lãm, lại luôn miệng nói yêu thương cô hết lòng.

    Nhưng mọi thứ vỡ vụn chỉ sau chưa đầy một tiếng


    Tuấn ném mạnh tấm chăn ra khỏi giường, mắt đỏ ngầu:

    “Cô lừa tôi à?! Cô nói là chưa từng yêu ai, là giữ cho tôi cơ mà?!”

    Hà chết sững, nước mắt trào ra, run rẩy:

    “Anh à… em… chuyện đó là quá khứ, em không muốn nhắc lại vì sợ anh tổn thương…”

    Tuấn gào lên, đập nát ly rượu trên bàn:

    “Cô là loại đàn bà dối trá! Tôi cưới cô về làm gì? Để bị cả đời đội sừng à?!”

    Anh ta không nghe thêm lời nào, móc điện thoại ra, gọi thẳng cho bố mẹ vợ:

    “Bố mẹ sang ngay đi! Tôi muốn ba mặt một lời!”


    Chưa đầy 15 phút, bố mẹ Hà có mặt.
    Người cha im lặng, gương mặt xám lại, còn mẹ Hà – bà Ngọc – vẫn giữ thái độ bình tĩnh lạ thường.
    Tuấn chỉ tay thẳng vào Hà, giọng rít qua kẽ răng:

    “Con gái bà không còn trinh trắng, mà còn giấu giếm! Gia đình bà dạy con kiểu gì vậy?”

    Không khí đặc quánh.
    Bố Hà định mở lời nhưng mẹ Hà nhẹ nhàng ngắt:

    “Anh Tuấn, nếu hôm nay cậu muốn nói chuyện rõ ràng thì tôi cũng xin phép nói cho hết. Chứ không thôi, chỉ một chiều thì tội con gái tôi.”

    Tuấn ngạc nhiên:

    “Bà nói cái gì? Tôi là người bị lừa đấy!”

    Bà Ngọc cười nhạt, móc trong túi ra một xấp ảnh và vài tờ giấy cũ.

    “Anh có nhớ trước khi cưới con gái tôi, ai là người đã đến quán Lounge K. Ở đó anh làm gì, cần tôi nhắc không?”

    Tuấn đứng hình.
    Cả bố mẹ vợ và Hà đều sững sờ.
    Bà Ngọc tiếp lời, giọng sắc lạnh:

    “Anh từng là trai bao cao cấp, chuyên phục vụ các quý bà giàu có. Có cần tôi đọc luôn tên vài người không?”

    Không khí như nổ tung.
    Tuấn tái mặt, lùi dần ra sau:

    “Bà… bà nói bậy! Tôi…”

    Bà Ngọc ném xuống bàn hóa đơn chuyển tiền cùng vài tấm ảnh chụp Tuấn tay trong tay với những người phụ nữ lớn tuổi.

    “Anh tưởng xóa quá khứ là xong à? Anh quên mất người đầu tiên thuê anh… chính là chị bạn tôi. Và người mách tôi chuyện đó, cũng chính là chị ấy.”


    Tuấn ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi túa ra như tắm.
    Cả đời anh cố che đậy, gột rửa quá khứ trai bao để leo lên nấc thang danh vọng.
    Anh lấy Hà – một cô gái thuần hậu – như cách để “rửa tội” cho bản thân.

    Nhưng nào ngờ… chính người mẹ vợ hiền lành lại biết tất cả.

    Bà Ngọc nói tiếp, từng lời lạnh như dao:

    “Anh nghĩ tôi không biết sao? Tôi im lặng vì con gái tôi yêu anh thật lòng. Nhưng anh làm nhục nó ngay trong đêm cưới, thì tôi không còn gì phải giấu.”

    “Anh bảo nó không trong trắng, vậy anh nghĩ anh sạch sẽ lắm à? Mấy năm bán thân cho đàn bà có chồng, còn gì dơ bẩn hơn thế?”


    Tuấn cúi gằm mặt, cả người run rẩy.
    Hà ngồi bệt xuống sàn, nước mắt rơi lã chã.
    Bố Hà chỉ thở dài, nói một câu khiến ai nấy lặng người:

    “Người có quá khứ, không đáng xấu hổ. Chỉ có người không dám nhận quá khứ của mình mới thật đáng thương.”


    Sáng hôm sau, Tuấn biến mất khỏi nhà.
    Nhưng trước khi đi, anh để lại tờ giấy:

    “Con xin lỗi. Con từng nghĩ lấy vợ ngoan hiền sẽ giúp mình quên được quá khứ. Nhưng hóa ra, chính con mới là kẻ dối trá.”

    Ba tháng sau, Hà ký đơn ly hôn, trở lại cuộc sống bình thường.
    Ngày cô tốt nghiệp lớp pha chế, mẹ đưa cho cô tấm ảnh cũ – ảnh Tuấn phục vụ trong quán Lounge K, đằng sau bà viết một dòng:

    “Đừng bao giờ sợ sự thật, con ạ. Chính nó mới cứu được con khỏi những kẻ giả tạo.”