Danh mục: Chưa phân loại

  • Tôi là gái quê bao năm thấm cảnh chui rúc nhà trọ chật hẹp nên quyết tâm phải lấy trai phố đổi đời. Tôi nhắm mắt lấy Tuấn dù không yêu anh ta để rồi đêm tân hôn, bố chồng đã gọi vào phòng

    Tôi là gái quê bao năm thấm cảnh chui rúc nhà trọ chật hẹp nên quyết tâm phải lấy trai phố đổi đời. Tôi nhắm mắt lấy Tuấn dù không yêu anh ta để rồi đêm tân hôn, bố chồng đã gọi vào phòng

    Không muốn phải sống cảnh ở trọ cả đời nên tôi quyết chí cưới trai phố để đổi đời. Cứ tưởng tôi đã gặp đúng đối tượng, nào ngờ tôi bị chồng lừa.

    Suốt 6 năm nay, tôi làm nhân viên văn phòng, thu nhập chỉ đủ ăn tiêu, mỗi tháng dư được vài triệu. Với số tiền đó, cả đời này cũng không thể mua được 1m2 đất ở thành phố.

    Có vài người bạn trai tỏ tình với tôi nhưng thu nhập và thân thế của họ chẳng khác gì tôi. Lấy nhau kinh tế không có thì cũng chẳng thoát khỏi cảnh thuê phòng trọ.

    Cho đến khi gặp Tuấn, có nhà thành phố thì tôi đồng ý quen anh ấy. Dù trong lòng không có chút tình yêu nào với anh nhưng tôi vẫn chấp nhận cưới sau 2 tháng quen nhau.

    Tôi tự an ủi bản thân cưới xong về sống với nhau tình yêu sẽ nảy nở.

    Tôi chưa hưởng hết hạnh phúc được sống trong ngôi nhà chồng ở giữa thành phố sầm uất thì đã xảy ra chuyện lớn. 3 tuần trước, ăn xong bữa sáng, bố chồng gọi chúng tôi ra phòng khách nói chuyện.

    Bố bảo chuyện làm ăn của ông bị đổ vỡ, cần bán nhà gấp trong tháng để trả nợ. Nếu trì hoãn lâu quá, lãi mẹ đẻ lãi con sợ không có tiền trả.

    Ông nói sau khi bán nhà sẽ trả nợ hết nên không có đồng nào cho chúng tôi ra ở riêng, mong chúng tôi thông cảm. Tôi chưa hết bàng hoàng thì chồng nói bố mẹ cứ dùng tiền bán nhà trả nợ, chúng tôi sẽ ra ngoài thuê phòng trọ.

    Vợ chồng tôi đều có công việc ổn định, với thu nhập đó không lo đói nên bố mẹ không phải lo lắng gì hết.

    Tôi cứ nghĩ cả đời này sẽ không phải quay lại cảnh thuê phòng trọ, nào ngờ cả tuần nay vợ chồng tôi phải sống trong căn phòng trọ chật hẹp 20m2. Tối qua, chồng còn thú nhận với tôi 1 tin đau lòng.

    Anh nói chuyện kinh doanh thua lỗ của bố mẹ diễn ra từ lâu rồi nhưng chưa dám nói ra vì còn sĩ diện với họ hàng làng xóm.

    Thế nên đợi anh cưới xong vợ mới công bố vỡ nợ.

    Hôm đám cưới, anh em bạn bè của tôi ai cũng khen tôi chậm mà chắc. Bây giờ thì nhà không được ở, nhà chồng lại mang tiếng vỡ nợ, tôi thì không có chút tình cảm nào với chồng.

    Mọi rắc rối bủa vây, tôi không biết giải quyết vấn đề thế nào nữa?

  • Mẹ tôi 60t, lên thành phố làm giúp việc chăm cụ ông 75t góa vợ, 2 tháng sau tôi lên thăm thì bác trai ngỏ ý muốn cưới mẹ tôi để sống chung một nhà

    Mẹ tôi 60t, lên thành phố làm giúp việc chăm cụ ông 75t góa vợ, 2 tháng sau tôi lên thăm thì bác trai ngỏ ý muốn cưới mẹ tôi để sống chung một nhà

    Mẹ tôi 60t, lên thành phố làm giúp việc chăm cụ ông 75t góa vợ, 2 tháng sau tôi lên thăm thì bác trai ngỏ ý muốn cưới mẹ tôi để sống chung một nhà. Hai người đăng ký kết hôn nhưng không làm đám cưới, ông còn di chúc cho mẹ tôi thừa kế căn nhà phố 30 tỷ còn con riêng của ông tay trắng.

     

     Mẹ tôi, người phụ nữ bình dị với mái tóc đã điểm bạc, năm nay tròn 60 tuổi. Sau những năm tháng ở quê chăm lo cho gia đình, bà quyết định lên thành phố tìm công việc giúp việc để có thêm thu nhập và thay đổi không khí. May mắn thay, bà nhận được công việc chăm sóc một cụ ông 75 tuổi góa vợ, sống một mình trong căn nhà phố rộng lớn.

    Hai tháng trôi qua, tôi lên thăm mẹ và không khỏi bất ngờ khi cụ ông, người bà gọi là “bác trai”, bất ngờ ngỏ ý muốn cưới bà. “Cưới xin gì nữa tuổi này,” tôi nghĩ thầm, nhưng bác trai nói rằng ông muốn sống cùng mẹ tôi như một gia đình trọn vẹn.

    Mẹ tôi ban đầu lưỡng lự, nhưng bác trai nhiệt tình thuyết phục, lại thêm lời hứa hẹn: ông sẽ để lại căn nhà phố trị giá 30 tỷ cho mẹ tôi, còn con riêng của ông thì không được gì. Mẹ tôi xúc động, và cuối cùng đồng ý. Họ đăng ký kết hôn, không tổ chức đám cưới, chỉ lặng lẽ trở thành vợ chồng trên pháp lý.

    Một tháng sau, bác trai yêu cầu mẹ tôi làm thủ tục sang tên căn nhà cho bà. Sắp giấy tờ trong tay, mẹ tôi hớn hở bước vào văn phòng công chứng, tưởng chừng như mọi thứ đã an bài. Nhưng khi nhân viên kiểm tra hồ sơ, bà nghe câu nói làm bà “hú hồn”:

    “Xin lỗi bà, nhưng toàn bộ tài sản đã được chuyển giao cho con trai ông từ năm ngoái theo hợp đồng tặng cho. Hiện tại ông ấy không còn bất kỳ tài sản nào đứng tên.”

    Mẹ tôi sững sờ, không tin vào tai mình. Thì ra, bác trai đã “tính trước một bước”, giữ lại căn nhà cho con trai riêng của mình, còn lời hứa với mẹ tôi chỉ là một chiếc bánh vẽ.

    Về đến nhà, mẹ tôi đối chất với bác trai. Ông chỉ nhún vai cười nhẹ, bảo rằng:
    “Quan trọng là chúng ta sống với nhau vui vẻ, còn tài sản đâu có mang xuống mồ được!”

    Mẹ tôi ngẩn người, rồi cười chua chát. Bài học nhớ đời: Lời hứa trên giấy không bao giờ chắc chắn, nhất là khi đối phương đã có kế hoạch khác từ trước.

  • Chồng đã có con trai riêng, tôi lấy anh ấy 10 năm, cố mãi cũng chỉ có 2 cô con gái. Vì thế, suốt 10 năm qua, chồng chỉ việc đi làm kiếm tiền còn mọi việc trong nhà dường như phó mặc cho tôi

    Chồng đã có con trai riêng, tôi lấy anh ấy 10 năm, cố mãi cũng chỉ có 2 cô con gái. Vì thế, suốt 10 năm qua, chồng chỉ việc đi làm kiếm tiền còn mọi việc trong nhà dường như phó mặc cho tôi

    Suốt 10 năm làm dâu nhà ông Phúc, chị Lan đã quen với cảm giác bị xem thường.


    Chồng chị – anh Quân, có con trai riêng với vợ trước. Từ ngày cưới Lan, anh gần như chỉ coi cô như “người giữ nhà hộ”.
    Còn mẹ chồng thì luôn miệng:

    “Đàn bà mà không đẻ được con trai thì có giữ cái nhà cũng vô ích thôi, của ai rồi cũng của thằng Hưng (con riêng của chồng).”

    Lan nhẫn nhịn, chẳng cãi nửa lời.


    Cô làm việc quần quật, chăm lo cho 2 con gái, dành dụm từng đồng, thậm chí đem cả tiền thưởng đi mua thêm mấy sào ruộng đứng tên chồng. Cô chỉ nghĩ đơn giản — chồng vui, con có mái nhà là đủ.

    Nhưng càng ngày Quân càng lạnh nhạt.


    Anh hầu như chỉ đi làm rồi gửi tiền về, còn mọi việc lớn nhỏ trong nhà – từ giỗ chạp đến lo cho bố mẹ chồng ốm đau – đều do Lan gánh.

    Mười năm… mười năm lặng lẽ, người đàn bà ấy chưa từng than một câu.

    Cho đến một hôm, ông Phúc – bố chồng Lan – đột ngột qua đời.


    Ngày công bố di chúc, họ hàng tụ tập đông nghịt, cả làng cũng kéo đến hóng vì ai cũng biết nhà ông Phúc có gần 3 mảnh đất lớn ngay mặt đường.

    Người đọc di chúc là ông trưởng họ, vừa mở miệng đọc câu đầu tiên thì cả nhà im phăng phắc.

    “Tôi, Phạm Văn Phúc, để lại toàn bộ tài sản gồm 3 mảnh đất và 1 căn nhà cho… con dâu là Nguyễn Thị Lan.”

    Một giây im lặng chết người.
    Mẹ chồng sững sờ, chồng Lan mặt tái mét.


    Họ tưởng nghe nhầm, nhưng ông trưởng họ đọc lại lần nữa — chữ nào cũng rõ ràng.

    “Vì suốt mười năm qua, chỉ có Lan chăm lo, phụng dưỡng, hương khói, còn con trai tôi coi nhà này như khách trọ. Tài sản này thuộc về người thật sự giữ được cái nếp của gia đình.”

    Cả họ ồ lên, người thì ngạc nhiên, người thì gật gù khen ông cụ sáng suốt.


    Còn Quân — người từng coi vợ như cái bóng — đứng chết trân, không dám ngẩng mặt lên.

    Một bà hàng xóm nói như tát nước vào mặt anh ta:

    “Sống để đức, anh Quân ạ! Có vợ tần tảo như thế mà còn không biết trân trọng. Giờ trắng tay cũng đáng!”

    Lan ngồi im, nước mắt rơi xuống bàn tay, không phải vì sung sướng, mà vì nhẹ nhõm.


    Mười năm chịu đựng, cuối cùng ông trời cũng nhìn thấy.

    Tối đó, Quân lặng lẽ dọn đồ ra khỏi phòng, mang theo vài bộ quần áo.
    Anh chỉ nói một câu trước khi đi:

    “Anh không ngờ bố lại làm vậy… nhưng có lẽ, ông đúng.”

    Lan đứng bên cửa, nhìn bóng chồng khuất dần ngoài ngõ, rồi khẽ quay lại nhìn hai con gái đang ngủ ngon lành.
    Giờ đây, cô biết — nhà này, đã thật sự thuộc về mẹ con cô.

  • Đêm tân h ô n mẹ chồng đưa cho tôi 10 cây vàng và bảo hãy  t r ố n khỏi đây ngay

    Đêm tân h ô n mẹ chồng đưa cho tôi 10 cây vàng và bảo hãy t r ố n khỏi đây ngay

    Trời đã khuya. Kim đồng hồ chỉ đúng 1 giờ sáng.
    Tôi ngồi bất động trong căn phòng mới cưới, nghe tim mình đập như tiếng gõ cửa. Ngoài kia, gió thổi ràn rạt qua vườn chuối, tiếng chó sủa xa xa khiến cả ngôi nhà như run lên theo từng cơn.

    Đáng lẽ giờ này, tôi đang là cô dâu hạnh phúc nhất.
    Đáng lẽ, đây phải là đêm đầu tiên của một cuộc hôn nhân ấm áp, chứ không phải một đêm lạnh lẽo đến mức khiến tôi muốn biến mất.

    Chiếc đèn ngủ hắt ánh sáng vàng yếu ớt lên vách tường loang lổ. Trên giường, người chồng mới cưới của tôi — anh Huy — nằm quay lưng lại, hơi thở nặng và gấp, như đang mơ một giấc mộng đầy bực dọc.

    Tôi nhìn bóng lưng anh mà tim quặn thắt. Chúng tôi mới cưới được nửa ngày, vậy mà giữa hai người đã là cả một khoảng cách không thể bước qua.

    Tôi không biết có phải mình đã quá vội vàng.
    Chúng tôi chỉ quen nhau năm tháng. Anh hiền lành, ít nói, hay giúp người, lại có công việc ổn định. Khi anh ngỏ lời cầu hôn, bố mẹ tôi mừng lắm. “Con gái ba mươi rồi, gặp được người tử tế là phước,” mẹ tôi nói thế. Tôi cũng nghĩ vậy. Tôi không dám mơ cao sang, chỉ cần một mái nhà bình yên.

    Nhưng ngay ngày cưới, tôi đã thấy vài điều lạ.
    Lúc trao nhẫn, tay anh run run, mồ hôi rịn đầy trán. Khi khách khứa về hết, anh đột nhiên trở nên nóng nảy, gằn giọng vì những chuyện rất nhỏ. Mẹ chồng tôi — bà Lành — chỉ lặng im, mắt đỏ hoe, như người đang giữ một điều gì không dám nói.

    Tôi cứ cho rằng đó chỉ là mệt mỏi.
    Cho đến khi đêm xuống, mọi thứ bắt đầu trở nên khác thường.

    Anh Huy không nói gì, chỉ im lặng hút thuốc ngoài hiên rất lâu. Mùi khói len vào tận phòng, nồng nặc, hắc đến khó thở. Tôi gọi anh vài lần mà anh không trả lời. Mẹ chồng gõ cửa, giọng run run:
    – Hai đứa nghỉ sớm đi con… Khuya rồi.

    Tôi vâng khẽ, nhưng anh chỉ im. Khi bà vừa đi khỏi, anh quay vào, ánh mắt lạnh và khó đoán.
    – Cô ngủ trước đi. – Anh nói, giọng lạ lắm, khàn và trượt dài như người khác.

    Tôi không ngủ được. Cảm giác bất an cứ len lỏi trong từng nhịp thở. Ngoài cửa sổ, trăng lấp ló sau mây, bóng cây in lên tường như những bàn tay mảnh khảnh đang bò đến gần.

    Rồi đột nhiên, cánh cửa sổ khẽ rung.
    Một tiếng “cạch” rất khẽ. Ai đó đang gõ.

    Tôi giật mình, tim muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ánh sáng yếu hắt qua khe cửa, soi rõ khuôn mặt người phụ nữ đang thò đầu vào.
    Mẹ chồng tôi.
    Bà mặc áo nâu, tóc xõa, mắt ngấn nước.
    Giọng bà run rẩy, thì thào:
    – Con ơi… dậy đi. Mau mở cửa sổ.

    Tôi kinh ngạc:
    – Mẹ? Có chuyện gì vậy?
    – Nhỏ thôi… đừng để nó nghe thấy. Mau lên, con… trốn đi.

    Bà nói, tay run run cầm theo một túi vải cũ. Tôi nghe tiếng vàng va vào nhau leng keng.
    Không khí trong phòng lạnh đi một cách rùng rợn. Tôi nhìn sang chồng — anh vẫn nằm im, lưng quay về phía chúng tôi.

    Mẹ chồng đưa túi vải cho tôi, giọng nghẹn lại:
    – Cầm lấy… rồi đi đi, trước khi quá muộn.

    Tôi chết lặng.
    “Đi ư? Vì sao phải đi? Đêm tân hôn của tôi… tại sao lại thế này?”

    Nhưng ánh mắt của bà – vừa sợ hãi, vừa thương xót – khiến tôi hiểu: có điều gì đó khủng khiếp đang bị che giấu trong căn nhà này.

    Tôi run rẩy thu dọn vài món đồ. Mỗi tiếng động đều khiến tôi thót tim. Anh Huy vẫn nằm mê man, hơi thở nặng nề. Tôi lấy chiếc vali nhỏ, nhét túi vàng vào giữa.
    Bà Lành mở hé cửa sổ. Ngoài kia, ánh trăng bạc rải xuống sân, thang tre dựng sẵn sát tường.

    – Đi đi, con. – bà thì thầm, giọng nghẹn. – Mẹ xin lỗi.
    Tôi quay lại nhìn, thấy nước mắt bà rơi lặng lẽ trên má.

    Tôi trèo xuống thang, tim đập dồn. Mỗi bậc thang kẽo kẹt như tiếng gãy trong lòng. Khi chân vừa chạm đất, tôi nghe tiếng mẹ chồng nấc khẽ:
    – Con nhớ sống cho tốt… đừng quên, mẹ thương con như con gái ruột.

    Tôi quay lên, muốn nói lời cảm ơn, nhưng bà đã khép cửa, bóng dáng khuất sau tấm rèm.


    Xe tải nổ máy. Tôi ngồi trong cabin, nhìn qua gương thấy ngôi nhà nhỏ lùi dần sau lưng. Đèn phòng vẫn sáng. Tôi thấy bóng bà Lành đứng nơi hiên, nhỏ bé giữa bóng đêm.
    Tôi úp mặt vào hai tay, bật khóc.

    Sáng hôm sau, tôi về tới nhà bố mẹ đẻ. Vừa bước vào, mẹ tôi hoảng hốt:
    – Sao con… ăn mặc thế này? Còn lễ cưới?

    Tôi gục xuống nền gạch, nức nở kể lại mọi chuyện. Bố tôi im lặng, ngồi rít thuốc liên hồi. Khi nghe đến đoạn mẹ chồng cho vàng và thang, ông buông tiếng thở dài nặng nề:
    – Đời đúng là oái oăm.

    Mẹ tôi thì chỉ biết khóc:
    – Nhà mình bạc phước, con ơi…

    May thay, tôi và Huy chưa kịp đăng ký kết hôn. Lễ cưới chỉ mới xong phần nghi thức. Tôi sẽ từ hôn, sẽ bắt đầu lại.


    Vài tuần sau, tôi nhận được một bức thư tay gửi từ làng chồng.
    Chữ viết run run, nhoè nước:

    “Con à, mẹ xin lỗi vì để con vướng vào gia đình này. Huy đã bị bắt vì tàng trữ ma túy. Mẹ không trách con. Cảm ơn con đã không oán mẹ.
    Chúc con hạnh phúc,
    Mẹ Lành.”

    Tôi đọc đến dòng cuối, nước mắt rơi xuống trang giấy.
    Người đàn bà ấy — một người mẹ không có quyền lựa chọn hạnh phúc cho mình — đã chọn cứu tôi, như cứu lại phần đời đã mất của bà.


    Nhiều năm sau, tôi đã có cuộc sống khác, công việc ổn định, có người thương. Nhưng đêm nào mưa to, tôi lại nhớ đến căn nhà nhỏ, đến tiếng thang tre cọt kẹt lúc nửa đêm, và ánh mắt người mẹ chồng năm xưa, lặng lẽ đẩy con dâu trốn khỏi bể khổ.

    Nếu ngày ấy bà không gõ cửa lúc một giờ sáng… có lẽ đời tôi đã chấm dứt trong bóng tối.
    Và tôi luôn tin, có những người mẹ không sinh ra ta, nhưng đã cứu ta bằng cả phần đời còn lại của họ.

  • Mẹ già trót dại vay nặng l ã i bị lừa m ấ t 300 triệu, tha thiết nhờ 3 cô con gái trả n ợ giúp nhưng bị từ chối thẳng thừng

    Mẹ già trót dại vay nặng l ã i bị lừa m ấ t 300 triệu, tha thiết nhờ 3 cô con gái trả n ợ giúp nhưng bị từ chối thẳng thừng

    Bà Tư Liên, 68 tuổi, goá chồng đã gần chục năm, sống nhờ quán nước đầu ngõ. Thấy người ta khoe góp vốn buôn đất lời gấp ba, bà cả tin cắm sổ đỏ vay nóng 300 triệu, nào ngờ bị lừa sạch.

    Chủ nợ đến đòi, dọa siết nhà, bà hốt hoảng gọi cho ba cô con gái.

    – “Mẹ trót dại rồi, giúp mẹ với… người ta đến dọa đập nhà mất!”
    Nhưng đầu dây bên kia, chỉ nghe giọng lạnh băng:


    – “Mẹ tự gây thì mẹ tự lo. Nhà con còn con nhỏ, không kham nổi.”
    – “Con cũng đang trả nợ ngân hàng, mẹ thông cảm.”


    – “Ba trăm triệu đâu phải ít, mẹ làm thế ai cứu nổi.”

    Nghe đến đó, bà Tư như chết lặng. Nước mắt rơi lã chã, bà nghẹn ngào chửi trong tức tưởi:


    – “Đúng là ba con vịt giời, nuôi khôn nuôi lớn, giờ mẹ sa cơ lại quay lưng!”

    Cả đêm hôm ấy, bà không ngủ. Bên ngoài, gió rít qua mái tôn, trong lòng bà chỉ thấy trống rỗng và tủi nhục.

    Sáng hôm sau, bà đang lúi húi dọn hàng thì thấy ba cô con gái cùng lúc bước vào ngõ. Theo sau họ là ba gã đàn ông xăm trổ kín tay, nhìn qua ai cũng tưởng dân xã hội đen. Cả xóm xì xào:


    – “Thôi chết, lại mượn đầu gấu đòi nợ đây mà…”

    Bà Tư sợ đến mức tay run bần bật, rụng rời hỏi:
    – “Mấy đứa làm gì thế? Không lẽ… định dọa mẹ à?”

    Cô con gái cả nhìn mẹ, mắt đỏ hoe:
    – “Bọn con xin lỗi. Tụi con nói thế để thử lòng mẹ, nào ngờ mẹ thức trắng đêm. Đây là ba người bạn của tụi con — họ làm ở công ty luật, chuyên xử lý nợ xấu.

    Họ sẽ giúp mẹ thương lượng, cắt lãi, đòi lại hồ sơ vay.”

    Bà Tư chết lặng, đứng không vững. Một người đàn ông xăm trổ khẽ cười:


    – “Bọn cháu không phải xã hội đen đâu bác ạ, chỉ đen vì nghề thôi. Giờ việc của bác để bọn cháu lo.”

    Hơn một tháng sau, nhờ can thiệp pháp lý, bà được xóa nợ phần lớn, giữ lại được nhà. Hôm cắm bình hoa lên bàn thờ chồng, bà khóc nấc:
    – “Tôi trách oan con gái tôi rồi ông ạ… tụi nó không vô tâm, chỉ là muốn dạy tôi một bài học về lòng tin thôi…”

    Từ hôm ấy, mỗi chiều cả ba cô con gái đều ghé về quán nước của mẹ.

    Người ta lại nghe tiếng cười rộn ràng nơi góc ngõ, nơi người đàn bà già dại dột năm nào đã tìm lại được ba đứa con — và cả niềm tin tưởng tưởng như đã mất.

  • Ngày cưới, em dâu vừa bước ra ngoài thì cả h ô n trường vang lên tiếng bàn tán ồn ào, nhìn lên màn hình trên sân khấu nhà trai nhà gái chỉ muốn “độ;;n thổ” vì quá x ấ u h ổ, mẹ chồng bất ngờ lao lên sân khấu giật mic nói về 1 cây vàng trên cổ con dâu.

    Ngày cưới, em dâu vừa bước ra ngoài thì cả h ô n trường vang lên tiếng bàn tán ồn ào, nhìn lên màn hình trên sân khấu nhà trai nhà gái chỉ muốn “độ;;n thổ” vì quá x ấ u h ổ, mẹ chồng bất ngờ lao lên sân khấu giật mic nói về 1 cây vàng trên cổ con dâu.

    Đám cưới của  – em trai chồng tôi, tổ chức ở một nhà hàng sang trọng tại Thanh Hóa.


    Cô dâu là Ngọc, một cô gái xinh xắn, học giỏi, làm ngân hàng, lại được tiếng ngoan hiền.


    Từ lúc hai đứa làm lễ, ai cũng khen xứng đôi, chỉ riêng mẹ chồng tôi – bà Thu, người nổi tiếng khó tính trong họ, lại cứ im lặng.

    Đến đoạn trao quà cưới, họ nhà gái tặng vàng, tặng sổ tiết kiệm, ai nấy trầm trồ.
    Bà Thu chỉ đeo cho con dâu một sợi dây chuyền vàng 4 chỉ, miệng bảo:

    “Mẹ chẳng có gì quý giá, tặng con chút lộc cho vui.”

    Không ngờ, chính sợi dây ấy lại trở thành nguyên nhân của cú sốc sau đó.

    Sau khi làm lễ xong, cô dâu chú rể rời sân khấu chụp ảnh, cả hội trường bỗng xôn xao.


    Trên màn hình LED khổng lồ, vốn đang chiếu video cưới, bỗng bật lên một đoạn clip lạ — ghi lại cảnh Ngọc ngồi trong tiệm vàng, cắm chính sợi dây chuyền đó cho một người đàn ông.
    Giọng cô nói rõ mồn một:

    “Anh giữ tạm nhé, mai em lấy lương chuộc lại.”

    Cả hội trường nổ ra tiếng xì xào.
    Nhà gái đỏ bừng mặt, nhà trai nhìn nhau không nói nổi lời nào.
    Chú rể Tú ngơ ngác quay sang mẹ:

    “Mẹ… chuyện gì đây?”

    Bà Thu mặt tái mét, rồi bất ngờ lao thẳng lên sân khấu, giật micro, giọng run run nhưng đầy cương quyết:

    “Tôi biết đoạn video này ai phát tán!
    Chính người ngồi bàn số 8 – bà Hạnh, mẹ của cô dâu cũ mà tôi từng từ chối.
    Còn cây vàng kia… không phải của tôi! Là của Ngọc — con dâu tôi, nó đem bán để trả viện phí cho chính bố chồng nó!”

    Cả khán phòng im phăng phắc.
    Bà tiếp tục:

    “Năm ngoái, bố thằng Tú bị tai nạn, cô ấy âm thầm mang vàng của mình đi cắm, rồi vẫn cười nói như chưa từng.
    Tôi biết hết, nhưng không ngờ có người ác đến mức đem chuyện đó ra bôi nhọ trong ngày cưới.”

    Ngọc đứng phía dưới, mắt đỏ hoe, còn chú rể ôm chặt lấy cô giữa hàng trăm ánh nhìn.
    Mẹ cô dâu bật khóc, bước lên sân khấu xin lỗi cả nhà trai.
    Còn bà Thu – người từng lạnh lùng nhất họ – lại tháo sợi dây chuyền vàng khác từ cổ mình xuống, đeo lại cho con dâu, nghẹn ngào nói:

    “Cây vàng này mẹ tặng con lần nữa, để bù cho lòng tin mà người ta định lấy đi.”

    Buổi tiệc hôm đó, không ai còn dám xì xào.
    Chỉ có tiếng pháo tay kéo dài – dành cho cô dâu có tấm lòng, và người mẹ chồng biết nhận ra giá trị thật.

  • Chồng m ấ t chưa lâu, em trai đến xin chăm sóc vợ con lý do khiến tôi càng thêm đau l ò n g và tủi nhục

    Chồng m ấ t chưa lâu, em trai đến xin chăm sóc vợ con lý do khiến tôi càng thêm đau l ò n g và tủi nhục

    Tôi vẫn còn chưa hết sốc sau chuyện đã xảy ra. Vợ chồng tôi kết hôn cách đây 3 năm trước. Nhà chồng tôi khá giả, trong khi đó, hoàn cảnh gia đình tôi lại khó khăn.

    Khi chúng tôi về xin cưới, trong nhà ai cũng khinh rẻ, thậm chí còn tìm đủ mọi cách để ngăn cản chúng tôi đến với nhau.

    Thế nhưng người tính không bằng trời tính. Chia tay được một tháng thì tôi phát hiện mình có thai. Lúc này, chúng tôi quay lại, hai bên gia đình cũng ủng hộ chuyện tổ chức đám cưới.

    Cứ nghĩ đó là cái kết viên mãn của hai vợ chồng. Không ngờ khi về chung một nhà, tôi lại càng khổ hơn.

    Mẹ chồng tôi là người khắt khe, lại có ác cảm với con dâu từ trước nên thường xuyên gây khó dễ. Con dâu vừa về được hai ngày, bà đã đuổi người giúp việc rồi đổ hết mọi công việc lên đầu tôi.

    Chồng tôi thì bận rộn, đi sớm về khuya, thành ra trong căn nhà rộng lớn này, tôi luôn cảm thấy lạc lõng.

    Chồng mất chưa lâu, em trai đến xin chăm sóc vợ con lý do khiến tôi càng thêm đau lòng và tủi nhục - Ảnh 1
    Ảnh minh họa: Internet

    Thế nhưng ông trời không để tôi được sống yên bình với chồng. Hai tháng trước, chồng tôi bị đột quỵ khi đang làm việc đêm. Lúc mọi người phát hiện, anh đã không qua khỏi. Đối với tôi, đây là cú sốc quá lớn.

    Còn mẹ chồng thì tìm đủ mọi cách nhiếc móc, thậm chí bà bảo do tôi không hợp tuổi nên mới làm hại chồng.

    Những ngày gần đây, tôi ăn cơm mà chan nước mắt. Cho tới hôm qua, em chồng tôi đột nhiên đề nghị một chuyện. Chú ấy nói muốn thay anh trai, lo lắng cho mẹ con tôi. Còn bảo trước kia hai anh em có lần uống rượu, chẳng hiểu thế nào, chồng tôi lại dặn dò.

    Anh nói sau này nếu chẳng may anh có chuyện gì, chỉ mong chú ấy đứng ra làm chủ cho chúng tôi.

    Bởi chồng tôi thừa biết mẹ mình là người như thế nào. Nghe em chồng nói vậy, tôi càng thấy tủi thân hơn. Đúng là bây giờ, chẳng có ai để tôi dựa dẫm trong căn nhà này.

    Em chồng tôi chưa có vợ, lâu nay cũng rất tốt với tôi. Có điều chồng mới mất chưa được bao lâu, tôi không có ý định sẽ mở lòng với ai khác. Theo mọi người tôi nên từ chối em chồng thế nào để không bị mất lòng?

  • Cưới con gái lúc vàng có 80, họ hàng trong nhà đều mừng con mỗi người một chỉ, tổng cộng khoảng 10 cây vàng, giờ con của họ lần lượt cưới lúc vàng đã 16, tôi nhìn giá sót ruột

    Cưới con gái lúc vàng có 80, họ hàng trong nhà đều mừng con mỗi người một chỉ, tổng cộng khoảng 10 cây vàng, giờ con của họ lần lượt cưới lúc vàng đã 16, tôi nhìn giá sót ruột

    Xóm Trung, huyện Yên Phúc, tỉnh Hòa Nam.
    Ông Phúc, 58 tuổi, là người cẩn thận, tính toán nhưng lại rất thật thà. Năm xưa, khi gả con gái út là Thảo, vàng chỉ có 80 nghìn một chỉ. Cả họ mừng cho cô, người ít một chỉ, người nhiều hai, tính ra được gần 10 cây vàng.

    Thời đó, số tiền ấy lớn lắm. Ông vẫn nhớ cảm giác rưng rưng khi xếp từng phong bì vào khay, miệng cảm ơn lia lịa.

    Giờ đã hơn hai mươi năm. Con cái của họ hàng lần lượt tới tuổi dựng vợ gả chồng. Nhưng giá vàng thì tăng vùn vụt — hơn 16 triệu một chỉ.
    Ngồi cộng lại, ông Phúc nhẩm mà thở dài:

    “Nếu tính theo vàng bây giờ, tôi mừng lại cho mỗi đám chắc toi nửa cái nhà mất.”

    Bà Hiền, vợ ông, chỉ cười:

    “Thì mừng theo thời thôi, có ai ép đâu.”

    Nhưng ông Phúc vốn không chịu “thiệt lý”. Thế là ông làm bảng tính rõ ràng: số vàng mừng năm xưa quy ra tiền, cộng thêm lãi suất ngân hàng suốt 20 năm, ra con số cụ thể từng nhà.

    Đám cưới con anh cả nhà bác Tư hôm ấy, ông Phúc ăn mặc chỉnh tề, đến bàn mừng, rút phong bì đưa tận tay cô dâu chú rể rồi nói rành rọt:

    “Ngày xưa bác mừng bố mẹ các con 1 chỉ vàng, nay vàng tăng gấp đôi, bác quy ra tiền, tính cả lãi ngân hàng 20 năm. Đây là 6 triệu 800 nghìn, đúng bằng lãi suất trung bình 7%/năm.”

    Cả bàn tròn ngây ra. Có người phì cười, có người đỏ mặt.
    Người ta xì xào:

    “Chắc ông Phúc tính cả hơi thở theo giá vàng luôn quá!”

    Tối về, ông tự hào lắm. Ông nghĩ mình làm đúng, vừa công bằng, vừa sòng phẳng.

    Thế nhưng nửa đêm, điện thoại ông rung liên tục.
    Một tin nhắn gửi đến từ số lạ, nội dung ngắn gọn:

    “Bác Phúc, vàng mừng đám cưới con bác năm xưa không chỉ 10 cây đâu… Có người bỏ thêm 5 cây, nhờ tôi giữ hộ, nói đợi lúc cần thì đưa lại cho bác. Mời bác mai ra nghĩa trang cũ mà nhận.”

    Ông Phúc chết lặng.
    Người ký tên dưới tin nhắn — , bạn thân nhất của ông, đã mất cách đây 3 năm.


    Sáng hôm sau, khi người ta thấy ông Phúc đến nghĩa trang, tay run run cầm theo cái cuốc, trời đổ mưa rào giữa buổi nắng.
    Đến trưa, ông không về.
    Chỉ có người trông nghĩa trang kể lại rằng ông ngồi dưới tán cây bạch đàn, đào được một chiếc hộp sắt, mở ra toàn là vàng lá cũ sậm màu — đúng 5 cây vàng khắc năm 2003.

    Còn chiếc điện thoại ông dùng để nhận tin nhắn đêm qua… đã bị ngắt sóng từ 2 năm trước.

  • Cố gắng chịu khó thêm tháng nữa thôi, em nhé… Hết tháng này, mình về quê sống gần bố mẹ. Anh m ệ t lắm rồi, chỉ muốn sáng dậy thấy m ù i khói bếp nhà mình, nghe con gọi ông bà thôi…

    Cố gắng chịu khó thêm tháng nữa thôi, em nhé… Hết tháng này, mình về quê sống gần bố mẹ. Anh m ệ t lắm rồi, chỉ muốn sáng dậy thấy m ù i khói bếp nhà mình, nghe con gọi ông bà thôi…

    Chương Một: Lời Hứa Cuối Cùng

    Đêm định mệnh ấy bắt đầu như bao đêm khác trong căn phòng trọ chật hẹp của chúng tôi ở Hà Nội.

    Căn phòng chỉ rộng chừng mười lăm mét vuông, đủ để kê một chiếc giường, một cái bàn nhỏ và một góc bếp đơn sơ.

    Với chúng tôi, nó là cả một thế giới. Tôi đang dọn dẹp bát đĩa sau bữa tối, con trai năm tuổi của chúng tôi, bé Nam, đang ngồi vẽ nghuệch ngoạc trên sàn nhà.

    Chồng tôi, anh Tuấn, đang mặc bộ quần áo bảo hộ lao động đã sờn cũ, chuẩn bị cho ca làm đêm ở công trường xây dựng.

    Anh nhìn tôi, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên một tia hy vọng ấm áp.

    “Chắc là chỉ cần cố gắng chịu đựng thêm một tháng nữa thôi, em nhé…” Giọng anh trầm và khàn đi vì thiếu ngủ. “Hết tháng này, mình sẽ rời Hà Nội về quê sống gần bố mẹ.

    Anh mệt lắm rồi, chỉ muốn sáng dậy thấy mùi khói bếp nhà mình, nghe con gọi ông bà thôi…”

    Tôi dừng tay, quay lại nhìn anh. Giấc mơ đó, chúng tôi đã cùng nhau vun đắp suốt năm năm qua, kể từ ngày rời quê lên thành phố lập nghiệp.

    Một ngôi nhà nhỏ, một mảnh vườn, những bữa cơm gia đình quây quần. Nó không phải là một giấc mơ xa hoa, nhưng với chúng tôi, nó là tất cả.

    Tôi mỉm cười, một nụ cười có lẽ cũng mệt mỏi không kém gì anh, nhưng vẫn cố gắng để anh yên lòng. “Ừ, về đi anh… Em cũng chán cảnh phòng trọ ở Hà Nội này lắm rồi.”

    Anh bước đến, ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi. Tôi có thể cảm nhận được sự mệt mỏi trong từng thớ thịt của anh, mùi mồ hôi sau một ngày làm việc vất vả, và cả mùi của xi măng, sắt thép vẫn còn vương trên quần áo.

    “Anh hứa đấy,” anh thì thầm. “Tháng sau thôi. Anh đã nói chuyện với ông chủ rồi. Họ sẽ thanh toán hết tiền công cho anh. Mình sẽ có một khoản kha khá để bắt đầu lại.”

    “Em tin anh mà,” tôi đáp, xoay người lại và chỉnh lại cổ áo cho anh. “Anh đi làm cẩn thận nhé. Đêm nay nghe nói có mưa to đấy.”

    “Anh biết rồi.” Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán tôi, rồi quay sang bé Nam.

    Anh ngồi xổm xuống, xoa đầu con trai. “Con ngoan nhé, ở nhà với mẹ. Mai ba về mua kẹo cho.”

    Bé Nam ngước đôi mắt trong veo lên, reo lên: “Ba nhớ mua kẹo mút vị dâu nhé!”

    “Ừ, ba nhớ rồi.” Anh cười, nụ cười hiền hậu và ấm áp duy nhất có thể xua tan đi sự khắc khổ trên khuôn mặt anh.

    Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc mũ bảo hiểm cũ kỹ và bước ra cửa.

    Cánh cửa khép lại, tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên. Tôi nghe tiếng xe máy của anh nổ máy, rồi từ từ xa dần, hòa lẫn vào âm thanh ồn ào, bất tận của Hà Nội về đêm.

    Tôi đứng đó một lúc lâu, lắng nghe cho đến khi không còn nghe thấy gì nữa. Tôi không ngờ rằng, nụ hôn đó, lời hứa đó, và cả tiếng xe máy quen thuộc đó, đều là lần cuối cùng.


    Chương Hai: Những Ngày Chờ Đợi Trong Vô Vọng

    Ngày đầu tiên trôi qua. Tôi thức dậy, chuẩn bị bữa sáng cho con, đưa con đến lớp mẫu giáo rồi lại quay về với công việc may vá tại nhà. Cả ngày, tôi thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc điện thoại, chờ đợi một cuộc gọi hay một tin nhắn từ anh.

    Nhưng không có gì cả. Chiều tối, tôi nấu một bữa cơm thịnh soạn hơn thường lệ, nghĩ rằng anh sẽ về và chúng tôi sẽ có một bữa tối vui vẻ. Nhưng bàn ăn chỉ có hai mẹ con.

    “Mẹ ơi, ba đâu rồi ạ?” bé Nam hỏi, miệng vẫn còn ngậm cơm.

    “Ba bận tăng ca, con ạ. Chắc tối muộn ba mới về.” Tôi cố gắng nói một cách bình thản nhất có thể.

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi cứ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, kiểm tra đi kiểm tra lại xem nó có bị hỏng hay không. Tôi gọi cho anh. Không có tín hiệu.

    Chỉ có giọng nói vô cảm của tổng đài: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

    Chắc anh làm mệt quá, quên sạc pin rồi. Tôi tự trấn an mình như vậy và thiếp đi lúc nào không hay.

    Ngày thứ hai, nỗi lo lắng bắt đầu lớn dần. Tôi gọi điện đến công ty xây dựng của anh. Một người đàn ông có giọng nói cộc lốc trả lời.

    “Alo, cho tôi hỏi anh Tuấn, công nhân ở công trường cầu Bến Sông ạ. Sao hôm qua đến giờ tôi không liên lạc được với anh ấy?”

    “Tuấn à?” người đàn ông ở đầu dây bên kia ngập ngừng một lúc. “À… hôm qua cậu ấy có xin nghỉ phép đột xuất, bảo là có việc gấp ở quê. Chị không biết à?”

    Nghỉ phép? Về quê? Tim tôi như hẫng đi một nhịp. Anh chưa bao giờ làm vậy mà không nói với tôi một lời. “Dạ… không ạ. Anh ấy không nói gì với tôi cả.”

    “Thế thì lạ nhỉ. Thôi chị thử gọi lại cho cậu ấy xem sao.” Người đàn ông nói rồi cúp máy.

    Lòng tôi rối bời. Tại sao anh lại nói dối công ty? Tại sao anh không nói gì với tôi? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí tôi.

    Tôi bắt đầu gọi cho tất cả những người bạn chung của chúng tôi, những người đồng hương đang làm việc ở Hà Nội. Không một ai biết anh ở đâu.

    Tin nhắn “Anh ăn cơm chưa?” tôi gửi từ hôm qua vẫn nằm đó, một màu xanh lạnh lẽo trên màn hình.

    Đêm thứ hai, tôi ôm con vào lòng, cố gắng hát ru cho con ngủ, nhưng giọng tôi cứ lạc đi. Tôi sợ. Một nỗi sợ hãi mà tôi chưa từng trải qua đang len lỏi vào từng tế bào.

    Ngày thứ ba. Tôi không còn có thể tự lừa dối mình được nữa. Chắc chắn đã có chuyện gì đó không hay xảy ra.

    Tôi đã nghĩ đến việc báo cảnh sát, nhưng lại sợ rằng mình đang làm quá mọi chuyện lên, rằng anh sẽ đột ngột trở về và cười vào mặt tôi vì đã lo lắng thái quá.

    Đêm thứ ba, một trận mưa giông lớn ập đến. Gió rít lên từng cơn qua khe cửa sổ, nghe như tiếng ai đó đang khóc than, ai đó đang gọi tên người thân trong tuyệt vọng.

    Tôi ôm chặt lấy con, lắng nghe tiếng mưa rơi và tiếng gió gào thét. Lòng tôi bỗng dấy lên một cảm giác bất an kỳ lạ, một nỗi sợ hãi vô hình siết chặt lấy trái tim tôi, báo hiệu một điềm gở không thể tránh khỏi.


    Chương Ba: Cuộc Gọi Định Mệnh

    Sáng hôm sau, bầu trời vẫn còn u ám sau trận mưa đêm qua. Tôi cố gắng gượng dậy, cố gắng tỏ ra bình thường trước mặt con. Tôi chuẩn bị đồ ăn sáng, thay quần áo cho con.

    Khi tôi đang dắt con ra khỏi khu nhà trọ để đưa con đến trường, điện thoại trong túi tôi rung lên.

    Một số máy lạ. Tim tôi đập thình thịch. Tôi vội vàng bắt máy.

    Một giọng người đàn ông lạ, run rẩy và ngập ngừng ở đầu dây bên kia:

    “Chị… chị có phải là vợ của anh Tuấn không ạ?”

    “Vâng, là tôi đây. Có chuyện gì vậy anh?”

    “Chị… chị đến gầm cầu bến sông ngay đi… Có người gặp nạn… hình như là chồng chị…”

    Tôi chết lặng.

    Thế giới xung quanh tôi như ngừng quay. Tiếng xe cộ, tiếng người nói cười, tiếng con trai tôi đang líu lo bên cạnh, tất cả đều biến mất.

    Chỉ còn lại những lời nói của người đàn ông kia, vang vọng trong đầu tôi như một bản án tử hình.

    Bàn tay tôi run đến mức đánh rơi cả chiếc điện thoại xuống vũng nước đọng trên mặt đất.

    Bé Nam nhìn tôi, đôi mắt ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ sao thế?”

    Tôi không thể khóc, cũng không thể nói. Tôi chỉ có thể nhìn con, trái tim đau như cắt. Tôi phải nói gì với con đây? Tôi cúi xuống, ôm chặt lấy con, cố gắng hít một hơi thật sâu.

    Tôi quay sang chị hàng xóm đang quét sân gần đó, giọng tôi khản đặc: “Chị ơi, chị trông cháu giúp em một lát… mẹ đi đón ba về.”

    Tôi không dám nhìn vào mắt con nữa. Tôi chỉ biết rằng mình phải đi, phải đến nơi đó ngay lập tức.

    Tôi phóng xe như điên. Gió tạt vào mặt buốt rát, nhưng tôi không cảm thấy gì cả. Nước mắt cứ thế tuôn ra, hòa vào với gió, làm nhòe đi cả con đường phía trước.

    Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: không phải đâu, không thể nào là anh được, chắc chắn là có sự nhầm lẫn nào đó.

    Khi tôi đến nơi, cảnh tượng trước mắt đã dập tắt mọi tia hi vọng cuối cùng của tôi. Người ta đã quây kín cả một khoảng gầm cầu. Xe cảnh sát, xe cứu thương đậu nối đuôi nhau. Tiếng còi hú inh ỏi, tiếng người xì xào bàn tán.

    Tôi vứt chiếc xe máy xuống đất, lao vào đám đông, gào lên trong hoảng loạn:

    “Anh ơi! Anh đâu rồi!?”

    Mọi người dạt ra, nhìn tôi với ánh mắt ái ngại và thương cảm. Không một ai dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Chỉ có một người công nhân trẻ tuổi, người mà tôi nhận ra là bạn làm cùng công trường với anh, bước đến, khẽ đặt tay lên vai tôi. Đôi mắt anh ta đỏ hoe.

    “Tụi em đã cố gắng lắm rồi chị ạ…” anh ta nói, giọng nghẹn ngào. “Đêm qua mưa to quá, nước sông dâng lên nhanh, xiết quá… Anh Tuấn đang làm việc ở dưới mố cầu thì bị trượt chân…”

    Tôi không muốn nghe nữa. Tôi chỉ nhìn chằm chằm về phía bờ sông. Dưới gầm cầu, người ta đang kéo lên một thứ gì đó được bọc trong một tấm vải trắng.

    Nhưng tôi vẫn nhận ra. Chiếc áo bảo hộ màu xanh quen thuộc đã lấm lem bùn đất. Đôi dép nhựa anh hay đi.

    Tôi khuỵu xuống. Cả cơ thể tôi như không còn chút sức lực nào. Ngực tôi như bị ai đó bóp nghẹt, đau đến mức không thể thở nổi. Tiếng gào thét của tôi bị chặn lại trong cổ họng, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào, tuyệt vọng.


    Chương Bốn: Chiếc Ví Ướt Sũng

    Thời gian như ngừng lại. Tôi không biết mình đã quỳ ở đó bao lâu. Mọi thứ xung quanh tôi chỉ còn là một mớ âm thanh hỗn độn và những hình ảnh mờ ảo. Tôi chỉ biết rằng người đàn ông của tôi, người cha của con tôi, đã không còn nữa.

    Người công nhân lúc nãy lại gần, ngồi xuống bên cạnh tôi. Anh ta không nói gì, chỉ im lặng. Một lúc sau, anh ta run run đưa cho tôi một chiếc ví da đã cũ, ướt sũng nước và dính đầy bùn đất.

    “Cái này… tụi em tìm thấy trong túi quần của anh ấy, chị ạ.”

    Bàn tay tôi run rẩy đón lấy chiếc ví. Nó lạnh ngắt và nặng trĩu. Tôi từ từ mở nó ra. Bên trong, vài tờ tiền lẻ đã ướt nhẹp.

    Tấm ảnh cưới của chúng tôi, chụp từ mười năm trước, đã bị nước làm cho nhòe đi, nhưng tôi vẫn nhận ra nụ cười rạng rỡ của anh ngày hôm đó.

    Và kẹp giữa những tờ giấy tờ tùy thân, là một tờ giấy nhỏ đã nhàu nát, mực đã loang lổ vì dính nước.

    Tôi cẩn thận mở nó ra. Nét chữ của anh, quen thuộc đến đau lòng.

    “Anh gửi tiền về rồi nhé. Tháng sau mình về quê, mua mảnh đất nhỏ cạnh nhà ngoại. Con sẽ có sân chơi, em sẽ có một vườn rau… anh chỉ muốn cả nhà mình được ở gần nhau thôi.”

    Tôi gục xuống, ôm lấy chiếc ví và tờ giấy vào lòng. Nước mắt tôi tuôn rơi không ngừng, hòa lẫn với những giọt nước mưa còn đọng lại trên mặt đất.

    Giấc mơ của chúng tôi, kế hoạch của chúng tôi, tương lai của chúng tôi… tất cả đều nằm gọn trong tờ giấy mỏng manh này, và tất cả đều đã bị dòng nước lạnh lẽo kia cuốn trôi đi mất.

    Người ta thường bảo: đời có nhiều cái “gần” đến thế mà chẳng bao giờ chạm vào được. Anh đã ở rất gần với giấc mơ của mình.

    Chúng tôi đã ở rất gần với ngày trở về. Anh đã hứa “về quê sống cùng nhau”, nhưng cuối cùng, anh chỉ về… trong một chiếc túi đen lạnh ngắt.

    Hà Nội hôm đó không có nắng. Bầu trời xám xịt như chính tâm trạng của tôi. Tôi ngồi đó, giữa tiếng khóc than của người thân, giữa những lời an ủi sáo rỗng, và tôi nhận ra rằng, từ giờ phút này, tôi và con trai sẽ phải tự mình bước đi trên con đường phía trước.

    Một con đường không còn anh bên cạnh.


    Chương Năm: Trở Về

    Tang lễ của anh được tổ chức ở quê nhà, trong ngôi nhà nhỏ của bố mẹ anh. Người thân, hàng xóm, bạn bè đến rất đông. Ai cũng thương xót cho một người đàn ông hiền lành, chịu khó đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ.

    Tôi mặc bộ đồ tang trắng, ôm di ảnh của anh, lòng trống rỗng. Bé Nam, trong bộ đồ tang nhỏ xíu, ngơ ngác nhìn mọi người. Nó vẫn chưa hiểu hết được sự mất mát này. Thỉnh thoảng, nó lại quay sang hỏi tôi: “Mẹ ơi, bao giờ ba về?”

    Mỗi lần như vậy, trái tim tôi lại như bị ai đó xé ra làm trăm mảnh. Tôi chỉ biết ôm con vào lòng, nói trong tiếng nấc: “Ba đi làm xa lắm, con ạ. Xa lắm…”

    Sau khi lo liệu xong xuôi mọi việc cho anh, tôi quyết định thực hiện lời hứa của anh. Tôi ở lại quê. Tôi dùng số tiền anh đã gửi về, cùng với số tiền phúng điếu và một ít tiền tiết kiệm của hai vợ chồng, để mua một mảnh đất nhỏ đúng như anh mong muốn, ngay cạnh nhà mẹ đẻ của tôi.

    Mọi người nói tôi dại. Họ nói một mình tôi nuôi con ở quê sẽ rất vất vả. Họ khuyên tôi nên ở lại Hà Nội, tìm một công việc ổn định. Nhưng tôi biết, đây là điều anh muốn. Đây là nơi anh muốn chúng tôi thuộc về.

    Mỗi ngày, tôi dắt con ra mảnh đất ấy. Tôi bắt đầu cuốc đất, trồng rau. Bàn tay tôi chai sạn đi, làn da sạm đen vì nắng gió, nhưng tôi không cảm thấy mệt mỏi. Mỗi khi nhìn bé Nam chạy nhảy tung tăng trên mảnh đất của riêng mình, tôi lại cảm thấy như anh vẫn đang ở đây, mỉm cười nhìn hai mẹ con tôi.

    Thỉnh thoảng, vào những đêm không ngủ được, tôi lại lấy chiếc ví của anh ra, đọc lại tờ giấy nhàu nát ấy. Nét chữ của anh vẫn còn đó, lời hứa của anh vẫn còn đó. Anh không thể thực hiện được nó, vậy thì tôi sẽ thay anh thực hiện.

    “Anh thấy không?” tôi thì thầm với di ảnh của anh. “Con đã có sân chơi rồi này. Em cũng sắp có một vườn rau rồi. Chúng ta đang ở rất gần nhau, phải không anh?”

    Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá, nghe như tiếng thở dài của anh.

    Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng nỗi đau thì vẫn còn đó, âm ỉ trong lồng ngực. Nhưng tôi biết mình phải mạnh mẽ, vì con, và vì cả lời hứa của anh nữa. Tôi sẽ xây dựng một ngôi nhà trên mảnh đất này. Một ngôi nhà mà ở đó, con trai tôi sẽ lớn lên trong tình yêu thương của ông bà, và ở đó, ký ức về anh sẽ luôn sống mãi.

    Anh đã về nhà, theo một cách khác. Và chúng tôi, cuối cùng, cũng đã được ở gần nhau. Mãi mãi.

  • Ngày giỗ cha, có người phụ nữ ăn mặc sang trọng xuất hiện, nhận mình là em gái ruột thất lạc từ nhỏ của ông rồi đòi chia đôi mảnh đất hư-ơng hỏa

    Ngày giỗ cha, có người phụ nữ ăn mặc sang trọng xuất hiện, nhận mình là em gái ruột thất lạc từ nhỏ của ông rồi đòi chia đôi mảnh đất hư-ơng hỏa

    Ngày giỗ cha, khói hương nghi ngút. Con cháu quây quần, lòng thành kính tưởng nhớ. Bỗng ngoài cổng vang lên tiếng động cơ xe sang. Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước vào, dáng vẻ đĩnh đạc, giọng dõng dạc:

    – “Tôi là em gái ruột thất lạc từ nhỏ của ông ấy – người đã khuất. Hôm nay tôi về nhận họ hàng, đồng thời xin chia đôi mảnh đất hương hỏa này.”

    Cả họ như chết lặng, rồi òa khóc. Người thì nắm tay, người thì nghẹn ngào gọi “cô, dì”. Bao nhiêu năm nay, họ đâu ngờ còn có máu mủ thất lạc. Không khí giỗ chạp bỗng ngập tràn nước mắt đoàn tụ.

    Thế nhưng, khi tất cả đang nghẹn ngào, bà mẹ – vợ của người đã khuất, nay tóc bạc phơ, run run đứng dậy. Bà rút từ trong rương gỗ ra một tập hồ sơ dày cộp, giọng lạc đi:

    – “Các con, các cháu, đừng vội mừng… sự thật trong đây… không giống như những gì mọi người nghĩ đâu.”

    Bà mở từng trang giấy, bàn tay run rẩy. Trong đó ghi rõ: người phụ nữ kia không phải em gái ruột, mà chính là… đứa con ngoài giá thú mà chồng bà từng giấu giếm, gửi người khác nuôi.

    Không khí im phăng phắc, rồi vỡ òa. Con cháu ngỡ ngàng, bà mẹ lặng lẽ khóc, nghẹn ngào:
    – “Cả đời này mẹ cắn răng chịu nhục để giữ thể diện cho dòng họ, nay mọi chuyện phơi bày… đất hương hỏa này, một nửa đúng là phải thuộc về nó…”

    Cả họ bàng hoàng. Từ niềm vui đoàn tụ biến thành cú sốc nặng nề: người mà họ vừa gọi là em, là dì… thực chất lại là con riêng của người đã khuất.