Danh mục: Chưa phân loại

  • Ông bà ngoại mừng đầy tháng cháu 30 triệu nhưng bà nội lại bế cháu vào phòng lén lút làm điều tồi tệ này

    Ông bà ngoại mừng đầy tháng cháu 30 triệu nhưng bà nội lại bế cháu vào phòng lén lút làm điều tồi tệ này

    Tôi lấy phong bì đỏ của con trai mở ra xem thì chỉ thấy có 10 triệu đồng nhưng rõ ràng mẹ đẻ đã nói nhỏ với tôi trước khi về số tiền đó là 30 triệu.

    Tôi lớn lên trong một gia đình khá giả, nhà có ba anh chị em. Bố mẹ tôi luôn yêu thương và đối xử công bằng với chúng tôi.

    Bản thân chúng tôi cũng là những đứa con ngoan ngoãn, hiếu thảo với bố mẹ.

    Khi đến tuổi lấy chồng, tôi chọn kết hôn với một chàng trai nghèo, là chồng của tôi hiện tại.

    Ban đầu bố mẹ tôi phản đối vì họ muốn tôi lấy một người đàn ông giàu có để sau này có cuộc sống sung túc, không phải lo lắng về tiền bạc.

    Nhưng tôi nghĩ tiền bạc không quan trọng bằng tình yêu chân thành và sự thấu hiểu nhau, tôi trước sau quyết tâm chỉ lấy người mình yêu và cuối cùng bố mẹ tôi cũng đành miễn cưỡng đồng ý, chiều theo ý tôi.

    Trước đám cưới, bố mẹ chuẩn bị cho tôi rất nhiều thứ để tôi có một cuộc sống thoải mái nhất có thể. Bố mẹ có vài căn nhà đủ cho mỗi đứa con một căn nên khi cưới, tôi cũng có phần.

    Không những thế, sau khi kết hôn, mẹ tôi còn thường xuyên đến thăm và cho tôi tiền. Tôi rất cảm động trước sự quan tâm của bố mẹ và tôi hiểu rằng trên thế gian này người tốt nhất vẫn luôn là bố mẹ.

    Thế nhưng, khác hẳn với bố mẹ đẻ, mẹ chồng lại đối xử với tôi rất tệ bạc, vì không thích tôi nên bà hay tìm cách gây sự, nói xấu hoặc soi mói tôi từ những điều vụn vặt nhất, sẵn sàng làm tôi bẽ mặt trước người khác.

    Tôi cũng không ưa mẹ chồng, nhưng bà đã dọn đến ở với chúng tôi nên tôi đành phải chịu đựng.

    Sau này, khi tôi mang bầu, mẹ chồng không hề có chút quan tâm đến tôi chứ đừng nói đến đỡ đần việc nhà. Kể cả khi bầu to mệt mỏi, tôi vẫn phải cáng đáng rất nhiều việc mỗi ngày vì mẹ chồng cho rằng phải vận động thì mới dễ đẻ.

    Thậm chí bà còn nghĩ ra đủ cách để khiến tôi bận rộn hơn trong khi bà chỉ nằm dài xem điện thoại cả ngày.

    Tôi có cảm giác như bà sẽ không chịu được nếu thấy tôi nhàn rỗi hay có thời gian thư giãn, vậy nên bà cứ liên tục hành con dâu.

    Vì sự hòa thuận của gia đình, tôi vẫn luôn nín nhịn mà nghe lời bà chứ không bao giờ dám bắt bẻ hay tâm sự, than thở với chồng.

    Dù vậy, sâu trong thâm tâm tôi cũng rất bất bình và bức xúc với mẹ chồng quá đáng.

    Một lần khi tôi sắp đến ngày dự sinh thì có anh chị bên nhà chồng sang chơi và ở lại ăn tối, mẹ chồng vẫn bắt tôi đi chợ, nấu nướng. Tôi nói với mẹ chồng rằng tôi mệt, còn sắp sinh nên không muốn đi lại nhiều vì có thể chuyển dạ bất cứ lúc nào.

    Kết quả là tôi bị mẹ chồng mắng, bà còn nói rằng tôi keo kiệt không muốn bỏ tiền ra chiêu đãi gia đình bên chồng.

    Bất lực, tôi đành cắn răng chịu đựng và đi mua đồ ăn, nấu nướng. Khi đang nấu được nửa chừng, tôi đột nhiên cảm thấy khó chịu, liền gọi mẹ chồng cầu giúp đỡ nhưng bà lờ đi như không nghe thấy.

    Một lúc sau thì tôi bất ngờ vỡ ối, lại đau bụng nên sợ hãi ngồi bệt xuống đất và la hét.

    Mẹ chồng nghe thấy vẫn không vào vì bà nghĩ tôi giả vờ, mãi sau chị chồng vào kiểm tra, thấy tình trạng tôi như thế mặt chị tái mét, hốt hoảng gọi xe cấp cứu đưa tôi vào viện.

    May mắn mọi chuyện vẫn chưa quá muộn và tôi đã vượt cạn an toàn.

    Sau khi sinh con, tôi rất bất bình với mẹ chồng và thề rằng từ giờ cũng sẽ không quan tâm đến bà, cũng không nghe lời bà vô điều kiện nữa vì tôi thấy mình càng nhún nhường thì bà càng không coi trọng mình.

    Sau ba ngày trong bệnh viện, tôi về nhà ở cữ nhưng mẹ chồng vẫn không muốn vướng bận, bà tỏ ra không có trách nhiệm và nghĩa vụ gì với con dâu và cháu nội mà còn kiếm cớ đi du lịch, đi chơi.

    Thời gian đó tôi đã rất tức giận và phải thuê người chăm sóc. Điều tôi buồn nhất là chồng tôi biết rõ mẹ cố tình nhưng anh vẫn không nói gì, cũng không trách móc bà nửa câu.

    Bố mẹ tôi cũng rất buồn khi thấy tôi than thở và thường đến an ủi tôi hơn. Khi con tôi đầy tháng, chúng tôi làm cơm cúng, cha mẹ tôi cũng đến dự và ăn tối.

    Khi đó, bố mẹ tôi cho con trai tôi một phong bao 30 triệu với mong muốn cả tôi và con đều khỏe mạnh.

    Lúc đó, chiếc phong bì đỏ được để trong chăn bông của con trai tôi. Mẹ chồng tôi thấy ông bà ngoại cho cháu phong bao thì vội ôm cháu rồi bế thẳng vào phòng. Vào thời điểm đó, tôi không để ý nhiều về chiếc phong bì, tưởng bà có việc gì nên bế cháu theo thôi.

    Một lúc sau bà bế con trai tôi ra, trao lại cho tôi làm tôi bối rối, không biết mẹ chồng có ý gì nhưng tôi chỉ im lặng.

    Đêm hôm đó, tôi lấy phong bì đỏ của con trai mở ra xem thì chỉ thấy có 10 triệu đồng nhưng rõ ràng mẹ đẻ đã nói nhỏ với tôi trước khi về số tiền đó là 30 triệu.

    Lúc bấy giờ tôi mới nhớ lại hành động của mẹ chồng lúc trước, tôi đoán chắc số tiền đó đã bị mẹ chồng lấy mất nên đã tìm bà để chất vấn.

    Trước áp lực của tôi, cuối cùng bà cũng phải thừa nhận nhưng vẫn bao biện: “Đó là cháu tôi, tôi có quyền lấy số tiền đó để góp cho con trai út làm ăn, vì nó đang rất cần, tôi phải giúp nó”.

    Câu nói của mẹ chồng khiến tôi rất tức giận nên đã xảy ra tranh cãi với bà. Tôi cũng đã nói với chồng về chuyện đó nhưng anh bỏ ngoài tai, vẫn lờ đi như bao lần khác.

    Tôi không còn muốn nhún nhường nữa nên đã cảnh báo rằng tôi sẽ đệ đơn ly hôn và đuổi mẹ con họ ra ngoài, vì nhà là của tôi.

    Tôi cảm thấy khinh thường và rất ác cảm với họ nên chẳng thiết tha gì nữa, nếu họ tiếp tục quá đáng thì tôi chắc chắn sẽ không chịu đựng nữa.

    (Độc giả giấu tên)

  • Kết hôn 8 năm anh mới cho vợ con về thăm quê ngoại. Về đến nhà vợ thấy bố mẹ vợ vẫn ở căn nhà cũ rích anh nhìn kh i n h b ỉ ra mặt. Anh rút 500 ngàn trong ví ra bảo vợ đưa bố mẹ đ:::ẻ. Chị đẩy tay anh ra khẽ nói: “Anh giữ lại mà dùng, em vừa cho bố mẹ 2 tỷ chuẩn bị xây nhà mới rồi!”. Anh…

    Kết hôn 8 năm anh mới cho vợ con về thăm quê ngoại. Về đến nhà vợ thấy bố mẹ vợ vẫn ở căn nhà cũ rích anh nhìn kh i n h b ỉ ra mặt. Anh rút 500 ngàn trong ví ra bảo vợ đưa bố mẹ đ:::ẻ. Chị đẩy tay anh ra khẽ nói: “Anh giữ lại mà dùng, em vừa cho bố mẹ 2 tỷ chuẩn bị xây nhà mới rồi!”. Anh…

    Không phải chuyện gì trên đời này cũng phải nhún nhịn, bỏ qua. Bởi vì còn có quá nhiều những điều không thể nào ngờ đến xảy ra nữa. Cũng giống như cách mà anh và chị yêu thương nhau rồi về chung 1 nhà cũng vậy.

    Chị đã từng cố gắng, từng chấp nhận hi sinh mọi thứ chỉ vì chàng trai của mình. Nhưng rồi anh lại chẳng được như chị hi vọng. Anh không được ân cần như những gì chị muốn. Anh chỉ là người đàn ông cố gắng kiế.m tiề.n, thời gian còn lại anh dành cho bạn bè chứ không phải gia đình.

    Ngày trước, anh đã yêu thương chị biết bao nhiêu. Mong rằng chị với anh sẽ có được một cuộc hôn nhân hạnh phúc về sau này. Nhưng rồi mọi chuyện chẳng thể nào giữ gìn mãi được cái hạnh phúc ấy. Đừng nghĩ rằng mình chỉ cần ở nhà chăm lo cho gia đình chồng thật tốt thì sẽ được đền đáp. Bởi vì, anh ấy không bao giờ biết trân trọng người phụ nữ đã hi sinh cho gia đình mình. Chỉ cần người phụ nữ ấy chỉ ở nhà, thất nghiệp là đã bị co.i khin.h.

    8 năm làm vợ làm chồng, chị cũng không ít lần xin anh cho về nhà ngoại nhưng anh viện cớ phải đợi anh nghỉ việc, đợi anh có việc này việc kia xong rồi hãy về. Chị xin anh về 1 mình và đưa theo hai con về thì anh một mực từ chối. 3 năm đầu tiên với hai đứa con nhỏ chào đời quá sát nhau khiến cả chị lẫn anh đều hạnh phúc nhưng áp lực kinh tế cũng từ đó mà lớn lên nhiều.

    Những năm đầu tiên kinh tế còn nhiều khó khăn chị không dám xin anh để cho về nhà mẹ đẻ thăm nhà ngoại. Sau này kinh tế đã khá hơn thì anh lại viện hết lý do bận này bận kia. Từ lâu chị đã phải tìm cho mình 1 công việc kinh doanh thêm. Có lẽ do trời cho lộc nên chị kinh doanh đắt hàng và có một khoản thu nhập tương đối cao.

    Rồi sau 8 năm ròng rã anh cũng chấp nhận đưa mẹ con chị về nhà ngoại chơi 1 lần. Về đến nhà vợ thấy bố mẹ vợ vẫn ở căn nhà cũ rích anh nhìn khin.h b.ỉ ra mặt. Các con chơi đùa rồi rửa mặt bằng nước giếng chồng cũng hất tay ra:

    (Ảnh minh họa)

    -Để bố đi mua nước lọc cho mà rửa, rửa thế này có mà xấu hết da mặt.

    – Con còn nhỏ, nước này cũng khá sạch vì lọc trên cái bể kia rồi không sao đâu anh.

    – Đây, cầm lấy tiề.n mà đưa biếu bố mẹ. – anh đưa cho chị 500 ngàn, chị đẩy tay anh ra khẽ nói:

    – Anh giữ lại mà dùng, em vừa cho bố mẹ 2 tỷ chuẩn bị xây nhà mới rồi!!

    – Cái gì, em lừa ai, em lấy đâu ra 2 tỷ mà đưa chứ??

    – Anh cứ nghĩ em không có tiề.n cũng được. Trước nay anh đều cho rằng em ăn bám anh. Nhưng ở thành phố với 10 triệu anh đưa mỗi tháng anh nghĩ đủ tiề.n em đi chợ, đóng học phí cho hai đứa con sao??

    – Không đủ, không đủ thế cô làm gì mà tiêu hết?? Cô lấy tiề.n đó ở đâu ra??

    – Em làm thêm chứ làm gì chứ. Anh cứ cầm 10 triệu 1 tháng đi đóng tiề.n học cho các con xem có đủ không đã rồi về nói chuyện với em.

    – Em nói thật sao?? Anh thật sự xin lỗi.

    – Thôi qua rồi, từ giờ anh đừng có co.i thườn.g em cũng như gia đình em là được rồi. Bố mẹ em là người đã sinh ra em, em là vợ anh, là mẹ của các con anh em muốn bố mẹ mình được anh tôn trọng.

    Anh lặng lẽ gật đầu. Thật ra anh không hiểu lý do gì mình lại đối xử với gia đình nhà vợ như thế. Giờ thì chỉ hi vọng gia đình anh sẽ êm ấm, vợ anh sẽ bỏ qua cho anh những lỗi lầm đã qua mà thôi.

  • Troпg Ьữa cơm, пҺậп ra aι là kẻ tιểu пҺȃп aι là пgườι quȃп tử, cácҺ ăп пóι lȇп tíпҺ cácҺ và sṓ pҺậп

    Troпg Ьữa cơm, пҺậп ra aι là kẻ tιểu пҺȃп aι là пgườι quȃп tử, cácҺ ăп пóι lȇп tíпҺ cácҺ và sṓ pҺậп

    Troпg Ьữa cơm, пҺậп ra aι là kẻ tιểu пҺȃп aι là пgườι quȃп tử, cácҺ ăп пóι lȇп tíпҺ cácҺ và sṓ pҺậп

    Con người ai cũng thường cṓ che giấu tính xấu nhưng tất cả sẽ ᵭược thể hiện qua những ᵭiḕu nhỏ nhặt.

    Tại nơi ʟàm việc, ai cũng ᵭeo một ʟớp mặt nạ cẩn trọng từ ʟời ăn ᵭḗn tiḗng nói nhưng bữa ăn ʟuȏn ʟà thời gian thư giãn và thả ʟỏng nhất.

    Nȃng chén vài ngụm, nhấc ᵭũa vài ʟần, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra bản tính người ⱪhác vȏ tình bộc ʟộ ra ngoài.

    v6666

    Đa sṓ người thành cȏng tự tìm ra cơ hội ʟớn trong những bữa ăn, xȃy dựng quan hệ thȏng qua các buổi tiệc; người thường thường bậc trung chỉ biḗt ngṑi im một góc, tập trung ăn ᴜṓng mà thȏi; còn với ⱪẻ “ăn tục nói phét”, “rượu vào ʟời ra”, muȏn ᵭời chỉ có thể thất bại, mất hḗt mặt mũi, ⱪhȏng ai muṓn xã giao.

    Cách nhìn người qua cách ăn ᴜṓng

    Người ăn quá nhanh

    Người ta thường nói, người ăn quá nhanh thường ʟà người vất vả, vội vàng. Trong cuộc sṓng dù bận rộn hay ⱪhȏng họ cũng ăn một cách nhanh hơn bình thường. Vḕ cuộc sṓng, người này cũng chu toàn, họ ăn nhanh ᵭể dành thời gian ʟo cho những việc ⱪhác nữa.

    Cuộc sṓng của người này vḕ sau có giàu có an nhàn thì ʟúc nào cũng tất bật, nhìn ⱪhȏng thấy sự sung sướng, thong thả.

    Ăn quá chậm

    Người nào ăn quá chậm chứng tỏ họ ᵭã ʟà người sướng từ trong trứng nước, hoặc tính tình cũng vȏ tư, vui vẻ, thong dong. Người xưa thường nói, người chậm chậm vḕ sau sẽ an nhàn, ⱪhȏng phải ⱪhổ, ⱪhȏng ȏm việc, việc gì cũng ⱪhȏng ᵭḗn tay họ. Cuộc sṓng xưa ⱪia chắc chắn sung sướng, ᵭược cưng chiḕu.

    Người ăn nhai phát ra tiḗng ᵭộng

    nh-bbq-garden-5

    Ai ăn thường phát ra tiḗng ᵭộng thể hiện sự thiḗu ʟịch sự ʟà người thường ᵭược cho ʟà ʟười biḗng, ⱪhȏng ᵭảm ᵭang, ⱪhȏng biḗt ʟàm việc gì.

    Người này nḗu ʟà ᵭàn ȏng thì chỉ ăn ngủ ʟà thích, ⱪhȏng tu chí ʟàm việc ⱪiḗm tiḕn, ʟà phụ nữ cũng “lười chảy thȃy”, ⱪhȏng phải giỏi nữ cȏng gia chánh.

    Trong cuộc sṓng, họ cũng ⱪhȏng giỏi tính toán ʟàm ăn, ⱪhȏng giỏi giao tiḗp và ᵭặc biḗt ʟà nhìn người ᵭã ⱪhȏng toát ʟên sự ʟinh hoạt, nhạy bén.

    Ăn ᴜṓng hay bị rơi vãi

    v6yt

    Người có tướng ăn này thường ʟà người hay ăn nói ʟinh tinh, tȃm tính cũng ⱪhȏng ổn ᵭịnh. Trong cuộc sṓng họ thường ⱪhȏng quyḗt ᵭoán, ⱪhȏng bao giờ có chính ⱪiḗn ᵭể ᵭưa ra những quyḗt ᵭịnh rõ ràng.

    Cuộc sṓng của họ cũng có nhiḕu vấn ᵭḕ nhất ʟà ⱪhȏng bao giờ ngăn nắp, gọn gàng. Vḕ hình thức, người này ⱪhȏng thể nào thu hút ᵭược ᵭṓi phương.

    Ăn thong thả, nhai ⱪĩ, nhìn có phong thái, ʟịch sự

    Chỉ cần nhìn cách ăn này cũng biḗt ᵭȃy ʟà người có tính tình nhẫn nại, từ tṓn, ʟễ ᵭộ. Trong cuộc sṓng họ thường rất ᵭược ʟòng người ⱪhác vì sự ȏn hòa, nhu mì, biḗt ʟắng nghe và chia sẻ.

    Họ cũng ʟà người ʟuȏn biḗt tiḗt chḗ cảm xúc của mình, ⱪhȏng ᵭể người ⱪhác ʟàm cho mình mất bình tĩnh rṑi xử trí tình huṓng mất ⱪiểm soát.

    Tṓ chất ʟãnh ᵭạo ở người này rất nhiḕu, thḗ nên trong tương ʟai họ có thể có ᴜy quyḕn, gặt hái ᵭược nhiḕu thành cȏng.

  • Mở camera xem vợ ở nhà thì thấy gã đàn ông lạ đi vào phòng, tôi lao về nhà mới biết mình lấy đúng người

    Mở camera xem vợ ở nhà thì thấy gã đàn ông lạ đi vào phòng, tôi lao về nhà mới biết mình lấy đúng người

    Vợ tôi có dáng người chỉ cao khoảng 1m55 nhưng ai cũng khen là xinh xắn, có vẻ đẹp hút hồn.

    Tôi còn nhớ rõ cảm giác tự hào khi cưới được người vợ đẹp, khiến cả đám bạn bè cứ mãi ngưỡng mộ, hỏi bí quyết làm sao có thể lấy được người vợ như cô ấy. Thật ra, vợ tôi không phải người mẫu hay hoa hậu đẹp xuất sắc gì, cô ấy chỉ cao 1m55, nhưng nét nào trên gương mặt cũng sắc sảo, đôi mắt to tròn cuốn hút đến mức bất cứ ai gặp cũng phải dừng lại nhìn.

    Cưới được một người vợ mà ai cũng khen xinh đẹp khiến tôi luôn cảm thấy cần phải chăm chút và quan tâm nhiều hơn. Chúng tôi dùng chung iCloud, để dù ở đâu, tôi vẫn có thể theo dõi mọi việc. Không phải vì tôi thiếu tin tưởng vợ, mà là một nỗi lo âm thầm, đặc biệt khi chúng tôi chưa có con.

    Vợ tôi vẫn còn trẻ, cô ấy thích du lịch, thích tận hưởng thời gian với bạn bè, trong khi tôi lại bận rộn với công việc, không có nhiều thời gian bên cạnh vợ. Vậy nên bên cạnh sự tin tưởng, trong lòng tôi cũng luôn có một chút đề phòng, muốn giữ cô ấy cho riêng mình và tôi cũng muốn đề phòng trước mọi nguy cơ có thể xảy ra gây ảnh hưởng tới hạnh phúc gia đình.

    Nhất là khi vợ tôi luôn tìm cách trì hoãn chuyện sinh con. Cô ấy muốn đợi đến khi hoàn thành chương trình thạc sĩ và ổn định sự nghiệp, nghĩa là phải đợi thêm 3 năm nữa, lúc đó vợ tôi đã 33 tuổi. Sự khác biệt trong mong muốn này đã không ít lần gây ra những mâu thuẫn giữa chúng tôi.

    Dù trong lòng tôi rất yêu vợ nhưng chỉ duy nhất có việc trì hoãn việc sinh con là khiến tôi lăn tăn. Thậm chí, tôi thuyết phục cô ấy nhiều lần không được đã khiến tôi có suy nghĩ rằng, có lẽ, cô ấy thật sự không yêu tôi và cô ấy sợ rằng hôn nhân giữa chúng tôi sẽ không lâu bền nên chưa muốn sinh con ngay mà vẫn muốn ‘thử lòng’ tôi xem thế nào.

    Hiện tại vợ tôi cũng chỉ ở nhà học online, chẳng có nhiều chuyện để kể với nhau như trước. Một ngày nọ, khi đang làm việc, tôi mở camera để xem vợ đang làm gì ở nhà thì bất ngờ thấy cô ấy dẫn một người đàn ông lạ vào. Ngay lập tức, chỉ sau 3 phút, camera bị ngắt kết nối.

    Bất chợt, tim tôi đập mạnh, lòng đầy nghi ngờ. Bình thường ổ cắm điện camera nhà tôi ở vị trí rất khuất, không thể có chuyện vô tình hay vướng vào cái gì đó mà bị lỏng ra được. Việc ngắt kết nối chỉ có duy nhát 1 lý là có ai đó đã cố tình rút dây cắm điện để che giấu điều gì đó. Trong lòng tôi bỗng dấy lên muôn vàn câu hỏi: Cô ấy đã dẫn ai về nhà, tại sao lại chủ động ngắt kết nối camera, cô ấy đang muốn che giấu điều gì.

    Không suy nghĩ thêm, tôi vội vàng bắt xe về nhà vì tôi biết nếu mình không thể làm rõ sự việc thì trong lòng mãi sẽ tồn tại những nghi ngờ mà không thể nào hóa giải được.

    Nhà tôi cách công ty không xa, chỉ mất 10 phút là tới nơi. Tôi mở cửa, tim đập thình thịch, và cảnh tượng trước mắt ở trong phòng ngủ khiến tôi sững sờ, đánh rơi cả ví tiền xuống đất. Vợ tôi đang vạch áo lên, còn người đàn ông kia cầm theo một cây kim tiêm.

    Sự giận dữ bùng lên trong lòng tôi, tôi hét lớn:

    – “Em và anh ta đang làm gì vậy?”.

    Người đàn ông tỏ ra ngơ ngác, không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng vợ tôi lại bình thản, không hề tỏ ra bối rối. Cô ấy nhẹ nhàng quay sang tôi, nói:

    – “Sao anh lại về giờ này? Em đang tính không kể cho anh nghe mà”.

    Tôi gằn giọng, cảm xúc lẫn lộn giữa giận dữ và hoang mang: “Em dẫn người đàn ông về nhà giữa ban ngày ban mặt mà còn nói chuyện tỉnh thế nhỉ?”.

    Vợ tôi cười nhẹ, nhưng không có vẻ gì là đùa cợt:

    – “Anh làm quá rồi. Chuyện là em đang lên kế hoạch trữ trứng. Hôm nay, nhân viên y tế tới tiêm thuốc kích trứng cho em. Em sợ không dám tự làm nên mới đặt lịch hẹn họ tới”.

    Tôi ngẩn người, sự nghi ngờ dần tan biến, tôi hỏi tiếp: “Vậy sao em phải đi trữ trứng? Sao em lại phải ngắt kết nối camera?”.

    Vợ tôi nhẹ nhàng đáp, giọng cô ấy vẫn bình tĩnh:

    – “Em muốn vài năm sau khi sinh con thì trứng vẫn khoẻ, con mình cũng sẽ khoẻ mạnh hơn. Em nghĩ anh cũng muốn có con mà. Với lại em muốn ngắt camera để giấu anh chuyện này, anh mà biết thì có khi đã ngăn cản em từ đầu rồi”.

    Nghe xong, tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như một gánh nặng đã được trút bỏ. Những lo lắng, hoài nghi ban đầu tan biến, thay vào đó là sự tin tưởng và tình cảm dành cho vợ mình. Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng nói:

    – “Anh thật sự đã lo lắng quá nhiều. Cảm ơn em vì đã giải thích, và cũng cảm ơn vì em luôn nghĩ cho tương lai của chúng ta”.

    Những ngày sau đó, tôi dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc vợ sau mỗi lần cô ấy tiêm thuốc kích trứng, trong lòng tràn đầy niềm vui và hy vọng khi nghĩ đến viễn cảnh vài năm nữa chúng tôi sẽ đón chào những đứa con đáng yêu đến với cuộc sống của mình.

  • Chồng p h á sản, vợ bỏ trốn cùng người đàn ông giàu có, 10 năm sau quay về tôi cho cô ấy 300 triệu

    Chồng p h á sản, vợ bỏ trốn cùng người đàn ông giàu có, 10 năm sau quay về tôi cho cô ấy 300 triệu

    Ba tháng sau khi ly hôn, vợ cũ kết hôn với một người đàn ông giàu có. Sau này tôi mới biết hóa ra mình bị “cắm sừng” từ lâu.
    Trước đây gia đình tôi thuộc dạng khá giả, lúc đó vợ rất tốt với tôi, bố mẹ vợ cũng hài lòng về chàng rể. Ngược lại, bố mẹ tôi cũng rất quý mến nàng dâu này, cuộc sống gia đình rất êm ấm. Nhưng 2 năm sau khi kết hôn, công việc kinh doanh của gia đình nảy sinh vấn đề và tôi bị phá sản.

    Cứ như thế, chỉ trong một đêm, tôi từ con nhà giàu trở thành kẻ bần cùng, vợ cũng thay đổi thái độ với tôi, không còn hiền dịu như trước nữa. Sau khi có con, tôi phó mặc cho vợ chăm sóc, còn bản thân lao vào công việc để kiếm tiền nuôi gia đình.

    Lúc đó, đồng lương mỗi tháng chỉ 7 triệu đồng, căn bản không đủ để nuôi sống gia đình. Vợ ngày nào cũng cằn nhằn về chuyện tiền nong, lạnh nhạt với chồng khiến tôi có linh cảm gia đình này sắp tan vỡ.

    Quả nhiên không lâu sau, vợ đã đề nghị ly hôn. Không nhà, không tiền tiết kiệm, không lo nổi cho vợ con cuộc sống tử tế, tôi lấy tư cách gì mà yêu cầu cô ấy ở lại chịu khổ với tôi chứ? Cứ như vậy, chúng tôi kết thúc cuộc hôn nhân 6 năm. Sau khi ly hôn, tôi nuôi con, vì vợ không muốn nuôi.

    Ba tháng sau khi ly hôn, vợ cũ kết hôn với một người đàn ông giàu có. Sau này tôi mới biết hóa ra mình bị “cắm sừng” từ lâu.

    Cuộc hôn nhân của tôi đã kết thúc sau 6 năm. (Ảnh minh họa)

    Sau khi tái hôn, vợ cũ thường xuyên đưa chồng mới tới thăm con. Khi đến, cô ấy luôn đeo trên người đầy hàng hiệu để khoe khoang và không ngại thể hiện tình cảm với chồng mới trước mặt tôi.

    Tôi không quan tâm họ làm gì, nhưng sợ điều đó sẽ ảnh hưởng tới con gái nên sau này khi họ đến, tôi đã không cho họ vào nhà. Khoảng thời gian sau, vợ cũ không tới thăm con nữa.

    Còn tôi, vì nỗ lực chăm chỉ làm việc mà có được một khoản vốn. Sau đó tôi bắt đầu kinh doanh nhỏ, dù không tốt như trước nhưng vẫn giúp gia đình có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

    Đã 10 năm trôi qua và tôi vẫn chưa tìm được người phù hợp để tái hôn. Hôm đó là sinh nhật của con gái, bố mẹ tôi cũng tới để dự sinh nhật của cháu nội.

    Khi chúng tôi đang chuẩn bị ăn tối thì chuông cửa reo. Mở cửa ra, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy vợ cũ. Cô ấy trông rất nhếch nhác, cúi đầu xấu hổ. Chưa để tôi kịp nói gì, cô ấy đã quỳ xuống khóc lóc:

    – Em sai rồi, anh có thể cho em một cơ hội sửa sai được không? Ngày trước là do em nhất thời hồ đồ.

    Khi thấy tôi, vợ cũ liền cầu xin tha thứ. (Ảnh minh họa)

    Không còn tình cũng còn nghĩa, hơn nữa hôm đó là sinh nhật của con gái nên tôi vội vàng đỡ vợ cũ dậy rồi mời cô ấy vào nhà nói chuyện. Vợ cũ vừa khóc vừa kể rằng chồng cô ấy là một kẻ lăng nhăng. Sau khi phát hiện bộ mặt thật của anh ta, cô ấy đã ly hôn. Sau khi ly hôn, anh ta không cho cô ấy một đồng nào.

    Không nhà không tiền, vợ cũ phải đi làm thuê kiếm tiền, nhưng kiếm được mấy đồng thì lại bị người khác lừa sạch. Không biết bám víu vào đâu, cô ấy mới tìm đến tôi. Vợ cũ mong tôi có thể vì con gái mà cho cô ấy một cơ hội để sửa chữa sai lầm.

    Nghe chuyện của vợ cũ, tôi có chút thương xót. Tuy nhiên, tôi từ chối tái hôn vì tôi không còn chút tình cảm nào với vợ cũ nữa. Hơn nữa, cô ấy phản bội tôi lần một thì có thể phản bội tôi lần hai, sao tôi dám tái hôn chứ?

    Dẫu vậy, tôi vẫn đưa cho vợ cũ 300 triệu. Dù sao cô ấy cũng là mẹ của con gái tôi, tôi cũng cảm thấy áy náy vì ngày trước khi bên tôi, cô ấy chưa được hưởng mấy ngày sung sướng, nên coi như đây là một khoản đền bù cho cô ấy đi.

  • Đến thăm vợ cũ, tôi ngỡ ngàng thấy cô ấy gầy g ò, mặt mày tím tái, s ố c hơn nữa là bí mật cô ấy giấu kín

    Đến thăm vợ cũ, tôi ngỡ ngàng thấy cô ấy gầy g ò, mặt mày tím tái, s ố c hơn nữa là bí mật cô ấy giấu kín

    Tôi về nhà như kẻ mất hồn, tức giận tra hỏi vợ. Vợ tôi biết không thể giấu được nữa nên quỳ gối khóc lóc xin tha thứ.

    Tôi từng có một đời vợ, đã ly hôn nhiều năm. Hiện nay tôi đã có gia đình, hầu như cắt đứt liên lạc với Hạnh. Nhưng vài hôm trước, tôi nghe tin vợ cũ bị bệnh nặng, có lẽ chẳng sống được bao lâu. Tôi quyết định đi thăm Hạnh, dù sao cũng từng có những năm tình nghĩa vợ chồng. Nếu cô ấy có cần gì giúp đỡ, tôi sẵn sàng không từ chối.

    Đến thăm vợ cũ, tôi ngỡ ngàng thấy cô ấy gầy gò, mặt mày tím tái. Tôi hỏi han thì nghe cô ấy nói mình bị ung thư giai đoạn đầu. Tôi hỏi cô ấy có cần giúp đỡ gì thì có thể nói với tôi. Hạnh nói không cần rồi nhẹ giọng:

    “Thật ra anh không cần phải tới thăm em đâu. Nhưng có một bí mật em nhất định phải nói với anh, em đã giấu nó nhiều năm lắm rồi”.

    Tôi thấy người cũ dù bị bệnh nặng nhưng vẫn có thể chữa, bản thân cô ấy cũng có tinh thần tích cực, thì liền nhẹ nhõm trong lòng. Nhưng khi nghe vợ cũ nói có một chuyện bí mật muốn tôi biết, tôi không khỏi ngỡ ngàng. Tôi nghe cô ấy nói:

    “Đứa con anh nuôi 5 năm nay không phải là máu mủ của anh đâu”.

    Tôi về nhà như kẻ mất hồn, tức giận tra hỏi vợ. Vợ tôi biết không thể giấu được nữa nên quỳ gối khóc lóc xin tha thứ. Ảnh minh họa: Internet
    Giọng của Hạnh nhẹ nhàng như rót vào tai tôi nhưng làm cả người tôi cứng đờ kinh ngạc. Bí mật này như lưỡi dao đâm thẳng vào tim tôi. Ngày trước lý do tôi ly hôn vợ là vì Hạnh không sinh được con. Quả thật tôi không muốn bỏ cô ấy, nhưng nhân tình của tôi lúc đó đã có bầu. Tôi là đàn ông thì vẫn quan trọng chuyện có con, muốn cho con mình danh phận đàng hoàng.

    Hạnh còn hỏi tôi có nhớ cái lần cả hai chúng tôi đi khám ở bệnh viện không. Sau đó, tôi chẳng màng kết quả thế nào, chỉ lo quan tâm đến nhân tình có thai. Hạnh đến bệnh viện nhận kết quả, người vô sinh là tôi chứ không phải cô ấy. Nhưng lúc đó cô ấy đã biết tôi phản bội nên không nhắc gì đến kết quả đó nữa, lẳng lặng ký đơn ly hôn rồi rời đi.

    Sau đó tôi thấy nụ cười nửa miệng của Hạnh, giọng nói lần này đậm mùi oán hận chưa nguôi:

    “Cảm giác bị phản bội thế nào? Cô ta lừa dối anh suốt nhiều năm, anh có đau lòng không? Giờ anh đã hiểu cảm giác của tôi ngày trước khi bị anh phản bội rồi đó”.

    Tôi về nhà như kẻ mất hồn, tức giận tra hỏi vợ. Vợ tôi biết không thể giấu được nữa nên quỳ gối khóc lóc xin tha thứ. Cô ấy nói chỉ là một đêm mềm lòng với người cũ, chẳng ngờ lại mang thai. Tôi tuyệt vọng viết đơn ly hôn. Đời tôi đến nay có hai người vợ, một người lừa dối tôi hoàn hảo, còn một người trả thù tôi nặng nề…

    Theo Q.A (t/h) | Phụ Nữ Sức Khỏe

  • Lên thăm chồng trên thành phố đ ộ t n g ộ t, vợ ng ỡ ngàng biết anh đang ở cùng cô sinh viên năm cuối. Chị vui vẻ v ờ như không biết để rồi có màn trả thù thâm sâu

    Lên thăm chồng trên thành phố đ ộ t n g ộ t, vợ ng ỡ ngàng biết anh đang ở cùng cô sinh viên năm cuối. Chị vui vẻ v ờ như không biết để rồi có màn trả thù thâm sâu

    Là người phụ nữ thông minh, nhạy cảm, Thương nhanh chóng phát hiện chồng có nhân tình, phản bội mình.

    Thương và Phú yêu nhau từ hồi còn học cấp 3. Kết thúc đại học, 2 người tổ chức đám cưới nho nhỏ, mời họ hàng và bạn bè đến tham dự. Bởi gia đình Phú không có điều kiện. Tuy vậy nhà Thương vẫn thông cảm và gả con gái cho.

    Sau khi kết hôn, Phú ở trên Hà Nội đi làm và học thêm lên Thạc sĩ. Còn Thương phải về quê làm việc để chăm sóc bố mẹ chồng. Bởi họ cũng già rồi, nhà Phú lại có mỗi mình anh.

    Từ Tết đến giờ chưa thấy chồng về quê thăm vợ và bố mẹ, Thương cứ nghĩ anh bận rộn. Lần nào gọi cho chồng cũng là thuê bao. Khi Phú gọi lại thì thường giải thích rằng anh bận đi làm, bận học thêm. Nghĩ chồng vừa học vừa làm vất vả, tuần trước Thương đã khăn gói từ quê, vượt chặng đường hơn 250km để thăm Phú.

    Gọi cho chồng từ sáng để thông báo việc mình lên Hà Nội mà không được. Phải đến khi Thương xuống xe, ngồi chờ 1 lúc lâu ở bến, Phú mới gọi lại. Nghe vợ nói đang ở Hà Nội, Phú có phần bối rối. Anh trách vợ sao không thông báo với mình trước, trách vợ đang yên đang lành lên làm gì? Thương có hơi chạnh lòng, nhưng cô vẫn thông cảm cho chồng.

    Đợi gần 2 tiếng nữa mới thấy Phú phóng xe ra đón. Trên trán chồng còn lấm tấm mấy giọt mồ hôi. Thương lại thấy tội nghiệp chồng, chắc anh vừa làm xong thì mải mốt ra đây đón vợ!


    Ảnh minh họa.

    Bước vào phòng trọ của Phú, Thương hơi bất ngờ. Căn phòng gọn gàng sạch sẽ không giống như nơi ở của người bận rộn. Cô cất lời khen anh: “Được đó, không còn là ông Phú luộm thuộm, lôi thôi của ngày xưa”. Chồng Thương cười lại, anh phản đối lời vợ, khẳng định mình vẫn luôn là người ngăn nắp!

    Lướt nhìn căn phòng 1 lượt, bằng giác quan nhạy cảm của người phụ nữ. Thương thấy có gì đó không đúng. Phú không phải là người thích chơi hoa. Vậy mà trên bàn làm việc của anh có 1 lọ hoa hồng đỏ thắm. Nhìn những bông hoa đang đổi màu sang héo úa, Thương đoán chắc đây không phải là Phú vừa cắm vì biết vợ lên đây.

    Chưa hết, trong tủ lạnh của anh còn có đồ ngọt và bánh kem. Trước nay Phú chúa ghét bánh kem, vậy làm sao nó tồn tại chình ình trong tủ của anh được? Và thêm 1 chi tiết nữa – chi tiết quan trọng nhất, đó là trong nhà vệ sinh sạch sẽ lại có 1 lọ dung dịch vệ sinh phụ nữ. Phú sống 1 mình, điều đó không phải rất khó hiểu sao?

    Mặc dù phát hiện ra hàng loạt chi tiết bất thường trong phòng trọ của chồng, nhưng Thương vẫn tỏ ra vui vẻ. Cô ở thêm 2 hôm nữa thì đòi về. Phú cũng chẳng giữ vợ.

    Ngay khi rời phòng chồng, Thương nhờ những mối quan hệ của mình khi xưa học cùng đại học để tìm 1 đội thám tử. Thương bỏ ra 6 triệu để họ theo dõi Phú trong 1 tuần trời. Quả nhiên, đến ngày thứ 7, họ trả về cho Thương 1 xấp ảnh Phú đang ở chung với 1 người phụ nữ khác. Cô nàng này là sinh viên năm cuối, khóa dưới của Phú.

    Thương cay đắng nhận ra mình bị phản bội. Cô ở nhà làm như thiêu thân để nuôi chồng ăn học, chăm sóc bố mẹ chồng. Vậy mà anh lại “tặng” cho cô cặp sừng vừa to vừa dài. Gạt đi dòng nước mắt, Thương quyết định sẽ trả thù kẻ làm tổn thương mình.

    Hôm thứ 7, nhà chồng Thương có giỗ. Hôm đó, Phú cũng về bởi anh là cháu đích tôn của dòng họ. Đợi mọi người ăn uống no say, Thương mới đứng lên thưa chuyện: “Dạ thưa bố mẹ, các bác, các cô, các chú… hôm nay nhân dịp cả nhà đông đủ, con có 1 thông báo quan trọng ạ. Đó là từ ngày mai, con trả chồng về cho bố mẹ con. Con ở nhà làm lụng vất vả, cố gắng làm vợ thảo dâu hiền, nhưng không ngờ chồng con lại có nhân tình bên ngoài. Chắc cô gái này phải có sức hút và tốt hơn con gấp bội, nên anh ấy mới bỏ hạnh phúc gia đình và chìm đắm trong mối quan hệ bất chính như thế!”. Nói xong, cô mở túi lấy xấp ảnh chồng cùng nhân tình đưa cho mọi người xem.


    Ảnh minh họa.

    Cả họ nhà Phú ai cũng nổi giận, bất bình thay Thương. Bố anh không bình tĩnh được lao ra tát con trai 2 cái cháy má. Uổng công bấy lâu nay mọi người vẫn coi Phú là tấm gương để các em nhìn vào, bây giờ tấm gương đó “nát hơn tương bần”!

    Chưa hết, Thương còn thẳng thắn đuổi Phú ra khỏi căn nhà vợ chồng cô đang ở. Bởi nhà đó do Thương xây dựng, Phú chẳng góp được ngày công hay đồng tiền nào. Thương nói: ”Từ nay con sẽ tự nuôi con. Anh Phú không có quyền về nhà và cũng không có tư cách làm bố nữa. Đơn ly hôn con gửi thẳng lên xã rồi, sẽ sớm có giấy triệu tập thôi”.

    Từ qua đến nay nhà Phú loạn hết cả lên. Bố mẹ anh nổi giận lôi đình, đuổi Phú ra khỏi nhà và quyết không nhận anh con trai bất hiếu, phản bội vợ con này nữa. Còn Phú thì run rẩy, lạy lục trước cửa nhà Phương, nhưng cô không mở cửa!

  • Chồng m ấ t 3 năm nay nhưng con gái ngày nào cũng khoe với cô được bố đưa đón đến trường. Tôi lén theo dõi 1 hôm thì bủn rủn với cảnh tượng trước mắt

    Chồng m ấ t 3 năm nay nhưng con gái ngày nào cũng khoe với cô được bố đưa đón đến trường. Tôi lén theo dõi 1 hôm thì bủn rủn với cảnh tượng trước mắt

    Cầm phiếu bài tập của con gái trên tay đến tôi cũng thấy lạ vì sao lại có nét chữ rất giống chữ chồng mình ở đó?

    Tôi là một bà mẹ đơn thân có cô con gái hiện đang học lớp 1. Chồng tôi mất cách đây 3 năm, khi ấy những kí ức của con về bố mới chỉ mơ hồ. Thế nhưng đứa trẻ sớm hiểu chuyện, lúc nào cũng chỉ hỏi về bố một cách tế nhị để mẹ không buồn. Sau đó chính bản thân con cũng luôn tự vui, tự cười để trấn an bản thân rằng hai mẹ con rất ổn khi không có bố bên cạnh.

    Nhiều lúc tôi hỏi con:

    – Con có buồn khi không có bố không?

    – Con buồn một chút thôi mẹ ạ vì với con bố lúc nào cũng bên cạnh hai mẹ con mình. Con không cần ai khác làm bố của con đâu mẹ.

    Nói rồi con ôm con gấu bông nhỏ xíu mà trước khi mất chồng tôi kịp tặng cho con nhân dịp sinh nhật. Con luôn coi con gấu bông xinh đó là bố và hiện hữu trong căn nhà của hai mẹ con.

    Ảnh minh họa

    Nhiều lúc tôi đã nghĩ hay là mình yêu đại, lấy bừa một người đàn ông nào đó để có cảm giác hơi ấm của đàn ông trong nhà, con có bố yêu thương, chăm sóc. Vậy nhưng tôi vẫn không thể làm được điều đó vì một phần vẫn còn yêu chồng cũ, một phần lại mong muốn khi nào con thực sự chấp nhận một người bố mới thì mình mới thoải mái dẫn về. Còn bây giờ trong trái tim con vẫn chỉ có một người bố đã khuất mà thôi.

    Thấy con lúc nào cũng vui vẻ, hứng khởi nhắc về bố với bạn bè như thể anh vẫn còn sống tôi cũng không bận tâm nhiều nữa mà chỉ nghĩ rằng tới một lúc nào đó con sẽ lớn dần và dần chấp nhận việc bố đã mất, thôi không nhắc nữa. Thế nhưng mọi thứ lại vượt ngoài tầm suy nghĩ và kiểm soát của tôi.

    Vào cuối tuần trước, tôi có buổi cà phê cùng bạn bè vô tình lại gặp cô giáo của con ngoài quán. Thấy cô đang lụi hụi làm việc tôi cũng không dám làm phiền nhưng lúc sau chuẩn bị ra về nên tiến lại chào. Cô giáo mời tôi ngồi xuống để trao đổi một chút tình hình học tập của con. Cô đưa bài kiểm tra của con ra trước mặt tôi và khen bé làm rất tốt. Nhưng đáng chú ý là câu nói:

    – Bố ở nhà dạy con khéo quá chị ạ chứ bình thường ít có phụ huynh nào lại kiên nhẫn với con như vậy. Con từ một học sinh tập viết, làm số rất cẩu thả nhưng dạo gần đây tiến bộ hẳn mẹ ạ.

    Lúc này tôi vô cùng ngạc nhiên nên hỏi:

    – Sao cô giáo khen chồng tôi dạy con khéo, tôi không hiểu?

    – Thì bé nói với em là ở nhà bố thường dạy con học bài nên con thích, tiếp thu nhanh và có thành tích học tập tiến bộ trong thời gian gần đây mà.

    – Nhưng chồng tôi mất đã 3 năm rồi mà – tôi ngạc nhiên đáp.

    – Không thể nào, mới hôm trước em còn thấy bố đến đón con ở cổng trường mà mẹ.

    Ảnh minh họa

    – Cô giáo nói thế nào chứ làm gì có chuyện đó, chồng tôi đã mất nhiều năm và tôi cũng chưa đi bước nữa thì con làm gì có bố. Vả lại hôm nào tan học cũng là tôi đón con mà, tôi chưa bao giờ nghe con nhắc đến chuyện mà cô giáo nói cả.

    Cả tôi và cô giáo đều khá hoang mang với những lời mà đối phương nói nên cuối cùng, mấu chốt câu chuyện lại ở cô con gái tôi.

    Vậy nên ngay ngày hôm đó trở về nhà, tôi đã tìm cách trò chuyện với con một cách khéo léo để bé nói ra sự thật. Hóa ra là cô bé đã nhờ bác hàng xóm giảng giải những bài toán, bài tập viết mà không cần nhờ đến mẹ. Không chỉ vậy, hai bác cháu quá hợp nhau nên con đã xin phép gọi bác là bố và nhiều lần người đàn ông đến trường đón con tôi tan học sớm hơn trước khi trao trả lại lớp học. Mọi việc đều diễn ra một cách bí mật một khoảng thời gian dài mà tôi không hề hay biết.

    – Con thật liều lĩnh đó, con có biết như thế là nguy hiểm lắm không. Mẹ đã dặn con bao nhiêu lần là không được tiếp xúc quá thân mật với những người lạ mặt mà. Nếu chẳng may bác ấy là người xấu và gây hại cho con thì sao.

    – Nhưng bác ấy không phải là người xấu mẹ ạ, bác ấy dạy con học, chăm sóc con tốt lắm.

    – Tốt đến thế nào thì việc con gọi bác ấy là bố, gây hiểu nhầm là điều không thể chấp nhận được.

    – Nhưng con muốn có bố.

    Câu nói của con khiến tôi nghẹn đắng cổ họng nên hạ giọng thấp xuống:

    – Sao con nói là con không buồn, không nhớ bố kia mà, mẹ cứ tưởng…

    – Con chỉ nói dối thế cho mẹ vui thôi chứ nhìn các bạn có bố con cũng muốn có bố mẹ ạ. Bọn bạn cứ nói con là đứa trẻ hoang không có bố nên con đã nhờ bác ấy đến trường đón con để bạn nhìn thấy và không có đứa nào trêu con nữa. Con ước rằng bố còn sống và chơi với con như bố của các bạn.

    Ảnh minh họa

    Ảnh minh họa

    Nghe tâm sự thật lòng từ con bật khóc vì thương con. Hóa ra lâu nay đứa trẻ luôn gồng gánh cảm xúc của mình trong lòng cũng chỉ vì thương mẹ nhưng con không lường trước được những hậu quả nguy hiểm từ hành động của mình.

    Tôi cũng không biết bản thân phải làm gì để lấp đầy khoảng trống thiếu bố trong lòng con mặc dù tôi đã luôn cố gắng bù đắp. Tôi phải làm gì hơn nữa cho con bây giờ?

    Tâm sự từ độc giả bichvan…

  • Em chồng lỡ mang b ầ u rồi định b ỏ con nhưng tôi thương đứa trẻ đỏ hỏn nên nhận làm con nuôi đến lớn. Khi con khôn lớn đỗ học bổng toàn phần đi du học Úc tôi vừa mừng vừa lo. Ngày tiễn con lên đường, tôi khóc hết nước mắt, đến khi về nhà dọn phòng thì sởn gai ốc khi thấy bức thư con để dưới gối

    Em chồng lỡ mang b ầ u rồi định b ỏ con nhưng tôi thương đứa trẻ đỏ hỏn nên nhận làm con nuôi đến lớn. Khi con khôn lớn đỗ học bổng toàn phần đi du học Úc tôi vừa mừng vừa lo. Ngày tiễn con lên đường, tôi khóc hết nước mắt, đến khi về nhà dọn phòng thì sởn gai ốc khi thấy bức thư con để dưới gối

    Ngày em chồng lỡ lầm, muốn bỏ đi đứa trẻ chưa kịp chào đời, tôi đã không đành lòng. Nhìn đứa bé đỏ hỏn, yếu ớt mà tôi thấy thương cảm vô cùng.

    Vậy là tôi quyết định nhận nuôi đứa bé, như thể chính tôi đã sinh ra nó. Tôi trở thành “mẹ” của con, âm thầm nuôi nấng, dạy dỗ con khôn lớn mà không hề đòi hỏi gì từ ai.

    Bao nhiêu năm trời, tôi là người duy nhất chăm sóc, lo lắng từng bữa ăn, giấc ngủ cho con. Không có một đồng phụ cấp hay trợ giúp nào từ gia đình chồng, nhưng tôi chưa từng nản lòng.

    Tôi chỉ muốn con có một tuổi thơ hạnh phúc, được yêu thương như bao đứa trẻ khác.

    Ngày con gọi tôi một tiếng “mẹ,” lòng tôi trào dâng hạnh phúc.

    Thời gian trôi qua, con lớn lên, học hành giỏi giang và đầy nghị lực. Đến năm 18 tuổi, con xuất sắc nhận được học bổng toàn phần đi du học Úc. Niềm vui và tự hào xen lẫn nỗi buồn chia xa, khiến lòng tôi vừa mừng vừa lo lắng.

    Ngày tiễn con ra sân bay, tôi dặn dò từng điều nhỏ nhặt, nước mắt không ngừng rơi. Con chỉ mỉm cười ôm tôi thật chặt: “Mẹ, con đi đây. Con sẽ cố gắng thật tốt để mẹ tự hào!”

    Sau khi tiễn con lên đường, tôi trở về nhà, lòng ngổn ngang bao cảm xúc. Dọn dẹp lại căn phòng con đã ở từ bé, tôi muốn lưu giữ lại mọi kỷ niệm của con. Khi lật chiếc gối đầu của con lên, tôi bất ngờ phát hiện một bức thư.

    Tay run run mở thư, tôi đọc từng dòng chữ nguệch ngoạc nhưng đầy cảm xúc:

    *”Mẹ yêu quý của con,*

    *Con biết mẹ không phải người sinh ra con, nhưng mẹ đã cho con tình thương và cuộc sống mà không ai khác có thể cho con được.

    Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn là người bên cạnh, là chỗ dựa và là niềm hy vọng của con. Không một ngày nào con quên rằng con mang ơn mẹ biết bao nhiêu.

    Mẹ đã hy sinh mọi thứ vì con mà không đòi hỏi gì.

    Mẹ là người con biết ơn nhất trong cuộc đời này.*

    *Con hứa sẽ trở thành người mà mẹ tự hào. Cảm ơn mẹ vì đã nuôi con khôn lớn, cho con một mái ấm, một gia đình, và một tình yêu vô bờ bến. Con yêu mẹ nhiều lắm.*

    *Con của mẹ.”*

    Tôi ngồi lặng trong phòng, nước mắt rơi không ngừng, vừa xúc động vừa hạnh phúc. Những năm tháng khó khăn, vất vả mà tôi đã trải qua vì con giờ đây như được bù đắp tất cả.

    Tôi nhận ra rằng, tình yêu chân thành và lòng hy sinh của người mẹ chẳng bao giờ uổng phí.

    Dù không mang dòng máu ruột thịt, nhưng tôi đã được gọi một tiếng “mẹ” thiêng liêng nhất.

    Và tôi biết rằng, dù con có đi xa đến đâu, tình thương của con vẫn luôn hướng về tôi – người mẹ đã nuôi nấng con bằng cả trái tim.

  • Vừa cưới xong, nghĩ cả đời chỉ có một lần, lại sẵn tiền mừng cưới nên tôi và chồng mạnh tay chi hẳn 50 triệu đi trăng mật ở Sapa. Đang lâng lâng sung sướng thì khi trở về nhà, tôi tá hỏa khi thấy ảnh cưới của 2 đứa dựng trước cổng nhà, mẹ chồng tuyên bố 1 câu khiến tôi ức phát khóc

    Vừa cưới xong, nghĩ cả đời chỉ có một lần, lại sẵn tiền mừng cưới nên tôi và chồng mạnh tay chi hẳn 50 triệu đi trăng mật ở Sapa. Đang lâng lâng sung sướng thì khi trở về nhà, tôi tá hỏa khi thấy ảnh cưới của 2 đứa dựng trước cổng nhà, mẹ chồng tuyên bố 1 câu khiến tôi ức phát khóc

    Tưởng chừng sẽ trở về nhà trong hạnh phúc ngập tràn sau tuần trăng mật ngọt ngào, nhưng vợ chồng cô gái trẻ lại đối diện với cú sốc lớn nhất cuộc đời: ảnh cưới bị dựng thẳng ngay cổng nhà, bên cạnh là chiếc vali cùng lời tuyên bố nghiêm khắc từ mẹ chồng.

    Tuần trăng mật trong mơ và cái giá phải trả

    Ảnh minh họa.

    Trước khi kết hôn, đôi vợ chồng trẻ từng vẽ ra những giấc mơ đẹp đẽ về cuộc sống hôn nhân và kế hoạch hưởng tuần trăng mật tại SaPa – nơi mà cô gái đã mơ ước từ lâu.

    Dù chi phí không nhỏ, lên đến gần 30 triệu đồng, nhưng với suy nghĩ “cả đời chỉ có một lần,” họ không ngần ngại sử dụng số tiền cưới dư dả để tận hưởng chuyến đi.

    Thế nhưng, sự phản đối từ gia đình hai bên, đặc biệt là mẹ chồng, không hề nhỏ. Mẹ chồng của cô, một người buôn bán trái cây ngoài chợ với lối suy nghĩ thực tế, thẳng thừng phản bác: “Bỏ 30 triệu để ăn chơi vài ngày thì phí phạm.

    Số tiền ấy nên dành dụm để lo cho tương lai, sinh con, nuôi con sau này.”

    Cuộc tranh cãi ngầm ngày càng leo thang. Dù đã nghe lời cảnh báo của mẹ chồng, cô gái vẫn kiên quyết làm theo ý mình

    . Thuyết phục mãi, cô khiến chồng đồng ý cùng cô bí mật lên kế hoạch, đặt vé, chuẩn bị hành lý và lên đường ngay sau đêm tân hôn.

    Họ lén thông báo với gia đình rằng sẽ đi dự đám cưới bạn bè, rồi biến mất suốt một tuần để tận hưởng tuần trăng mật.

    “Chết lặng” khi trở về nhà

    Sau những ngày ngập tràn hạnh phúc như sống trong mơ, đôi vợ chồng không ngờ rằng “cơn ác mộng” đang đợi họ ngay trước cổng nhà.

    Trở về với nụ cười và những món quà nhỏ cho hai bên gia đình, họ chết lặng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: bức ảnh cưới lộng lẫy từng là niềm tự hào của hai người nay bị đặt chỏng chơ ngoài cổng, cạnh đó là chiếc vali lớn.

    Mẹ chồng, với gương mặt đỏ bừng vì giận dữ, đứng chờ sẵn. Vừa thấy con dâu, bà lập tức chỉ thẳng và tuyên bố: “Đi hưởng trăng mật được thì tự có tiền mà ra ở riêng!

    Từ giờ tự kiếm nơi khác mà sống, để biết đồng tiền quan trọng thế nào!”

    Hàng xóm xung quanh xôn xao, bàn tán, ánh mắt tò mò hướng về phía đôi vợ chồng trẻ. Người chồng không kìm được cơn giận, xách vali đi ngay trong tức tối.

    Hiện giờ, họ phải thuê trọ sống qua ngày, nhưng cuộc sống chật vật hơn cô gái tưởng.

    Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, trách nhiệm đè nặng đôi vai

    Những ngày tháng sau tuần trăng mật không còn ngọt ngào như cô từng mơ. Chồng giận dỗi, đổ lỗi tất cả lên đầu cô, cho rằng chính vì sự bướng bỉnh của vợ mà họ bị mẹ đuổi khỏi nhà.

    Tiền bạc sau chuyến đi cũng cạn kiệt, khiến cô phải về nhà mẹ đẻ xin tiền trang trải, trong khi chồng cương quyết không chịu sống nhờ bên gia đình vợ.

    “Em chán nản, kiệt quệ tinh thần. Đi hưởng tuần trăng mật có thật sự sai không?” – cô gái trẻ băn khoăn, đau khổ chia sẻ.

    Nhưng với thực tế phũ phàng mà họ phải đối diện, rõ ràng, giấc mơ trăng mật đẹp đẽ đã để lại cái giá quá đắt.