Danh mục: Chưa phân loại

  • Bố mẹ ngoài 80 tu;;ổi mà vẫn phải ra tòa vì con trai kiện đòi đất, ông bà đều đau ốm quanh năm, đi đứng còn không vững vậy mà “vô phúc” bị 5 đứa con cho ra tòa rồi nói “già rồi mà còn tham lam của con cháu”

    Bố mẹ ngoài 80 tu;;ổi mà vẫn phải ra tòa vì con trai kiện đòi đất, ông bà đều đau ốm quanh năm, đi đứng còn không vững vậy mà “vô phúc” bị 5 đứa con cho ra tòa rồi nói “già rồi mà còn tham lam của con cháu”

    Bố tôi 83 tuổi, mẹ tôi 81 tuổi. Hai cụ tóc bạc, mắt mờ, nhưng suốt mấy năm nay vẫn phải tự dò dẫm sống trong nỗi lo bị chính con ruột đẩy ra khỏi nhà.

    Nghe tưởng đùa, nhưng đó là sự thật.

    Bố mẹ tôi sinh năm người con: bốn trai, một gái. Ngày xưa nhà nghèo, hai cụ nai lưng cày cuốc nuôi từng đứa ăn học, dựng vợ gả chồng, hỗ trợ vốn mua đất làm ăn… tưởng về già sẽ được sum vầy yên ổn, ai ngờ…

    Mấy năm gần đây, bố mẹ yếu hẳn, bệnh viện như nhà trọ, thuốc men phải uống cả nắm. Ấy vậy mà con cái chẳng mấy khi hỏi han, chỉ thỉnh thoảng về vài tiếng rồi đi, viện phí cũng viện cớ bận nọ bận kia.

    Rồi tự nhiên một ngày…

    Năm người con kéo nhau ra họp gia đình đòi chia nhà, nói nào là:

    “Già rồi giữ nhiều cũng vô ích!”

    “Của bố mẹ cũng là của con cháu!”

    “Không sang tên là tham!”

    Nói như thể bố mẹ đi mượn nhà của họ vậy.

    Không được đồng ý, cả năm… kiện bố mẹ ra tòa, yêu cầu sang tên đất.

    Vợ chồng tôi – con út – đứng nhìn mà chua chát không nói được câu nào.

    Hôm đó, bố phải chống gậy, mẹ vịn vai tôi, đi từng bước run rẩy vào phòng xử. Nhìn hai thân già lọm khọm mà con cái đứng đối diện, mặt mũi hằm hằm như đi đòi nợ, ai chứng kiến cũng rưng rưng.

    Một người anh trai đứng lên nói, giọng lạnh tanh:

    “Bố mẹ giờ già rồi, nhà đất để lại cho con cái lo. Giữ chi nữa?”

    Mẹ tôi nghe mà nước mắt chảy, nhưng vẫn im.

    Tôi tưởng hai cụ sẽ mềm lòng, xin tòa thương tình, cho giữ lại phần sống…

    Nhưng đúng lúc Hội đồng xét xử hỏi:

    “Hai cụ có ý kiến gì không?”

    Bố tôi bỗng đứng thẳng lưng, nhìn từng đứa con, ánh mắt không còn run nữa mà… lạnh lẽo và đau đớn:

    “Tôi tám mươi năm cuộc đời làm cha… chưa bao giờ thấy nhục như hôm nay.”

    Cả phòng im phăng phắc.

    Ông nói tiếp, từng chữ như đanh vào tường:

    “Nhà này là của tôi và mẹ các anh. Bán đi, dồn hết lo thuốc thang, viện phí. Không sang tên. Không chia. Không để chúng nó vừa hại cha mẹ, vừa hưởng.”

    Mấy người anh chị hoảng lên:

    “Ba không thể làm vậy! Dù sao cũng là con!”

    Bố nhìn thẳng:

    “Con à? Con mà để cha mẹ già ốm yếu phải dắt nhau ra tòa… thì không xứng làm con!”

    Câu đó… cả phòng rùng mình.

    Rồi bố tôi lấy từ cặp ra:

    Một bản di chúc có luật sư xác nhận trước đó ba tháng.

    Trong đó ghi rõ:

    Nhà đất không chia cho bất kỳ người con nào.

    Khi hai cụ qua đời hoặc không còn ở được:

    Bán nhà, lấy tiền lo viện phí và hậu sự.

    Số còn lại… tặng cho Viện dưỡng lão trong huyện.

    Chỉ một dòng duy nhất gửi cho các con:

    “Nếu con cái bất hiếu, tiền của ta không để nuôi kẻ bạc.”

    Cả năm người con đứng bật dậy, mặt trắng bệch:

    “Ba làm vậy là tuyệt tình!”

    Mẹ tôi – người trước giờ hiền nhất nhà – bỗng ngẩng mặt lên nói, giọng nghẹn mà vẫn cứng:

    “Tụi mình cực cả đời, cho các con hết. Đổi lại cái gì? Tuổi này còn bị tống ra tòa như kẻ ăn trộm. Nếu sang tên hết cho tụi bây, mai mốt tao với ổng ngã một cái là ra đường ngay.”

    Rồi bà đặt tay lên bàn, nói câu mà cả năm anh chị không một ai ngẩng mặt lên nổi:

    “Thà cho người ngoài còn hơn để của nuôi… lũ bất hiếu.”

    Tòa án xem xét hồ sơ, hỏi lại lần cuối:

    “Hai cụ có muốn thay đổi di chúc không?”

    Bố mẹ tôi cùng chậm rãi lắc đầu.

    Thẩm phán tuyên:

    Yêu cầu của năm người con bị bác.
    Di chúc hợp pháp.
    Quyền quyết định thuộc về hai cụ đến cuối đời.

    Ngày hôm đó, năm người con ra khỏi tòa mà không dám nhìn lại.

    Người ta tưởng già rồi phải yếu đuối, but…

    ★ 5. Có những bậc cha mẹ…

    Cả đời nhịn…

    Cả đời hy sinh…

    Cả đời cầm lòng chịu thiệt…

    Nhưng tới lúc cần, cuối cùng vẫn phải vùng lên để bảo vệ chính mình, vì:

    Già rồi mà còn không giữ được mái nhà… thì con cái cũng chẳng còn gì để tôn trọng.

    Câu chuyện ấy, tới hôm nay nghĩ lại vẫn còn thấy đau… và tỉnh người.

  • Nhà Ông Hậu Trong Vòng 7 Ngày M-ấ t 2 Con Trai: Đến Lượt Đứa Út Nam Thì cả họ đứng t im Phát Hiện ra Sự Thật…

    Nhà Ông Hậu Trong Vòng 7 Ngày M-ấ t 2 Con Trai: Đến Lượt Đứa Út Nam Thì cả họ đứng t im Phát Hiện ra Sự Thật…

    Làng Đồi Sim, huyện Phú Lạc vốn yên bình, chưa từng xảy ra bi kịch nào lớn. Nhưng tháng Chín năm ấy, cả làng rúng động trước câu chuyện của gia đình ông Hậu Trần, một gia đình nề nếp và tử tế bậc nhất vùng.

    Chỉ trong 7 ngày, hai người con trai lớn của ông Hậu lần lượt qua đời, không lời báo trước.

    Đầu tiên là Trần Văn Lực, 33 tuổi. Anh đang đi làm đồng thì đột nhiên ngã quỵ, mặt tái xanh, miệng sùi bọt. Gia đình đưa đi bệnh viện huyện nhưng không kịp. Bác sĩ kết luận ngừng tim đột ngột. Cả họ chưa kịp hoàn hồn thì đúng ngày thứ bảy, lúc đang lo hương khói cho Lực, người ta phát hiện Trần Văn Thái, 29 tuổi, nằm bất tỉnh sau vườn chuối. Khi phát hiện, người anh đã lạnh ngắt.

    Hai cái chết quá gần nhau khiến dân làng đồn đoán “trùng tang”. Ai cũng bảo nhà ông Hậu phải mời thầy về “cắt trùng”, nếu không sẽ đến lượt thằng út Trần Văn Nam, mới 19 tuổi.

    Bà Liên, vợ ông Hậu, khóc đến cạn nước mắt, run rẩy ôm lấy thằng út. Họ hàng dồn dập kéo đến, người bày mâm lễ, người lục tìm ngày sinh tháng đẻ. Không khí trong căn nhà ngột ngạt đến nghẹt thở.

    Bảo hiểm gia đình

     

    Tối hôm đó, ông Hậu mời thầy Phúc, thầy cúng nổi tiếng ở vùng Lạc Sơn. Thầy bắt mạch, xem sổ sách, lật từng trang âm dương rồi nói một câu khiến ai cũng rợn da gà:

    — “Nhà này đúng là dính trùng tang. Nếu không làm lễ gấp, đứa út khó qua khỏi.”

    Cả họ xanh mặt. Nam thì tím tái, hai chân run lên. Nó mới 19 tuổi, còn chưa rời khỏi làng bao giờ.

    Nhưng có một người đứng lặng từ nãy đến giờ: ông Bảy Kiểm, trưởng họ Trần, vốn là người tỉnh táo và cẩn trọng nhất làng.

    Ông bước lên, nhìn thẳng vào thầy Phúc:

    — “Hai đứa nó đều chết trong vườn sau nhà. Thằng Lực thì ngã ngoài đồng nhưng trước đó cũng đi ăn cơm từ nhà về. Tại sao không ai thắc mắc?”

    Ông Bảy yêu cầu mọi người chiếu lại toàn bộ diễn biến. Đến lúc nghe bà Liên kể rằng cả ba đứa con đều ăn chung một nồi cá kho do bà làm, mặt ông Bảy đanh lại.

    — “Cái nồi cá kho ấy… còn không?”

    Bà Liên run run đáp:

    — “Dạ còn… vẫn để trong bếp.”

    Ông Bảy lập tức yêu cầu mang nồi cá lên. Mùi tanh hôi bốc ra phảng phất lạ thường. Ông lấy một chiếc bát, múc một ít, đưa cho anh công an xã Ngọc đang có mặt hỗ trợ vì vụ chết người liên tiếp.

    Ngọc ngửi, nghi ngờ ngay lập tức:

    — “Mùi này không phải cá bình thường. Có thể là… thuốc trừ sâu.”

    Cả nhà chết lặng.

    Bảo hiểm gia đình

     

    Công an lập tức niêm phong nồi cá, gửi đi giám định. Kết quả khiến cả họ Trần như sét đánh ngang tai: trong nồi cá có chứa lượng lớn thuốc Paraquat, chất cực độc.

    Nhưng cú twist vẫn chưa kết thúc.

    Khi bị triệu tập lấy lời khai, bà Liên run rẩy, gục xuống bàn:

    — “Tôi… tôi không cố ý. Tôi để chai thuốc diệt cỏ gần chum nước. Hôm ấy vội quá, tôi tưởng là chai nước mắm bịt đen nên múc vào kho cá… Tôi không biết… tôi không biết…”

    Hai cái chết, hóa ra không phải trùng tang, không phải âm khí quỷ thần.
    Mà là một tai nạn chết người đến từ sự sơ ý và sự thiếu hiểu biết của một người mẹ.

    Thằng út Nam may mắn thoát nạn vì hôm đó nó ăn cơm ở nhà bạn, chưa kịp động đũa vào nồi cá.

    Ngày kết luận điều tra được công bố, người ta kể lại rằng ông Hậu chỉ ngồi lặng, tóc bạc đi trông thấy chỉ sau một đêm. Bi kịch của gia đình ông không đến từ ma quỷ, mà đến từ chính đôi tay run rẩy của người mẹ thương con như trời biển.

    Đến giờ, mỗi khi đi ngang qua làng Đồi Sim, người ta vẫn kể lại câu chuyện “trùng tang” của nhà ông Hậu — một câu chuyện mà cú twist cuối cùng khiến cả họ, cả làng, rét lạnh sống lưng đến tận bây giờ.

  • Tưởng vợ ở nhà chỉ biết bỉ m sữa, chồng hí hửng t ẩu tá n 30 tỷ cho b ồ nh í

    Tưởng vợ ở nhà chỉ biết bỉ m sữa, chồng hí hửng t ẩu tá n 30 tỷ cho b ồ nh í

    Đồng hồ điểm 1 giờ sáng. Tiếng chuông điện thoại réo rắt phá tan không gian tĩnh mịch của căn biệt thự. Hùng bật dậy như lò xo, vội vã chộp lấy máy.

    Đầu dây bên kia là giọng nói thảng thốt nhưng vẫn đầy lả lơi của My – cô thư ký trẻ đẹp mới tuyển được 6 tháng: “Anh ơi, chết rồi! Hợp đồng với đối tác bên Singapore bị lộ số liệu.

    Anh phải đến công ty xử lý ngay, em đang đợi ở văn phòng.”

    Hùng cúp máy, vẻ mặt tỏ ra nghiêm trọng. Anh quay sang Lan – người vợ đang nằm co ro trong chăn, giọng gắt gỏng: “Em ngủ tiếp đi. Công ty có sự cố lớn, anh phải đi ‘họp khẩn’ ngay bây giờ.

    Chắc sáng mai mới về được.” Lan dụi mắt, ngồi dậy, nhìn chồng với vẻ lo lắng ngây ngô vốn có: “Sao lại họp giờ này hả anh? Hay để em pha cho anh cốc cà phê mang đi nhé?”.

    Hùng xua tay, vừa mặc áo sơ mi vừa cau mày: “Thôi đi! Cô thì biết cái gì. Suốt ngày chỉ biết bếp núc, bỉm sữa. Chuyện thương trường khốc liệt lắm, chậm một phút là mất cả tỷ bạc.

    Ngủ đi, đừng làm phiền tôi.”. Nói rồi, Hùng xịt vội chút nước hoa, vuốt lại mái tóc cho bóng bẩy rồi lao ra khỏi nhà. Tiếng động cơ xe hơi gầm lên rồi xa dần trong đêm tối.

    Hùng đinh ninh rằng Lan – người vợ kết hôn 5 năm, từ bỏ sự nghiệp để lui về làm hậu phương – sẽ lại trùm chăn ngủ tiếp như mọi khi. Trong mắt Hùng, Lan hiền lành đến mức nhu nhược, mù tịt về công nghệ và chẳng bao giờ nghi ngờ chồng. Nhưng Hùng đã nhầm.

    Ngay khi chiếc xe của Hùng khuất bóng, Lan tung chăn bước xuống giường. Ánh mắt ngái ngủ, lo lắng ban nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự sắc lạnh và tỉnh táo đến đáng sợ.

    Cô không pha cà phê, mà đi thẳng đến bàn trang điểm, lấy ra một chiếc chìa khóa dự phòng và một chiếc điện thoại đen sì được giấu kỹ dưới đáy ngăn kéo.

    Lan thay bộ đồ ngủ bằng một bộ đồ đen gọn gàng, đội mũ lưỡi trai che nửa mặt. Cô lặng lẽ xuống gara, lấy chiếc xe máy cũ của người giúp việc để tránh gây chú ý, rồi phóng vụt đi theo định vị GPS đang nhấp nháy trên màn hình điện thoại. Chiếc xe sang trọng của Hùng đã được cô gắn chíp theo dõi từ ba tháng trước.

    Hùng không đến công ty. Chiếc xe dừng lại trước cổng một khu resort cao cấp ven hồ, cách trung tâm thành phố 20km. Lan đỗ xe máy ở một góc khuất, lẳng lặng bám theo.

    Cô thấy Hùng đi thẳng vào căn Villa số 9 – nơi biệt lập và đắt đỏ nhất. Cửa vừa mở, My – cô thư ký nóng bỏng – không hề mặc đồ công sở hay cầm tài liệu. Cô ta khoác trên người chiếc váy ngủ lụa mỏng tang, tay cầm ly rượu vang đỏ, lao ra ôm chầm lấy Hùng.

    “Anh yêu, làm em đợi mãi. ‘Họp’ thế này mới vui chứ, mụ vợ già ở nhà chắc đang ngáy o o rồi nhỉ?” – Tiếng My lanh lảnh vọng ra. Hùng cười khả ố, ôm eo cô bồ nhí bước vào trong: “Ôi dào, nhắc đến mụ ấy làm gì cho mất hứng.

    Nó ngu lắm, anh bảo đi họp là tin sái cổ. Đợi anh tẩu tán nốt số tiền từ dự án ảo này sang tài khoản của em, anh sẽ đá nó ra đường. Lúc ấy, anh và em tha hồ vi vu trời Tây.”

    Đứng nấp sau bụi cây ngọc lan, Lan nghe rõ mồn một từng từ. Bàn tay cô siết chặt chiếc điện thoại đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Không phải vì ghen, mà vì sự ghê tởm. Hóa ra, không chỉ ngoại tình, Hùng còn đang âm mưu biển thủ công quỹ và đẩy cô ra đường tay trắng.

    Lan hít một hơi thật sâu. Đã đến lúc hạ màn vở kịch này. Cô không lao vào đánh ghen, không khóc lóc ỉ ôi. Lan bình tĩnh rút chiếc điện thoại đen ra, bấm một dãy số quen thuộc. Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức, giọng nói trầm ấm nhưng đầy quyền lực vang lên: “Alo, con gái? Có chuyện gì mà gọi bố giờ này?”

    “Bố, kích hoạt phương án B đi ạ. Dự án ảo mà chồng con vẽ ra, anh ta đang định chuyển tiền đêm nay. Bố cho phong tỏa toàn bộ tài khoản của Giám đốc Hùng và cô thư ký My ngay lập tức. À, gọi cả bên CS kinh tế đến Villa số 9 khu Resort Hồ Tây nhé. Con đang ở đây.”

    “Được, bố làm ngay. Con vất vả rồi. Đã đến lúc cho nó biết ai mới là chủ thực sự của cái tập đoàn này.”

    Ít ai biết rằng, Hùng có được ngày hôm nay là nhờ gia đình Lan. Bố Lan là Chủ tịch tập đoàn, nhưng vì muốn thử thách con rể và rèn luyện tính tự lập cho Hùng, ông đã giấu danh phận, chỉ để Hùng làm Giám đốc một công ty con và Lan đóng vai vợ hiền nội trợ. Lan thực chất là thạc sĩ tài chính, cô âm thầm kiểm soát mọi dòng tiền mà Hùng không hề hay biết.

    15 phút sau…

    Trong căn phòng lãng mạn với ánh nến và rượu vang, Hùng đang hí hửng mở laptop để thực hiện lệnh chuyển tiền 30 tỷ đồng sang tài khoản nước ngoài của My. “Xong cú này là mình tự do, em yêu ạ!” – Hùng nháy mắt. “Enter đi anh, em hồi hộp quá!” – My giục giã.

    Hùng nhấn Enter… Bíp! Bíp! Màn hình hiện lên dòng chữ đỏ lòm: “TÀI KHOẢN ĐÃ BỊ PHONG TỎA. GIAO DỊCH THẤT BẠI.”

    Hùng tái mặt: “Cái quái gì thế này?”. Hắn thử lại lần nữa, rồi thử sang các tài khoản khác. Tất cả đều đóng băng. Điện thoại của My cũng ting ting liên tục báo tin nhắn từ ngân hàng: Tài khoản của quý khách đang bị phong tỏa theo yêu cầu của cơ quan điều tra.

    “Anh ơi, sao thế này? Tiền của em đâu?” – My hét lên hoảng loạn…

    Đúng lúc đó, tiếng còi hú inh ỏi vang lên bên ngoài, đèn pha quét loang loáng qua cửa sổ. Cánh cửa Villa bị đạp tung. Một toán cảnh sát ập vào, theo sau là một người phụ nữ mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai, dáng vẻ lạnh lùng.

    Hùng và My co rúm lại trên ghế sofa. Hùng lắp bắp khi nhận ra người phụ nữ đó: “Lan… Lan? Sao em lại ở đây? Sao… sao em lại đi cùng cảnh sát?”. Lan tháo chiếc mũ, mái tóc dài xõa xuống.

    Cô không nhìn Hùng bằng ánh mắt sợ sệt của bà nội trợ mọi ngày nữa, mà nhìn hắn như nhìn một sinh vật hạ đẳng.

    Cô bước tới, đặt chiếc điện thoại lên bàn, bật lại đoạn ghi âm cuộc hội thoại lúc nãy của Hùng và My: “Nó ngu lắm… Đợi anh tẩu tán nốt số tiền… anh sẽ đá nó ra đường…”.

    Mặt Hùng cắt không còn giọt máu: “Tôi có thể ‘ngu’ trong việc nấu ăn, nhưng trong việc quản lý tài sản của bố tôi giao cho anh, thì tôi không ngu đâu, anh Hùng ạ,” Lan nhếch mép cười nhạt.

    “Anh tưởng anh là Giám đốc tài ba sao? Nếu không có tôi âm thầm duyệt chi phía sau, anh nghĩ anh ngồi được vào cái ghế đó à?”

    “Bố… bố em? Ý em là… Chủ tịch?” – Hùng run rẩy, chân đứng không vững. “Phải. Và chúc mừng anh, cuộc ‘họp khẩn’ đêm nay đã thành công rực rỡ.

    Anh và cô thư ký đây sẽ có một buổi họp dài hạn khác trong tù vì tội tham ô tài sản và lừa đảo chiếm đoạt.”

    Cô bồ nhí khóc lóc van xin, đổ lỗi hết cho Hùng, còn Hùng thì sụp xuống chân Lan, van nài: “Vợ ơi, anh sai rồi, anh bị bỏ bùa mê, tha cho anh… anh vẫn yêu em…”.

    Lan lùi lại, phủi tay như vừa chạm phải thứ gì bẩn thỉu. Cô quay lưng bước ra cửa, để lại một câu nói lạnh lùng vào khoảng không:

    “Đơn ly hôn tôi đã ký và gửi luật sư. Căn nhà, chiếc xe này và cả bộ vest anh đang mặc đều đứng tên tôi. Anh ra đi với đúng những gì anh có khi bước vào đời tôi:

    Hai bàn tay trắng.” Bên ngoài, bình minh bắt đầu ló rạng, xua tan màn đêm đen kịt. Lan hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng. Vở kịch đã hạ màn, và cô là người đạo diễn kiêm diễn viên chính xuất sắc nhất.

    Hùng cúp máy, vẻ mặt tỏ ra nghiêm trọng. Anh quay sang Lan – người vợ đang nằm co ro trong chăn, giọng gắt gỏng: “Em ngủ tiếp đi. Công ty có sự cố lớn, anh phải đi ‘họp khẩn’ ngay bây giờ.

    Chắc sáng mai mới về được.” Lan dụi mắt, ngồi dậy, nhìn chồng với vẻ lo lắng ngây ngô vốn có: “Sao lại họp giờ này hả anh? Hay để em pha cho anh cốc cà phê mang đi nhé?”.

    Hùng xua tay, vừa mặc áo sơ mi vừa cau mày: “Thôi đi! Cô thì biết cái gì. Suốt ngày chỉ biết bếp núc, bỉm sữa. Chuyện thương trường khốc liệt lắm, chậm một phút là mất cả tỷ bạc.

    Ngủ đi, đừng làm phiền tôi.”. Nói rồi, Hùng xịt vội chút nước hoa, vuốt lại mái tóc cho bóng bẩy rồi lao ra khỏi nhà. Tiếng động cơ xe hơi gầm lên rồi xa dần trong đêm tối.

  • Tôi bán nhà, gom 500 triệu lo viện phí c ứ u chồ ng, nhưng khi vào vi ện lại chứng kiến anh đang ô m ấp cô y tá, còn mẹ chồng hí hửng vun đắp cho họ. Tưởng mình đã mất tất cả, nhưng không…

    Tôi bán nhà, gom 500 triệu lo viện phí c ứ u chồ ng, nhưng khi vào vi ện lại chứng kiến anh đang ô m ấp cô y tá, còn mẹ chồng hí hửng vun đắp cho họ. Tưởng mình đã mất tất cả, nhưng không…


    Bán Nhà Lo 500 Triệu Viện Phí Cho Chồng

    Tôi chưa bao giờ nghĩ, ngày mình bán căn nhà duy nhất để cứu người đàn ông mình yêu nhất, lại là ngày tôi đánh mất luôn niềm tin vào tình yêu.

    Anh nằm đó, trên giường bệnh của khoa tim mạch. Khuôn mặt anh trắng bệch, đôi môi khô nứt. Bác sĩ nói cần phẫu thuật gấp, chi phí tạm tính 500 triệu.

    Tôi chẳng nghĩ gì thêm, chỉ biết chạy về nhà, gom giấy tờ, cắm sổ đỏ rồi bán căn nhà ba phòng ngủ mà hai vợ chồng dành dụm suốt 10 năm mới có được.

    Khi giao tiền viện phí, tay tôi run run nhưng lòng lại nhẹ nhõm. Tôi nghĩ: Chỉ cần anh sống, mọi thứ có thể làm lại từ đầu.

    Suốt một tuần liền, tôi chạy tới chạy lui, ký giấy, đóng viện phí, lo cơm nước cho cả mẹ chồng. Mẹ anh – người phụ nữ nghiêm khắc, luôn giữ vẻ lạnh lùng, chưa từng dành cho tôi một ánh nhìn dịu dàng.

    Nhưng tôi vẫn nghĩ, dâu con gì cũng là người nhà, chỉ cần tôi cố gắng, bà sẽ hiểu.

    Đến sáng thứ tám, bác sĩ gọi điện báo chồng tôi đã tỉnh, có thể vào thăm. Tôi chạy như bay, trên tay còn cầm hộp cháo gà anh thích.

    Nhưng ngay khi bước đến cửa phòng bệnh, bàn tay tôi bị ai đó tát mạnh đến mức nghiêng cả mặt.

    Tiếng bà mẹ chồng lạnh buốt:
    “Cô còn mặt mũi vác đến đây à? Loại đàn bà không biết điều, giả nhân giả nghĩa!”

    Tôi sững người, ngỡ mình nghe nhầm. “Mẹ nói gì ạ? Con bán nhà lo viện phí cho anh mà…”

    Bà gằn giọng, chỉ tay về phía trong:
    “Con trai tôi không muốn gặp cô nữa! Cô đừng làm phiền nó!”

    Tôi lùi lại, đầu óc quay cuồng. Nhìn qua khe cửa mở hé, tôi thấy anh – người chồng tôi yêu thương – đang ngồi tựa giường, tay anh choàng qua vai một cô gái mặc áo blouse trắng.

    Cô y tá trẻ, tóc búi gọn, đang lau mồ hôi cho anh bằng ánh mắt dịu dàng mà trước đây, tôi từng có.

    Anh nhìn tôi, sững một giây. Rồi quay đi.

    Tôi bỗng nghe rõ tiếng tim mình vỡ vụn.

    Tôi rời bệnh viện trong cơn mưa tầm tã. 500 triệu biến mất cùng một cái tát và một ánh nhìn xa lạ. Tôi không biết mình về đâu. Nhà đã bán, tiền cạn, tình mất. Cả bầu trời như sụp xuống.

    Những ngày sau, mẹ chồng không cho tôi vào viện nữa. Tôi chỉ lặng lẽ đứng xa nhìn qua khung kính.

    Một lần, tôi thấy cô y tá ấy đẩy xe lăn cho anh đi dạo, còn anh cười – nụ cười mà tôi đã cố suốt mấy năm nay để tìm lại, nhưng anh không bao giờ dành cho tôi nữa.

    Tôi không oán, chỉ thấy lòng lạnh. Có lẽ, lòng người thay đổi nhanh hơn cả nhịp tim trong ca cấp cứu.

    Tôi bắt đầu đi làm lại – phụ bếp ở một quán cơm văn phòng. Lúc đầu, ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.

    Nhưng rồi, chính tiếng dao thớt, mùi khói dầu, mùi cơm mới nấu khiến tôi sống lại từng chút.

    Sau nửa năm, chủ quán tin tưởng giao tôi phụ trách bếp chính. Tôi dành dụm từng đồng, thuê được một căn phòng nhỏ.

    Mỗi tối về, tôi lại viết vài dòng nhật ký – không phải để trách ai, mà để nhớ rằng mình từng sống hết lòng.

    Một năm sau, tôi vô tình gặp lại cô y tá ấy – trong một chương trình từ thiện do bệnh viện tổ chức.

    Cô ta đi bên anh, giờ đã là “người phụ nữ mới” của anh. Anh tránh ánh mắt tôi, còn cô ta chỉ mỉm cười nhạt.
    Tôi khẽ gật đầu, bước đi, không nói gì.

    Khi tôi quay lưng, gió thổi qua vai, nhẹ như thể cuối cùng, tôi đã buông được một khối đá đè trong lòng suốt hai năm trời.

    Một ngày nọ, tôi nhận cuộc gọi từ bệnh viện cũ.
    Giọng bác sĩ trưởng khoa nói chậm rãi:

    “Chị ạ, anh nhà cũ của chị… bị phản ứng thuốc nặng, phải nằm hồi sức. Chúng tôi nghe nói chị là người bảo hiểm đứng tên. Mong chị lên làm thủ tục.”

    Tôi đến. Căn phòng hồi sức lạnh ngắt. Anh nằm đó, yếu ớt, bên cạnh không thấy cô y tá đâu. Mẹ anh ngồi co ro ở góc, tóc bạc thêm nhiều. Nhìn thấy tôi, bà im lặng rất lâu, rồi nói nhỏ:

    “Là mẹ sai… ngày đó mẹ tin nhầm người. Cảm ơn con đã đến.”

    Tôi nhìn người đàn ông từng phản bội mình, thở dài. Không còn giận, chỉ còn thương – thương cho những lựa chọn sai khiến ta đánh mất tất cả.

    Tôi ký giấy bảo hiểm xong, đứng dậy. Bà nắm tay tôi:
    “Con tha lỗi cho mẹ, được không?”
    Tôi chỉ khẽ cười:
    “Con không giận nữa, mẹ ạ. Giờ con chỉ muốn sống bình yên thôi.”

    Hai năm sau, tôi mở được một quán cơm nhỏ của riêng mình. Bảng hiệu đề: “Bình Yên Quán”.

    Khách đến ăn đều bảo cơm ngon, vị giản dị mà đậm tình. Mỗi khi có ai hỏi vì sao tôi đặt tên đó, tôi chỉ cười:
    “Vì sau bão giông, chỉ có bình yên mới đáng giá.”

    Có lần, một người khách quen kể rằng anh – chồng cũ tôi – sau biến cố ấy đã nghỉ việc, chuyển đi nơi khác. Tôi nghe mà lòng chẳng gợn sóng.
    Bởi công lý không phải lúc nào cũng đến trong tiếng gào thét hay tòa án,

    Mà đôi khi, nó là sự thanh thản trong tim người từng chịu tổn thương.

    Tôi đã mất một căn nhà, nhưng tìm lại chính mình.
    Và có lẽ, đó mới là phần thưởng công bằng nhất mà cuộc đời dành cho tôi.

    Thông điệp:

    Công lý đôi khi không cần trả thù, mà là dám bước đi, dám sống tốt hơn những kẻ từng làm mình tổn thương.

  • Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi ng/ã qu/ỵ xuống đất – bởi thứ nằm trong đó không chỉ khiến tôi s ợ h ã i, mà còn phơi bày một sự thật đa u đ ớ n

    Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi ng/ã qu/ỵ xuống đất – bởi thứ nằm trong đó không chỉ khiến tôi s ợ h ã i, mà còn phơi bày một sự thật đa u đ ớ n

    Dạo gần đây, tôi luôn cảm thấy dưới thân chồng mình toát ra một mùi hôi khó tả. Dù đã thay đến 7 lần ga giường, giặt sạch chăn nệm, khử mùi bằng tinh dầu, nhưng mùi lạ ấy vẫn không biến mất, ngược lại còn ngày càng nồng hơn. Một linh cảm chẳng lành thôi thúc tôi chờ đến khi chồng đi công tác, tự tay tháo tung tấm nệm ra kiểm tra.
    Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi ngã quỵ xuống đất – bởi thứ nằm trong đó không chỉ khiến tôi sợ hãi, mà còn phơi bày một sự thật đau đớn mà bấy lâu nay tôi không dám đối diện.

    Tôi và Trí kết hôn đã 8 năm. Anh làm quản lý kinh doanh, thường xuyên phải đi công tác. Cuộc sống hôn nhân không phải lúc nào cũng ngọt ngào, nhưng chúng tôi vẫn cố duy trì sự tử tế và tôn trọng lẫn nhau. Hoặc… ít nhất tôi đã nghĩ như vậy.

    Ba tháng gần đây, mỗi đêm tôi lại ngửi thấy mùi gì đó rất khó chịu. Không phải mùi cơ thể bình thường, mà như mùi ẩm mốc, lẫn chút gì tanh nồng, bám vào chăn, ga và đặc biệt là phía dưới chỗ Trí nằm.

    Tôi thay ga liên tục, thậm chí mang cả nệm đi phơi nắng. Nhưng đêm nào anh nằm xuống, mùi ấy lại xuất hiện. Tôi hỏi thì Trí gạt đi:
    “Em nhạy cảm quá. Anh có mùi gì đâu.”

    Nhưng tôi biết bản thân không hề tưởng tượng.

    Điều kỳ lạ hơn: mỗi lần tôi cố gắng dọn dẹp kỹ khu vực giường anh nằm, Trí đều tỏ ra bực bội, thậm chí nổi nóng vô cớ.

    “Đừng động vào đồ của anh. Giường chiếu để nguyên!”
    Anh hét lên một đêm khi thấy tôi đang tháo ga giường.

    Chưa bao giờ anh phản ứng như vậy. Tôi bắt đầu bất an. Rất bất an.

    Và rồi mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi mùi đó trở nên nồng nặc đến mức khiến tôi mất ngủ. Tôi cảm giác nó không chỉ là mùi, mà là lời cảnh báo.

    Tối ấy, Trí thông báo phải đi công tác 3 ngày.

    Có thể là hình ảnh về đồ ngủ và bàn là

    Khi anh đóng cửa bước đi, linh cảm trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ đến mức bàn tay cũng run. Tôi đứng nhìn cánh cửa một lúc lâu, rồi quay vào phòng ngủ, kéo cả tấm nệm ra giữa nền nhà.

    “Có gì đó không bình thường. Mình phải biết sự thật,” tôi tự nói với bản thân.

    Tôi lấy dao rọc giấy, hít một hơi thật sâu và rạch đường đầu tiên lên lớp vải nệm.

    Ngay khi lớp vải bật ra, một luồng mùi nồng nặc phả thẳng vào mặt tôi, khiến tôi choáng váng. Tôi phải bịt mũi, gập người ho sặc sụa.

    Tim tôi thắt lại. Không thể nào… bên trong nệm lại có mùi như thế này.

    Tôi tiếp tục cắt rộng thêm.

    Và tôi đông cứng.

    Trong lòng nệm, giữa lớp mút xốp bị khoét, là một hộp gỗ lớn màu nâu đậm, nằm sâu và được chèn bởi miếng cao su đã mục. Hộp không khóa. Tôi mở nắp… và ngay khoảnh khắc đó, chân tôi mềm nhũn, đầu gối khuỵu xuống nền nhà.

    Bên trong hộp không phải thứ kinh dị như tôi sợ. Nhưng nó khiến trái tim tôi đau nhói theo cách khác.

    Trong hộp là:

    Hàng chục lá thư chưa mở, tất cả đều ghi tên tôi
    Một cuốn album ảnh đã cũ, đầy bụi
    Và một cuốn sổ tay nâu, góc bìa bị mòn

    Tôi run rẩy mở những lá thư. Đó là thư từ mẹ tôi – người đã mất 5 năm trước do bệnh nặng. Mỗi lá thư được gửi vào thời điểm bà còn sống, tất cả gửi về địa chỉ nhà tôi.

    Trên mỗi phong thư có dấu “đã nhận”.

    Tôi chưa từng thấy những lá thư này.

    Tay tôi lạnh buốt.

    Tôi cầm album ảnh lên. Bên trong là những tấm ảnh chụp mẹ tôi lúc nằm viện, những bức bà cố gắng mỉm cười, những dòng ghi chú:
    “Để dành cho Hà.”
    “Hy vọng con bé không buồn vì trông mẹ tiều tụy.”
    “Gửi con gái yêu của mẹ.”

    Tôi nghẹn lại. Tôi nhớ mẹ khủng khiếp, nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy những tấm ảnh này.

    Tôi mở cuốn sổ tay.

    Là chữ của Trí.

    Mình đã giữ lại tất cả. Vì mình sợ Hà biết mẹ gửi thư trong lúc bệnh nặng sẽ càng đau. Mẹ Hà nhờ mình chuyển cho cô ấy khi bà không còn, nhưng… mình không đủ can đảm. Hà mong manh quá. Cô ấy luôn đau đớn mỗi khi nhắc đến mẹ. Mình không muốn cô ấy biết mẹ đã chịu đựng nhiều như vậy những năm cuối đời.

    Mình sai. Nhưng mình chỉ muốn bảo vệ cô ấy. Giữ lại mọi thứ… để Hà không phải gánh thêm nỗi đau.

    Mình biết mùi từ tấm nệm ngày càng tệ vì mình giấu quá lâu. Mình sợ Hà phát hiện. Mình càng không dám vứt đi, vì như vậy chẳng khác nào phản bội lời hứa cuối cùng với mẹ cô ấy.

    Tôi ôm cuốn sổ, khóc như một đứa trẻ.

    Không phải sự thật đen tối.
    Không phải bí mật kinh khủng.

    Mà là sự thật… quá đau.

    Trí giấu mọi thứ không phải vì phản bội, mà vì thương tôi, vì nghĩ tôi không đủ mạnh mẽ.

    Mùi khó chịu mà tôi lo sợ bấy lâu nay… đơn giản là mùi ẩm mốc của thời gian, bị nhốt suốt nhiều năm trong chiếc hộp gỗ kín.

    Tôi sụp xuống vì hối hận.

    Tôi đã nghi ngờ anh, lạnh nhạt với anh, thậm chí nghĩ rằng anh có điều gì dơ bẩn.

    Tôi dọn dẹp lại tất cả, hong khô các bức thư, lau sạch album ảnh. Tối đó, tôi ngồi đọc từng trang, từng chữ mẹ để lại, nước mắt ướt đẫm cả cuốn sổ.

    Khi Trí về, anh chưa kịp cởi giày thì tôi lao đến ôm chầm lấy anh.

    “Em biết hết rồi…” – tôi nghẹn ngào.

    Trí cứng người, rồi ôm lấy tôi thật chặt.
    Anh cũng khóc.

    “Anh xin lỗi… Anh chỉ muốn em bớt đau…”

    Tôi lắc đầu, áp mặt vào vai anh:

    “Anh ngốc lắm… nhưng là kiểu ngốc mà em… không thể rời xa được.”

    Đêm đó, chúng tôi ngồi bên nhau rất lâu, giữa căn phòng thoang thoảng mùi tinh dầu lavender – lần đầu tiên sau nhiều tháng, không còn mùi lạ nào nữa.

    Bởi vì điều đáng sợ nhất… hóa ra không phải mùi hôi.
    Mà là sự thật mà tôi đã cố lẩn tránh:
    Tôi vẫn luôn thương anh. Và anh luôn thương tôi, theo cách vụng về nhất.

  • Trong nửa tháng mà 3 Người Con Nhà Bà Lựu Lần Lượt Ng ã Bệ nh và m ấ t đúng 5h sáng, đến đứa cuối cùng khi khâ-m li ệ m người nhà mới tá h;/ỏ a phát hiện ra thứ đứng t im trên ng ó n út của cậu con trai…

    Trong nửa tháng mà 3 Người Con Nhà Bà Lựu Lần Lượt Ng ã Bệ nh và m ấ t đúng 5h sáng, đến đứa cuối cùng khi khâ-m li ệ m người nhà mới tá h;/ỏ a phát hiện ra thứ đứng t im trên ng ó n út của cậu con trai…

    Cả làng Thọ Vực mấy tuần nay không ngủ nổi. Chỉ trong nửa tháng, ba người con trai của bà Lựu – vốn là gia đình hiền lành nhất xóm – lần lượt ngã bệnh, mỗi người đều ra đi đúng 5 giờ sáng, không lệch một phút.

    Điều kỳ lạ là cả ba trước khi mất đều không sốt, không đau, không dấu hiệu bệnh tật. Chỉ đến tối hôm trước, họ than lạnh sống lưng, răng va lập cập, rồi thiếp đi… và không bao giờ tỉnh lại.

    Cả làng rợn người.

    Nhưng đến đứa cuối cùng, cậu út tên Tân – mới 19 tuổi – thì câu chuyện đẩy lên kinh hoàng.

    Tối đó, Tân vẫn còn ngồi ăn cơm với mẹ. Gần nửa đêm, cậu nói lạnh, xin đi ngủ. 4h40 sáng, bà Lựu giật mình nghe tiếng cửa mở nhẹ. Bà chạy ra thì thấy Tân đang đứng giữa sân, mắt nhắm nghiền, như bị ai đó dắt đi.

    Bà gọi không thưa.

    5h đúng, Tân khụy xuống.

    Khi mọi người lo khâm liệm, chuẩn bị làm tang lễ, thì ông thầy trong họ bỗng hét lớn:

    “Dừng tay! Ngón út của thằng bé… có cái gì đó!”

    Mọi người xô lại.

    Và rồi đứng tim.

    Trên ngón út bàn tay phải của Tân có một sợi chỉ đỏ mảnh như tơ nhện, quấn 7 vòng, siết chặt đến mức thịt bầm tím, nhưng điều khiến ai cũng nổi da gà chính là:

    Ở đầu sợi chỉ là một chiếc nhẫn nhỏ xíu… như nhẫn cưới, nhưng khắc rõ tên “Lựu”.

    Bà Lựu ngã quỵ, úp mặt xuống đất, gào lên:

    “Không… không thể nào… Tôi chưa từng đeo nhẫn này!”

    Ông thầy tái mét, lùi hẳn về phía sau. Giọng run như đánh trống:

    “Đây… đây là ấn chỉ trùng tang. Ai bị buộc chỉ này tức là bị người dưới âm gọi đi làm ‘phu theo’. Mà cái tên khắc trên nhẫn… chính là người đã ký mạng.”

    Mọi người quay sang nhìn bà Lựu, còn chưa hiểu thầy nói gì.

    Thầy nấc lên:

    “Nhẫn này… là nhẫn của người chết non, dùng để tìm người mang họ nhà mình thay mạng.
    Ai ký vào – dù vô tình hay bị ai đó lừa – đều phải trả đủ… ba mạng nam giới!”

    Mặt bà Lựu trắng bệch như tờ giấy. Môi bà run lên như người bị gió độc:

    “Tôi… tôi đâu ký gì… trừ khi…”

    Bà ôm đầu, bật khóc như hóa điên.

    “Trừ khi… cái hôm tôi dựng lại bàn thờ cụ cố… tôi đã nhặt chiếc nhẫn này dưới gốc cau… tưởng là đồ chơi… rồi để lên bát hương…”

    Thầy nhìn bà, giọng nghiêm lại:

    “Chính đêm đó bà đã ‘nhận’ ấn.
    Và ấn phải trả đủ ba mạng đinh trong nhà.”

    Cả họ lặng người.

    Nhưng twist cuối cùng nằm ở điều mà người con trai cả – đã mất 14 ngày trước – để lại trong điện thoại. Khi mở tin nhắn nháp của anh, họ thấy một dòng đáng sợ:

    “Đêm nay có người nắm tay em út. Mẹ, đừng để họ dắt nó đi.”

    Và bên dưới… là một bức ảnh mờ chụp lúc 3 giờ sáng:
    Một bàn tay đàn bà khẳng khiu, móng dài đen sì, đang nắm ngón út của Tân, kéo ra cửa

  • Vợ chẳng mặn mà với nhà nội là mấy, có việc lớn nhỏ gì cũng chỉ có mình tôi về quê. Nào ngờ đợt này về bố đẻ gọi tất cả ra ngân hàng, rút tiền cho mỗi anh em 2 tỷ đồng, vợ thơn thớt đòi lái xe về quê đón bố

    Vợ chẳng mặn mà với nhà nội là mấy, có việc lớn nhỏ gì cũng chỉ có mình tôi về quê. Nào ngờ đợt này về bố đẻ gọi tất cả ra ngân hàng, rút tiền cho mỗi anh em 2 tỷ đồng, vợ thơn thớt đòi lái xe về quê đón bố

    Tôi là Trung, quê ở làng An Phúc, huyện Thanh Sơn. Lấy vợ là Mai, người thành phố. Từ ngày cưới nhau, Mai chỉ ở trên ấy, với lý do “nhà nội xa, việc bận”, có giỗ lễ, họ hàng, Tết nhất… cũng chỉ mình tôi về. Lúc đầu còn áy náy, sau thì thành quen.

    Nhiều lần mẹ tôi ốm, Mai vẫn thản nhiên:

    “Anh về thì về, em còn công chuyện. Chẳng lẽ lúc nào cũng chạy theo nhà chồng?”

    Tôi buồn nhưng không nói. Người làng sau lưng xì xào, tôi cũng nuốt vào trong.

    Ba tháng trước, bố gọi điện:

    “Thứ Sáu về quê họp gia đình. Việc lớn.”

    Tôi về, vẫn chỉ mình tôi, vì Mai kêu bận ký hợp đồng. Về đến nhà, thấy cả ba anh em đều có mặt, bố chỉ nói gọn:

    “Mai mốt bố yếu rồi, mấy đứa cũng lớn cả rồi, nên tính cho đầy đủ.”

    Hôm sau, ông dẫn cả nhà ra ngân hàng, làm thủ tục rút sổ tiết kiệm tên ông, chia cho mỗi người 2 tỷ, vẫn còn để lại 1 tỷ dưỡng già.

    Tôi bần thần. Không phải vì tiền, mà vì những năm bố mẹ tằn tiện, sáng uống chè xanh, tối ăn cá khô mà tích được từng ấy.

    Cuối buổi, bố nhìn thẳng chúng tôi:

    “Tiền này là của bố mẹ chắt bóp cả đời. Không muốn để anh em chành chọe. Mỗi thằng một phần, đừng tính hơn thua.”

    Tôi ôm bố, mắt cay.


    Về đến nhà, Mai nghe tin thì đổi giọng ngay

    Tôi chỉ kể lại bâng quơ:
    “Bố chia mỗi anh em ít tiền dưỡng thân.”

    Chưa nói con số, Mai đã ngồi bật dậy:

    “Bố tính được thế là đúng! Mình phải có trách nhiệm. Thứ Bảy tuần này anh dẫn em về quê, đón bố lên đây dưỡng. Nhà đông vui, em chăm bố cho.”

    Tôi lặng người. Trước giờ dù cúng ông bà hay giỗ tổ, Mai còn chẳng buồn gọi điện hỏi thăm, giờ nghe mùi tiền thì thay đổi nhanh đến thế.

    Chưa hết, tối đó Mai còn cười dịu dàng:

    “Chồng yêu, mai anh chuyển tên sổ đỏ nhà mình sang hai vợ chồng đứng cùng nhé. Có bố lên ở dài, tụi mình phải tính nhà đất trước.”

    Tôi nhìn cô ấy mà lạnh sống lưng.


    Mai lái xe về quê như đi đón khách VIP

    Về đến cổng, Mai tay xách nách mang nào bánh kẹo, bánh trung thu, giỏ trái cây… miệng cười tươi như mùa xuân:

    “Bố ơi! Lần này con về đón bố lên ở với vợ chồng con!”

    Họ hàng đứng trong sân nhìn nhau, còn bố tôi thì… cười hiền.

    Ông bảo:

    “Thôi, bố già rồi, dưới quê hợp không khí hơn. Với lại… mấy đứa lên họp với bố chút.”

    Mai được mời ra nhà trên ngồi chơi.


    Trong buổi họp riêng, bố tôi thở dài

    Ông đặt một xấp giấy lên bàn:

    Giấy chuyển giao toàn bộ 2 tỷ sang tài khoản đứng tên riêng của tôi

    Một lá thư viết tay

    Trong thư, bố viết:

    “Thằng Trung là con hiếu thảo, nhưng sống với người khôn ngoan quá dễ bị nuốt chửng. Mai không sai, nhưng con phải tỉnh. Tiền bố cho – bố đã làm thủ tục ghi rõ: tài sản riêng của con, không phải tài sản chung trong hôn nhân. Nếu vợ con có ý không hay, chớ để trắng tay rồi hối.”

    Tôi run hết người. Bố đã nhìn thấu tất cả.


    Khi ra đến sân, bố tung “cú chốt” khiến Mai đứng hình

    Ông nói đều đều:

    “Mai này, bố già rồi, chẳng dám lên thành phố. Nhưng trước lúc nhắm mắt, bố chỉ mong Mai thương Trung nhiều hơn, như cách con vừa thương… 2 tỷ kia.”

    Sân nhà im phăng phắc.

    Mặt Mai đỏ bừng, không cãi được câu nào.

    Họ hàng nghe xong cũng cúi đầu, ai cũng hiểu bố đã “vỗ mặt” mà vẫn giữ cho con dâu chút thể diện.

    Mai cười méo mó:

    “Dạ… con hiểu rồi ạ.”

    Nhưng từ lúc lên xe trở về, cô ta không nói thêm một câu.


    Đêm đó, nhìn bố nằm võng ngoài hiên, tôi chỉ biết tự hỏi

    Đời người, tiền nhiều đến mấy cũng không đủ mua:

    Một người vợ biết điều

    Một gia đình biết thương nhau

    Và những năm hi sinh của bố mẹ

    Bố tôi không nói nhiều, nhưng chỉ một nước cờ hôm ấy…

    Đã cứu cả đời con trai khỏi sa vào miệng hố.

  • Trong đám t a ng của mẹ tôi, chị dâu thứ tư nhất định không chịu đeo khăn t a ng dù ngày thường chị thương bà nhất dù bà q u a đ ờ i cũng một mình chị lo liệu.

    Trong đám t a ng của mẹ tôi, chị dâu thứ tư nhất định không chịu đeo khăn t a ng dù ngày thường chị thương bà nhất dù bà q u a đ ờ i cũng một mình chị lo liệu.

    Trong đám tang của mẹ tôi, cả họ Nguyễn kéo đến đông đủ. Trong tiếng khóc than, điều khiến ai cũng bất ngờ là chị dâu thứ tư – chị Lệ – nhất định không chịu đeo khăn tang.

    Ngày thường, chị là người thương mẹ tôi nhất. Mấy năm mẹ bệnh, chị là người thức đêm nấu cháo, đưa đi viện, lo thuốc thang từng li từng tí. Khi bà mất, cũng một tay chị đứng ra lo liệu từ khâm liệm đến hậu sự, anh em trong nhà gần như chỉ… xuất hiện cho có mặt.

    Ấy vậy mà ngày đưa tang, chị đứng lặng trước bàn thờ, áo đen chỉnh tề, tóc búi gọn nhưng không đeo khăn tang.

    Anh em trong nhà lập tức xầm xì, rồi bắt đầu nặng lời:

    “Lệ, mẹ mất mà chị không chịu để tang là sao?”
    “Chị coi còn ra gì nữa không?”
    “Làm vậy mai mốt chia đất khỏi trách!”

    Người kích động nhất là chị dâu cả – người vốn chẳng ở chung, chỉ lâu lâu về “thăm mẹ cho phải phép”, nay cứ lên mặt đạo lý. Mấy anh trai tôi cũng hùa theo, dáng vẻ chính nghĩa nhưng ai cũng hiểu đằng sau là miếng đất hơn 400m² – tài sản lớn nhất của mẹ để lại.

    Chị Lệ vẫn đứng im, không cãi một lời. Nước mắt có chảy, nhưng ánh mắt chị bình thản lạ thường.

    Mẹ vừa hạ huyệt, tối đó anh em họp lại để phân chia tài sản. Ai cũng lăm lăm đợi chị mở miệng xin xỏ… nhưng chị chỉ đứng dậy, đặt một tập hồ sơ lên bàn:

    “Em không cần đất. Nhưng phần đất đó… không phải của các anh chị nữa.

    Cả nhà sững sờ.

    Chị dâu cả quát lên:

    “Chị nói gì vô lý vậy? Đất mẹ để lại thì đương nhiên con cái được chia!”

    Chị Lệ mở tập hồ sơ, nhẹ nhàng:

    “Mảnh đất đã được **mẹ sang tên cho… con riêng của mẹ và ba trước khi mất hơn một năm rồi. Là tôi đưa mẹ đi làm.”

    Cả nhà đứng hình.

    “Không thể nào!” – anh hai vỗ bàn.

    Chị lấy ra tờ giấy chứng thực, dấu đỏ rõ ràng. Mẹ tôi khi còn khỏe đã lặng lẽ làm thủ tục chuyển toàn bộ đất sang tên cô con gái út – em gái tôi, người đang đi làm xa, chưa kịp về chịu tang.

    Lúc đó, chị dâu cả mặt tái xanh:

    “Sao lúc mẹ mất chị không nói?!”

    Chị Lệ nhìn lên bàn thờ, giọng nghèn nghẹn:

    “Vì các chị đâu quan tâm mẹ khi mẹ còn sống. Các chị chỉ quan tâm mảnh đất này. Mẹ biết rõ… và làm từ lâu rồi.”

    Không ai nói thêm lời nào.

    Nhưng cú twist lớn nhất lại nằm ở chuyện chiếc khăn tang.

    Chị mở thêm một tờ giấy cũ, nét chữ của mẹ tôi, run rẩy nhưng rõ ràng:

    “Lệ à, con lo cho mẹ nhiều rồi. Mẹ không muốn con phải mang khăn tang. Với mẹ, con là con gái, không phải dâu. Ngày mẹ đi, con chỉ cần đứng cạnh là được.”

    Chị Lệ nghẹn ngào:

    “Mẹ bảo… con không phải ‘người ngoài’. Mẹ nói khi đi muốn con tiễn như con gái ruột.”

    Đến đây, cả phòng im phăng phắc.

    Chị dâu cả, người lớn tiếng nhất, cúi mặt. Những người khác cũng không dám nhìn nhau. Hóa ra người bị chửi, bị coi là hỗn, lại là người hiểu và được mẹ tin nhất.

    Chị nhìn mọi người lần cuối:

    “Tôi không cần gì. Chỉ mong sau này anh chị đừng lấy tiếng hiếu để phán xét người khác.”

    Nói rồi chị đứng lên, lặng lẽ thắp nhang cho mẹ rồi về phòng.

    Còn lại trong nhà là anh em tôi – những người đã sỉ nhục người phụ nữ duy nhất tận tình với mẹ – ngồi cứng người nhìn sổ đỏ mang tên người khác.

    Ngày hôm sau cả họ mới hiểu:

    Không phải chị cố tình không đeo khăn tang…
    Mà là chị sợ đeo khăn rồi sẽ khóc không đứng nổi.

    Còn chúng tôi, mất đất…
    và mất luôn tư cách để nói hai chữ “đạo hiếu”.

  • Bị Dì Gh ẻ đa y nghi ế n, không cho ăn đủ bữa nhưng Cậu Bé 7 tu ổ i vẫn yê u thương Em Bé cùng cha khác m ẹ hết mực, cho đến 1 hôm chú c h ó đen trong nhà liên tục lao về cậu bé sủ a lớn

    Bị Dì Gh ẻ đa y nghi ế n, không cho ăn đủ bữa nhưng Cậu Bé 7 tu ổ i vẫn yê u thương Em Bé cùng cha khác m ẹ hết mực, cho đến 1 hôm chú c h ó đen trong nhà liên tục lao về cậu bé sủ a lớn

    Bị dì ghẻ đối xử tệ bạc, cậu bé 7 tuổi vẫn yêu em cùng cha khác mẹ hết mực…

    Làng Thượng ai cũng biết bé Vinh – mới 7 tuổi – sống cùng cha, dì ghẻ và một em bé mới sinh.

    Mẹ Vinh mất khi cậu lên 5. Cha đi làm thuê suốt ngày, thường xuyên không có nhà. Từ khi có người vợ mới, Vinh trở thành “đứa thừa trong nhà”.

    Bữa thì cơm chan nước lã, bữa phải ăn cơm nguội thừa từ sáng, trong khi dì ghẻ luôn miệng mắng:

    Mày là đồ sao chổi, ăn tốn, nói nhiều, tao thương con tao đã đủ mệt rồi!

    Hàng xóm thương đứt ruột, nhưng hễ ai góp ý là dì ghẻ lại xẵng giọng:

    Con tôi, nhà tôi, ai xen vào?

    Cha Vinh nghe vợ kêu ca nhiều, dần cũng lạnh nhạt với Vinh.


    Vậy mà… Vinh vẫn thương em

    Ngày dì ghẻ bận làm, Vinh bế em, ru em ngủ, chia phần cơm ít ỏi của mình cho em:

    Em ăn đi… Vinh nhịn tí cũng được.

    Nói rồi cậu bé cười, gương mặt gầy nhom nhưng ánh mắt lại trong veo đến xót lòng.


    Cho đến một hôm – chú chó đen trong nhà sủa ầm lên

    Nhà có con chó đen già tên Cà Rốt, nuôi từ hồi mẹ Vinh còn sống. Nó rất hiền, chưa từng sủa dữ bao giờ.

    Thế mà trưa hôm đó, lúc Vinh vừa bế em đi ngang sân, Cà Rốt bỗng lao thẳng về phía cậu, sủa lên điên dại, giật phắt ống quần Vinh kéo lại.

    Dì ghẻ vừa bế em ra chuẩn bị cho bú, thấy cảnh ấy liền quát:

    Đồ chó mất dạy! Mày dám tấn công con tao hả?

    Rồi bà vớ ngay cây chổi định đánh con chó.

    Nhưng đúng lúc ấy, Cà Rốt không sủa về cậu bé… mà sủa vào… chính cái áo Vinh đang mặc.

    Nó cắn, giật, gầm gừ như phát hiện thứ gì đó rất nguy hiểm.


    Cả nhà tái mặt khi lục quần áo của Vinh

    Dì ghẻ nóng ruột:

    Mở ra xem nó bị cái gì mà điên thế!

    Cha Vinh hầm hầm lôi cậu lại, giật áo ra.

    Và cả nhà đứng khựng người.

    Trong lớp vải áo lót phía trong, có kẹp một gói thuốc màu trắng đã mở, bên ngoài ghi mờ:

    “Diệt chuột siêu tốc – 1 hạt chết ngay.”

    Không khí lập tức đứng lại.
    Cha Vinh run giọng:

    Ai… ai nhét cái này vào áo con?

    Cả nhà quay sang nhìn dì ghẻ. Bà tái mặt, miệng lắp bắp:

    Không… không phải tôi… chắc ai đó hại… hại…

    Nhưng ánh mắt ai cũng nhìn bà với cùng một câu hỏi:

    Trong nhà này… còn ai có thể làm ngoài bà?


    Chú chó Cà Rốt cứu mạng – nhưng còn twist lớn hơn

    Công an xã được mời đến.
    Kiểm tra kỹ túi thuốc, họ phát hiện:

    Bên hông túi có dấu vân tay của người lớn,

    Nhưng điều sốc hơn là tấm giấy nhỏ được giấu trong gấu áo, dòng chữ nguệch ngoạc nhưng đọc rõ:

    “Mày chết đi thì mẹ con tao mới yên.”

    Chữ viết được xác nhận là của dì ghẻ.

    Bà ta gào lên:

    Tôi… tôi chỉ muốn dọa nó thôi… tôi không ngờ…

    Nhưng không ai tin.

    Khi bị đưa đi, bà ta bật khóc khai:

    Đứa bé sơ sinh bị bệnh tim bẩm sinh, luôn khóc không ngủ, tiền chữa bệnh hết sạch.

    Cha Vinh thì mải kiếm tiền, nghe lời vợ bảo rằng:

    Nuôi thằng Vinh là vô ích

    Nó là nợ cũ

    Càng lớn càng tốn

    Đêm trước, bà bế con mà khóc, nghĩ quẫn:

    “Nếu chỉ còn một đứa, mọi thứ sẽ nhẹ gánh…”

    Bà nhét gói thuốc vào áo Vinh… chờ cha cậu bé đưa Vinh đến trường sáng hôm sau.

    Không ngờ con chó phát hiện đầu tiên.

    Cha Vinh quỳ xuống ôm con, khóc như người mất trí:

    Bố sai rồi… bố sai rồi con ơi…

    Cà Rốt nằm cạnh, vẫn thở hổn hển, mắt nhìn Vinh không rời.

    Vinh thì chỉ hỏi một câu nhỏ, nhẹ đến tê dại tim người lớn:

    Dì… có giận con nhiều như vậy sao ạ?

    Dì ghẻ nghe mà chỉ biết gục xuống khóc, không trả lời được.

    Dì ghẻ bị xử lý theo pháp luật

    Cha Vinh nghỉ làm mấy tháng để chăm con

    Cà Rốt được cả làng gọi là “ông chó cứu mạng”

    Mỗi chiều tan học, Vinh lại nằm gối đầu lên lưng nó, thủ thỉ:

    “Con còn sống… là nhờ Cà Rốt.”

    Người trong làng kể mãi:

    “Chó cứu người – người hại người.
    Có những lúc… loài vật còn nhân nghĩa hơn con người.”

  • Trong 3 Ngày Sau Đám Giỗ, 2 Người Nhà Ông Trác bất ngờ qu;/a đ;/ời Sau Bữa Cơm Tối: Đến Khi Khám Nghiệm Cái Bàn Ăn thì mới Phát Hiệ n Một Chi Tiết đặt bên dưới nồi cơm

    Trong 3 Ngày Sau Đám Giỗ, 2 Người Nhà Ông Trác bất ngờ qu;/a đ;/ời Sau Bữa Cơm Tối: Đến Khi Khám Nghiệm Cái Bàn Ăn thì mới Phát Hiệ n Một Chi Tiết đặt bên dưới nồi cơm

    Làng Đông Thụ từ trước đến nay vẫn đồn nhà ông Trác có “oán khí”. Vì 15 năm trước, vợ cả của ông – bà Hường – mất đúng ngày giỗ cha chồng. Lúc hấp hối, bà chỉ kịp nhìn lên trần nhà mà thều thào:

    Tôi… bị hại… cái bàn ăn…
    Không ai hiểu câu nói đó là gì, mọi chuyện rồi cũng chìm đi.

    Năm đó: Đúng dịp giỗ năm thứ 15
    Con cháu tụ họp đông đủ. Mâm cỗ bày trên chiếc bàn gỗ lim cũ đã dùng nhiều năm, ai cũng quen mắt. Cơm nước xong xuôi, cả nhà ăn uống vui vẻ.

    Thế nhưng ngay trong đêm, gia đình rơi vào hỗn loạn.

    Người con thứ hai – anh Tài – vật vã nôn mửa, lên cơn co giật rồi tắt thở.
    Hôm sau, em dâu của ông Trác – chị Liên – cũng tử vong cùng triệu chứng.

    Cả nhà sợ hãi:

    Hay là ngộ độc?
    Hay bà Hường “về bắt”?
    Người trong họ xì xào:

    Trùng tang rồi!
    Không khí nặng như chặn ngực.

    Bất thường ở chỗ: Cả hai người đều… khỏe mạnh
    Không bệnh nền, không dị ứng. Chỉ có một điểm trùng: cả hai đều ngồi ở cùng một vị trí… cạnh nồi cơm.

    Ông Trác lập tức gọi công an vào cuộc.

    Cuộc khám nghiệm bữa ăn – và chi tiết khiến cả họ tái xanh
    Công an đem mẫu thức ăn đi xét nghiệm.

    Thịt gà: bình thường.
    Canh măng: không có độc.
    Rau củ: sạch sẽ.
    Đến khi điều tra cái bàn ăn, một chiến sĩ gõ nhẹ xuống phần gỗ ngay dưới vị trí đặt nồi cơm, nghe tiếng… rỗng.

    Cả nhà đứng lặng.

    Họ lật mặt bàn lên, nạy một miếng gỗ cũ kỹ, thì phát hiện bên dưới có một hốc nhỏ bí mật. Bên trong là:

    Một gói thuốc chuột cũ kỹ đã rách
    Một chiếc khăn tay thêu hoa – dính vệt loang nâu như máu khô
    Một tờ giấy lát dưới đáy, chữ viết run run:
    “Nếu cơm phai mùi, nhà này còn có người chết…”
    Cả họ sợ đến mất sắc, nhất là ông Trác… vì chính ông là người từng cất thứ gì đó dưới bàn năm xưa.

    Sự thật bị lật lại sau 15 năm
    Công an làm việc cả đêm. Đến sáng, họ kết luận:

    Thuốc chuột đã ngấm vào thớ gỗ lâu năm.
    Khi đặt nồi cơm nóng lên đúng chỗ cũ, hơi nóng làm độc tố thấm ngược lên thức ăn.
    Hai người ngồi gần nhất ăn phải nhiều nhất nên tử vong.
    Không phải âm binh, không phải ma quỷ.

    Mà là “quả báo vật lý” của một bí mật con người.

    Ông Trác gục xuống – vì đã hiểu… chính mình gây ra
    15 năm trước, vợ cả của ông phát hiện ông ngoại tình. Bà dọa kể với cả họ. Trong lúc cãi vã, bà ngã đập đầu ngay cạnh bàn ăn.

    Sợ bị liên lụy, ông Trác giấu vụ việc. Để che dấu, ông hoảng loạn giấu thuốc diệt chuột và khăn dính máu xuống chính vị trí đó, nghĩ không ai biết.

    Không ngờ…

    Thời gian 15 năm thấm vào gỗ,
    Cái chết của vợ,
    Và hai mạng người sau này…
    Tất cả kéo về đúng cái bàn ăn năm ấy.

    Twist còn khủng khiếp hơn: Lá thư cuối cùng
    Trong ngăn tủ cũ của bà Hường, gia đình tìm được một mẩu giấy nhỏ, bà viết trước khi mất:

    “Tôi không trách. Nhưng sẽ có ngày cái bàn nói ra tất cả.”
    Đám tang kết thúc trong tiếng khóc nghẹn. Cái bàn gỗ bị mang đi đốt trước sân.

    Người ta đứng nhìn ngọn lửa, chỉ còn nghe một cụ trong họ thở dài:

    Làm ác… thì dù có chôn vào gỗ, gỗ cũng trả lại.