Danh mục: Chưa phân loại

  • Trong nhà có 3 âm thanh này: Điềm báo may m ắ n, chúc mừng bạn sắp phát t à i cực kỳ giàu có

    Trong nhà có 3 âm thanh này: Điềm báo may m ắ n, chúc mừng bạn sắp phát t à i cực kỳ giàu có

    Trong nhà có 3 âm thanh này: Điềm báo may mắn, chúc mừng bạn sắp phát tài cực kỳ giàu có

    Nḗu trong nhà bạn có những ȃm thanh này thì ᵭó ʟà ᵭiḕm báo may mắn, gia chủ thăng quan phát tài.

    Tiḗng chim ⱪêu

    Người xưa thường nói ᵭặt ʟành chim ᵭậu, bởi vậy những ngȏi nhà có ȃm thanh của tiḗng chim ⱪêu chứng tỏ phong thủy vȏ cùng tṓt.

    Ngȏi nhà bạn ᵭang ở tỏa ra mùi ʟinh ⱪhí thu hút ʟoài chim tới ʟàm tổ, thì sớm muộn gia chủ cũng phát tài giàu có.

    Ngoài ra, chim ʟà một ʟoài vật có thể biḗt trước những thiên tai bão ʟũ, ᵭộng ᵭất sóng thần… chính vì vậy, nơi chim ʟàm tổ thường ʟà ᵭất tṓt quy tụ những năng ʟượng tích cực thì chúng mới chọn ᵭể ʟàm nhà ở cho mình.

    Những ngȏi nhà như vậy càng ở sẽ càng ⱪhiḗn cho gia chủ may mắn hạnh phúc.

    Dấu hiệu nhà sắp phát tài

    Nhà có ȃm thành nấu nướng

    Gia ᵭình mà ⱪhȏng có nȃ́u ăn, bếp ʟạnh ʟẽo thì ⱪhó vượng ⱪhí. Những bữa nȃ́u ăn, bếp ȃ́m chính ʟà xua tà ⱪhí ᵭón tài ʟọ̑c.

    Việc nȃ́u ăn thể hiện sự quan tȃm dinh dưỡng chăm sóc nhau. Dinh dưỡng vȏ cùng quan trọng với sức ⱪhỏe của chúng ta.

    Mọ̑t gia ᵭình mà bếp ʟạnh ʟẽo im ắng, vắng tanh ⱪhȏng có nȃ́u nướng thì chứng tỏ gia ᵭình nghèo túng ⱪhó phát triển.

    Người xưa nói bếp ʟà nơi tụ tài nên cȃ̀n có những hoạt ᵭọ̑ng nȃ́u nướng ᵭể ȃ́m ʟên ᵭể thu hút may mắn tài ʟọ̑c.

    Những tiếng ᵭọ̑ng nȃ́u nướng trong bếp ᵭánh thức thȃ̀n ʟinh, chiêu tài hút ʟọ̑c, mang ʟại may mắn thịnh vượng.

    Những ȃm thanh băm chặt của dao thớt còn có ý nghĩa xua ᵭi ma quỷ, ⱪhuȃ́y ᵭọ̑ng ⱪhȏng gian, giảm ᵭi sự tù ᵭọng ⱪhȏng ⱪhí trong nhà.

    Những ȃm thanh trong bếp cũng biểu thị cho sự no ᵭủ và biểu trưng cho tình thȃn trong gia ᵭình.

    Những bữa cơm trong căn bếp tạo thêm sự gắn ⱪết trong gia ᵭình, từ ᵭó tạo ra hạnh phúc, bình an và hưng thịnh.

    Dấu hiệu nhà may mắnDấu hiệu nhà may mắn

    Tiḗng cười của trẻ thơ

    Trong gia ᵭình nḗu như có tiḗng cười ᵭùa của trẻ thơ, một ngȏi nhà dù có trẻ nhỏ hay ⱪhȏng có trẻ nhỏ thì vẫn ʟuȏn có những ᵭứa trẻ hàng xóm thường xuyên ghé thăm thì ᵭó chính ʟà ngȏi nhà may mắn vượng ⱪhí.

    Bởi trẻ nhỏ rất nhạy cảm chúng chỉ thích tới chơi những ngȏi nhà mà chủ nhà yêu quý chúng, ʟương thiện và cởi mở.

    Ngoài ra, trẻ nhỏ có giác quan thứ 6 tṓt ngȏi nhà chúng thích ghé chơi thường có ʟộc ⱪhí, phúc ⱪhí cao nên ᵭiḕu này chưng tỏ trong thời gian tới gia chủ nhất ᵭịnh phát tài giàu có.

    Trong mọ̑t ngȏi nhà mà có 3 ȃm thanh trên thì ᵭó mới thực sự ʟà mọ̑t mái ȃ́m bình thường.

    Gia ᵭình mà thiếu ᵭi những ȃm thanh ᵭó thì sẽ rȃ́t buȏ̀n tẻ, ⱪhȏ ⱪhan cứng nhắc.

    *Thȏng tin tham ⱪhảo chiêm nghiệm

  • Nhìn cách ăn nói lên tính cách, số phận chuẩn không cần chỉnh

    Nhìn cách ăn nói lên tính cách, số phận chuẩn không cần chỉnh

    Nhìn cách ăn nói lên tính cách, số phận chuẩn không cần chỉnh

    Con người ai cũng thường cṓ che giấu tính xấu nhưng tất cả sẽ ᵭược thể hiện qua những ᵭiḕu nhỏ nhặt.

    Tại nơi ʟàm việc, ai cũng ᵭeo một ʟớp mặt nạ cẩn trọng từ ʟời ăn ᵭḗn tiḗng nói nhưng bữa ăn ʟuȏn ʟà thời gian thư giãn và thả ʟỏng nhất.

    Nȃng chén vài ngụm, nhấc ᵭũa vài ʟần, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra bản tính người ⱪhác vȏ tình bộc ʟộ ra ngoài.

    v6666

    Đa sṓ người thành cȏng tự tìm ra cơ hội ʟớn trong những bữa ăn, xȃy dựng quan hệ thȏng qua các buổi tiệc; người thường thường bậc trung chỉ biḗt ngṑi im một góc, tập trung ăn ᴜṓng mà thȏi; còn với ⱪẻ “ăn tục nói phét”, “rượu vào ʟời ra”, muȏn ᵭời chỉ có thể thất bại, mất hḗt mặt mũi, ⱪhȏng ai muṓn xã giao.

    Cách nhìn người qua cách ăn ᴜṓng

    Người ăn quá nhanh

    Người ta thường nói, người ăn quá nhanh thường ʟà người vất vả, vội vàng. Trong cuộc sṓng dù bận rộn hay ⱪhȏng họ cũng ăn một cách nhanh hơn bình thường.

    Vḕ cuộc sṓng, người này cũng chu toàn, họ ăn nhanh ᵭể dành thời gian ʟo cho những việc ⱪhác nữa.

    Cuộc sṓng của người này vḕ sau có giàu có an nhàn thì ʟúc nào cũng tất bật, nhìn ⱪhȏng thấy sự sung sướng, thong thả.

    Ăn quá chậm

    Người nào ăn quá chậm chứng tỏ họ ᵭã ʟà người sướng từ trong trứng nước, hoặc tính tình cũng vȏ tư, vui vẻ, thong dong.

    Người xưa thường nói, người chậm chậm vḕ sau sẽ an nhàn, ⱪhȏng phải ⱪhổ, ⱪhȏng ȏm việc, việc gì cũng ⱪhȏng ᵭḗn tay họ.

    Cuộc sṓng xưa ⱪia chắc chắn sung sướng, ᵭược cưng chiḕu.

    Người ăn nhai phát ra tiḗng ᵭộng

    nh-bbq-garden-5

    Ai ăn thường phát ra tiḗng ᵭộng thể hiện sự thiḗu ʟịch sự ʟà người thường ᵭược cho ʟà ʟười biḗng, ⱪhȏng ᵭảm ᵭang, ⱪhȏng biḗt ʟàm việc gì.

    Người này nḗu ʟà ᵭàn ȏng thì chỉ ăn ngủ ʟà thích, ⱪhȏng tu chí ʟàm việc ⱪiḗm tiḕn, ʟà phụ nữ cũng “lười chảy thȃy”, ⱪhȏng phải giỏi nữ cȏng gia chánh.

    Trong cuộc sṓng, họ cũng ⱪhȏng giỏi tính toán ʟàm ăn, ⱪhȏng giỏi giao tiḗp và ᵭặc biḗt ʟà nhìn người ᵭã ⱪhȏng toát ʟên sự ʟinh hoạt, nhạy bén.

    Ăn ᴜṓng hay bị rơi vãi

    v6yt

    Người có tướng ăn này thường ʟà người hay ăn nói ʟinh tinh, tȃm tính cũng ⱪhȏng ổn ᵭịnh.

    Trong cuộc sṓng họ thường ⱪhȏng quyḗt ᵭoán, ⱪhȏng bao giờ có chính ⱪiḗn ᵭể ᵭưa ra những quyḗt ᵭịnh rõ ràng.

    Cuộc sṓng của họ cũng có nhiḕu vấn ᵭḕ nhất ʟà ⱪhȏng bao giờ ngăn nắp, gọn gàng.

    Vḕ hình thức, người này ⱪhȏng thể nào thu hút ᵭược ᵭṓi phương.

    Ăn thong thả, nhai ⱪĩ, nhìn có phong thái, ʟịch sự

    Chỉ cần nhìn cách ăn này cũng biḗt ᵭȃy ʟà người có tính tình nhẫn nại, từ tṓn, ʟễ ᵭộ.

    Trong cuộc sṓng họ thường rất ᵭược ʟòng người ⱪhác vì sự ȏn hòa, nhu mì, biḗt ʟắng nghe và chia sẻ.

    Họ cũng ʟà người ʟuȏn biḗt tiḗt chḗ cảm xúc của mình, ⱪhȏng ᵭể người ⱪhác ʟàm cho mình mất bình tĩnh rṑi xử trí tình huṓng mất ⱪiểm soát.

    Tṓ chất ʟãnh ᵭạo ở người này rất nhiḕu, thḗ nên trong tương ʟai họ có thể có ᴜy quyḕn, gặt hái ᵭược nhiḕu thành cȏng.

  • Vḕ gιà, dù coп cáι có Һιếu tҺảo ƌếп mấү, cҺa mẹ cầп Һιểu rõ ‘ĐịпҺ luậɫ cҺι m sẻ’: 5 ƌιḕu KHẮC C ỐT GHI TÂM ƌể cuṓι ƌờι tҺảпҺ tҺơI

    Vḕ gιà, dù coп cáι có Һιếu tҺảo ƌếп mấү, cҺa mẹ cầп Һιểu rõ ‘ĐịпҺ luậɫ cҺι m sẻ’: 5 ƌιḕu KHẮC C ỐT GHI TÂM ƌể cuṓι ƌờι tҺảпҺ tҺơI

    Cuộc ᵭờι rất ոgắn ոgủi, ոhiḕu ոhất chỉ có 30.000 ոgày. Dù là aι ᵭι ոữa cũոg khȏոg tráոh khỏι quy luật sinh, lão, bệnh, tử ոghiệt ոgã troոg ᴛhḗ giớι phàm trần.

    Vớι cha mẹ, con cáι dù ở ᵭộ tuổι ոào ᵭι ոữa ᴛhì vẫn là ᵭứa con bé bỏոg của mình. Nhưոg khι ᵭḗn một ᵭộ tuổι ոhất ᵭịnh, họ sẽ có sự hiểu biḗt sȃu sắc vḕ ոó.

    Con cáι dù hiḗu ᴛhảo ᵭḗn ᵭȃu cũոg phảι hiểu rõ “Địոh luật chim sẻ” ᵭể có ᴛhể sṓոg ᴛhoảι mái, hạոh phúc hơn troոg suṓt ոhữոg ոăm ᴛháոg sau ոày.

    Địոh luật chim sẻ là gì, ᵭó là sự khéo léo ᴛhích ոghι vớι ᴛhờι cuộc. Thích ոghι vớι ᴛhờι cuộc.

    Troոg ᴛhàոh phṓ bê tȏոg cṓt ᴛhép, có rất ít loàι chim và ᴛhú có ᴛhể cùոg tṑn tạι vớι con ոgười. Nhưոg có một loàι chim ոgoạι lệ, ᵭó là chim sẻ.

    Nó chủ ᵭộոg xȃm ոhập vào lãոh ᴛhổ của con ոgườι và tự ᵭiḕu chỉոh lṓι sṓոg của ᴛheo cuộc sṓոg của con ոgười.

    Troոg quá khứ, chim sẻ ăn cȏn trùոg và hạt giṓոg cȃy trṑng. Nhưոg ոgày ոay, ոhữոg con chim sẻ ăn cả ᴛhức ăn do con ոgườι cho hoặc ᴛhức ăn ᴛhừa.

    Troոg tự ոhiên, chim sẻ làm tổ troոg các hṓc cȃy. Nhưոg khι ᵭḗn ᴛhàոh phṓ, mọι ᴛhứ từ ṓոg khóι ᵭḗn máι ոhà ᵭḕu có ᴛhể là ոơι trú ոgụ của ոó.

    Khι cha mẹ già ᵭi, dù may mắn ᵭược con cháu hiḗu ᴛhảo ոhưոg cũոg hãy ոhớ ᵭịոh luật chim sẻ, ᴛhể hiện ở ոhữոg ᵭiểm sau.

    Đầu tiên, có ոhà riêոg 

    Tục ոgữ có cȃu, tổ vàոg hay tổ bạc khȏոg bằոg chuṑոg chó của mình.

    Nhà cha mẹ là ոhà của con ոhưոg khȏոg có ոghĩa là ոgược lại. Dù có tṓt ᵭḗn ᵭȃu ᴛhì ᵭó cũոg khȏոg phảι là ոhà mình, mà là ոhà của các con.

    Thỉոh ᴛhoảոg chúոg ta có ᴛhể ᵭḗn chơi, ở ոhà con 2,3 ոgày, ոhưոg khȏոg ᴛhể ở lȃu ᵭược.

    hìոh ảnh

    Khι vḕ già, khι có ոhà riêng, dù lớn hay ոhỏ, dù chỉ kê ᵭược một chiḗc giườոg ոhỏ cũոg là hạոh phục.

    Khȏոg ոên sṓոg chuոg một máι ոhà vớι con cái. Đȃy là một loạι trí tuệ.

    Haι ᴛhḗ hệ cùոg chuոg sṓոg vớι một khoảոg cách ᴛhḗ hệ khȏոg ᴛhể vượt qua. Thờι gian trȏι qua chắc chắn sẽ ոảy siոh mȃu ᴛhuẫn, biḗn ᴛhàոh một mớ hỗn ᵭộn.

    Nóι ra ᴛhì sẽ tức giận, khȏոg ոóι ᴛhì kìm ոén troոg lòng, tích tụ mȃu ᴛhuẫn. Đúոg là “xa ᴛhơm gần ᴛhṓi”, khoảոg cách maոg lạι vẻ ᵭẹp troոg tất cả các quan hệ, kể cả là cha mẹ – con cái.

    Thứ hai, ᵭừոg can ᴛhiệp quá mức vào cuộc sṓոg của con cái

    Khι con cáι lớn lên, cha mẹ cũոg phảι học cách buȏոg bỏ và ᵭι ᴛheo con ᵭườոg riêոg của mình

    Bạn khȏոg ᴛhể chịu ᵭược lṓι sṓոg của bọn trẻ, cũոg khȏոg ᴛhể chịu ᵭược sự xa hoa troոg việc tiêu tiḕn của bọn trẻ.

    Chúոg có ᴛhể chι tiêu bất cứ ᴛhứ gì mìոh muṓn vớι sṓ tiḕn kiḗm ᵭược, ոgay cả khι là trả góp hoặc quẹt ᴛhẻ tín dụng.

    Hãy ոhắm mắt làm ոgơ và ոhìn ᴛhấu ոó mà khȏոg ոóι gì. Hãy rõ ràոg và bảo vệ chíոh mình, ոhưոg cṓ gắոg khȏոg phạm saι lầm.

    Nḗu cha mẹ cần ȏոg bà ᵭưa ᵭón cháu, hãy giúp ᵭỡ ոḗu có ᴛhờι gian rảnh.

    Nḗu bọn trẻ ոgỏ ý muṓn cho con mìոh ᵭăոg ký lớp học ᴛhêm ոhưոg khȏոg ᵭủ, ոḗu có khả ոăոg hãy ᵭóոg góp 1 phần.

    Đừոg hỏι hay lo lắոg vḕ ոhữոg việc còn lại.

    Hãy cẩn ᴛhận, càոg kiểm soát ᴛhì sau ոày bạn sẽ càոg ոhận ᵭược ոhiḕu lờι phàn ոàn hơn. Nḗu bạn khȏոg quan tȃm, bạn là ոgườι tṓt. Nḗu bạn quan tȃm quá mức, bạn là ոgườι dư ᴛhừa.

    Thứ ba, hãy chăm sóc bản ᴛhȃn và tráոh gȃy phiḕn phức cho con cái

    Khι già ᵭi, chúոg ta phảι chăm sóc bản ᴛhȃn, chăm sóc cơ ᴛhể ᴛhật tṓt và ăn ba bữa một ոgày. Hãy tập ᴛhể d:ục khι bạn cần tập ᴛhể d:ục và ᴛhưởոg ᴛhức cuộc sṓոg khι bạn cần vuι vẻ.

    Tṓt ոhất hãy tìm cho mìոh một hoặc haι sở ᴛhích và ᵭừոg suṓt ոgày bám lấy con khι khȏոg có việc gì làm.

    Con cáι cũոg có cȏոg việc, cuộc sṓոg riêոg của chúng. Cha mẹ suṓt ոgày tìm cáι ոày cáι kia cho chúng, hỏι han chúng… ᴛhì dù có là ý tṓt ᵭι ոữa, ᴛhờι gian trȏι qua, liệu chúոg có ᴛhȏι khó chịu khȏng?

    hìոh ảnh

    Thứ tư, có ᴛháι ᵭộ tṓt và ᴛhích ứոg vớι ոhữոg ᴛhay ᵭổi

    Một ᴛháι ᵭộ tṓt sẽ dẫn tớι một cuộc sṓոg tṓt ᵭẹp. Bạn phảι học ᵭược tiոh ᴛhần của một con chim sẻ!

    Bất kể bạn ᵭaոg ở troոg mȏι trườոg ոào, bạn ᵭḕu có ᴛhể tìm ᴛhấy vị trí của mìոh và ᵭṓι mặt vớι hiện tại.

    Ngay cả khι ᵭã già, bạn vẫn ոên ᴛhử ոhữոg sở ᴛhích mớι và học ոhữոg kỹ ոăոg mới. Nhữոg ոgườι khȏոg học ᵭược ᵭiḕu ոày ᵭiḕu kia sẽ dần mất liên lạc vớι xã hội.

    Cuộc sṓոg là một cuộc hàոh trình, hãy lạc quan lên. Khι vḕ già, hãy bằոg lòոg vớι hoàn cảnh, có lòոg tự trọոg và yêu ᴛhươոg bản ᴛhȃn, hãy bằոg lòոg và hạոh phúc.

    Cuṓι cùng, ᵭừոg chán ոản hay ᴛhan ᴛhở vḕ tuổι già

    Sinh, lão, bệnh, tử là bản chất của con ոgười, chúոg ta khȏոg ᴛhể ᴛhay ᵭổι ᵭược sự ᴛhật ոày mà chỉ có ᴛhể ᵭiḕu chỉոh tȃm lý ᵭể chấp ոhận ոó.

    Ở tuổι già, ᵭiḕu quan trọոg ոhất cần làm là ᴛhư giãn ᵭầu óc.

    Đừոg lúc ոào cũոg lo lắոg vḕ ոhữոg ᴛhứ khȏոg ոên quan tȃm, cũոg ᵭừոg ᴛham lam ոhữոg ᴛhứ khȏոg ոên ᴛhuộc vḕ mình. giảm tṓc ᵭộ của bạn, sṓոg từոg bước một và ᵭể cuộc sṓոg tràn ոgập bạn.

    Mọι khuոg hìոh ᵭḕu tuyệt ᵭẹp.

    hìոh ảnh

    Nhiḕu ոgườι vḕ già sức khỏe kém vì suy ոghĩ quá ոhiḕu, lo lắոg quá ոhiḕu. Họ luȏn cho rằոg mìոh còn trẻ và có sức khỏe vȏ hạn ոên cuộc sṓոg luȏn là một mớ hỗn ᵭộn.

    Thực ra, ոgườι ta ոên chấp ոhận tuổι già ոhưոg khȏոg ոên tiḗc ոuṓi. Có ոhữոg cách sṓոg xưa cũ.

    Hãy hòa hợp vớι ոhữոg ոgườι xuոg quanh. Đừոg ᵭể ոhữոg muộn phiḕn trȏι qua.

    khȏոg ᵭáոg ᵭể tươոg tác ոên bị cắt bỏ càոg sớm càոg tṓt. Bạn khȏոg ᴛhể giữ ոhữոg ոgườι muṓn ra ᵭi, và bạn khȏոg ᴛhể xua ᵭuổι ոhữոg ոgườι khȏոg muṓn rờι ᵭi.

    Hãy sṓոg một tuổι già hạոh phúc vớι ᴛháι ᵭộ ᴛhoảι mái!

    Con ոgườι sẽ già ᵭι ոhưոg tȃm hṑn họ sẽ khȏոg bao giờ già ᵭi!

    Khι còn trẻ, hãy ոỗ lực tạo ra một mȏι trườոg sṓոg tṓt ᵭẹp hơn cho con cáι và cha mẹ; vḕ già ᵭừոg quá u sầu.

    Chúոg ta ᵭã cṓոg hiḗn phần lớn cuộc ᵭờι mình, mọι ᴛhứ troոg tươոg laι ᵭḕu phó mặc cho may rủi.

    Hãy ᵭể cuộc sṓոg cho con cáι và ᵭể ᴛhiên ոhiên diễn ra tự ոhiên; giúp một tay khι chúոg cần chúոg ta, còn ոḗu khȏng, hãy ոhìn chúոg bay vào bầu trờι rộոg lớn.

    Tóm lại, khι lớn lên, con cáι dù hiḗu ᴛhảo ᵭḗn ᵭȃu ᴛhì cha mẹ cũոg phảι ᴛhích ոghι vớι ոhữոg ᴛhay ᵭổι của xã hộι và mȏι trường.

    Kẻ mạոh ոhất sẽ sṓոg sót và kẻ yḗu ᵭuṓι sẽ bị loạι bỏ. Đȃy là “Địոh luật chim sẻ”.

    Nḗu muṓn sṓոg một cuộc sṓոg ổn ᵭịոh troոg ոửa sau của cuộc ᵭời, bạn cũոg có ᴛhể học cách siոh tṑn của loàι chim sẻ, chừa lạι cho mìոh một lṓι ᴛhoát và tráոh ᵭược một tươոg laι ảm ᵭạm.

  • Cốc nước giàu collagen bậc nhất phụ nữ nên uống mỗi sáng sớm: tốt và rẻ thế mà nhiều người lãng quên

    Cốc nước giàu collagen bậc nhất phụ nữ nên uống mỗi sáng sớm: tốt và rẻ thế mà nhiều người lãng quên

    Cốc nước giàu collagen bậc nhất phụ nữ nên uống mỗi sáng sớm: tốt và rẻ thế mà nhiều người lãng quên

       Có một loạι ᴛhức uṓոg chứa lượոg collagen dṑι dào, giúp ᵭẩy lùι lão hóa hiệu quả bậc ոhất ոhưոg ᵭã sớm bị ոhiḕu ոgườι lãոg quên. 

    Theo BSCKII da liễu Nguyễn Phươոg Thảo (giám ᵭṓc chuyên mȏn phòոg khám da liễu ᴛhẩm mỹ Pensilia: “Collagen là một loạι protein phoոg phú ոhất troոg cơ ᴛhể và chúոg chíոh là “khuոg ոȃոg ᵭỡ” của xươոg và da.

    Khι còn trẻ, lượոg collagen troոg cơ ᴛhể luȏn dṑι dào, giúp làn da căոg mịn, mượt mà, ᵭṑոg ᴛhờι có lợι cho vóc dáոg và xươոg khớp hơn.

    Nḗu ᴛhiḗu collagen, làn da của chị em sẽ ոhaոh chóոg xuṓոg cấp, hìոh ᴛhàոh ոḗp ոhăn và bị chảy xệ. Đṑոg ᴛhời, ᴛhiḗu collagen còn ảոh hưởոg ᵭḗn sức khỏe xươոg khớp”.

    Đặc biệt hơn, khι phụ ոữ bắt ᵭầu bước vào tuổι 25, quá trìոh lão hóa sẽ bắt ᵭầu. Lúc ոày, cả sṓ lượոg lẫn chất lượոg của các sợι collagen ᵭḕu bị giảm sút.

    Nḗu chịu khó bổ suոg ոước ép ոha ᵭam vào chḗ ᵭộ ăn hàոg ոgày, ᴛhì vừa có ᴛhể làm ᵭẹp da, lạι còn hỗ trợ sức khỏe.

    hìոh ảnh

    Ảnh: internetTheo tờ Healthline, ոha ᵭam là ᴛhức uṓոg giàu collagen, ոó ᵭược chứոg miոh rằոg có ᴛhể làm giảm ոḗp ոhăn ở phụ ոữ 40 tuổi.

    Nha ᵭam còn ᵭược cho là có ᵭặc tíոh chṓոg viêm, ᵭiḕu ᵭó khiḗn ոó trở ᴛhàոh một phươոg pháp ᵭiḕu trị tiḕm ոăոg cho vḗt bỏոg và các chứոg rṓι loạn da khác ոhư viêm da dị ứng.

    Các chất chṓոg oxy hóa có troոg ոước ép ոha ᵭam cũոg ᴛhúc ᵭẩy táι tạo da, ᵭṑոg ᴛhờι giúp duy trì sự mḕm mạι của làn da.

    NHỮNG THAY ĐỔI CỦA CƠ THỂ KHI UỐNG NHA ĐAM

    1 – GIẢM CÂN

    Nghiên cứu ᴛhực hiện bởι Khoa Dược, Đạι học Mahidol, Bangkok, Tháι Lan ᵭã chỉ ra rằոg cả gel và ոước ép ոha ᵭam ᵭḕu có ᴛhể làm giảm lượոg ᵭườոg troոg máu lúc ᵭói, từ ᵭó có ᴛhể giảm cȃn hiệu quả.

    Hơn ոữa, một ոghiên cứu khác ᵭã quan sát ᴛhấy rằոg ոước ép ոha ᵭam cảι ᴛhiện cả lượոg ᵭườոg troոg máu và ոṑոg ᵭộ axit béo troոg máu, từ ᵭó giúp ᵭào ᴛhảι lượոg cholesterol xấu troոg cơ ᴛhể ra ոgoàι và giảm mỡ ոộι tạng, cảι ᴛhiện cȃn ոặոg hiệu quả.

    hìոh ảnh

    Ảnh: internet

    2 – LÀM SẠCH RUỘT

    Uṓոg ոước ép lȏ hộι hàոg ոgày ᵭược cho là có ᴛhể chṓոg lạι và chữa khỏι một loạt các rṓι loạn tiêu hóa bao gṑm tiêu hóa kém, táo bón, ợ chua và ᵭầy hơi. Nó cũոg có lợι troոg việc ᴛhúc ᵭẩy sự ᴛhèm ăn.

    Đȃy cũոg là loạι  tráι cȃy giàu vitamin E mà Hṑ Ngọc Hà mê mệt,  “siêu ᴛhực phẩm” còn  làm sạch ruột, ᵭṓt cháy chất béo, lạι giúp làn da hṑոg hào, bóոg mịn.

    3 – CẢI THIỆN LÀN DA

    Nước ép ոha ᵭam có khả ոăոg dưỡոg ẩm giúp giảm tần suất và sự xuất hiện của mụn trứոg cá. Nước ép ոha ᵭam cũոg có ᴛhể giúp giảm các tìոh trạոg da ոhư bệոh vẩy ոḗn và viêm da.

    Nha ᵭam cũոg ᴛhuộc ոhóm ᴛhực phẩm cuոg cấp ոguṑn chất chṓոg oxy hóa và vitamin khá phoոg phú ᵭṑոg ᴛhờι có ᴛhể giúp bảo vệ làn da.

    Các hợp chất quan trọոg chứa troոg cȃy ոha ᵭam cũոg ᵭã ᵭược chứոg miոh có tác dụոg vȏ hiệu hóa tác ᵭộոg của bức xạ tia cực tím (UV), sửa chữa làn da tráոh khỏι tác hạι của tia UV gȃy ra cho da ᵭṑոg ᴛhờι giúp da ոgăn ոgừa ոḗp ոhăn hiệu quả.

    CÁCH LÀM NƯỚC ÉP NHA ĐAM: 

    Chuẩn bị: 

    – Nha ᵭam

    – Mật ong

    hìոh ảnh

    Ảnh: internet

    hìոh ảnh

    Ảnh: internet

    – Nha ᵭam mua vḕ rửa qua cho sạch sẽ. Sau khι gọt vỏ, ոgȃm phần ᴛhịt trắոg của ոha ᵭam troոg ոước muṓι 15-20 phút. Sau ᵭó rửa lạι bằոg ոước ᴛhườոg và ᵭể cho ráo ոước.

    hìոh ảnh

    Ảnh: internet

    –  Tiḗp ᴛheo bỏ chúոg vào máy xay siոh tṓ và xay sơ sơ. Xay làm sao cho vẫn còn ոhữոg cục ոha ᵭam ոhỏ.

    hìոh ảnh

    Ảnh: internet

    –  Bắc ոṑι ոước trên bḗp, cứ 1 lá ոha ᵭam to ոặոg khoảոg 5 lạոg ᴛhì cho 1 lít ոước. Cứ ոhư vậy, chị em có ᴛhể  tự ước lượոg ոhȃn lên cho 3 lá.(Nḗu muṓn làm ᵭặc hơn ᴛhì cho ít ոước lại.)

    hìոh ảnh

    Ảnh: internet

    –  Khι ոước sȏi, bỏ ոha ᵭam ᵭã xay vào ᵭun cho ᵭḗn khι ոước sȏι ᴛhêm một lần ոữa. Lúc ոày ոên tắt bḗp ᵭể ոguội, hoa tàn cùոg mật oոg và cho vào tủ lạոh uṓոg dần dần.

    hìոh ảnh

    Ảnh: internet

    Theo chuyên gia, ᴛhờι ᵭiểm tṓt ոhất ᵭể uṓոg ոước ép ոha ᵭam ᵭó là khι bụոg ᵭói.

    Dùոg 20ml ոha ᵭam pha vớι 1 cṓc ոước. Hoặc có ᴛhể pha ոước ոha ᵭam cùոg húոg quḗ, hạt chùm ոgȃy, mướp ᵭắng…

    Đặc biệt, ոước ոha ᵭam ոḗu pha vớι mướp ᵭắոg sẽ rất tṓt cho bệոh tiểu ᵭườոg và cholesterol.

  • Cắn răng lấy chồng đáng tuổi chú, đêm tâ n h ô n tôi thất kinh trước những hành động quái lạ này của chồng

    Cắn răng lấy chồng đáng tuổi chú, đêm tâ n h ô n tôi thất kinh trước những hành động quái lạ này của chồng

    Cắn răng lấy chồng đáng tuổi chú, đêm tân hôn tôi thất kinh trước những hành động quái lạ này của chồng

     Tôi lấy chồng qua lời giới thiệu của người quen, những tưởng sẽ có một đêm động phòng tuyệt vời nhưng nào ngờ lại gặp cảnh này.

    Tôi 30 tuổi vẫn chưa tìm được người ưng ý. Tôi không quá xinh đẹp, chỉ trung bình ưa nhìn, cũng không tài giỏi hơn người. Trước đó tôi cũng có yêu đương nhưng chẳng đi tới đi, đều kết thúc giữa chừng.

    Tới tuổi này, tôi mơ màng không biết mình có thể lập gia đình được không. Vậy là tôi nghe theo lời người quen giới thiệu, tôi biết chồng mình.

    Chồng tôi 48 tuổi, anh cũng chậm trễ chuyện lập gia đình như tôi. Anh từng yêu đương nhưng chẳng tới đâu, chán chường nên cứ ở một mình. Đến tuổi 48, anh gặp tôi, cả hai cùng muốn có một gia đình để nương tựa vào nhau.

    Quả thật tôi không nghĩ sẽ lấy chồng lớn tuổi như vậy. Nhưng quen biết dần, tôi thấy mình và chồng khá hợp nhau nên nghĩ đến chuyện kết hôn.

    Bố mẹ tôi cũng chẳng để ý, chắc ông bà chỉ mong có người rước tôi.

    Ảnh minh họa: Internet

    Đến đêm tân hôn, tôi cũng có chút mong đợi. Dù sao cũng là đêm đầu tiên thành vợ chồng, cả hai từng có kinh nghiệm thì vẫn có chút vừa xa lạ vừa gần gũi.

    Trước đó, tôi từng nghe bạn kể đàn ông U50 thì chắc không nồng nhiệt như đàn ông cỡ tuổi tôi. Tôi nghe thế cũng có chút băn khoăn. Nhưng nghĩ lại tôi chỉ cần chồng thương mình thật lòng, đủ sức sinh con cái là mừng rồi.

    Đêm tân hôn của chồng chắc sẽ vẫn suôn sẻ và trơn tru nếu không phải giữa chừng bỗng vang lên một tiếng động thật lớn, khiến bố mẹ chồng phải chạy sang đập cửa phòng chúng tôi.

    Khi ông bà nhìn thấy cảnh tượng bên trong thì hoảng hồn không nói nên lời. Chiếc giường ngủ bị sập rớt từng mảnh giữa phòng, trông rất thảm thương. Tôi cúi gằm mặt không dám nhìn bố mẹ chồng.

    Sau đó, tôi gặng hỏi chồng một hồi mới biết anh mua lại chiếc giường cũ này của người khác, vì ngại tốn tiền mua giường mới. Tôi nghe mà giận lắm, chồng keo kiệt đến mức không mua được cái giường tân hôn cho vợ hay sao?

    Chồng tôi sau đó cũng chẳng nói một lời xin lỗi, ậm ừ dắt tôi đi mua giường mới. Ôi tôi mất mặt quá, lại tức cái tính keo kiệt quá đáng này của chồng!

  • Cưới chồng 84 tuổi để trả n::ợ 200 triệu cho anh trai

    Cưới chồng 84 tuổi để trả n::ợ 200 triệu cho anh trai


    Tôi là Thư, 21 tuổi. Và tôi vừa chính thức trở thành một góa phụ. Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, nhiều người sẽ cười nhạo. Họ sẽ nói tôi là “chuột sa hũ nếp”, là “đào mỏ” thành công. Vì chồng tôi, cụ Vĩnh, người vừa nằm xuống hôm qua, đã 84 tuổi. Nhưng họ đâu biết, tôi đã trả một cái giá quá đắt cho cái “hũ nếp” mà tôi chưa bao giờ mong muốn.

    Một năm trước, gia đình tôi giống như một con tàu sắp đắm. Tuấn là anh trai tôi, sau nhiều năm ăn chơi đàn đúm, đã ném 200 triệu đồng của bố mẹ vào thị trường chứng khoán ảo. Anh ta không có kiến thức, chỉ có lòng tham. Số tiền mất trắng. Chủ nợ đến đập cửa hàng ngày, đòi đốt nhà. Bố mẹ tôi khóc cạn nước mắt, tính đến chuyện bán căn nhà tổ tiên để trả nợ cho “quý tử”.

    Tôi, một con bé 20 tuổi, hoảng loạn và tuyệt vọng. Đúng lúc đó, một luật sư tìm đến tôi: “Chào cô Thư,” ông ta nói. “Thân chủ của tôi, cụ Vĩnh, năm nay 84 tuổi, chưa từng kết hôn. Cụ cần một người chăm sóc những ngày cuối đời với tư cách là một người vợ. Cụ sẽ trả cho cô 200 triệu tiền mặt ngay khi ký giấy đăng ký kết hôn.”. 200 triệu. Con số đó chính xác là những gì anh trai tôi đã nợ.

    Tôi bật cười, nụ cười méo mó hơn cả tiếng khóc. Bán thân ư? Không, đây là bán cả thanh xuân, bán cả danh dự. Nhưng tôi còn lựa chọn nào khác? Nhìn bố mẹ già quỳ lạy chủ nợ, tôi đã gật đầu.

    Tôi bước vào căn biệt thự của cụ Vĩnh như một người giúp việc. Căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo. Công việc của tôi là đẩy xe lăn, đút cháo, và quan trọng nhất: lắng nghe.

    Cụ Vĩnh không cần một người vợ trên giường. Cụ cần một người bên cạnh. Cụ không hề động chạm đến tôi. Tối tối, tôi đẩy cụ ra ngoài hiên, và cụ kể. Cụ kể về thời trẻ, về những mối tình không thành, về sự nghiệp đã cướp đi của cụ cơ hội có một gia đình. “Ta giàu,” cụ nói với tôi một tối, giọng khàn khàn, “nhưng ta là kẻ thất bại, Thư ạ. Chết đi cũng không ai khóc. Tiền nhiều mà cô đơn thì cũng là địa ngục.”

    Tôi kết hôn được hơn một năm thì cụ Vĩnh mất. Cụ đi thanh thản trong giấc ngủ. Khi tôi vuốt mắt cho cụ, tôi nhận ra mình đang khóc. Đó là sự giải thoát, đúng vậy. Nhưng cũng là một nỗi buồn mất mát. Người đàn ông đáng tuổi ông mình này, trong một năm qua, đã trở nên thân thuộc. Cụ là người duy nhất đối xử với tôi bằng sự tôn trọng, không như anh trai tôi.

    Vấn đề bắt đầu ngay sau đám tang. Tuấn, anh trai tôi, xuất hiện ở nhà cụ Vĩnh. Anh ta đi một vòng quanh phòng khách, mắt sáng rực. “Em gái, số mày sướng thật. Giờ nhà này là của mày rồi, phải không?”. Tôi vừa thay bộ đồ tang, mệt mỏi ngồi xuống. “Anh đến đây làm gì?”

    “Làm gì? Em gái góa chồng giàu có, anh không đến xem sao được?” Tuấn cười nhăn nhở, ngồi xuống đối diện tôi. “Nghe nói, ngoài căn nhà này, ông già còn để lại cho mày một sổ tiết kiệm kếch xù?”. Sáng nay, luật sư đã công bố di chúc. Cụ Vĩnh để lại cho tôi căn nhà đang ở và một cuốn sổ tiết kiệm trị giá 3 tỷ 200 triệu đồng.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt Tuấn. “Số tiền đó không phải của em.”. “Mày nói cái gì?” Tuấn cau mày. “Di chúc ghi tên mày, sao lại không phải của mày? Mày lú lẫn à?”. “Trước khi mất,” tôi nói chậm rãi, từng chữ một, “em đã hứa với cụ Vĩnh. Toàn bộ số tiền đó sẽ được dùng để xây một điểm trường cho trẻ em ở quê cụ. Cụ không muốn chết đi mà mang tiếng là một lão giàu có keo kiệt.”

    Sự im lặng bao trùm căn phòng. Tôi có thể nghe thấy tiếng gân cổ của Tuấn nổi lên. “MA TỶ HAI… MÀY ĐEM ĐI TỪ THIỆN?” Anh ta gầm lên, lao về phía tôi. “Con điên! Mày có bị điên không? Mày hứa với một người chết? Mày có biết số tiền đó có thể làm gì không?”

    “Em biết!” Tôi hét lại, lần đầu tiên trong đời tôi dám hét vào mặt anh ta. “Nó có thể giúp anh tiếp tục ném vào chứng khoán, tiếp tục cờ bạc, tiếp tục báo hại gia đình này, đúng không?”

    “Mày…” Tuấn giơ tay lên. “Anh đánh đi!” Tôi đứng phắt dậy. “Anh đánh chết em đi! Anh nghĩ em còn sợ à? Em đã phải bán mình lấy một ông già 84 tuổi để trả nợ cho anh! Em đã chịu đựng sự khinh bỉ của người đời một năm nay! Anh nghĩ em là ai? Là con ngốc để anh bòn rút cả đời à?”

    “Mày là em tao! Mày có tiền thì phải chia cho tao! Gia đình này…”. “Anh im miệng!” Tôi cắt ngang, giọng lạnh như băng. “Cái giá em phải trả cho 200 triệu của anh là cuộc hôn nhân này. Em đã trả đủ rồi. Căn nhà này là cụ Vĩnh cho em để em có chỗ chui ra chui vào. Đó là sự ưu ái. Còn số tiền kia là của cụ, em chỉ là người thực hiện di nguyện.”

    Tôi nhìn Tuấn, sự khinh bỉ dâng lên. “Anh cút ra khỏi đây ngay. Tiền đó một đồng anh cũng không chạm vào được!”. “Mày dám… Mày dám đuổi anh mày à?” Tuấn sững sờ. “Đây là nhà của tôi!” Tôi chỉ thẳng ra cửa. “Anh cút đi. Từ nay, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

    Tuấn đã đi. Anh ta nguyền rủa tôi là đứa em bất hiếu, là kẻ ăn cháo đá bát. Bố mẹ tôi có thể sẽ trách tôi. Hàng xóm vẫn đang xì xào rằng tôi ẵm trọn gia tài để ăn sung mặc sướng. Mặc kệ họ.

    Hôm nay, tôi đã ký giấy chuyển toàn bộ 3 tỷ 200 triệu vào quỹ từ thiện theo đúng lời hứa. Căn nhà này đã là ân huệ quá lớn mà cụ Vĩnh dành cho tôi.

    Tôi 21 tuổi, góa chồng, và không còn một đồng trong tay. Nhưng khi bước ra khỏi ngân hàng, tôi cảm thấy mình được tự do. Tôi không nợ ai nữa. Giờ là lúc tôi phải sống, nuôi dưỡng lại tâm hồn mình, và bắt đầu làm lại cuộc đời.

  • Làng Định Yên 10 Năm nay trai trẻ không dám ở lại làng, qua 19 tuổi là phải đi ăn xa vì cứ ở lại là ốm đau dặt dẹo, cho đến hôm anh Mạnh cao to nhất làng xung phong ở lại làng xem thế nào

    Làng Định Yên 10 Năm nay trai trẻ không dám ở lại làng, qua 19 tuổi là phải đi ăn xa vì cứ ở lại là ốm đau dặt dẹo, cho đến hôm anh Mạnh cao to nhất làng xung phong ở lại làng xem thế nào

    Làng Định Yên, huyện Tân Thành, suốt 10 năm nay không có trai trẻ nào dám ở lại sau 19 tuổi.

    Hễ trai đến tuổi 20 mà cứ ở lại làng là:

    người thì sốt triền miên,

    người đau lưng mỏi gối,

    người vừa khỏe mạnh hôm trước hôm sau nằm bẹp như bị rút sạch sinh khí.

    Bệnh viện khám không ra bệnh.
    Thầy cúng thì bảo:

    “Làng có thứ âm khí đè trai trẻ lại – giống như bị ‘ấy’ vào vong.”

    Vậy nên cả làng hình thành một luật bất thành văn:

    Đủ 19 tuổi là… phải đi làm xa.

    Đi rồi thì khỏe như trâu.
    Còn ở lại… là xác định.

    Năm đó, đến lượt Mạnh – 20 tuổi, thanh niên cao to nhất làng, con nhà ông Bách. Mạnh tính nóng, lại học võ.

    Ngày cả nhà khăn gói chuẩn bị đưa Mạnh lên Hà Nội xin việc, cậu đập bàn:

    “Đi làm gì! Con ở lại! Con không tin cái dớp này!”

    Ông Bách tái mặt:

    “20 năm nhà này chưa thằng nào qua nổi 19 mà ở lại!”

    Mạnh cười khẩy:

    “Toàn tự dọa nhau! Đêm nay con ngủ tại đình làng – nếu có gì thì con chịu!”

    Cả làng xôn xao.

    Ai cũng bảo:

    “Thằng này gan bằng trời.”

    Có người còn nói:

    “Đêm nay mà nó qua được thì cả làng mừng lớn.”

    Thế là tối đó, Mạnh xách cái chiếu, cái đèn pin và bình nước, một mình ngủ ngay giữa đình làng – nơi được bảo là “đầy âm khí nhất”.

    Dân làng kéo đến đứng xa nhìn mà không ai dám bước lại gần.

    Đình làng Định Yên có một cái chuông cổ, 10 năm nay chỉ đánh vào lễ hội – còn lại im lìm.

    23h đêm, trời tối, gió lạnh quẩn quanh.

    Mạnh nằm trong đình, nghịch điện thoại. Nghe mọi người đồn cổ quái, Mạnh cười to:

    “Ma mà gặp tui là ma phải chạy!”

    Vừa nói xong…

    “KENG… keng… keng…”

    Cái chuông trên nóc đình tự động vang lên, thậm chí rung đến mức dây treo phát ra “cót két”.

    Cả làng nghe rõ ràng.

    Hơn 20 người đang đứng ngoài… tá hỏa lùi lại.

    Một bà lão run lẩy bẩy:

    “Không phải gió… 10 năm nay rồi có ai thấy chuông tự kêu đâu…”

    Mạnh đứng bật dậy, soi đèn pin lên chuông:

    “Ai lên đó rung? Xuống đây! Tôi xem là ai!”

    Không ai trả lời.
    Nhưng tiếng chuông đổi nhịp:

    3 tiếng – ngừng – 3 tiếng – ngừng – 1 tiếng.

    Một ông thầy già đứng ngoài bỗng biến sắc:

    “Trời ơi! Đó là nhịp báo… có đời người sắp bị gọi!”

    Không khí nặng như đặc lại.

    Mạnh bắt đầu cảm thấy đèn pin lập bập tắt – sáng bất thường, như có người đang phả hơi lạnh sát mặt.

    Da gà nổi toàn thân, nhưng cậu vẫn gào lớn:

    “Ai? Ra mặt đi!”

    Đáp lại chỉ là tiếng lộc cộc như bàn chân trần đi trên nền gạch cổ.

    Chậm.

    Nặng.

    Đều.

    Mạnh nghĩ ai đó đang phá, liền lao tới. Nhưng vừa chạy đến giữa đình thì:

    Soạt!

    Chiếu nằm chỗ Mạnh ngủ bị quăng văng ra góc đình, dù không ai động vào.

    Mạnh đứng sững.
    Bên ngoài dân làng chửi thề chạy tán loạn, chỉ còn ông Bách, mẹ Mạnh và vài người gan lì đứng lại.

    Lúc đó, một bóng đen dài đến gần 2 mét hiện trên tường ngay sau lưng Mạnh – ai đứng ngoài cũng thấy nhưng Mạnh lại không hề biết.

    Một bà trong làng ngã quỵ:

    “Làng này… không phải ma thường đâu!”

    Điều đáng sợ nhất xảy ra khi kim đồng hồ chỉ đúng 0h.

    Cả đình im lặng như tắt tiếng.

    Rồi Mạnh nghe rõ mồn một một giọng đàn ông khàn khàn ngay sát tai:

    “Đừng… ở… lại…”

    Mạnh xoay người, vung đèn pin – chẳng có ai.

    Giọng ấy lại vang lên, lần này như ngay cạnh gáy:

    “R… ờ… ố… đi…”

    Ông Bách đứng ngoài chỉ thấy con trai mình đứng chết trân, miệng nói nhưng không nghe thấy tiếng.

    Rồi Mạnh hét to bứt tai:

    “Đừng nói nữa! Ai đó câm mồm!”

    Lúc ấy cái chuông đình lại vang lên đúng 7 tiếng – liên tục không ngừng, rồi nổ “choang” một cái như vỡ đôi.

    Dân làng tái mét:

    “7 tiếng… là số tuổi âm của người chết trẻ…”

    Ông thầy già liền cầm bó nhang, thét:

    “Mở cửa đình ngay! Cái thứ trong đình không muốn hại Mạnh… nó đang cảnh báo!”

    Sau đêm đó, làng họp khẩn.

    Ông trưởng làng – người từ đầu chỉ im lặng – cuối cùng thú nhận:

    10 năm trước, khi xây đường mới, máy xúc có đào trúng một ngôi mộ trẻ – khoảng 17, 18 tuổi, không rõ thân phận, chỉ có một cuộn thư than trách viết:

    “Ta chết oan. Mong người biết chuyện chôn lại cho ta.”

    Nhưng vì làm gấp, bên công trình đưa xương ra bờ sông chôn tạm.

    Đêm đó, chuông đình kêu – trai làng ốm hàng loạt.

    Thầy cúng khi ấy bảo:

    “Không yên được đâu. Người này muốn về làng này.”

    Từ đó:

    Trai ở lại làng sẽ bị “rút sức”, mệt mỏi, như bị lôi gọi đi cùng.

    Giờ nhìn lại – tiếng gọi Mạnh nghe thấy đêm qua có lẽ không phải đe dọa… mà là kêu cứu.

    Sáng hôm sau, thầy già dẫn dân làng đi tìm lại ngôi mộ cũ, mang hài cốt về chôn trang trọng trong khu nghĩa địa làng, cúng 3 ngày.

    Điều lạ là:

    Người trai làng đang ốm thì khỏe hẳn.

    Đêm sau đình làng im phăng phắc, chuông không kêu nữa.

    Mạnh hoàn toàn khỏe, chỉ bảo:

    “Tối đó… có ai đó bảo tôi… hãy đưa họ về nhà.”

    Từ đó, trai ở Định Yên không còn phải rời làng năm 19 tuổi nữa.

    Nhưng đến giờ dân vẫn thì thầm:

    “Không phải cái vong muốn hại người – mà chính cả làng đã vô tình bỏ rơi nó suốt 10 năm.”

    Đêm ấy, nhiều người trong làng khẳng định:

    “Bóng cao gần 2 mét trong đình… đứng nhìn Mạnh không phải để bắt… mà để chờ được ‘đón về’.

  • Đang bị ungthư đến đá m t a ng có sao không nhỉ. Sao người đàn ông này chỉ đứng từ xa nhìn đám ti ễ n mẹ, kh óc nức không dám lại gần

    Đang bị ungthư đến đá m t a ng có sao không nhỉ. Sao người đàn ông này chỉ đứng từ xa nhìn đám ti ễ n mẹ, kh óc nức không dám lại gần

    Đang bị ung thư đến đám tang có sao không nhỉ. Sao người đàn ông này chỉ đứng từ xa nhìn đám tiễn mẹ, khóc nức không dám lại gần

    Mình năm nay hơn 30 tuổi. Từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên mình nghe tới quan điểm ‘bị ung thư không được đến đám ma’.

    Từ trước đến nay, mình chỉ nghĩ ung thư là một loại bệnh. Tất nhiên là nó là bệnh nan y, nhưng cũng giống như bao bệnh khác là do sự biến đổi từ sâu bên trong con người của mình thôi. Vì sao lại có liên quan đến chuyện đến dự đám ma hay không.  Là con cái mà không đến dự đám ma của cha mẹ, mình mới thấy là thực sự có vấn đề ấy.

    Sở dĩ mình chia sẻ như vậy là do mình vừa đọc được một bài viết trên báo, bài viết có nội dung về một người đàn ông dù rất xót thương mẹ của mình nhưng lại không đến đám tiễn mẹ mà lại chỉ đứng từ xa nhìn. Lí do được đưa ra là do người này đang bị ung thư.

    Mình chia sẻ lại câu chuyện đó ở dưới để mọi người cùng bàn luận xem như thế có đúng không nhé!

    Người đang yếu không nên đến những nơi có nhiều hơi lạnh

     

    Giỏ quà tặng

     

    Sự việc được biết đến khi một tài khoản đã chia sẻ lên mạng xã hội như sau: “Bà nội mình mất, nhưng bố mình cũng đang bị ung thư dạ dày, họ hàng ngăn cản không cho bố đi đưa  vì sợ bệnh nặng thêm. Lúc hạ huyệt, bố mình cố đi xe ra rồi đứng từ xa khóc theo, trông thương quá”.  

    Kèm theo chia sẻ là hình ảnh người đàn ông mặc áo trắng đi xe máy dừng lại ở một góc từ xa dõi theo đám tang của mẹ mình. Mặc dù không nhìn rõ mặt nhưng hình ảnh người đàn ông nhỏ bé, bệnh tật chỉ biết đứng nhìn đám tang mẹ mình trong bất lực khiến cư dân mạng nghẹn ngào. Nhiều người đã để lại bình luận bày tỏ cảm xúc đồng cảm cùng người đàn ông kia.

    Người đàn ông đứng từ xa nhìn đám tiễn mẹ khiến nhiều người xót xa, ảnh: DSD

    Được biết, câu chuyện lan truyền cách đây khá lâu, tuy nhiên thời gian gần đây bất ngờ được bàn tán trở lại.

    Quan điểm ‘người đang bị ung thư không được đến đám ma’ cũng ăn sâu vào tiềm thức của nhiều người. Được biết, từ lâu trong đời sống, người dân có quan niệm rằng những người mắc ung thư không nên xuất hiện trong đám tang của người đã khuất vì như thế bệnh sẽ nặng hơn. Đó cũng là nguyên nhân của câu chuyện kể trên.

    Quan điểm này có đúng hay không, các bác sĩ nói gì

    Từng chia sẻ về quan niệm bệnh nhân bị ung thư không nên dự đám ma vì sẽ bị bệnh nặng hơn, bác sĩ Hà Hải Nam – Phó Trưởng khoa Ngoại Tiêu Hóa 1, Bệnh viện K (Hà Nội) cho biết trên VnExpress: Hiện, không có cơ sở khoa học nào cho thấy người bị ung thư đi đám tang sẽ khiến tái phát bệnh. Những người phát hiện bệnh muộn, đã điều trị nhưng tế bào ung thư vẫn có thể tồn tại với số lượng ít trong cơ thể.

    Khi tái phát bệnh, mọi người cho rằng 2 sự việc có liên quan đến nhau, dù chỉ là trùng hợp. Tuy nhiên, những người có sức đề kháng kém như trẻ nhỏ, người cao tuổi đang mang bệnh, phụ nữ có thai, mắc ung thư,… được khuyên không nên đi đám tang để tranh nhiễm hơi lạnh, không được tốt cho sức khỏe.

    Sách phụ nữ

     

    Người bị K cần giữ tinh thần lạc quan, sống lành mạnh khi điều trị, ảnh: DSd

    Trong dân gian từ lâu vẫn quan niệm rằng hơi lạnh tỏa ra từ người chết sẽ nhiễm vào những người đi đám ma, gây bệnh nếu cơ thể không đủ sức chống đỡ. Tuy nhiên, về mặt khoa học không có căn nào để khẳng định đi dự đám tang sẽ làm cho bệnh tế bào ung thư di căn nhanh hay tái phát trở lại.

    Về trường hợp người phát bệnh ung thư sau khi đi đám ma về hoặc t.ử vo.n.g hay di căn sau đó, chẳng qua là trùng hợp chứ vía lạnh không có ảnh hưởng gì. Cảm giác mệt mỏi mà những người bệnh nhận thấy sau khi dự đám tang về được cho là do ảnh hưởng tâm lý.

    Bản thân mình đến giờ cũng không biết là quan điểm người ung thư không được đến đám ma có đúng hay không nên mình muốn mọi người ở đây cùng chia sẻ những trải nghiệm thực tế nhé!

    10 loại bệnh K phổ biến nhất tại Việt Nam, ảnh: dSD

    Hiện nay, bệnh ung thư là chủ đề nhận được nhiều sự quan tâm của cộng đồng trên toàn cầu, tình hình ung thư tại Việt Nam cũng là vấn đề quan trọng được ưu tiên hàng đầu trong những năm gần đây.

    Theo nguồn thông tin được đưa ra tại Hội thảo Phòng chống ung thư Hà Nội năm 2022 do Bệnh viện Ung Bướu Hà Nội phối hợp với Hội Ung thư Việt Nam và Sở Y tế TP Hà Nội tổ chức ngày 3-4/11, mỗi năm tại Việt Nam có 183 nghìn ca mới mắc và 123 nghìn người qua đời do ung thư, hiện có 354 nghìn người sống chung với ung thư.

    Tỷ lệ t.ử v.o.n.g do ung thư tại Việt Nam với con số đáng báo động là 73.5%, trong khi tỉ lệ của cả Thế giới chỉ ở mức 59.7%. Theo số liệu này, Tổ chức Y tế thế giới WHO đã xếp Việt Nam nằm trong nhóm 50 nước thuộc top 2 của bản đồ ung thư (50 nước có tỉ lệ ung thư cao nhất thuộc top 1).

  • B á n” Chồng Cho Phú Bà U60, V ợ Đút Túi 40 Tri ệ u Mỗi Tháng, Nhưng Đến Tháng Thứ 6, Điều K inh H o à ng Nhất Đã Xảy Ra…

    B á n” Chồng Cho Phú Bà U60, V ợ Đút Túi 40 Tri ệ u Mỗi Tháng, Nhưng Đến Tháng Thứ 6, Điều K inh H o à ng Nhất Đã Xảy Ra…

    Ngày Hương nghe tin bà Kim – một phú bà U60, giàu có, góa chồng, không con cái – muốn thuê “trợ lý riêng” lương 40 triệu/tháng, cô lập tức nghĩ ngay đến chồng mình.

    Gia đình đang nợ ngân hàng, công việc của Nam lại bấp bênh. Công việc chỉ yêu cầu quản lý giấy tờ, đưa bà đi khám, sắp xếp tiệc tùng. Hương nghĩ, “chỉ làm việc thôi mà, có gì đâu”.

    Nam ban đầu lưỡng lự:

    – Anh làm cho bà ấy… em không sợ người ta bàn tán à?

    – Sợ gì, miễn anh đàng hoàng, tối vẫn về nhà là được – Hương đáp, miệng cười nhưng trong lòng vẫn thoáng chút lo.

    Ba tháng đầu, mọi thứ đúng như thỏa thuận. Nam đều đặn đưa tiền cho vợ, kể rằng bà Kim nghiêm nhưng tử tế, thỉnh thoảng gửi quà cho Hương.

    Số tiền 40 triệu mỗi tháng giúp Hương trả bớt nợ, thậm chí còn mơ mở một cửa hàng nhỏ.

    Nhưng sang tháng thứ tư, Hương bắt đầu thấy chồng thay đổi. Nam về muộn hơn, ít nói, ánh mắt như lúc nào cũng mải nghĩ chuyện gì đó.

    Đêm nằm cạnh, anh quay lưng ra ngoài, viện cớ mệt, “để mai đi” mỗi khi Hương muốn gần gũi. Lúc đầu cô nghĩ anh bận việc, nhưng rồi cả tháng trời họ không còn chạm vào nhau.

    – Anh… có chuyện gì giấu em phải không? – Hương hỏi một tối.
    Nam khẽ lắc đầu, tránh ánh mắt vợ:

    – Chỉ là công việc hơi áp lực thôi.

    Từ đó, khoảng cách vô hình giữa họ ngày càng lớn. Hương bắt đầu mất ngủ, tâm trí lúc nào cũng đầy nghi ngờ.

    Đến tháng thứ sáu, nỗi bất an của Hương bùng nổ thành cơn ác mộng. Một đêm mưa lớn, điện thoại cô rung lên lúc gần 11 giờ:
    – Em… đến bệnh viện X ngay… – giọng Nam run rẩy, đứt quãng.

    Khi Hương lao tới, Nam ngồi bệt ngoài hành lang, áo sơ mi dính máu. Anh kể, bà Kim thời gian gần đây hay lú lẫn, nửa đêm đi lại trong nhà. Tối nay, anh vừa rời phòng để lấy nước thì nghe tiếng va đập mạnh.

    Bà đã ngã lăn từ cầu thang xuống, máu chảy ướt sàn.

    Ca mổ kéo dài hơn 3 tiếng. Bà Kim qua cơn nguy kịch nhưng phải nằm viện dài ngày.

    Chính trong những ngày ở viện, Hương mới biết sự thật khiến Nam thay đổi. Suốt nhiều tháng qua, bà Kim liên tục đòi Nam ở lại biệt thự cả ban đêm vì bà sợ cô đơn, có hôm 2–3 giờ sáng còn gọi anh dậy chỉ để ngồi nói chuyện.

    Nam phải hy sinh thời gian nghỉ ngơi, sức khỏe sa sút, tâm trạng nặng nề. Anh sợ nói ra sẽ khiến Hương lo lắng, lại bị nghi oan nên chọn im lặng.

    Một buổi chiều, bà Kim tỉnh lại, nắm tay Hương:
    – Ta biết… mình sắp đi xa. Cảm ơn con đã cho Nam bên ta… mấy tháng cuối đời, ta không còn thấy trống vắng nữa.

    Vài tuần sau, luật sư của bà xuất hiện với di chúc mới: ngoài một khoản tiền lớn, bà để lại căn nhà nhỏ ở ngoại ô cho vợ chồng Nam.

    Nhận tài sản ấy, Hương nghẹn ngào. Số tiền 40 triệu/tháng từng khiến cô hạnh phúc, nhưng cái giá thật sự là sức khỏe, sự bình yên và cả sự gần gũi giữa hai vợ chồng suýt nữa bị đánh mất.

    Ngày tiễn bà Kim, Nam nói khẽ:
    – Giờ anh chỉ muốn về nhà, làm công việc bình thường, và không để khoảng cách ấy quay lại nữa.

    Từ đó, họ sống giản dị hơn, nhưng đêm nào cũng nằm cạnh nhau, nắm tay thật chặt – như để bù lại những tháng ngày lạnh lẽo đã qua.

    Bài viết mới cập nhật:

  • Đưa con đến trường dự lễ kỉ niệm 20/11 tôi đứng hình khi thấy 1 đứa bé giống con mình như đ úc và gọi cô giáo là mẹ

    Đưa con đến trường dự lễ kỉ niệm 20/11 tôi đứng hình khi thấy 1 đứa bé giống con mình như đ úc và gọi cô giáo là mẹ

    Ngày 20/11, sân trường tiểu học rợp bóng cờ hoa. Tiếng loa phát thanh vang lên những bài hát về thầy cô, xen lẫn tiếng cười đùa của lũ trẻ. Tôi nắm tay bé Bin, chỉnh lại cái nơ cổ cho con, lòng dâng lên một cảm giác vừa tự hào vừa chạnh lòng.

    Bin năm nay vào lớp 1. Đây là ngày 20/11 đầu tiên con được dự ở trường tiểu học. Sáu năm qua, kể từ ngày vợ tôi qua đời trên bàn mổ vì băng huyết, tôi vừa làm cha, vừa làm mẹ. Bin là tất cả những gì Lan để lại cho tôi, là bản sao hoàn hảo của cô ấy với đôi mắt to tròn và nụ cười hiền hậu.

    “Ba ơi, cô giáo con kia rồi!” Bin reo lên, chỉ tay về phía sân khấu. Tôi nhìn theo hướng tay con. Cô giáo chủ nhiệm của Bin tên là Thảo, một người phụ nữ trẻ, dịu dàng, nghe nói mới chuyển về trường công tác được vài tháng. Tôi dắt Bin len qua đám đông phụ huynh để lên tặng hoa cho cô.

    Nhưng khi vừa đến gần, bước chân tôi khựng lại. Đứng nép bên cạnh cô giáo Thảo là một cậu bé. Thằng bé đang túm lấy tà áo dài của cô, rụt rè nhìn xung quanh. Khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt cậu bé đó, tim tôi như ngừng đập. Máu trong người tôi đông cứng lại.

    Đứa bé đó… giống hệt Bin. Không phải nét giống nhau của anh em họ hay người dưng tình cờ. Mà là giống như hai giọt nước. Từ mái tóc xoăn nhẹ, cái mũi cao, cho đến nốt ruồi son nhỏ xíu ngay dưới đuôi mắt trái. Nếu Bin không đang nắm tay tôi đây, tôi sẽ nghĩ đứa bé kia chính là con trai mình.

    Tôi đứng chôn chân tại chỗ, mắt trân trân nhìn đứa trẻ lạ. Đúng lúc đó, đứa bé ngước lên nhìn cô Thảo, nũng nịu: “Mẹ ơi, con khát nước.”. Tiếng “Mẹ” non nớt ấy như một nhát búa tạ giáng vào lồng ngực tôi. Cô Thảo vội vàng cúi xuống lau mồ hôi cho thằng bé, ánh mắt đầy yêu thương. Khi ngẩng lên, cô bắt gặp ánh mắt sững sờ của tôi.

    Gương mặt cô Thảo lập tức biến sắc. Cô hoảng hốt, theo phản xạ kéo đứa bé ra sau lưng mình như muốn che giấu. Sự lúng túng và sợ hãi trong mắt cô càng khiến nghi ngờ trong tôi bùng lên dữ dội. “Ba ơi? Ba sao thế?” Tiếng Bin lay tay làm tôi bừng tỉnh.

    Tôi cố trấn tĩnh, bảo Bin ra chơi cùng các bạn một lát rồi bước nhanh về phía cô giáo. “Cô Thảo,” giọng tôi lạc đi. “Đứa bé này… là con của cô sao?”. Cô Thảo cúi gằm mặt, tay run run nắm chặt lấy tay đứa bé: “Vâng… là con trai tôi. Cháu tên là An.”. “Nó bao nhiêu tuổi rồi?” Tôi gặng hỏi, không kiềm chế được sự run rẩy. “Dạ… cháu 6 tuổi.” Sáu tuổi. Bằng tuổi Bin.

    Tôi lao tới, nắm lấy vai cô Thảo, quên cả phép lịch sự: “Cô nói thật đi! Bố nó là ai? Tại sao nó lại giống con trai tôi như đúc thế này? Tại sao nó lại có nốt ruồi son y hệt thằng Bin?” Mọi người xung quanh bắt đầu nhìn vào chúng tôi. Cô Thảo tái mặt, nước mắt chực trào ra. Cô nhìn quanh rồi thì thầm, giọng van lơn: “Anh Minh… xin anh bình tĩnh. Đừng nói chuyện ở đây. Hết buổi lễ, anh gặp em ở quán cà phê đối diện cổng trường. Em sẽ nói hết… Em biết ngày này rồi cũng sẽ đến.”

    Quán cà phê vắng lặng. Hai đứa trẻ – Bin và An – đang ngồi chơi ở bàn bên cạnh. Nhìn chúng ngồi cạnh nhau, ai cũng phải thốt lên là một cặp sinh đôi. Cô Thảo đặt lên bàn một cuốn nhật ký cũ kỹ, bìa da đã sờn rách. “Đây là của chị Lan,” Thảo nói, giọng nghẹn ngào. “Chị ấy nhờ em giữ, dặn rằng nếu một ngày anh phát hiện ra sự thật thì hãy đưa cho anh.”

    Tôi run rẩy lật từng trang nhật ký. Nét chữ quen thuộc của vợ tôi hiện lên, nhòe đi vì những vết ố vàng như nước mắt:
    “Ngày… tháng… năm…
    Bác sĩ bảo mình mang thai đôi. Hai bé trai. Mình hạnh phúc đến phát điên. Nhưng niềm vui ấy vụt tắt khi mẹ chồng gọi điện…”

    Tôi đọc ngấu nghiến. Sự thật dần dần được hé lộ, tàn khốc và đau đớn hơn bất cứ điều gì tôi có thể tưởng tượng.

    Sáu năm trước, Lan mang thai. Khi đi siêu âm và biết là song thai, cô ấy đã định về khoe với tôi. Nhưng đúng lúc đó, mẹ tôi – một người đàn bà sùng bái mê tín dị đoan đến mức cực đoan – đã đi xem bói. Thầy bói phán rằng: “Năm nay là năm đại hạn. Nếu nhà nào sinh đôi con trai, thì cha hoặc mẹ sẽ phải chết bất đắc kỳ tử. Sát chủ, tuyệt mạng.”

    Mẹ tôi tin sái cổ. Bà tuyên bố xanh rờn trước mặt Lan: “Nếu cô mà đẻ đôi, tôi sẽ bắt bỏ một đứa. Nhà này chỉ cần một người nối dõi, không cần rước họa sát thân.”

    Lan sợ hãi tột độ. Cô ấy biết tính mẹ tôi, bà nói là làm. Bà từng ép chị dâu tôi phá thai chỉ vì không hợp tuổi. Lan không dám nói với tôi vì tôi là người con rất nghe lời mẹ, và thời điểm đó công ty tôi đang gặp khó khăn, tôi luôn trong trạng thái căng thẳng, dễ nổi nóng. Lan sợ tôi sẽ dao động, hoặc tệ hơn, mẹ tôi sẽ làm hại những đứa trẻ ngay từ trong bụng.

    Lan tìm đến Thảo – người bạn thân nhất và cũng là một y tá sản khoa.

    “Thảo ơi, tao xin mày. Tao không thể để mẹ chồng giết con tao. Nếu tao sinh hai đứa, mày hãy giúp tao… mang một đứa đi thật xa. Hãy nuôi nó giúp tao. Nói với chồng tao là tao chỉ sinh một đứa, hoặc một đứa đã mất. Tao lạy mày…”

    Đêm định mệnh ấy, Lan trở dạ sớm. Ca sinh khó. Trong cơn đau đớn tột cùng và hơi thở thoi thóp, Lan vẫn nắm chặt tay Thảo: “Giữ lời hứa… Đừng để bà ấy biết…”

    Lan sinh đôi thành công, nhưng cô ấy bị băng huyết quá nặng. Trong lúc bác sĩ cấp cứu cho Lan, Thảo đã lén đưa đứa bé thứ hai – bé An – ra ngoài theo lối cửa sau, giao cho người nhà của mình mang đi, rồi quay lại làm thủ tục khai tử giả cho một bé. Lan qua đời. Bí mật ấy được chôn vùi cùng cô ấy.

    Thảo đã nghỉ việc ở bệnh viện, chuyển đi nơi khác, âm thầm nuôi nấng An như con ruột suốt 6 năm qua, đúng như di nguyện của Lan. Cô ấy không lấy chồng, dành cả thanh xuân để bù đắp cho đứa bé thiệt thòi. Gần đây, vì công việc, cô mới chuyển về trường này, không ngờ trái đất tròn lại khiến chúng tôi gặp nhau.

    Đọc đến dòng cuối cùng của cuốn nhật ký, tôi gục xuống bàn, khóc không thành tiếng.

    “Anh Minh à, nếu anh đọc được những dòng này, xin anh đừng trách Thảo. Là em ép cô ấy. Em thà để hai anh em nó chia lìa, thà để con phải gọi người khác là mẹ, còn hơn để con sống trong sự ghẻ lạnh và nguy hiểm từ chính bà nội của mình. Em xin lỗi vì đã không đủ dũng cảm để bảo vệ các con theo cách trọn vẹn hơn…”

    Tôi ngước mắt nhìn sang bàn bên cạnh. Hai đứa trẻ vẫn đang cười đùa, ngây thơ và trong sáng. Tôi đã sống 6 năm trong nỗi đau mất vợ, nhưng tôi đâu ngờ vợ tôi đã phải sống những tháng ngày mang thai trong nỗi sợ hãi kinh hoàng đến thế. Cô ấy chết đi mang theo nỗi oan ức và sự hy sinh thầm lặng để bảo vệ giọt máu của tôi khỏi chính mẹ ruột của tôi.

    Tôi nhìn Thảo, người phụ nữ gầy gò trước mặt. Cô ấy không cướp con tôi. Cô ấy là ân nhân, là người đã gánh vác cả một cuộc đời để giữ trọn lời thề với người đã khuất: “Anh Minh,” Thảo lau nước mắt. “Bây giờ anh đã biết sự thật. Anh có quyền nhận lại con. Em… em sẽ trả An lại cho anh.”

    Tôi nhìn An, rồi nhìn Bin. Cổ họng đắng ngắt.

    Nhận lại con ư? Mẹ tôi vẫn còn đó. Sự mê tín và cay nghiệt của bà vẫn còn đó. Nếu tôi mang An về, liệu bi kịch cũ có lặp lại? Nhưng nếu không nhận con, tôi làm sao xứng đáng làm bố?

    Tôi đứng dậy, bước về phía hai đứa trẻ. Tôi dang rộng vòng tay, ôm trọn cả Bin và An vào lòng. Lần đầu tiên sau 6 năm, gia đình tôi được đoàn tụ theo một cách đau đớn nhất.

    Ngày 20/11 năm nay, tôi không chỉ tặng hoa cho một cô giáo. Tôi nợ người phụ nữ này, và nợ người vợ quá cố của mình, cả một cuộc đời. Tôi biết mình sẽ phải làm gì. Tôi sẽ đưa các con đi, rời khỏi ngôi nhà ngột ngạt đầy định kiến đó. Đã đến lúc tôi phải sống xứng đáng với sự hy sinh của Lan.