Danh mục: Chưa phân loại

  • Con dâu sáng nào cũng dậy từ 4h sáng nấu cho mẹ chồng món gà tần táo đỏ suốt 10 năm nay, ai cũng khen con dâu hiếu thảo

    Con dâu sáng nào cũng dậy từ 4h sáng nấu cho mẹ chồng món gà tần táo đỏ suốt 10 năm nay, ai cũng khen con dâu hiếu thảo

    Cả xóm ai cũng biết bà Hòa – mẹ chồng của Linh – khó tính đến mức “thở mạnh cũng bị mắng”. Vậy mà 10 năm nay, không ai hiểu vì sao Linh vẫn kiên trì dậy 4 giờ sáng, gà gáy chưa kịp gáy, để hầm một nồi gà tần táo đỏ cho bà uống đều đặn mỗi ngày.

    Bà Hòa cứ ngồi vắt vẻo trước hiên, nhấp từng thìa mà luôn miệng khen:

    — “Con dâu tôi hiếu thảo nhất làng.”

    Ngay cả chú Tám bán gà cũng phải xuýt xoa:
    — “Nhà này tháng phải mua mấy chục con gà á? Tốn kém lắm à nha.”

    Nhưng Linh chưa bao giờ hé một lời than.

    Cho đến một buổi sáng, mọi thứ nổ tung…


    BUỔI SỚM ĐỊNH MỆNH

    Hôm đó, em gái chồng – Hạnh – thức dậy từ 3h30 vì đau bụng, định xuống bếp lấy nước nóng. Vừa bước tới chân cầu thang, Hạnh nghe thấy tiếng dao chặt “cộp… cộp… cộp…” dồn dập.

    Cô giật mình:
    — Chị Linh hôm nay dậy sớm vậy?

    Nhưng xuống đến bếp, Hạnh đứng sững.

    Linh đang lom khom bên thớt. Ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt không cảm xúc. Trên thớt không phải con gà nào cả, mà là một thứ màu đen sậm, dai, đang rỉ nước đỏ thẫm ra bàn.

    Mùi tanh nồng bốc lên khiến Hạnh nghẹn thở.

    Trên bàn kế bên, không phải đống lông gà…
    mà là một túi vải cũ rách chứa đầy những thứ trông như… thảo dược, vòng ngải, bùa giấy đen mực đỏ.

    Hạnh lắp bắp:
    — Chị… chị đang làm gì vậy? Đây là… thịt gì?

    Linh ngẩng đầu, đôi mắt thâm quầng nhưng sáng lạnh:

    — Đừng la. Để chị nói cho em biết sự thật mà cả nhà này chối bỏ suốt 10 năm.


    SỰ THẬT BỊ CHÔN GIẤU

    Linh kể, ngày cô về làm dâu, bà Hòa từng ép cô ký giấy:

    “Ai vào nhà này mà không nuôi được gia đạo thịnh vượng thì cút.”

    Bà ám chỉ chuyện mất mát bí mật của ông Văn – người chồng nghiện cờ bạc – đã đem bán đi một thứ mà “tổ tiên tuyệt đối cấm”.

    Thứ đó là một khúc đuôi của cổ mộc ngải – báu vật truyền đời, ai mất sẽ gặp tai ương, bệnh tật.

    Và 3 năm sau khi mất, bà Hòa bắt đầu ốm triền miên, đau lưng, đau tim, tiêu hóa rối loạn… khắp nơi.

    Thầy ngải trong vùng phán rằng:

    “Muốn hóa giải lời nguyền, phải nấu hàng ngày bằng CHÍNH THỨ QUÝ BỊ ĐÁNH CẮP.”

    Nhưng thứ quý đó… đã bị ông Văn bí mật giấu đâu đó trong nhà.
    Cả nhà không ai tìm được.

    Chỉ có Linh – người bị ép làm dâu – là âm thầm lần theo dấu vết.


    CÚ TWIST VẠCH MẶT

    Hạnh run giọng:
    — Vậy… trong nồi suốt 10 năm qua… không phải gà?

    Linh nhìn thẳng vào em chồng:

    — Là gốc rễ của ngải tổ mà chồng em đánh cắp. Chị đã tìm được từ 10 năm trước dưới nền chuồng gà.
    — Nhưng hôm nay, chị không nấu nữa. Vì thứ trong túi bùa kia… mới quan trọng.

    Hạnh tái mặt:
    — Của ai?

    Linh trả lời nhẹ như không:

    — Của mẹ em. Mẹ giấu để giữ lời nguyền lại, vì bà không muốn chị sinh con.

    Hạnh chết sững, nhích lùi theo bản năng.

    Linh chậm rãi mở túi vải.

    Bên trong…
    không phải bùa ngải.

    Mà là cuốn sổ ghi chép kế hoạch “đẩy con dâu đi” cùng tên thầy mà bà Hòa đã thuê suốt nhiều năm.

    Hạnh run lên bần bật, môi tím tái.


    KẾT CỤC

    Ngay sáng hôm đó, khi cả nhà còn chưa kịp phản ứng, Linh dọn đồ, xách theo cuốn sổ và túi bùa ra khỏi nhà.

    Bà Hòa thấy nồi “gà tần” lạnh ngắt thì gào lên:

    — Con giết mẹ rồi Linh ơi!

    Nhưng Linh chỉ quay lại, nở nụ cười nhợt nhạt:

    — Bệnh của mẹ chưa bao giờ liên quan đến ngải. Chỉ liên quan đến người mẹ tin nhầm.
    — Giờ mọi chuyện mẹ tự chịu.

    Cả nhà đứng trơ ra.
    Chỉ có Hạnh hiểu toàn bộ: người duy nhất giữ gia đình này khỏi tan nát suốt 10 năm… chính là Linh.

    Còn bà Hòa – người được uống “ngải giải lời nguyền” mỗi sáng – chỉ đang uống… thứ mà bà muốn tin.

  • Đứa cháu gái bị tim bẩm s,inh ra đi t ức t ưởi trong tay mẹ, bà nội đứng cạnh b ĩu môi “con gái chẳng có đứa này thì có đứa khác”, đúng lúc này bác sĩ xuất hiện chỉ vào máy trợ tim rồi quát bà nội 1 câu, hóa ra đêm qua bà là người đã…

    Đứa cháu gái bị tim bẩm s,inh ra đi t ức t ưởi trong tay mẹ, bà nội đứng cạnh b ĩu môi “con gái chẳng có đứa này thì có đứa khác”, đúng lúc này bác sĩ xuất hiện chỉ vào máy trợ tim rồi quát bà nội 1 câu, hóa ra đêm qua bà là người đã…

    Cả hành lang bệnh viện tối mịt chỉ còn ánh đèn vàng lạnh lẽo. Lan ôm con gái bé xíu trong tay. Đứa bé bị tim bẩm sinh, thở yếu dần. Cô nức nở:

    — Con ơi… đừng bỏ mẹ…

    Và rồi… tít—tít—tít…
    Máy tim dần kéo dài thành một tiếng kẻng lạnh buốt.

    Bé mất ngay trong tay mẹ.

    Lan lảo đảo ngã quỵ, khóc đến vỡ phổi.


    Nhưng người khiến cả phòng bệnh kinh sợ lại chính là bà nội của đứa bé—bà Dư.

    Bà ta đứng khoanh tay, mặt thản nhiên đến tàn nhẫn:

    — Con gái mà, đứa này không được thì đẻ đứa khác. Khóc gì cho mệt.

    Lan chết lặng. Hai mắt sưng đỏ, hơi thở nghẹn lại. Cô gần như bật dậy muốn lao vào bà ta nhưng đôi chân mềm nhũn, chỉ biết quỳ bên xác con.

    Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở.

    Bác sĩ trực ca đêm—bác sĩ Hào—xông vào, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh. Ông chỉ thẳng vào máy trợ tim và gằn từng chữ, giọng phẫn nộ:

    — Ai… đã rút dây nguồn của máy lúc 2h sáng!?

    Cả phòng chết sững.
    Lan ngẩng lên, mặt trắng bệch:

    — Máy… bị rút?

    Bác sĩ ném bản báo cáo xuống giường, tay run vì tức:

    — Máy có ghi nhật ký! Và camera hành lang cũng ghi hình! Đêm qua có một người bước vào phòng bé!

    Ông mở điện thoại, đưa đoạn video ngay trước mặt cả gia đình.


    Trong màn hình đen, bóng một phụ nữ dáng khom khom, đội khăn trùm đầu, lén lút đi vào phòng… rồi cúi xuống tháo dây máy trợ tim của bé.

    Lan hét lên, nước mắt tuôn như mưa:

    — Là bà Dư!
    — Bà nội!? BÀ NỘI LÀM GÌ VẬY!?

    Bà Dư chao đảo, mặt tái mét, miệng ấp úng:

    — Tôi… tôi… tôi chỉ muốn chỉnh lại… tôi không biết…

    Nhưng bác sĩ Hào đập mạnh tay xuống bàn:

    — Bà còn muốn chối!? Bà đã thay đổi liều thuốc của cháu bé trong ba tuần nay! Chúng tôi kiểm tra rồi!


    — Thuốc được hòa vào nước, và… một người cố tình rút bớt liều để làm tình trạng cháu nặng hơn.

    Lan như bị dao đâm vào tim. Cô gào lên:

    — Trời ơi… bà hại cháu tôi ư!? Tại sao!? TẠI SAO!?

    Bà Dư nấc lên, lùi lại sát tường, nước mắt trào ra nhưng giọng vẫn đầy độc địa:

    — Tôi… tôi làm vậy… để con trai tôi không phải gánh nợ!


    — Một đứa con gái bệnh tật! Tiền đâu mà chữa trị? Mấy trăm triệu rồi còn gì!?


    — Tôi làm vậy… để hai đứa tụi bây ly hôn! Nó còn lấy vợ khác, đẻ con trai nữa chứ!

    Lan đơ người, ngã gục xuống sàn.
    Tim cô như bị bóp nát.

    Nhưng bác sĩ vẫn chưa nói hết.
    Ông mở thêm một tập hồ sơ:

    — Chưa hết. Còn chuyện này…

    Cả phòng nín thở.

    — Bé hoàn toàn có khả năng cứu chữa. Tim của bé không phải xấu đến mức không thể phẫu thuật. Nhưng ai đó… đã giả chữ ký từ chối phẫu thuật ba tuần trước.

    Lan bật khóc nghẹn:

    — Bác sĩ… đừng nói với tôi là…

    Bác sĩ gật đầu, mặt lạnh buốt:

    — Vâng. Chúng tôi đã so chữ ký. Người đứng tên từ chối phẫu thuật… chính là mẹ chồng cô.

    Tiếng khóc, tiếng la hét, tiếng xô ghế vang lên hỗn loạn.

    Lan lao lên nắm áo bà ta, gào lên như tuyệt vọng:

    — BÀ GIẾT CHÁU TÔI! BÀ GIẾT CON TÔI!

    Bà Dư vùng vẫy, thét lên như hóa điên:

    — Làm vậy là tốt cho gia đình! Tôi làm tất cả vì CON TRAI TÔI!

    Nhưng đúng lúc đó…
    Cửa phòng bật mở lần nữa.

    Chồng của Lan—anh Phước—đứng sững, mặt xám ngoét.
    Anh đã nghe toàn bộ.

    Anh bước đến trước mặt mẹ mình, giọng trầm như chết:

    — Mẹ… mẹ giết CON GÁI CON à?

    Bà Dư lùi lại:

    — Mẹ làm vậy để con đỡ khổ… con trai phải có con trai nối dõi…

    BỐP!
    Phước tát mẹ mình một cái trời giáng, tiếng tát vang khắp cả phòng bệnh.

    — Con gái hay con trai cũng là CON của con! Mẹ không có quyền giết nó!

    Bà ta ngã xuống sàn, khóc không ra tiếng.

    Lan nhìn cảnh đó, ngã quỵ bên giường con, ôm bé vào lòng lần cuối.

    Công an đã được gọi.


    Bà Dư bị áp giải đi, miệng vẫn lẩm bẩm “vì con trai tôi… vì con trai tôi…”

    Phước quỳ xuống bên vợ, khóc như một đứa trẻ:

    — Anh xin lỗi…
    — Anh không biết mẹ anh… độc ác đến vậy…


    — Anh xin lỗi con… xin lỗi hai mẹ con…

    Lan nhìn anh, nhưng trong đôi mắt cô chỉ còn một màu trống rỗng.


    Đứa con mà cô dốc cả mạng sống để giữ… bị chính bà nội sát hại vì hai chữ “con trai”.

    Ngày hôm đó, cả bệnh viện im lặng đến đáng sợ.


    Ai đi ngang cũng đều lắc đầu, không ai tin được tình yêu của một người mẹ lại bị sự độc ác của một người bà xé nát như vậy.

  • Tổ Tiên nói rằng: ‘Một nhà có tam voi, qu ỷ thần không dám động’, tam voi là thứ gì?

    Tổ Tiên nói rằng: ‘Một nhà có tam voi, qu ỷ thần không dám động’, tam voi là thứ gì?

    Tổ Tiên nói rằng: ‘Một nhà có tam voi, quỷ thần không dám động’, tam voi là thứ gì?

     Đây là một trong những câu nói được truyền lại từ xa xưa, vậy tam voi ở đây là gì?

    Quỷ Thần sống trong chiều không gian bất đồng cùng chúng ta, họ là hạng quỷ có uy phước trong một cõi giới vô cùng rộng lớn:

    Cõi Ngạ Quỷ.

    Họ xuất hiện khắp mọi nơi, chỉ là: Họ thấy ta nhưng ta không thấy họ!

    Quỷ thần tồn tại với hình dáng sinh mệnh muôn vàn sai biệt, ta không thấy họ nhưng họ thấy ta.

    Đặc biệt trong cảnh giới này, họ có tha tâm thông, ít thôi nhưng biết hết mọi điều thiện ác bạn nghĩ ở trong đầu.

    Thế nên, chúng ta đối với quỷ thần nhất định phải cảnh giác lưu ý.

    “Trên đầu ba thước có thần minh”, nhất cử nhất động của ta chư quỷ thần đều nhìn thấy!

    Quỷ thần có 2 dạng: Chánh thần và tà thần. Bậc chánh thần thì giữ lòng chân chánh hay giúp đỡ nhân gian; hạng tà thần tâm niệm quỷ quyệt không chân thật, hoặc đa dâm đa sát, thường làm tổn hại cho người.

    Két sắt

     

    Đối với dạng tà thần, tổ tiên nói chỉ cần trong nhà có “tam voi” quỷ thần sẽ không dám làm gì. Tam voi được hiểu là những thứ sau:

    Khuôn mặt

    Khuôn mặt ở đây có thể được hiểu từ hai khía cạnh khác nhau. Đầu tiên, nó là ngoại hình của một người.

    Nếu một người có vẻ ngoài gọn gàng, thẳng thắn, tự tin, nam tính, không nóng nảy và tràn đầy năng lượng tích cực, mọi người sẽ ngưỡng mộ anh ta và thậm chí cả những kẻ ác ma và động vật hung dữ cũng sẽ tránh xa anh ta.

    Ngoài ra, khuôn mặt cũng thể hiện “bộ mặt” của một gia đình.

    Có những gia đình bị người khác chỉ trích, nói xấu, còn có những gia đình được ca tụng và khen ngợi.

    Điều này cho thấy rằng gia đình có truyền thống tốt và được ủng hộ bởi Thần Tài và các linh thần tốt, giúp xua tan ma quỷ.

    Tướng mạo và hành vi

    Hình ảnh bao gồm tướng mạo, cách ăn mặc, cách nói và hành động của một người.

    Tuy nhiên, tướng mạo chỉ là một phần nhỏ của hình tượng.

    Cho dù bạn có ngoại hình không được hoàn hảo, miễn là bạn duy trì một hành vi đúng mực và sạch sẽ, bạn vẫn có thể thu hút được sự tôn trọng từ mọi người.

    Ngoài ra, hình ảnh của một gia đình cũng rất quan trọng. Tất cả thành viên trong gia đình phải có sự hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau.

    Cha mẹ cần có tính hiếu thảo, con cái cần tuân thủ quy tắc gia đình, và nàng dâu cần có phẩm chất đạo đức.

    Nếu gia đình hòa thuận và có hình ảnh tốt trong mắt mọi người, ngay cả khi có chuyện xấu xảy ra, thần ma cũng sẽ không ảnh hưởng đến họ.

    Phẩm chất và đức hạnh

    Phẩm chất và đức hạnh bên trong của một người có thể không rõ ràng ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng sẽ dần dần hiện ra khi ta tiếp xúc và giao tiếp với họ.

    Những người có tâm hồn rộng lượng, tốt bụng, sẵn sàng giúp đỡ người khác, đoàn kết và thân thiện, trung thực, chính trực, đầy năng lượng tích cực sẽ trải qua cuộc sống đầy hạnh phúc.

    Gia đình của họ cũng sẽ được tràn đầy đức hạnh và có hạnh phúc lâu dài, ngay cả khi gặp phải những khó khăn và thử thách, “ma quỷ” cũng không thể làm họ mất đi tinh thần lạc quan và sự đoàn kết của gia đình.

  • Ng;oại t;ình đã lỗi thời, hiện nay 8 kiểu quan hệ sau đang là mốt, kiểu cuối cùng được rất nhiều người trẻ lựa chọn

    Ng;oại t;ình đã lỗi thời, hiện nay 8 kiểu quan hệ sau đang là mốt, kiểu cuối cùng được rất nhiều người trẻ lựa chọn

    Ng;oại t;ình đã lỗi thời, hiện nay 8 kiểu quan hệ sau đang là mốt, kiểu cuối cùng được rất nhiều người trẻ lựa chọn

    Gần ᵭȃy, tȏi phát hiện ra một hiện tượng thú vị: ngoại tình truyḕn thṓng dường như ᵭang dần ʟỗi thời.

    Thay vào ᵭó, có 8 ⱪiểu quan hệ mới nổi, những mṓi quan hệ này có nhiḕu hình thức, mỗi hình thức ᵭḕu có sức hấp dẫn riêng.

    Hȏm nay, chúng ta hãy ⱪhám phá những mṓi quan hệ mới này và xem chúng ᵭáp ứng nhu cầu cảm xúc phức tạp và ᵭa dạng của con người hiện ᵭại như thḗ nào.

    Chung sṓng ⱪhȏng ⱪḗt hȏn và ⱪhȏng sinh con

    Trong thời ᵭại phát triển nhanh chóng này, một sṓ người chọn ʟṓi sṓng ⱪhȏng ⱪḗt hȏn và sinh con. Họ chú ý hơn ᵭḗn cảm xúc và sự tự do hiện tại. Hai người ᵭḗn với nhau vì sức hấp dẫn ʟẫn nhau, sṓng với nhau mà ⱪhȏng bị gánh nặng bởi những ràng buộc của hȏn nhȃn.

    ngoại tình, ⱪiểu quan hệ nam nữ mới

    Họ có thể cùng nhau chia sẻ nỗi buṑn và niḕm vui trong cuộc sṓng, cùng nhau gánh vác trách nhiệm cuộc sṓng nhưng vẫn giữ ᵭược ⱪhȏng gian ᵭộc ʟập của riêng mình.

    Loại quan hệ này có thể thiḗu ᵭi sự ổn ᵭịnh của hȏn nhȃn truyḕn thṓng nhưng ʟại có nhiḕu tự do và thoải mái

    Tình bạn tȃm giao

    Ngoài mṓi quan hệ tình bạn thȏng thường, hai người còn rất hợp nhau vḕ mặt tinh thần.

    Họ cùng nhau có thể ⱪhám phá ý nghĩa của cuộc sṓng, chia sẻ những ước mơ nội tȃm của mình cũng như hỗ trợ và ᵭộng viên ⱪhi nhau cần nhất.

    Loại cảm giác này ⱪhȏng ʟiên quan ᵭḗn sự chiḗm hữu của tình yêu mà có mṓi ʟiên hệ tình cảm sȃu sắc.

    Đó ʟà một tình bạn trong sáng và quý giá.

     

    Tình bạn thȃn thiḗt

    Khoảng cách tuổi tác ⱪhȏng còn ʟà trở ngại và mṓi ʟiên ⱪḗt tình cảm sȃu sắc ᵭược thiḗt ʟập giữa trẻ và ʟớn tuổi.

    Người ʟớn tuổi dùng ⱪinh nghiệm sṓng của mình ᵭể hướng dẫn người trẻ, trong ⱪhi người trẻ mang ʟại năng ʟượng và ý tưởng mới cho người ʟớn tuổi.

    Họ học hỏi ʟẫn nhau, ᵭánh giá cao ʟẫn nhau và cùng nhau phát triển.

    Mṓi quan hệ hợp tác nơi ʟàm việc

    Các ᵭṓi tác bạn gặp tại nơi ʟàm việc cùng nhau ʟàm việc chăm chỉ ᵭể ᵭạt ᵭược mục tiêu nghḕ nghiệp.

    Họ hợp tác và hỗ trợ ʟẫn nhau, thiḗt ʟập mṓi quan hệ tình cảm ᵭặc biệt ở nơi ʟàm việc có tính cạnh tranh cao.

    Cảm giác này bao gṑm cả niḕm ᵭam mê ʟàm việc cùng nhau và sự ghi nhận, tȏn trọng năng ʟực của nhau.

    Quan hệ xã hội có cùng sở thích

    Những người ᵭḗn với nhau vì ʟợi ích chung sẽ tạo thành một cộng ᵭṑng sȏi ᵭộng.

    Họ cùng nhau tham gia vào nhiḕu hoạt ᵭộng ⱪhác nhau, chia sẻ sở thích và niḕm ᵭam mê của nhau và xȃy dựng mṓi quan hệ sȃu sắc trong quá trình này.

    Loại mṓi quan hệ này cho phép mọi người tìm thấy cảm giác thȃn thuộc và bản sắc trong ⱪhi theo ᵭuổi sở thích của mình.

    ngoại tình, ⱪiểu quan hệ nam nữ mới

    Kḗt nṓi cảm xúc trong thḗ giới ảo

    Với sự phát triển của Internet, con người cũng có thể thiḗt ʟập những mṓi quan hệ tình cảm thực sự trong thḗ giới ảo.

    Thȏng qua nḕn tảng xã hội, trò chơi trực tuyḗn và các ⱪênh ⱪhác, mọi người ᵭã ⱪḗt bạn từ những nơi ⱪhác nhau và thậm chí nảy sinh những cảm xúc sȃu sắc.

    Mặc dù mṓi quan hệ này có thể phải ᵭṓi mặt với thử thách vḕ ⱪhoảng cách và thực tḗ, nhưng nó cũng mang ᵭḗn cho mọi người những trải nghiệm cảm xúc hoàn toàn mới.

    Mṓi quan hệ ᵭặc biệt giữa thú cưng và con người

    Thú cưng ᵭã trở thành một phần ⱪhȏng thể thiḗu trong cuộc sṓng của con người.

    Chúng mang ᵭḗn cho chủ nhȃn của chúng tình yêu và sự ᵭṑng hành vȏ ᵭiḕu ⱪiện. Người chủ chăm sóc thú cưng chu ᵭáo và ᵭṓi xử với chúng như những thành viên trong gia ᵭình.

    Mṓi quan hệ ᵭặc biệt này giữa con người và ᵭộng vật mang ʟại sự ấm áp và thoải mái cho cuộc sṓng của con người.

    Mṓi quan hệ ᵭơn thȃn tự phát triển

    Ngày càng có nhiḕu người ʟựa chọn sṓng ᵭộc thȃn và tập trung vào sự trưởng thành và phát triển bản thȃn.

    Họ tận hưởng thời gian ở một mình và ⱪhȏng ngừng cải thiện bản thȃn thȏng qua học tập, du ʟịch, tập thể d:ục,…

    Trong quá trình này, họ thiḗt ʟập mṓi ʟiên hệ tình cảm sȃu sắc với bản thȃn và học cách yêu thương và chấp nhận bản thȃn.

    Mṓi quan hệ ᵭộc thȃn này ⱪhȏng hḕ cȏ ᵭơn mà ʟà một trạng thái cuộc sṓng trọn vẹn và ý nghĩa.

    Giỏ quà tặng

     

  • Chỉ 1 giây nhìn ngón trỏ: Biết tương lai thành công, giàu có hay n g h è o khó muôn đời

    Chỉ 1 giây nhìn ngón trỏ: Biết tương lai thành công, giàu có hay n g h è o khó muôn đời

    Chỉ 1 giây nhìn ngón trỏ: Biết tương lai thành công, giàu có hay nghèo khó muôn đời

    Ngón trỏ trên bàn tay không chỉ nói lên tính cách 1 người mà còn tiết lộ vận mệnh, tương lai của bạn.

    Độ dài ngón trỏ nói lên điều gì

    Ngón trỏ ngắn hơn ngón đeo nhẫn:

    Với những người có ngón trỏ ngắn hơn ngón đeo nhẫn thường không mấy tự tin trong cuộc sống,

    Nguyên nhân khiến họ ngại đối mặt có thể là do ảnh hưởng của các yếu tố bên ngoài hoặc do tâm lý điều trị tiêu cực.

    Trong tính cách, những người này thường có xu hướng bỏ lỡ cơ hội vì tính do dự.

    Chính vì vậy, họ khó lòng thành công trong sự nghiệp, và tài lộc chỉ ở mức trung bình.

    Bởi tính cách của họ không có sự quyết đoán dám nghĩ dám làm.

    Ngón trỏ dài hơn ngón đeo nhẫn

    Người này hoàn toàn trái ngược với loại 1.

    Những người này thuộc diện dám nghĩ dám làm nên họ dễ thành công trong sự nghiệp vào tài lộc cũng tăng lên.

    Tuy nhiên, do sự mạnh mẽ quyết đoán nên trong chuyện tình cảm đôi khi họ lại bị hạn chế.

    Một người quá cứng nhắc với các nguyên tắc và mục tiêu sẽ làm người bên cạnh không khỏi cảm thấy mệt mỏi.

    Vì vậy, chỉ cần những người này mềm mỏng hơn trong hôn nhân và tình yêu, mọi thứ sẽ vô cùng hoàn hảo.

    Ngón trỏ và ngón đeo nhẫn dài bằng nhau

    Người có ngón trỏ như thế này được sinh ra với một tính cách tốt bụng, rộng lượng và hào phóng.

    Vì vậy, đi đến đâu họ cũng gặp được bạn tốt.

    Loa di động

     

    Khi gặp khó khăn, họ được quý nhân sẵn sàng giúp đỡ, che chở.

    Về già, nếu không quá giàu có, họ cũng có cuộc sống đủ đầy, không phải lo nghĩ nhiều đến chuyện tiền bạc.

    Ngón tay cái dài hơn đốt đầu tiên của ngón trỏ

    Trong tử vi và nhân tướng học cho biết nếu một người sở hữu bàn tay với ngón tay cái ngắn hơn đốt thứ nhất của ngón trỏ, đây chính là kiểu người vô cùng tốt bụng, thích giúp đỡ người khác và hơi trẻ con.

    Tuy nhiên, những người này lại rất dễ bị người khác lợi dụng sự dễ tin người đó để lừa gạt.

    Tuổi trẻ của họ thường bấp bênh khi thiếu mất khả năng nhìn xa trông rộng. Tuy nhiên, khi về già có sự chín chắn nhất định, họ sẽ được hưởng phúc lộc hơn.

     

    Trong trường hợp còn lại, nếu sở hữu ngón tay cái dài qua đốt đầu tiên của ngón trỏ, bạn thuộc mẫu người tự tin, đôi khi hơi tự kiêu.

    Thông tin mang tính tham khảo, chiêm nghiệm

  • 4 giờ vàng uống cà phê giúp cơ thể ‘hưởng lợi’ đủ đường, gan sạch độc, tiêu hóa trơn tru

    4 giờ vàng uống cà phê giúp cơ thể ‘hưởng lợi’ đủ đường, gan sạch độc, tiêu hóa trơn tru

    4 giờ vàng uống cà phê giúp cơ thể ‘hưởng lợi’ đủ đường, gan sạch độc, tiêu hóa trơn tru

     Nếu được uống đúng cách, cà phê sẽ mang lại những lợi ích tuyệt vời cho sức khỏe.

    Dưới đây là 4 giờ vàng trong ngày uống cà phê giúp cơ thể hưởng lợi đủ đường.

    Một nghiên cứu mới đây đã chỉ ra rằng, nếu bạn uống cà phê 1 – 2 ly mỗi ngày vào đúng thời điểm sẽ giúp cơ thể tăng sức đề kháng, ngăn ngừa các nguy cơ đột quỵ do bệnh tim và mắc các bệnh tiểu đường, thần kinh…

    Dưới đây là 4 thời điểm uống cà phê cực tốt:

    Từ 10 giờ – 11 giờ 30

     

    Mua vitamin và thực phẩm chức năng

     

    Rất nhiều người luôn có thói quen uống cà phê vào sáng sớm, thậm chí thay cho bữa sáng, đây là một điều cực kì sai lầm.

    Nguyên nhân là do các cơ quan trong cơ thể vẫn chưa hoạt động ổn định, hormone căng thẳng cortisol vẫn đang tăng cao nên nếu uống cà phê ngay sẽ khiến đẩy mức căng thẳng lên cao hơn.

    Cơ thể sẽ rơi vào trạng thái bồn chồn, lo lắng, hồi hộp, choáng váng, bủn rủn chân tay, khó tập trung làm việc được.

    Các chuyên gia cho rằng, thời điểm uống cà phê tốt nhất là 10 – 11 giờ 30 sau khi đã ăn sáng.

    Đây là thời gian mà hormone căng thẳng thấp, uống cà phê vào sẽ bạn giúp tỉnh táo, tốt cho sức khỏe.

    30 phút sau khi ăn

    Cà phê có tác dụng lớn trong việc thúc đẩy hệ tiêu hóa.

    Chính vì thế, bạn nên uống khoảng 30 phút sau ăn, không những làm quá trình tiêu hóa diễn ra trơn tru mà còn ngăn ngừa các tình trạng như khó tiêu, đầy hơi, chướng bụng.

    Từ 13 giờ – 15 giờ chiều

    Sau 13 giờ chiều thì hormone căng thẳng cortisol bắt đầu giảm xuống khiến bạn luôn bị buồn ngủ, đầu óc mơ hồ.

    Lúc này bạn hãy uống ngay 1 ly cà phê để giúp tỉnh táo trở lại.

    Tuy nhiên đừng uống cà phê sau 15 giờ vì có thể làm bạn mất ngủ vào buổi tối.

    Trước khi tập thể dục

    Một cốc cà phê trước khi tập thể dục 30 phút sẽ giúp làm tăng quá trình trao đổi chất, và đốt cháy nhiều calo hơn, giúp cho việc luyện tập đạt kết quả tốt hơn.

    Một số lưu ý khi uống cà phê

    + Không nên uống quá nhiều cà phê, chỉ nên uống 1 – 2 cốc, tối đa là 4 cốc/ngày (tổng lượng caffein không quá 250mg)

    + Không nên uống cà phê vào buổi tối

    + Không được uống cà phê khi đang đói

    + Uống cà phê quá nhiều sẽ phải đối mặt với nhiều triệu chứng như tim đập nhanh, khó ngủ, đau đầu, nôn nao, ngộ độc, ngất xỉu….

  • Ngườι ”m ư u m ȏ, x ả o quүệt” ƌḕu có 4 ƌặc ƌιểm пàყ, Һãү ƌḕ pҺòпg kҺι ở gầп Һọ

    Ngườι ”m ư u m ȏ, x ả o quүệt” ƌḕu có 4 ƌặc ƌιểm пàყ, Һãү ƌḕ pҺòпg kҺι ở gầп Һọ

    Ngườι ”mưu mȏ, xảo quүệt” ƌḕu có 4 ƌặc ƌιểm пàყ, Һãү ƌḕ pҺòпg kҺι ở gầп Һọ

     

    Đȃy ʟà những ⱪẻ ᵭược xḗp vào dạng tiểu nhȃn, chơi càng gần thì chỉ càng mang họa vào thȃn.

    Cuộc sṓng này bạn ᵭừng bao giờ ᵭánh giá bất ⱪỳ ai thȏng qua việc nhìn bḕ ngoài.

    Hai con mắt trần thịt của chúng ta chẳng ᵭủ ᵭể ᵭánh giá mọi thứ.

    Khi bạn quá tin vào ai ᵭó thì sớm thȏi, bạn sẽ ᵭi từ thất vọng này ᵭḗn những bất hạnh ⱪhác.

    Những ham muṓn ích ⱪỷ

    Một người ᵭḕu có những tính cách ⱪhác nhau, những người sṓng mà có nhiḕu ham muṓn ích ⱪỷ thì thường ít có ⱪhả năng chi trả cho người ⱪhác.

    Người ta bao giờ bỏ ᵭi ᵭược những ích ⱪỷ trong ʟòng thì mới mong có thể hạnh phúc.

    nguoi-xau

    Một người ʟúc nào ᵭể ham muṓn thṓng trị thì sớm muộn sẽ ᵭánh mất ᵭi chính bản thȃn mình.

    Những người ích ⱪỷ ᵭa phần mưu mȏ.

    Bạn ⱪể với họ bạn ʟàm gì bạn ᵭã quen với việc suy nghĩ vḕ các vấn ᵭḕ góc ᵭộ của riêng bạn.

    Người ta dễ bỏ qua cảm xúc của người ⱪhác, dễ nảy sinh mȃu thuẫn.

    Khơi dậy những cảm xúc của người ⱪhác

    Mặc dù con người ᵭḕu có ʟý trí nhất ᵭịnh nhưng hầu hḗt thời gian, họ ᵭḕu dựa vào cảm xúc. Những người mưu mȏ họ biḗt rõ ᵭiḕu này, chỉ cần ⱪhơi dậy cảm xúc của ᵭṓi phương ʟà mặc sức ᵭể ʟợi dụng.

     

    co-nhan

    Trong quá trình nói chuyện bạn sẽ thấy những người mưu mȏ, biḗt quan sát và cực ⱪỳ giỏi trong việc huy ᵭộng cảm xúc của người ⱪhác thȏng qua các ⱪỹ năng cũng như các ⱪinh nghiệm.

    Tính toán xem bạn có phải ʟà mṓi ᵭe dọa cho anh ta hay ⱪhȏng

    Một người ᵭa mưu túc trí thì cực ⱪỳ quan tȃm ᵭḗn những người xung quanh mình ʟiệu có gȃy nguy hiểm cho mình hay ⱪhȏng.

    Thḗ nên ⱪhi gặp ᵭược một người như thḗ, nḗu có cơ hội bạn hãy nói rằng bạn ⱪhȏng thích tranh giành với họ.

    ke-hai-mat

    Cuộc sṓng tṓt nhất ʟà nên hạn chḗ tranh cãi với người ⱪhác.

    Bạn sẽ chẳng bao giờ biḗt ᵭược ⱪhi giận dữ, người ta sẽ nói ra những gì. Nḗu tích cực bạn sẽ cho rằng họ vì giận dữ.

    Nhưng ở ⱪhía cạnh ⱪhác thì ᵭó ʟại ʟà những gì họ ᵭang nghĩ vḕ bạn.

    Chỉ ⱪhi họ yên tȃm ở trong ʟòng thì mới ⱪhȏng tìm cách hãm hại bạn.

    Đȏi ⱪhi cách ⱪhȏn ngoan ʟà tỏ ra mình ngṓc nghḗch trước mặt người ⱪhác một chút.

    Lúc nào có ý xấu vḕ người ⱪhác

    Một ʟoại người cực ⱪỳ mưu mȏ sẽ ʟuȏn có những hiểu ʟầm ⱪhi giao tiḗp với người ⱪhác và ʟúc nào cũng có ý xấu với người ⱪhác.

    Kiểu người này có thói quen xem người ⱪhác ʟà người xấu.

    Thậm chí còn nghĩ ᵭi nghĩ ʟại vḕ những gì mà người ⱪia ᵭã nói. Nḗu bạn ở gần ⱪiểu người này thì bạn sẽ dễ bị họ ʟợi dụng.

  • Bắt gặp vợ cũ làm lao công sau 17 năm l y h ô n, định lấy tiền giúp cô nói 1 tin vui khiến tôi đứng hình –

    Bắt gặp vợ cũ làm lao công sau 17 năm l y h ô n, định lấy tiền giúp cô nói 1 tin vui khiến tôi đứng hình –

    Đã 17 năm kể từ ngày tôi ly hôn và rời khỏi căn nhà cũ với hai bàn tay trắng.

    Tôi tưởng thời gian đã xóa sạch mọi ký ức, nhưng chỉ một khoảnh khắc gặp lại vợ cũ, tất cả quá khứ bỗng ùa về, sắc nét đến nghẹt thở.

    Hôm đó, tôi đi thị sát tòa nhà văn phòng mới thu mua.

    Trong bộ vest đặt may, bước ra khỏi chiếc xe hơi sang trọng, tôi mang theo cảm giác quen thuộc của kẻ thành đạt: được đón chào, được cung kính, được ngước nhìn.

    Ánh sáng phản chiếu trên nền đá cẩm thạch, mùi điều hòa cùng mùi sang trọng khiến tôi một lần nữa thỏa mãn với cái “thành công” mà mình đã dày công xây dựng.

    Thế nhưng, chỉ một cảnh tượng nhỏ bé lại kéo cả thế giới của tôi sụp xuống.

    Khi đi qua hành lang vắng, tôi nhìn thấy một nữ lao công đang đứng kiễng chân lau bụi trên cửa.

    Vóc dáng gầy guộc trong bộ đồng phục xanh bạc màu, vài sợi tóc bạc dính vào gáy vì mồ hôi… Hình ảnh ấy khiến tim tôi khựng lại.

    Có thứ gì đó quen thuộc đến mức khiến tôi không thể rời mắt.

    Và rồi cô ấy quay lại. Khoảnh khắc ấy, tôi điếng người vì nhận ra đó là Quyên – vợ cũ của tôi. Ngày đó, Quyên phản đối kịch liệt khi tôi tiếp tục vay nợ để khởi nghiệp sau nhiều lần thất bại.

    Thậm chí, cô ấy còn dọa rằng nếu tôi kiên quyết làm vậy, cô ấy sẽ ly hôn và đưa con đi, đời này tôi đừng hòng gặp lại con nữa. Dẫu vậy, tôi vẫn dứt khoát chọn sự nghiệp thay vì vợ con.

    Những năm đầu sau ly hôn, tôi vẫn nợ chồng nợ chất, thất bại liên tục nên chẳng còn mặt mũi nào mà tới gặp Quyên và con trai.

    Tới khi sự nghiệp thành đạt, tôi tìm về thì mẹ con họ đã chuyển đi đâu mất, không liên lạc được cũng chẳng ai có thông tin gì.

    Tôi đứng hình khi thấy vợ cũ sau 17 năm ly hôn. (Ảnh minh họa)

    Thật không ngờ, sau 17 năm, tôi lại gặp lại vợ cũ trong hoàn cảnh này. Lúc đó, tôi đứng chết trân, suýt nữa tôi đã không nhận ra vợ cũ, bởi cuộc sống đã mài mòn cô ấy quá nhiều. Đôi tay thô ráp, gương mặt khắc khổ, dáng vẻ nhỏ bé… tất cả đều nói lên cô ấy đã phải sống khó khăn thế nào. Một cảm giác vừa áy náy vừa tự mãn ngu ngốc trỗi dậy trong tôi, như thể tôi có quyền bù đắp cho cô ấy bằng tiền, như thể tiền có thể thay tôi xin lỗi cho 17 vắng mặt.

    Tôi vội vàng lục ví, rút ra một xấp tiền dày, gần như nhét vào tay cô.

    – Em cầm đi… để phòng lúc cần.

    Tôi nói như bố thí, như ban ơn. Nhưng cô ấy lại rụt tay về, vài tờ tiền rơi xuống nền nhà. Khi cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt cô ấy không còn né tránh mà chỉ có sự bình thản pha chút bi thương.

    – Không cần đâu.

    Khoảnh khắc đó, tôi ngượng đến mức chỉ muốn biến mất. Nhưng cú sốc lớn nhất lại đến từ câu tiếp theo.

    – Thằng Khánh đỗ đại học X rồi.

    Tôi đứng hình, toàn thân tê dại. Con tôi? Đứa mà tôi gần như không nuôi ngày nào, đứa mà tôi tưởng có lẽ đang sống vất vả ở đáy xã hội lại đỗ trường đại học top đầu nước.

    Tôi không thốt nổi lời nào. Những tờ tiền còn lại trong tay rơi xuống theo phản xạ, như thể chúng bỗng trở nên bẩn thỉu trước thành tích của con tôi.

    Tôi không thốt nổi lời nào, những tờ tiền còn lại trong tay rơi xuống theo phản xạ. (Ảnh minh họa)

    Quyên kể, từ nhỏ nó đã biết lo, chưa bao giờ đòi hỏi gì. Không có tiền đi học thêm, nó đứng cả ngày ở hiệu sách đọc ké. Điểm số luôn đứng nhất, làm thêm dạy kèm để tự lo sinh hoạt phí. Tiền học đại học, nó xin vay trợ học và nó bảo sau này nó tự trả được.

    Còn tôi, bố của con nó, đang làm gì? Tôi nhậu nhẹt tiếp khách, đánh golf, hưởng thụ bên người đẹp trẻ tuổi… sống cuộc đời giàu có mà tôi luôn mơ ước, rồi tự huyễn rằng mình không có gì phải áy náy.

    Nhưng sự thật là, tôi chẳng có tư cách gì để tự hào, cũng chẳng có tư cách gì để đứng trước mặt hai mẹ con họ. Khi tôi hỏi liệu tôi có thể gặp nó hay không, vợ cũ chỉ lắc đầu.

    – Nó biết anh, nhưng chưa từng hỏi về anh. Giấy báo nhập học đến, em hỏi có muốn báo anh không. Nó nói: ‘Không cần. Chuyện của con… không liên quan đến ông ấy’.

    Chỉ một câu thôi, nhưng nó đập nát tất cả sự kiêu ngạo mà tôi xây dựng suốt 17 năm. Tôi tưởng mình giàu có, tưởng mình thành công, tưởng chỉ cần tung tiền là có thể giải quyết mọi thứ. Nhưng tôi lại nghèo đến mức chẳng có nổi vị trí trong lòng con trai mình.

    Khi nhìn bóng lưng gầy guộc mà thẳng lưng của Quyên kéo thùng nước lao công rời đi, tôi mới hiểu ra thứ tôi đánh mất không phải một người vợ, cũng không chỉ là một gia đình, mà là quyền được nhìn con lớn lên. Quyền được ở bên cạnh khi nó vấp ngã hay thành công. Quyền được gọi một tiếng “bố” mà không bị bỏ qua như một người xa lạ.

    17 năm tôi đổi lấy tiền bạc, nhưng đánh mất cả thế giới của mình. Và thứ mất đi ấy mãi mãi không thể mua lại bằng tiền.

  • Chồng tôi thường đưa con riêng của tôi đến nhà bà ngoại chơi vào cuối tuần khi tôi đi vắng, cho đến ngày con gái tôi gọi ra sau nhà thú nhận với tôi rằng tất cả chỉ là lời nói dối “ông ấy đưa con đi.

    Chồng tôi thường đưa con riêng của tôi đến nhà bà ngoại chơi vào cuối tuần khi tôi đi vắng, cho đến ngày con gái tôi gọi ra sau nhà thú nhận với tôi rằng tất cả chỉ là lời nói dối “ông ấy đưa con đi.

    Tôi tên Lan, 33 tuổi, tái hôn được hai năm với Hùng – người đàn ông tử tế mà tôi nghĩ trời thương mới ban cho mình sau cuộc hôn nhân đầu đổ nát. Con gái riêng của tôi, bé Na 8 tuổi, cũng rất quý anh. Mỗi cuối tuần tôi đi làm ca, Hùng đều nói sẽ đưa Na sang nhà ngoại chơi cho khuây khỏa. Tôi tin anh.

    Cho đến chiều chủ nhật tuần đó.

    Trời mưa lâm râm. Tôi về sớm hơn mọi khi. Không thấy Hùng và con đâu, tôi gọi điện thì anh nói đang trên đường đưa Na về từ nhà ngoại.

    Nhưng chỉ một phút sau, Na mở cửa bước vào từ sân sau – áo còn ướt mưa.

    Tôi chết lặng.

    Tôi quỳ xuống, hỏi con:
    Sao con ở đây? Bố dượng đưa con đi đâu?

    Na nhìn quanh như sợ ai nghe thấy, rồi kéo tôi ra phía sau nhà – đúng góc khuất cây mít nơi Hùng thường chẻ củi.

    Giọng con run rẩy:

    “Mẹ ơi… ông ấy không đưa con đi nhà ngoại… Ông ấy đưa con đi…”

    “…đến nghĩa trang cuối xóm.”

    Tôi nổi da gà, ôm chặt lấy con:
    “Để làm gì?”

    Na rưng rưng:

    “Ông ấy bắt con quỳ trước mộ bà nội cũ của ông ấy… rồi nói con phải xin lỗi vì đã ‘lấy mất mẹ khỏi ông ấy’…
    Ông ấy còn bắt con hứa… nếu mẹ với ông ấy có con riêng… con phải tự dọn ra khỏi nhà.”

    Tôi sững sờ, ruột gan đứt đoạn. Bà nội mà Na nhắc đến… là mẹ ruột của Hùng, người đã mất cách đây 10 năm vì bị chính chồng cũ của Lan chửi mắng dằn vặt. Hùng luôn đau đáu chuyện đó.

    Tôi run giọng hỏi:
    “Ông ấy có làm gì con không?”

    Na bật khóc:

    “Ông ấy nói nếu con kể cho mẹ, ông ấy sẽ đem con đến chỗ đó lần nữa, lúc tối…”

    Ngay lúc Na nói xong, tiếng khóa cổng lách cách vang lên. Hùng về.

    Tôi đứng dậy, nhìn anh ta trong ánh chớp mưa, khuôn mặt đầm đìa nước nhưng ánh mắt đầy thứ gì đó tối tăm, lạnh lẽo…

    “Lan, anh nói rồi mà. Anh đưa con đi chơi ở nhà ngoại, em không tin anh à?”

    Ngay sau lưng anh…
    một mảng đất đỏ còn mới dính trên giày.

    Tôi ôm lấy con, lùi lại.

    “Hùng… tôi biết hết rồi.”

    Anh ta nở nụ cười mệt mỏi, chậm rãi đóng cổng lại.

    “Vậy thì… để anh nói nốt phần còn lại.”

    Anh ta bước từng bước vào nhà, giọng trầm xuống:

    “Bà nội nó chết… là vì người MẸ THẬT của nó.”

    Tôi đông cứng.

    “Lan… em tưởng nó là con ruột em thật à?”

    “Anh nói rồi… nó giống ai em có bao giờ tự hỏi chưa?”

  • Em cô chồng đến dự tiệc mừng đầy tháng không cho cháu được đồng nào lại còn ch;/ê ỏng eo không biết đẻ con trai, tôi nói thẳng “còn hơn cái buồng cau điế–c

    Em cô chồng đến dự tiệc mừng đầy tháng không cho cháu được đồng nào lại còn ch;/ê ỏng eo không biết đẻ con trai, tôi nói thẳng “còn hơn cái buồng cau điế–c

    Tiệc đầy tháng bé Minh Khuê đông nghịt người. Nhà chồng tôi dựng rạp tận ngoài ngõ, ai cũng đến chúc mừng, riêng Hân — em gái chồng — thì đến muộn, gương mặt hất hàm đặc trưng như thể cả bữa tiệc này chỉ để phục vụ mình nó.

    Nó đặt túi xuống ghế, mắt liếc cái nôi hồng của con tôi, rồi buông một câu chát chúa:

    “Trời đất ơi, đẻ con gái hả chị? Đúng là số không ai thương. Nhà này bao đời đẻ toàn con trai, đến chị thì… hên xui quá ha!”

    Mấy bác trong họ nhìn nhau, cười trừ.
    Tôi còn chưa kịp đáp thì Hân lại dí sát mặt, giọng the thé:

    “Mà chị mời em đến đầy tháng cháu thì cũng phải có phong bì chứ? Chứ đẻ con gái, tốn kém chi? Để dành tiền đẻ đứa sau đi chị.”

    Tôi đặt nhẹ muỗng xuống bàn.
    Cả tháng nay tôi nhịn hết — nhịn mẹ chồng soi mói, nhịn hàng xóm xì xào, nhịn việc chồng tôi bênh em gái vô lý. Nhưng hôm nay… tôi không muốn nhịn nữa.

    Tôi nhìn thẳng Hân, nói chậm rãi:

    “Còn hơn người… không biết đẻ.”

    Hân đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng:

    “Chị nói ai? Chị dám á?”

    Mọi người bắt đầu xôn xao. Mẹ chồng tôi — bà  — cau mày:

    “Con ăn nói cho cẩn thận, Hân nó chưa có chồng thì chưa đẻ, mắc gì nói vậy?”

    Tôi bật cười, nhưng là kiểu cười lạnh khiến cả bàn im bặt.

    “Con nói đúng người, mẹ ạ.”

    Tôi với tay cầm bát canh măng nóng bốc hơi nghi ngút, tiến đến trước mặt Hân.
    Nó còn chưa kịp phản ứng, tôi nghiêng nhẹ tay — xoạt! — bát canh đổ thẳng lên chiếc váy trắng nó vừa khoe mua gần triệu bạc.

    Hân hét toáng:

    “Chị điên rồi hả?”

    Tôi ném luôn cái bát xuống bàn cạch một cái, rồi lấy từ túi áo ra một tờ giấy gấp làm ba.

    Tôi hất nó trước mặt cả nhà chồng:

    “Muốn biết vì sao nó không biết đẻ không? Đọc đi.”

    Mọi người chết lặng.
    Hân run rẩy mở tờ giấy ra.

    Giấy xét nghiệm hiếm muộn.
    Tên: Nguyễn Ngọc Hân.
    Kết luận: buồng trứng ngừng hoạt động sớm — khả năng mang thai tự nhiên gần như bằng 0.

    Mặt mẹ chồng tôi tái mét.
    Chồng tôi — Long — đứng dậy sững sờ:

    “Hân… đây là…”

    Hân lắp bắp, nước mắt chảy ròng:

    “Ai… ai đưa cho chị cái này? Chị… chị theo dõi tôi?”

    Tôi khoanh tay, nói đủ lớn để cả họ nhà chồng nghe rõ:

    “Không ai theo dõi ai cả. Đứa em ‘hỗn như quỷ’ của anh chồng tôi đi khám chung bệnh viện với tôi. Nó văng giấy ngay trước cửa phòng khám. Tôi nhặt giúp… và hôm nay nó xúc phạm con gái tôi, nên tôi trả lại.”

    Không gian im phăng phắc.

    Tôi bước đến cạnh cái nôi, vén nhẹ khăn của Minh Khuê, rồi nói rõ từng chữ, giọng sắc như dao:

    “Con gái tôi sinh ra là phước.
    Còn chuyện ‘đẻ con trai để nối dõi’ — lỗi không phải ở mẹ.
    Muốn trách thì trách đàn ông trong nhà này.”

    Mấy ông chú trong họ giật bắn người.
    Mẹ chồng tôi chụp ngực vì sốc.

    Long tái mặt, lắp bắp:

    “Ý… ý em là sao?”

    Tôi liếc anh một cái sắc lẻm:

    “Anh quên rồi hả? Giới tính do nhiễm sắc thể Y của đàn ông quyết định. Em đẻ con gái hay con trai là… do anh.”

    Một tiếng “ồ” vang lên từ bàn bên.
    Hân ngồi sụm xuống, vừa đau vừa nhục.
    Nhà chồng im re như chùa Ba Vàng lúc tắt điện.

    Tôi bế con đứng thẳng lưng, nhìn cả gia đình nhà chồng:

    “Từ nay, ai còn mở miệng khinh con gái tôi… thì liệu hồn.”

    Bà Dư cúi đầu.
    Long không dám ngẩng mặt.

    Còn Hân… ôm lấy mặt, khóc òa trong im lặng.

    Chỉ có tiếng trẻ con trong nôi khẽ ọ ẹ, nhẹ như một dấu chấm hết cho tất cả sự độc miệng ngày hôm nay.