Danh mục: Chưa phân loại

  • Đêm hôm đó, sau khi khách khứa đã về, tôi dọn lại đồ đạc của Hoàng. Trong ngăn kéo bàn làm việc, tôi tìm thấy một phong thư

    Đêm hôm đó, sau khi khách khứa đã về, tôi dọn lại đồ đạc của Hoàng. Trong ngăn kéo bàn làm việc, tôi tìm thấy một phong thư

    Đám tang chồng tôi đông kín người.

    Họ hàng bên nội ngồi kín cả gian nhà rạp dựng tạm trước sân. Tiếng tụng kinh đều đều vang lên, lẫn trong mùi nhang khói nồng nặc khiến tôi choáng váng. Tôi ngồi cạnh quan tài, mắt khô khốc, không còn nước để khóc.

    Chồng tôi – Hoàng – nằm đó. Khuôn mặt được trang điểm cẩn thận, bình thản đến lạ, như thể chỉ đang ngủ.

    Tôi nghe thấy tiếng xì xào:

    “Tội nghiệp, mới bốn mươi mấy tuổi…”
    “Vợ con còn trẻ…”
    “Con bé nhỏ quá…”

    Con bé.

    Tôi đưa mắt nhìn Linh – con gái tôi – đang đứng phía cuối hàng ghế. Nó không khóc. Không giống những đứa trẻ khác trong đám tang. Nó đứng thẳng, đôi tay nắm chặt, ánh mắt dán vào quan tài.

    Rồi đúng lúc thầy cúng ngừng tiếng chuông, Linh bước lên.

    Không ai kịp ngăn.

    Nó đứng trước quan tài, quay lại, nhìn thẳng vào tôi.

    Giọng nó vang lên, rõ ràng đến mức cả gian rạp im bặt:

    “Bố là người nên ở trong quan tài, không phải bố.”

    Mọi người sững sờ.

    Một vài người thì thầm:

    “Con bé nói gì vậy?”
    “Nó bị làm sao thế?”

    Tôi chết lặng.

    Không phải vì xấu hổ.
    Mà vì tôi hiểu.


    2. NGƯỜI CHỒNG MÀ AI CŨNG THƯƠNG

    Hoàng trong mắt mọi người là người đàn ông tốt.

    Anh hiền, ít nói, chăm chỉ làm ăn. Đi làm về là phụ vợ nấu cơm, tối chơi với con. Không rượu chè bê tha, không cờ bạc.

    Mẹ chồng tôi từng nói:

    “Cả xóm này kiếm đâu ra thằng chồng như nó.”

    Và tôi… cũng từng tin như vậy.

    Cho đến năm Linh lên tám tuổi.


    3. NHỮNG ĐIỀU KHÔNG AI THẤY

    Hoàng không đánh tôi.

    Anh không chửi bới.

    Anh chỉ im lặng.

    Im lặng khi tôi nói mệt.
    Im lặng khi tôi khóc.
    Im lặng khi Linh ôm chân anh, xin anh ở nhà đừng đi công tác nữa.

    Anh không bỏ nhà đi, nhưng anh chưa từng thật sự ở đó.

    Mỗi lần tôi muốn nói chuyện, anh chỉ đáp:

    “Đừng làm quá lên.”
    “Em nghĩ nhiều rồi.”
    “Anh mệt.”

    Cái mệt của anh kéo dài nhiều năm.


    4. NGƯỜI BỐ TRONG MẮT CON

    Linh bắt đầu thay đổi.

    Con bé không còn ríu rít khoe chuyện trường lớp với bố. Nó không chờ bố về ăn cơm nữa. Khi anh về muộn, nó lặng lẽ dọn bát mình vào phòng.

    Một lần, tôi hỏi:

    “Sao con không đợi bố?”

    Nó trả lời:

    “Bố đâu có đợi con.”

    Tôi giật mình.


    5. SỰ THẬT ĐƯỢC GIẤU KÍN

    Một đêm, Hoàng say.

    Rất say.

    Lần hiếm hoi anh uống rượu.

    Anh ngồi bệt dưới bếp, dựa lưng vào tủ lạnh, bật khóc.

    “Anh không muốn sống cuộc đời này.”

    Tôi sững người.

    “Anh sống vì trách nhiệm thôi.”

    Đêm đó, tôi hiểu:
    Người đàn ông trước mặt tôi đã chết từ rất lâu rồi.


    6. TAI NẠN

    Hoàng mất trong một tai nạn giao thông.

    Xe anh tông vào dải phân cách lúc rạng sáng. Không có dấu hiệu phanh.

    Cảnh sát nói có thể anh buồn ngủ.

    Nhưng tôi biết…
    anh không buồn ngủ.


    7. CÂU NÓI CỦA LINH

    Sau câu nói của Linh trong đám tang, họ hàng xôn xao.

    Mẹ chồng tôi bật khóc:

    “Con bé bị làm sao vậy? Sao lại nói thế với bố nó?”

    Tôi kéo Linh vào lòng.

    Nó không chống cự.

    Nó thì thầm, chỉ đủ cho tôi nghe:

    “Mẹ ơi, bố đã chết lâu rồi mà.”


    8. TWIST: LÁ THƯ KHÔNG GỬI

    Đêm hôm đó, sau khi khách khứa đã về, tôi dọn lại đồ đạc của Hoàng.

    Trong ngăn kéo bàn làm việc, tôi tìm thấy một phong thư.

    Không ghi tên người nhận.

    Chỉ có mấy dòng:

    “Nếu một ngày anh không còn nữa, hãy nói với con rằng anh xin lỗi.
    Anh đã ở đó, nhưng không đủ dũng cảm để sống.”

    Tôi ngồi sụp xuống.


    9. SỰ THẬT TRONG MẮT TRẺ CON

    Linh biết.

    Con bé biết từ rất lâu.

    Nó biết bố không còn muốn sống, nhưng vẫn phải sống.
    Nó biết bố không còn là “bố”, chỉ là cái vỏ mang tên bố.

    Nên trong đám tang, nó nói điều đó.

    Không phải để xúc phạm.

    Mà để nói sự thật.


    10. KẾT

    Vài ngày sau, tôi dẫn Linh ra mộ.

    Con bé đặt một con hạc giấy lên bia mộ.

    “Con chào bố,” nó nói.
    “Bây giờ bố được nghỉ rồi.”

    Tôi hiểu ra một điều:

    Có những đứa trẻ không cần một người bố hoàn hảo.
    Chúng chỉ cần một người thật sự sống.

    Và có những người chết trong quan tài,

  • “Nam nè, dạo này làm ăn sao em? Thấy suốt ngày ở nhà, bộ công ty ph á s ả n rồi hay sao mà không thấy đi làm công s ở gì hết vậy?”

    “Nam nè, dạo này làm ăn sao em? Thấy suốt ngày ở nhà, bộ công ty ph á s ả n rồi hay sao mà không thấy đi làm công s ở gì hết vậy?”

    Thành phố Hồ Chí Minh những ngày cuối năm luôn mang một vẻ hối hả đến nghẹt thở. Tôi ngồi trong căn hộ studio ở Quận 2, nhìn ra dòng sông Sài Gòn đục ngầu phù sa.

    Trên màn hình máy tính là bảng doanh thu quý 4 của công ty phần mềm do tôi sáng lập và vận hành một mình từ xa. Con số tổng kết cuối năm hiện lên: 8,2 tỷ đồng sau thuế.

    Tôi thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự lạc lõng. Ở tuổi 28, tôi có tất cả những gì người ta mơ ước: tài khoản ngân hàng bảy chữ số đô la, hai căn hộ cao cấp và một chiếc xe sang gửi dưới hầm mà cả tháng mới đụng đến một lần.

    Nhưng trong mắt họ hàng ở quê, tôi vẫn chỉ là “thằng Nam thất nghiệp” hoặc “làm cái gì đó trên mạng bấp bênh”.

    Mọi chuyện bắt đầu từ đám giỗ ông nội vào cuối tuần trước.

    Giữa mùi nhang khói và tiếng lách tách của bát đĩa, chị Lan – người chị họ lấy chồng giàu ở tỉnh, vốn nổi tiếng là “loa phóng thanh” của dòng họ – tiến về phía tôi.

    Chị đeo một chiếc nhẫn kim cương to bản, tay cầm ly rượu vang đỏ, giọng oang oang:

    “Nam nè, dạo này làm ăn sao em? Thấy suốt ngày ở nhà, bộ công ty phá sản rồi hay sao mà không thấy đi làm công sở gì hết vậy?”

    Cả bàn tiệc bỗng lặng ngắt. Những ánh mắt tò mò dồn về phía tôi. Tôi khẽ nhấp ngụm trà, mỉm cười đáp gọn lỏn:

    “Dạ, em làm tự do thôi chị. Thu nhập cũng bèo bọt, tháng đâu đó được tầm 8 triệu, vừa đủ trả tiền nhà với ăn mì gói qua ngày.”

    Tôi thấy rõ một tia sáng lóe lên trong mắt chị Lan. Đó không hẳn là sự khinh bỉ, mà là một sự thỏa mãn kỳ lạ của một người vừa xác nhận được vị thế dẫn đầu của mình. Chị tặc lưỡi, giọng cao thêm một tông:

    “Trời ơi, 8 triệu ở Sài Gòn thì sống sao nổi hả em? Thôi, có khó khăn gì cứ bảo chị. Chứ đàn ông con trai mà lương thấp vậy sau này ai thèm lấy.”

    Tôi gật đầu cảm ơn, trong lòng thầm cười khổ. Tôi nói dối không phải vì sợ bị mượn tiền, mà vì tôi quá mệt mỏi với việc phải giải thích về tiền điện tử, về SaaS, hay về việc tại sao một người ngồi nhà mặc quần đùi lại có thể kiếm tiền bằng cả đời người khác cộng lại. Tôi muốn yên ổn.

    Nhưng sự yên ổn đó chỉ kéo dài được đúng 3 ngày.

    Sáng ngày thứ ba kể từ sau đám giỗ, tôi đang ngủ nướng thì tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.

    Mở cửa ra, tôi ngỡ ngàng thấy chị Lan đứng đó, mồ hôi nhễ nhại, tay xách nách mang đủ thứ túi tắm.

    “Ủa chị Lan? Sao chị biết nhà em? Mà chị lên đây có việc gì?”

    Chị không đợi tôi mời, tự tiện lách người vào căn hộ.

    Chị nhìn quanh căn phòng tối giản – vốn được tôi thiết kế theo phong cách Minimalism cực kỳ đắt đỏ, nhưng trong mắt người không biết, nó chỉ là một căn phòng trống huếch trống hoác.

    “Cái phòng gì mà không có nổi cái tivi tử tế vậy Nam?” Chị đặt đống túi lên bàn. “Chị hỏi địa chỉ từ mẹ em dưới quê. Bà già lo cho mày phát khóc lên được khi nghe chị kể mày lương 8 triệu.”

    Tôi ngớ người. Hóa ra “loa phóng thanh” đã hoạt động hết công suất.

    “Đây, gạo tám thơm, cá khô, mắm cốt nhà làm. Còn đây là bộ hồ sơ…” Chị lấy ra một tập giấy kẹp nhựa. “Chồng chị có người bạn làm giám đốc kho vận ở Quận 4. Chị đã xin cho mày một chân quản lý kho.

    Lương khởi điểm 15 triệu, bao ăn trưa. Mày sửa lại cái CV đi, sáng mai chị dẫn đi phỏng vấn.”

    Tôi nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn chị Lan. Trái tim tôi bỗng thắt lại một nhịp.

    Người đàn bà mà tôi luôn cho là hợm hĩnh, khoe khoang, lại lặn lội từ tỉnh lên đây, mang theo cả thức ăn và tìm kiếm một cơ hội việc làm cho đứa em mà chị cho là “thất thế”.

    “Chị… em đã bảo em làm được mà. Chị không cần vất vả thế đâu.”

    Chị Lan bỗng gắt lên, mắt chị đỏ hoe:

    “Mày thôi cái giọng đó đi! Anh em trong nhà, thấy mày khổ mà chị ngồi nhìn sao được?

    Mày biết không, ngày xưa lúc chị mới lấy chồng, bị nhà chồng khinh rẻ vì nhà ngoại nghèo, chính bố mày đã giấu mẹ mày gửi cho chị 5 triệu để làm vốn liếng bán buôn.

    Giờ bố mày mất rồi, mày có chuyện gì, chị không lo thì ai lo?”

    Tôi lặng người. Câu chuyện 5 triệu đồng năm xưa tôi chưa từng được nghe.

    Hóa ra, trong dòng chảy của những con số vô hồn mà tôi theo đuổi hằng ngày, vẫn có những món nợ ân tình được lưu giữ kỹ càng đến thế.

    Tôi định mở miệng nói ra sự thật. Tôi định chỉ cho chị thấy tài khoản ngân hàng đang nhảy số của mình. Nhưng nhìn đôi bàn tay thô ráp vì lao động của chị đang vuốt lại nếp áo cho tôi, tôi chợt nhận ra:

    Nếu tôi nói ra sự thật bây giờ, tôi sẽ tước đoạt đi niềm vui được giúp đỡ, được trả ơn của chị. Tôi sẽ biến tấm lòng thành của chị thành một trò cười kệch cỡm.

    “Dạ… vậy chị đợi em chuẩn bị.” Tôi khẽ nói.

    Ngày hôm đó, tôi đi phỏng vấn. Tôi – người quản lý một đội ngũ lập trình viên quốc tế – đứng khép nép trước một gã quản lý kho cục mịch để trả lời những câu hỏi ngớ ngẩn.

    Chị Lan đứng ngoài cửa, thỉnh thoảng lại ngó vào, giơ ngón tay cái khích lệ tôi.

    Cuối buổi, tôi được nhận. Chị Lan mừng đến mức kéo tôi đi ăn một tô phở ở vỉa hè.

    “Cố gắng lên em. Có công ăn việc làm ổn định rồi tính chuyện lấy vợ.”

    Chị về ngay trong chiều đó vì còn lo việc nhà. Trước khi lên xe, chị nhét vào tay tôi một phong bì.

    “Tiền này chị cho, để mua bộ đồ vest mà đi làm cho tử tế. Đừng có cãi, cầm lấy!”

    Tôi đứng nhìn bóng xe khách khuất dần. Trong tay tôi là 2 triệu đồng – số tiền chẳng bằng một bữa ăn của tôi ở những nhà hàng cao cấp nhất Sài Gòn – nhưng nó nặng đến mức khiến tay tôi run rẩy.

    Tôi trở về căn hộ của mình, cảm giác giàu sang thường ngày bỗng biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến đau lòng. Tôi nhận ra mình đã quá kiêu ngạo.

    Tôi tưởng mình nhìn thấu thế gian bằng những con số thu nhập, nhưng hóa ra tôi chẳng hiểu gì về cái gọi là “người thân”.

    Tối đó, tôi cầm điện thoại lên. Tôi không chuyển khoản lại cho chị Lan. Tôi cũng không gọi điện để khoe mẽ. Tôi nhắn một tin vào nhóm chat gia đình:

    “Con vừa nhận việc mới ở kho vận, lương khá hơn trước. Tết này con về sớm, con sẽ mua quà cho cả nhà. Cảm ơn chị Lan nhiều lắm.”

    Mẹ tôi thả tim. Chị Lan nhắn: “Tốt lắm em trai!”.

    Ba tháng sau, tôi âm thầm dùng tư cách một “nhà đầu tư ẩn danh” gửi vào tài khoản công ty của chồng chị Lan một số vốn lớn để cứu vãn tình hình kinh doanh đang gặp khó khăn của anh chị do ảnh hưởng kinh tế – điều mà chị Lan đã giấu kín khi lên gặp tôi.

    Tôi không muốn chị biết đó là tiền của mình. Tôi muốn chị tin rằng lòng tốt của chị đã mang lại vận may cho cả gia đình.

    Tôi vẫn nhận mức lương 8 tỷ mỗi năm, vẫn làm công việc trên mạng, nhưng mỗi sáng tôi đều dành 30 phút để đọc lại những tin nhắn hỏi thăm của chị Lan về việc “làm kho có mệt không”.

    Có những sự thật nên được giấu kín để nhường chỗ cho tình thân tỏa sáng.

    Tôi nhận ra rằng, giá trị của một con người không nằm ở số tiền họ kiếm được, mà ở chỗ họ sẵn lòng chia sẻ bao nhiêu phần trong số “8 triệu” ít ỏi mà họ nghĩ mình đang có.

    Năm nay, tôi sẽ về quê sớm. Không phải với tư cách một triệu phú, mà là một đứa em trai biết ơn.

    Vì tôi hiểu rằng, trên đời này, có những thứ không bao giờ có thể mua được bằng 8 tỷ, nhưng lại có thể được trao đi trọn vẹn chỉ với 8 triệu đồng của tình thương.

  • Tiểu tam ngang nhiên dọn về nhà tôi ở vì có b ầ u — nào ng ờ đêm đầu tiên, cô ta đã yêu cầu chồng tôi phải đổ p h â n gà lên đầu tôi, tưởng chồng tôi sẽ yêu chiều cô ta nhưng không ngờ chỗ p;hân gà đó lại…

    Tiểu tam ngang nhiên dọn về nhà tôi ở vì có b ầ u — nào ng ờ đêm đầu tiên, cô ta đã yêu cầu chồng tôi phải đổ p h â n gà lên đầu tôi, tưởng chồng tôi sẽ yêu chiều cô ta nhưng không ngờ chỗ p;hân gà đó lại…

    Tiểu tam ngang nhiên dọn về nhà tôi ở, nói thẳng không vòng vo:


    “Em có bầu rồi. Ở đây cho tiện chăm sóc.”

    Chồng tôi cúi đầu. Không một lời phản đối.

    Tối hôm đó, cô ta gọi tôi ra giữa phòng khách, giọng ngọt nhưng ánh mắt lạnh tanh:


    “Em nghe nói nhà mình có lệ ‘lấy vía’ cho con trai. Anh làm cho em đi.”

    Rồi cô ta chỉ vào một xô phân gà đặt sẵn ngoài hiên.
    “Đổ lên đầu chị ấy. Để con em khỏe.”

    Tôi đứng chết lặng.
    Tưởng chồng tôi sẽ do dự. Nhưng anh ta xách xô lên rất nhanh, như sợ tôi kịp nói gì.

    Tôi nhắm mắt.

    Xô phân gà được dốc xuống.

    Nhưng không có mùi hôi như tôi nghĩ.
    Chỉ nghe một tiếng “ào” khô khốc, nặng trịch.

    Tôi mở mắt ra.

    Phân gà đổi màu ngay khi chạm xuống tóc tôi, từ nâu xám sang xanh đậm, loang ra thành từng mảng. Dưới ánh đèn, những mảng xanh ấy hiện rõ những dòng chữ vừa hiện lên như mực nước:

    “THỎA THUẬN DIỄN THAI”
    “THỜI HẠN: 4 THÁNG”
    “KHOẢN TIỀN: …”

    Căn phòng đứng hình.

    Chồng tôi sững sờ, xô rơi xuống đất.


    Tiểu tam tái mét, lùi lại một bước, miệng há ra nhưng không thốt được lời nào.

    Tôi bình thản nói, giọng rất rõ:
    “Đó không phải phân gà. Là bột than hoạt tính trộn dung dịch đổi màu. Chạm ẩm là hiện chữ.”

    Tôi cúi xuống, nhặt một tập giấy giấu dưới đáy xô, đặt lên bàn:


    “Hợp đồng diễn thai với một phòng khám chui. Lịch tiêm hormone. Tin nhắn chuyển tiền.”

    Chồng tôi run lên:
    “Em… em nói gì vậy?”

    Tiểu tam gào lên, lao tới định giật giấy, nhưng đã muộn. Tôi đã bật sẵn camera trong nhà, ánh đèn đỏ nhấp nháy từ đầu tối.

    Tôi nhìn thẳng vào chồng:
    “Anh định làm nhục tôi để lấy lòng người khác. Nhưng anh quên mất, tôi đã chờ đêm nay.”

    Hóa ra, cái xô phân gà là đạo cụ cuối cùng. Tôi biết cô ta sẽ bày trò “lấy vía”, biết chồng tôi sẽ làm theo. Tôi chỉ đổi chỗ để sự thật tự hiện hình.

    Tiểu tam không hề mang thai.
    Còn người đàn ông sẵn sàng đổ nhục lên vợ mình thì không đủ tư cách làm bố.

    Đêm đó, tôi rời khỏi căn nhà ấy, mang theo toàn bộ bản sao bằng chứng.
    Cô ta bị đưa đi vì làm giả hồ sơ y tế.


    Còn chồng tôi thì mất cả hai: người tình và sự tin tưởng cuối cùng.

    Có những cái bẫy không cần giăng dây.


    Chỉ cần đặt sự thật đúng chỗ,
    rồi để kẻ ác tự tay kích hoạt.

  • Bà không khóc. Nhưng giọng bà khàn đi. “Con… nếu bây giờ không có hồi môn, nhà bên kia họ c;;oi th;;ường cái Hạnh lắm.

    Bà không khóc. Nhưng giọng bà khàn đi. “Con… nếu bây giờ không có hồi môn, nhà bên kia họ c;;oi th;;ường cái Hạnh lắm.

    MƯỜI CÂY VÀNG VÀ MỘT CĂN NHÀ CHƯA BAO GIỜ THUỘC VỀ TÔI

    Tôi nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó, cách đây đúng sáu năm.

    Mẹ chồng tôi ngồi ở mép giường, hai bàn tay đan vào nhau, ngón cái cứ miết qua miết lại, một thói quen mỗi khi bà lo lắng. Căn phòng trọ chưa đầy mười lăm mét vuông nóng hầm hập dù mới hơn bảy giờ sáng. Cái quạt máy kêu lạch cạch, thổi hơi nóng hắt vào mặt ba người chúng tôi.

    Bà không khóc. Nhưng giọng bà khàn đi.

    “Con… nếu bây giờ không có hồi môn, nhà bên kia họ coi thường cái Hạnh lắm.”

    Hạnh là em chồng tôi.

    Còn tôi, lúc đó là con dâu mới cưới được đúng một năm, bụng lùm lùm bốn tháng.

    Chồng tôi ngồi im, hai vai so lại. Anh tránh ánh mắt của mẹ, cũng tránh luôn ánh mắt của tôi. Tôi hiểu. Anh kẹt giữa hai người phụ nữ, mà cả hai đều đang cần anh đứng về phía mình.

    Mười cây vàng.

    Đó là toàn bộ số vàng tôi mang theo khi lấy chồng. Không phải của hồi môn từ gia đình tôi cho nhà chồng, mà là tiền ba mẹ tôi chắt chiu cả đời, bán mảnh vườn sau nhà, đưa cho tôi giữ phòng thân.

    “Có chuyện gì thì con còn có cái mà xoay xở,” má tôi dặn.

    Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ phải động đến nó.

    Nhưng sáng hôm đó, khi mẹ chồng nói câu ấy, tôi biết mình không còn lựa chọn.


    1. MƯỜI CÂY VÀNG RA ĐI

    “Con cho mẹ mượn,” tôi nói, sau một hồi im lặng dài đến nghẹt thở.
    “Sau này tụi con cần, mẹ trả lại cho con.”

    Tôi nhìn thẳng vào mẹ chồng khi nói câu đó.

    Bà ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe. Bà nắm lấy tay tôi, siết chặt.

    “Ơn này mẹ nhớ. Sau này mẹ có chết cũng không quên.”

    Chồng tôi thở phào. Anh nắm tay tôi, khẽ gật đầu như một lời cảm ơn.

    Không giấy vay nợ. Không người làm chứng. Không một câu ghi âm.

    Chỉ có một niềm tin rất mong manh của một đứa con dâu tin rằng:
    Mẹ chồng mình không thể nào quỵt mình được.

    Đám cưới của Hạnh diễn ra rình rang. Mười cây vàng được đeo lên cổ, lên tay cô dâu, sáng loáng. Nhà trai nở mày nở mặt. Mẹ chồng tôi đi đâu cũng ngẩng cao đầu.

    Còn tôi, sau đám cưới, lại quay về căn phòng trọ nóng bức đó, tiếp tục cuộc sống tiết kiệm từng đồng.


    2. SÁU NĂM Ở TRỌ

    Sáu năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.

    Con tôi lên năm. Tôi vẫn ở trọ.

    Tiền thuê nhà tăng từng năm. Lương hai vợ chồng gom lại cũng chỉ vừa đủ nuôi con, gửi về quê cho mẹ chồng thuốc men, đám giỗ, đám tiệc.

    Chồng tôi là người tốt. Nhưng anh yếu.

    Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện mua nhà, anh chỉ im lặng.

    “Hay mình hỏi lại mẹ chuyện vàng?” tôi nói, giọng rất khẽ, như sợ chính mình nghe thấy.

    Anh lảng tránh:
    “Để từ từ… mẹ già rồi…”

    Cho đến một ngày, chủ nhà thông báo bán phòng trọ.

    Chúng tôi có đúng ba tháng để dọn đi.

    Lần đầu tiên trong sáu năm, tôi quyết định phải nói chuyện rõ ràng.


    3. CUỘC NÓI CHUYỆN KHÔNG CÓ TRONG KÝ ỨC CỦA BÀ

    Mẹ chồng tôi già hơn rất nhiều so với sáu năm trước. Tóc bạc gần hết. Lưng còng xuống. Nhưng ánh mắt bà, khi nghe tôi nhắc đến mười cây vàng, lại sắc lạnh đến lạ.

    Bà đặt chén trà xuống bàn, nhìn tôi chằm chằm.

    “Vàng nào?”

    Tôi sững người.
    “Mười cây vàng… hồi con cho mẹ mượn làm hồi môn cho em Hạnh đó mẹ.”

    Bà cười khẩy.
    “Con nói gì kỳ vậy? Hồi đó là vợ chồng con cho em nó chứ vay mượn gì.”

    Câu nói đó như một cái tát.

    “Dạ không… con nói rõ là cho mượn mà mẹ. Con còn đang mang bầu…”

    “Thì cho càng đúng chứ sao.”
    Bà cắt ngang.
    “Con dâu trong nhà, giúp em chồng là chuyện bình thường. Anh cho em rồi, việc gì phải trả.”

    Tôi quay sang chồng.

    Anh cúi gằm mặt.

    Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra một điều:
    Trong ký ức của bà, mười cây vàng đó chưa từng là khoản nợ.


    4. ĐÊM TÔI KHÔNG NGỦ

    Tối hôm đó, tôi không ngủ.

    Không phải vì tức.

    Mà vì tôi bắt đầu nghi ngờ chính mình.

    Có khi nào… tôi đã nhớ sai?
    Có khi nào trong lúc hoảng loạn vì mang thai, vì thương em chồng, tôi đã lỡ miệng nói “cho”?

    Nhưng rồi tôi nhớ rất rõ: ánh mắt của tôi hôm đó, câu nói của tôi, bàn tay bà siết chặt tay tôi và lời hứa “có chết cũng không quên”.

    Nếu bà quên, thì bà quên thật.
    Nhưng nếu bà không quên, thì bà đang chọn cách quên.


    5. SỰ THẬT TỪ NGƯỜI KHÔNG NGỜ

    Một tuần sau, Hạnh về thăm mẹ.

    Cô ấy kéo tôi ra sau bếp, nói nhỏ:
    “Chị… chị còn nhớ chuyện vàng không?”

    Tim tôi đập mạnh.

    “Em biết hết rồi,” Hạnh nói, giọng run run.
    “Hồi đó mẹ có nói với em là… mượn của chị. Nhưng sau này, mẹ đem cắm một phần để chữa bệnh, phần còn lại thì cho vợ chồng em làm ăn.”

    Tôi chết lặng.

    “Em nói sao?”

    “Mẹ sợ chị biết sẽ buồn. Nên mẹ nói với bản thân là chị cho. Nói riết rồi tin luôn.”

    Hạnh cúi đầu.
    “Em xin lỗi. Nhưng… nhà em cũng không còn đủ để trả lại.”


    6. TWIST: CĂN NHÀ MANG TÊN AI?

    Vài tháng sau, mẹ chồng tôi đổ bệnh nặng.

    Trước khi mất, bà gọi tôi lại, đưa cho tôi một xấp giấy.

    “Nhà… mẹ để cho con.”

    Tôi mở ra. Là giấy tờ một căn nhà nhỏ ở ngoại ô.

    Tên tôi.

    Tôi sững sờ.

    “Mẹ không trả vàng được,” bà nói, hơi thở đứt quãng.
    “Nên mẹ để lại cái này. Đừng trách mẹ.”

    Hóa ra, suốt sáu năm qua, bà âm thầm dành dụm, mua căn nhà đó bằng chính số tiền bà còn giữ được, đứng tên tôi, nhưng chưa từng nói.

    Không phải vì bà tốt.
    Mà vì bà xấu hổ.


    7. KẾT

    Ngày dọn vào nhà mới, tôi đứng rất lâu trước cửa.

    Tôi không thắng.
    Cũng không thua.

    Tôi chỉ hiểu rằng, trong một gia đình, đôi khi nợ không nằm ở tiền, mà nằm ở những điều không dám nói thật với nhau.

    Mười cây vàng đã mất.

    Nhưng tôi không còn ở trọ nữa.

    Và tôi cũng không còn đòi nợ.

  • Tiếng gõ cửa của bố chồng lúc 2 giờ sáng khi chồng vắng nhà

    Tiếng gõ cửa của bố chồng lúc 2 giờ sáng khi chồng vắng nhà

    Tiếng sấm rền vang như muốn xé toạc bầu trời đêm Hà Nội, kéo theo đó là cơn mưa rào trút xuống mái tôn rả rích.

    Trong căn phòng trọ vẻn vẹn 25 mét vuông, mùi ẩm mốc bốc lên từ chân tường hòa lẫn với mùi tã sữa nồng nồng khiến tôi muốn phát điên.

    Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn 2 giờ sáng. Con trai tôi vừa mới thiu thiu ngủ sau một trận khóc dạ đề kéo dài ba tiếng. Tôi mệt mỏi dựa lưng vào thành giường, nhìn quanh căn nhà thuê tồi tàn.

    Vữa trên trần nhà bong tróc từng mảng, cửa sổ thì lỏng lẻo, gió rít qua khe cửa nghe như tiếng hú. Chồng tôi – Hùng – đang đi công tác ở miền Nam.

    Anh đi biền biệt để kiếm tiền trả nợ đám cưới và lo cho mẹ con tôi, để lại tôi một mình xoay xở với đứa con đỏ hỏn trong cái “chuồng chim” ngột ngạt này.

    Đang mơ màng vì kiệt sức, tôi bỗng giật bắn mình.

    Cộc… Cộc… Cộc…

    Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên giữa tiếng mưa. Tim tôi thót lại. Giờ này ai còn đến đây?

    Khu trọ này an ninh vốn phức tạp, trộm cắp như cơm bữa. Tôi nín thở, vơ vội con d/ao gọt hoa quả để trên bàn, rón rén tiến ra cửa.

    Tiếng gõ lại vang lên, lần này dồn dập hơn nhưng tuyệt nhiên không có tiếng gọi. Mồ hôi lạnh toát ra sống lưng. Tôi ghé mắt vào lỗ mắt mèo nhỏ xíu trên cánh cửa gỗ ép.

    Dưới ánh đèn hành lang chập chờn, một bóng người đàn ông ướt sũng đang đứng cúi gằm mặt. Chiếc áo mưa đen trùm kín người khiến ông ta trông như một bóng ma.

    Nhưng khi người đó ngẩng mặt lên nhìn vào camera chuông cửa (dù nó đã hỏng), tôi đánh rơi con dao xuống sàn.

    Là bố chồng tôi. Bố chồng tôi – ông Thành – người đàn ông đạo mạo, nghiêm nghị, quanh năm chỉ biết đến ấm trà và bàn cờ tướng, tại sao lại đứng trước cửa nhà tôi vào lúc 2 giờ sáng trong bộ dạng thảm hại thế này? Mẹ chồng tôi đâu? Hay nhà ông bà có chuyện gì?

    Tôi run rẩy mở cửa. Gió lạnh ùa vào khiến tôi rùng mình. – Bố… bố làm sao thế này? Có chuyện gì xảy ra với mẹ ạ? – Tôi hỏi dồn, giọng lạc đi vì sợ hãi.

    Ông Thành không trả lời ngay. Ông lách người vào nhà, nhanh chóng khép cửa lại rồi cài chốt cẩn thận. Hành động lén lút của ông khiến tôi dấy lên một nỗi nghi ngờ đáng sợ.

    Ông nhìn quanh căn phòng chật chội, ánh mắt dừng lại ở đứa cháu nội đang ngủ, rồi quay sang nhìn tôi chằm chằm.

    – Hùng nó không có nhà đúng không? – Giọng ông khàn đặc, pha lẫn mùi rượu thoang thoảng.

    – Dạ vâng, anh ấy đi công tác… Bố ngồi xuống đi, để con lấy khăn…

    – Không cần! – Ông xua tay, ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa duy nhất trong phòng. Nước mưa từ áo ông chảy tong tỏng xuống sàn nhà. –

    Bố đến đây vì có chuyện sống còn muốn bàn với con. Chuyện này… chỉ có con mới giúp được bố.

    Tôi nuốt nước bọt. Trong đầu tôi vẽ ra đủ kịch bản kinh hoàng: Ông vỡ nợ xã hội đen? Ông lỡ tay gây tai nạn? Hay ông… có ý đồ xấu? Tôi vô thức lùi lại một bước, tay quờ quạng tìm điện thoại.

    Nhưng điều ông nói tiếp theo còn kinh khủng hơn bất kỳ kịch bản nào tôi tưởng tượng.

    Ông Thành run rẩy lôi từ trong túi áo mưa ra một tập hồ sơ ướt nhẹp và một tấm ảnh.

    Trong ảnh là một bé trai kháu khỉnh khoảng 4 tuổi, đôi mắt to tròn giống hệt chồng tôi hồi nhỏ.

    – Đây là… Bin. Em trai cùng cha khác mẹ của thằng Hùng.

    Tai tôi ù đi. Tôi sững sờ nhìn bố chồng. Người đàn ông mẫu mực mà mẹ chồng tôi vẫn tự hào cả đời, hóa ra lại có một nhân tình và đứa con rơi đã 4 tuổi?

    – Mẹ nó… con bé đó bỏ đi rồi. – Ông Thành gục đầu xuống bàn, giọng nghẹn ngào. – Nó cầm của bố 2 tỷ rồi trốn sang nước ngoài, vứt thằng bé lại ở nhà trẻ. Bố không thể mang thằng Bin về nhà được.

    Mẹ con bị cao huyết áp, nếu bà ấy biết chuyện này, bà ấy sẽ chết mất.

    Tôi đứng chôn chân tại chỗ, cơn giận và sự ghê tởm bắt đầu dâng lên. – Vậy bố muốn con làm gì? Bố muốn con giấu giếm giúp bố sao? Hùng sẽ nghĩ gì khi biết bố lừa dối mẹ cả chục năm qua?

    Ông Thành ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh và quyết đoán đến lạ lùng, khác hẳn vẻ thảm hại ban nãy. Ông đẩy tập hồ sơ về phía tôi.

    – Bố không chỉ nhờ suông. Đây là một cuộc giao dịch.

    Tôi nhíu mày: – Giao dịch?

    – Bố biết vợ chồng con đang khổ sở vì chỗ ở. Bố biết con vừa khóc vừa than vãn với Hùng vì cái nhà vệ sinh bốc mùi ở đây.

    – Ông Thành nói chậm rãi từng chữ. – Bố có một căn hộ chung cư 3 phòng ngủ ở khu River Park, nội thất đầy đủ, đang đứng tên một người bạn. Bố sẽ cho vợ chồng con chuyển về đó ở ngay lập tức.

    Khu River Park? Đó là khu chung cư cao cấp mà cả đời vợ chồng tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

    – Điều kiện là gì? – Tôi hỏi, giọng khô khốc.

    – Con phải nhận nuôi thằng Bin.

    Không gian im bặt. Chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp.

    – Bố muốn con… nuôi con riêng của bố? – Tôi lắp bắp.

    – Đúng. Hãy nói với thằng Hùng là con thương hại một đứa bé bị bỏ rơi, hay con của một người bạn cũ đã mất…

    Lý do gì cũng được, miễn là Hùng chấp nhận nuôi nó. Bố sẽ chu cấp toàn bộ chi phí sinh hoạt cho cả gia đình con, cộng thêm 20 triệu mỗi tháng tiền công chăm sóc. Đến khi thằng Bin 18 tuổi, bố sẽ không làm phiền nữa.

    Thấy tôi còn đang bàng hoàng, ông bồi thêm đòn quyết định: – Và nếu con đối xử tốt với nó, sau 3 năm, bố sẽ sang tên căn hộ đó cho vợ chồng con. Hoàn toàn thuộc về con.

    Tôi rụng rời tay chân, ngồi bệt xuống mép giường. Một căn nhà tiền tỷ.

    Một cuộc sống không lo âu về tài chính. Đổi lại là sự dối trá. Tôi phải lừa dối người chồng đầu ấp tay gối, phải lừa dối người mẹ chồng đang coi tôi như con đẻ.

    – Tại sao lại là con? – Tôi hỏi yếu ớt.

    – Vì con là mẹ, con vừa sinh con xong, con có sữa và có tình thương.

    – Ông Thành nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt van lơn nhưng cũng đầy toan tính. – Và quan trọng nhất, bố biết con chán ghét cái cảnh nghèo túng này rồi.

    Bố có rất nhiều tiền mà mẹ con không biết. Chỉ cần con gật đầu, con trai con sẽ lớn lên trong nhung lụa, không phải chịu cảnh mưa dột như đêm nay.

    Ông đứng dậy, để lại tấm ảnh và chùm chìa khóa nhà trên bàn.

    – Bố không ép con trả lời ngay. Sáng mai bố sẽ quay lại đón thằng Bin ở nhà trẻ. Nếu con đồng ý, hãy gọi cho bố trước 7 giờ sáng. Nhớ kỹ, Hùng không được biết sự thật. Nếu nó biết bố là cha đứa bé, mọi thứ sẽ chấm dứt, và căn nhà cũng biến mất.

    Ông Thành lại trùm áo mưa, lầm lũi bước ra khỏi cửa, biến mất vào màn đêm đen kịt.

    Tôi ngồi trơ trọi trong căn phòng lạnh lẽo. Tiếng con trai tôi trở mình ọ ẹ khóc. Tôi bế con lên, nhìn vào khuôn mặt ngây thơ của nó, rồi nhìn sang tấm ảnh đứa bé 4 tuổi đang cười toe toét trên bàn.

    Ngoài trời mưa đã ngớt, nhưng trong lòng tôi bão tố mới thực sự bắt đầu.

    Căn nhà mơ ước đang nằm ngay trước mắt, chỉ cách một cái gật đầu và một lời nói dối.

    Tôi thấy thương đứa trẻ kia bị mẹ bỏ rơi, nhưng tôi cũng sợ hãi sự thật trần trụi về bố chồng mình. Nếu tôi đồng ý, tôi sẽ trở thành đồng phạm che giấu tội lỗi của ông.

    Nhưng nếu từ chối, tôi sẽ lại tiếp tục chôn vùi tuổi xuân và tương lai của con mình trong khu ổ chuột này sao?

    Tay tôi run run cầm chiếc điện thoại lên. Màn hình sáng trưng, hiển thị 2:45 sáng.

    Tin nhắn của chồng tôi gửi từ tối qua vẫn còn đó: “Vợ cố gắng nhé, anh sẽ cày cuốc để sớm mua được căn nhà tử tế cho hai mẹ con.”

    Nước mắt tôi trào ra. Hùng ơi, em phải làm sao đây? Liệu anh có tha thứ cho em nếu biết ngôi nhà sang trọng chúng ta sắp ở được xây lên từ sự phản bội của bố anh không?

    Tôi nhìn chùm chìa khóa lấp lánh trên bàn. Nó như chiếc chìa khóa mở ra thiên đường, nhưng cũng có thể là thứ sẽ khóa chặt lương tâm tôi trong ngục tù vĩnh viễn.

  • Cổ пҺȃп dặп kỹ “пgủ kҺȏпg пgaпg tҺ ι, пằm kҺȏпg cҺe ƌầu, kҺȏпg пgủ Һướпg Bắc”: Tạι sao vậү?

    Cổ пҺȃп dặп kỹ “пgủ kҺȏпg пgaпg tҺ ι, пằm kҺȏпg cҺe ƌầu, kҺȏпg пgủ Һướпg Bắc”: Tạι sao vậү?

    Cổ пҺȃп dặп kỹ “пgủ kҺȏпg пgaпg tҺι, пằm kҺȏпg cҺe ƌầu, kҺȏпg пgủ Һướпg Bắc”: Tạι sao vậү?

     

    Một trong những ⱪinh nghiệm người xưa ᵭể ʟại mà ᵭḗn ngày nay vẫn nhiḕu người áp dụng:

    “Ngủ ⱪhȏng ngang thi, nằm ⱪhȏng che ᵭầu, ⱪhȏng ngủ hướng Bắc”.

    Sức ⱪhỏe ʟà vṓn quý nhất của con người. Từ xưa ᵭḗn nay, con người ʟuȏn chú trọng ᵭḗn việc giữ gìn sức ⱪhoẻ.

    Một trong những ⱪinh nghiệm người xưa ᵭể ʟại mà ᵭḗn ngày nay vẫn nhiḕu người áp dụng: “Ngủ ⱪhȏng ngang thi, nằm ⱪhȏng che ᵭầu, ⱪhȏng ngủ hướng Bắc”.

    Ngủ ⱪhȏng ngang thi

    Tư thḗ ngủ tránh “khȏng ngang thi” có nghĩa ʟà ⱪhi ngủ người ta ⱪhȏng ᵭược chắp tay trước ngực như tư thḗ của những người ᵭã mȃ́t, tư thḗ ngủ này rất có hại cho các bộ phận của cơ thể

    Người xưa cho rằng chỉ có người chḗt mới có tư thḗ ngủ nằm ngửa, ᵭể phȃn biệt với người chḗt, người xưa còn thường ngủ nằm nghiêng.

    Hơn nữa, theo ⱪinh nghiệm của người xưa, tư thḗ nằm nghiêng sẽ ⱪhiḗn con người dễ ngủ hơn, giấc ngủ sẽ ngon và sȃu hơn ⱪhi nằm ngửa ᵭể ngủ.

    Trong ⱪhi ᵭó, nḗu bạn ᵭặt tay ʟên ngực sẽ chèn ép tim. Một ⱪhi tim bị nén ʟại thì hơi thở ⱪhi ᵭó sẽ ⱪhȏng ᵭược nhịp nhàng.

    Ngoài ra, theo nghiên cứu ⱪhoa học, ⱪhi ᵭặt tay ʟên ngực ⱪhi ngủ sẽ dễ gặp ác mộng hơn.

    Tư thḗ ngủ tránh “khȏng ngang thi” có nghĩa ʟà ⱪhi ngủ người ta ⱪhȏng ᵭược chắp tay trước ngực như tư thḗ của những người ᵭã mȃ́t,

    Tư thḗ ngủ tránh “khȏng ngang thi” có nghĩa ʟà ⱪhi ngủ người ta ⱪhȏng ᵭược chắp tay trước ngực như tư thḗ của những người ᵭã mȃ́t,

    Ngủ nằm ⱪhȏng che ᵭȃ̀u

    Mỗi ⱪhi mùa ᵭȏng ᵭḗn, với thời tiḗt ⱪhá ʟạnh giá, ⱪhi ngủ, nhiều người có thói quen dùng chăn ᵭể che ⱪín ᵭầu.

    Trên thực tḗ, ᵭȃy ʟà một thói quen xấu ảnh hưởng nghiêm trọng ᵭḗn sức ⱪhoẻ con người.

    Nguyên nhȃn bởi chăn bȏng có ᵭộ thoáng ⱪhí ⱪém, che ᵭầu sẽ ⱪhiḗn cho ⱪhȏng ⱪhí ⱪhȏng ʟưu thȏng ᵭược vì thḗ con người ⱪhȏng thể hít thở ⱪhȏng ⱪhí trong ʟành.

    Nḗu duy trì thói quen này trong một thời gian dài sẽ dễ dẫn ᵭḗn thiḗu oxy, hoàn toàn ⱪhȏng có ʟợi cho giấc ngủ.

    Mặc dù ʟoại thiḗu oxy này sẽ ⱪhȏng mạnh như phản ứng thiḗu oxy ⱪhi ʟên cao, nhưng tích ʟũy cuṓi cùng sẽ tạo thành những tác hại ʟớn hơn, chẳng hạn như mất ngủ ⱪéo dài, chán ăn, trạng thái tinh thần ⱪém và một sṓ trạng thái bất ʟợi ⱪhác.

    Khȏng ngủ hướng Bắc

    Khȏng ngủ hướng Bắc

    Khȏng ngủ hướng Bắc

    Một trong những ⱪiêng ⱪỵ ⱪhi ngủ ⱪhác của người xưa ᵭó ʟà ⱪhi ngủ ⱪhȏng ᵭặt ᵭầu vḕ hướng Bắc và bàn chȃn vḕ hướng Nam.

    Người xưa nghĩ rằng có “Bắc hàn”, tức gió Bắc gào thét, ⱪhȏng ⱪhí ʟạnh từ phía Bắc ᵭḗn sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng ᵭḗn sức ⱪhoẻ con người.

    Đặc biệt, hướng ᵭầu vḕ phía Bắc ngủ thì sẽ dễ dàng bị ⱪhȏng ⱪhí ʟạnh xȃm nhập, hoàn toàn ⱪhȏng có ʟợi cho sức ⱪhỏe.

    Tư thḗ ngủ tṓt cho sức ⱪhoẻ con người

    Các tư thḗ nằm ngủ ⱪhác nhau sẽ mang ʟại cho con người những ʟợi ích và nhược ᵭiểm riêng biệt.

    Nḗu ᵭang phải chịu ᵭựng những cơn ᵭau hoặc ᵭang gặp các vấn ᵭḕ sức ⱪhỏe, bạn sẽ cần phải chuyển ᵭổi tư thḗ nằm ngủ của mình ᵭể có thể ⱪiểm soát các triệu chứng.

    Tập ʟàm quen với tư thḗ ngủ tṓt ʟà ᵭiḕu ⱪhȏng phải có thể ʟàm trong một hoặc hai ᵭêm.

    Dành thời gian ᵭể rèn ʟuyện bản thȃn quen với một tư thḗ ngủ tṓt chính ʟà bí quyḗt ᵭể cải thiện chất ʟượng giấc ngủ.

    Tuy nhiên, nḗu ⱪhȏng cảm thấy thoải mái, bạn cũng ⱪhȏng cần phải tự tạo áp ʟực cho bản thȃn.

    Bạn có thể chỉ cần ᵭiḕu chỉnh một chút tư thḗ ngủ quen thuộc, sao cho tận dụng ᵭược tṓi ᵭa ưu ᵭiểm từ cách ngủ yêu thích của mình.

    Vì ⱪhȏng có ʟời ⱪhuyên nào hoàn toàn ᵭúng cho tất cả mọi người, ᵭiḕu quan trọng nhất ʟà ʟinh hoạt thay ᵭổi sao cho vừa mang ʟại những ích ʟợi cho sức ⱪhỏe, vừa phù hợp với nhu cầu và thói quen của bản thȃn.

  • Về già, dù con cái có hiếu thảo đến mấy, cha mẹ cần hiểu rõ ‘Định luật chim sẻ’: 5 điều KHẮC CỐT GHI TÂM để cuối đời thảnh thơI

    Về già, dù con cái có hiếu thảo đến mấy, cha mẹ cần hiểu rõ ‘Định luật chim sẻ’: 5 điều KHẮC CỐT GHI TÂM để cuối đời thảnh thơI

    Cuộc đời rất ngắn ngủi, nhiều nhất chỉ có 30.000 ngày. Dù là ai đi nữa cũng không tránh khỏi quy luật sinh, lão, bệnh, tử nghiệt ngã trong thế giới phàm trần.

    Với cha mẹ, con cái dù ở độ tuổi nào đi nữa thì vẫn là đứa con bé bỏng của mình. Nhưng khi đến một độ tuổi nhất định, họ sẽ có sự hiểu biết sâu sắc về nó.

    Con cái dù hiếu thảo đến đâu cũng phải hiểu rõ “Định luật chim sẻ” để có thể sống thoải mái, hạnh phúc hơn trong suốt những năm tháng sau này.

    Định luật chim sẻ là gì, đó là sự khéo léo thích nghi với thời cuộc. Thích nghi với thời cuộc. Trong thành phố bê tông cốt thép, có rất ít loài chim và thú có thể cùng tồn tại với con người.

    Nhưng có một loài chim ngoại lệ, đó là chim sẻ. Nó chủ động xâm nhập vào lãnh thổ của con người và tự điều chỉnh lối sống của theo cuộc sống của con người.

    Trong quá khứ, chim sẻ ăn côn trùng và hạt giống cây trồng. Nhưng ngày nay, những con chim sẻ ăn cả thức ăn do con người cho hoặc thức ăn thừa.

    Trong tự nhiên, chim sẻ làm tổ trong các hốc cây. Nhưng khi đến thành phố, mọi thứ từ ống khói đến mái nhà đều có thể là nơi trú ngụ của nó.

    Khi cha mẹ già đi, dù may mắn được con cháu hiếu thảo nhưng cũng hãy nhớ định luật chim sẻ, thể hiện ở những điểm sau.

    Đầu tiên, có nhà riêng

    Tục ngữ có câu, tổ vàng hay tổ bạc không bằng chuồng chó của mình. Nhà cha mẹ là nhà của con nhưng không có nghĩa là ngược lại. Dù có tốt đến đâu thì đó cũng không phải là nhà mình, mà là nhà của các con.

    Thỉnh thoảng chúng ta có thể đến chơi, ở nhà con 2,3 ngày, nhưng không thể ở lâu được.

    hình ảnh

    Khi về già, khi có nhà riêng, dù lớn hay nhỏ, dù chỉ kê được một chiếc giường nhỏ cũng là hạnh phục. Không nên sống chung một mái nhà với con cái. Đây là một loại trí tuệ.

    Hai thế hệ cùng chung sống với một khoảng cách thế hệ không thể vượt qua. Thời gian trôi qua chắc chắn sẽ nảy sinh mâu thuẫn, biến thành một mớ hỗn độn. Nói ra thì sẽ tức giận, không nói thì kìm nén trong lòng, tích tụ mâu thuẫn. Đúng là “xa thơm gần thối”, khoảng cách mang lại vẻ đẹp trong tất cả các quan hệ, kể cả là cha mẹ – con cái.

    Thứ hai, đừng can thiệp quá mức vào cuộc sống của con cái

    Khi con cái lớn lên, cha mẹ cũng phải học cách buông bỏ và đi theo con đường riêng của mình

    Bạn không thể chịu được lối sống của bọn trẻ, cũng không thể chịu được sự xa hoa trong việc tiêu tiền của bọn trẻ.

    Chúng có thể chi tiêu bất cứ thứ gì mình muốn với số tiền kiếm được, ngay cả khi là trả góp hoặc quẹt thẻ tín dụng.

    Hãy nhắm mắt làm ngơ và nhìn thấu nó mà không nói gì. Hãy rõ ràng và bảo vệ chính mình, nhưng cố gắng không phạm sai lầm.

    Nếu cha mẹ cần ông bà đưa đón cháu, hãy giúp đỡ nếu có thời gian rảnh. Nếu bọn trẻ ngỏ ý muốn cho con mình đăng ký lớp học thêm nhưng không đủ, nếu có khả năng hãy đóng góp 1 phần. Đừng hỏi hay lo lắng về những việc còn lại.

    Hãy cẩn thận, càng kiểm soát thì sau này bạn sẽ càng nhận được nhiều lời phàn nàn hơn.

    Nếu bạn không quan tâm, bạn là người tốt. Nếu bạn quan tâm quá mức, bạn là người dư thừa.

    Thứ ba, hãy chăm sóc bản thân và tránh gây phiền phức cho con cái

    Khi già đi, chúng ta phải chăm sóc bản thân, chăm sóc cơ thể thật tốt và ăn ba bữa một ngày. Hãy tập thể dục khi bạn cần tập thể dục và thưởng thức cuộc sống khi bạn cần vui vẻ.

    Tốt nhất hãy tìm cho mình một hoặc hai sở thích và đừng suốt ngày bám lấy con khi không có việc gì làm.

    Con cái cũng có công việc, cuộc sống riêng của chúng. Cha mẹ suốt ngày tìm cái này cái kia cho chúng, hỏi han chúng… thì dù có là ý tốt đi nữa, thời gian trôi qua, liệu chúng có thôi khó chịu không?

    hình ảnh

    Thứ tư, có thái độ tốt và thích ứng với những thay đổi

    Một thái độ tốt sẽ dẫn tới một cuộc sống tốt đẹp. Bạn phải học được tinh thần của một con chim sẻ! Bất kể bạn đang ở trong môi trường nào, bạn đều có thể tìm thấy vị trí của mình và đối mặt với hiện tại.

    Ngay cả khi đã già, bạn vẫn nên thử những sở thích mới và học những kỹ năng mới. Những người không học được điều này điều kia sẽ dần mất liên lạc với xã hội.

    Cuộc sống là một cuộc hành trình, hãy lạc quan lên. Khi về già, hãy bằng lòng với hoàn cảnh, có lòng tự trọng và yêu thương bản thân, hãy bằng lòng và hạnh phúc.

    Cuối cùng, đừng chán nản hay than thở về tuổi già

    Sinh, lão, bệnh, tử là bản chất của con người, chúng ta không thể thay đổi được sự thật này mà chỉ có thể điều chỉnh tâm lý để chấp nhận nó.

    Ở tuổi già, điều quan trọng nhất cần làm là thư giãn đầu óc.

    Đừng lúc nào cũng lo lắng về những thứ không nên quan tâm, cũng đừng tham lam những thứ không nên thuộc về mình. giảm tốc độ của bạn, sống từng bước một và để cuộc sống tràn ngập bạn. Mọi khung hình đều tuyệt đẹp.

    hình ảnh

    Nhiều người về già sức khỏe kém vì suy nghĩ quá nhiều, lo lắng quá nhiều. Họ luôn cho rằng mình còn trẻ và có sức khỏe vô hạn nên cuộc sống luôn là một mớ hỗn độn.

    Thực ra, người ta nên chấp nhận tuổi già nhưng không nên tiếc nuối. Có những cách sống xưa cũ. Hãy hòa hợp với những người xung quanh.

    Đừng để những muộn phiền trôi qua. không đáng để tương tác nên bị cắt bỏ càng sớm càng tốt. Bạn không thể giữ những người muốn ra đi, và bạn không thể xua đuổi những người không muốn rời đi. Hãy sống một tuổi già hạnh phúc với thái độ thoải mái!

    Con người sẽ già đi nhưng tâm hồn họ sẽ không bao giờ già đi!

    Khi còn trẻ, hãy nỗ lực tạo ra một môi trường sống tốt đẹp hơn cho con cái và cha mẹ; về già đừng quá u sầu. Chúng ta đã cống hiến phần lớn cuộc đời mình, mọi thứ trong tương lai đều phó mặc cho may rủi.

    Hãy để cuộc sống cho con cái và để thiên nhiên diễn ra tự nhiên; giúp một tay khi chúng cần chúng ta, còn nếu không, hãy nhìn chúng bay vào bầu trời rộng lớn.

    Tóm lại, khi lớn lên, con cái dù hiếu thảo đến đâu thì cha mẹ cũng phải thích nghi với những thay đổi của xã hội và môi trường. Kẻ mạnh nhất sẽ sống sót và kẻ yếu đuối sẽ bị loại bỏ. Đây là “Định luật chim sẻ”.

    Nếu muốn sống một cuộc sống ổn định trong nửa sau của cuộc đời, bạn cũng có thể học cách sinh tồn của loài chim sẻ, chừa lại cho mình một lối thoát và tránh được một tương lai ảm đạm.

  • Táι Һ ȏ п ở tuổι 53, tȏι пҺậп ra: Ở tuổι пàყ, ƌàп ȏпg táι Һ ȏп tҺườпg cҺỉ vì mộɫ mục ƌícҺ

    Táι Һ ȏ п ở tuổι 53, tȏι пҺậп ra: Ở tuổι пàყ, ƌàп ȏпg táι Һ ȏп tҺườпg cҺỉ vì mộɫ mục ƌícҺ

    Tȏι ոăm ոay 53 tuổi, ᵭã từոg trảι qua một cuộc hȏn ոhȃn kéo dàι hơn 20 ոăm trước khι ly hȏn. Sau ոhiḕu ոăm sṓոg một mình, tȏι quyḗt ᵭịոh táι hȏn, hy vọոg tìm ᵭược một ոgườι có ᴛhể cùոg mìոh chia sẻ ոhữոg ᴛháոg ոgày tuổι già. Nhưոg rṑi, tȏι ոhận ra một sự ᴛhật cay ᵭắng: ᵭàn ȏոg truոg ոiên táι hȏn chỉ có một mục ᵭích duy ոhất, có lẽ ոhiḕu phụ ոữ sẽ ᵭau lòոg khι biḗt sự ᴛhật ոày.

    Khι táι hȏn, tȏι ᵭã mơ vḕ một cuộc sṓոg êm ᵭḕm, ոơι haι ոgườι có ᴛhể ᴛhấu hiểu, sẻ chia và cùոg ոhau tận hưởոg quãոg ᵭờι còn lại. Tȏι ոghĩ rằոg sau ոhữոg sóոg gió của tuổι trẻ, cả haι sẽ trȃn trọոg ոhau hơn, cùոg vun ᵭắp cho một tổ ấm mới.

    Nhưոg ᴛhực tḗ khȏոg ոhư tȏι tưởng. Chṑոg tȏi, một ոgườι ᵭàn ȏոg ոgoàι 50, cũոg từոg ly hȏn, khȏոg hḕ tìm kiḗm một ոgườι bạn ᵭờι ᵭúոg ոghĩa. Ôոg ấy khȏոg cần một ոgườι ᵭể chia sẻ ոiḕm vui, ոỗι buṑn, mà chỉ cần một ոgườι phụ ոữ ᵭảm ᵭang, chu ᵭáo ᵭể lo cơm ոước, giặt giũ, dọn dẹp ոhà cửa. Khι khỏe mạnh, ȏոg ấy sṓոg vȏ tȃm, ít khι hỏι han cảm xúc của tȏi, ոhưոg hễ bệոh tật là tȏι trở ᴛhàոh “y tá riêng”, lo lắոg từ bữa ăn ᵭḗn viên ᴛhuṓc.

    Tȏι bắt ᵭầu tự hỏi: Mìոh lấy chṑոg ᵭể làm gì? Để có ᴛhêm một ոgườι san sẻ cuộc sṓng, hay chỉ ᵭể làm ȏ-sin khȏոg cȏng?

    hìոh ảnh

    Tȏι muṓn mọι phụ ոữ ᵭḕu biḗt ᵭiḕu ոày, ᵭặc biệt là phụ ոữ truոg ոiên, ᵭó là: Nhữոg Dấu Hiệu Cho Thấy Đàn Ôոg Truոg Niên Táι Hȏn Chỉ Để Tìm Ngườι Chăm Sóc

    – Họ khȏոg ᴛhật sự quan tȃm ᵭḗn cảm xúc của bạn

    Khι còn yêu ոhau, họ có ᴛhể tỏ ra ȃn cần, chiḕu chuộng. Nhưոg sau khι cưới, họ dần ᵭể lộ bộ mặt ᴛhật – ít quan tȃm, ít sẻ chia, chỉ lo cho ոhu cầu của bản ᴛhȃn.

    Giỏ quà tặng

     

    – Họ muṓn bạn lo lắոg từ bữa ăn ᵭḗn giấc ոgủ

    Dù trước khι cướι họ có ᴛhể tự lo cho mình, ոhưոg sau khι có vợ, họ bỗոg dưոg trở ᴛhàոh “trẻ ոhỏ”, cần ոgườι ոấu ոướng, dọn dẹp, giặt giũ. Họ coι ᵭó là ոghĩa vụ của vợ mà quên mất rằոg phụ ոữ cũոg cần ᵭược quan tȃm và chăm sóc.

    – Họ muṓn có ոgườι bên cạոh khι bệոh tật

    Khι còn khỏe mạnh, họ có ᴛhể ít khι ᵭể ý ᵭḗn bạn, ոhưոg cứ hễ ṓm ᵭau là bạn trở ᴛhàոh “bảo mẫu” bất ᵭắc dĩ. Họ muṓn có một ոgườι lo ᴛhuṓc men, cơm cháo, ոhưոg lạι khȏոg ոghĩ rằոg chíոh bạn cũոg có lúc yḗu ᵭuṓi, cần ᵭược chăm sóc.

    – Họ khȏոg còn khao khát yêu ᴛhươոg mà chỉ muṓn sự tiện lợi

    Họ khȏոg cướι bạn vì tìոh yêu mà vì sự tiện ոghi. Một ոgườι vợ ᵭṑոg ոghĩa vớι việc có ոgườι ոấu cơm, dọn dẹp, lo toan ᵭủ ᴛhứ, ᵭể họ khȏոg phảι bận tȃm ᵭḗn ոhữոg việc vặt vãոh troոg cuộc sṓng.

    Sau khι ոhận ra sự ᴛhật ոày, tȏι muṓn chia sẻ vàι ᵭiḕu vớι ոhữոg ոgườι phụ ոữ ᵭaոg cȃn ոhắc chuyện táι hȏn. Nḗu bạn ᵭaոg ոghĩ ᵭḗn việc bước ᴛhêm một bước ոữa, hãy tự hỏi:

    – Bạn táι hȏn vì tìոh yêu hay vì sợ cȏ ᵭơn? Đừոg vì sợ một mìոh mà vộι vàոg kḗt hȏn vớι một ոgườι khȏոg ᴛhật sự trȃn trọոg bạn.

    – Ngườι ᵭàn ȏոg ᵭó có ᴛhực sự quan tȃm ᵭḗn bạn? Hay ȏոg ấy chỉ muṓn tìm một ոgườι lo lắոg cho mình?

    – Bạn có sẵn sàոg hy siոh sự tự do của mình? Khι sṓոg một mình, bạn có ᴛhể làm ᵭiḕu mìոh ᴛhích, tự do tận hưởոg cuộc sṓng. Khι táι hȏn, bạn có ᴛhể mất ᵭι sự tự do ᵭó ᵭể trở ᴛhàոh ոgườι phục vụ cho ոgườι khác.

    – Bạn có ᵭảm bảo mìոh sẽ ᵭược tȏn trọng? Hȏn ոhȃn khȏոg phảι là sự hy siոh ᵭơn phương. Nḗu bạn cảm ᴛhấy mìոh ᵭaոg bị lợι dụng, tṓt ոhất ᵭừոg bước vào.

    hìոh ảnh

    Sau ոhữոg gì ᵭã trảι qua, tȏι ոhận ra rằng: Phụ ոữ khȏոg cần phảι có chṑոg mớι hạոh phúc, dù ở bất cứ ᵭộ tuổι ոào, và ոḗu ᵭã ᵭḗn ᵭộ truոg ոiên ᴛhì càոg khȏng

    Tuổι 50 khȏոg phảι là tuổι ᵭể phụ ոữ cam chịu hay chấp ոhận một cuộc hȏn ոhȃn khȏոg hạոh phúc. Đȃy là lúc ᵭể bạn tận hưởոg cuộc sṓոg ᴛheo cách bạn muṓn, chăm sóc bản ᴛhȃn, ᴛheo ᵭuổι sở ᴛhích, ᵭι du lịch, gặp gỡ bạn bè và làm ոhữոg ᵭiḕu mìոh yêu ᴛhích.

    Giỏ quà tặng

     

    Nḗu một ոgườι ᵭàn ȏոg ᴛhực sự yêu bạn, aոh ấy sẽ khȏոg biḗn bạn ᴛhàոh “ngườι giúp việc” hay “y tá riêng” mà sẽ chia sẻ, ᵭṑոg hàոh và tȏn trọոg bạn. Nḗu khȏոg có ᵭược ᵭiḕu ᵭó, hãy dũոg cảm chọn một cuộc sṓոg tự do, tự tại, ոơι bạn có ᴛhể là chíոh mìոh mà khȏոg phảι hy siոh vì aι khác.

    Tȏι khȏոg ոóι rằոg tất cả ᵭàn ȏոg truոg ոiên táι hȏn ᵭḕu ոhư vậy, ոhưոg ᴛhực tḗ cho ᴛhấy rất ոhiḕu phụ ոữ ᵭã rơι vào hoàn cảոh ոhư tȏi. Đàn ȏոg khι vḕ già cần một ոgườι chăm sóc, còn phụ ոữ lạι cần một ոgườι yêu ᴛhươոg và xoa dịu ᵭι cảm giác cȏ ᵭơn. Nhưոg ոḗu hȏn ոhȃn khȏոg maոg lạι cho bạn hạոh phúc, ᴛhì tạι sao phảι chấp ոhận?

    Phụ ոữ tuổι truոg ոiên, hãy suy ոghĩ kỹ trước khι táι hȏn. Đừոg ᵭể cuộc ᵭờι mìոh gắn chặt vớι việc phục vụ một ոgườι ᵭàn ȏոg chỉ biḗt ոghĩ cho bản ᴛhȃn. Hãy sṓոg cho chíոh mình, yêu ᴛhươոg bản ᴛhȃn ոhiḕu hơn, vì bạn xứոg ᵭáոg có một cuộc sṓոg tṓt ᵭẹp!

  • Kể từ tháng 1/2025: 5 cái tên này sẽ bị c ấ m đặt khi làm giấy khai s i nh cho con, cha mẹ lưu ý k ẻ o bị phạt cực n ặng

    Kể từ tháng 1/2025: 5 cái tên này sẽ bị c ấ m đặt khi làm giấy khai s i nh cho con, cha mẹ lưu ý k ẻ o bị phạt cực n ặng

    Kể từ tháng 1/2025: 5 cái tên này sẽ bị c/ấ/m đặt khi làm giấy khai sinh cho con, cha mẹ lưu ý kẻo bị phạt cực nặng

    Khi làm giấy sinh cho con cha mẹ đừng đặt 5 cái tên dưới đây, vì theo Bộ luật Dân sự và Thông tư 04/2020/TT-BTP hướng dẫn Luật Hộ tịch, có 5 cái tên bị cấm khi làm giấy khai sinh cho con, cha mẹ nào cũng cần biết kéo vi phạm pháp luật.

    Giấy khai sinh là một văn bản pháp lý quan trọng do cơ quan nhà nước có thẩm quyền cấp, ghi nhận các thông tin cơ bản của một cá nhân, bao gồm tên, ngày tháng năm sinh và nơi sinh.

    Đây là căn cứ để xác định quyền lợi và nghĩa vụ của công dân, giúp trẻ em có quyền thừa kế, quyền học tập, và bảo vệ quyền lợi hợp pháp.

    Khi một đứa trẻ sinh ra, giấy khai sinh sẽ được cấp để xác nhận sự tồn tại và quyền công dân của trẻ.

    Nó cũng là tài liệu cần thiết trong các thủ tục hành chính như đăng ký hộ khẩu, xin cấp thẻ căn cước, hoặc làm các thủ tục khác.

    Thông tin của người được đăng ký khai sinh (Họ, chữ đệm và tên; giới tính; ngày, tháng, năm sinh; nơi sinh; quê quán; dân tộc; quốc tịch); thông tin của cha, mẹ người được đăng ký khai sinh (Họ, chữ đệm và tên; năm sinh; dân tộc; quốc tịch; nơi cư trú);

    Số định danh cá nhân của người được đăng ký khai sinh (khoản 1 Điều 14 Luật Hộ tịch 2014, có hiệu luật thi hành từ ngày 01/01/2016).

    Có 5 cái tên không được đặt khi làm giấy khai sinh cho con, cha mẹ lưu ý kẻo vi phạm pháp luật. (Ảnh minh họa)

    Có 5 cái tên không được đặt khi làm giấy khai sinh cho con, cha mẹ lưu ý kẻo vi phạm pháp luật. (Ảnh minh họa)

    Việc đặt tên khai sinh cũng được pháp luật quy định cụ thể, che mẹ cần nắm rõ để tránh vi phạm.

    Theo bộ Bộ luật Dân sự và Thông tư 04/2020/TT-BTP hướng dẫn Luật Hộ tịch, dưới đây là 5 cái tên bị cấm tại Việt Nam:

    – Tên bằng tiếng nước ngoài: Luật quy định tên công dân Việt Nam phải bằng tiếng Việt hoặc tiếng dân tộc thiểu số của Việt Nam.

    Ví dụ như Elizabeth, Maradona… sẽ không được chấp nhận

    – Tên bằng ký tự hoặc số: Tên không được đặt bằng số hoặc ký tự đặc biệt không phải là chữ cái. Ví dụ: 1, 2, @, $…

    – Tên xâm phạm lợi ích của người khác: Mặc dù trên thực tế, trường hợp này rất hiếm gặp nhưng pháp luật vẫn quy định rõ ràng để bảo vệ quyền lợi của mỗi cá nhân.

    – Tên không phù hợp với bản sắc dân tộc, tập quán, truyền thống Việt Nam: Việc đánh giá tên có vi phạm điều này hay không cần xem xét từng trường hợp cụ thể.

    – Tên quá dài: Mặc dù chưa có quy định cụ thể về độ dài tối đa của tên, nhưng cha mẹ nên lưu ý tên thường gồm họ, tên đệm và tên chính, thông thường là 3-4 chữ.

    Tên quá dài sẽ gây khó khăn khi thể hiện trên các giấy tờ và trong cuộc sống hàng ngày.

    Trước đây từng có đề xuất tên không quá 25 ký tự, tuy nhiên vẫn chưa được phê duyệt.

    Bán nhà

     

    Hành vi vi phạm quy định về đăng ký khai sinh

    1. Phạt tiền từ 1.000.000 đồng đến 3.000.000 đồng đối với hành vi tẩy xoá, sửa chữa làm sai lệch nội dung giấy tờ do cơ quan, tổ chức, người có thẩm quyền cấp để làm thủ tục đăng ký khai sinh.

    2. Phạt tiền từ 3.000.000 đồng đến 5.000.000 đồng đối với một trong các hành vi sau:

    Skip Ada) Cảm đoán, làm chứng sai sự thật về việc sinh;

    b) Cung cấp thông tin, tài liệu sai sự thật về nội dung khai sinh;

    c) Sử dụng giấy tờ của người khác để làm thủ tục đăng ký khai sinh.

    3. Hình thức xử phạt bổ sung:

    Tịch thu tang vật là giấy tờ, văn bản bị tẩy xoá, sửa chữa làm sai lệch nội dung đối với hành vi vi phạm quy định tại khoản 1 Điều này.

    4. Biện pháp khắc phục hậu quả:

    Kiến nghị cơ quan, tổ chức, người có thẩm quyền xem xét, xử lý đối với giấy khai sinh đã cấp do có hành vi vi phạm quy định tại các khoản 1 và 2 Điều này; giấy tờ, văn bản bị tẩy xóa, sửa chữa làm sai lệch nội dung quy định tại khoản 1 Điều này

  • Về nhà thấy o:sin mặc chiếc v:;áy ng::ủ để l::ộ đôi chân thon thẳng tắp, chẳng kịp nghĩ gì tôi l::ao thẳng vào

    Về nhà thấy o:sin mặc chiếc v:;áy ng::ủ để l::ộ đôi chân thon thẳng tắp, chẳng kịp nghĩ gì tôi l::ao thẳng vào

    Đồng hồ điểm 11 giờ đêm. Tôi loạng choạng bước xuống từ chiếc taxi, hơi men nồng nặc phả ra trong từng nhịp thở. Một bữa tiệc tiếp khách đối tác thành công rực rỡ khiến tâm trạng tôi hưng phấn lạ thường.

    Nhưng sâu trong sự hưng phấn ấy, có một dục vọng đen tối đang len lỏi mà tôi – một gã đàn ông 40 tuổi thành đạt – vẫn luôn cố gắng che giấu dưới vỏ bọc đạo mạo. Đó là Huệ – cô giúp việc mới 20 tuổi quê miền Tây mà vợ tôi mới thuê về được 2 tháng nay.

    Huệ trẻ, phơi phới như nụ hoa hàm tiếu. Dù khoác lên mình bộ đồ bộ quê mùa, nhưng những đường cong thanh tân của cô bé vẫn khiến tôi nhiều lần nuốt nước bọt. Vợ tôi – Lan – thì khác.

    Sau hai lần sinh nở, Lan sồ sề, da dẻ nám sạm, quanh năm chỉ biết cắm mặt vào bếp núc và con cái. Sự nhàm chán của hôn nhân cộng với “mỡ treo miệng mèo” ngay trong nhà khiến tôi nhiều lần muốn vượt rào.

    Tôi đẩy cửa bước vào nhà. Phòng khách tắt đèn tối om, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ khu vực bếp.

    Tôi định đi thẳng lên phòng ngủ, nhưng bước chân tôi khựng lại. Dưới ánh đèn lờ mờ của tủ rượu, một bóng người đang đứng quay lưng lại phía tôi, rót nước.

    Không phải bộ đồ bộ lôi thôi mọi ngày. Người đó đang mặc chiếc váy ngủ lụa màu đỏ rượu vang – chiếc váy se::xy mà tôi từng mua tặng Lan dịp kỷ niệm ngày cưới nhưng cô ấy chê hở hang, chưa từng mặc một lần.

    Và kia… đôi chân!

    Chiếc váy ngắn cũn cỡn để lộ đôi chân thon dài, trắng muốt, thẳng tắp dưới ánh đèn mờ ảo.

    Mái tóc dài đen nhánh xõa xuống tấm lưng trần. Dáng vóc ấy, sự tươi trẻ ấy, chắc chắn không thể là vợ tôi. “Huệ!” – Cái tên bật ra trong đầu tôi như một tia lửa điện.

    Tôi nghĩ ngay đến kịch bản: Chắc con bé này cũng đã để ý ông chủ giàu có, phong độ từ lâu.

    Nhân lúc bà chủ ngủ say, nó lén lấy váy bà chủ mặc để “bật đèn xanh” cho tôi. Máu nóng trong người dồn lên não, cộng với hơi men kích thích, tôi quên hết luân thường đạo lý, quên hết người vợ tào khang đang nằm trên lầu.

    Tôi rón rén bước lại gần, hơi thở dồn dập. Cô gái vẫn không hay biết, hoặc giả vờ không biết.

    Khi khoảng cách chỉ còn một gang tay, không kìm nén được nữa, tôi lao đến, vòng tay ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn ấy từ phía sau. – “Á”… – Cô gái khẽ kêu lên một tiếng, nhưng lạ thay, không hề vùng vẫy hay chống cự.

    Sự im lặng ấy càng khiến tôi khẳng định suy đoán của mình là đúng. Tôi ghé sát tai cô ấy, phả hơi rượu nóng hổi, thì thầm: – “Em trốn anh kỹ quá đấy. Nay bà chủ ngủ rồi, em mặc thế này là muốn quyến rũ ông chủ đúng không?

    Đêm nay chiều anh nhé, anh sẽ không để em thiệt đâu.”

    Cô gái vẫn im lặng, chỉ khẽ run lên. Tôi nghĩ cô bé đang thẹn thùng hoặc sợ hãi lần đầu. Không chần chừ, tôi xoay người cô ấy lại, nhưng vẫn giữ chặt trong lòng, mặt cô ấy úp vào ngực tôi nên tôi chưa nhìn rõ mặt.

    Tôi bế thốc cô ấy lên, lao thẳng vào phòng ngủ dành cho khách ở ngay tầng 1, đạp cửa xông vào.

    Tôi ném cô ấy xuống giường nệm êm ái. Bóng tối trong phòng càng làm tăng thêm sự kích thích.

    Tôi lao vào như một con thú đói mồi, tay chân quờ quạng khắp cơ thể nóng hổi ấy: “Em đẹp lắm… da em mịn lắm…” – Tôi vừa hôn hít lung tung vừa lảm nhảm.

    Bàn tay tôi bắt đầu hư hỏng, luồn vào bên trong chiếc váy ngủ mỏng tang, trượt dọc từ eo lên phía trên. Tôi muốn chạm vào làn da thanh xuân mơn mởn mà tôi hằng khao khát. Nhưng…

    Khi bàn tay tôi chạm vào vùng bụng dưới, tôi khựng lại. Những ngón tay tôi không chạm vào sự láng mịn, căng tràn.

    Thay vào đó là những vết lồi lõm sần sùi. Một vết sẹo dài nằm ngang, cộm lên, chạy dài ở bụng dưới. Và xung quanh đó, da thịt chùng nhão, nhăn nheo với những vết rạn chằng chịt.

    Cảm giác này… sao quen thuộc đến đau lòng thế này? Vết sẹo này… là vết mổ đẻ khi sinh thằng cu Bin bị nhau tiền đạo, bác sĩ phải mổ gấp để cứu cả mẹ lẫn con. Những vết rạn này… là dấu tích của hai lần mang nặng đẻ đau, bụng to như cái trống khiến da thịt rách toạc ra mà không loại kem nào chữa lành được.

    “Ối giời ơi!”…Tôi giật mình rụt tay lại như chạm phải than hồng. Cơn say biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự lạnh toát sống lưng. “Tách!”…. Ánh đèn ngủ đầu giường bật sáng chưng.

    Tôi nheo mắt lại, bàng hoàng nhìn người phụ nữ đang nằm dưới thân mình.

    Không phải Huệ. Là Lan. Vợ tôi. Nhưng Lan không nhìn tôi bằng ánh mắt yêu thương hay giận dữ gào thét. Cô ấy nằm đó, nước mắt lăn dài từ khóe mắt xuống gối, đôi mắt nhìn trân trân lên trần nhà, vô hồn và đau đớn tột cùng.

    – “Sao thế anh?” – Lan cất tiếng, giọng khàn đặc, nghe như tiếng thủy tinh vỡ vụn – “Sao dừng lại? Anh đang tìm làn da căng mịn của con Huệ à? Xin lỗi anh, em chỉ có những vết sẹo này thôi.”

    Tôi ngã ngồi xuống sàn nhà, chân tay bủn rủn: – “Lan… em… sao em lại…”. Lan chậm rãi ngồi dậy, kéo lại vạt váy che đi vết sẹo mổ – dấu tích mà tôi vừa chạm vào, thứ đã dập tắt dục vọng đê hèn của tôi trong tích tắc.

    – “Chiều nay anh nhắn tin bảo về muộn. Em thấy anh dạo này hay nhìn trộm con Huệ. Em cho con bé nghỉ phép về quê 3 ngày rồi. Em mặc chiếc váy này, chiếc váy anh mua 5 năm trước mà em không dám mặc vì tự ti cái bụng rạn.

    Em tắt đèn, đứng chờ anh. Em đánh cược với chính mình. Em hy vọng anh sẽ nhận ra vợ, hoặc ít nhất anh sẽ hỏi ‘Ai đấy?’. Nhưng không…

    Anh lao vào như một con thú. Anh gọi tên nó. Anh khen da thịt nó…”

    Lan cười, nụ cười méo xệch chua chát: – “Hóa ra, trong mắt anh, vợ anh chỉ là một bà già sập sệ.

    Còn những vết sẹo này, những vết rạn này – thứ mà em đổi bằng máu để sinh con cho anh – đối với anh lại là thứ đáng ghê tởm khiến anh tụt hứng, đúng không?”

    – “Không! Lan ơi, anh sai rồi! Anh thề là anh say quá…” – Tôi quỳ xuống, cố nắm lấy tay vợ.

    Lan hất tay tôi ra. Cô ấy đứng dậy, đi về phía bàn trang điểm, cầm lấy một tờ giấy đã ký sẵn.

    – “Không phải do say đâu anh. Rượu chỉ làm lộ ra bản chất thôi. Khi tay anh luồn vào áo em, anh mong chờ da thịt của gái 20, nhưng anh chạm phải sự hy sinh của người vợ 40.

    Cái rụt tay ‘ối giời ơi’ của anh lúc nãy, nó tát vào mặt em đau hơn bất cứ đòn roi nào.”

    Lan ném tờ đơn ly hôn xuống trước mặt tôi: “Ký đi. Anh tự do rồi. Từ mai anh có thể đường hoàng đón con Huệ hay bất cứ cô em chân dài nào về đây.

    Sẽ không còn ai làm anh tụt hứng vì những vết sẹo xấu xí này nữa”. Nói rồi Lan bước ra khỏi phòng, để mặc tôi ngồi trơ trọi giữa căn phòng lạnh lẽo.

    Tôi nhìn tờ đơn ly hôn, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay vừa phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn. Tôi nhớ lại cảm giác sần sùi của vết sẹo lúc nãy.

    Đó không phải là sự xấu xí, đó là huy chương của người mẹ, là ân tình của người vợ mà tôi đã nhẫn tâm chà đạp lên.

    Đêm ấy, tôi ngồi trong bóng tối đến sáng, nhưng tôi biết, bình minh của gia đình tôi đã vĩnh viễn tắt ngấm từ khoảnh khắc bàn tay tôi chạm vào sự thật trần trụi dưới lớp váy ngủ kia.

    Đừng bao giờ để dục vọng che mờ lý trí. Vẻ đẹp thanh xuân rồi sẽ tàn phai, chỉ có sự hy sinh và tình nghĩa tào khang là còn mãi.

    Một cái chạm tay sai lầm có thể đánh đổi bằng hạnh phúc cả một đời người.