Tác giả: admin

  • Goá phụ 72 tuổi quyết định cưới chồng thứ 3 kém 10 tuổi mặc sự phản đối của các con

    Goá phụ 72 tuổi quyết định cưới chồng thứ 3 kém 10 tuổi mặc sự phản đối của các con

    Goá phụ 72 tuổi tình cờ gặp gỡ và nên duyên vợ chồng với người đàn ông goá vợ, có 3 con riêng.

    Cách đây không lâu, một YouTuber vùng cao đã đăng tải chuyện tình của người phụ nữ góa chồng tại Cao Bằng khiến không ít ngỡ ngàng.

    Bà từng có 2 đời chồng nhưng vẫn kiên quyết lên xe hoa với người chồng thứ 3 kém 10 tuổi, mặc sự phản đối của các con.

    Nhân vật chính trong câu chuyện trên là bà Toàn (72 tuổi). Bà cho biết năm 21 tuổi cưới người chồng đầu tiên, là một kỹ sư ngành giao thông.

    Cả hai có 2 người con và chung sống với nhau vô cùng hạnh phúc.

    Khi con cả 24 tuổi, chồng bà Toàn không may gặp tai nạn và qua đời. 2 năm sau, bà quyết đi thêm bước nữa, cưới người đàn ông đã có 3 con riêng.

    Bà tâm sự: “Người chồng thứ 2 của tôi làm nghề lái xe Bắc – Nam.

    2 năm trước ông ấy qua đời vì mắc ung thư”.

     

    Bà Toàn (72 tuổi).

    Hiện tại bà Toàn vẫn thờ cúng cả 2 người chồng. Họ hàng, hàng xóm luôn nghĩ bà sẽ mãi ở vậy, hương khói và chăm sóc phần mộ của các chồng.

    Song chồng thứ 2 mất một thời gian, bà tình cờ gặp gỡ và nên duyên vợ chồng với ông Đàm (62 tuổi) ở cùng quê – người đàn ông goá vợ, có 3 con riêng.

    Bà kể ông Đàm làm ngân hàng tại thành phố, vài lần tới giao dịch đã quen, nảy sinh tình cảm. “Cuộc tình này đối với tôi cũng rất bất ngờ. Người ta đến “trồng cây si” trước cửa nhà nên tôi cũng vui vẻ chấp nhận”, bà nhớ lại.

    Nghĩ đến cảnh về già côi quạnh, lủi thủi một mình nên bà Toàn quyết định đi thêm bước nữa.

    Lúc này con cháu bà ra sức phản đối nhưng ông bà sẵn sàng vượt qua khó khăn.

     

    Bà Toàn hạnh phúc với cuộc sống hiện tại.
    “Chúng tôi có tổ chức một bữa cơm thân mật, có sự tham dự của họ hàng và bạn bè.

    Tôi có bộc bạch với mọi người rằng trong tình yêu phải tranh đấu, nếu cứ bị con cái điều khiển thì sẽ không bao giờ đến được với nhau.

    Người ta nói tôi già rồi, kết hôn làm gì? Còn các con gàn, khuyên tôi về ở chung để vui vầy với đàn cháu.

    Tôi đã chịu nhiều điều tiếng từ thiên hạ, thậm chí từ bạn bè nhưng chưa bao giờ cảm thấy buồn cả.

    Tôi vẫn quyết định hướng tới cuộc sống vợ trồng rau, chồng nuôi gà.

    Cả hai cùng vui vẻ, bầu bạn”, bà Toàn tâm sự.

    Ngày trẻ bà Toàn làm nghề thiết kế thời trang. Sau đó bà chuyển sang kinh doanh nhà nghỉ, khách sạn tại thành phố Cao Bằng.

    Hiện tại bà đã giao lại sản nghiệp cho con trai quản lý.

    Cách đây khoảng 7 năm, bà mua riêng một căn nhà khác để ở vì không thích ở chung với các con.

    Hiện tại bà sống cuộc đời vui vẻ, thi thoảng đi gặp gỡ bạn bè. Đặc biệt vợ chồng bà chơi rất thân với gia đình cô dâu Thu Sao.

    Khai Tâm

  • Dân gian có câu: Một con ch ó chớ nuôi quá 10 năm, vì sao lại thế?

    Dân gian có câu: Một con ch ó chớ nuôi quá 10 năm, vì sao lại thế?

    Một gia đình nuôi con chó 10 năm thì tình cảm là vô cùng gắn bó. Khi nhìn con chó bước vào tuổi già, sống đau đớn vì bệnh tật thì người chủ cực kỳ đau lòng.

    Trong dân gian có câu như này: Một con chó không thể nuôi 10 năm? Vì sao lại như thế?

    Chúng ta cũng hiểu tuổi thọ của loài chó chỉ kéo dài từ 12- 15 năm, nếu không mắc bệnh gì thì chúng có thể sống được 15 năm, cũng có những loài chó sống được 20 năm.

    Nhưng dù sống thọ thì tuổi thọ của chó cũng không thể bằng tuổi thọ của con người được. Vì vậy chúng ta nên đặc biệt trân trọng khoảng thời gian chú chó ở bên chúng ta mỗi ngày.

    Tuổi thọ của một con chó được chia thành 4 giai đoạn, giai đoạn đầu là chó con, khoảng 0 – 6 tháng, tương đương là chúng 9 tuổi. Ở giai đoạn này chúng cực kỳ đáng yêu, hoạt bát.
    Nhưng dù sống thọ thì tuổi thọ của chó cũng không thể bằng tuổi thọ của con người được. (ảnh minh hoạ)

    Nhưng dù sống thọ thì tuổi thọ của chó cũng không thể bằng tuổi thọ của con người được. (ảnh minh hoạ)

    Giai đoạn thứ hai từ 7 tháng – 2 năm, thuộc về tuổi vị thành niên, tương đương với con người tuổi đôi mươi, tuổi trẻ sung sức, cơ thể phát triển nhanh chóng. Lúc này chúng cũng có sự nổi loạn khó kiểm soát.

    Giai đoạn thứ 3 là từ 2 – 7 tuổi, thể chất con chó lúc này tương đương với người từ 30 – 5- tuổi./ Lúc này sức khỏe của chúng, kéo theo đó là kỹ năng yếu đi, chúng không còn ăn nhiều như trước.

    Lúc này cơ thể khó vận động nên chúng cũng tăng cân, chúng sẽ bị bệnh, suy giảm thị giác.

    Lúc này khi chủ nhân gọi đến chỉ có thể phân biệt bằng phương hướng, thính giác cũng giảm sút, di chuyển chậm chạp, rất lâu mới phản ứng được. Ngoài ra, não của chó cũng sẽ bị lão hóa, dễ trở nên lo lắng, hay quên, thậm chí không thể nhận ra chủ trong trường hợp nặng.
    Lúc này cơ thể khó vận động nên chúng cũng tăng cân, chúng sẽ bị bệnh, suy giảm thị giác. (ảnh minh họa)

    Lúc này cơ thể khó vận động nên chúng cũng tăng cân, chúng sẽ bị bệnh, suy giảm thị giác. (ảnh minh họa)

    Khi nói không thể nuôi một con chó quá 10 năm là muốn nói những người chủ đừng bỏ rơi chú chó của mình. Bởi nó đã ở bên cạnh mình rất lâu dài.

    Mỗi gia đình, khi có sự hiện diện của một chú chó là cực kỳ quan trọng, ngoài việc trông nhà thì chúng cũng chính là người bạn.

    Một gia đình nuôi con chó 10 năm thì tình cảm là vô cùng gắn bó. Khi nhìn con chó bước vào tuổi già, sống đau đớn vì bệnh tật thì người chủ cực kỳ đau lòng.

    Nhiều năm chăm sóc, nuôi nấng, thì chẳng cam tâm để nó rời đi. Dù bị bệnh cũng tìm cách chữa cho nó. Thế nên hầu mọi lời khuyên đưa ra là khi chú chó của gia đình nuôi được 10 năm thì hãy đưa chúng đến các trại nuôi tập trung để cả hai không chứng kiến sự đau lòng.

    Khi một con chó sắp chết thì nó sẽ rời bỏ chủ nhân, tìm một chỗ yên tĩnh để rời đi. Chúng không muốn chủ nhân nhìn thấy quá trình chết của mình.

  • Anh trai chu cấp 17 triệu/ tháng để nghỉ việc về chăm mẹ, khi bà qua đời, tôi nhận được một câu nói đau lòng

    Anh trai chu cấp 17 triệu/ tháng để nghỉ việc về chăm mẹ, khi bà qua đời, tôi nhận được một câu nói đau lòng

    Dù được chu cấp 17 triệu đồng mỗi tháng, cô gái vẫn không thể chấp nhận thái độ vô trách nhiệm của người anh đối với mẹ già.

    Lưu Diệu 28 tuổi, là nhân viên thiết kế của một công ty quảng cáo tại Thường Châu (Trung Quốc). Cô là con út trong gia đình. Anh cả tên là Lưu Húc (39 tuổi), còn mẹ năm nay đã ngoài 70. Cả hai anh em đều có sự nghiệp riêng, dù lương tháng không quá cao nhưng vẫn có khoản tiết kiệm để lo cho bản thân và gia đình.

    Vài năm gần đây, biết sức khỏe của mẹ không được tốt, Lưu Húc nhiều lần khuyên Lưu Diệu nên nghỉ việc để ở nhà chăm sóc mẹ. Mỗi tháng, anh sẽ gửi em gái 5000 NDT (khoảng 17,5 triệu đồng) tiền phụ cấp. Sau nhiều lần suy nghĩ về yêu cầu của anh trai, Lưu Diệu quyết định nghỉ công việc hiện tại, và dành toàn bộ thời gian để chăm lo cho mẹ già. Thời gian rảnh, cô còn nhận dạy học trực tuyến để kiếm thêm thu nhập cho bản thân.

    Dưới sự chăm sóc chu đáo của Lưu Diệu, tình hình sức khỏe và tâm lý của người mẹ ngày một cải thiện. Hàng ngày, Lưu Diệu và mẹ thường thức dậy vào lúc 6 giờ sáng để đi dạo. Hai người cùng trò chuyện, xem phim truyền hình và làm đồ thủ công. Có con gái ở bên, khuôn mặt người mẹ luôn hiện lên sự vui vẻ và hạnh phúc. Tuy nhiên, thi thoảng bà vẫn nhắc về Lưu Húc vì anh rất ít khi đến thăm. Mỗi lần gọi điện, Lưu Húc chỉ nói được vài ba câu hỏi thăm rồi vội vàng cúp máy vì lý do công việc.

    Anh trai chu cấp 17 triệu/ tháng để nghỉ việc về chăm mẹ, khi bà qua đời, tôi nhận được một câu nói đau lòng
    Ảnh minh họa

    Thời gian trôi qua, sức khỏe của người mẹ ngày một suy yếu. Cho đến một hôm, bà đổ bệnh và được đưa vào bệnh viện. Bác sĩ cho biết bà cần phẫu thuật tim gấp và mức chi phí ước tính lên đến 200.000 NDT (khoảng 700 triệu đồng).

    Nghe xong, Lưu Diệu liền gọi ngay cho anh trai để cùng góp tiền phẫu thuật cho mẹ. Trái với suy nghĩ của Lưu Diệu, Lưu Húc từ chối việc chu cấp tiền phẫu thuật, nói đã đưa 5000 NDT hàng tháng để em chăm sóc mẹ nên khoản tiền này từ chối chi trả.

    Nhận được câu trả lời của người anh, Lưu Diệu tuyệt vọng, đổ người xuống chiếc ghế dài ở hành lang bệnh viện rồi khóc nức nở. Không còn cách nào khác, cô gọi điện cho từng người bạn để vay tiền phẫu thuật.

    Những ngày sau đó, cô túc trực bên giường bệnh để lo cho mẹ. Một lần, khi đang dọn dẹp, Lưu Diệu phát hiện tờ giấy trong túi đồ của bà với nội dung trao tặng toàn bộ tài sản cho mình. Đọc xong nội dung bên trong, cô gái có chút bất ngờ vì chưa từng nghĩ đến chuyện thừa kế tài sản. Cô cũng không hỏi mẹ hay nói chuyện với anh trai, mà coi như chưa biết gì.

    Ảnh minh họa

    Vì tuổi cao sức yếu, mẹ của Lưu Diệu đã qua đời chỉ sau vài tháng được phẫu thuật. Nhận tin buồn, Lưu Húc lập tức trở về để lo liệu tang lễ cho mẹ. Đây là lần đầu tiên trong suốt nhiều năm qua anh ở nhà quá 1 ngày. Sự hiện diện của anh trai khiến Lưu Diệu bớt đi cảm giác tủi thân nhưng không thể lấp đầy sự cực nhọc và cô đơn mà cô đã chịu đựng.

    Sau lễ tang, di chúc của người mẹ được công bố. Khi biết mình không được thừa kế tài sản, Lưu Húc liền bộc lộ sự bất mãn và lên tiếng trách móc em gái. Anh khẳng định bản thân đã chu cấp tiền chăm sóc mẹ hàng tháng vậy tại sao không có quyền thừa kế, còn nói Lưu Diệu đã tác động đến quyết định chia tài sản của bà, khiến bản thân không được hưởng một đồng.

    Trước thái độ thái quá của người anh, Lưu Diệu không nói gì và rời đi. Cô gái không một lời trách móc anh trai. Cô chỉ hy vọng những tháng ngày sau đó, Lưu Húc sẽ sớm nhận ra sai lầm và sự vô tâm của bản thân đối với mẹ già. Khi đó, khúc mắc trong mối quan hệ giữa hai anh em cũng sẽ được giải quyết.

  • Cây Đinh Lăng trấn giữ của cải: Người tuổi này trồng càng thêm già u có, chỉ 1 cây thôi cũng sung túc cả đời

    Cây Đinh Lăng trấn giữ của cải: Người tuổi này trồng càng thêm già u có, chỉ 1 cây thôi cũng sung túc cả đời

    Những ai thuộc mệnh này trồng đinh lăng sẽ thêm phần sung túc giàu có, tiền vào như nước.

     

    Cây đinh lăng hợp với mệnh nào nhất?

    Theo chia sẻ của các chuyên gia phong thủy thì cây đinh lăng là loại cây trấn giữ của cải rất tốt. Chúng mang tới sự tương sinh tương khắc theo thuyết ngũ hành, vì thế nhiều người khi trồng những loại cây. Đặc biệt, cây đinh lăng thường được ví như nhân sâm nên luôn được người ta ưa chuộng.

    Theo phong thủy ngũ hành, thì phần lớn cây đinh lăng thuộc hành Mộc, hợp với người mệnh Hỏa, mệnh Thủy và nhất là những người mang mệnh Mộc. Trong phong thủy, thì người mệnh Mộc tượng trưng cho sự phát triển, sự sống và năng lượng tươi mới. Người ta cho rằng, gia chủ mệnh Mộc khi trồng cây đinh lăng sẽ tăng cường năng lượng tích cực, thu hút vượng khí, giúp công việc và cuộc sống suôn sẻ. Chính vì vậy, những người tuổi này trồng đinh lăng trong nhà sẽ vô cùng may mắn giàu có.

    Mộc sinh Hỏa, vì vậy, những người mang mệnh Hỏa cũng có thể trồng cây đinh lăng để gia tăng may mắn. Quan niệm phong thủy cho rằng cây đinh lăng giúp người mệnh Hỏa giữ được sự ổn định trong cảm xúc, mang lại sự thanh tịnh, nhẹ nhàng, giảm bớt căng thẳng và nóng tính.

    Tuổi nào thích hợp trồng đinh lăng trong nhàTuổi nào thích hợp trồng đinh lăng trong nhà

    Thủy sinh Mộc, cây cối sinh trưởng nhờ nước, do đó những người mệnh Thủy cũng có thể trồng cây đinh lăng để gia tăng sự hòa hợp trong ngũ hành, tạo sự cân bằng và ổn định trong cuộc sống.

    Ngược lại, quan niệm phong thủy cho rằng những người mang mệnh Kim và mệnh Thổ nên cân nhắc việc trồng cây đinh lăng, vì Mộc khắc Thổ và Kim khắc Mộc. Nếu vẫn muốn trồng loại cây này, gia chủ có thể đặt nó ở những vị trí ít quan trọng trong nhà.

    Vị trí đặt cây đinh lăng trong nhà

    Theo các chuyên gia thì khi trồng cây đinh lăng nên được đặt ở những nơi có ánh sáng tốt và không gian thoáng mát vì đây là loài cây rất ưa nắng. Đồng thời, bạn nên tránh đặt nó ở những góc khuất, thiếu ánh sáng vì sẽ làm cây khó phát triển, dẫn đến tình trạng héo úa và mất đi năng lượng tích cực ảnh hưởng xấu tới gia chủ.

    Theo quan niệm phong thủy, nếu trồng cây đinh lăng trước nhà, bạn cần chú ý không để cây chắn ngay lối đi hay mặt tiền vì đây là nơi thu hút vượng khí vào nhà, cần sự thông thoáng. Nên trồng chếch sang một bên. Chính vì vậy, bạn nên tránh đặt ở vị trí này.

    Tuổi nào trồng đinh lăng thêm phần giàu cóTuổi nào trồng đinh lăng thêm phần giàu có

    Nếu để cây đinh lăng trong nhà, vị trí tốt nhất là ban công, hiên nhà, sân thượng… để vừa làm đẹp ngôi nhà vừa giúp cây có điều kiện sinh trưởng tốt sẽ hút tiền vàng vào nhà.

    * Thông tin chỉ mang tính tham khảo, chiêm nghiệm

  • Đau mà thật: Đến tuổi trung niên mới biết anh em chị ruột không bao giờ là người một nhà

    Đau mà thật: Đến tuổi trung niên mới biết anh em chị ruột không bao giờ là người một nhà

    Người xưa bảo: Anh em chỉ cần một lòng thì hóa nguy thành may. Nhưng thực tế có thể thấy hầu hết anh chị em khó tìm thấy tiếng nói chung. Đơn giản là vì mỗi người trong gia đình mang một cá tính, sở thích không hề giống nhau.

    Ca dao có câu: Anh em nào phải người xa, Cùng chung bác mẹ, một nhà cùng thân. Yêu nhau như thể tay chân, Anh em hòa thuận, hai thân vui vầy.

    Ý muốn nhắc nhở chúng ta là những đứa con ở trong gia đình, cùng cha mẹ sinh ra thì nhất định phải biết yêu thương và đùm bọc lẫn nhau trong mọi hoàn cảnh.

    Nhắc đến hai chữ anh em là nhắc đến ý nghĩa tình thâm, ruột thịt bởi chẳng ai có thể cùng nhau lớn khôn từ những ngày thơ ấy đến khi trưởng thành cả như những anh chị em trong cùng một nhà.

    Nhưng nhờ sự bền chặt của tình cảm anh em lại không dài theo năm tháng đời người cũng không thể cùng nhau đi qua thăng trầm như những gì cha mẹ mong mỏi.

    Theo tuổi tác, trải nghiệm trưởng thành, những đứa con trong gia đình dần nhận ra mối quan hệ giữa anh chị em trong cùng một nhà không phải lúc nào cũng trọn vẹn đến cùng.

    (ảnh minh họa)
    Dù là cùng cha mẹ sinh ra nhưng khi đến độ tuổi trung niên thì phải thừa nhận rằng nhiều anh chị em cảm thấy xa cách nhau rất nhiều.

    Những quỹ đạo và mục tiêu sống khác nhau

    Hoàn cảnh gia đình khác nhau sẽ tạo nên quỹ đạo cuộc đời và mục tiêu hoàn toàn không giống nhau. Hãy quan sát gia đình con một đi. những đứa con có thể dễ dàng lựa chọn tình yêu thương duy nhất của cha mẹ dành cho mình để thay đổi cuộc sống, hoàn thiện bản thân. Nhưng gia đình có nhiều con thì khác, chúng không thể cứ dựa dẫm vào cha mẹ mà buộc phải dựa vào chính mình. Hoàn cảnh sống này dẫn đến quỹ đạo khác biệt của mỗi đời người.

    Anh chị em cùng nhau lớn lên, thế nhưng tới lúc trưởng thành thì mỗi người sẽ phải tự bay đi đến vùng đất mà mình muốn. Ở mỗi nơi với những mục tiêu khác nhau, gặp gỡ những con người khác nhau nên sẽ hình thành quỹ đạo cuộc đời khác nhau.

    Đến khi mỗi người tìm được cho mình người bạn đời, thành gia lập thất, chịu ảnh hưởng bởi một nửa còn lại, quỹ đạo đó lại thêm một lần và nhiều lần nữa dịch chuyển. Cứ thế anh chị em sẽ có khoảng cách và rồi sớm không còn nhận ra nhau.

    Sự khác biệt của mỗi cá nhân dẫn đến khác biệt về thái độ sống

    Người xưa bảo: Anh em chỉ cần một lòng thì hóa nguy thành may. Nhưng thực tế có thể thấy hầu hết anh chị em khó tìm thấy tiếng nói chung. Đơn giản là vì mỗi người trong gia đình mang một cá tính, sở thích không hề giống nhau.

    Giống như ngoài xã hội, dù được nuôi dưỡng chung trong cùng một bầu khí gia đình nhưng mỗi đứa con lại là những bản ngã khác biệt. Điều này dẫn đến sự khác biệt rất lớn hoặc thậm chí là đối lập hoàn toàn giữa mỗi đứa con với nhau.

    (ảnh minh họa)
    Cha mẹ nuôi con sẽ nhận ra chỉ riêng việc ăn uống cũng có sự khác biệt, đứa thích cá, đứa thích thịt, đứa không chịu ăn hành….

    Thậm chí không chỉ đơn thuần là khác biệt của mỗi cá nhân mà chính sự khác biệt đó dẫn đến mâu thuẫn và sự xung đột. Các con có khi sẽ gây gổ với nhau vì sự đối nghịch đó và cần cha mẹ phải trở thành trọng tài phân xử đúng sai.

    Khi trưởng thành, mỗi đứa con có một lựa chọn riêng và định hình phong cách sống của mình thì sự khác biệt đó lại càng tạo nên khoảng cách.

    Lợi ích kinh tế và xung đột tương ứng

    Khi đến tuổi trưởng thành với nhiều tham vọng, toan tính để vun vén cho gia đình nhỏ của mình, anh em trong nhà sẽ dần nảy sinh mâu thuẫn.

    Khi con nhỏ, anh em cãi nhau vì ai cũng mong muốn được bố mẹ công nhận. Khi lớn lên, vì lợi ích kinh tế mà anh em có thể xung đột bởi đều muốn cha mẹ dành cho mình phần hơn trong số tài sản thừa kế.

    Đối mặt với những lợi ích riêng thì ai mà chẳng trở nên tham lam, chính điều này mà tình anh chị em ngày càng sứt mẻ đi.

    Nếu sự phân chia của cha mẹ không đồng đều thì sớm muộn anh chị em tranh giành, sống chết với nhau. Có rất nhiều gia đình phải đau đớn vì bi kịch phân chia đất đai, tài sản bởi cha mẹ thương đứa con này hơn đứa con kia.

    Đã là con người thì ai cũng có những ích kỷ, nhỏ nhặt.

    Thế nhưng đây chỉ là một góc nhìn nhỏ, không phải gia đình nào anh chị em trưởng thành cũng xa lạ, tranh giành với nhau. Có những gia đình bố mẹ mất, anh em càng cố gắng nâng đỡ nhau trong cuộc sống này. Họ vẫn luôn tự hào là những anh chị em sinh ra dưới cùng một mái nhà.

  • 2 chị em sinh đôi chung 1 chồng – tưởng sẽ hạnh phúc ai ng ờ 1 tháng sau phát hiện bí mật ch;ấn đ;ộng

    2 chị em sinh đôi chung 1 chồng – tưởng sẽ hạnh phúc ai ng ờ 1 tháng sau phát hiện bí mật ch;ấn đ;ộng

    Mẹ mất khi hai cô mười tuổi, ba thì đau yếu triền miên, từ đó Nhã – chị, mạnh mẽ hơn, luôn là người bảo vệ và dẫn dắt Nhi. Nhưng cũng chính sự che chở ấy khiến Nhi dần sống thu mình – lặng lẽ, cam chịu, và luôn đứng sau chị.

    Khi cả hai tròn hai mươi, trong một dịp lễ hội làng, họ gặp Khánh – một chàng trai từ tỉnh về quê làm việc. Khánh không giống những người đàn ông họ từng biết – lời nói nhẹ nhàng, ánh mắt biết cười, lại biết đàn hát. Cả hai chị em đều bị hút vào vòng xoáy của người đàn ông ấy, dẫu chẳng ai nói thành lời.

    Khánh đến nhà thường xuyên với lý do “giúp ba sửa máy bơm nước”, nhưng người hiểu rõ nhất là Nhã. Ánh mắt anh hay dừng lại lâu hơn khi nhìn chị. Mỗi lần đi chợ, Khánh đều mang về cho Nhã món bánh chị thích, còn Nhi… thì đứng lặng nhìn từ xa, không oán trách, không đòi hỏi.

    Một đêm, Nhi tình cờ bắt gặp Khánh hôn Nhã dưới gốc vú sữa sau nhà. Cô quay đi, không khóc. Nhưng từ đó, cô thay đổi. Ít nói hơn. Mắt hay nhìn xa xăm. Nhã cảm nhận được sự thay đổi ấy, và trong lòng dấy lên nỗi áy náy mơ hồ.

    Vài tháng sau, khi ba bệnh nặng, Khánh cầu hôn. Nhưng trước khi cưới, một điều bất ngờ xảy ra: ba gọi hai chị em vào phòng, trao cho mỗi người một mảnh khăn tay mẹ để lại và nói:

    Chẳng ai hiểu hết ý ông, nhưng sau khi ông mất, lời trăn trối ấy trở thành sợi dây định mệnh kéo họ vào một quyết định gây sốc: Cả hai cùng lấy Khánh.

    Lý do chính thức được nói ra là “vì thương ba, vì giữ gìn máu mủ trong nhà”. Nhưng sâu trong lòng mỗi người, là một mảnh tình riêng, một vết thương không lành.

    Đám cưới tổ chức âm thầm. Họ chỉ mặc áo dài trắng đơn giản, không váy cưới, không rước dâu. Người làng xì xào, kẻ nói thương, người bảo “loạn luân”, nhưng rồi cũng qua.

    Ba người sống chung dưới một mái nhà. Ban đầu, tất cả đều cố gắng giữ hoà khí. Nhã đảm đang việc nhà, đi chợ, quán xuyến, còn Nhi ở nhà chăm vườn, nấu cơm, lặng lẽ như cái bóng. Khánh… vẫn dịu dàng như xưa, nhưng bắt đầu biết chọn người nào để gần gũi hơn mỗi đêm.

    Dù chưa từng nói ra, ai cũng biết: Nhã là người được yêu hơn.

    Nhi không ghen, hay ít ra là không cho phép mình ghen. Nhưng mỗi lần đi ngang phòng ngủ, thấy ánh đèn phòng Nhã còn sáng, cô lại siết chặt tay, rồi lặng lẽ về phòng.

    Một năm, rồi hai năm trôi qua như thế. Bề ngoài êm ấm, bên trong mục ruỗng.

    Nhi bắt đầu có những cơn đau đầu dữ dội, bác sĩ bảo do stress. Nhã lo lắng đưa em đi khám khắp nơi, nhưng chẳng tìm ra bệnh rõ ràng. Trong lòng chị dấy lên cảm giác tội lỗi không tên – như thể chính mình đang dần giết chết em gái bằng tình yêu ích kỷ.

    Khánh vẫn quan tâm Nhi, vẫn nhẹ nhàng, vẫn nói chuyện, nhưng không chạm vào cô. Những cái ôm chỉ còn là hình thức. Những cái nhìn không còn cháy bỏng. Đêm nào anh ở lại phòng Nhi, cô cũng nằm im, quay mặt vào tường, nước mắt thấm gối. Anh không dám chạm vào cô – vì ánh mắt cô như con dao, chạm vào sẽ đứt tay, đứt cả tim.

    Nhi không trách, nhưng cô bắt đầu ghi nhật ký. Những trang giấy kín chữ, toàn là những điều không thể nói thành lời:

    “Em vẫn nghe tiếng anh gọi tên chị trong mơ. Anh gọi dịu dàng, như cách chị từng gọi em khi còn nhỏ.”

    “Em không sống nổi nữa… nhưng chết thì nhát lắm.”

    Nhã đọc được những dòng đó vào một buổi chiều mưa, khi Nhi ra đồng chưa về. Chị ngồi lặng hàng giờ bên quyển sổ. Đến khi tiếng sấm rền lên, chị mới chợt tỉnh và lao đi tìm em.

    Nhưng lần này, Nhi không đi đâu xa. Cô chỉ ngồi sau nhà, dưới gốc vú sữa – nơi Khánh từng hôn Nhã. Cô nhìn cây thật lâu, rồi hỏi:

    – Chị có từng thấy tội lỗi không?

    Nhã nghẹn lời.

    – Nếu một ngày em biến mất, chị sẽ sống vui chứ?

    Nhã quỳ xuống bên em, bật khóc như một đứa trẻ:

    – Em đừng nói vậy… Đừng bỏ chị…

    Nhi không trả lời. Cô chỉ mỉm cười nhẹ, như thể mình đã tha thứ, hoặc đã buông tay.

    Từ hôm đó, Nhi thay đổi. Cô chăm sóc Nhã như xưa, làm những món Nhã thích, nói nhiều hơn, cười nhiều hơn. Nhưng có điều gì đó không thật. Như thể cô đang diễn. Nhã lo sợ. Khánh thì không để ý, chỉ nghĩ “cuối cùng Nhi cũng chấp nhận được cuộc sống này”.

    Một hôm, Nhi nói:

    – Em muốn có con.

    Khánh ngập ngừng. Nhã im lặng. Bầu không khí trong nhà nặng như đá đè ngực. Không ai phản đối, nhưng cũng chẳng ai nói “được”.

    Đêm đó, Nhã lặng lẽ sang phòng Nhi, nắm tay em:

    – Nếu… em muốn, chị sẽ ra đi.

    Nhi nhìn chị, rồi mỉm cười thật buồn:

    – Không. Em không muốn ai trong chúng ta rời đi. Nhưng… cũng không muốn ở lại nữa.

    Hôm đó trời mưa rất lớn. Gió rít từng cơn, như tiếng khóc của đất trời. Nhã đi chợ về, thấy nhà im ắng lạ thường. Gọi Nhi không ai trả lời. Gọi Khánh – cũng không.

    Khi chị bước ra sau nhà, cảnh tượng trước mắt khiến chị đứng chết lặng: Chiếc xe máy đổ nghiêng, cạnh đó là Khánh đang ôm lấy Nhi – máu đỏ loang cả nền xi măng ướt sũng nước.

    Khánh hét lên:

    – Cô ấy ngã! Xe trượt… chị gọi xe cấp cứu mau!

    Nhưng Nhi không tỉnh lại. Mắt cô mở to, miệng mấp máy điều gì đó. Nhã nhào tới, ôm lấy em. Trong tay cô, Nhi cố thốt một câu:

    – Xin lỗi… chị…

    Rồi hơi thở tắt lịm.

    Nhi mất. Cái chết được ghi là “tai nạn do trời mưa, đường trơn”. Nhưng Nhã thì biết: Nhi chọn ngày mưa. Cô đã chọn cách kết thúc cuộc sống – như một lời trốn chạy khỏi tình yêu không lối thoát.

    Khánh suy sụp. Anh khóc mỗi đêm. Nhưng điều khiến Nhã đau hơn cả không phải là mất em, mà là đọc được lá thư Nhi để lại giấu trong áo:

    “Chị Nhã, em chưa từng ghét chị. Em chỉ đau vì biết mình không bao giờ là người được chọn. Em đã cố sống chung, cố yêu anh bằng một nửa của chị, nhưng không đủ. Em mệt rồi. Em tha thứ. Và xin chị đừng tự trách… Chỉ cần sống hạnh phúc – thay phần em…”

    Nhã ôm lá thư, khóc cạn nước mắt. Khánh, sau tang lễ, lặng lẽ rời đi. Không từ biệt. Không lời hứa. Không quay đầu.

    Mỗi sáng thức dậy, Nhã đều nhìn về phòng bên cạnh – căn phòng Nhi từng sống, giờ là căn phòng hoang hoải với cửa sổ luôn hé mở. Không ai ở đó, nhưng Nhã vẫn pha thêm một ly trà, đặt lên bàn như thói quen. Dường như, chị vẫn hy vọng em sẽ bất ngờ bước ra, trách yêu: “Trà nguội rồi, ai uống nổi.”

    Nhưng căn nhà vắng tiếng cười, thiếu bóng người. Cây vú sữa sau nhà trĩu quả như những giọt nước mắt đông cứng. Mỗi lần gió thổi, lá rơi lả tả – như thời gian đang phai màu ký ức.

    Khánh biến mất sau lễ tang. Không tin nhắn, không cuộc gọi. Người làng đồn rằng anh bỏ xứ đi, có người bảo thấy anh cạo đầu ở một ngôi chùa tận miền Bắc.

    Nhã không đi tìm.

    Chị không oán anh, không giận em. Chị chỉ tự trách mình. Nếu ngày đó chị không nhận lời, nếu ngày đó chị biết từ chối, nếu… nếu… nếu… Nhưng “nếu” không thể hồi sinh một con người.

    Chị bắt đầu viết thư cho Nhi – không phải gửi đi, mà để sống tiếp. Mỗi đêm, chị ngồi trước cửa sổ, thắp một cây nến nhỏ và viết.

    “Em à, hôm nay chị trồng lại luống hoa hồng sau vườn. Chị nhớ em từng bảo: ‘hoa hồng đẹp nhưng gai đâm đau’. Nhưng nếu không có gai, làm sao biết quý cái đẹp?”

    “Hôm nay mưa. Mưa giống ngày em đi. Chị đã không khóc. Không phải vì cạn nước mắt, mà vì tim đã vỡ rồi.”

    “Có khi chị mong được gặp em một lần nữa – chỉ để nói lời xin lỗi bằng cả trái tim.”

    Một buổi chiều mùa đông, khi những cây gạo trơ trụi lá, Khánh trở về. Anh gầy sọp, đầu trọc, mặc áo nâu sòng, tay cầm tràng hạt. Anh không vào nhà mà đứng lặng dưới gốc vú sữa, nơi mọi chuyện bắt đầu… và kết thúc.

    Nhã thấy anh, đứng sau cánh cửa, không biết nên ra hay không. Rồi chị cũng bước ra.

    – Em xin lỗi.

    Giọng Khánh khàn đặc, như chưa từng được dùng để nói suốt nhiều tháng.

    Nhã im lặng. Anh tiếp:

    – Anh đã sai. Anh ích kỷ. Anh tưởng có thể yêu hai người… Nhưng hoá ra, chỉ làm đau cả ba.

    Chị gật đầu, không trách. Chỉ nói một câu:

    – Em ấy… tha thứ rồi.

    Khánh òa khóc. Lần đầu tiên, kể từ ngày chôn Nhi, họ khóc cùng nhau – không còn là chồng và vợ, không còn là kẻ có lỗi hay người bị bỏ lại – chỉ là hai con người cùng mất một người thân yêu.

    Sau đó, Khánh rời đi. Lần này, chị biết anh sẽ không quay lại nữa. Nhưng cũng không cần. Quá khứ đã đủ nặng nề, hiện tại chỉ cần bình yên.

    Nhã bắt đầu một cuộc sống mới. Chị không đi đâu xa, không bỏ quê, không rời khỏi ngôi nhà cũ kỹ. Nhưng chị làm điều chưa từng dám làm: mở một quỹ hỗ trợ phụ nữ tên là “Song Tử”.

    Mỗi năm, chị dùng phần tiền tích cóp từ việc trồng rau, bán hàng nhỏ, quyên góp để giúp những người phụ nữ bị ràng buộc trong hôn nhân áp đặt, bị trói buộc bởi truyền thống hay những cuộc hôn nhân “miệng đời”.

    Nhiều người đến với chị – có cô gái trẻ định trầm mình vì yêu người đã có vợ, có người mẹ bị chồng ép sống cùng chị em chồng như chị em ruột… Chị lắng nghe, không phán xét. Mỗi lần nghe xong, chị đều kể một đoạn chuyện về mình và Nhi – như một bài học không lên giọng.

    Chị giữ căn phòng của Nhi nguyên vẹn. Mỗi năm vào ngày mất của em, chị đặt lên bàn thờ một tách trà, một bông hoa, một bức thư mới.

    “Em à, hôm nay có một cô bé đến đây, định bỏ thai vì không được gia đình chấp nhận. Chị kể chuyện của tụi mình, cô ấy khóc như em ngày xưa. Rồi cô ấy giữ lại đứa bé. Em có thấy không? Em vẫn sống, trong lòng nhiều người.”

    Năm thứ ba sau ngày Nhi mất, cây vú sữa sau nhà ra hoa trắng muốt. Có một bông rơi xuống vai Nhã khi chị đang tưới nước. Chị ngẩng lên, cười.

    Lần đầu tiên sau bao năm, chị không khóc.

    Chị không còn sống trong tội lỗi. Mà sống vì yêu thương. Vì lời hứa chị từng thốt ra khi còn bé:

    “Dù chuyện gì xảy ra, chị cũng sẽ không bỏ em.”

    Nhã không bỏ Nhi. Chị mang em đi theo – không phải là cái bóng đau buồn, mà là ký ức đẹp. Là tấm gương để sống tử tế. Là tình yêu chưa trọn nhưng không vô nghĩa.

    Truyện kết bằng một đoạn nhật ký cuối cùng:

    “Em à, chị sống ổn. Vẫn hay mơ thấy em. Có lần em cười, bảo: ‘Chị còn nợ em một chuyến đi xa.’ Chị đang để dành tiền. Khi đủ, chị sẽ đi. Không phải để trốn, mà để sống thay phần em chưa kịp.”

  • Lên thăm chồng trên thành phố đột ngột, vợ ngỡ ngàng biết anh đang ở cùng cô sinh viên năm cuối. Chị vui vẻ vờ như không biết để rồi có màn trả th ù thâm sâu

    Lên thăm chồng trên thành phố đột ngột, vợ ngỡ ngàng biết anh đang ở cùng cô sinh viên năm cuối. Chị vui vẻ vờ như không biết để rồi có màn trả th ù thâm sâu

    Là người phụ nữ thông minh, nhạy cảm, Thương nhanh chóng phát hiện chồng có nhân tình, phản bội mình.

    Thương và Phú yêu nhau từ hồi còn học cấp 3. Kết thúc đại học, 2 người tổ chức đám cưới nho nhỏ, mời họ hàng và bạn bè đến tham dự. Bởi gia đình Phú không có điều kiện. Tuy vậy nhà Thương vẫn thông cảm và gả con gái cho.

    Sau khi kết hôn, Phú ở trên Hà Nội đi làm và học thêm lên Thạc sĩ. Còn Thương phải về quê làm việc để chăm sóc bố mẹ chồng. Bởi họ cũng già rồi, nhà Phú lại có mỗi mình anh.

    Từ Tết đến giờ chưa thấy chồng về quê thăm vợ và bố mẹ, Thương cứ nghĩ anh bận rộn. Lần nào gọi cho chồng cũng là thuê bao. Khi Phú gọi lại thì thường giải thích rằng anh bận đi làm, bận học thêm. Nghĩ chồng vừa học vừa làm vất vả, tuần trước Thương đã khăn gói từ quê, vượt chặng đường hơn 250km để thăm Phú.

    Gọi cho chồng từ sáng để thông báo việc mình lên Hà Nội mà không được. Phải đến khi Thương xuống xe, ngồi chờ 1 lúc lâu ở bến, Phú mới gọi lại. Nghe vợ nói đang ở Hà Nội, Phú có phần bối rối. Anh trách vợ sao không thông báo với mình trước, trách vợ đang yên đang lành lên làm gì? Thương có hơi chạnh lòng, nhưng cô vẫn thông cảm cho chồng.

    Đợi gần 2 tiếng nữa mới thấy Phú phóng xe ra đón. Trên trán chồng còn lấm tấm mấy giọt mồ hôi. Thương lại thấy tội nghiệp chồng, chắc anh vừa làm xong thì mải mốt ra đây đón vợ!


    Ảnh minh họa.

    Bước vào phòng trọ của Phú, Thương hơi bất ngờ. Căn phòng gọn gàng sạch sẽ không giống như nơi ở của người bận rộn. Cô cất lời khen anh: “Được đó, không còn là ông Phú luộm thuộm, lôi thôi của ngày xưa”. Chồng Thương cười lại, anh phản đối lời vợ, khẳng định mình vẫn luôn là người ngăn nắp!

    Lướt nhìn căn phòng 1 lượt, bằng giác quan nhạy cảm của người phụ nữ. Thương thấy có gì đó không đúng. Phú không phải là người thích chơi hoa. Vậy mà trên bàn làm việc của anh có 1 lọ hoa hồng đỏ thắm. Nhìn những bông hoa đang đổi màu sang héo úa, Thương đoán chắc đây không phải là Phú vừa cắm vì biết vợ lên đây.

    Chưa hết, trong tủ lạnh của anh còn có đồ ngọt và bánh kem. Trước nay Phú chúa ghét bánh kem, vậy làm sao nó tồn tại chình ình trong tủ của anh được? Và thêm 1 chi tiết nữa – chi tiết quan trọng nhất, đó là trong nhà vệ sinh sạch sẽ lại có 1 lọ dung dịch vệ sinh phụ nữ. Phú sống 1 mình, điều đó không phải rất khó hiểu sao?

    Mặc dù phát hiện ra hàng loạt chi tiết bất thường trong phòng trọ của chồng, nhưng Thương vẫn tỏ ra vui vẻ. Cô ở thêm 2 hôm nữa thì đòi về. Phú cũng chẳng giữ vợ.

    Ngay khi rời phòng chồng, Thương nhờ những mối quan hệ của mình khi xưa học cùng đại học để tìm 1 đội thám tử. Thương bỏ ra 6 triệu để họ theo dõi Phú trong 1 tuần trời. Quả nhiên, đến ngày thứ 7, họ trả về cho Thương 1 xấp ảnh Phú đang ở chung với 1 người phụ nữ khác. Cô nàng này là sinh viên năm cuối, khóa dưới của Phú.

    Thương cay đắng nhận ra mình bị phản bội. Cô ở nhà làm như thiêu thân để nuôi chồng ăn học, chăm sóc bố mẹ chồng. Vậy mà anh lại “tặng” cho cô cặp sừng vừa to vừa dài. Gạt đi dòng nước mắt, Thương quyết định sẽ trả thù kẻ làm tổn thương mình.

    Hôm thứ 7, nhà chồng Thương có giỗ. Hôm đó, Phú cũng về bởi anh là cháu đích tôn của dòng họ. Đợi mọi người ăn uống no say, Thương mới đứng lên thưa chuyện: “Dạ thưa bố mẹ, các bác, các cô, các chú… hôm nay nhân dịp cả nhà đông đủ, con có 1 thông báo quan trọng ạ. Đó là từ ngày mai, con trả chồng về cho bố mẹ con. Con ở nhà làm lụng vất vả, cố gắng làm vợ thảo dâu hiền, nhưng không ngờ chồng con lại có nhân tình bên ngoài. Chắc cô gái này phải có sức hút và tốt hơn con gấp bội, nên anh ấy mới bỏ hạnh phúc gia đình và chìm đắm trong mối quan hệ bất chính như thế!”. Nói xong, cô mở túi lấy xấp ảnh chồng cùng nhân tình đưa cho mọi người xem.


    Ảnh minh họa.

    Cả họ nhà Phú ai cũng nổi giận, bất bình thay Thương. Bố anh không bình tĩnh được lao ra tát con trai 2 cái cháy má. Uổng công bấy lâu nay mọi người vẫn coi Phú là tấm gương để các em nhìn vào, bây giờ tấm gương đó “nát hơn tương bần”!

    Chưa hết, Thương còn thẳng thắn đuổi Phú ra khỏi căn nhà vợ chồng cô đang ở. Bởi nhà đó do Thương xây dựng, Phú chẳng góp được ngày công hay đồng tiền nào. Thương nói: ”Từ nay con sẽ tự nuôi con. Anh Phú không có quyền về nhà và cũng không có tư cách làm bố nữa. Đơn ly hôn con gửi thẳng lên xã rồi, sẽ sớm có giấy triệu tập thôi”.

    Từ qua đến nay nhà Phú loạn hết cả lên. Bố mẹ anh nổi giận lôi đình, đuổi Phú ra khỏi nhà và quyết không nhận anh con trai bất hiếu, phản bội vợ con này nữa. Còn Phú thì run rẩy, lạy lục trước cửa nhà Phương, nhưng cô không mở cửa!

  • 4 con giáp hạnh phúc nhất khi về già: Vạn sự như ý, khỏe mạnh sống lâu, ti ề n vàng đầy két

    4 con giáp hạnh phúc nhất khi về già: Vạn sự như ý, khỏe mạnh sống lâu, ti ề n vàng đầy két

    Trong số 12 con giáp có 4 tuổi vô cùng may mắn khi về già thực sự sống trong hạnh phúc tràn đầy, mọi việc đều suôn sẻ, sức khỏe dồi dào và trường thọ.

    1. Tuổi Tý

    Những người tuổi Tý, có phải các bạn từng cảm thấy tuổi trẻ vất vả, bôn ba, chỉ đến khi về già mới được hưởng thụ cuộc sống?

    Khi về già, người tuổi Tý thật sự mọi việc đều thuận lợi, vận may liên tục kéo đến! Họ thông minh, lanh lợi, giỏi quản lý tài chính, cuộc sống về già sung túc, đầy màu sắc.

    Hơn nữa, người tuổi Tý còn khỏe mạnh, ít ốm đau, thực sự là hình mẫu lý tưởng của một cuộc sống trường thọ và khỏe mạnh!

    Tuổi Tý khi về già thường có cuộc sống an nhàn, sung túc và hạnh phúc.

    Nhờ sự thông minh, nhanh nhẹn và giỏi tính toán, họ tích lũy được tài sản ổn định từ sớm. Dù tuổi trẻ vất vả, bôn ba, nhưng hậu vận lại hanh thông, mọi việc thuận lợi.

    Họ sống thọ, sức khỏe tốt, tinh thần minh mẫn. Gia đình hòa thuận, con cháu thành đạt, hiếu thảo.

    Người tuổi Tý cũng rất khéo léo trong đối nhân xử thế, nên được nhiều người quý mến. Về già, họ hưởng phúc trọn vẹn, là tấm gương sáng về sự kiên trì và thành công.
    tuoi-ty-1
    2. Tuổi Thìn

    Người tuổi Thìn, có phải các bạn cảm thấy tuổi trẻ áp lực nặng nề, đến khi về già mới có thể thở phào? Khi về già, người tuổi Thìn vạn sự như ý, tài lộc hanh thông!

    Họ thường có quý nhân giúp đỡ, sự nghiệp thành công, gia đình hòa thuận, thực sự khiến người khác phải ngưỡng mộ.

    Thêm nữa, họ luôn giữ tinh thần trẻ trung, tràn đầy năng lượng – càng lớn tuổi lại càng có phúc khí!

    Tuổi Thìn khi về già thường hưởng cuộc sống sung túc, ổn định và nhiều phúc lộc. Nhờ khí chất mạnh mẽ, ý chí kiên cường và tinh thần cầu tiến, họ gây dựng được sự nghiệp vững chắc từ sớm.

    Về già, họ có tài lộc dồi dào, được quý nhân giúp đỡ, gia đình hạnh phúc, con cháu hiếu thuận. Người tuổi Thìn luôn giữ được tinh thần lạc quan, sức khỏe ổn định, ít bệnh tật.

    Họ là người có uy tín, được người thân, bạn bè kính trọng. Cuộc sống tuổi già của họ là sự kết tinh của thành công, phúc khí và niềm vui trọn vẹn.
    tuoi-thin
    3. Tuổi Thân

    Người tuổi Thân, có phải các bạn thấy mình thích chơi đùa, náo nhiệt khi còn trẻ, đến khi về già mới có thể an yên hưởng thụ cuộc sống? Họ giỏi giao tiếp, có nhiều bạn bè, cuộc sống tuổi già phong phú và thú vị.

    Họ cũng giữ tinh thần trẻ trung, năng động, lại còn khỏe mạnh – quả thực khiến người ta ngưỡng mộ không thôi!

    Tuổi Thân khi về già thường có cuộc sống vui vẻ, thoải mái và tràn đầy sức sống.

    Nhờ sự lanh lợi, thông minh và khả năng giao tiếp tốt, họ giữ được nhiều mối quan hệ tốt đẹp, bạn bè đông đảo.

    Dù tuổi trẻ bôn ba, nhưng về sau được an nhàn, tài chính ổn định, ít lo toan. Họ có tinh thần trẻ trung, yêu đời, biết tận hưởng cuộc sống và dễ thích nghi với hoàn cảnh.

    Gia đình hạnh phúc, con cháu hòa thuận. Tuổi Thân về già là hình mẫu của sự lạc quan, linh hoạt và hưởng thụ cuộc sống đáng mơ ước.
    tuoi-than
    4. Tuổi Sửu

    Người tuổi Sửu, có phải các bạn cảm thấy cả đời âm thầm cống hiến, đến khi về già mới thu được quả ngọt?

    Khi về già, người tuổi Sửu có tài vận dồi dào, sự nghiệp vững chắc.

    Họ chăm chỉ, chịu khó, sự nghiệp thành công, gia đình yên ấm. Thêm vào đó, họ là người hiền lành, sống chan hòa với mọi người – đúng là kiểu người ai gặp cũng quý mến!

    Cuộc sống tuổi già thực sự viên mãn!

    Tuổi Sửu khi về già thường gặp nhiều may mắn và viên mãn. Nhờ bản tính chăm chỉ, kiên nhẫn và sống có trách nhiệm, họ gặt hái thành công về sự nghiệp lẫn tài chính.

    Gia đình hòa thuận, con cháu hiếu thảo, cuộc sống an nhàn và yên ấm. Họ cũng được nhiều người quý trọng nhờ tính cách chân thành, hiền hậu.

    Về sức khỏe, tuổi Sửu thường sống thọ và ít bệnh tật nếu giữ lối sống điều độ. Tuổi già của họ là giai đoạn hưởng phúc, an yên, tận hưởng thành quả sau bao năm nỗ lực và cống hiến.

    Thông tin trên chỉ mang tính chất tham khảo và chiêm nghiệm!

  • 3 tuổi trồng lưỡi hổ Tiền – Tài kéo về, 2 tuổi đại kị trồng là m ấ t L ộ c

    3 tuổi trồng lưỡi hổ Tiền – Tài kéo về, 2 tuổi đại kị trồng là m ấ t L ộ c

    Có tuổi trồng vào sẽ “hút” tài vận về nhà, nhưng cũng có tuổi trồng lại dễ phạm kỵ,

    khiến tiền tài hao tổn. Hãy cùng xem bạn có thuộc nhóm tuổi nào dưới đây.

     

    Cây lưỡi hổ là một trong những loại cây cảnh phong thuỷ được nhiều gia đình ưa chuộng. Không chỉ có khả năng thanh lọc không khí, dễ trồng dễ chăm, cây còn mang ý nghĩa hút tài, chiêu lộc, xua đuổi tà khí.

    Tuy nhiên, theo các chuyên gia phong thủy, không phải ai cũng hợp để trồng loại cây này.

    3 tuổi trồng lưỡi hổ Tiền - Tài kéo về, 2 tuổi đại kị trồng là mất Lộc

    3 tuổi trồng lưỡi hổ Tiền – Tài kéo về, 2 tuổi đại kị trồng là mất Lộc

    3 Tuổi Trồng Lưỡi Hổ Tiền – Tài Kéo Về

    1. Tuổi Tý

    Người tuổi Tý thông minh, nhạy bén nhưng vận tài lộc thường có lúc thăng lúc trầm.

    Trồng cây lưỡi hổ trong nhà giúp hóa giải vận hạn, ổn định dòng tiền và tăng cường may mắn về tài chính.

    Đặc biệt, khi đặt chậu cây ở hướng Đông hoặc Đông Nam, tiền bạc sẽ như nước chảy vào nhà, làm đâu thắng đó.

    2. Tuổi Thìn

    Tuổi Thìn vốn là con giáp có số làm lớn, nhưng đôi khi bị tiểu nhân cản trở, khó giữ của.

    Cây lưỡi hổ với dáng lá sắc nhọn như những thanh kiếm có tác dụng trấn trạch, hóa giải sát khí, bảo vệ tài lộc.

    Người tuổi Thìn trồng cây này sẽ được phù trợ thêm phần quyền uy, hút tài lộc mạnh mẽ, công danh sự nghiệp thăng tiến rõ rệt.

    3. Tuổi Dậu

    Người tuổi Dậu vốn chịu khó, chăm chỉ, nhưng tài vận nhiều khi không tương xứng với công sức bỏ ra.

    Việc trồng lưỡi hổ giúp kích hoạt cung tài bạch, thúc đẩy sự hanh thông về tiền bạc.

    Nếu đặt ở phòng khách hoặc phòng làm việc, người tuổi Dậu sẽ thấy tài lộc đến dồn dập, thu nhập tăng trưởng đều đặn.

    2 Tuổi Đại Kỵ Trồng Cây Lưỡi Hổ, Trồng Là Mất Lộc

    1. Tuổi Mùi

    Người tuổi Mùi có mệnh mềm mại, hiền hòa, mang nhiều năng lượng âm. Trong khi cây lưỡi hổ lại mang tính dương, sát khí mạnh.

    Nếu trồng loại cây này, dễ gây xung khắc, ảnh hưởng đến vận khí trong nhà, khiến tài lộc bị cản trở, thậm chí còn dẫn tới các mâu thuẫn, tranh chấp không đáng có.

    2. Tuổi Hợi

    Người tuổi Hợi hợp với dòng chảy tự nhiên, ưa sự an yên, nhẹ nhàng. Lưỡi hổ lại có dáng vẻ sắc bén, mạnh mẽ, dễ tạo nên sự đối nghịch.

    Khi người tuổi Hợi trồng cây này, không những không tụ được lộc mà còn dễ gặp thị phi, hao tài tốn của, tinh thần bất ổn.

    Chơi cây phong thủy không chỉ cần chú trọng thẩm mỹ hay công năng mà còn phải xem xét sự hợp – kỵ với tuổi mệnh của mình.

    Cây lưỡi hổ tuy đẹp, dễ trồng nhưng hãy cân nhắc kỹ lưỡng trước khi đưa về nhà. Nếu hợp tuổi, tiền tài rộn ràng.

    Nếu phạm kỵ, coi chừng “trồng cây mà mất lộc”.

    Bạn hãy thử xem mình thuộc nhóm tuổi nào và áp dụng cho phù hợp để vượng khí thêm phần hanh thông nhé!

  • Ly h:ôn vợ c ũ được 4 tháng, cô ấy đã mời tôi dự đám cưới. Tôi l i ề u đến xem chú rể là ai, liền ôm mặt hối hận

    Ly h:ôn vợ c ũ được 4 tháng, cô ấy đã mời tôi dự đám cưới. Tôi l i ề u đến xem chú rể là ai, liền ôm mặt hối hận

    Đến khi cô dâu và chú rể tiến đến thì tôi bất ngờ choáng váng.

    Cái bụng của vợ cũ đập vào mắt tôi, to thế này chẳng khác gì bầu 6 7 tháng!

    Tôi và vợ cũ đã từng có một cuộc hôn nhân kéo dài 4 năm.

    Dù sống rất hòa hợp nhưng tình yêu giữa chúng tôi dần bị bào mòn bởi một lý do lớn: không có con. Tôi lại là con trai một trong nhà nên chuyện có con lại càng áp lực hơn.

    Lần nào gặp mẹ cũng than thở rồi mặt nặng mày nhẹ:

    – Nhà mình mà không có cháu nối dõi, sau này mẹ đi xuống dưới biết ăn nói sao với tổ tiên đây? 

    Rồi lại gặng hỏi

    – Tháng này có tin gì chưa? Hay vợ con lại không biết cách chăm sóc bản thân?

    Tôi cũng yêu vợ nhưng ngày ngày tôi phải đứng giữa hai ngọn lửa – một bên là mẹ suốt ngày dằn vặt, trách móc; một bên là vợ mệt mỏi vì những lần thăm khám vô vọng – tôi mệt mỏi vô cùng.

    Ngày đi làm về đã đủ thứ căng thẳng, đằng này còn phải nghe trách móc, than thở.

    Thậm chí mẹ còn muốn đến sống chung rồi đòi đi thầy lang bốc thuốc, đi xem bói. Vợ tôi thì giận dữ, một hai đòi về nhà ngoại khi biết ý định của mẹ tôi.

    Người đứng giữa như tôi chẳng thể dung hòa cả hai, tôi cũng thương vợ nhưng cũng không đủ dũng cảm để phản đối mẹ.

    Thật sự không thể chịu nổi nữa nên tôi đề nghị ly hôn vợ.

    Từ lúc ly hôn đến nay tôi cũng không liên lạc gì với vợ cũ. Bẵng đi đến 4 tháng sau khi ly hôn thì tôi mới nghe tin cô ấy lấy chồng.

    Tôi ban đầu không tin vì nhanh quá, mới đó mà cô ấy đã tìm được bến đỗ mới rồi sao? Tôi tò mò về cả cô ấy và chồng sắp cưới.

    Tôi nghe bạn bè kể chồng mới của cô ấy là bạn học cũ. Cả hai đều từng kết hôn nhưng không hạnh phúc, tình cờ gặp lại mà nên đôi.

    Tôi bứt rứt trong người khi nghĩ có khi nào họ có tình cảm với nhau từ trước khi vợ ly hôn tôi không?

    Bức bối quá nên tôi gọi thẳng cho vợ cũ hỏi sao cô ấy đi bước nữa mà không mời tôi. Dù sao thì chúng tôi cũng ly hôn trong hòa bình.

    Cô ấy thản nhiên nói nếu tôi rảnh thì đến dự, còn đưa địa chỉ thời gian cụ thể của tiệc cưới.

    Hôm vợ cũ tổ chức đám cưới, tôi ăn mặc điển trai đến xem cô ấy liệu có thật sự hạnh phúc không.

    Tôi cứ nghĩ không biết chồng mới của cô ấy có biết cô ấy không thể có con hay không? Anh ta dễ dàng chấp nhận sao?

    Đến khi cô dâu và chú rể tiến đến thì tôi bất ngờ choáng váng. Cái bụng của vợ cũ đập vào mắt tôi, to chẳng khác gì bầu 6 7 tháng!

    Dù cô ấy đã mặc bộ váy cưới rộng nhưng vẫn không thể che đi cái bụng đang lớn dần.

    Cô ấy cười vô cùng hạnh phúc, cũng không ngại xoa tay lên bụng. Tôi sững người trước cảnh tượng trước mắt, đứa trẻ kia chắc chắn là con của tôi!

    Chúng tôi chỉ mới ly hôn 4 tháng thôi mà, vậy chứng tỏ lúc cô ấy còn ở với tôi thì đã mang thai rồi.

    Đến khi tiệc tàn thì tôi nóng lòng muốn nói chuyện với vợ cũ.

    Cô ấy cũng không chối cãi đó là con của tôi. Vì cô ấy cũng không thể ngờ chúng tôi có thể có con với nhau. Nhưng rồi tôi lại nghe cô ấy nói:

    – Tôi với anh đã ly hôn rồi, giờ đứa trẻ này không liên quan đến anh nữa. Chồng tôi sẽ là bố của nó.

    Tôi nghe thế mà cơn giận cứ cuồn cuộn trong người.

    Đó là con của tôi mà, sao phải để người khác làm cha nó? Nhưng tôi cũng biết vợ cũ của mình khó mang thai, đây có lẽ là đứa con duy nhất trong đời cô ấy.

    Chồng cô ấy cũng đã chấp nhận nên mới cưới cô ấy. Dù vậy tôi vẫn không thể nguôi ngoai chuyện mình có một đứa con. Giờ tôi phải làm sao đây?