Tác giả: admin

  • Tái h ôn sau 3 năm chồng cũ m ất, thấy một vị khách không mời xuất hiện, tôi bật khóc qu ỳ l ạy giữa đường

    Tái h ôn sau 3 năm chồng cũ m ất, thấy một vị khách không mời xuất hiện, tôi bật khóc qu ỳ l ạy giữa đường

    Tôi đỏ mắt, cúi đầu lạy bà giữa bao ánh mắt xúc động.

    Chồng cũ của tôi mất đã 3 năm. 3 năm ấy, cuộc sống tôi trải qua quá nhiều biến cố.

    Có thời điểm, tôi từng thề sẽ không tái giá, sống cô độc đến cuối đời để giữ trọn tình nghĩa với anh. Nhưng rồi, tôi đã không thể giữ lời.

    Trước ngày cưới với người chồng hiện tại, tôi cùng anh đến viếng mộ chồng cũ.

    Trước bia mộ, chồng tôi lặng lẽ hứa sẽ thay anh ấy chăm sóc tôi cả đời. Tôi cảm động, vừa là vì lời hứa ấy, vừa là vì anh hiểu và tôn trọng quá khứ của tôi.

    Tôi quen chồng cũ khi còn làm nhân viên bán hàng tại trung tâm thương mại.

    Khi ấy, anh thường xuyên đến mua đồ, mỗi lần đều chọn rất kỹ. Ban đầu tôi còn tưởng anh là kiểu đàn ông nghiện mua sắm, ai ngờ tất cả chỉ là cái cớ để được gặp tôi.

    Một ngày, anh đỏ mặt xin số tôi. Ít phút sau, tôi nhận được tin nhắn:

    – Xin lỗi vì anh vụng về, nhưng anh đã thích em từ lâu, chỉ biết dùng cách này để thu hút em.

    Tôi đã bật cười, rồi cũng bắt đầu để ý đến anh từ lúc nào không hay.

    Tái hôn sau 3 năm chồng cũ mất, thấy một vị khách không mời xuất hiện, tôi bật khóc quỳ lạy giữa đường - 1

    Tôi đã để ý đến anh từ lúc nào không hay. (Ảnh minh họa)

    Chồng cũ làm việc tại một công ty quảng cáo, tính cách hiền lành, ít nói, thường chỉ quanh quẩn với máy tính.

    Anh nói tôi như ánh sáng bước vào đời anh sôi nổi, hoạt bát, đưa anh đi dã ngoại, tham gia bạn bè, giúp anh trở nên cởi mở hơn.

    Rồi tôi phát hiện ra anh hát rất hay, giọng ca như có sức mê hoặc.

    Những lần anh hát cho tôi nghe, chúng tôi như chìm vào thế giới riêng đầy ngọt ngào và bình yên.

    Yêu nhau nửa năm, anh đưa tôi về quê gặp mẹ. Mẹ anh là một người phụ nữ nông thôn hiền hậu. Bà dẫn tôi đi hái quả, dạy tôi nấu những món ăn ngon, tặng quà cho tôi.

    Sau lần ấy, tôi càng yêu và khâm phục anh hơn – một người từ miền núi nghèo vươn lên thành phố, tự lập, kiên cường.

    So với một người lớn lên sung túc như tôi, anh khiến tôi phải nể phục và càng muốn gắn bó cả đời.

    Gia đình tôi chỉ yêu cầu duy nhất là khi cưới có một căn nhà nhỏ. Để đáp ứng điều kiện ấy, chồng cũ vừa làm chính, vừa nhận thêm hai công việc ngoài giờ.

    Cuối tuần, anh chỉ dành chút thời gian ít ỏi bên tôi, còn lại đều làm thêm, vẽ thiết kế thuê.

    Chỉ sau 2 năm, anh đã mua được nhà. Ngày chuyển vào, chúng tôi đầy hạnh phúc. Tôi nấu bữa cơm đầu tiên, anh đi mua rượu vang về mừng, nhưng không ngờ đó là lần cuối cùng tôi được thấy anh…

    Trên đường về, anh gặp tai nạn giao thông và mãi mãi rời xa tôi.

    Tái hôn sau 3 năm chồng cũ mất, thấy một vị khách không mời xuất hiện, tôi bật khóc quỳ lạy giữa đường - 2

    Yêu nhau nửa năm, anh đưa tôi về quê gặp mẹ. (Ảnh minh họa)

    Cái chết của anh khiến tôi suy sụp. Dù chưa tổ chức lễ cưới, chúng tôi đã đăng ký kết hôn, hai bên gia đình cũng coi nhau như người một nhà. Khi nghe tin, mẹ anh đổ bệnh. Tôi vội về chăm bà nửa tháng. Tôi từng định bán căn nhà để đưa tiền cho bà dưỡng già, nhưng bà từ chối, bảo rằng

    – Đó là căn nhà thằng Khánh mua cho con, con phải giữ lấy.

    Từ đó, tôi coi bà như mẹ ruột, hàng tháng đều gửi 5 triệu cho bà làm sinh hoạt phí, xem như thay anh ấy báo hiếu.

    Sau khi mất anh, tôi sống khép kín, chỉ đi làm rồi về, không giao tiếp, không mở lòng. Bố mẹ thấy vậy thì lo lắng, ép tôi đi xem mắt.

    Tôi phản đối. Nhưng rồi mẹ tôi bị phát hiện ung thư vú.

    Sau phẫu thuật, tình trạng không mấy khả quan. Bà nói điều ước duy nhất trong đời là được thấy tôi yên bề gia thất. Nhìn mẹ gầy yếu dần, tôi không đành lòng.

    Vì bà, tôi buông bỏ quá khứ và mở lòng với người mới.

    Nhờ người quen giới thiệu, tôi gặp anh Dương – chồng hiện tại. Anh hơn tôi 2 tuổi, dịu dàng, biết lắng nghe, luôn quan tâm và yêu thương tôi vô điều kiện.

    Anh từng xúc động khi nghe về chuyện giữa tôi và chồng cũ, và hứa sẽ mang đến cho tôi hạnh phúc cả đời. Chúng tôi yêu nhau 9 tháng thì quyết định làm đám cưới.

    Trước ngày cưới, tôi gọi điện báo cho mẹ chồng cũ. Bà lặng người, rồi bật khóc, nói:

    – Con còn trẻ, tái hôn là đúng. Mẹ ủng hộ con.

    Tôi nghẹn ngào. Sau đó, tôi cùng anh Dương bàn chuyện tiếp tục gửi tiền sinh hoạt cho bà mỗi tháng. Anh đồng ý ngay, nói đó là điều nên làm.

    Tái hôn sau 3 năm chồng cũ mất, thấy một vị khách không mời xuất hiện, tôi bật khóc quỳ lạy giữa đường - 3

    Sau 9 tháng yêu, chúng tôi tổ chức đám cưới. (Ảnh minh họa)

    Lễ cưới được tổ chức đơn giản, chỉ mời người thân. Sáng hôm ấy, khi đang trang điểm, mẹ chồng cũ gọi hỏi địa điểm cưới. Tôi vô thức trả lời, rồi tiếp tục công việc.

    Khi nhìn vào gương, thấy mình rạng rỡ trong váy cưới, tôi lại nhớ đến Khánh – người tôi từng yêu sâu đậm. Lúc ấy, anh Dương bước vào, tôi vội lau nước mắt.

    Lễ cưới diễn ra ấm áp. Nhưng giữa lúc trao nhẫn, tôi vô tình thấy mẹ chồng cũ đang đứng lặng lẽ ở góc xa.

    Giữa khung cảnh vui vẻ, bà lại cô đơn đến xót xa. Tôi vội chạy đến. Bà nắm tay tôi, nghẹn ngào:

    – Hôm nay là ngày vui của con, lẽ ra mẹ không nên tới. Nhưng cả đời mẹ chưa từng thấy thằng Khánh cưới vợ. Hôm nay thấy con hạnh phúc, coi như mẹ cũng được an ủi phần nào.

    Nói rồi, bà đưa tôi một gói lớn, bên trong là những bộ quần áo len trẻ em do bà tự tay đan. Rồi bà xoay người định rời đi. Tôi sững người, vội đuổi theo, quỳ xuống, nói:

    – Mẹ thương con như mẹ ruột. Dù không thể làm mẹ chồng nàng dâu, thì hãy làm mẹ con. Hôm nay con gái lấy chồng, xin được lạy mẹ một lạy.

    Tôi đỏ mắt, cúi đầu lạy bà giữa bao ánh mắt xúc động. Bà rơi nước mắt. Cả hội trường vỗ tay. Anh Dương bước đến đỡ tôi dậy, mời bà ở lại dự lễ.

    Quay lại sân khấu, anh siết chặt tay tôi. Lúc ấy, tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết rằng, tình yêu không chỉ là nắm tay nhau khi hạnh phúc, mà còn là biết trân trọng những ký ức đã qua.

    Tôi sẽ chôn chặt quá khứ trong tim, ngẩng cao đầu cùng người đàn ông bên cạnh bước tiếp chặng đường phía trước, bình yên và trọn vẹn.

  • Tổ tiên nói: ‘Đầu giường để 3 thứ, không tai họa cũng nợ nần chồng chất’, đó là gì vậy?

    Tổ tiên nói: ‘Đầu giường để 3 thứ, không tai họa cũng nợ nần chồng chất’, đó là gì vậy?

    Tổ tiên nói: ‘Đầu giường để 3 thứ, không tai họa cũng nợ nần chồng chất’, đó là gì vậy?

    Theo phong thủy có những thứ tuyệt ᵭṓi ⱪhȏng nên ᵭể ở ᵭầu giường ⱪẻo rất hại cho gia chủ.

    Tượng thần Phật

    Rất nhiḕu gia ᵭình thờ Phật ᵭặt tượng Phật trên giường ngủ. Mục ᵭích của họ ʟà có thể thờ ở mọi nơi thuận tiện. Xin Phật phù hộ cho gia ᵭình yên vui, bình an, hạnh phúc…

    Tuy nhiên, việc ᵭặt tượng Phật ở ᵭầu giường ʟà phạm vào ᵭại ⱪỵ. Trước hḗt dễ thấy phòng ngủ ʟà nơi riêng tư, nhạy cảm, nó ⱪhȏng phù hợp ᵭể bài trí tượng Phật ʟinh thiêng, ᴜy nghi.

    Thứ hai, phong thủy dȃn gian cho rằng, ᵭiḕu này ᵭṑng nghĩa với việc “cất giấu” tài ʟộc, may mắn, ⱪhiḗn cho cȏng danh sự nghiệp của bạn ⱪhȏng thể thăng hoa, ʟuȏn chỉ ở mức trung bình.

    Việc ᵭặt tượng Phật ở ᵭầu giường ʟà phạm vào ᵭại ⱪỵ

    Việc ᵭặt tượng Phật ở ᵭầu giường ʟà phạm vào ᵭại ⱪỵ

    Gương treo ᵭầu giường ngủ

    Gương ʟà vật dụng có trong mọi gia ᵭình người Việt, giúp bạn chỉnh trang ʟại ᵭầu tóc, quần áo,… mỗi ngày. Tuy nhiên, nó ⱪhȏng nên treo ở ᵭầu giường ngủ.

    Phong thủy cho rằng, ᵭặt gương soi ở ᵭầu giường dễ ⱪhiḗn thần trí gia chủ bất an, mệt mỏi, dễ có người thứ 3 xen vào.

    Gia chủ ngủ dưới gương hoặc ᵭṓi diện gương dễ bị rơi vào trạng thái mê man, ngủ ⱪhȏng sȃu, ⱪhó tập trung suy nghĩ vḕ mọi chuyện.

    Khȏng nên treo gương ᵭầu giường ngủ

    Khȏng nên treo gương ᵭầu giường ngủ

    Dao, ⱪiḗm

    Dao ⱪiḗm cũng là những ᵭṑ vật ᵭại ⱪỵ trong phòng ngủ, vì sát ⱪhí của nó rất nặng, nḗu bài trí món ᵭṑ này ở ᵭầu giường ⱪhiḗn gia chủ dễ gặp áp ʟực cȏng việc, ᵭau ᵭầu, bất an và thậm chí ʟà bị thương nḗu vȏ ý ᵭụng vào.

    Phong thủy dȃn gian cho rằng, dao ⱪiḗm mà treo ở phòng ngủ sẽ mời gọi vận xui, ⱪhiḗn gia chủ ʟàm gì cũng hỏng, thậm chí còn mang họa sát thȃn.

    Thȏng tin trong bài chỉ mang tính tham ⱪhảo

  • Cậy lương 60 triệu, em chồng ngang nhiên t át tôi trước mặt cả nhà, tôi lập tức gọi một cuộc điện thoại khiến lương của cô ta trở về số 0 tròn trĩnh…

    Cậy lương 60 triệu, em chồng ngang nhiên t át tôi trước mặt cả nhà, tôi lập tức gọi một cuộc điện thoại khiến lương của cô ta trở về số 0 tròn trĩnh…

    Em chồng tôi – Thảo – nhỏ hơn tôi 5 tuổi, vừa ra trường đã may mắn được nhận vào một tập đoàn lớn.

    Năng lực có, ngoại hình xinh, lại khéo ăn nói, nên chỉ sau 3 năm, cô ta đã leo lên vị trí quản lý, lương nghe đâu lên đến 60 triệu/tháng nhờ hoa hồng và cổ phần.

    Từ đó, Thảo bắt đầu thay đổi thái độ – kiêu ngạo, coi thường tất cả, kể cả anh trai và chị dâu.

    Tôi vẫn im lặng cho qua, vì nghĩ người trẻ đôi khi bốc đồng. Nhưng sự việc hôm đó thì tôi không thể nhịn được nữa.

    Hôm ấy, nhà tôi tổ chức bữa cơm mừng sinh nhật mẹ chồng. Tôi đích thân chuẩn bị từ sáng sớm, làm đủ món bà thích. Thảo đi xe sang về, mở cửa cái rầm, không thèm chào ai, chỉ ném túi xách lên bàn rồi nói:

    – Trời ơi, nhà này lúc nào cũng toàn mùi dầu mỡ. Chị làm bếp thì ít thôi, nhìn chị luộm thuộm quá!

    Mẹ chồng tôi nhíu mày:
    – Thảo, nói năng cho đàng hoàng, chị dâu con nấu cho cả nhà ăn đấy!

    Nhưng cô ta chỉ cười nhạt:
    – Con nói thật mà mẹ, nhìn chị ấy chẳng có tí phong thái phụ nữ hiện đại nào.

    Tôi vẫn cố nén giận, đặt đĩa cá kho xuống bàn và nói nhẹ:
    – Em nói vậy là không phải, chị nấu ăn vì tình cảm với gia đình, đâu phải ai cũng lấy tiền ra để đo giá trị.

     

    Thảo trừng mắt nhìn tôi, rồi bất ngờ bốp! – cô ta t át thẳng vào mặt tôi trước sự sững sờ của cả nhà.

    – Chị thì biết gì mà dạy tôi? Một người chỉ biết bám anh tôi sống, dựa dẫm tiền chồng mà cũng mở miệng dạy dỗ người kiếm 60 triệu sao?

    Không khí lặng ngắt. Mẹ chồng tôi run run đứng dậy, định nói gì đó thì tôi giơ tay ra hiệu. Tôi nhìn thẳng vào Thảo, giọng bình thản nhưng lạnh lùng:

    – Em nói đúng, chị không kiếm 60 triệu. Nhưng chị biết rõ, công ty em đang làm là do ai đầu tư vốn ban đầu.

    Thảo hơi khựng lại, rồi cười khẩy:
    – Liên quan gì đến chị?

    Tôi không đáp. Tôi rút điện thoại ra, bấm số, nói ngắn gọn:

    – Anh Nam, tôi là Hương – vợ của anh Hùng đây. Tôi đề nghị anh xem lại vị trí trưởng nhóm marketing ở công ty bên anh, nhân viên tên Nguyễn Thảo. Tôi vừa bị cô ấy tát giữa bàn ăn vì dám “không bằng người kiếm 60 triệu”.

    Tôi nghĩ, nhân cách như thế không xứng đáng đại diện cho thương hiệu lớn của anh.

    Nghe đến tên “Anh Nam”, mặt Thảo trắng bệch. Cô ta lắp bắp:

    – Chị… chị đừng có làm quá. Anh Nam là…

    Tôi nhìn cô ta, mỉm cười nhạt:
    – Là bạn học của chị hồi đại học, cũng là người đã mời chị về làm truyền thông cho công ty anh ấy.

    Không khí trong phòng im phăng phắc. Thảo bỗng toát mồ hôi, mặt tái mét. Chồng tôi cũng chết lặng, còn mẹ chồng chỉ biết ngồi ôm đầu, thở dài.

    Mười lăm phút sau, điện thoại của Thảo đổ chuông. Cô ta nghe máy, khuôn mặt dần dần đanh lại, rồi ngồi thụp xuống ghế. Tôi vẫn nghe rõ giọng nói trong điện thoại vọng ra:

    – Thảo, tôi buộc phải tạm ngưng hợp đồng. Cô có thể nghỉ từ ngày mai.

    Cô ta buông điện thoại, mắt đỏ hoe, run rẩy nhìn tôi:
    – Chị… chị làm vậy thật à?

    Tôi nhìn em chồng – người từng kiêu ngạo, tự cho mình quyền sỉ nhục người khác – rồi nói chậm rãi:

    – Không, chị không làm gì cả. Chị chỉ nói sự thật. Người giỏi thực sự không bao giờ cần chứng minh bằng cách hạ thấp người khác, lại càng không bao giờ tát chị dâu mình trước mặt bố mẹ.

    Tối đó, Thảo thu dọn đồ, lặng lẽ rời khỏi nhà, chẳng nói thêm câu nào.

    Ba ngày sau, tôi nhận được tin nhắn từ Thảo:

    “Chị ơi, em xin lỗi. Em đã bị hủy hợp đồng chính thức, mọi thứ mất hết. Em mới hiểu, sự ngạo mạn của mình khiến em trả giá đắt thế nào.

    Cảm ơn chị vì đã cho em một bài học.”

    Tôi đọc xong chỉ thở dài. Tôi không hả hê, cũng không oán giận. Đôi khi, sự trả giá không đến từ lòng thù hận, mà là hậu quả tất yếu của những gì ta gieo ra.

    Từ hôm đó, Thảo không còn là cô gái kiêu căng như trước. Cô xin việc ở một công ty nhỏ, bắt đầu lại từ đầu, lặng lẽ và khiêm tốn hơn.

    Mẹ chồng nhìn tôi, nắm tay nói khẽ:
    – Con xử lý rất đúng mực. Mẹ mừng vì con không để hận thù chiếm lấy lòng mình.

    Tôi cười, nhẹ như gió:
    – Con chỉ nghĩ, đôi khi một cú tát không làm đau bằng một bài học về nhân cách, mẹ ạ.

    Và tôi tin, Thảo rồi cũng sẽ hiểu: Giá trị thật của con người không nằm ở con số lương bao nhiêu, mà nằm ở cách họ đối xử với người khác khi đang đứng ở trên cao.

  • Chị chồng mặc váy 2 dây rồi ôm gối sang đòi ngủ cùng vợ chồng tôi đêm tân h ôn, lại còn đòi nằm giữa, nửa đêm đang mơ màng thì tôi nghe thấy rì rầm sau lưng, quay ra nhìn thì ch ết lặng…

    Chị chồng mặc váy 2 dây rồi ôm gối sang đòi ngủ cùng vợ chồng tôi đêm tân h ôn, lại còn đòi nằm giữa, nửa đêm đang mơ màng thì tôi nghe thấy rì rầm sau lưng, quay ra nhìn thì ch ết lặng…

    Chị chồng mặc váy 2 dây rồi ôm gối sang đòi ngủ cùng vợ chồng tôi đêm tân hôn, lại còn đòi nằm giữa, nửa đêm đang mơ màng thì tôi nghe thấy r-ì rầ-m sau lưng, quay ra nhìn thì ch;/ết lặng…

    Tối t-ân hô;/n, tôi vừa c-;ởi vá-y cưới, rửa mặt xong, chưa kịp ngồi xuống giường thì cửa phòng cộc cộc.

    Chị chồng – 30 tu-ổi, chưa chồng, tính tình qu-ái đả-n – tay ôm gối, mặc nguyên váy hai dây sát người, cười như không có gì:

    “Tối nay chị ngủ cùng hai đứa nha! Từ nhỏ chị với em trai chưa từng ngủ riêng đêm nào, hôm nay nó cưới vợ nên chị… hụt hẫng.”

    Tôi giật mình quay sang chồng. Anh ấp úng:

    “Chị chỉ nói đùa thôi mà… phải không chị?”

    Chị ấy liế-c anh một cái rồi nhìn tôi, cười nửa miệng:

    “Chị không đùa. Chị nằm giữa. Vừa là để giữ ‘sạch sẽ’ cho đêm đầu, vừa… đỡ nhớ thằng út.”

    Tôi đông cứng. Người mới vào nhà chồng chưa đầy 24h, giờ mà cãi thì chẳng khác nào “hỗn”. Mẹ chồng thì đứng ngoài cửa nói vọng vào:

    “Cho chị nó nằm đi, chuyện nhỏ xíu mà!”

    Thế là… tôi nằm ngoài, chồng nằm sát tường, giữa là chị chồng.

    Tôi cố nhắm mắt, nuốt cục nghẹn. Nhưng đến khoảng 2h đêm, đang mơ màng thì tôi nghe tiếng thì thầm khe khẽ phía sau lưng mình. Một âm thanh rất gần, rít rít từng chữ một…

    Tim tôi đập thình thịch. Tôi từ từ quay lại — và chế;/t lặng… 👇

    Chị chồng mặc váy 2 dây rồi ôm gối sang đòi ngủ cùng vợ chồng tôi đêm tân hôn, lại còn đòi nằm giữa, nửa đêm đang mơ màng thì tôi nghe thấy r-ì rầ-m sau lưng, quay ra nhìn thì ch;/ết lặng…

    Tối t-ân hô;/n, tôi vừa c-;ởi vá-y cưới, rửa mặt xong, chưa kịp ngồi xuống giường thì cửa phòng cộc cộc.

    Chị chồng – 30 tu-ổi, chưa chồng, tính tình qu-ái đả-n – tay ôm gối, mặc nguyên váy hai dây sát người, cười như không có gì:

    “Tối nay chị ngủ cùng hai đứa nha! Từ nhỏ chị với em trai chưa từng ngủ riêng đêm nào, hôm nay nó cưới vợ nên chị… hụt hẫng.”

    Tôi giật mình quay sang chồng. Anh ấp úng:

    “Chị chỉ nói đùa thôi mà… phải không chị?”

    Chị ấy liế-c anh một cái rồi nhìn tôi, cười nửa miệng:

    “Chị không đùa. Chị nằm giữa. Vừa là để giữ ‘sạch sẽ’ cho đêm đầu, vừa… đỡ nhớ thằng út.”

    Tôi đông cứng. Người mới vào nhà chồng chưa đầy 24h, giờ mà cãi thì chẳng khác nào “hỗn”. Mẹ chồng thì đứng ngoài cửa nói vọng vào:

    “Cho chị nó nằm đi, chuyện nhỏ xíu mà!”

    Thế là… tôi nằm ngoài, chồng nằm sát tường, giữa là chị chồng.

    Tôi cố nhắm mắt, nuốt cục nghẹn. Nhưng đến khoảng 2h đêm, đang mơ màng thì tôi nghe tiếng thì thầm khe khẽ phía sau lưng mình. Một âm thanh rất gần, rít rít từng chữ một…

    Tim tôi đập thình thịch. Tôi từ từ quay lại — và chế;/t lặng… 👇

  • Dắt theo con gái 3 tu;/ổi đi dự đám cưới người quen nào ngờ vừa đến nơi chưa kịp động đũa, mẹ cô dâu đã cười gượng thủng thẳng

    Dắt theo con gái 3 tu;/ổi đi dự đám cưới người quen nào ngờ vừa đến nơi chưa kịp động đũa, mẹ cô dâu đã cười gượng thủng thẳng

    Tôi dẫn con gái 3 tuổi đi dự đám cưới con của người quen.


    Hai mẹ con diện váy mới, tay bắt mặt mừng – vì dù gì cũng là họ hàng bên chồng.

    Vừa ngồi xuống bàn tiệc chưa kịp uống ngụm nước,


    Mẹ cô dâu từ đâu bước tới, giả lả cười:

    – “Ôi, nhà cô tính cỗ vừa đủ người lớn, giờ cháu nhỏ đi theo thì… e hơi tốn kém…”

    Tôi cười gượng chưa kịp phản ứng thì bà nói thẳng hơn:

    – “Lần sau, ai đi một mình thì cứ một mình, dắt trẻ con theo thế này thì cô ngại quá…”

    Cả bàn chững lại.

    Một vài người quay sang nhìn tôi rồi nhìn bé con đang ngồi ngơ ngác.


    Tôi đỏ mặt, tay run lên vì tức, nhưng cố nuốt nước mắt, đứng phắt dậy dắt con ra ngoài.


    Về đến nhà, con bé hỏi nhỏ:

    – “Sao mình không ăn cưới hả mẹ? Con đói…”

    Tôi nghẹn ngào ôm con vào lòng, dỗ dành.


    Vừa đặt con ngồi ăn cháo, tôi mới ngồi xuống ghế thở phào thì…


    điện thoại đổ chuông liên tục.

    Một người bạn cũng dự đám cưới gọi tới, giọng hoảng hốt:

    – “Mày có tin không, cả mấy bàn tiệc đang náo loạn! Món súp khai vị vừa ăn xong thì mấy người nôn ói, ngất xỉu rồi đưa đi viện

    5-6 người rồi! Bên nhà hàng đang bị công an phong tỏa để điều tra thực phẩm!”


    Tôi chết lặng.

    Nhìn sang con gái vẫn ăn ngon lành chén cháo ở nhà, tôi ôm chặt con, tim đập thình thịch.

    Hóa ra, cái “cỗ đủ người” mà mẹ cô dâu tiếc, lại chính là thứ đầu độc ngày vui của họ.


    Nếu tôi không bị sỉ nhục mà đứng lên về sớm, thì đứa bé 3 tuổi này… có lẽ đã nằm trong danh sách cấp cứu.

  • Công ty chồng cứ cuối tuần là tổ chức đi giao lưu văn nghệ quán hát 1 lần và cứ sau buổi đi hát là chồng chẳng thèm đ;/ụng vào tôi

    Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'HOT780 音 KM KM130% 130% +50 BHA i ten'

    Mấy tháng nay, công ty chồng tôi cứ cuối tuần là lại rủ nhau “giao lưu văn nghệ” ở quán hát.
    Anh bảo:

    “Toàn đồng nghiệp cả, em đừng ghen vớ vẩn.”

    Tôi tin chồng. Nhưng lạ thay, cứ sau mỗi lần “giao lưu”, anh lại về muộn, người nồng mùi nước hoa rẻ tiền, và chẳng thèm đụng vào tôi.
    Tôi thấy trong lòng bất an.


    Tối qua, khi đem quần áo anh đi giặt, tôi giật mình phát hiện trong giỏ có một chiếc quần lót đỏ, loại ren mảnh chưa giặt.
    Tôi đứng sững.
    Cái quần đó chắc chắn không phải của tôi.

    Tay tôi run lên, nhưng đầu óc bỗng tỉnh táo lạ thường.


    Tôi không nói gì, không làm ầm.


    Tôi vào bếp, lấy chạt quần, sát nhẹ phần ren trong cùng cho ám mùi đặc trưng — rồi đặt lại y nguyên chỗ cũ.


    Sáng hôm sau, anh lại mặc đồ chuẩn bị đi làm.


    Vừa thấy tôi, anh còn cười hề hề:

    “Chiều nay công ty lại đi hát nhé, em đừng giận nha.”

    Tôi mỉm cười:

    “Anh cứ đi đi, hát vui nha.”

    Tối hôm đó, tôi ngồi trong nhà, điện thoại im lìm.


    Khoảng 11h đêm, điện thoại reo.
    Là số lạ.
    Giọng một người phụ nữ nức nở:

    “Chị ơi… chồng chị… anh… đang cấp cứu trong bệnh viện. Em chỉ biết số chị vì trong ví anh có ảnh gia đình…”

    Tôi lao đến.


    Anh nằm đó, mặt tái nhợt, toàn thân sưng rộp, bác sĩ nói anh bị dị ứng hóa chất cực mạnh, nghi do “tiếp xúc trực tiếp với chất tẩy dính vào vùng kín.”

    Tôi đứng lặng.


    Đúng lúc ấy, y tá cầm lên một chiếc quần đỏ ướt đẫm, nói tìm thấy trong túi áo của cô gái đi cùng anh — người đang nằm phòng bên cạnh, bất tỉnh.

    Mọi người xung quanh xôn xao.


    Còn tôi chỉ mỉm cười, lạnh tanh.


    Trong lòng nghĩ:

    “Kịch hay thật đấy. Đạo diễn: là tôi.”

  • Ngày cưới, con ch ó nhà tôi vốn ngoan ngoãn bỗng lao vào đòi c ắ n chú rể

    Ngày cưới, con ch ó nhà tôi vốn ngoan ngoãn bỗng lao vào đòi c ắ n chú rể

    Ngày cưới của tôi, trời nắng nhẹ, gió mơn man cánh hoa giấy trước cổng.

    Cả nhà tất bật đón khách, tiếng nhạc rộn ràng vang lên khắp xóm. Tôi mặc váy trắng tinh khôi, bước ra trong ánh mắt chúc phúc của mọi người.

    Chú rể – Dũng – mỉm cười tiến lại, tay cầm bó hoa, dáng vẻ lịch thiệp khiến ai cũng khen “đúng là trai hiền, gái ngoan, xứng đôi vừa lứa.”

    Nhưng đúng khoảnh khắc anh vừa bước tới cổng, Đốm, chú chó tôi nuôi từ nhỏ, bỗng gầm gừ dữ dội.

    Rồi như có linh tính, nó lao thẳng về phía Dũng, vừa sủa điên cuồng vừa cắn chặt ống quần anh ta!

    Tiếng sủa vang lên giữa tiếng nhạc, hỗn loạn. Khách dự cưới hốt hoảng, mẹ tôi chạy ra mắng:


    – Đốm! Mày điên à, hôm nay là ngày vui mà!

    Nhưng Đốm không dừng, nó kéo rách cả ống quần chú rể, răng cắm sâu như không chịu buông.

    Mặt Dũng tái nhợt, vội vàng hất mạnh chân khiến Đốm ngã lăn ra nền. Anh quát lớn, giọng mất kiểm soát:
    – Con chó chết tiệt này!

    Cả sân cưới lặng đi. Tôi chết lặng. Chưa bao giờ tôi thấy anh như thế. Dũng vội cười gượng:


    – Xin lỗi, anh sợ chó thôi… chắc nó thấy người lạ.

    Tôi gật đầu, cố gắng giữ không khí, nhưng trong lòng chợt dấy lên một nỗi bất an khó tả.

    Đốm vốn hiền, chưa từng cắn ai, sao hôm nay lại nổi điên như vậy?

    Buổi lễ kết thúc, tôi đưa Đốm ra sau nhà, nó vẫn nằm gầm gừ, mắt dõi về phía Dũng đang nói chuyện với người lớn.

    Khi tôi lại gần, nó rên khe khẽ, rồi quay đi, như muốn nói: “Cẩn thận!”

    Đêm đó, tôi không ngủ được. Nỗi nghi ngờ cứ lớn dần. Tôi bật máy tính, mở lại camera an ninh cũ mà tôi vẫn lưu – một phần ký ức tôi cố quên: vụ trộm cách đây hai năm.

    Hôm đó, giữa đêm khuya, ba tên lạ mặt đột nhập vào nhà tôi. Chúng bị Đốm phát hiện và sủa dữ dội.

    Tôi còn nhớ rõ ánh đèn pin quét qua, rồi một gã đàn ông trong áo mưa đen đã đạp mạnh vào Đốm, khiến nó gãy chân. Hắn gầm lên:


    – Con chó này mà sống, tao xử nó luôn!

    Hình ảnh năm xưa mờ nhòe, nhưng khi tôi phóng to khung hình – vết sẹo nhỏ dưới cằm của gã trộm hiện rõ. Tim tôi như ngừng đập. Vết sẹo đó… chính là của Dũng.

    Tôi run rẩy, không tin nổi. Tôi thử hỏi anh ta vào sáng hôm sau, cố giữ giọng bình thường:


    – Anh có bao giờ… từng vào nhà người khác trộm cắp không?

    Dũng cứng đờ, mắt tránh sang hướng khác. Tôi chìa bức ảnh chụp từ camera:
    – Đây là anh, phải không?

    Anh ta im lặng một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu, giọng run rẩy:


    – Lúc đó anh dại dột… chỉ theo bạn đi cho vui, không ngờ em chính là người bị hại. Anh hối hận lắm…

    Tôi lùi lại, nước mắt lăn dài. Mọi lời yêu thương, chăm sóc, tất cả chỉ là vỏ bọc của một kẻ từng bước vào nhà tôi bằng dao, từng khiến Đốm suýt chết.

    Tôi tháo khăn voan cưới, nhìn thẳng vào anh ta:


    – Hóa ra, thứ trung thành và có lòng hơn con người… lại là một con chó.

    Tôi cúi xuống, ôm lấy Đốm. Nó khẽ vẫy đuôi, mắt sáng lên như hiểu rằng cuối cùng, tôi đã biết sự thật.

    Đám cưới hôm ấy dừng lại. Dũng bị đưa đến đồn công an.


    Còn tôi, trong tiếng gió chiều rì rào, chỉ nghe tiếng Đốm sủa khẽ – nhẹ nhõm, như trút được nỗi oan hai năm dài.

  • Hàng trăm ô tô phải dừng chờ vì giao thông qua đèo tê Iiệt do sạt lở

    Hàng trăm ô tô phải dừng chờ vì giao thông qua đèo tê Iiệt do sạt lở

    Mưa lớn khiến đèo Lò Xo trên quốc lộ 14 (nối Quảng Ngãi và Đà Nẵng) bị sạt lở, đất đá tràn xuống, hàng trăm ôtô phải dừng chờ nhiều giờ để khắc phục, sáng 26/10.

    Khoảng 9h45, tại khu vực xã Đăk Plô và Đăk Pek (huyện Đăk Glei, Kon Tum cũ), vạt núi rộng khoảng 5 m, cao 10 m sạt xuống, kéo theo cây cối chắn ngang quốc lộ 14.

    Dòng bùn đỏ chảy dài gần 100 m khiến giao thông tê liệt.

    Mái taluy phía trên khu vực sạt lở có nhiều mảng đất trống không cây xanh, nguy cơ tiếp tục sạt khi mưa kéo dài.

    Sạt lở trên đèo Lò Xo, sáng 26/10. Ảnh:

    Tây Quảng

    Bà Nguyễn Thị Thương, Chủ tịch UBND xã Đăk Pek, cho biết khối lượng đất đá trút xuống ước tính 300 m3. Các xe không thể quay đầu vì tuyến tránh xa hơn 100 km, nên buộc phải chờ thông đường.

    Đến trưa cùng ngày, lực lượng chức năng đưa máy xúc đến xử lý hiện trường.

    Chiều cùng ngày, khu vực đèo Lò Xo (xã Phước Năng, TP Đà Nẵng) xuất hiện điểm sạt lở, đất đá từ taluy dương tràn xuống mặt đường khiến giao thông tê liệt.

    Phương tiện nối đuôi nhau dừng chờ trong khi nguy cơ sạt lở tiếp tục gia tăng, đe dọa an toàn tài xế và người dân. Xã đã đề nghị đơn vị quản lý đường bộ tạm dừng xe đường dài đi vào khu vực này để đảm bảo an toàn.

    Đèo Lò Xo, dài 37 km, nằm trên quốc lộ 14 nối các xã phía tây Quảng Ngãi với Đà Nẵng, là đoạn đèo hiểm trở, thường xảy ra sạt lở và tai nạn trong mùa mưa.

    Giao thông qua đèo Lò Xo tê liệt vì sạt lở. Video: Thanh Giang

    Tại Quảng Ngãi, mưa lớn từ rạng sáng cùng ngày cũng gây ngập cục bộ nhiều nơi.

    Ở trung tâm thành phố cũ, lượng mưa đo được từ 7h30 đến 10h30 lên 83 mm tại phường Nghĩa Lộ và 86 mm ở Trương Quang Trọng, khiến nhiều tuyến đường như Phan Đình Phùng, Lê Lợi, Quang Trung bị ngập.

    Ở khu vực huyện Bình Sơn cũ, nước sông Trà Bồng tràn qua cầu Xi Phông, chính quyền đóng barie hai đầu cầu và hướng dẫn người dân đi đường khác để đảm bảo an toàn.

    Nước sông tràn qua mặt cầu trên sông Trà Bồng khiến cơ quan chức năng phải đóng barie đầu cầu. Ảnh: Thanh Giang

    Tại Đà Nẵng, mưa to từ giữa trưa khiến tuyến ĐH1 (đoạn qua thôn 4) bị sạt lở khoảng 1.500 m3 đất đá, giao thông tê liệt hoàn toàn.

    Trên tuyến Đ1K8, nhiều điểm sạt nặng khiến tuyến đường huyết mạch này bị chia cắt. Hiện xã Trà Leng (cũ) gần như bị cô lập.

    Đường vào thôn 3, đoạn qua khu dân cư Đèn Pin, cũng bị sạt lở, xe máy không thể lưu thông. Nước sông Leng dâng cao, chảy xiết, đe dọa sạt lở bờ kè Trường Tiểu học Trà Leng 2 (thôn 4).

    Chính quyền xã đã tổ chức di dời 51 hộ dân với 163 nhân khẩu đến nơi an toàn; 35 học sinh THCS Trà Leng 1 được giữ lại trường, bố trí sinh hoạt tại chỗ.

    Tại xã Trà Tập, đường ĐH3 sạt lở nhiều đoạn, chia cắt hoàn toàn các thôn 1-4. Đường ĐX từ ngã tư Vũ Xanh đi quốc lộ 40B và khu dân cư Tu Chân bị sạt ba điểm lớn. Đường ĐX đi khu dân cư Măng Ri – Tu Gia 2 và tuyến vào khu dân cư Tu Lung đều ách tắc do sạt lở.

    Tại thôn 1, đất đá từ tuyến ATK tràn xuống khu dân cư, đe dọa nhà dân.

    Xã đã huy động lực lượng tại chỗ xử lý, di dời dân vùng nguy cơ cao, cấm người qua sông suối và cho học sinh nghỉ học ngày 27/10 để đảm bảo an toàn.

    Tại xã Trà Liên, lúc 14h có hai điểm sạt lớn trên tuyến ĐH3 và dốc Ông Lư, khối lượng khoảng 300 m3 đất. Xã hiện bị cô lập do sạt lở và nước lũ dâng, ngập cầu Đồng Chùa và ngầm ông Hoắc – tuyến đường chính vào trung tâm.

    Trên quốc lộ 40, đoạn qua các xã Lãnh Ngọc, Trà My, Trà Tân và Nam Trà My, nhiều điểm sạt lở khiến bùn đất tràn ra mặt đường.

    Lực lượng chức năng đã huy động máy móc san ủi, mở tạm tuyến, cắm biển cảnh báo và bố trí trực canh nhằm bảo đảm an toàn giao thông.

    Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn quốc gia, do ảnh hưởng của không khí lạnh kết hợp dải hội tụ nhiệt đới và gió đông, khu vực miền Trung tiếp tục mưa lớn.

    Từ nay đến ngày 27/10, TP Huế, Đà Nẵng và Quảng Ngãi dự báo lượng mưa 150-350 mm, cục bộ trên 500 mm, kéo dài đến hết tháng 10.

  • Cô dâu bỏ váy cưới cùng 100 cây vàng trả lại nhà trai rồi dắt người bố m ù về quê sau khi mẹ chồng nói câu này

    Cô dâu bỏ váy cưới cùng 100 cây vàng trả lại nhà trai rồi dắt người bố m ù về quê sau khi mẹ chồng nói câu này

    Ngày cưới, căn nhà của nhà trai sáng rực ánh đèn. Cô dâu Hạ – người con gái mồ côi mẹ, sống cùng người cha mù – mặc chiếc váy cưới trắng tinh, cổ đeo trĩu vàng.

    Ai đến dự cũng xuýt xoa: “Nhà trai giàu thế, cho con dâu hẳn 100 cây vàng. Cô dâu đúng là chuột sa chĩnh gạo rồi”

    Mặc dù được Hưng chồng cô yêu thương hết mực và quyết tâm thuyết phục mẹ để cưới Hạ. Nhưng phía sau nụ cười gượng gạo của cô dâu là một trái tim nặng trĩu.

    Mẹ chồng cô, người đàn bà quyền thế trong vùng, nhìn cô bằng ánh mắt khinh khỉnh, giọng lạnh như băng:

    “Nhà cô nghèo rớt mồng tơi, có phúc lắm mới được bước chân vào nhà này. Sau đám cưới nhớ biết thân biết phận, chịu khó hầu hạ cho nhà này, vàng bạc tháo đưa hết tôi giữ” .

    Hạ cúi đầu im lặng, chỉ mong cuộc hôn nhân này hạnh phúc, để cha cô – người đàn ông mù lòa cả đời vì con – có chỗ nương tựa.

    Nhưng ngay trong ngày cưới, khi tiệc tàn, bà mẹ chồng kéo Hạ ra góc nhà, cười khẩy:

    “Cô đi làm dâu mà còn dắt theo bố mù về ăn ké, làm xấu mặt nhà tôi! Bảo ông ta đừng bén mảng đến đây nữa. Về ngay và luôn đi.”

    Lời nói ấy như nhát d//ao cắ//m thẳng vào tim Hạ. Cha cô ngồi ngoài sân, tay lần tìm chiếc gậy tre, khẽ hỏi: “Con vui không?”. Cô nuốt nước mắt, không trả lời. Mẹ chồng cô tiếp tục quát lớn:

    Kéo ông ta tống thẳng ra ngoài cho tôi, khách khứa toàn người cao sang thế này mà ai lại cho ông mù kia bước vào đây..

    Sức chịu đựng đã lên tơí đỉnh điểm, cô cũng quát lớn:

    Không ai được động vào bố tôi, để tôi tự dắt bố tôi về. Tôi cũng chẳng cần gì cuộc hôn nhân này nữa.

    Hạ bước ra giữa sân, tháo từng chiếc vòng vàng, sợi dây chuyền, nhẫn cưới… rồi đặt gọn vào chiếc hộp đỏ. Cô quay lại nhìn chồng – người đàn ông im lặng đứng sau mẹ nãy giờ – và nói:

    “Em xin trả lại tất cả. Cả váy cưới, cả sính lễ, cả cuộc hôn nhân này.

    Em không mua nổi lòng tự trọng bằng vàng. Không ai được phép xúc phạm bố em.”

    Trước sự sững sờ của mọi người, Hạ cởi váy cưới, chỉ khoác tạm chiếc áo dài trắng mượn của bạn, rồi dắt tay cha mù rời khỏi căn biệt thự sáng choang ấy.

    Khách khứa ngơ ngác nhìn theo, bà mẹ chồng gào lên: “Mày đi rồi sẽ hối hận cả đời!”.

    Nhưng không. Một năm sau, căn nhà của Hạ và cha giữa làng đã trở thành xưởng làm đồ thủ công cho người khiếm thị, tạo việc làm cho hàng chục người.

    Ai nấy đều khâm phục nghị lực của cô gái quê.

    Còn nhà chồng cũ của Hạ, sau cú sốc cha vợ phá sản, công ty gia đình sụp đổ, mẹ chồng Hạ giờ hóa điên đi lang thang khắp nơi…

  • Nửa đêm, con rể gọi điện bảo bố vợ mang con gái về dạy lại, 15 phút sau ông có mặt và mang theo một thứ khiến con rể lặng nín

    Nửa đêm, con rể gọi điện bảo bố vợ mang con gái về dạy lại, 15 phút sau ông có mặt và mang theo một thứ khiến con rể lặng nín

    Nửa đêm, con rể gọi điện bảo bố vợ mang con gái về dạy lại, 15 phút sau ông có mặt và mang theo một thứ khiến con rể ch//ết lặ//ng…

    Gần nửa đêm, mưa phùn lất phất bên ngoài. Trong căn phòng khách lạnh lẽo, không khí căng như dây đàn. Huy – con rể ông Minh – đứng giữa nhà với gương mặt hầm hầm, còn vợ anh, Linh, đang ngồi bệt dưới đất, mắt hoe đỏ vì khóc.

    – Em không có sai! Em gửi tiền cho mẹ ruột em, đó là chuyện bình thường! – Linh nghẹn giọng.

    Huy gằn lên:
    – Bình thường? Làm vợ mà dám qua mặt chồng? Nhà này ai kiếm tiền, ai có tiếng nói? Cô giỏi quá rồi, gọi bố cô đến mà dạy lại con gái ông ấy đi!

    Không suy nghĩ thêm, Huy rút điện thoại, bấm số ông Minh.
    – Bố à, con xin lỗi gọi muộn, nhưng nhờ bố sang đón Linh về. Con thấy bố cần dạy lại con gái mình trước khi gả người ta đi làm vợ.

    Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Giọng ông Minh trầm và ngắn gọn:

    – Ừ, mười lăm phút nữa bố sang.

    Đúng 15 phút sau, tiếng xe hơi dừng trước cổng. Huy bước ra, trên môi vẫn là nụ cười nhạt pha chút đắc thắng. Anh đang tưởng tượng cảnh ông Minh lôi Linh về nhà, răn dạy một trận nên thân.

    Nhưng vừa mở cửa, Huy sững người.

    Ông Minh đứng đó, áo sơ mi ướt mưa, tay cầm một tập hồ sơ đựng trong bìa nhựa, ánh mắt lạnh lùng không giống dáng vẻ thường ngày. Không có quát mắng, không có ồn ào.

    Ông bước thẳng vào nhà, nhìn Linh đang ngồi co ro ở góc sofa, rồi quay sang Huy, đặt hồ sơ lên bàn.

    – Đây là đơn ly hôn

    . Tao đã chuẩn bị sẵn. Chữ của Linh chưa có, nhưng của tao – với tư cách là người cha – đã ký.

    Huy choáng váng, lùi lại nửa bước:

    – Bố… bố nói cái gì?

    – Mày bảo tao sang đón con gái tao về để dạy lại? Tao không cần. Nhưng tao thấy mày cần học lại cách làm chồng

    .

    Giọng ông Minh rắn như thép, từng lời đanh lại:
    – Tao gả con gái đi không phải để nó bị kiểm soát từng đồng bạc, từng hơi thở. Mày kiếm tiền thì giỏi, nhưng giỏi mà cư xử như kẻ gia trưởng, thì tao không coi là đàn ông.

    Huy bối rối:
    – Con chỉ muốn Linh tôn trọng con, chứ không có ý…

    – Tôn trọng không phải là sợ hãi. Mày không cho nó nói, không cho nó làm gì ngoài ý mày, rồi bắt tao dạy lại nó như món đồ sai chương trình? Xin lỗi,

    tao chỉ dạy con gái tao làm người, chứ không dạy nó làm nô lệ cho chồng.

    Không khí lặng như tờ. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trở nên rõ ràng đến rợn người.

    Ông Minh quay sang con gái, giọng dịu lại:
    – Linh, con có quyền quyết định. Con tha thứ thì về ở lại. Còn nếu không, bố chờ ngoài xe. Chúng ta ký vào đơn, và bố sẽ đưa con về nhà, nơi

    ít nhất con được tôn trọng.

    Linh ngồi im, nước mắt lăn dài. Cô nhìn chồng – người từng dịu dàng, người từng hứa sẽ bảo vệ cô cả đời. Nhưng đêm nay, anh đã lột bỏ hết vỏ bọc.

    Huy đứng đó, chết lặng. Tờ giấy ly hôn vẫn nằm trên bàn. Mỗi dòng chữ là một cái tát vào cái tôi kiêu ngạo của anh.

    Không ai nói gì thêm. Ông Minh bước ra cửa, không nhìn lại.

    Linh đứng dậy, lặng lẽ đi theo cha. Trước khi rời đi, cô quay lại, nói khẽ:
    – Em không cần được dạy lại, em chỉ cần được yêu và tôn trọng.

    Cánh cửa khép lại. Căn nhà trở nên lạnh tanh.

    Và Huy thì ngồi sụp xuống ghế, tay run run mở tập hồ sơ, đọc lại những dòng chữ đậm nét của ông Minh. Không một lời chửi rủa, không một cái tát, nhưng từng chữ như dao cắt vào lòng.

    Đêm đó, lần đầu tiên trong đời, anh hiểu thế nào là mất thật sự. Và cái giá cho sự kiêu ngạo đôi khi đến… trong im lặng.

    Tôi về làm dâu từ khi còn rất trẻ, mới hai mươi ba tuổi. Chồng tôi là con trai trưởng trong gia đình ba anh em, nên sau khi cưới, tôi dọn về sống cùng mẹ chồng. Từ đó, tôi bắt đầu hành trình làm dâu mà suốt mười lăm năm sau, mỗi lần nghĩ lại, tôi vẫn nghẹn ngào.

    Tôi không có nhiều cơ hội nghỉ ngơi. Mỗi sáng dậy từ 5 giờ, lo bữa sáng cho cả nhà, sau đó đi làm, chiều về lại tất tả đi chợ, nấu cơm, giặt giũ, lau dọn, chăm sóc mẹ chồng. Bà không phải người khó tính, nhưng luôn nghiêm khắc và khắt khe với tôi – trong khi lại rất nhẹ nhàng với em dâu út.

    Chồng tôi công tác xa, mỗi tháng chỉ về vài ngày, còn em trai và vợ thì ở riêng nhưng cuối tuần hay ghé nhà. Em dâu ăn nói khéo léo, lại hay mua quà đắt tiền biếu mẹ. Ngược lại, tôi không giỏi lời hay ý đẹp, chỉ biết cặm cụi lo toan từng bữa cơm, từng viên thuốc khi bà đau ốm

    .

    Có những hôm tôi sốt cao vẫn phải cố gắng nấu cháo, sắc thuốc, vì “bà không yên tâm giao bếp cho ai khác”. Tôi lặng lẽ chịu đựng, nghĩ rằng chỉ cần sống hết lòng, người ta sẽ hiểu.

    Thế rồi, khi mẹ chồng mất, mọi thứ mới vỡ ra.

    Buổi họp gia đình để đọc di chúc diễn ra trong không khí trịnh trọng. Cả ba anh em cùng họ hàng thân thích đều có mặt. Ai cũng cho rằng sau ngần ấy năm tôi sống chung và chăm sóc mẹ chồng, bà sẽ để lại cho tôi ít nhiều.

    Thế nhưng, khi luật sư đọc di chúc, tôi chết lặng.

    – “Toàn bộ ba căn nhà mặt tiền tôi để lại cho con trai út và con dâu út – Hạnh – vì chúng biết cách làm ăn, lại hiếu thuận.”

    – “Con dâu trưởng – chị Lan – tôi không để lại tài sản gì, vì tôi tin chị sống biết điều, không tranh giành, không chấp nhặt.”

    Tôi cúi đầu, không phản bác, không nước mắt. Nhưng trong lòng là một vùng trống rỗng. Cả mười lăm năm tận tụy, rốt cuộc chỉ gói gọn trong một dòng: “không chấp nhặt”.

    Chiều hôm đó, tôi lặng lẽ dọn phòng mẹ chồng. Trong góc bếp có một túi đồ cũ mà em dâu bảo định mang đi bỏ. Tôi lật xem thì thấy cái ca sứ tôi từng mua cho bà từ hơn mười năm trước – loại ca có lót đế cao su chống nóng mà ngày nào tôi cũng dùng để pha sữa hoặc nước ấm cho bà uống đêm.

    Ca sứ đã ngả màu, phần đế lót đã mòn, hơi lỏng. Tôi bất giác rửa sạch lại cái ca, định giữ làm kỷ niệm. Trong lúc lau khô, tôi thấy đế cao su hơi nhô lên bất thường. Tò mò, tôi dùng dao nhỏ cạy thử. Bên trong là một mảnh giấy nhỏ được bọc nilon, cuộn lại kỹ càng.

    Tôi mở ra, tay run nhẹ. Là nét chữ quen thuộc của mẹ chồng:

    “Lan, nếu con còn giữ cái ca này, nghĩa là con vẫn nhớ những điều nhỏ bé. Mẹ xin lỗi vì không công bằng với con. Ba căn nhà mẹ để lại vì áp lực, nhưng đây mới là tài sản mẹ dành riêng cho con. Con mang mảnh giấy này đến gặp luật sư Trần Văn Quân ở địa chỉ mẹ ghi kèm nhé.”

    Tôi chết lặng. Cả đêm ấy, tôi không ngủ. Sáng hôm sau, tôi lặng lẽ đến gặp luật sư theo chỉ dẫn.

    Ông cụ luật sư sau khi xác minh thông tin và đối chiếu mảnh giấy, gật đầu, rồi đưa tôi một bản hồ sơ:

    – “Đúng như bà cụ dặn. Đây là bản di chúc riêng, chỉ được tiết lộ khi chị mang theo mảnh giấy giấu trong chiếc ca đó.”

    Tôi gần như nín thở khi nghe ông đọc:

    “Tôi – Nguyễn Thị Xuân – để lại toàn bộ số tiền tiết kiệm trị giá 3 tỷ đồng, cùng một mảnh đất 250 mét vuông ở quê, đứng tên tôi, cho con dâu trưởng – Lan. Đây là phần tôi âm thầm tích góp suốt nhiều năm. Cảm ơn con đã không bỏ rơi mẹ, ngay cả khi mẹ từng hắt hủi con.”

    Tôi bật khóc – không phải vì tiền, mà vì cuối cùng, bà đã thừa nhận.

    Ba ngày sau, trong buổi họp chia lại tài sản sau khi bổ sung thông tin, cả nhà sững sờ khi biết chuyện. Em dâu tôi không giấu được nét mặt ngạc nhiên, chồng tôi lặng người, còn bố chồng thì rơm rớm nước mắt.

    Cái ca cũ tưởng như vô giá trị, lại là nơi mẹ chồng cất giấu món quà quan trọng nhất cho người con dâu từng bị lãng quên.

    Tôi không hả hê, cũng không trả đũa ai. Tôi chỉ nhìn mọi người và nói:

    – “Con không oán trách gì cả. Chỉ mong từ nay, mọi người sẽ hiểu: đôi khi thứ quý giá nhất không phải là tài sản lớn, mà là lòng biết ơn đúng lúc.”