Tác giả: admin

  • Thấy thông gia đeo cái cái kiềng vàng cho con gái mình, mẹ cô dâu gi ậ t luôn xuống đất

    Thấy thông gia đeo cái cái kiềng vàng cho con gái mình, mẹ cô dâu gi ậ t luôn xuống đất

    Ngày dạm ngõ, mẹ Minh – bà Thu – nhìn quanh căn nhà cấp bốn x/ập x/ệ mà cau mày. Sau buổi nói chuyện, khi ra cổng, bà dúi vào tay mẹ Hương một chiếc hộp nhung nhỏ, giọng ngọt như đường:

    “Chị cầm cái kiềng này về nhé, hôm cưới nhớ đeo cho con gái chị cho đẹp mặt. Dâu con nhà tôi không thể tay trắng bước ra rạp được, người ta cười.”

    Mẹ Hương bối rối nhận lấy, cảm ơn rối rít. Nhưng khi về nhà, bà mở hộp ra thì ng//ã qu//ỵ — bên trong là chiếc kiềng vàng g//iả, nhẹ hều và lấp lánh như nhựa mạ.

    Bà lặng người, nư/ớc m/ắt rơi xuống đôi bàn tay chai sạn:

    “Người ta co//i th//ường con mình đến vậy sao…”

    Bà không nói gì với Hương, chỉ im lặng cất chiếc kiềng ấy vào tủ. Suốt đêm hôm đó, bà ngồi nhìn tấm hình cưới con gái mà n/ước m/ắt không ngừng rơi.

    Đến ngày cưới, rạp được dựng hoành tráng bên nhà trai. Họ hàng, quan khách tấp nập. Khi MC hô to phần trao quà cưới, mẹ Minh oai vệ bước lên sân khấu, giọng sang sảng:

    “Nhà trai xin trao cho cô dâu chút quà hồi môn – 1 chiếc kiềng vàng 9999!”

    Bà lấy chính chiếc kiềng g///iả giống y như đã đưa cho nhà gái, đeo lên cổ Hương, ánh đèn chiếu lấp lánh, bà nở nụ cười mãn nguyện, còn khách khứa xì xào trầm trồ. Chuyện vàng g//iả này chỉ có vợ chồng bà, con trai bà, mẹ Hương và 1 người họ hàng bà nhờ mua hộ mơí biết

    Nhưng đúng lúc ấy, MC cất lời:

    “Xin mời đại diện nhà gái – bố mẹ cô dâu – lên sân khấu trao quà cưới cho con gái!”

    Cả rạp im bặt. Ai cũng nghĩ nhà quê chắc chỉ biếu vài phong bì tượng trưng.

    Thế nhưng, mẹ Hương bước lên chậm rãi, tay xách một chiếc túi da nặng trĩu. Mẹ chồng Hương nhìn về phía thông gia cươì khẩy, khinh thường …. Miệng thốt ra câu: “Nhà ấy có trao vàng thì cũng chỉ là vàng g///iả thôi, ngh//èo r//ớt cả đời làm gì biết tới vàng thật…”

    Mẹ Hương vẫn điềm tĩnh. Bà mỉm cười hiền hậu, nhìn thẳng vào thông gia, rồi từ từ lấy từng thứ ra, bà đặt lên bàn 10 cây vàng sáng chói, quyển sổ đỏ đỏ rực, cùng 200 triệu tiền mặt.

    Bà nói rõ từng chữ, giọng r//un nhưng rắn rỏi:

    “Nhà tôi tuy ngh//èo, nhưng không h//èn. Con gái tôi không cần g//iả vàng để ‘đẹp mặt’, mà cần được tôn trọng.

    Đây là của hồi môn thật — đất đai cha mẹ dành dụm cả đời, cộng thêm tiền anh chị em góp cho con.

    Mong thông gia và mọi người chứng giám — con tôi không bước vào nhà ai để x//in, mà bước vào với đầy đủ danh dự.”

    Cả rạp cưới n//ổ tu//ng tiếng xì xào. Người ta chỉ trỏ, kẻ quay lại nhìn mẹ chú rể – bà Thu – m//..ặt c.//.ắt không còn gi…ọt m……áu.

    Chiếc kiềng gi//ả trên cổ Hương giờ sáng lấp lánh trong ánh đèn, nhưng lại trở thành v..ết nhụ.//..c không thể che.

    Một người khách ngồi bàn đầu buột miệng:

    “Vàng gi///ả thì sáng đấy, nhưng lòng người thì tối.”

    Bà Thu kh//ụy xuống ghế, run rẩy, miệng lắp bắp:

    “Tôi… tôi không biết… là gi///ả thật…”

  • 61 tuổi, tôi tái giá với mối t ì n h đầu: Đêm tân h ô n, vừa c ở i áo vợ, tôi bỗng giật mình, đau x ó t khi nhìn thấy…

    61 tuổi, tôi tái giá với mối t ì n h đầu: Đêm tân h ô n, vừa c ở i áo vợ, tôi bỗng giật mình, đau x ó t khi nhìn thấy…

    Tôi tên Minh, năm nay 61 tuổi. Vợ đầu của tôi mất cách đây 8 năm vì bệnh nặng. Suốt ngần ấy năm, tôi sống lủi thủi một mình. Con cái đều lập gia đình, mỗi tháng ghé qua đưa tiền, mua thuốc, rồi lại vội vã rời đi.

    Tôi không trách các con. Chúng nó bận, tôi hiểu. Nhưng có những tối mưa gió, nằm nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn, tôi thấy mình nhỏ bé và cô độc khủng khiếp.

    Năm ngoái, tôi lên Facebook, vô tình tìm được Liên – mối tình đầu thời cấp ba. Hồi đó tôi thích Liên lắm. Tóc cô dài ngang lưng, mắt đen láy, cười rạng rỡ. Nhưng khi tôi còn đang lo thi đại học thì gia đình cô gả về miền Nam cho một người đàn ông hơn cô 10 tuổi.

    Chúng tôi mất liên lạc từ đó. Bốn mươi năm sau gặp lại, cô đã là góa phụ, chồng qua đời được 5 năm, sống cùng con trai út nhưng nó làm ăn xa, ít về.

    Ban đầu, chúng tôi chỉ nhắn tin hỏi thăm. Rồi gọi điện. Rồi hẹn cà phê. Rồi chẳng hiểu sao, cứ cách vài ngày, tôi lại chạy xe qua thăm cô, mang theo ít trái cây, hộp bánh, và vài món thuốc bổ xương khớp.

    Một lần, tôi nói đùa:

    – Hay là… hai đứa già này cưới nhau cho đỡ cô đơn?

    Không ngờ, mắt cô đỏ hoe. Tôi luống cuống giải thích thì cô bật cười, gật đầu nhẹ.

    Bột tỏi

    Thế là, 61 tuổi, tôi tái giá với mối tình đầu.

    Ngày cưới, tôi mặc áo dài gấm màu nâu sẫm, cô mặc áo dài lụa trắng, tóc vấn đơn giản, cài một chiếc kẹp ngọc trai nhỏ xíu. Bạn bè, hàng xóm đến chúc mừng đông đủ. Ai cũng bảo: “Trông cô chú như hồi trẻ lại.”

    Tôi cũng thấy mình trẻ thật. Tối đó, chúng tôi dọn dẹp xong mâm cỗ thì đã gần 10 giờ. Tôi pha sẵn cho cô ly sữa nóng, rồi khệ nệ đóng cửa, tắt đèn ngoài hiên.

    Đêm tân hôn – cái đêm mà suốt tuổi già tôi cứ nghĩ sẽ không bao giờ có nữa – cuối cùng cũng tới.

    Khi tôi vừa cởi áo cô, tôi giật mình. Khắp lưng, vai và cánh tay cô là những vết sạm màu, những vết hằn cũ dài chằng chịt. Tôi đứng sững, tim nhói lên.

    Cô kéo vội tấm chăn che người, ánh mắt hoảng sợ. Tôi run run hỏi:

    – Sao… sao lại thế này hả Liên?

    Cô quay mặt đi, giọng nghẹn lại:

    – Ngày xưa, ông ấy hay nóng giận… la mắng, khó tính… Em không dám nói với ai…

    Tôi ngồi phịch xuống giường, không cầm được nước mắt. Tôi thương cô, thương đến thắt ruột. Hóa ra suốt mấy chục năm, cô đã sống trong sợ hãi, trong tủi nhục, không dám chia sẻ cùng ai. Tôi khẽ cầm tay cô, đặt lên ngực mình:

    – Không sao đâu… Từ nay, sẽ không còn ai làm em buồn nữa. Không ai được quyền làm em tổn thương nữa… Ngoài anh, nhưng anh chỉ làm em hạnh phúc thôi.

    Cô bật khóc. Tiếng khóc nghẹn, nhỏ nhưng run rẩy. Tôi kéo cô vào lòng, ôm thật chặt. Lưng cô gầy, xương nhô lên, nhưng người phụ nữ bé nhỏ này, suốt đời chỉ biết nhẫn nhịn.

    Đêm tân hôn của chúng tôi không giống những cặp vợ chồng trẻ. Chúng tôi chỉ nằm bên nhau, nghe tiếng dế kêu ngoài sân, nghe gió rì rào qua kẽ lá. Tôi vuốt tóc cô, khẽ hôn lên trán cô. Cô cũng vuốt má tôi, thì thầm:

    – Cảm ơn anh. Cảm ơn vì đã cho em biết, trên đời này vẫn còn người thương em.

    Tôi mỉm cười. 61 tuổi, tôi mới hiểu, hạnh phúc đôi khi không phải là tiền bạc, không phải những ngày trai trẻ sục sôi. Mà là khi về già, có một bàn tay để nắm, có một bờ vai để dựa, và có một người sẵn sàng ngồi cạnh mình suốt đêm chỉ để lắng nghe nhịp tim nhau đập.

    Ngày mai rồi sẽ tới. Cũng chẳng biết còn sống được bao lâu. Nhưng tôi chắc chắn một điều: những ngày còn lại của đời cô, tôi sẽ bù đắp, sẽ yêu thương, sẽ trân trọng, để cô không còn sợ hãi bất cứ điều gì nữa.

    Vì với tôi, đêm tân hôn hôm nay, chính là món quà lớn nhất mà cuộc đời đã trả lại, sau cả nửa thế kỷ thương nhớ, bỏ lỡ và đợi chờ.

  • Phú bà chấp nhận trả 20 triệu mỗi tháng cho mấy тнằиg cυ trẻ khỏe ở quán B/ay Đêm chỉ để nghe nó hát

    Phú bà chấp nhận trả 20 triệu mỗi tháng cho mấy тнằиg cυ trẻ khỏe ở quán B/ay Đêm chỉ để nghe nó hát

    Ở thành phố Quảng Giang, ai mà chẳng biết đến bà Thúy Lan, 47 tuổi — vợ một chủ doanh nghiệp xây dựng giàu có, ở biệt thự mặt hồ Tân Phúc.
    Chồng đi công tác triền miên, con thì du học, bà Lan cô đơn đến phát sợ.

    Thế rồi một tối, trong buổi tiệc sinh nhật bạn, bà được rủ đến quán “Bay Đêm”, quán karaoke sang trọng nhất khu trung tâm.
    Nơi ấy ánh đèn tím rực, tiếng nhạc dập dìu, và những chàng trai trẻ khỏe – giọng ngọt như mật, dáng lại chuẩn như người mẫu.


    Lần đầu nghe Minh Kha, chàng trai mới 25 tuổi, cất giọng hát “Tình thôi xót xa”, bà Lan như bị thôi miên.
    Cảm giác vừa lạ lẫm vừa trẻ lại, như mình 20 tuổi.

    Từ hôm đó, bà đặt phòng VIP riêng, chỉ để nghe Kha hát, trả hẳn 20 triệu mỗi tháng — “chỉ cần hát cho chị nghe thôi, đừng làm gì khác”.

    Kha cười hiền, giọng nhỏ nhẹ:

    “Em chỉ cần chị vui là được.”


    Rồi bà Lan đến mỗi tối, cứ 8 giờ là xe con đen bóng đỗ trước cửa “Bay Đêm”.
    Nhân viên gọi bà là “Phú bà Lan Bay”, một người đàn bà chịu chơi, đẹp sang mà lại sòng phẳng.

    Chồng bà – ông Hưng – nghi ngờ, nhưng không nói gì.
    Ông tưởng vợ đi spa, họp hội bạn.
    Ai ngờ bà bỏ bê cả công ty, chỉ quanh quẩn ở quán hát đến 2, 3 giờ sáng, mắt đỏ hoe mà miệng vẫn cười.


    Cho đến đêm mưa hôm ấy, quán “Bay Đêm” bỗng bị công an ập vào kiểm tra hành chính.
    Ánh đèn pin rọi loang loáng, tiếng người hô nhau:

    “Tất cả nằm yên, kiểm tra nhân thân!”

    Bà Lan sợ đến tái mặt, vội tìm Kha nhưng không thấy.
    Trong phòng VIP, hàng loạt CMND giả, thuốc kích thích và phong bì tiền mặt bị thu giữ.


    Sáng hôm sau, báo Quảng Giang Online giật tít lớn:

    “Phát hiện đường dây ‘dịch vụ hát thuê’ trá hình do nhóm thanh niên giả danh ca sĩ hoạt động xuyên tỉnh.”

    Người cầm đầu – không ai khác – chính là Minh Kha, tên thật là Nguyễn Hữu Khải, từng có 2 tiền án về lừa đảo và tội danh môi giới mại dâm trá hình.
    Hắn và đồng bọn chuyên tiếp cận những người phụ nữ giàu có cô đơn, nhận tiền “nghe hát”, sau đó quay clip tống tiền hoặc moi thông tin tài khoản ngân hàng.


    Khi công an đọc danh sách các “khách VIP”, tên bà Lan nằm ngay đầu bảng – với tổng chi gần 400 triệu đồng chỉ trong 5 tháng.
    Ông Hưng – chồng bà – cầm tờ biên bản, lặng người, còn con trai bà ở nước ngoài gửi về duy nhất một dòng tin:

    “Mẹ làm con xấu hổ quá…”


    Ba tuần sau, bà Lan bán tháo chiếc Mercedes, đóng cửa nhà gần hồ, chuyển về sống ở căn hộ nhỏ ngoại ô.
    Người ta bảo bà phát điên, ngày nào cũng nghe lại giọng hát của Kha trong điện thoại, bật khóc một mình.


    Cú twist cuối cùng:
    Một đêm, hàng xóm nghe tiếng bà Lan gào trong nhà, họ phá cửa xông vào thì chỉ thấy điện thoại vẫn bật, màn hình dừng ở một tin nhắn chưa gửi đi:

    “Kha ơi… chị tha cho em rồi. Nhưng sao hôm đó, người còng tay em… lại chính là chồng chị?”

  • Bố mẹ tôi làm một mâm cơm quê, toàn đồ sạch để mời con rể tương lai đến ăn mà không ng ờ anh không thèm đ ộ ng đũa lấy 1 miếng

    Bố mẹ tôi làm một mâm cơm quê, toàn đồ sạch để mời con rể tương lai đến ăn mà không ng ờ anh không thèm đ ộ ng đũa lấy 1 miếng

    Hôm ấy, bố mẹ tôi dậy từ tờ mờ sáng, lật đật ra vườn bắt gà, ra ao kéo cá, vào vườn hái rau. Tất cả chỉ để chuẩn bị một mâm cơm quê, tươm tất nhưng giản dị, mời con rể tương lai về ăn lần đầu. Mẹ tôi còn thì thầm:

    – “Đồ quê không bằng thành phố, nhưng ít nhất sạch sẽ, tử tế, mong nó quý trọng tấm lòng.”

    Đến bữa, cả nhà hồi hộp chờ. Vậy mà vừa ngồi xuống, anh con rể tương lai cau có nhìn mâm cơm, gắp thử miếng rau rồi buông đũa, lạnh lùng buông một câu:

    – “Cơm này cho cún ăn thì đúng hơn.”

    Cả nhà chết lặng. Tôi nghẹn đến đỏ mặt, bố tôi tím tái không nói thành lời, còn mẹ run run đặt thêm bát canh gà:

    – “Con thử nếm đi, gà nhà nuôi, không hóa chất đâu…”

    Anh ta chẳng thèm đụng đũa, hất ghế đứng dậy đi thẳng, để lại cả mâm cơm nguội ngắt và bầu không khí nặng nề như có ai bóp nghẹt. Tôi tủi nhục muốn khóc òa.

    Cả nhà còn đang bàn tán thì đúng 30 phút sau, điện thoại nhà tôi réo vang. Đầu dây bên kia là giọng run rẩy của một người lạ:

    – “Có phải người nhà anh Tuấn không? Anh ấy… vừa gặp tai nạn… xe lao thẳng xuống ruộng, giờ đang cấp cứu.”

    Cả nhà chết sững. Mẹ tôi ôm ngực ngã khụy, bố vội chụp lấy cái ghế. Tôi run bần bật, trí óc trống rỗng.

    Nhưng điều khiến mọi người điếng người hơn là khi vào bệnh viện, chưa kịp thấy mặt anh, đã thấy hai người phụ nữ khác – một già một trẻ – đang khóc ngất bên ngoài phòng cấp cứu. Người già thì gào:

    – “Trời ơi con ơi, sao mày giấu mẹ?”

    Người trẻ hơn thì ôm bụng bầu lặc lè, miệng lắp bắp:

    – “Anh hứa cưới em rồi mà…”

    Cả nhà tôi như bị sét đánh giữa ban ngày. Hóa ra, người con rể tương lai mà cả nhà dốc lòng đón tiếp, tôn trọng, lại cùng lúc che giấu một cuộc đời khác – với một người vợ chưa cưới và cả sinh linh đang thành hình.

    Từ chỗ sốc vì thái độ vô lễ, cả nhà tôi bàng hoàng nhận ra bữa cơm quê kia không chỉ bị anh ta chê bai… mà còn chính là khởi đầu cho một cú lật mặt phơi bày tất cả.

  • TҺắp Һươпg xoпg cứ пҺẩm kҺấп cȃu пàყ, Tổ Tιȇп ưпg lòпg, tҺầп Tàι пgҺe tҺấu

    TҺắp Һươпg xoпg cứ пҺẩm kҺấп cȃu пàყ, Tổ Tιȇп ưпg lòпg, tҺầп Tàι пgҺe tҺấu

    TҺắp Һươпg xoпg cứ пҺẩm kҺấп cȃu пàყ, Tổ Tιȇп ưпg lòпg, tҺầп Tàι пgҺe tҺấu

     

    Để những ʟời ⱪhấn nguyện ᵭược ʟinh nghiệm, người ta thường chú trọng vào nội dung của ʟời ⱪhấn sao cho phù hợp với phong tục và tín ngưỡng.

    Trong tín ngưỡng của người Việt, việc thắp hương và cầu ⱪhấn ʟà một phần ⱪhȏng thể thiḗu trong các nghi ʟễ thờ cúng. Thực tḗ, hành ᵭộng này ⱪhȏng chỉ thể hiện ʟòng thành ⱪính mà còn ʟà một cách ᵭể ⱪḗt nṓi với các thḗ ʟực tȃm ʟinh, bao gṑm Tổ Tiên và Thần Tài.

     Khȏng ᵭược ᵭọc văn ⱪhấn quá to, chỉ nên ᵭọc ʟầm rầm, nhỏ nhẹ vừa ᵭủ.

    Khȏng ᵭược ᵭọc văn ⱪhấn quá to, chỉ nên ᵭọc ʟầm rầm, nhỏ nhẹ vừa ᵭủ.

    Bài viḗt này sẽ cung cấp cho bạn một cȃu ⱪhấn ᵭơn giản nhưng hiệu quả ᵭể thắp hương, giúp bạn bày tỏ ʟòng thành ⱪính và mong mỏi của mình một cách rõ ràng.

    Ý Nghĩa Của Việc Thắp Hương

    Thắp hương ⱪhȏng chỉ ʟà một phần của nghi ʟễ thờ cúng mà còn mang trong mình nhiḕu ý nghĩa sȃu xa:

    • Kḗt Nṓi Với Tổ Tiên: Hương thơm ʟà cầu nṓi giữa thḗ giới vật chất và thḗ giới tȃm ʟinh, giúp chúng ta giao tiḗp với các bậc tổ tiên.
    • Tȏn Kính Các Thần Thánh: Hương cũng ʟà một hình thức ᵭể thể hiện ʟòng tȏn ⱪính ᵭṓi với các thần ʟinh, bao gṑm cả Thần Tài.
    • Tȃm Lý An Lạc: Hành ᵭộng thắp hương và cầu ⱪhấn giúp tạo ra một ⱪhȏng gian thanh tịnh, giúp người thờ cúng tập trung và tìm ᵭược sự an ʟạc trong tȃm hṑn.

    Cȃu Khấn Hiệu Quả

    Sau ⱪhi thắp hương, bạn có thể nhẩm cȃu ⱪhấn dưới ᵭȃy ᵭể bày tỏ ʟòng thành của mình và cầu mong sự phù hộ từ các bậc tổ tiên cũng như thần ʟinh.

    Cȃu ⱪhấn này ᵭược xȃy dựng dựa trên truyḕn thṓng và sự ⱪḗt hợp giữa ʟòng thành và những ʟời nguyện cầu thiḗt thực.

    Cȃu ⱪhấn này ᵭược xȃy dựng dựa trên truyḕn thṓng và sự ⱪḗt hợp giữa ʟòng thành và những ʟời nguyện cầu thiḗt thực.

    Cȃu Khấn:

    Con ⱪính ʟạy tổ tiên cao cả,Con ⱪính ʟạy Thần Tài vững bầu trời,Hȏm nay, con thành tȃm thắp hương,Xin mời các ngài chứng giám ʟòng thành.

    Con nguyện dȃng ʟên hương thơm,Cầu xin các ngài ban phúc, ᵭộ trì,Tổ tiên bảo hộ cho con,Thần Tài tiḗp nhận, cho con mọi ᵭiḕu suȏn sẻ.

    Nguyện cầu sức ⱪhỏe bình an,Cȏng việc thuận ʟợi, tài ʟộc dṑi dào,Con xin ᵭược nguyện ước một ʟòng,Chȃn thành cảm tạ, mong các ngài nghe thấu.

    Nam Mȏ A Di Đà Phật.

    Hướng Dẫn Thực Hiện

    Chuẩn Bị Đṑ Cúng: Trước ⱪhi thắp hương, bạn nên chuẩn bị ᵭầy ᵭủ các ʟễ vật cần thiḗt như hoa, quả, nước, và nḗn. Đảm bảo các vật phẩm này ᵭḕu sạch sẽ và ᵭược ᵭặt ᵭúng nơi quy ᵭịnh.

    Lễ Tạ Đầu: Trước ⱪhi bắt ᵭầu cầu ⱪhấn, bạn nên tạ ʟễ ᵭầu ᵭể bày tỏ ʟòng thành và thể hiện sự ⱪính trọng.

    Thắp Hương: Khi thắp hương, hãy ᵭứng trước bàn thờ, ᵭưa hương ʟên cao ᵭể thể hiện ʟòng thành ⱪính. Để hương cháy một thời gian và ⱪhi ⱪhói ʟan tỏa, bạn có thể bắt ᵭầu ᵭọc cȃu ⱪhấn.

    Đọc Cȃu Khấn: Nhẩm ᵭọc cȃu ⱪhấn với ʟòng thành ⱪính, tưởng tượng các bậc tổ tiên và thần ʟinh ᵭang ʟắng nghe. Bạn có thể ᵭọc ʟớn hoặc thầm, nhưng cần ᵭảm bảo rằng tȃm trí bạn tập trung và chȃn thành.

    Kḗt Thúc: Sau ⱪhi hoàn thành việc ⱪhấn, hãy cúi ᵭầu cảm ơn các bậc tổ tiên và thần ʟinh, rṑi rút hương và ᵭặt ʟại vào ʟư hương.

    Việc thắp hương và ⱪhấn nguyện ʟà một phần quan trọng trong việc giữ gìn và duy trì truyḕn thṓng văn hóa tȃm ʟinh của người Việt.

    Nhẩm cȃu ⱪhấn này sau ⱪhi thắp hương giúp bạn bày tỏ ʟòng thành và nguyện ước một cách rõ ràng và cụ thể.

    Hy vọng rằng cȃu ⱪhấn này sẽ giúp bạn nhận ᵭược sự phù hộ và bảo vệ từ Tổ Tiên cũng như Thần Tài, mang ʟại bình an và may mắn trong cuộc sṓng.

  • Gần đến ngày cưới, chú rể của tôi bỗng bỏ trốn theo người con gái mà hắn yêu. Để giữ thể diện cho gia đình, tôi buộc lòng phải lên xe hoa với em trai hắn. Đêm tân hôn, anh ta kéo tôi vào lòng và cho xem 1 thứ…

    Gần đến ngày cưới, chú rể của tôi bỗng bỏ trốn theo người con gái mà hắn yêu. Để giữ thể diện cho gia đình, tôi buộc lòng phải lên xe hoa với em trai hắn. Đêm tân hôn, anh ta kéo tôi vào lòng và cho xem 1 thứ…

    Nhà trai rối loạn, nhà gái bàng hoàng. Mẹ tôi khóc ngất, bố tôi thở dài, còn tôi thì chết lặng. Nhưng vì danh dự hai bên gia đình, chúng tôi không thể hủy hôn lễ.

    Sau một đêm bàn bạc căng thẳng, gia đình Huy đưa ra một giải pháp bất ngờ: em trai của Huy, Minh – người mà tôi chỉ gặp vài lần trong các buổi họp mặt gia đình – sẽ thay anh trai làm chú rể.

    Tôi không có quyền từ chối. Tôi chỉ gật đầu, như một con rối bị giật dây, lòng đầy uất ức và tủi nhục.

    Ngày cưới diễn ra trong không khí gượng gạo. Minh, với khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt khó đoán, nắm tay tôi bước vào lễ đường.

    Anh ta không nói nhiều, chỉ làm đúng những gì nghi thức yêu cầu.

    Tôi nhìn anh, cố tìm một chút cảm xúc, nhưng tất cả chỉ là sự xa cách. Tôi tự hỏi, liệu anh ta có đang thương hại tôi không? Hay anh ta cũng chỉ là một nạn nhân của cái danh dự gia đình này?

    Đêm tân hôn, tôi ngồi co ro trên giường, chiếc  váy cưới đã được thay bằng bộ đồ ngủ mỏng manh. Minh bước vào, vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh. Tôi chuẩn bị tinh thần cho một đêm dài im lặng, nhưng bất ngờ, anh kéo tôi vào lòng.

    Tôi giật mình, định đẩy ra, nhưng sức mạnh của anh khiến tôi không thể kháng cự. “Đừng sợ,” anh thì thầm, giọng trầm và lạ lùng dịu dàng. “Tôi muốn cho em xem một thứ.”

    Anh lấy từ túi áo một chiếc điện thoại cũ, màn hình đã trầy xước. Anh mở một đoạn video, và tôi gần như ngừng thở khi nhìn thấy. Đó là Huy, đang đứng trong một căn phòng tối tăm, bị trói chặt vào ghế.

    Mồ hôi nhễ nhại trên trán, ánh mắt anh ta hoảng loạn.

    Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ video: “Nếu mày không biến mất khỏi đám cưới, cô ta sẽ chết.” Tôi nhận ra ngay người con gái được nhắc đến – Linh, bạn thân của tôi, người mà Huy luôn nói rằng anh ta chỉ xem như em gái.

    Tôi quay sang Minh, đầu óc quay cuồng. “Đây là… sao lại thế này?” Minh nhìn tôi, ánh mắt giờ đây không còn lạnh lùng mà đầy quyết tâm. “Huy không bỏ trốn vì yêu ai khác. Anh ấy bị ép buộc.

    Tôi đã tìm ra manh mối này vài ngày trước, nhưng không kịp ngăn cản. Tôi đồng ý cưới em để bảo vệ em, và để có thời gian tìm cách cứu anh trai tôi.”

    Tôi sững sờ. Hóa ra, tất cả những gì tôi nghĩ về sự phản bội của Huy đều là một màn kịch. Nhưng điều khiến tim tôi đập mạnh hơn cả là ánh mắt của Minh khi anh nói: “Tôi sẽ không để em chịu tổn thương thêm nữa.

    Từ giờ, tôi sẽ bảo vệ em, không phải vì anh trai tôi, mà vì chính tôi muốn thế.”

    Đêm tân hôn ấy, thay vì những giọt nước mắt tủi hờn, tôi cảm nhận được một tia hy vọng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết rằng câu chuyện này chỉ mới bắt đầu, và bí mật đằng sau chiếc điện thoại ấy sẽ dẫn chúng tôi vào một cơn bão lớn hơn.

  • Bạn gái cũ bất ngờ cưới bố vợ giàu có của tôi, biết được bí mật thực sự của cô ấy, tôi ch ế t lặng

    Bạn gái cũ bất ngờ cưới bố vợ giàu có của tôi, biết được bí mật thực sự của cô ấy, tôi ch ế t lặng

    Cuộc đời thật trớ trêu, có những chuyện tưởng như chỉ có trong phim lại xảy đến với chính tôi.

    Cách đây 4 năm, tôi chỉ là một chàng trai nông thôn, một mình lên thành phố lập nghiệp. Không bằng cấp, không quan hệ, tôi làm đủ nghề để kiếm sống từ rửa bát, khuân vác, công nhân dây chuyền… Đời công nhân vất vả, tẻ nhạt nhưng nhờ đó tôi gặp được Mai, người con gái từng khiến tôi tin rằng tình yêu có thể giúp mình thay đổi số phận.

    Khi đó, Mai là tổ trưởng trong xưởng, còn tôi chỉ là nhân viên mới vào. Có lẽ vì cùng quê, cô ấy luôn quan tâm, giúp đỡ tôi. Rồi tình cảm nảy nở lúc nào không hay. Chúng tôi giấu kín chuyện tình để tránh điều tiếng trong công ty, chỉ biết lặng lẽ nương tựa vào nhau giữa thành phố xa lạ.

    Mai là người có chí, tự học vi tính rồi được thăng lên làm nhân viên văn phòng. Lương cô ấy cao hơn tôi, địa vị cũng khác. Tôi vui cho Mai, nhưng đâu đó trong lòng bắt đầu thấy khoảng cách.

    Người ta trong xưởng đồn rằng Mai được thăng chức là nhờ “quan hệ” với ông chủ. Tôi không tin, vì tôi hiểu cô ấy. Nhưng khi Mai ngày càng bận rộn, thường xuyên đi ăn, đi tiếp khách cùng sếp, những lời đồn lại dần len vào lòng tôi như những mũi kim nhỏ. Cô ấy không giải thích, chỉ bảo tôi đa nghi, không tin tưởng. Tình yêu chúng tôi bắt đầu rạn nứt.

    Bạn gái cũ bất ngờ cưới bố vợ giàu có của tôi, lời cô ta nói khiến tôi chết lặng - 1

    Tình yêu chúng tôi bắt đầu rạn nứt vì những lời đồn đại. (Ảnh minh họa)

    Rồi một ngày, một cô gái xinh đẹp đến công ty. Trong một lần đi thang máy chung nhưng bị kẹt, tôi giúp cô ấy bình tĩnh lại, từ đó chúng tôi quen nhau. Cô ấy chủ động nhắn tin, rủ tôi đi xem phim. Tôi không có ý gì, nhưng cũng không dứt khoát. Ai ngờ, cô gái đó lại chính là con gái ông chủ, người mà cả xưởng đều nể sợ.

    Khi bạn gái tôi biết chuyện, cô ấy nổi giận, mắng tôi là kẻ ham giàu sang, muốn “leo cao”, muốn dựa hơi người khác để đổi đời. Chúng tôi cãi nhau dữ dội rồi Mai đề nghị chia tay. Lúc ấy tôi không níu kéo, chỉ thấy trong lòng mệt mỏi. Trước khi rời đi, cô ấy nhìn tôi, cười lạnh:

    – Rồi anh sẽ hối hận.

    Sau này, tôi thật sự đến với con gái ông chủ và hiện giờ giờ cô ấy là vợ tôi. Không phải vì tiền, mà vì giữa chúng tôi có sự thấu hiểu, cảm thông. Tôi cũng dần ổn định cuộc sống, công việc tốt hơn. Cứ ngỡ quá khứ đã khép lại, nhưng tôi đã nhầm.

    Một năm sau khi tôi cưới vợ, bố vợ thông báo sắp tái hôn. Tôi sững sờ khi thấy người phụ nữ bên cạnh ông, vì đó không ai khác mà chính là người yêu cũ của tôi.

    Mai đã thay đổi hoàn toàn: tóc uốn bồng, trang điểm kỹ, ăn mặc sang trọng, thần thái kiêu sa. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt nửa như thách thức, nửa như mỉa mai. Tôi không biết phải chào thế nào, chỉ thấy lòng lạnh ngắt. Lúc đó, tôi mới hiểu rằng lời cô ấy nói ngày trước không phải lời nói trong cơn giận, mà là lời hứa trả thù.

    Bạn gái cũ bất ngờ cưới bố vợ giàu có của tôi, lời cô ta nói khiến tôi chết lặng - 2

    Tôi sững sờ khi biết bạn gái cũ cưới bố vợ tôi. (Ảnh minh họa)

    Không lâu sau, Mai chính thức trở thành “mẹ vợ” tôi. Từ ngày đó, mỗi lần gặp Mai trong nhà, tôi đều cảm thấy ngột ngạt. Cô ấy khéo léo trước mặt bố vợ tôi, tỏ ra dịu dàng, hiền thục nhưng khi chỉ có hai người, cô ấy lại nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý. Một lần, Mai nói nhỏ đủ để chỉ mình tôi nghe:

    – Anh nghĩ xem, nếu sau này tôi có con trai, tài sản này anh và vợ anh còn được chia bao nhiêu?

    Tôi chết lặng. Không phải vì câu nói ấy có gì to tát, mà vì tôi thấy một người phụ nữ từng yêu mình sâu đậm giờ trở nên lạnh lùng, toan tính đến đáng sợ.

    Cô ấy không còn là cô gái giản dị năm nào cùng tôi chia sẻ ổ bánh mì trong căn phòng trọ tồi tàn. Giờ đây, cô ấy sống trong nhung lụa, nhưng ánh mắt đã mất đi sự ấm áp xưa.

    Nhiều lúc tôi tự hỏi, ai mới là người sai trong câu chuyện này? Là tôi, vì đã không đủ kiên nhẫn, không đủ niềm tin? Hay là Mai, vì mang lòng hận thù mà chọn con đường khiến cả hai cùng đau?

    Có lẽ trong tình yêu, khi niềm tin đã mất thì dù có quay lại, mọi thứ cũng chỉ là vết thương khó lành.

    Tôi không oán hận Mai chỉ thấy tiếc. Tiếc cho mối tình từng đẹp, tiếc cho hai con người từng nắm tay nhau mơ về tương lai. Giờ đây, giữa chúng tôi là một ranh giới khó tin: tôi là con rể, cô ấy là vợ của bố vợ tôi. Cùng ngồi trên một bàn ăn, gọi nhau bằng những danh xưng kỳ lạ, mà trong lòng mỗi người đều hiểu có những chuyện không thể nói ra, cũng không thể quên.

    Đôi khi, tôi nghĩ nếu năm đó tôi kiên định hơn, nếu cô ấy bớt tự ái hơn, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời đâu có “nếu như”. Giờ đây, mỗi khi nhớ lại ánh mắt Mai nhìn tôi hôm ấy, tôi chỉ thấy rùng mình. Phụ nữ một khi đã mang lòng hận, họ có thể làm những điều mà đàn ông không bao giờ ngờ tới.

    Có người nói, trả thù là cách níu giữ một mối quan hệ theo cách tàn nhẫn nhất. Cô ấy đã làm được điều đó, không cần dao súng, chỉ bằng nụ cười và chiếc nhẫn cưới trên tay bố vợ tôi.

    Còn tôi, chỉ biết im lặng sống tiếp, giả vờ như quá khứ chưa từng tồn tại, dù trong lòng mỗi khi nghe ai đó gọi cô ấy là “mẹ vợ” của tôi, tôi vẫn thấy một nỗi cay đắng dâng lên nghẹn ngào.

  • Nghe lời chị họ, tôi lấy chồng Hàn Quốc để đổi đời, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai cũng khen tôi tốt số, nào ngờ trong đêm tâ/n h/ôn, vừa lật tấm chăn lên thấy thứ bên trong, tôi liền vùng dậy bỏ chạy…

    Nghe lời chị họ, tôi lấy chồng Hàn Quốc để đổi đời, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai cũng khen tôi tốt số, nào ngờ trong đêm tâ/n h/ôn, vừa lật tấm chăn lên thấy thứ bên trong, tôi liền vùng dậy bỏ chạy…

    Nhà có bốn chị em, tôi là út, từ nhỏ đã quen cảnh chạy ăn từng bữa. Chị họ tôi lấy chồng Hàn Quốc, về quê với nhà lầu xe hơi, vàng đeo đầy tay. Mỗi lần chị về, cả làng xôn xao, ai cũng bảo chị đổi đời.

    – Hạnh, lấy chồng Hàn đi. Đời m;;ày sẽ khác. Chị giới thiệu cho, đảm bảo ngon lành!

    Tôi ngập ngừng, nhưng nhìn chị lộng lẫy, lòng tôi dao động. Ai chẳng muốn thoát nghèo? Chị Mai kết nối tôi với một công ty m;;ôi g;;iới. Qua vài lần gọi điện tôi gặp Lee Min Ho – 45 tuổi, làm kỹ sư ở Seoul.

    Anh ta lịch sự, nói tiếng Việt bập bẹ, hứa sẽ cho tôi cuộc sống sung túc. Sau ba tháng trò chuyện, anh ta cầu h//ôn. Tôi đồng ý, không phải vì yêu, mà vì giấc mơ “đổi đời” chị Mai vẽ ra.

    Ngày cưới ở quê, tôi như công chúa. Min Ho gửi về 10 cây vàng, tôi đeo kín cổ, kín tay. Cả làng trầm trồ, khen tôi tốt số. Chị Mai cười tươi, “Thấy chưa, chị nói đâu có sai!”.

    Đêm tân hô;;n, nhà hàng tiệc cưới xong, chúng tôi về khách sạn sang trọng ở Sài Gòn trước khi bay sang Hàn. Tôi hồi hộp, tim đập thình thịch. Min Ho tắ//m xong, mặc áo choàng, ngồi trên giường. Tôi kéo tấm chăn lên, chuẩn bị nằm xuống, nhưng vừa lật chăn, tôi ch//ết sữn/g…

    …thì thấy bên dưới tấm chăn không phải một hình ảnh như mong đợi, mà là một bất ngờ khiến tôi dựng tóc gáy: Min Ho… đang ôm một túi tiền và giấy tờ hợp đồng hôn nhân. Trên giấy ghi rõ những điều khoản mà tôi chưa hề được biết: toàn bộ tài sản, tiền bạc, quyền quyết định về cuộc sống và thậm chí cả việc đi lại của tôi sau khi sang Hàn Quốc đều thuộc quyền kiểm soát của anh.

    Tôi chết sững, tim đập thình thịch, cảm giác vừa tức giận vừa sợ hãi. Giấc mơ “đổi đời” mà chị họ vẽ ra bỗng trở nên không giống như những gì tôi tưởng tượng.

    Trong khoảnh khắc hoảng loạn ấy, tôi vùng dậy, mặc quần áo, và chạy thẳng ra ngoài khách sạn, không dám quay lại. Tất cả ánh mắt nhân viên, khách sạn, và cả Min Ho vẫn còn bàng hoàng nhìn theo.

     

    Tôi biết rằng mình đã vội vàng tin vào lời hứa hẹn đổi đời, và giờ phải tự mình tìm cách bảo vệ bản thân trước một cuộc hôn nhân đầy cạm bẫy.

    Sáng hôm sau, tôi quyết định gặp trực tiếp Min Ho tại khách sạn, trong ánh sáng dịu nhẹ nhưng căng thẳng. Anh vẫn điềm tĩnh, mặc áo sơ mi trắng, gương mặt lạnh lùng. Tôi đặt tập giấy tờ trước mặt anh, giọng run run nhưng đầy quyết tâm:

    – “Min Ho, anh định thế này sao? Tôi không hề ký đồng ý bất cứ điều khoản nào về quyền kiểm soát cuộc đời tôi!”

    Anh ta hơi nhíu mày, rồi cười nhẹ, giọng trầm:

    – “Chuyện này chỉ là thủ tục. Em sẽ hiểu sau khi sang Hàn Quốc. Đây là cách đảm bảo cuộc sống của em và bảo vệ gia đình anh.”

    Tôi nhấn mạnh:

    – “Tôi không muốn cuộc sống của mình bị điều khiển. Tôi tự quyết định tương lai của mình, không ai có quyền bắt tôi ký vào những thứ này!”

    Những nhân viên khách sạn xung quanh lặng đi, theo dõi cuộc đối đầu. Không khí đặc quánh. Ánh mắt Min Ho thoáng bất ngờ, lần đầu tiên thấy tôi không sợ hãi.

    Tôi đứng lên, giọng dứt khoát:

    – “Tôi sẽ rời khỏi đây ngay bây giờ. Nếu anh muốn hợp tác, hãy làm việc minh bạch, không lừa dối. Nếu không, mọi việc sẽ được pháp luật giải quyết.”

    Min Ho há hốc miệng, không ngờ cô dâu mà anh nghĩ dễ dàng điều khiển lại mạnh mẽ và kiên quyết đến vậy. Tôi cầm túi xách, bước ra cửa, để lại anh giữa phòng, tất cả chứng kiến, cảm giác vừa bàng hoàng vừa thán phục.

    Từ khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra một điều: đổi đời không phải bằng vàng bạc hay hứa hẹn, mà bằng chính bản lĩnh và quyết tâm của bản thân. Và tôi sẽ bước tiếp trên con đường của riêng mình, không ai có thể lừa dối hay kiểm soát.

  • Ngay trong đêm Tân H-ôn, chồng chưa đụ;/ng đả gì đến vợ đã đề nghị chỉ sống với 1 năm rồi ly h ô n, vợ khóc hết nước mắt c ầ u x i n, cho đến 4h sáng thì thấy chồng lúi húi ở đầu giường

    Ngay trong đêm Tân H-ôn, chồng chưa đụ;/ng đả gì đến vợ đã đề nghị chỉ sống với 1 năm rồi ly h ô n, vợ khóc hết nước mắt c ầ u x i n, cho đến 4h sáng thì thấy chồng lúi húi ở đầu giường

    Cưới xong, cả họ nhà chồng ai cũng bảo Lan là cô gái may mắn.
    Chồng cô – Hưng, con trai độc nhất của ông chủ xưởng gỗ lớn nhất vùng, cao ráo, điềm đạm, lại học hành tử tế.
    Thế nhưng đêm tân hôn – cái đêm mà đáng lẽ cô gái nào cũng hạnh phúc nhất – Lan lại khóc cạn nước mắt.

    Vừa khép cửa phòng, Hưng bỗng thở dài, đặt phong bì dày lên bàn rồi nói nhỏ, giọng trầm lạnh như gió cuối mùa:

    “Anh xin lỗi. Anh chỉ có thể sống với em đúng 1 năm thôi… Sau đó, em tự do.”

    Lan sững sờ, tưởng mình nghe nhầm.
    Cô run rẩy hỏi:

    “Tại sao ạ? Anh… anh không thương em sao?”

    Nhưng Hưng chỉ quay đi, ánh mắt lảng tránh.
    Anh nằm xuống mép giường, lưng quay về phía cô, không một lời giải thích.


    Lan thức trắng cả đêm, nước mắt chảy ướt gối.
    Đến gần 4 giờ sáng, cô bỗng nghe tiếng sột soạt.
    Mở mắt ra, thấy Hưng đang ngồi lúi húi ở đầu giường, tay cầm một thứ gì đó sáng loáng.

    Cô giật mình bật dậy — và chết lặng.
    Trong tay anh là một tấm ảnh cũ và chiếc dao nhỏ.

    Tấm ảnh là chân dung một cô gái mặc váy cưới, khuôn mặt rất giống Lan — chỉ khác ở ánh mắt buồn đến ám ảnh.
    Trên lưng tấm ảnh là dòng chữ run rẩy:

    “Nếu có kiếp sau, mong anh đừng hứa gì nữa…”

    Hưng run tay, khẽ khứa một đường nhỏ trên ngón út, nhỏ máu lên tấm ảnh rồi gấp lại.
    Anh lẩm bẩm:

    “Anh đã hứa với em… chỉ sống thêm 1 năm thôi. Một năm để giữ lời, rồi anh đi cùng em.”

    Lan tái mặt, nghẹn giọng hỏi:

    “Cô gái trong hình… là ai?”

    Hưng quay lại, mắt đỏ hoe:

    “Là vợ cũ của anh. Cô ấy mất cách đây đúng một năm, ngay trong đêm tân hôn… vì cứu anh thoát khỏi vụ cháy xưởng.”

    Anh nói trong tiếng nghẹn:

    “Anh từng hứa với cô ấy, nếu có ai thay thế được vị trí đó, anh chỉ sống thêm 1 năm để trả nợ nhân duyên… Em chính là người mà cô ấy muốn anh cưới, để anh biết thế nào là tình yêu khi mất đi.”


    Lan ngồi sụp xuống, tim vỡ vụn.
    Cả căn phòng chìm trong tiếng mưa ngoài cửa sổ.

    Một năm sau, đúng ngày giỗ đầu của người vợ cũ, Hưng thật sự ngừng thở trong giấc ngủ, bên cạnh tấm ảnh cũ và một tờ giấy viết tay:

    “Anh đã giữ lời.
    Cảm ơn em vì đã đến trong năm cuối cùng của đời anh.”

    Lan không gào khóc, chỉ lặng lẽ đốt bức thư.
    Từ đó, cô không lấy chồng nữa, ở lại căn nhà ấy, mỗi đêm đều để một chỗ trống trên giường — đúng nơi anh từng nằm.

  • Vợ gần đến ngày s i nh chồng đ u ổi về quê đ ẻ cho rẻ ở trên này làm gì tốn k é m. Trong khi anh ta chi cả 100 triệu đưa nh â n t ì nh vào viện tư s i nh con trai

    Vợ gần đến ngày s i nh chồng đ u ổi về quê đ ẻ cho rẻ ở trên này làm gì tốn k é m. Trong khi anh ta chi cả 100 triệu đưa nh â n t ì nh vào viện tư s i nh con trai

    Vợ gần đến ngày si//nh chồng đ//uổi về quê đ//ẻ cho rẻ ở trên này làm gì tốn kém. Trong khi anh ta chi cả 100 triệu đưa nh/ân tì/nh vào vi/ện tư s//inh con trai. Đúng ngày đứ/a b/é chào đời thì chuyện rú/ng đ/ộng xảy ra

    …Lan lấy Tuấn khi mới 25 tuổi. Hai người yêu nhau gần ba năm, tưởng chừng tình cảm đủ bền chặt để vượt qua mọi sóng gió. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại chẳng hề giống giấc mơ.

    Tuấn làm kế toán trong một công ty nhỏ, thu nhập tạm ổn, nhưng anh luôn than thở chuyện tiền bạc, lúc nào cũng sợ “tốn kém”.

    Khi Lan man/g th/ai, mọi thứ trở nên nặng nề hơn. Cô bị nghén suốt ba tháng, gầ/y rộ/c người, nhưng vẫn cố gắng làm việc đến tận tháng thứ tám để tiết kiệm chi tiêu. Cứ nghĩ sắp đến ngày sinh, chồng sẽ quan tâm hơn, nào ngờ một buổi tối,

    Tuấn lạnh lùng nói:– Em sắp sinh rồi, về quê đẻ đi. Ở đây tốn tiền viện, rồi tiền chăm sóc, anh chịu sao nổi.Lan ch//ết lặng.

    Cô không ngờ người đầu gối tay ấp lại có thể nói ra câu đó. Mẹ cô ở quê ng//hèo, s/ức y/ếu, nhà chỉ có căn chòi nhỏ, không đủ điều kiện sinh nở. Cô cố năn nỉ:– Em sắp đến ngày rồi, bác sĩ ở đây quen, em chỉ muốn sinh an toàn…Tuấn gạt đi:

    – Quen thì sao? Đẻ ở đâu chẳng đẻ, về quê cho rẻ, có mẹ chăm.

    Không còn cách nào khác, Lan thu dọn đồ, nước mắt rơi ướt cả gối. Trong khi cô ngồi xe về quê,

    Tuấn vẫn nhắn tin rối rít cho ai đó — là “cô Hương”, người đồng nghiệp mới ở công ty.Cả khu trọ đồn rằng Tuấn thân thiết với cô Hương lắm.

    Và chỉ vài hôm sau, tin đồn ấy thành sự thật. Anh ta chi cả trăm triệu để đưa Hương vào một bệnh viện tư sinh con, hớn hở khoe với bạn bè rằng “sắp được làm bố của một thằng cu kháu khỉnh”.Ngày Lan sinh, cô chỉ có mẹ già bên cạnh.

    Đêm đó trời mưa tầm tã, đường vào bệnh viện huyện lầy lội, nhưng cô vẫn cắ/n r/ăng chịu đựng từng cơn co thắt. Khi tiếng khóc của đứa bé vang lên, cô chỉ biết ôm con vào lòng, nước mắt hòa lẫn m/ồ h//ôi.– Là con trai đấy, con ạ… – bà mẹ run run nói, giọng nghẹn.

    Lan cười trong nước mắt. Cô chẳng biết báo tin cho ai, vì người đáng nhận được tin ấy, giờ đang ở nơi khác, bên một người đ//àn b//à khác.

    Cùng ngày hôm đó, tại bệnh viện tư ở thành phố, Tuấn ngồi ngoài hành lang, tay cầm bó hoa xanh biếc, hồi hộp chờ đón “đứa con trai đầu lòng”. Khi y tá bước ra, gương mặt cô ta nghiêm nghị:– Anh là chồng của sản phụ Hương à? Có chuyện cần nói.Tim Tuấn khựng lại. Anh theo vào phòng bác sĩ, nghe giọng vị bác sĩ trầm thấp:

    – E/m b/é sinh ra khỏe mạnh, nhưng…không phải là con ruột của anh.

    Tuấn chết lặng. Anh không tin vào tai mình, sững sờ nhìn bác sĩ như thể vừa nghe phải một trò đùa độc ác.
    – Anh nói gì cơ? – Anh lắp bắp, giọng run rẩy. – Không thể nào… tôi là người đưa cô ấy đi khám suốt mấy tháng, kết quả siêu âm rõ ràng mà!

    Vị bác sĩ nhìn anh, thở dài:
    – Chúng tôi không thể nói sai. Kết quả xét nghiệm ADN của mẹ và bé không trùng với mẫu ADN anh cung cấp khi làm hồ sơ thai sản. Có lẽ anh nên nói chuyện lại với sản phụ.

    Cánh cửa phòng bật mở. Hương nằm trên giường, tóc rối bù, gương mặt nhợt nhạt nhưng vẫn toát lên vẻ thách thức. Thấy Tuấn bước vào, cô quay đi, ánh mắt lạnh như băng.

    – Em… giải thích đi – Tuấn nghẹn ngào. – Bác sĩ nói đứa bé không phải con anh là sao?Hương cười khẩy, một nụ cười khiến Tuấn thấy sống lưng lạnh buốt:

    – Thì đúng thế còn gì. Anh tưởng chỉ có mình anh biết lừa dối à? Anh bỏ vợ, ruồng con chỉ vì tin vào cái thai của tôi, giờ thấy hậu quả chưa?

    Tuấn sững người. Anh muốn quát, muốn đập phá, nhưng chỉ thấy mọi thứ quay cuồng.

    Trăm triệu anh vay mượn để lo cho Hương, những ngày chiều chuộng, những lời nói mật ngọt… tất cả hóa thành tro bụi trong nháy mắt.

    Anh loạng choạng bước ra khỏi phòng, tay run run như người mất hồn. Ngoài trời, mưa vẫn rơi rả rích.

    Cùng lúc đó, ở một vùng quê xa, Lan nằm trên chiếc giường sắt ọp ẹp trong phòng sản đơn sơ của bệnh viện huyện.

    Đứa bé nằm ngoan trong vòng tay cô, hơi ấm nhỏ bé khiến cô thấy lòng dịu lại sau những cơn đau tưởng chừng không chịu nổi.

    Bà mẹ già ngồi bên, mắt đỏ hoe nhưng nụ cười hiền từ:– Con trai đấy, kháu lắm. Giống con hồi nhỏ y hệt.

    Lan mỉm cười, vuốt ve mái tóc tơ mềm của đứa trẻ. “Con trai…” – hai chữ ấy vừa như một món quà, vừa như một vết dao xoáy vào lòng cô.

    Người chồng từng đuổi cô đi chỉ vì nghĩ “sinh con gái tốn kém vô ích”, giờ có biết đâu rằng chính cô mới sinh cho anh một đứa con trai khỏe mạnh.

    Cô định bụng sẽ không gọi cho Tuấn nữa. Nhưng mẹ cô nói:
    – Dù gì nó cũng là cha đứa bé, con nên báo cho nó biết.

    Lan im lặng hồi lâu rồi gật đầu. Cô cầm điện thoại, tay run run bấm số quen thuộc.

    Đầu dây bên kia đổ chuông mãi mới có người nhấc máy.– Alo? – Giọng Tuấn khàn đặc.– Em đây, Lan đây. Em sinh rồi… con trai.Im lặng.

    Chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề. Một lúc lâu sau, Tuấn mới đáp, giọng vỡ ra:

    – Anh… anh đang trên đường về.

    Chiếc xe khách cũ kĩ trườn qua con đường đất đỏ loang lổ nước mưa. Tuấn ngồi ghế cuối, đầu óc trống rỗng.

    Trong đầu anh là hàng loạt hình ảnh đan xen: nụ cười mỉa mai của Hương, tờ giấy xét nghiệm ADN, khuôn mặt xanh xao của Lan ngày anh bắt cô rời thành phố. Mọi thứ như lưỡi dao cứa dần vào trí nhớ.

    Anh về đến bệnh viện huyện lúc trời vừa sáng. Hành lang còn vắng, ánh đèn mờ hắt lên tấm biển “Khoa sản”. Anh dừng trước cửa phòng, nhìn thấy Lan nằm nghiêng, ôm đứa bé ngủ say.

    Cảnh tượng ấy khiến anh như nghẹn thở. Người phụ nữ anh từng ruồng bỏ – gầy gò, xanh xao, nhưng trong ánh sáng yếu ớt ấy lại toát lên một vẻ bình yên, kiêu hãnh lạ lùng.

    Tuấn bước vào, lặng lẽ đặt bó hoa cúc vàng lên bàn. Lan giật mình mở mắt. Khi nhìn thấy anh, cô khẽ chau mày, rồi lại cúi xuống nhìn con.– Sao anh lại đến? – Giọng cô mệt mỏi nhưng bình thản.–

    Anh… anh xin lỗi. – Tuấn nghẹn ngào. – Anh sai rồi. Anh không xứng đáng với em… với con.Lan nhìn anh, nụ cười nhạt trên môi.

    – Giờ mới biết à? Khi mọi thứ đã xong hết rồi. Anh có biết đêm em sinh, em đã nghĩ mình không qua khỏi không? Anh có biết mẹ em phải bán đôi khuyên cưới để đóng viện phí không?

    Tuấn cúi đầu, im lặng. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt cô.– Anh biết anh đáng bị em ghét. – Anh nói nhỏ. – Nhưng anh xin em cho anh được chuộc lỗi, được chăm sóc hai mẹ con.Lan thở dài, ánh mắt buồn xa xăm.

    – Chuộc lỗi? Anh nghĩ vài lời xin lỗi là đủ sao? Đứa trẻ này không cần người cha chỉ biết đuổi mẹ nó đi để tiết kiệm vài đồng.

    Tuấn quỳ xuống bên giường, nước mắt rơi lã chã. Anh muốn nói điều gì đó, nhưng mọi lời đều trở nên vô nghĩa. Cô không còn là người vợ dịu dàng năm nào nữa – cô đã trải qua đủ đau đớn để mạnh mẽ hơn, tỉnh táo hơn.

    – Anh về đi, Tuấn. – Lan nói khẽ. – Em không hận anh, vì nhờ anh mà em học được cách sống vì chính mình.

    Từ giờ, em chỉ cần con thôi.

    Tuấn lặng người. Anh biết, giữa anh và cô đã có một bức tường không thể phá. Anh cúi xuống nhìn đứa bé đang say ngủ – khuôn mặt nhỏ xíu, đôi môi mím chặt – như thấy lại chính mình năm xưa. Một nỗi ân hận nhói lên, muộn màng.

    Anh rời bệnh viện khi nắng sớm vừa rọi qua hàng tre. Trên con đường đất đỏ, bóng anh đổ dài, lầm lũi. Chiếc điện thoại rung lên – số lạ. Là Hương. Tin nhắn vỏn vẹn vài chữ: “Đừng tìm tôi nữa. Con tôi đã có cha khác.”

    Tuấn bật cười, một nụ cười đắng nghét. Anh ngẩng đầu nhìn trời, mây loang loáng trôi. Tất cả những gì anh từng tính toán – tiền bạc, danh vọng, đứa con trai mong mỏi – đều sụp đổ như lâu đài cát.

    Vài năm sau.

    Một buổi chiều cuối thu, gió hanh hanh thổi qua con đường nhỏ dẫn ra cánh đồng. Lan dắt tay cậu bé khoảng ba tuổi – đôi mắt sáng, khuôn mặt lanh lợi – đi về phía ngôi trường mầm non đầu làng.

    Cô giờ là giáo viên hợp đồng của trường tiểu học, gương mặt rạng rỡ và bình thản.

    Bà mẹ già đứng trước cửa, cười hiền khi thấy hai mẹ con trở về.– Thằng bé lớn nhanh quá. Nó giống cha nó lắm. – Bà nói, giọng nửa trách nửa thương.Lan khẽ đáp, mắt nhìn xa xăm:

    – Con không muốn nhắc đến người đó nữa. Với con, cha của bé chính là cuộc đời này – là những gì con cố gắng từng ngày để nuôi nó khôn lớn.

    Tối hôm ấy, sau khi ru con ngủ, Lan mở cửa sổ, nhìn ra bầu trời đầy sao. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương lúa chín. Cô khẽ mỉm cười.

    Ở nơi nào đó, có lẽ Tuấn vẫn đang vật lộn với những lỗi lầm của mình. Nhưng với cô, mọi tổn thương đã khép lại.

    Đứa trẻ khẽ trở mình, nắm lấy tay mẹ trong giấc ngủ. Lan cúi xuống hôn lên trán con.

    – Ngủ ngoan nhé, con trai của mẹ. Rồi con sẽ lớn lên, mạnh mẽ và nhân hậu, không bao giờ giống như người ta.

    Ánh trăng chiếu qua khung cửa, dịu dàng rọi lên hai mẹ con. Ngoài kia, đêm quê yên tĩnh, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích – như khúc hát ru dài của sự bình yên sau bão giông.