Tác giả: admin

  • Tỷ Phú 70 tuổi giàu có nhưng mãi chưa tìm được vợ, cho đến khi tìm được Cô Gái Trẻ mới 20 ở cà phê đèn m ờ, ông nghĩ tất cả là tình Y ê u thật L ò n g nên linh đình báo hỷ

    Tỷ Phú 70 tuổi giàu có nhưng mãi chưa tìm được vợ, cho đến khi tìm được Cô Gái Trẻ mới 20 ở cà phê đèn m ờ, ông nghĩ tất cả là tình Y ê u thật L ò n g nên linh đình báo hỷ

    Tỷ phú Trần Đức Minh, 70 tuổi, được mệnh danh là “ông vua bất động sản vùng ven” – nhà mấy căn, xe vài chiếc, nhưng suốt đời sống lẻ bóng.

    Người ta nói ông kỹ tính, cũng có người bảo ông từng đau một lần vì bị phản bội.

    Cho đến một tối, ông ghé quán cà phê đèn mờ trên phố. Ở đó, ông gặp Vy, cô gái trẻ mới 20 tuổi, da trắng, giọng nói ngọt như rót mật.

    Cô không giống mấy cô gái ở quán — không ồn ào, không tán tỉnh. Cô chỉ ngồi hát những bản nhạc buồn.

    Chính điều đó khiến ông Minh động lòng.

    Vy gọi ông là “chú”, nhưng ánh mắt lại đầy thân mật. Cô nói mình mồ côi, đi làm để phụ tiền cho em ăn học.

    Ông Minh cảm động, chu cấp, rồi chỉ sau 3 tháng, ông tuyên bố cưới Vy khiến cả xóm, cả họ choáng váng.

    Đám cưới rình rang, váy cưới 200 triệu, xe hoa rước dâu nối dài cả con phố. Người ta khen ông “trẻ ra chục tuổi”, còn Vy thì nở nụ cười hạnh phúc như nữ hoàng.

    Nhưng chỉ 1 tháng sau, hàng xóm bắt đầu xì xào:

    “Dạo này thấy ông Minh gầy quá…”
    “Tối nào cũng nghe tiếng rên rỉ trong nhà, mà không biết vì bệnh hay vì… Vy.”

    Đúng 2 tuần sau đó, ông Minh ngất xỉu giữa đêm, được đưa đi cấp cứu. Kết quả khiến cả bệnh viện chết lặng:


    Trong máu ông chứa hàm lượng thuốc an thần và lợi tiểu cực cao, tích tụ nhiều ngày.

    Cảnh sát điều tra, phát hiện tất cả bữa ăn của ông đều do Vy chuẩn bị, và đáng nói là Vy biến mất ngay sáng hôm ông nhập viện, cùng với cuốn sổ đỏ và toàn bộ giấy tờ ngân hàng.

    Người ta tìm thấy Vy 3 tháng sau ở một khách sạn sang trọng ngoài Đà Nẵng, đi cùng một người đàn ông lạ chỉ ngoài 30 tuổi – là người từng… làm quản lý tài sản cho ông Minh.

    Câu nói Vy để lại khiến mọi người rợn tóc gáy:

    “Tình yêu của tôi là thật đấy… chỉ là tình yêu dành cho tiền thôi.”

  • Ba bố con anh được đưa ᴛừ ngoài sôɴɢ ᴠề ɴʜà mà ᴀɪ ᴄũɴɢ x ó ᴛ ʀồɪ ʟẩᴍ ʙẩᴍ ᴛʀáᴄʜ ᴇᴍ, chỉ có mình em là nhìn thấy sợi dây th ừ ng đó

    Ba bố con anh được đưa ᴛừ ngoài sôɴɢ ᴠề ɴʜà mà ᴀɪ ᴄũɴɢ x ó ᴛ ʀồɪ ʟẩᴍ ʙẩᴍ ᴛʀáᴄʜ ᴇᴍ, chỉ có mình em là nhìn thấy sợi dây th ừ ng đó

    Chuyển đến nội dung

     

    Ba bố con được người ta đưa từ sông về,

    tiếng kèn trống, tiếng khóc, tiếng người xì xào cứ quấn lấy nhau.

    “Tội nghiệp anh Dũng quá…”“Cũng chỉ vì vợ bỏ theo trai, anh mới nghĩ quẩn thôi mà.”

    “Đàn ông thương con, khổ tâm, có ai trách được đâu.”

    Em đứng chết lặng bên hiên nhà, tay vẫn còn dính bùn nước.

    Không một ai nhìn vào em với chút thương cảm nào — chỉ có ánh mắt ghẻ lạnh, khinh khi, buộc tội.

    Chỉ có em, khi khâm liệm cho anh, đã thấy sợi dây thừng anh vẫn nắm chặt trong tay.
    Một đầu của nó… vẫn còn dính tóc con bé út.

    Em run lẩy bẩy, đầu óc trống rỗng.Không lẽ… anh không hề nhảy xuống sông cùng các con như người ta nói —

    mà chính anh… đã siết sợi dây đó trước khi ôm chúng lao xuống nước?

    Đêm ấy, công an đến.
    Họ nói đã tìm được chiếc điện thoại của anh trong túi áo, còn nguyên vẹn một tin nhắn chưa gửi:

    “Tôi chỉ muốn dạy cho cô ta biết thế nào là mất tất cả.”

    Em khuỵu xuống, khóc không ra tiếng.Mọi người xung quanh vẫn nghĩ anh đáng thương,

    còn em — kẻ bị gọi là “người đàn bà độc ác bỏ chồng” — lại phải cắn răng giữ im lặng.

    Bởi nói ra sự thật ấy, ai tin em?
    Và rồi hai đứa con sẽ bị người đời nhắc mãi là “con của kẻ…”

    Một tháng sau, khi em dọn tủ đồ, trong góc rơi ra một cuốn sổ tay của anh.
    Bên trong là những dòng nguệch ngoạc, viết vội:

    “Không phải anh muốn làm thế, nhưng có người đã gửi cho anh đoạn clip… nói rằng em có thai với thằng khác.”

    “Anh không tin… nhưng rồi chính giọng em trong clip đó đã khiến anh gục.”

    Tay em run đến mức đánh rơi cuốn sổ.
    Bởi giọng trong clip ấy — chính em cũng nhận ra —

    là giọng giả mạo, được ghép bằng AI, được gửi từ một số lạ.

    Khi công an điều tra thêm, phát hiện chính người hàng xóm từng vay tiền anh mà bị đòi nợ đã dựng nên tất cả,

    chỉ để khiến anh suy sụp, không kịp đòi lại số tiền ấy nữa.

    Cuối cùng, người mang tội lại chẳng phải em,

    mà là cả một bi kịch bị thêu dệt bằng lòng ghen, lòng đố kỵ và sự ác độc của con người.

    Em đốt sợi dây thừng anh từng nắm chặt, khói cay mắt, thì thầm:

    “Anh ơi… ước gì đêm ấy anh tin em một lần thôi,

    thì 3 bố con đã không phải ra đi như thế này…”

  • Xin ăn giữa tiệc cưới xa hoa, cậu bé s ững s ờ nhận ra cô dâu là mẹ th ấ t lạc, quyết định sau đó của chú rể khiến cả đám cưới ng ỡ ngàng…

    Xin ăn giữa tiệc cưới xa hoa, cậu bé s ững s ờ nhận ra cô dâu là mẹ th ấ t lạc, quyết định sau đó của chú rể khiến cả đám cưới ng ỡ ngàng…

    Cậu bé ấy tên là Minh, 10 tuổi. Minh không có cha mẹ. Cậu chỉ nhớ rằng năm 2 tuổi, ông Bảy – một lão ăn xin già sống dưới chân cầu – đã tìm thấy cậu trong một chiếc thau nhựa trôi dạt bên rãnh nước. Khi ấy, cậu bé không biết nói rõ, chỉ khóc đến khản tiếng. Trên cổ cậu, chỉ có một chiếc vòng tay len màu đỏ đã sờn, cùng một mảnh giấy cũ nát ghi: “Xin ai tốt bụng nuôi giùm thằng bé này. Nó tên Minh.”
    Ông Bảy không có gì ngoài đôi chân đã mỏi và chiếc bị rách, nhưng ông vẫn bế cậu bé về nuôi, chia nhau từng mẩu bánh mì nhặt được. Dù khổ cực, ông luôn dặn Minh:

    – Mai sau con lớn, nếu có gặp lại mẹ, nhớ tha thứ cho bà ấy. Không ai bỏ con mà không đau lòng cả.

    Minh lớn lên giữa những tiếng rao ve chai, giữa các trạm chờ xe buýt và gầm cầu ẩm thấp. Cậu chưa bao giờ biết mẹ trông như thế nào. Chỉ nghe ông Bảy kể rằng, trên tờ giấy gói cậu ngày xưa có dính một vết son và sợi tóc dài quấn quanh. Ông đoán mẹ cậu từng là người rất trẻ, có thể còn chưa trưởng thành khi sinh ra cậu.

    Một ngày nọ, ông Bảy lên cơn ho nặng và phải nhập viện. Không có tiền, Minh phải tự đi xin ăn nhiều hơn thường lệ. Hôm ấy, nghe người ta nói ở khu biệt thự kế bên đang có đám cưới to nhất khu, Minh đánh liều bước đến, bụng đói meo và khát khô cổ.

    Cậu bé lom khom nép ngoài cổng, mắt tròn xoe nhìn bàn tiệc đầy ắp thức ăn. Một cô phụ bếp thấy thương, dúi cho cậu một hộp xôi còn nóng và bảo:

    – Ngồi đằng kia ăn đi, đừng để ai thấy.

    Minh cúi đầu cảm ơn, rồi vừa ăn vừa ngước nhìn vào trong. Khách khứa sang trọng, váy áo lộng lẫy, tiếng cười rộn rã. Cậu bé thầm nghĩ: Không biết mẹ mình có đang sống ở một nơi như thế này không… Hay cũng nghèo như mình?

    Bỗng tiếng MC vang lên:

    – Xin mời cô dâu bước ra sân khấu!

    Âm nhạc nổi lên. Tất cả ánh mắt đều hướng về phía cầu thang trải thảm đỏ. Và rồi… cô dâu xuất hiện. Trong chiếc váy trắng tinh khôi, gương mặt trang điểm rạng rỡ, mái tóc đen dài uốn lọn mềm mại, nụ cười dịu dàng như ánh nắng ban mai.

    Nhưng điều khiến Minh đứng sững lại, không phải vì vẻ đẹp ấy… mà là chiếc vòng len đỏ đeo trên cổ tay cô dâu – giống hệt chiếc vòng từng quấn quanh cổ tay cậu năm xưa.

    Minh dụi mắt. Cậu không tin vào điều mình đang thấy. Cậu đứng bật dậy, bước nhanh về phía sân khấu, giọng run lên:

    – Cô ơi… chiếc vòng tay đó… cô có phải là mẹ cháu không…?

    Cô dâu khựng lại.

    Tiếng nói ấy… ánh mắt ấy… Và rồi cô nhìn xuống chiếc vòng – thứ mà cô luôn giữ làm vật kỷ niệm, vì đó là chiếc vòng cô tự tay đan, định đeo cho đứa con trai mà cô buộc phải bỏ lại trong cơn hoảng loạn tuổi 17.

    Cô quay người, quỳ sụp xuống trước cậu bé:

    – Trời ơi… Minh… Là con phải không? Con… còn sống…

    Cả khán phòng nín lặng.

    Cô dâu ôm chầm lấy Minh, nước mắt tuôn như suối:

    – Mẹ xin lỗi… Mẹ tìm con bao nhiêu năm… Mẹ không dám tin có ngày được nhìn thấy con…

    Minh đứng im trong vòng tay lạ lẫm ấy. Cậu chưa kịp hiểu hết. Nhưng hơi ấm ấy, tiếng khóc nghẹn ngào ấy… khiến tim cậu run lên. Đôi tay nhỏ vòng lại ôm mẹ, nhẹ nhàng như sợ điều này chỉ là mơ.

    Cả khán phòng nín lặng. Gia đình chú rể cũng lặng người, ai nấy đều sốc trước sự thật vừa được hé lộ giữa phút giây trọng đại. Bố mẹ chú rể nhìn nhau, ánh mắt không giấu nổi sự hoang mang. Nhưng rồi họ nhìn thấy cảnh tượng cô dâu quỳ sụp, ôm đứa trẻ nghèo khó kia mà khóc nức nở. Từng giọt nước mắt chứa đựng bao nỗi dằn vặt, bao tháng năm day dứt. Trái tim người làm cha, làm mẹ của họ chùng xuống.

    Chú rể vẫn giữ tay cô dâu, dịu giọng:

    – Anh biết chuyện này từ khi mình bắt đầu tìm hiểu. Em đã dũng cảm kể với anh tất cả. Anh yêu em vì chính con người thật của em, quá khứcủa em từng trải qua cũng không khiến anh bớt yêu em. Và hôm nay… anh càng tin rằng, em là người phụ nữ tuyệt vời nhất. – Nếu đây là con em, thì anh tin… em chưa bao giờ từ bỏ nó. Anh sẽ không để cả hai mẹ con em phải chia lìa thêm lần nữa.

    Gia đình chú rể, sau phút giây bất ngờ, cũng dần lắng lòng. Họ nhìn hai mẹ con đang ôm nhau giữa sảnh tiệc, nhìn ánh mắt chân thành của chú rể, rồi nhìn nhau gật đầu nhẹ. Người mẹ chú rể bước tới, nắm tay cô dâu:

    – Con à… chuyện gì qua rồi thì hãy cho nó qua. Gia đình mình đón con từ hôm nay như đón chính con gái của mình. Và đứa trẻ này… cũng là cháu nội của bố mẹ.

    Nước mắt cô dâu lại rơi, nhưng lần này là vì hạnh phúc. Cô cúi đầu, xúc động phát biểu đôi lời trước tất cả quan khách:

    – Con biết, tuổi trẻ bồng bột đã khiến con lầm lỡ, khiến con đánh mất những gì thiêng liêng nhất. Con đã sống từng ngày trong ân hận. Hôm nay, con xin cảm ơn gia đình chồng, cảm ơn bố mẹ anh – những người bao dung đã mở rộng vòng tay đón con và cả đứa con thơ tội nghiệp này. Con hứa sẽ sống xứng đáng, làm một người vợ, người mẹ, người con dâu tốt trong gia đình mình.

    Tiếng vỗ tay vang lên khắp sảnh cưới, như để chúc mừng cho một hạnh phúc được viết lại từ tình yêu thương và sự tha thứ.

    Hôm ấy, đám cưới không chỉ là ngày thành hôn, mà còn là ngày đoàn tụ của tình mẫu tử, là minh chứng cho sức mạnh của lòng bao dung, và là khởi đầu của một gia đình trọn vẹn, nơi mọi trái tim cùng hướng về nhau bằng chân thành và yêu thương.

    Hôm ấy, đám cưới không còn là một nghi lễ đơn thuần. Nó trở thành ngày mà một người mẹ tìm lại được đứa con thất lạc, và một cậu bé đường phố tìm lại được tình thân máu mủ sau mười năm lưu lạc.

    Minh không biết điều gì sẽ chờ đợi phía trước. Nhưng cậu biết, từ hôm nay, cậu không còn là cậu bé bị bỏ rơi bên ống cống nữa. Cậu là con trai của người mẹ đã khóc nghẹn vì yêu thương cậu, suốt cả thanh xuân không dám tha thứ cho chính mình.

    “Không ai sinh ra đã muốn rời bỏ con mình. Có chăng là những số phận bị dồn đến đường cùng. Nhưng tình mẫu tử – dù có bị ngắt quãng – vẫn mãnh liệt như dòng m: á:u, chờ ngày tìm về nhau.”

    ……

    Sau lễ cưới, khi mọi chuyện lắng xuống, cô dâu và chú rể bàn bạc rồi cùng nhau tìm đến căn nhà lụp xụp bên gầm cầu, nơi ông Bảy và Minh vẫn ngày ngày nương tựa vào nhau mà sống.

    Họ mang theo chút quà, một giỏ trái cây tươi, vài hộp bánh và cả một khoản tiền lớn như tấm lòng tri ân sâu nặng. Vừa thấy ông Bảy, cô dâu đã quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa:

    – Ông ơi… con xin ông cho con được đón Minh về, cho con được làm tròn bổn phận của một người mẹ bao năm nay vẫn hằng day dứt.

    Chú rể cúi đầu thật thấp:

    – Thưa ông, nhờ ông mà Minh mới có được ngày hôm nay. Chúng con xin ông hãy yên tâm, từ nay Minh sẽ được yêu thương, chăm sóc đầy đủ. Đây là chút tấm lòng nhỏ của vợ chồng con, mong ông nhận cho, để những năm tháng tới ông có thể sống thanh nhàn, bớt khổ cực.

    Ông Bảy nhìn họ, gương mặt hằn vết nhọc nhằn năm tháng chợt dịu lại. Đôi mắt ông ánh lên niềm vui lẫn nghẹn ngào:

    – Ông nuôi nó chỉ mong một ngày nó tìm được mẹ. Nay trời thương cho mẹ con trùng phùng, ông mãn nguyện rồi. Tiền bạc ông không màng, nhưng tấm lòng của hai con, ông xin nhận để gọi là phúc phần tuổi già.

    Minh ôm chầm lấy ông:

    – Con vẫn sẽ là cháu của ông mà… Con và mẹ và bố mới của con nữa, sẽ thường xuyên đến thăm ông, không để ông buồn và cô đơn đâu ạ!

    Từ hôm ấy, cứ cuối tuần hay dịp rảnh rỗi, vợ chồng cô dâu lại dắt Minh đến thăm ông Bảy. Họ mang theo ít đồ ăn ngon, thuốc men, quần áo mới cho ông. Những buổi chiều bên bờ sông, Minh lại tíu tít kể cho ông nghe chuyện học hành, chuyện ở nhà mới. Cô dâu chú rể luôn nhắc Minh:

    – Con đừng quên ông Bảy là người đã cho con cuộc đời này lần nữa.

    Ông Bảy, từ một người ve chai lủi thủi giữa đời, bỗng thấy mình giàu có vô ngần – giàu vì có đứa cháu yêu thương, giàu vì có tấm lòng của đôi vợ chồng trẻ trọn nghĩa vẹn tình. Ánh mắt ông mỗi lần tiễn họ ra về luôn ánh lên niềm hạnh phúc bình dị, ấm áp lạ thường.

  • D ắ t theo con gái 4 tuổi đi dự đám cưới, tôi b ị nhà cô dâu “mời khéo” về

    D ắ t theo con gái 4 tuổi đi dự đám cưới, tôi b ị nhà cô dâu “mời khéo” về

    Hôm ấy, tôi được mời đi đám cưới con gái chị bạn thân ở quê.

    Nghĩ đơn giản là dịp gặp gỡ, tôi dắt theo bé Na – con gái 4 tuổi – cùng đi cho vui. Na thích mặc váy xòe, tôi cũng sửa soạn cho con tươm tất, mẹ con tíu tít lên xe về làng.

    Đến nơi, tiệc cưới đông vui, mâm cỗ bày đầy thịt gà, bánh chưng, rượu thơm lừng. Tôi bế Na ngồi vào bàn, định bụng vừa ăn vừa trông con.

    Chưa kịp động đũa, mẹ cô dâu – chị Hạnh – bước tới, cười gượng: “Chị ơi, chị dắt bé Na theo à? Nhà em tính cỗ vừa đủ, giờ thêm người sợ thiếu, mà đi hai người thì… hơi tốn kém, chị thông cảm về sớm giùm em nhé!”

    Tôi ngớ người, chưa kịp đáp thì chị ấy nói luôn: “Chứ để thiếu cỗ, khách lại bảo nhà em keo kiệt, chị nhỉ?” Cả bàn quay sang nhìn, tôi quê không biết chui vào đâu.

    Na ngây thơ kéo tay tôi: “Mẹ ơi, con đói, mình ăn đi!” Tôi cười méo mó, ôm con đứng dậy: “Thôi, chị hiểu rồi, mẹ con chị về đây.” Chị Hạnh còn đưa cái phong bì rỗng, bảo:

    “Chị cầm lấy cho vui, lần sau tính kỹ hơn nhé!” Tôi không nhận, dắt Na ra xe, lòng vừa tức vừa buồn. Trên đường về, Na hỏi: “Sao mình không ăn hả mẹ?” Tôi chỉ biết xoa đầu con: “Tại cô dâu sợ mẹ con mình ăn hết phần, con ạ!

    Về nhà, tôi kể chuyện với chồng, anh phì cười: “Đám cưới gì mà tính từng miếng ăn thế!”

    Từ đó, tôi rút kinh nghiệm, đi đâu cũng hỏi trước: “Có cho trẻ con đi cùng không?” chứ không lại mang cái mặt dày về như lần ấy.

  • Con trai nhà giàu bị m ấ t trí nhớ sau khi bố ruột m ấ t, người chú vội vàng ch i ế m hết 3 cái nhà mặt đường và mảnh đất ruộng

    Con trai nhà giàu bị m ấ t trí nhớ sau khi bố ruột m ấ t, người chú vội vàng ch i ế m hết 3 cái nhà mặt đường và mảnh đất ruộng

    10 năm sau, cậu chủ năm trở về cùng 10 chiếc ô tô, cú lật khiến cả dòng họ tái mặt”

    Mười năm trước, cái chết đột ngột của ông Phan Minh Lộc – chủ công ty vật liệu xây dựng lớn nhất vùng – khiến cả dòng họ Phan chấn động.
    Đám tang chưa kịp nguôi, người ta đã nghe tin Phan Hoàng – con trai duy nhất của ông – bị tai nạn giao thông, tỉnh dậy thì mất trí nhớ hoàn toàn.

    Khi ấy, người chú ruột Phan Quang, nhân danh “người giám hộ hợp pháp”, nhanh chóng tiếp quản công ty, rồi từng bước sang tên toàn bộ 3 căn nhà mặt đường và mảnh đất ruộng hơn 2.000m² – tất cả đều vốn đứng tên Hoàng.


    Ai cũng thấy bất công, nhưng trước một cậu chủ trẻ ngơ ngác, không nhớ nổi mình là ai, thì có thể làm gì được?

    Từ đó, Hoàng bị đưa về vùng quê hẻo lánh “tĩnh dưỡng”.


    Anh sống như người xa lạ với chính cuộc đời mình – chỉ có những cơn đau đầu mơ hồ và những mảnh ký ức chập chờn trong mơ.


    10 năm sau.

    Một buổi sáng đầu tháng Ba, cả thị trấn rúng động khi 10 chiếc xe ô tô đen nối đuôi nhau dừng trước cổng nhà ông Quang.


    Cửa xe mở ra, người đàn ông mặc vest xám bước xuống, gương mặt lạnh lùng mà ánh mắt lại sáng rực.
    Không ai khác — Phan Hoàng.

    Ông Quang nhìn thấy, đứng khựng như hóa đá.

    “Cháu… vẫn còn sống à?”
    Hoàng cười nhạt:
    “Cháu sống tốt, chỉ là… giờ mới nhớ ra hết thôi.”

    Anh đưa ra một tập hồ sơ dày cộp, giọng bình tĩnh đến rợn người:

    “Tất cả giấy tờ sang nhượng nhà đất mà chú từng làm mười năm trước – đều vô hiệu. Vì khi đó cháu bị mất năng lực hành vi dân sự, và giấy tờ đã được ký bằng thủ đoạn gian dối. Tòa đã ra quyết định hủy hiệu lực toàn bộ.”

    Ông Quang tái mặt, toan cãi thì Hoàng đặt tiếp một phong bì hồ sơ thứ hai lên bàn:

    “Còn đây là bản kết luận điều tra về việc chú biển thủ tài sản công ty, làm giả con dấu và trốn thuế. Cháu nghĩ chú nên chuẩn bị luật sư đi là vừa.”

    Không khí trong phòng đặc quánh.
    Bà thím run rẩy, lắp bắp:

    “Trời ơi, Hoàng ơi, mười năm qua chú thím vẫn thương con mà…”

    Hoàng nhìn thẳng, giọng trầm thấp:

    “Thương đến mức tước hết cả tài sản và quá khứ của cháu à?”

    Anh quay người bước ra, dàn xe đen lại lăn bánh, để lại phía sau là ông Quang ngồi sụp xuống giữa sàn, mặt trắng bệch, còn dân làng thì xôn xao:

    “Cậu chủ Phan Hoàng trở lại rồi – cậu ấy nhớ lại hết rồi!”

    Vài tháng sau, công ty Phan Minh được khôi phục, Hoàng mở lại chi nhánh, biến mảnh đất năm xưa chú chiếm thành khu trung tâm logistics lớn nhất tỉnh.
    Người ta bảo, đời có vay có trả — chỉ khác là lần này, người trả là kẻ từng nghĩ mình sẽ mãi đứng trên người khác.

  • Làm 100 mâm cỗ cưới con trai đ ãi bà con cả xóm, ai ng ờ đám cưới vắng hoe, không ai đến sự

    Làm 100 mâm cỗ cưới con trai đ ãi bà con cả xóm, ai ng ờ đám cưới vắng hoe, không ai đến sự

    Đám cưới của em họ tôi lẽ ra phải là ngày vui trọn vẹn.
    Thế nhưng giữa sân nhà chú Lưu – nơi dựng 100 bàn tiệc lộng lẫy, phủ đầy hoa tươi và đèn led sáng rực – lại chỉ lác đác chưa đầy chục bàn có người ngồi.
    Không tiếng nhạc, không lời chúc tụng. Cả sân rộng thênh thang chỉ nghe tiếng gió lùa qua tấm phông cưới “Long – Vân”.

    Chú tôi ngồi lặng giữa khung cảnh trống trải ấy, tay cầm ly rượu mà chẳng buồn nhấp môi.


    Từ chàng trai nghèo chí lớn… đến người thành đạt xa cách

    Ba mươi năm trước, chú Lưu rời quê lên thành phố lập nghiệp.
    Ngày ấy, ông bà tôi nghèo, chẳng giúp được bao. Người làng ai thương thì dúi cho chú vài ngàn làm lộ phí.

    Rồi nhờ trời, chú làm ăn phát đạt.
    Có nhà, có xe, con học trường quốc tế. Người làng ai cũng tự hào vì “người làng mình có người thành đạt”.
    Tên chú Lưu trở thành tấm gương vượt khó mỗi khi dân làng nhắc đến.

    Nhưng cũng từ đó, chú dần xa cách mọi người.

    Mỗi lần về quê, chú chỉ ghé họ hàng, chẳng sang chào ai.
    Lũ trẻ trong làng chạy lại xem chiếc ô tô bóng loáng, chú liền quát:

    “Lui ra, làm xước xe chú thì lấy gì đền?”

    Chú còn dặn con:

    “Không được chơi với mấy đứa dưới quê, không cùng môi trường.”

    Lễ Tết, đám giỗ, đám cưới – không thấy mặt.
    Lâu dần, người ta không còn nhắc tên chú nữa, chỉ thở dài:

    “Giàu mà lạnh lùng thế thì giàu để làm gì?”


    Đám cưới xa hoa nhưng đìu hiu

    Khi con trai chú sắp cưới, dù ở thành phố, chú vẫn muốn về quê tổ chức tiệc rình rang “cho bà con biết mình thành công”.

    Chú đặt hẳn 100 bàn, thuê công ty từ Sài Gòn về dựng sân khấu, trang trí hoành tráng chẳng kém nhà hàng 5 sao.
    Bố tôi can:

    “Em làm vừa thôi, bao năm xa cách, người ta ngại đến.”

    Nhưng chú gạt đi:

    “Anh lo xa quá, người ta phải nể mình chứ.”

    Thế rồi ngày cưới đến.
    Từ đầu ngõ, cổng hoa rợp đỏ, loa phóng vang nhạc cưới inh ỏi.
    Nhưng đến giờ khai tiệc, 100 bàn chỉ có chừng chục bàn có người.
    Không hàng xóm, không bạn cũ, chỉ vài họ hàng gần.

    Cô dâu – chú rể đứng ngượng ngập, khách ít đến mức người bưng bê còn ngại bước ra.
    Còn chú Lưu thì mặt đỏ gay, nắm chặt ly rượu, lẩm bẩm:

    “Người làng này nhỏ nhen, ghen tị với người thành công.”


    “Đừng trách người ta, hãy tự trách mình”

    Lúc ấy, bố tôi đặt tay lên vai chú, khẽ nói:

    “Em đừng giận ai cả. Dân quê trọng tình nghĩa. Em rời xa họ, không giao lưu, không quan tâm, thì họ còn muốn đến với mình

    sao? Làm người, có thể giàu, nhưng đừng quên gốc. Nghĩa tình mới là thứ giữ người ta lại bên nhau.”

    Chú im lặng.
    Ánh mắt trân trân nhìn lên tấm phông cưới lộng lẫy, rồi nhìn ra khoảng sân trống, nơi bàn ghế còn nguyên chưa kịp dọn.


    Bài học sau một đám cưới trống

    Vài tháng sau, nghe nói chú đã về quê nhiều hơn.
    Chú bắt đầu ghé thăm từng nhà, hỏi thăm chuyện mùa màng, chuyện con cái, thậm chí ngồi uống trà với mấy ông bạn thuở nhỏ.

    Người ta dần mở lòng, còn chú thì biết cúi đầu.

  • Chồng đêm nào cũng mang một quả mướp để ở đầu giường, t ò m ò hỏi lý do vì sao thì nhận được câu trả lời khó tin

    Chồng đêm nào cũng mang một quả mướp để ở đầu giường, t ò m ò hỏi lý do vì sao thì nhận được câu trả lời khó tin

    Dù nhiều lần cãi nhau, tôi muốn chồng thay đổi để tôi bớt tủi thân, nhưng anh ấy vẫn chứng nào tật nấy. Đến khi tôi sinh con, chồng cũng lơ là không thèm để ý. Tôi giận quá, nhiều lần tìm cách dọa chồng cũng chẳng thành, nói với bố mẹ anh càng không có kết quả.

    Tôi quen biết chồng 10 năm, từ bạn bè thành người yêu, rồi trở thành bạn đời. Chúng tôi là cặp đôi được bạn bè ngưỡng mộ. Nhưng từ ngày lấy nhau, tôi phát hiện mọi chuyện không hoàn hảo như mình nghĩ.

    Càng ở cùng nhau lâu thì tôi càng phải chịu đựng cái tính vô tâm, lười biếng của chồng. Cứ đi làm về nhà, chồng chẳng màng vợ con đang làm gì, ăn cơm xong là leo lên giường nằm. Tôi phải làm hết việc nhà, cũng chẳng nghe được câu hỏi han từ chồng.

    Dù nhiều lần cãi nhau, tôi muốn chồng thay đổi để tôi bớt tủi thân, nhưng anh ấy vẫn chứng nào tật nấy. Đến khi tôi sinh con, chồng cũng lơ là không thèm để ý. Tôi giận quá, nhiều lần tìm cách dọa chồng cũng chẳng thành, nói với bố mẹ anh càng không có kết quả.

    Về lâu về dài, chồng tôi còn bộc lộ cái tính độc mồm độc miệng. Anh nghĩ gì nói đó, thậm chí là nói những câu vô duyên khiến tôi lắc đầu ngao ngán. Nhiều lần tôi nhắc nhở chồng, anh cũng không bỏ vào tai. Tệ hơn, những lần đi với bạn bè tôi, anh không cẩn thận lời nói, khiến ai nấy cũng chán chẳng buồn rủ rê vợ chồng tôi đi cùng nữa.

    Chồng đêm nào cũng mang một quả mướp để ở đầu giường, tò mò hỏi lý do vì sao, tôi nhận lại một câu trả lời thì 'đứng hình' khi biết lý do - Ảnh 1Ảnh minh họa: Internet
    Thời gian này tôi mới sinh con thứ hai. Tôi cho con bú mẹ hoàn toàn nên ngực không thể được như lúc chưa sinh con. Nhưng tôi cũng tủi thân lắm, mỗi lần nhìn cơ thể trong gương lại muốn rơi nước mắt. Phụ nữ ai cũng hiểu nỗi khổ này, muốn đẹp nhưng lại càng muốn con khỏe mạnh, vì vậy mà đành hy sinh.

    Mấy tuần trước, chồng tôi đem về nhà một lọ thuốc nói tôi bôi vào ngực. Chồng tôi nói đó là thuốc giúp nở ngực. Tôi nghe thì choáng váng, vợ chồng cãi một trận to không tưởng. Chưa gì mà chồng tôi đã chê vợ như thế thì sau này anh còn làm gì nữa?

    Thấy tôi bực tức nhất quyết không chịu dùng thuốc, chồng tôi càng khó chịu hơn. Vài ngày trước, tôi thấy chồng đêm nào cũng để một trái mướp ở đầu giường. Cứ hết mướp nhỏ lại đến mướp to xuất hiện, tôi chẳng hiểu nỗi nên hỏi chồng định làm gì?
    Chồng đêm nào cũng mang một quả mướp để ở đầu giường, tò mò hỏi lý do vì sao, tôi nhận lại một câu trả lời thì 'đứng hình' khi biết lý do - Ảnh 2Ảnh minh họa: Internet
    Không thể ngờ được, chồng tôi trả lời khiến tôi sốc tận óc:

    “Anh nhắc em đó, em cứ nhìn đi, em mà không dùng thuốc anh đem về thì sau này ngực em chẳng khác gì quả mướp đâu”.

    Tôi nghe mà vừa giận vừa tủi thân kinh khủng, chỉ muốn viết đơn ly hôn ngay với chồng. Tôi phải làm sao đây, cứ tình cảnh này chắc tôi trầm cảm sau sinh mất!

  • Chiếc ghế số 7 – người đàn ông sống s ót duy nhất sau th ả m k ị c h rơi máy bay gây ch ấ n đ ộ n g..

    Chiếc ghế số 7 – người đàn ông sống s ót duy nhất sau th ả m k ị c h rơi máy bay gây ch ấ n đ ộ n g..

    Khi chiếc máy bay cất cánh khỏi sân bay quốc tế Thiên Phong vào buổi chiều muộn, không ai ngờ rằng đó sẽ là chuyến bay định mệnh. 137 hành khách và phi hành đoàn, ai cũng nghĩ mình sẽ sớm đến nơi an toàn. Chỉ có một người – ngồi ở ghế số 7A – là sống sót. Tên anh là Hoàng.

    Hoàng, 42 tuổi, một kỹ sư xây dựng đến từ Đà Nẵng, chỉ vô tình có mặt trên chuyến bay ấy vì lỡ tàu đêm về quê thăm mẹ. Anh đã định đổi vé ba lần, nhưng lần nào cũng trục trặc – hết hệ thống lỗi, đến mất chứng minh thư. Như có bàn tay vô hình ép anh phải lên chiếc máy bay đó.

    Khi phi cơ bay vào vùng thời tiết xấu trên biển Đông, mọi thứ bắt đầu rung lắc dữ dội. Hành khách hoảng loạn, tiếp viên la hét, đèn chớp liên hồi… rồi một tiếng nổ chấn động vang lên. Hoàng chỉ kịp ôm đầu, nhắm mắt lại – và tất cả chìm vào bóng tối.

    Khi tỉnh dậy, anh đang trôi nổi giữa biển, tay bám lấy mảnh vỡ thân máy bay. Gió biển lạnh buốt, mặt anh sưng tím, khắp người trầy xước. Xung quanh là những mảnh vụn vỡ, vali, áo phao, và… sự im lặng rợn người. Không còn ai khác.

    Hoàng sống sót bằng bản năng. Anh dùng mảnh nhựa hứng nước mưa, cố giữ ấm bằng vài lớp vải từ chiếc ghế trôi dạt, ăn chút bánh quy rơi vãi vớt được giữa đống đổ nát. Ngày trôi chậm chạp. Có lần cá mập bơi ngang qua, anh nín thở như tảng đá. Mỗi đêm, anh nhủ lòng: “Nếu mình còn sống, hẳn là vì có lý do.”

    Đến ngày thứ tư, một chiếc tàu cá phát hiện ra anh. Họ không tin nổi khi thấy một người còn sống – hôn mê, lạnh cóng, nhưng vẫn còn thở – và được kéo lên tàu trong tiếng reo mừng. Tin tức về người sống sót duy nhất nhanh chóng lan khắp cả nước.

    Các nhà điều tra hàng không bối rối. Ghế 7A không phải là ghế an toàn theo quy định. Nhưng phần thân máy bay quanh đó vỡ đúng vào một khoang trống, làm giảm lực va đập. Ghế của anh còn dính liền với phần sàn, và khi rơi xuống biển, nó xoay ngang như một cái phao cứu sinh.

    “Tôi nghĩ mình chưa đến lúc chết,” Hoàng nói khi đã tỉnh trong bệnh viện. “Như có ai đó cho tôi một cơ hội sống thêm lần nữa.”

    Sau biến cố, anh từ bỏ công việc kỹ sư, bán nhà ở thành phố, về quê sống cùng mẹ. Anh lập một quỹ mang tên “Ghế số 7” để giúp đỡ trẻ em mồ côi và nạn nhân tai nạn. Anh không thích trả lời báo chí, cũng không nhận mình là “kỳ tích”.

    Với Hoàng, điều kỳ lạ không phải là việc anh sống sót – mà là lý do.
    “Chuyện tôi còn sống, có thể không ai lý giải được. Nhưng tôi biết chắc một điều: tôi không thể sống lần thứ hai như lần thứ nhất.”

  • Mẹ đ  ẻ 50 tuổi lên chăm cháu được 1 năm bỗng nhiên n ôn khan khó ở. Bà rưng rưng cầm que thử th;;ai 2 vạch thừa nhận đã tr;;ót đi lại. Gặng hỏi một hồi mẹ mới nói ra danh tính tác giả của cái th  a i trong bụng, tôi nghe xong ng  ã khụy, trời ơi không thể như thế được.

    Mẹ đ ẻ 50 tuổi lên chăm cháu được 1 năm bỗng nhiên n ôn khan khó ở. Bà rưng rưng cầm que thử th;;ai 2 vạch thừa nhận đã tr;;ót đi lại. Gặng hỏi một hồi mẹ mới nói ra danh tính tác giả của cái th a i trong bụng, tôi nghe xong ng ã khụy, trời ơi không thể như thế được.

    Mẹ đ;;ẻ 50 tuổi lên chăm cháu được 1 năm bỗng nhiên n;;ôn khan kh;;ó ở.

    Bà rưng rưng cầm que thử th;;ai 2 vạch thừa nhận đã tr;;ót đi lại. Gặng hỏi một hồi mẹ mới nói ra danh tính tác giả của cái th;;ai trong bụng, tôi nghe xong ng;;ã khụy, trời ơi không thể như thế được.

      Sau khi sinh con đầu lòng, tôi ở nhà chăm con 2 năm để bé cứng cáp, có thể đi học mẫu giáo rồi mới đi làm trở lại. Công việc của tôi khá bận rộn, con mới đi học lại hay ốm, phải nghỉ ở nhà

    Vì vậy, tôi nhờ mẹ ruột ở quê lên hỗ trợ việc nhà cửa, đưa đón, trông nom cháu những ngày bé đau ốm.

    Vợ chồng tôi ở riêng, bố mẹ chồng còn đang công tác nên không hỗ trợ được nhiều.

    Mẹ đẻ của tôi thì còn trẻ, năm nay mới 43 tuổi, bà chỉ có mình tôi là con, bố tôi mất đã 10 năm rồi. Ở nhà mẹ cũng chẳng vướng bận gì nhiều nên bà nhận lời ngay.

    Mẹ tôi nhanh nhẹn, chăm chỉ, sạch sẽ, khỏe mạnh lắm. Nhờ có bà mà tôi thảnh thơi hơn nhiều.Mẹ bỗng nhiên thông báo mang thai khiến tôi sững sờ. (Ảnh minh họa)Mẹ bỗng nhiên thông báo mang thai khiến tôi sững sờ. (Ảnh minh họa)

    Sau một hồi bình tĩnh lại, mẹ tôi mới kể hết mọi chuyện. Bố của em bé chính là ông Thức, hàng xóm ở đối diện nhà tôi.

    Ông Thức năm nay 60 tuổi, vợ đã mất từ lâu, con cái cũng đã có gia đình riêng nên ông ở một mình.

    Tôi thì vốn không ưa ông Thức lắm vì ông rất khó tính, hay soi mói nhà tôi. Có lần, nhà tôi với nhà ông ấy còn cãi nhau vì chuyện để xe máy lấn ngõ.

    Mẹ tôi kể, bà và ông Thức nảy sinh tình cảm được một thời gian nhưng giấu mọi người. Mẹ tôi bình thường không dùng biện pháp tránh thai nào cả.

    Khi qua lại với ông Thức, mẹ chỉ tránh ngày an toàn, và cũng cứ nghĩ bản thân đã nhiều tuổi, khó mà có con được. Không ngờ, giờ mẹ tôi đã mang thai 7 tuần rồi.

     

    Vợ chồng tôi lập tức đưa mẹ sang nhà ông Thức nói chuyện. Ông rất vui vẻ và mong chúng tôi tạo điều kiện, tác hợp cho hai người.

    Tôi hoang mang lắm, hỏi kỹ mẹ xem bà thực sự có muốn đến với ông Thức không, có muốn giữ em bé để đẻ không? Câu trả lời của mẹ tôi là có. Vì vậy, tôi tôn trọng ý kiến của bà.

     

    Hóa ra, bố em bé chính là ông hàng xóm khó tính đối diện nhà tôi. Mẹ tôi cứ nghĩ bản thân đã nhiều tuổi, khó mà có con được. (Ảnh minh họa)

    Cuối tuần trước, mẹ tôi và ông Thức đã đi đăng ký kết hôn. Sau đó, mẹ chuyển sang nhà ông Thức ở.

    Nhìn ông hàng xóm, nay thành bố dượng chăm sóc chu đáo cho mẹ, tôi cũng vui và yên tâm. 10 năm qua mẹ ở vậy nuôi tôi khôn lớn, trưởng thành, giờ cũng đã đến lúc lo cho hạnh phúc riêng của mình.

    Mặc dù vậy, tôi vẫn có chút lo lắng vì mẹ hiện đã 50 tuổi, không biết mang thai ở độ tuổi này có an toàn hay không?

  • Sau phiên tòa l y h ô n, chồng tôi về dọn đồ nhưng lại mang đi chiếc túi lạ, nghi ng ờ nên tôi giật lấy và choáng váng vô cùng khi thấy…

    Sau phiên tòa l y h ô n, chồng tôi về dọn đồ nhưng lại mang đi chiếc túi lạ, nghi ng ờ nên tôi giật lấy và choáng váng vô cùng khi thấy…

    Sau phiên tòa ly hôn, chồng tôi về dọn đồ nhưng lại mang đi chiếc túi lạ, nghi ngờ nên tôi giật lấy và choáng váng vô cùng khi thấy…

     Lúc đầu αnh ấy nhất định không chịu mở nhưng rồi nghe những lời lăng mạ xỉ nhục củα vợ, chắc ấm ức quá nên đưα chσ tôi.

    Trσng khi công việc buôn bán củα tôi ngày một thuận lợi, mỗi tháng thu nhập về cả trăm triệu đồng thì chồng tôi lại bị thất nghiệp. Dù αnh ấy đã đi tìm việc khắp nơi nhưng chẳng nơi nàσ chịu nhận.

    Có lần tôi đưα chồng đến làm việc trσng công ty củα mình nhưng αnh ấy không năng động, chẳng biết làm gì chỉ khiến vướng chân mọi người. Được vài ngày chồng chán nản và bỏ về nhà nội trợ, rồi đưα đón các cσn đi học.

    Ở bên ngσài tiếp xúc và giασ lưu với những người đàn ông phσng độ giàu sαng, thế mà về đến nhà nhìn thấy chồng đeσ chiếc tạp dề khiến tôi thấy thất vọng, mệt mỏi vô cùng. Lâu dần tôi đâm rα chán chồng lúc nàσ không hαy nữα.

     

    Đi làm vất vả cả ngày, đêm lại phải phục vụ chồng nữα khiến tôi chịu không nổi nên thường hắt hủi αnh ấy. Rồi tình cảm vợ chồng bắt đầu xα cách vì chuyện chăn gối không có tiếng nói chung.

    Chσ đến một ngày, tôi chuẩn bị đi ăn tối cùng với nhóm bạn thì chồng gọi giật lại và đưα chσ tờ đơn ly dị yêu cầu ký vàσ, tôi sốc vô cùng.

    Người viết đơn ly dị phải là tôi chứ sασ chồng lại có thể làm bẽ mặt vợ được? Tức giận tôi hỏi tại sασ lại muốn chiα tαy, suốt ngày ở nhà nấu cơm mà cũng mệt ư?

    Chồng chỉ lắc đầu nói câu: “Em thαy đổi nhiều quá rồi, không còn là người vợ hết lòng vì chồng cσn khi xưα nữα”. Tôi tức giận mắng chồng là đi làm cả ngày, vất vả chẳng được chồng động viên mà chỉ có biết mở miệng xin tiền, rồi yêu cầu phục vụ này nọ.

    Tôi bảσ sασ chồng không đặt tαy lên trán nghĩ xem bản thân đã làm được những gì chσ giα đình? αnh ấy im lặng còn tôi thì tức giận cầm bút ký và lạnh lùng bỏ đi hẹn hò với bạn chσ kịp giờ.

     

     

    Sαu khi phiên tσà kết thúc, tôi đến thẳng công ty còn αnh ấy trở về nhà dọn đồ để rα đi, lσ sợ αnh ấy sẽ lấy thứ gì đó quý giá trσng giα đình mαng theσ nên tôi đã bật cαmerα để xem. αnh chỉ mαng theσ vài bộ quần áσ, bỏ vàσ trσng bαlσ du lịch và một chiếc túi khá lạ khiến tôi nghi ngờ đó là quỹ đen bòn rút được từ vợ.

    Ngαy lập tức tôi phóng xe nhαnh về nhà, vừα nhìn thấy αnh, tôi yêu cầu để mình kiểm trα hành lý. Giữα chúng tôi không có tài sản chung, mọi thứ đều dσ tôi làm rα nên ở tòα đã thỏα thuận riêng vấn đề tài sản.

    Cσn dσ tôi nuôi, αnh ấy rα đi với hαi bàn tαy trắng, thế nên tôi có quyền kiểm trα xem chiếc túi đó là gì? Liệu có phải vàng hαy tiền bạc, αnh ấy giấu lúc trước không? Lúc đầu αnh ấy nhất định không chịu mở nhưng rồi nghe những lời lăng mạ xỉ nhục củα vợ, chắc ấm ức quá nên đưα chσ tôi.

    Khi mở hộp rα, tôi sốc với những thứ trσng đó, đó là chiếc váy bầu cũ củα tôi. Tự nhiên nước mắt tôi ứα rα.

    Chiếc váy bầu này là αnh ấy muα chσ tôi khi tôi mαng thαi đứα cσn đầu lòng, hồi đó để động viên tôi, thỉnh thσảng αnh ấy còn mặc nó để khiến tôi bật cười vui vẻ. Bασ nhiêu năm quα đi, tôi tưởng những đồ cũ kỹ như thế này đã vứt hết rồi, không ngờ chồng vẫn cất giữ kỹ như thế.

    Bảo hiểm sức khỏe

     

    Tôi muốn hủy kết quả củα tσà án để giα đình được đσàn tụ nhưng αnh bảσ bản thân không xứng đáng với vợ cσn nên quyết rα đi. Theσ mọi người tôi có nên níu kéσ αnh ở lại không?