Tác giả: admin

  • ‘Vạch mặt’ thực phẩm dễ gây K vòm họng, nhiều người Việt nghiện ăn hàng ngày

    ‘Vạch mặt’ thực phẩm dễ gây K vòm họng, nhiều người Việt nghiện ăn hàng ngày

    Ung thư vòm họng là một trong những bệnh khó kiểm soát khi đã bị mắc, nên việc quan trọng nhất là ở khâu phòng ngừa. Trong những năm gần đây, tỉ lệ bệnh nhân ung thư vòm họng đang gia tăng và nhiều người mắc bệnh này có thói quen ăn uống sai lầm kéo dài mà không biết.

    Nằm trong top 10 căn bệnh ung thư nguy hiểm bậc nhất thế giới, ung thư vòm họng là nỗi ám ảnh kinh hoàng cho những người không may mắc phải. Ung thư vòm họng có thể bắt nguồn do nạp quá nhiều chất độc hại từ rượu bia, thuốc lá, ngoài ra tuổi cao, di truyền hoặc ăn uống quá phóng khoáng, không hợp lý lẫn không chừng mực cũng là yếu tố gây bệnh thường gặp.

    Theo bác sĩ Phù Huệ Quần, Khoa Ung bướu, Đại Học Trung Nam (TQ) chia sẻ trên kênh Bác sĩ Gia đình (TQ), nếu bạn duy trì thói quen ăn uống các món ăn phổ biến hiện nay như thịt xông khói, dưa muối chua không đúng cách và các thực phẩm chế biến sẵn thường xuyên, có thể gây ung thư vòm họng, nguy cơ tăng dần lên theo thời gian.

    Do đó, các chuyên gia khuyên rằng, hãy tránh xa những thói quen ăn uống kém có thể gây ung thư vòm họng. Nên làm tốt công việc chăm sóc sức khỏe bằng chế độ ăn uống lành mạnh để làm cho ung thư vòm họng không tấn công chính mình.

    Ăn nhiều thịt đỏ

    'Vạch mặt' thực phẩm dễ gây K vòm họng, nhiều người Việt nghiện ăn hàng ngày

    Trong thực đơn dinh dưỡng, nguồn chất đạm chủ yếu để cung cấp cho cơ thể bắt nguồn từ thịt đỏ nhưng thịt này có nguy cơ tiềm ẩn gây ung thư vòm họng nếu ăn nhiều.

    Cụ thể các loại thịt màu đỏ như thịt bỏ, dê, cừu,.. ngoài lượng chất đạm dồi dào còn chứa rất nhiều chất béo bão hòa. 2 thành phần có nhiều trong cơ thể sẽ làm sản sinh thêm nhiều mô ung thư ác tính ở vòm họng.

    Bạn càng nên cẩn thận khi ăn những loại thịt đỏ đã được tẩm ướp hoặc chế biến sẵn như xúc xích, hot dog, thịt xông khói,…đa phần chúng có nhiều muối nitrat hoặc nitrit nếu hấp thụ vào trong người với số lượng lớn rất dễ gây bệnh ung thư.

    Thực phẩm chế biến sẵn và được đóng hộp

    Ưu điểm của thực phẩm đóng hộp chính là giữ được thời gian lâu hơn nhiều lần đồ ăn tươi những vấn đề là để làm được điều đó loại thực phẩm này phải được thêm nhiều loại hóa chất như chất bảo quản, chưa kể đến những thành phần gia vị muối, đường nhân tạo, chất tạo mùi, màu,…

    Đa phần những chất hóa học này không thể phân hóa được trong dạ dày nhưng cũng không thể tống hết ra ngoài được.

    Những phần nhỏ bị đọng lại theo thời gian sẽ nhân lên với số lượng lớn dần và bắt đầu gây nên nhiều căn bệnh ung thư nguy hiểm trong đó có ung thư ở vòm họng và bị ung thư ở dạ dày là gặp nhiều hơn cả.

    'Vạch mặt' thực phẩm dễ gây K vòm họng, nhiều người Việt nghiện ăn hàng ngày - 1

    Thực phẩm lên men, dưa cà ngâm muối

    Có hẳn những nhóm nghiên cứu về loại thực phẩm này. Kết luận chính là dưa cà muối nếu sử dụng quá nhiều thì người ăn có nguy cơ lớn mắc bệnh ung thư vòm họng nguy hiểm.

    Sau thời gian được ngâm muối các loại dưa cà có nhiều thành phần bị biến chất, chúng dễ làm phát triển những tế bào ung thư ở vòm, dạ dảy hoặc ở trực tràng.

    'Vạch mặt' thực phẩm dễ gây K vòm họng, nhiều người Việt nghiện ăn hàng ngày - 2

    Thực phẩm chiên rán và các loại thức ăn nhanh

    Nhóm thực phẩm này là thủ phạm hàng đầu gây nên bệnh béo phì ở những nước phát triển nhưng không chỉ có vậy chúng còn làm gi tăng nguy cơ mắc bệnh tiểu đường và bệnh ung thư vòm họng.

     

    Lý giải cho điều này là lượng chất béo trong thức ăn sẽ bị chuyển hóa tiêu cực khi được chế biến trong chảo dầu mỡ có nhiệt độ rất cao.

    Nhóm thức ăn nhanh mà giới trẻ giới văn phòng rất ưa chuộng thì lại chứa lượng lớn acrylamide, chất này binh thường không nguy hiểm nhưng nếu chọn cách chế biến bằng rán hoặc nướng chúng rất dễ bị chuyển hóa và có khả năng gây ung thư hóa ở vòm họng.

    'Vạch mặt' thực phẩm dễ gây K vòm họng, nhiều người Việt nghiện ăn hàng ngày - 3

    Thức ăn thừa để qua đêm

    Ngày nay, để không lãng phí, nhiều người sẽ đặt những món ăn thừa của đêm hôm trước để tiếp tục ăn vào ngày hôm sau.

    Đây là một thói quen phổ biến, nhưng đáng tiếc rằng các món ăn qua đêm sẽ tạo ra nitrite, tiếp tục được chuyển hóa thành chất gây ung thư nitrite amin trong cơ thể con người.

    Và điều này sẽ làm cho nguy cơ ung thư của bạn cao hơn thời gian, gây ra những thiệt hại nghiêm trọng hơn cho cơ thể của bạn.

    Nếu bạn muốn giữ cho cơ thể khỏe mạnh và bạn không muốn gặp rắc rối vì ung thư vòm họng, thì hãy sớm chú ý đến những điểm cần chú ý trong chế độ ăn uống.

    Hàng ngày, thói quen tốt nhất là nên ăn nhẹ hơn, tránh ăn thịt xông khói, chiên rán.

    Các món ăn trong mỗi bữa ăn cần đảm bảo cân bằng dinh dưỡng để duy trì sức khỏe tốt.

    Cách phòng ngừa ung thư

    – Có chế độ ăn uống khoa học: chế độ ăn được cung cấp đủ i-ốt, ăn nhiều rau xanh, các loại trái cây, chất xơ, giúp cung cấp nhiều loại vitamin tốt cho sức khỏe. Ngoài ra, cũng cần bổ sung thêm lượng i-ốt được khuyến cáo vào mỗi bữa ăn.

    – Sinh hoạt lành mạnh: có chế độ luyện tập phù hợp, thường xuyên luyện tập thể dục thể thao, ngủ đủ giấc, ngủ đúng giờ…

    – Không sử dụng chất kích thích: Rượu bia, chất kích thích là nguyên nhân gây nhiều bệnh lý ung thư, trong đó có ung thư tuyến giáp.

    – Tầm soát ung thư định kỳ: Bạn nên tiến hành tầm soát ung thư định kỳ tại các cơ sở y tế uy tín, để phòng ngừa và điều trị bệnh kịp thời.

  • Có đức mặc sức hưởng: 3 tuổi s i n h ra được Phật Bà Quan Âm che chở, chẳng bon chen l ộ c tự về tay

    Có đức mặc sức hưởng: 3 tuổi s i n h ra được Phật Bà Quan Âm che chở, chẳng bon chen l ộ c tự về tay

    Có đức mặc sức hưởng: 3 tuổi sinh ra được Phật Bà Quan Âm che chở, chẳng bon chen lộc tự về tay

    Năm nay và năm sau, nhờ có tài có đức nên có 4 con giáp sau đây sẽ trúng số và trở thành tỷ phú

    Tuổi Mùi

    người tuổi tý, con giáp, tuổi ngọ là con giáp sống lạc quan, thần phật chở che: 4 con giáp thiện lương hóa hung thành cátTuổi Mùi là những người dễ hòa đồng, tính tình hiền lành lao động chăm chỉ và rất biết thông cảm với người khác.

    Trong mọi công việc họ luôn cố gắng với tinh thần và trách nhiệm cao nhất.

    Nếu chịu khó để ý một chút bạn sẽ thấy những người tuổi Mùi rất hòa nhã, hay nhún nhường, luôn là người kết thúc câu chuyện trước chứ không tranh cãi với người khác.

    Hơn ai hết, họ hiểu được những hậu quả của những việc đó vì thế không muốn biến những chuyện đơn giản thành phức tạp mà rất có thể sẽ làm tổn thương đến nhau.

    Đặc biệt, với tấm lòng bao dung, lương thiện, họ luôn đồng cảm và sẻ chia với mọi người.

    Trong nhiều trường hợp, dù có khó khăn cho bản thân, họ cũng không so đo tính toán, sẵn sàng nhận về mình những tình huống bất lợi.

    Thử hỏi rằng những người như thế liệu có ai mà không yêu quý, cho đi rồi sẽ được nhận lại, về sau cuộc sống của họ sẽ êm đềm và hạnh phúc tràn đầy niềm vui.

    Giỏ quà tặng

     

    Tuổi Tý

    người tuổi tý, con giáp, tuổi ngọ là con giáp sống lạc quan, thần phật chở che: 4 con giáp thiện lương hóa hung thành cátTrời sinh người tuổi Tý sống hiền lành, hào phóng, thích giúp đỡ người khác.

    Trong công việc, con giáp này luôn có trách nhiệm, lại khéo ăn nói không làm phiền lòng ai. Không chỉ vậy, tuổi Tý còn sống độc lập, tự chủ không thích dựa dẫm.

    Tuổi Tý là con giáp được trời cao ban cho nhiều vận may, phúc đức.

    Cuộc sống của con giáp này dù khó khăn lớn cũng có thể vượt qua.

    Vì có cái tâm lương thiện nên họ luôn gặp được quý nhân, thu hút vận may.

    Sau tuổi 35, tuổi Tý có sự nghiệp ổn định, tình tiền đều có đủ.

    Tuổi Sửu

    Tuổi Sửu là con giáp sống lạc quan, tích cực nên luôn vượt qua khó khăn dễ dàng.

    Nhiều người cho rằng con giáp này sống vô tư nhưng thật ra lại tinh tế sâu sắc hơn người khác nhiều.

    Đây là con giáp sống hiểu đạo lý, sòng phẳng không thích nợ nần ai. Nhưng họ cũng sẵn sàng giúp đỡ những người yếu kém hơn mình.

    Tuổi Sửu luôn truyền đi năng lượng tích cực, nên thu hút vận may và quý nhân.

    Theo tử vi học, đây là một trong 4 con giáp luôn được trời cao để mắt, hậu thuẫn.

    Sang tuổi trung niên, sự nghiệp của con giáp này thăng hoa, tài lộc không ngừng vào nhà.

    Chỉ cần sống lương thiện, họ không sợ thiếu thốn.

    * Thông tin trong bài chỉ mang tính tham khảo

  • Tin vui cho người dân dịp Tết Nguyên Đán 2026

    Tin vui cho người dân dịp Tết Nguyên Đán 2026

    Bảo hiểm xã hội Việt Nam có chương trình quà tặng đặc biệt dịp Tết Nguyên đán tới đây.

    Tạp chí Doanh nghiệp & Tiếp thị ngày 28/10/2025 đưa tin: “Tin vui cho người dân dịp Tết Nguyên đán tới đây”, với nội dung cụ thể như sau: 

    BHXH Việt Nam triển khai chương trình tặng thẻ BHYT dịp Tết Bính Ngọ, hỗ trợ người yếu thế tiếp cận dịch vụ y tế

    Bảo hiểm xã hội (BHXH) Việt Nam vừa ban hành Kế hoạch số 2716/KH-BHXH, khởi động chương trình “Tặng thẻ bảo hiểm y tế cho người có hoàn cảnh khó khăn – mang Tết ấm đến với người nghèo Xuân Bính Ngọ”.

    Đây là hoạt động mang tính nhân văn sâu sắc, góp phần hiện thực hóa mục tiêu mở rộng an sinh xã hội và tiến tới bao phủ BHYT toàn dân trong năm 2025.

    Chương trình được tổ chức nhằm hưởng ứng phong trào thi đua “Vì người nghèo – Không để ai bị bỏ lại phía sau” do Thủ tướng Chính phủ phát động.

    Bằng việc huy động nguồn lực xã hội hóa từ doanh nghiệp, tổ chức và các nhà hảo tâm, BHXH Việt Nam mong muốn giúp người dân khó khăn có cơ hội tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe thiết yếu, đặc biệt trong thời điểm cận Tết.

    Ảnh minh họa. Nguồn: BHXH Việt Nam

    Theo BHXH Việt Nam, việc trao tặng thẻ BHYT cho người có hoàn cảnh khó khăn đã trở thành hoạt động thường niên của ngành, thể hiện tinh thần trách nhiệm cộng đồng và sự quan tâm trực tiếp đến đời sống nhân dân.

    Tấm thẻ BHYT giúp người thụ hưởng giảm bớt gánh nặng tài chính khi khám chữa bệnh, đồng thời củng cố niềm tin của xã hội vào chính sách an sinh do Đảng và Nhà nước triển khai.

    Năm nay, chương trình được gắn với đợt thi đua cao điểm mừng Xuân Bính Ngọ, tạo không khí lan tỏa tinh thần “Tết vì người nghèo” trên cả nước.

    Mục tiêu chính là hỗ trợ những người chưa thể tham gia BHYT vì hạn chế về điều kiện kinh tế, qua đó nâng cao tỷ lệ bao phủ tại cộng đồng.

    Rà soát, ưu tiên đúng đối tượng

    Theo kế hoạch, cơ quan BHXH tại các địa phương sẽ phối hợp với chính quyền cơ sở rà soát, lập danh sách người dân thuộc nhóm khó khăn tại từng khu dân cư, ưu tiên khu vực miền núi, vùng sâu, vùng xa hoặc địa bàn thường xuyên chịu ảnh hưởng của thiên tai.

    BHXH Việt Nam giao Ban Quản lý thu và phát triển người tham gia chủ trì triển khai, tiếp nhận và phân bổ kinh phí hỗ trợ.

    Ban Tuyên truyền và Hỗ trợ người tham gia có trách nhiệm lan tỏa thông tin, đẩy mạnh truyền thông để thu hút thêm nguồn lực xã hội hóa.

    Tùy điều kiện từng địa phương, việc trao thẻ BHYT có thể kết hợp với tặng quà Tết, thuốc men hoặc hỗ trợ đi lại nhằm bảo đảm tính kịp thời và thiết thực.

    Ngoài ra, BHXH Việt Nam cũng kêu gọi toàn thể công chức, viên chức ngành BHXH chung tay đóng góp, thể hiện tinh thần gắn bó với cộng đồng. Các đơn vị địa phương sẽ hoàn tất việc trao thẻ trước ngày 30/11/2025.

    Kết thúc chương trình, BHXH các tỉnh phải báo cáo kết quả cụ thể, nêu rõ số người được hỗ trợ, nguồn kinh phí huy động và những tổ chức, cá nhân tham gia đóng góp. Các đơn vị thực hiện hiệu quả sẽ được biểu dương và nhân rộng mô hình.

    Chương trình “Tặng thẻ BHYT cho người có hoàn cảnh khó khăn” được kỳ vọng sẽ mang lại một mùa

    Tết ấm áp, giúp người dân an tâm hơn trong việc chăm sóc sức khỏe, đồng thời lan tỏa giá trị nhân văn của chính sách an sinh xã hội đến mọi tầng lớp trong cộng đồng.

    Ngày 29/10/2025, báo Sức khỏe & Đời sống cũng đăng bài: “Những ai nhận được 1 triệu đồng dịp Tết Nguyên đán 2026?”, cho biết một số trường hợp người lao động sẽ được nhận 1 triệu đồng tiền mặt và 300.000 đồng quà hiện vật theo mức chi dự kiến vào dịp Tết Nguyên đán 2026.

    Cụ thể, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam vừa ban hành Kế hoạch 34 về tổ chức hoạt động chăm lo cho đoàn viên, người lao động dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 do Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam ban hành.

    Thực hiện chương trình công tác năm 2025 của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, Công văn 737 của Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam về việc tổ chức các hoạt động chăm lo cho đoàn viên, người lao động dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026,

    Đoàn Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam ban hành Kế hoạch tổ chức các hoạt động chăm lo cho đoàn viên, người lao động dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.

    Người lao động tại doanh nghiệp, khu công nghiệp, khu chế xuất,… tại các doanh nghiệp, đơn vị nơi có kết quả sản xuất, kinh doanh nổi bật dự kiến nhận được quà 1 triệu đồng dịp Tết Nguyên đán 2026. Ảnh minh họa

    Theo nội dung Kế hoạch 34, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam sẽ tổ chức thăm, tặng quà, chúc Tết đoàn viên, người lao động tại doanh nghiệp, khu công nghiệp, khu chế xuất,… tại các doanh nghiệp, đơn vị nơi có kết quả sản xuất, kinh doanh nổi bật, đông công nhân lao động có hoàn cảnh khó khăn, thu nhập thấp, bị ảnh hưởng nặng nề bởi thiên tai, vùng sâu vùng xa, ngành nghề nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm,… với mức chi dự kiến 1.300.000 đồng/người (trong đó bao gồm 1.000.000 đồng tiền mặt và 300.000 đồng quà hiện vật) vào dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.

    Như vậy, người lao động tại doanh nghiệp, khu công nghiệp, khu chế xuất,… tại các doanh nghiệp, đơn vị nơi có kết quả sản xuất, kinh doanh nổi bật, đông công nhân lao động có hoàn cảnh khó khăn, thu nhập thấp, bị ảnh hưởng nặng nề bởi thiên tai, vùng sâu vùng xa, ngành nghề nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm,… sẽ được nhận 1.000.000 đồng tiền mặt và 300.000 đồng quà hiện vật theo mức chi dự kiến.

  • Đám cưới đã được đặt nhà hàng. Thiệp mời đã in. Ngày cưới chỉ còn cách đúng hai tuần

    Đám cưới đã được đặt nhà hàng. Thiệp mời đã in. Ngày cưới chỉ còn cách đúng hai tuần

    1. BỨC DI ẢNH GIỮA PHÒNG KHÁCH

    Tôi đứng sững lại ngay ngưỡng cửa.

    Căn nhà cấp bốn nằm cuối con hẻm nhỏ ở Gò Vấp không có gì đặc biệt: tường vàng đã bong tróc, bộ salon gỗ chạm hoa văn cũ kỹ, mùi nhang thoang thoảng trong không khí. Nhưng chính giữa phòng khách, trên bức tường đối diện cửa ra vào, là một di ảnh.

    Khung ảnh gỗ sẫm màu.
    Dải băng tang đen vắt chéo.
    Trong ảnh là một người phụ nữ còn rất trẻ, tóc búi thấp, ánh mắt hiền nhưng buồn.

    Tôi quay sang nhìn Nam.

    Anh đứng sau lưng tôi, tay vẫn còn đặt trên vai tôi như lúc nãy, nhưng lực đã nhẹ đi. Rất nhẹ. Giống như thể chính anh cũng không chắc mình có nên đưa tôi vào nhà hay không.

    “Đây là…?” – tôi hỏi, giọng vô thức hạ thấp.

    Nam không trả lời ngay.

    Mãi vài giây sau, anh mới nói:
    “Là chị dâu cũ của anh.”

    Tôi sững người.

    Chị dâu.

    Nam là con trai út trong gia đình có hai anh em. Tôi biết anh trai anh đã mất vì tai nạn giao thông cách đây bảy năm. Nhưng tôi chưa từng nghe anh nhắc đến một người chị dâu nào.

    Mẹ Nam từ trong bếp bước ra, tay lau vội vào tạp dề, nở nụ cười xã giao:
    “Con là Hạnh phải không? Vô nhà đi con.”

    Tôi gật đầu, bước thêm vài bước, nhưng ánh mắt vẫn không thể rời khỏi bức di ảnh.

    Tại sao một người không còn là dâu trong nhà lại được treo trang trọng giữa phòng khách?

    Và tại sao… Nam chưa từng kể với tôi?


    2. NGƯỜI KHÔNG BAO GIỜ MUỐN NÓI VỀ ĐÁM CƯỚI

    Tôi quen Nam ba năm.

    Ba năm đủ dài để biết anh là người tử tế, điềm đạm, luôn nhường nhịn tôi trong mọi chuyện. Nhưng cũng đủ dài để nhận ra một điều: anh né tránh mọi cuộc trò chuyện liên quan đến hôn nhân.

    Ban đầu tôi nghĩ do áp lực tài chính.
    Rồi tôi nghĩ anh sợ ràng buộc.
    Có lúc, trong những đêm khuya, tôi đã tự hỏi: Hay là anh không yêu mình đủ nhiều?

    Mỗi lần tôi nhắc đến đám cưới, Nam đều cười xòa:
    “Để từ từ em ơi.”
    “Chưa phải lúc.”
    “Anh sợ làm khổ người khác.”

    Câu cuối cùng, anh nói rất khẽ. Nhưng tôi chưa từng đào sâu.

    Cho đến hôm nay.


    3. BỮA CƠM IM LẶNG

    Bữa cơm ra mắt diễn ra trong một bầu không khí kỳ lạ.

    Mẹ Nam hỏi tôi về công việc, gia đình, quê quán. Tôi trả lời lễ phép, cố gắng tỏ ra thoải mái. Ba Nam hầu như không nói gì, chỉ thỉnh thoảng gật đầu.

    Nam ăn rất ít.

    Anh cúi mặt, tránh ánh mắt tôi, tránh cả bức di ảnh treo phía sau lưng tôi.

    Khi bữa cơm gần kết thúc, mẹ Nam bỗng nói:
    “Con với thằng Nam quen nhau lâu chưa?”

    “Dạ… hơn ba năm rồi cô.”

    “Vậy chắc cũng tính chuyện lâu dài ha?”

    Tôi chưa kịp trả lời, Nam đã lên tiếng:
    “Chuyện đó… để từ từ má.”

    Không khí đông cứng lại.

    Tôi nghe thấy tiếng đũa chạm bát, tiếng quạt máy kêu rè rè, và cả tiếng tim mình đập mạnh trong lồng ngực.

    Mẹ Nam không nói gì thêm. Bà chỉ liếc nhanh về phía bức di ảnh, rồi cúi xuống ăn tiếp.

    Ánh mắt đó… khiến tôi lạnh sống lưng.


    4. SỰ THẬT SAU KHUNG ẢNH

    Đêm đó, tôi và Nam ngủ trong căn phòng nhỏ phía sau nhà.

    Tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

    Cuối cùng, tôi quay sang:
    “Nam.”

    “Ừ?”

    “Chị trong bức ảnh… là ai vậy anh?”

    Nam im lặng rất lâu.

    Tôi nghe thấy tiếng anh thở ra, nặng nề.

    “Chị tên là Thu.”

    “Chị… mất lâu chưa?”

    “Bảy năm.”

    Tôi giật mình.
    “Cùng lúc với anh trai anh?”

    Nam gật đầu.

    Rồi, như thể đã đến lúc không thể giấu thêm, anh kể.


    5. CUỘC HÔN NHÂN CHƯA KỊP DIỄN RA

    Thu là người yêu của anh trai Nam từ thời đại học.

    Hai người bên nhau gần mười năm, vượt qua đủ thứ khó khăn để chuẩn bị cưới. Đám cưới đã được đặt nhà hàng. Thiệp mời đã in. Ngày cưới chỉ còn cách đúng hai tuần.

    Hôm đó, Nam là người chở Thu đi thử váy cưới.

    Trên đường về, Nam nhận được cuộc gọi của bạn, mải quay sang nói chuyện, không kịp tránh chiếc xe tải vượt đèn đỏ.

    Tai nạn xảy ra trong vài giây.

    Nam chỉ bị thương nhẹ.

    Thu… không qua khỏi.

    Anh trai Nam suy sụp hoàn toàn. Một năm sau, anh mất vì tai nạn khác – người ta nói là tai nạn, nhưng trong nhà ai cũng hiểu đó là một sự buông xuôi.

    Nam nói, giọng run run:
    “Anh là người chở chị ấy đi… Hạnh à.”

    Tôi chết lặng.


    6. LÝ DO ANH KHÔNG MUỐN CƯỚI

    “Sau chuyện đó,” Nam tiếp tục, “anh sợ hai chữ ‘đám cưới’.”

    “Anh sợ… nếu ngày đó không chở chị ấy, nếu không vì anh… thì mọi thứ đã khác.”

    Anh nhìn tôi, mắt đỏ hoe:
    “Anh không tin mình mang lại hạnh phúc cho ai khi bước vào hôn nhân.”

    Tôi nghẹn lời.

    Bức di ảnh trong phòng khách không chỉ là để tưởng nhớ Thu. Nó là một lời nhắc nhở mỗi ngày rằng hạnh phúc có thể vỡ tan ngay trước thềm hôn lễ.

    “Tại sao anh không nói với em?” – tôi hỏi khẽ.

    “Vì anh sợ em cũng sẽ bỏ đi.”


    7. TWIST: BỨC DI ẢNH KHÔNG PHẢI DO GIA ĐÌNH TREO

    Sáng hôm sau, khi Nam ra ngoài mua đồ, tôi ở lại phụ mẹ anh dọn dẹp.

    Bất chợt, tôi hỏi:
    “Cô ơi… sao nhà mình treo hình chị Thu ở phòng khách vậy cô?”

    Mẹ Nam nhìn tôi rất lâu.

    Rồi bà nói:
    “Không phải cô treo.”

    Tôi ngẩng lên.

    “Là thằng Nam.”

    Bà kể, suốt bảy năm qua, chính Nam là người insist giữ bức di ảnh ở đó. Mỗi lần ba mẹ muốn dời vào phòng thờ, anh đều phản đối.

    “Nó tự phạt mình đó con,” bà thở dài.
    “Nó nghĩ nếu nó còn được sống bình yên, thì phải nhìn nỗi đau đó mỗi ngày.”

    Tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.


    8. ĐỐI MẶT

    Tối hôm đó, tôi đứng trước bức di ảnh.

    Tôi thắp một nén nhang.

    “Chị Thu,” tôi thì thầm, “em không biết chị có nghe được không… nhưng em nghĩ, nếu chị còn sống, chị sẽ không muốn Nam sống như vậy.”

    Nam đứng sau lưng tôi.

    Tôi quay lại, nắm tay anh:
    “Em không sợ cưới anh.”

    “Nhưng anh sợ làm khổ em.”

    “Khổ nhất là yêu một người mà không được cùng người đó bước tiếp.”

    Nam bật khóc.

    Lần đầu tiên tôi thấy anh khóc.


    9. KẾT

    Một tháng sau, bức di ảnh được dời vào phòng thờ.

    Không phải vì quên, mà vì đã đến lúc đặt nỗi đau vào đúng chỗ của nó.

    Nam chưa cầu hôn tôi ngay.

    Nhưng lần đầu tiên, khi tôi nhắc đến đám cưới, anh không né tránh nữa.

    Anh chỉ nói:
    “Nếu có một ngày anh đủ dũng cảm, em còn chờ không?”

    Tôi gật đầu.

    Bởi có những cuộc hôn nhân không bắt đầu bằng hạnh phúc,
    mà bắt đầu bằng sự tha thứ – cho người khác, và cho chính mình.

  • Hôm nhà chồng mở tiệc ăn mừng tiền đền bù tiền tỷ, ai cũng được chia 3 tỷ trừ vợ chồng tôi. Nhưng đến lúc tính hóa đơn toàn cua hoàng đế với tôm hùm, mẹ chồng quay sang chỉ tôi

    Hôm nhà chồng mở tiệc ăn mừng tiền đền bù tiền tỷ, ai cũng được chia 3 tỷ trừ vợ chồng tôi. Nhưng đến lúc tính hóa đơn toàn cua hoàng đế với tôm hùm, mẹ chồng quay sang chỉ tôi

    1. Tin nhắn lúc nửa đêm

    23h37, tôi đang dỗ con ngủ thì điện thoại chồng rung lên. Anh nhìn màn hình, cau mày, rồi đi ra ban công nghe lén.

    Đó là lần đầu tiên từ khi lấy nhau, tôi có linh cảm rõ rệt rằng:
    Có chuyện sắp xảy ra. Và chuyện đó không hề tốt cho tôi.

    Khi anh quay vào, mặt anh giãn ra đầy phấn khởi:

    – Mai về nhà mẹ sớm nhé. Cả nhà có chuyện vui lớn.

    – Chuyện gì? – Tôi hỏi.

    – Chưa nói được. Mẹ bảo cứ về là biết.

    Tôi cố hỏi thêm, nhưng anh cười tránh né, ánh mắt sáng quắc kiểu “ngày mai đời mình đổi khác”. Tôi không ngờ: đời đổi thật – nhưng theo cách tôi không bao giờ tưởng tượng.


    2. Tiền tỷ đổ vào nhà chồng – nhưng không đến lượt tôi

    Sáng hôm sau, tôi bế con theo chồng về quê. Cả nhà chồng chật kín người, nhộn nhịp như trúng số.

    Chị dâu cả – Thảo – đang ngồi đếm một xấp tiền mới toanh, miệng cười không khép lại được. Anh trai chồng thì khui bia, còn mẹ chồng thì áo hoa mới, tóc uốn, tô son đỏ chót.

    – Con dâu út đến rồi hả! – mẹ chồng nói như ban ơn. – Ngồi đó đi, mẹ báo tin vui: đất nhà mình được đền bù. Mỗi người được 3 tỷ!

    Cả nhà vỗ tay ầm ầm. Chị dâu cả nhảy cẫng:

    – Úi trời, mơ cũng không có ngày này!

    Tôi lúng túng:

    – Mỗi… người? Vợ chồng con được bao nhiêu ạ?

    Căn phòng đang ồn ào bỗng khựng lại. Mẹ chồng nhìn tôi như nhìn đứa không biết điều.

    – Ặc, vợ chồng con không có phần.

    Tôi đứng sững.

    – Sao lại không ạ?

    – Vì đất đó là đất của nhà mẹ sinh ra bốn anh em, đâu liên quan gì đến con? – Bà nói, giọng trịch thượng. – Với lại… chồng con là con nuôi mẹ mới nhận năm mười bảy tuổi. Nó không có tên trong sổ đỏ ngày xưa.

    Tôi quay sang nhìn chồng. Anh cúi gằm mặt.
    Nhận nuôi? Tôi sống cùng anh ba năm nay, chưa từng nghe câu đó.

    – Anh…?

    Anh lắp bắp:

    – Ờ… hồi đó mẹ nhận nuôi để cho anh hộ khẩu đi học nghề…

    Mẹ chồng khoát tay:

    – Nói chung là không có phần, không tranh cãi. Ai cũng có 3 tỷ, trừ vợ chồng con.

    Chị dâu cả chen vào, cười mỉa:

    – Không có phần thì thôi, em gái. Tham quá là xấu đó.

    Tôi cảm giác máu dồn lên mặt, nhưng con tôi đang ngủ trong nôi, tôi không muốn làm lớn chuyện. Tôi nuốt uất ức xuống như nuốt một cục đá.

    Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu:
    Người ta chỉ tốt với mình khi chưa có lợi ích chen vào.


    3. Buổi tiệc sang trọng – và cái bẫy

    Đến chiều, cả nhà rủ nhau lên thành phố ăn mừng.

    – Đi ăn chơi sáng cả mắt! – mẹ chồng cười hỉ hả. – Hôm nay gọi toàn đồ đắt nhất!

    Nhà hàng họ chọn đúng kiểu sang chảnh: đèn vàng, nhạc nhẹ, bể hải sản lớn. Vừa ngồi xuống, mẹ chồng phẩy tay:

    – Cho mẹ hai con cua hoàng đế, cỡ to nhất nhé!

    Chị dâu cả:

    – Cho thêm bốn con tôm hùm Canada, loại lớn nha em!

    Anh trai chồng:

    – Rượu vang loại đắt nhất cho anh! Mấy bữa nay nhận tiền, uống toàn đồ xịn!

    Tôi ngồi im, chỉ gọi một phần mì cho con. Vợ chồng tôi không có tiền đền bù, nên tôi tự biết vị trí mình.

    Suốt bữa ăn, mọi người rộn ràng nói chuyện mua xe, mua vàng, mua đất. Chỉ duy nhất tôi và chồng ngồi lặng. Anh thi thoảng liếc tôi, ánh mắt áy náy.

    Đến lúc ra quầy tính tiền, lễ tân cười:

    – Tổng cộng bill của quý khách là 36 triệu 800 nghìn ạ.

    Mẹ chồng nhìn quanh, rồi nhìn tôi:

    – Ờ, con út trả đi.

    Cả người tôi đông cứng.

    Tôi tưởng mình nghe nhầm.

    – Con… trả ạ?

    – Ừ thì nhà ai khổ nhất thì nên chia sẻ với gia đình chứ. Ở đây ai cũng vừa nhận tiền hết rồi. Chỉ có vợ chồng con… không có cái gì. Mẹ thương nên để con thể hiện tấm lòng đó.

    Tấm lòng?
    36 triệu đồng?
    Toàn cua hoàng đế, tôm hùm mà tôi không chạm vào nổi một miếng?

    Chị dâu cả cười khẩy:

    – Út trả đi. Có nhiêu đâu. Làm dâu mà tính toán vậy là hư lắm đó.

    Anh trai chồng:

    – Đàn bà tiền bạc ít thì bày đặt giữ. Không có tiền thì dùng thẻ của chồng.

    Tôi nhìn chồng – người duy nhất có thể nói giúp tôi.

    Anh cúi đầu nhỏ giọng:

    – Em… trả đi. Không trả mẹ làm lớn chuyện.

    Trong một giây, tôi nhận ra:
    Không ai đứng về phía tôi. Kể cả chồng.

    Nhân viên đang chờ. Cả nhà chồng khoanh tay nhìn tôi như chờ buổi trình diễn.

    Tôi hiểu:
    Đây không phải tình cờ.
    Đây là cái bẫy.


    4. Hóa đơn 36 triệu – và câu nói khiến tôi thay đổi

    Tôi móc ví. Trong ví tôi còn 8 triệu – tiền để dành cả tháng chăm con.

    – Em… không đủ. – Tôi nói nhỏ.

    Chị dâu cả nheo mắt:

    – Trời, có chút tiền mà cũng không trả nổi? Nghèo vậy thì ở nhà đi, theo làm gì?

    Tim tôi thắt lại.

    Mẹ chồng nói:

    – Thôi đưa đây, mẹ trả cho.

    Tôi thở phào…

    …nhưng bà nói tiếp:

    – Mẹ trả giúp nhà hàng, nhưng coi như vợ chồng con NỢ MẸ 36 triệu. Nghe chưa?

    Cả bàn bật cười.
    Tôi đứng như trời trồng.
    Chồng tôi không nói gì.

    Khoảnh khắc đó, tôi biết mình đã nhẫn nhịn đến giới hạn cuối cùng.

    Tôi đã dự tính sẽ im, sẽ nuốt, sẽ lùi.
    Nhưng cách họ coi việc sỉ nhục tôi như một trò tiêu khiển khiến một thứ gì đó trong tôi… gãy hẳn.

    Tôi mỉm cười – nụ cười làm cả nhà chồng hơi chững lại.

    – Vâng. Mẹ trả trước nhé.
    Nhưng… cho con xin 5 phút.

    Tôi bước ra ngoài, gọi một cuộc điện thoại.

    Cuộc gọi đã thay đổi toàn bộ thế trận.


    5. Sự thật bà mẹ chồng không ngờ

    Khi tôi trở vào, vẻ mặt nhẹ nhàng hơn.

    – Mẹ ơi. Lúc nãy mẹ nói đất đền bù không liên quan gì đến con hay chồng con đúng không ạ?

    – Đúng rồi. – Mẹ chồng ngẩng cao đầu. – Dâu con ngoài mà.

    – Và mẹ nói chồng con là con nuôi, không có quyền lợi gì?

    – Đúng vậy. – Bà gật mạnh.

    Tôi mở điện thoại, đặt lên bàn.
    Màn hình hiển thị một tài liệu PDF có dấu đỏ của phòng công chứng.

    Tôi xoay cho mẹ chồng xem.

    – Mẹ xem kỹ giúp con dòng thứ ba.

    Mẹ chồng nheo mắt đọc. Rồi mặt bà tái mét.

    “Những người đồng thừa kế và có quyền lợi trong thửa đất bao gồm:
    – Bà Nguyễn Thị Hòa (mẹ)
    – Ông Lê Văn Tùng (anh trai)
    – Bà Lê Thị Thảo (chị dâu)
    – Ông Lê Văn Khang (chồng tôi)”

    Im lặng.
    Thứ im lặng rợn người.

    Tôi nói rõ từng chữ:

    – Chồng con không phải con nuôi. Mẹ nhận con nuôi chỉ để xin chế độ học nghề. Nhưng trên giấy tờ, anh Khang vẫn là con ruột của bố mẹ. Và anh ấy có 1/4 tài sản đất. Con đã gọi luật sư và xác minh.

    Chị dâu cả bật dậy:

    – Cái gì? Sao Khang có phần? Mẹ nói sao? Mẹ bảo nó con nuôi mà?

    Anh trai chồng đập bàn:

    – Mẹ giải thích đi!

    Mẹ chồng mặt trắng bệch, miệng run lập cập:

    – Tao… tao tưởng tụi bây không hỏi… Tao tưởng… tụi bây tin…

    Chị dâu cả hét lên:

    – Tại sao tụi con phải chia 3 tỷ cho nó? Nó cũng được 3 tỷ à? Còn tụi con…?

    Tôi mỉm cười:

    – Vâng. Anh ấy cũng được 3 tỷ giống mọi người. Chỉ là mẹ và các anh chị đã cố tình giấu, phải không ạ?

    Bà mẹ chồng vỡ trận hoàn toàn, không phản ứng kịp.


    6. Nợ 36 triệu – và cú trả đòn

    Tôi ngồi xuống ghế, nhìn cả gia đình đang hỗn loạn.

    – Còn chuyện hóa đơn 36 triệu…

    Cả nhà quay lại nhìn tôi.

    Tôi nói:

    – Con không thanh toán. Chồng con có phần trong tiền đền bù. Mời mẹ và các anh chị tự giải quyết theo đúng phần của mỗi người.

    Nhân viên nhà hàng đang chờ. Tôi chỉ nhẹ nhàng:

    – Ở đây ai cũng có 3 tỷ mà. 36 triệu chắc không đáng gì.

    Mặt mọi người đỏ lên như lửa.

    Chị dâu cả gào:

    – Cô đừng hỗn láo!

    Tôi mỉm cười:

    – Không hề. Con chỉ làm đúng lời mẹ dạy:
    “Nhà ai có tiền thì tự lo.”

    Tôi bế con đứng dậy, quay sang chồng:

    – Anh về hay ở lại?

    Anh nhìn mẹ, nhìn anh chị, rồi nhìn tôi. Cuối cùng, lần đầu tiên trong ngày, anh đứng về phía tôi.

    – Anh về với em.

    Chúng tôi rời khỏi nhà hàng, để lại sau lưng tiếng cãi nhau vang trời.


    7. Lời nhắn cuối mà tôi gửi cho mẹ chồng

    Buổi tối, tôi nhận tin nhắn của mẹ chồng:

    “Mày phá nát gia đình này rồi. Tao sẽ không bao giờ tha thứ cho mày.”

    Tôi đọc tin nhắn, chậm rãi trả lời:

    “Con không phá gì cả. Con chỉ trả lại sự thật.
    Gia đình nào mà sự thật cũng có thể phá nát… thì nó vốn đã mục ruỗng từ lâu.”

    Tôi tắt máy, ôm con và ngủ một giấc sâu nhất trong nhiều tháng.


    8. Dù 3 tỷ kia có đến với tôi hay không – tôi vẫn thắng

    Chồng tôi sau buổi đó đã lẳng lặng gửi đơn lên chính quyền yêu cầu xác nhận lại tỉ lệ đền bù. Cả nhà chồng buộc phải chia đúng phần.

    Tôi không biết mẹ chồng và chị dâu sẽ còn oán tôi bao lâu. Nhưng tôi biết một điều:

    Tôi không còn là “con dâu út cam chịu” nữa.

    Tôi đã đứng lên, bảo vệ mình, bảo vệ con, và bảo vệ sự tôn trọng tối thiểu mà người phụ nữ xứng đáng có.

    Có 3 tỷ hay không không quan trọng.

    Quan trọng là từ hôm đó, tôi không còn tự xem mình là người phải cúi đầu nữa.

  • Sau 3 ngày vợ m ấ t, tủ lạnh phát ra mùi lạ, chồng ‘cho áng vá ng’ phát hiện

    Sau 3 ngày vợ m ấ t, tủ lạnh phát ra mùi lạ, chồng ‘cho áng vá ng’ phát hiện

    Căn nhà mới toanh, mùi sơn còn chưa phai hết, giờ đây lại nồng nặc mùi khói hương.

    Đã ba ngày trôi qua kể từ khi vợ tôi nằm xuống, nhưng tôi vẫn ngồi thu lu trong góc phòng, mặc kệ ánh sáng bên ngoài chuyển từ ngày sang đêm rồi lại sang ngày.

    Tôi và Lan – vợ tôi – là mối tình đầu của nhau.

    Chuyện tình của chúng tôi từng được bạn bè ví như cổ tích giữa đời thường. Ngày ấy, Lan là hoa khôi của khoa Kinh tế, xinh đẹp, giỏi giang, gia đình lại có điều kiện. Còn tôi, một gã sinh viên kỹ thuật cục mịch, gia cảnh bình thường, chỉ có trong tay tấm chân tình và một ý chí lì lợm.

    Tôi đã theo đuổi cô ấy ròng rã hai năm trời, dùng đủ mọi cách ngây ngô nhất để làm cô ấy cười.

    Cuối cùng, nàng hoa khôi cũng gật đầu, chấp nhận nắm tay chàng trai nghèo đi qua những năm tháng thanh xuân.

    Bố mẹ vợ ban đầu phản đối kịch liệt. Họ sợ con gái cành vàng lá ngọc phải chịu khổ.

    Tôi không tự ái, ngược lại, tôi coi đó là động lực. Tôi đã quỳ trước mặt bố mẹ vợ mà hứa rằng: “Con có thể không phải người giàu nhất, nhưng con sẽ là người nỗ lực nhất để Lan không bao giờ phải rơi nước mắt vì thiếu thốn”.

    Sáu năm ròng rã, chúng tôi “cày cuốc” không biết mệt mỏi. Từ những bữa cơm chỉ có đậu phụ sốt cà chua, cho đến khi tôi thăng chức, lương tăng gấp bội. Cuối cùng, tháng trước, chúng tôi đã cầm trên tay chiếc chìa khóa của căn nhà mơ ước. Đó là một căn hộ cao cấp, nơi vợ chồng tôi đã vẽ ra viễn cảnh về một mái ấm với tiếng cười trẻ thơ.

    “Anh này, nhà mình rộng thế này, sinh hai đứa con là vừa đẹp nhé!” – Lan từng ôm cổ tôi thủ thỉ vào cái đêm đầu tiên dọn về nhà mới. Ánh mắt cô ấy lấp lánh niềm hy vọng.

    Vậy mà, hạnh phúc tày gang.

    Chiều hôm đó, tôi đang họp thì thấy lòng nóng như lửa đốt. Gọi điện cho vợ ba cuộc không thấy nghe máy, tôi xin về sớm.

    Vừa mở cửa nhà, sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy tôi. Không có tiếng dao thớt lạch cạch, không có mùi cơm sôi, cũng không có tiếng vợ gọi “Anh về rồi đấy à?”.

    Tôi lao vào phòng ngủ, rồi phòng tắm. Và rồi, thế giới của tôi sụp đổ. Lan nằm đó, trên nền gạch lạnh lẽo, bất động.

    Bác sĩ nói cô ấy bị đột quỵ, một cơn tai biến mạch máu não hiếm gặp ở người trẻ đã cướp cô ấy đi ngay tức khắc.

    Cô ấy ra đi khi còn chưa kịp nói với tôi lời trăng trối nào.

    Đám tang diễn ra trong mơ hồ. Tôi như một cái xác không hồn, ai bảo gì làm nấy, nước mắt dường như đã cạn khô.

    Sau khi đưa vợ về nơi an nghỉ cuối cùng, tôi nhốt mình trong nhà. Em gái tôi sợ anh trai kiệt sức, ngày nào cũng mang cơm sang ép ăn, nhưng tôi chỉ nuốt vài thìa rồi lại nôn ra.

    Mọi ngóc ngách trong căn nhà này đều có bóng dáng của Lan.

    Chiếc tạp dề treo trên tường, đôi dép đi trong nhà, cốc nước cô ấy uống dở… Tất cả như những mũi dao cứa vào tim tôi.

    Đến ngày thứ ba, em gái lại sang, thở dài nhìn đống đồ ăn tôi bỏ mứa: “Anh không ăn thì cất vào tủ lạnh đi, để ngoài này thiu hết rồi, chị Lan biết được chị ấy sẽ buồn lắm đấy”.

    Nghe đến tên vợ, tôi giật mình. Đúng rồi, Lan ghét nhất là lãng phí thức ăn. Tôi lẩy bẩy đứng dậy, cầm đĩa thức ăn đi về phía bếp.

    Nhưng vừa bước đến gần tủ lạnh, một mùi lạ xộc thẳng vào mũi. Không phải mùi thức ăn thông thường, mà là mùi của sự phân hủy, ngai ngái và khó chịu.

    Tôi nhíu mày. Lan là người cực kỳ sạch sẽ, tủ lạnh nhà tôi lúc nào cũng thơm tho, ngăn nắp. Tại sao lại có mùi này?

    Tôi run run mở cánh cửa tủ lạnh.

    Mùi hôi thối bốc ra nồng nặc hơn khiến tôi phải lấy tay che mũi. Tôi lần tìm nguồn gốc của nó.

    Ở ngăn mát, nằm sâu bên trong góc là một túi nilon màu đen được buộc lỏng lẻo.

    Tôi kéo nó ra. Bên trong là một con cá diêu hồng đã bắt đầu phân hủy, nhớt nhát và bốc mùi.

    Ký ức ùa về như thác lũ. Sáng hôm xảy ra chuyện, trước khi tôi đi làm, Lan đã nói vọng ra: “Tối nay về sớm nhé, em sẽ nấu canh chua cá diêu hồng anh thích nhất. Hôm nay em có một bất ngờ lớn dành cho anh”.

    Hóa ra, con cá này là bữa cơm cuối cùng cô ấy định nấu cho tôi nhưng chưa kịp thực hiện. Tôi ôm lấy túi cá, gục xuống sàn nhà bếp, nước mắt trào ra. Tôi khóc vì thương vợ, thương cho bữa cơm dang dở.

    Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó.

    Trong lúc luống cuống định gói ghém con cá để đem bỏ, tay tôi chạm phải một chiếc hộp nhỏ, dẹt, được bọc kỹ bằng giấy báo, nhét ngay phía sau túi cá. Có lẽ Lan đã giấu nó ở đó để tạo bất ngờ cho tôi khi tôi mở tủ lấy bia hay nước ngọt.

    Tò mò và linh tính mách bảo, tôi bóc lớp giấy báo.

    Bên trong là một tờ giấy ghi chú nhỏ màu vàng, nét chữ của Lan vẫn còn đó, mềm mại và nắn nót: “Chào bố!

    Con đã đến với bố mẹ rồi đây. Bác sĩ bảo con được 6 tuần tuổi rồi. Hôm nay mẹ mua cá về tẩm bổ cho hai mẹ con mình đấy.

    Bố nhớ về sớm ăn cơm với hai mẹ con nhé. Yêu bố nhiều!”

    Đất trời như quay cuồng trước mắt tôi. Tai tôi ù đi, tiếng vo ve của tủ lạnh bỗng trở nên chói tai đến cực độ.

    Tôi không chỉ mất vợ. Tôi đã mất cả con.

    “Bí mật kinh hoàng” mà Lan giấu kín, món quà bất ngờ mà cô ấy định dành cho tôi, lại chính là nỗi đau thấu trời xanh này.

    Hóa ra, cơn đột quỵ ấy không chỉ cướp đi người phụ nữ tôi yêu, mà còn cướp đi cả giọt máu chưa kịp chào đời, cướp đi cái viễn cảnh “ngôi nhà và những đứa trẻ” mà chúng tôi vừa mới bắt đầu xây dựng.

    Cảm giác hối hận và đau đớn tột cùng xâm chiếm lấy tôi. Giá như tôi về sớm hơn? Giá như tôi quan tâm đến sức khỏe của cô ấy hơn thay vì mải mê kiếm tiền mua nhà? Giá như…

    Tôi quỵ ngã hoàn toàn, tay nắm chặt que thử thai và tờ giấy ghi chú, gào lên một tiếng đau đớn xé lòng giữa căn bếp lạnh lẽo.

    Mùi cá ươn hòa lẫn với mùi của sự tuyệt vọng tạo thành một ký ức ám ảnh mà có lẽ cả đời này tôi không bao giờ quên được.

    Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi nặng hạt, như trút xuống cùng tôi nỗi bi ai của một kiếp người.

    Bữa cơm ấy mãi mãi không bao giờ được nấu, và bí mật trong tủ lạnh ấy sẽ mãi là vết sẹo sâu hoắm trong trái tim tôi.

  • Chưa kịp hỏi, cô ta đã quỳ sụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu. – Ông chủ… tôi xin lỗi… tôi không muốn đâu… Loan kể trong nước mắt

    Chưa kịp hỏi, cô ta đã quỳ sụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu. – Ông chủ… tôi xin lỗi… tôi không muốn đâu… Loan kể trong nước mắt

    Sơn kết thúc chuyến công tác dài ngày sớm hơn dự kiến.
    Không báo trước.
    Chỉ muốn tạo bất ngờ cho gia đình.

    Căn biệt thự vẫn sáng đèn, nhưng không có tiếng cười như mọi khi.

    Vừa bước vào bếp, Sơn chết lặng.

    Con gái ông – bé An, 9 tuổi, bị mù bẩm sinh – đang ngồi co ro trước mâm cơm.
    Trước mặt con bé là bát cơm khô cứng, bốc mùi chua, vài cọng rau úa.

    An run run xúc từng thìa nhỏ, cố nuốt.

    Còn vợ hai của Sơn – bà Hạnh – thì ngồi bên bàn ăn khác, trước mặt là cơm nóng, canh nghi ngút khói.

    – Sao con ăn cái này? – Sơn gằn giọng.

    An giật mình, chiếc thìa rơi xuống đất.

    – Ba… ba về rồi ạ? – con bé mừng rỡ.

    Bà Hạnh quay lại, thoáng giật mình nhưng lập tức đổi giọng:

    – Con bé kén ăn lắm, cơm mới nó không chịu ăn, em để vậy cho nó quen dần…

    Sơn siết chặt tay.

    Ông đi công tác ba tuần.

    Ba tuần đó… con gái ông đã sống thế nào?


    THÁI ĐỘ LẠ CỦA NGƯỜI GIÚP VIỆC

    Người giúp việc – cô Loan – đứng nép ở cửa bếp.
    Ánh mắt cô ta không hề thương xót, trái lại còn lảng tránh Sơn.

    Nhưng điều khiến Sơn lạnh sống lưng là ánh mắt Loan nhìn bé An.

    Không phải thương hại.

    Mà là… sợ hãi.

    Tối hôm đó, Sơn cố tình lên phòng làm việc sớm.

    Ông lén nhìn qua khe cửa.

    Cô Loan dắt An ra sau nhà, ghé sát tai con bé thì thầm rất nhỏ.

    Nhưng Sơn vẫn nghe rõ từng chữ.

    Giọng Loan run run:

    “Con phải ngoan.
    Đừng nói với ba con bất cứ điều gì.
    Nếu không… họ sẽ không để con sống đâu.”

    An bật khóc nức nở:

    – Cô ơi… con sợ… con muốn ba…

    Loan siết tay con bé, giọng gấp gáp đến lạnh người:

    “Im đi!
    Con có biết vì sao mắt con mù không?
    Không phải do trời đâu…”

    Sơn như bị sét đánh.


    SỰ THẬT BỊ CHÔN GIẤU

    Đêm đó, Sơn không ngủ.

    Ông cho gọi riêng Loan.

    Chưa kịp hỏi, cô ta đã quỳ sụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu.

    – Ông chủ… tôi xin lỗi… tôi không muốn đâu…

    Loan kể trong nước mắt.

    Năm An lên 2 tuổi, vợ hai của Sơn từng lén cho bé uống thuốc nam không rõ nguồn gốc, nói là “thuốc sáng mắt”.

    Thực chất là thuốc độc nhẹ, dùng liều nhỏ lâu ngày.

    Mục đích:
    Làm An mù vĩnh viễn để không bao giờ tranh quyền thừa kế với con riêng của bà Hạnh sau này.

    Loan biết chuyện, nhưng bị đe dọa:

    – Mày mà hé miệng, tao cho mày mất xác.

    Từ đó, Loan buộc phải làm theo mọi chỉ đạo của bà Hạnh, kể cả việc cho bé An ăn đồ thiu để “quen khổ”.

    Câu nói khiến Sơn gần như phát điên:

    “Bà ta nói… đứa trẻ mù thì ăn bẩn chút cũng không sao.”


    ĐÊM SỤP ĐỔ

    Sơn không nói gì.

    Sáng hôm sau, ông cho gọi công an, bác sĩ, luật sư đến nhà.

    Bà Hạnh còn đang cười cợt thì bị còng tay ngay trước mặt mọi người.

    – Anh làm gì vậy hả Sơn?!

    Sơn chỉ nói một câu, giọng lạnh như thép:

    “Cô chạm vào con gái tôi.
    Thì đời cô coi như chấm hết.”

    Kết quả giám định y khoa xác nhận bé An bị tổn thương thần kinh thị giác do nhiễm độc kéo dài.

    Bà Hạnh bị bắt vì cố ý gây thương tích trẻ embạo hành và đe dọa nhân chứng.


    KẾT CỤC

    An được đưa ra nước ngoài điều trị.

    Dù không thể sáng mắt hoàn toàn, nhưng con bé có thể nhận biết ánh sáng mờ.

    Ngày xuất viện, An sờ tay Sơn, thì thầm:

    – Ba ơi… từ nay con có được ăn cơm nóng không?

    Sơn ôm con vào lòng, bật khóc.

    – Ba xin lỗi.
    Ba về muộn quá…

    Còn người giúp việc Loan, Sơn cho cô một số tiền lớn, đưa đi nơi khác sinh sống.

    Trước khi đi, Loan nói một câu khiến Sơn ám ảnh mãi:

    “Có những người không đánh trẻ con bằng roi…
    mà bằng sự im lặng của người lớn.”

  • Và giữa đám đông đó, ai cũng quen một người: anh Thành, xe ôm công nghệ, ngoài 30 t;uổi, dáng gầy, nước da sạm nắng, luôn đội chiếc mũ bảo hiểm cũ sờn quai

    Và giữa đám đông đó, ai cũng quen một người: anh Thành, xe ôm công nghệ, ngoài 30 t;uổi, dáng gầy, nước da sạm nắng, luôn đội chiếc mũ bảo hiểm cũ sờn quai

    1. Người xe ôm “kỳ quặc” lúc 5 giờ chiều

    Trường tiểu học Phú An nằm ở ven thành phố Biên Hòa, sát khu công nghiệp. Mỗi ngày đúng 5 giờ chiều, khi tiếng trống tan học vừa dứt, phụ huynh đứng chật cổng trường, xe máy ken kín cả con đường nhỏ.

    Và giữa đám đông đó, ai cũng quen một người: anh Thành, xe ôm công nghệ, ngoài 30 tuổi, dáng gầy, nước da sạm nắng, luôn đội chiếc mũ bảo hiểm cũ sờn quai.

    Điều lạ là:
     anh không đón khách.

    Anh dựng xe dưới gốc cây bàng lớn trước cổng trường, tắt máy, ngồi yên lặng nhìn lũ trẻ ùa ra.
    Không bấm điện thoại.
    Không nhận cuốc.
    Không gọi khách.

    Đúng 5 giờ đến, 5 giờ 40 thì đi.

    Ngày nào cũng vậy.
    Suốt… gần hai năm.

    Mấy anh em xe ôm khác ban đầu còn tưởng anh chờ khách quen. Sau dần thì xì xào:

    – Thằng này chắc rảnh tiền.
    – Hay nó rình bắt cóc?
    – Xe ôm mà không chạy cuốc, đứng ngó con nít hoài, thấy ghê ghê.

    Anh Thành nghe, chỉ cười hiền:

    – Tui đứng cho mát thôi.

    Không ai tin.

    Nhưng vì anh không gây chuyện, bảo vệ trường cũng không đuổi. Thành ra, cái dáng người ngồi dưới gốc bàng ấy… dần thành một phần quen thuộc của buổi tan trường.

    Cho đến ngày anh không quay lại.


    2. Buổi chiều thiếu vắng

    Hôm đó là một chiều mưa nhẹ.

    5 giờ kém mười.
    Cổng trường đông phụ huynh như mọi ngày.

    Nhưng gốc bàng trống trơn.

    Anh bảo vệ tên Hải ngó quanh, lẩm bẩm:

    – Ủa… nay thằng xe ôm đó nghỉ hả?

    5 giờ.
    5 giờ 10.
    5 giờ 30.

    Vẫn không thấy anh Thành.

    Mấy đứa nhỏ tan học nhìn quanh, có đứa hỏi mẹ:

    – Sao chú xe ôm hôm nay không tới?

    Người mẹ đáp vu vơ:

    – Chắc chú bận.

    Nhưng Hải thấy trong lòng… cấn cấn.

    Hai năm làm bảo vệ, ngày nào anh cũng thấy Thành. Dù trời mưa hay nắng. Dù lễ Tết hay ngày thường.

    Không một lần vắng.

    Tối đó, Hải đi tuần quanh sân trường. Khi đi ngang gốc bàng, anh chợt thấy một mô đất nhỏ mới xới, cạnh đó là vài chiếc lá khô được xếp ngay ngắn.

    Hải khựng lại.

    – Ai đào ở đây?

    Anh cúi xuống, dùng gậy gạt nhẹ lớp đất.

    Một góc túi nylon đen lộ ra.


    3. Thứ được chôn dưới gốc cây

    Hải gọi thêm thầy hiệu phó và một cô giáo.

    Họ cùng nhau đào lên.

    Bên trong túi là một hộp sắt nhỏ đã cũ, khóa cẩn thận. Ngoài hộp có mảnh giấy gấp gọn, chữ viết nguệch ngoạc nhưng ngay hàng:

    “Nếu ai đọc được, xin mở ra sau 5 giờ chiều.”

    Đúng 5 giờ 45, họ mở hộp.

    Bên trong là:

    Một tập vở học sinh, bìa đã sờn

    Một xấp tiền đủ mệnh giá, buộc bằng dây thun

    Và một lá thư

    Thầy hiệu phó run tay mở thư.


    4. Lá thư của người đứng đợi

    “Tôi tên là Nguyễn Văn Thành.
    Tôi không phải người xấu.
    Nếu tôi không còn quay lại gốc cây này nữa, mong mọi người đọc lá thư này giúp tôi.”

    Giọng thầy đọc chậm lại.

    “Tôi từng có một đứa con trai, học lớp 2 ở chính ngôi trường này.
    Cháu tên là Minh Khang.”

    Cô giáo chủ nhiệm lớp 2A giật mình.

    – Khang…? Khang bị tai nạn năm kia?

    Thầy hiệu phó gật chậm.

    Lá thư tiếp tục:

    “Hai năm trước, tôi chở khách thì nhận được điện thoại báo con tôi bị tai nạn giao thông trên đường đi học về.
    Khi tôi tới nơi… thì đã muộn.”

    Không khí trong phòng nặng hẳn xuống.

    “Sau tang lễ, tôi không đủ can đảm quay lại nhà vào giờ tan trường.
    Nhưng tôi cũng không đủ mạnh mẽ để rời khỏi nơi này.”

    “Tôi đứng ở đây mỗi chiều, để nhìn những đứa trẻ khác được đón về.
    Để tự nhắc mình rằng… con tôi từng đứng ở đây, từng cười, từng chạy về phía tôi.”

    Nhiều người cúi mặt.

    “Có người nghĩ tôi rảnh việc.
    Nhưng thật ra, tôi chỉ sợ… nếu không đứng ở đây, tôi sẽ quên mất giọng nói của con.”


    5. Bí mật trong tập vở

    Cô giáo run run mở tập vở trong hộp.

    Trang đầu tiên ghi:

    “Nhật ký đón con – của ba”

    Bên trong là những dòng chữ viết tay, mỗi trang là một ngày:

    “Ngày 12/3: Hôm nay Khang cười, khoe được điểm 10 Toán.”

    “Ngày 25/3: Con bị trễ giờ, ba đợi dưới gốc bàng.”

    “Ngày 4/4: Hôm nay mưa, ba đứng nép vào thân cây.”

    Trang cuối cùng viết:

    “Ba xin lỗi vì ngày hôm đó không đón con kịp.”

    Cô giáo bật khóc.

    Anh bảo vệ Hải siết chặt tay:

    – Trời ơi…


    6. Twist bất ngờ – lý do thật sự của số tiền

    Mọi người nhìn sang xấp tiền trong hộp.

    Khoảng hơn 30 triệu đồng.

    Thầy hiệu phó tiếp tục đọc thư:

    “Số tiền này là tiền tôi dành dụm từ mỗi cuốc xe trong hai năm qua.
    Tôi xin gửi lại nhà trường.”

    “Nhờ thầy cô… dùng số tiền này để hỗ trợ những em học sinh có hoàn cảnh khó khăn,
    để không có đứa trẻ nào phải tự đi bộ một mình về nhà lúc 5 giờ chiều nữa.”

    “Tôi không muốn nỗi đau của tôi… lặp lại với bất kỳ gia đình nào.”

    Cả phòng lặng đi.

    Không ai ngờ:
     Người đàn ông bị nghi “rảnh việc” ấy… đã dành hai năm đứng đó để chuộc lỗi với chính mình, và âm thầm giúp người khác.


    7. Sự thật cuối cùng – vì sao anh không quay lại

    Cuối thư, nét chữ run hơn:

    “Tôi bị suy thận giai đoạn cuối.
    Bác sĩ nói tôi không còn nhiều thời gian.”

    “Tôi đã gửi con tôi lại dưới gốc cây này.
    Hôm nay, tôi cũng gửi lại chính mình.”

    “Nếu một ngày không thấy tôi nữa… xin đừng tìm.”

    Mắt thầy hiệu phó đỏ hoe:

    – Vậy là… anh ấy biết trước…

    Cô giáo nấc lên:

    – Trời ơi… vậy mà tụi tôi… còn nghi ngờ anh…


    8. Ngày hôm sau – cả cổng trường im lặng

    Chiều hôm sau.

    5 giờ.

    Gốc bàng vẫn đó.

    Nhưng không còn anh Thành.

    Thay vào đó, là một bó hoa nhỏ đặt dưới gốc cây, kèm tấm bảng viết tay:

    “Cảm ơn chú – người cha đứng đợi.”

    Tin lan nhanh.

    Phụ huynh, học sinh, cả những anh xe ôm từng cười cợt anh… đều lặng người.

    Một anh xe ôm cúi đầu:

    – Tao tưởng nó rảnh…
    – Ai ngờ…


    9. Cái kết nhân văn

    Nhà trường lập Quỹ Minh Khang – dùng chính số tiền anh Thành để lại – hỗ trợ các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn, đặc biệt là những em không có người đón sau giờ tan học.

    Dưới gốc bàng, nhà trường đặt một tấm bảng gỗ nhỏ:

    “Nơi đây từng có một người cha đứng đợi.
    Không phải để đón con…
    Mà để giữ lại ký ức yêu thương.”

    Anh bảo vệ Hải mỗi chiều vẫn đứng đó.

    Anh nói nhỏ:

    – Ổng không còn… nhưng chắc… vẫn đang đứng đợi đâu đó.

    Và từ ngày đó, mỗi khi tan học, phụ huynh nắm tay con chặt hơn một chút.

    Vì họ hiểu:

    Có những người không nói ra nỗi đau của mình.
    Họ chỉ đứng yên… để yêu thương thêm một lần nữa.

  • Chính thức từ 15/12/2025: Không xuất trình thẻ căn cước có thể bị phạt đến 1 triệu đồng

    Chính thức từ 15/12/2025: Không xuất trình thẻ căn cước có thể bị phạt đến 1 triệu đồng

    Chính thức từ 15/12/2025: Không xuất trình thẻ căn cước có thể bị phạt đến 1 triệu đồng

     

    Chính phủ vừa ban hành Nghị định 282/2025/NĐ-CP, quy định các mức xử phạt hành chính mới trong quản lý, sử dụng thẻ căn cước.

    Theo đó, hành vi không xuất trình thẻ căn cước khi được yêu cầu kiểm tra sẽ bị xử phạt nghiêm, với mức phạt lên tới 1 triệu đồng.

    Theo Nghị định 282/2025/NĐ-CP về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh, trật tự, an toàn xã hội; phòng, chống tệ nạn xã hội và phòng, chống bạo lực gia đình, các quy định mới sẽ chính thức có hiệu lực từ ngày 15/12/2025.

    Mức phạt từ 4 đến 8 triệu đồng áp dụng cho các hành vi làm giả dữ liệu, sử dụng dữ liệu giả hoặc cung cấp thông tin, tài liệu không đúng sự thật để được cấp thẻ căn cước, căn cước điện tử hoặc giấy chứng nhận căn cước.

    Chính phủ vừa ban hành Nghị định 282/2025/NĐ-CP, quy định các mức xử phạt hành chính mới trong quản lý, sử dụng thẻ căn cước.

    Theo đó, hành vi không xuất trình thẻ căn cước khi được yêu cầu kiểm tra sẽ bị xử phạt nghiêm, với mức phạt lên tới 1 triệu đồng.

    Theo Nghị định 282/2025/NĐ-CP về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh, trật tự, an toàn xã hội; phòng, chống tệ nạn xã hội và phòng, chống bạo lực gia đình, các quy định mới sẽ chính thức có hiệu lực từ ngày 15/12/2025.

    Mức phạt từ 4 đến 8 triệu đồng áp dụng cho các hành vi làm giả dữ liệu, sử dụng dữ liệu giả hoặc cung cấp thông tin, tài liệu không đúng sự thật để được cấp thẻ căn cước, căn cước điện tử hoặc giấy chứng nhận căn cước.

  • Top 3 tuổi Kiếm Tiền Giỏi Nhất năm 2026, giàu nhất vị trí số 2

    Top 3 tuổi Kiếm Tiền Giỏi Nhất năm 2026, giàu nhất vị trí số 2

    Ngày 14/12/2025, giaitri.thoibaovhnt.com.vn có đưa tin “Top 3 tuổi Kiếm Tiền Giỏi Nhất năm 2026, giàu nhất vị trí số 2” với nội dung cụ thể như sau:

    Bước sang 2026 có 3 con giáp thu hút tài lộc, vô cùng giàu có sung túc.

    Tuổi Tý: Kiếm tiền đều tay, tài chính vững chắc

    Năm 2026 là năm đáng nhờ với tuổi Tý vì sự bứt tốc vô cùng ngoạn mục của họ, tuổi Tý là con giáp kiếm tiền rất tốt nhờ sự nhanh nhạy và khả năng xoay xở linh hoạt.

    Tý là người thông minh, có tầm nhìn xa trông rộng, trí tuệ và bản lĩnh.

    Họ không phảu kiểu thích thể hiện mình nhưng luôn biết cách tận dụng cơ hội đúng lúc, giúp thu nhập tăng đều theo thời gian.

    Trong công việc, bước sang năm 2026 tuổi Tý dễ đạt thành tích ổn định, mọi thứ vận hành trôi chảy, họ được giao thêm việc mang lại thu nhập cao hơn.

    Người làm công ăn lương, làm nhà nước, hoạt động nghệ thuật… có thể tăng lương, nhận thưởng hoặc có thêm nguồn thu phụ.

    Họ cũng khẳng định được danh tiếng của mình.
    Tuổi Tý: Kiếm tiền đều tay, tài chính vững chắc