Tác giả: admin

  • Con gái tôi 33t, không xinh tuy học Thạc sĩ nhưng đi làm cũng chỉ được 5triệu/tháng mà lúc nào cũng muốn lấy chồng đại gia lương 100 triệu

    Con gái tôi 33t, không xinh tuy học Thạc sĩ nhưng đi làm cũng chỉ được 5triệu/tháng mà lúc nào cũng muốn lấy chồng đại gia lương 100 triệu

    Phần 1: Lữ Khách Cô Đơn

    Đà Lạt những ngày cuối tháng Mười một thường đón người ta bằng những cơn mưa rả rích và cái lạnh cắt da, thứ không khí đặc quánh mùi nhựa thông và sự cô độc. Tôi ghét Đà Lạt. Với tôi, thành phố này giống như một người đàn bà đẹp nhưng u sầu, luôn chực chờ nuốt chửng những kẻ yếu lòng vào trong nỗi buồn thăm thẳm của nó.

    Vậy mà tôi đang ở đây, trong chuyến công tác kéo dài ba ngày để thẩm định dự án khu nghỉ dưỡng mới ở hồ Tuyền Lâm.

    Mười một giờ đêm. Quầy bar của khách sạn vắng tanh, chỉ còn lại tiếng nhạc Jazz dìu dặt phát ra từ chiếc loa cổ điển ở góc phòng và tiếng lách cách của đá va vào thành ly thủy tinh. Tôi ngồi một mình ở góc khuất nhất, xoay xoay ly Whiskey đã tan gần hết đá, mắt nhìn vô định ra cửa kính mờ hơi nước.

    Cuộc đời tôi ở tuổi ba mươi lăm có thể gói gọn trong hai từ: “Thành đạt” và “Rỗng tuếch”. Tôi có tiền, có địa vị, nhưng lại thiếu đi một nơi chốn thực sự để trở về. Sau cuộc ly hôn ồn ào cách đây bốn năm, tôi lao vào công việc như một con thiêu thân, lấp đầy khoảng trống trong căn hộ penthouse lạnh lẽo bằng những hợp đồng tiền tỷ và những mối tình một đêm chóng vánh, vô vị.

    Cánh cửa gỗ nặng nề của quán bar kẽo kẹt mở ra. Một luồng gió lạnh ùa vào, mang theo mùi mưa và mùi hương nước hoa thoang thoảng. Tôi ngẩng lên theo phản xạ. Và rồi, cả cơ thể tôi cứng đờ.Người phụ nữ vừa bước vào đang rũ nước mưa trên chiếc áo măng tô màu be. Mái tóc đen dài, uốn xoăn nhẹ ở đuôi xõa xuống bờ vai gầy guộc. Cô ấy quay sang nói gì đó với người phục vụ, góc nghiêng khuôn mặt hiện lên dưới ánh đèn vàng vọt của quầy bar sắc sảo và quen thuộc đến đau lòng.

    Là Lam. Vợ cũ của tôi.Bốn năm không gặp. Bốn năm kể từ ngày chúng tôi ký vào tờ đơn ly dị và cô ấy xách vali rời khỏi nhà, không ngoảnh lại dù chỉ một lần. Tôi đã tưởng mình quên sạch từng đường nét trên khuôn mặt ấy, nhưng hóa ra, ký ức chỉ đang ngủ đông, đợi đúng khoảnh khắc này để sống dậy, cào cấu vào tim gan. Lam trông khác quá. Cô ấy đẹp hơn, mặn mà hơn, nhưng cũng toát lên vẻ gì đó phong trần và bất cần đời mà Lam của ngày xưa – một cô giáo dạy văn hiền lành – không bao giờ có.

    Như cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm của tôi, Lam quay lại. Bốn mắt nhìn nhau. Tôi nín thở, chờ đợi một phản ứng. Sự ngạc nhiên? Giận dữ? Hay khinh bỉ? Nhưng không. Lam nhìn tôi, đôi mắt đen láy tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Cô ấy khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười mỉm, rồi cầm ly rượu vang đỏ vừa gọi, bước thẳng về phía bàn tôi.“Chỗ này còn trống chứ?” – Giọng Lam vang lên, khàn hơn xưa một chút, nhưng vẫn ấm áp lạ thường.

    Tôi lúng túng đứng dậy:“Lam… Em… dĩ nhiên rồi. Mời em ngồi.”

    Cô ấy ngồi xuống đối diện tôi, tháo chiếc khăn lụa quàng cổ, để lộ xương quai xanh mảnh dẻ. Mùi hương Santal 33 nồng nàn tỏa ra từ người cô ấy.“Lâu quá không gặp, Huy.” – Cô ấy nâng ly – “Trông anh phong độ hơn xưa đấy. Vẫn thích ngồi góc tối và uống Whiskey rẻ tiền sao?”

    Chúng tôi bắt đầu nói chuyện. Cô ấy chủ động gạt bỏ quá khứ đau buồn bằng một câu nói đầy ẩn ý: “Đêm nay chúng ta không nói chuyện cũ. Em chỉ là một lữ khách tình cờ ghé qua, và anh cũng vậy.”Càng nói, tôi càng bị cuốn vào cô ấy. Cảm giác tội lỗi và hối tiếc hòa lẫn với khao khát chiếm hữu lại trỗi dậy mạnh mẽ. Khi men rượu ngấm dần, Lam nhìn sâu vào mắt tôi và hỏi liệu tôi có hạnh phúc không. Câu trả lời thành thật của tôi dẫn đến cái nắm tay siết chặt và lời mời gọi đầy mê hoặc: “Phòng 304. Ngay trên đầu anh thôi.”

    Phần 2: Ảo Ảnh Trong Đêm

    Cánh cửa phòng 304 khép lại, nhốt chặt chúng tôi trong không gian tranh tối tranh sáng. Chúng tôi lao vào nhau như hai kẻ chết khát tìm thấy nguồn nước. Nụ hôn của Lam cuồng nhiệt, dữ dội, khác hẳn với sự e ấp ngày xưa. Cô ấy chủ động cởi bỏ lớp áo măng tô, rồi chiếc váy lụa mỏng manh rơi xuống sàn.

    Trong men say và dục vọng, tôi ôm lấy cơ thể cô ấy, cảm nhận từng đường cong quen thuộc. Nhưng có gì đó là lạ. Da thịt cô ấy lạnh hơn tôi nhớ, và trên vai phải – nơi ngày xưa có một nốt ruồi son – giờ đây phẳng lì. Có thể tôi nhớ nhầm? Hay thời gian đã xóa mờ tất cả?

    “Huy…” – Lam thì thầm vào tai tôi, hơi thở nóng hổi – “Hãy yêu em như thể đây là đêm cuối cùng. Đừng nghĩ gì cả. Chỉ đêm nay thôi.”

    Câu nói ấy như một mệnh lệnh. Tôi gạt bỏ mọi nghi hoặc, mọi lý trí. Tôi muốn bù đắp cho cô ấy, muốn chứng minh rằng tôi vẫn yêu cô ấy, rằng tôi đã hối hận đến nhường nào. Đêm đó là một đêm điên cuồng và mộng mị. Chúng tôi quấn lấy nhau, không nói nhiều lời, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng va chạm của da thịt. Lam nhiệt tình đáp lại, nhưng đôi lúc, trong ánh mắt cô ấy lóe lên một nỗi buồn sâu thẳm, một sự cam chịu kì lạ khiến tim tôi thắt lại.

    Gần về sáng, khi cả hai đã rã rời, Lam nằm gọn trong vòng tay tôi, đầu gối lên ngực tôi.

    “Ngủ đi anh,” – Cô ấy thì thầm, tay vuốt nhẹ lên má tôi – “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

    Tôi hôn lên tóc cô ấy, chìm vào giấc ngủ sâu nhất trong suốt bốn năm qua, với hy vọng ngày mai sẽ là một khởi đầu mới.

    Phần 3: Vệt Son Trên Ga Giường

    Ánh nắng gay gắt xuyên qua khe rèm cửa chiếu thẳng vào mặt làm tôi tỉnh giấc. Đầu tôi đau như búa bổ. Tôi quờ tay sang bên cạnh theo thói quen. Trống không. Hơi lạnh từ phần ga giường bên cạnh truyền đến tay tôi.

    Căn phòng im ắng đến rợn người. Đồ đạc của Lam đã biến mất hoàn toàn, sạch sẽ như chưa từng có ai ghé qua. Tôi vội vã mặc quần áo, định chạy đi tìm cô ấy. Nhưng khi cúi xuống, ánh mắt tôi chạm vào ga giường và chết lặng.

    Trên nền ga trắng tinh, ở vị trí Lam nằm đêm qua, có một vệt son môi đỏ thẫm, nguệch ngoạc như vết máu. Bên cạnh đó là một tờ giấy note màu vàng được ghim chặt bằng một chiếc kim băng.

    Tay tôi run run gỡ tờ giấy ra. Là chữ của Lam. Nhưng nội dung bên trong khiến máu trong người tôi đông cứng lại.

    “Chào anh,

    Em xin lỗi vì đã rời đi sớm. Em không muốn anh nhìn thấy bộ dạng của em vào buổi sáng, khi thuốc giảm đau hết tác dụng.

    Em không phải là Lam – vợ cũ của anh. Em tên là Lan. Em là chị gái song sinh của Lam.

    Lam đã mất cách đây 3 năm vì tai nạn giao thông… Em bị ung thư xương giai đoạn cuối, Huy ạ. Bác sĩ nói em chỉ còn sống được vài tuần nữa thôi… Đêm qua, em đã mạo hiểm đóng giả nó để biết người đàn ông mà em gái em yêu đến mức chấp nhận trầm cảm là người như thế nào.

    Cảm ơn anh vì đêm qua… Vệt son trên ga giường không phải của em. Đó là thỏi son cũ của Lam mà em luôn mang theo bên mình. Em trả lại cho anh, cùng với cái bóng của nó.

    Vĩnh biệt. Đừng tìm em. Em về với Lam đây.”

    –>

    Tôi buông tờ giấy. Tai tôi ù đi. Ký ức đêm qua ùa về: cái nốt ruồi biến mất, cơ thể gầy guộc lạnh lẽo, và ánh mắt cam chịu của người sắp chết.

    Tôi đã ngủ với chị vợ của mình, người đang cận kề cái chết, trong khi vẫn thì thầm tên người vợ đã khuất mà tôi không hề hay biết cô ấy đã không còn trên cõi đời này nữa. Tôi gục xuống, gào lên trong câm lặng. Trên giường, vệt son đỏ vẫn nằm đó, đỏ rực và nhức nhối như một lời nguyền đầy mỉa mai. Tôi đưa tay quệt vệt son lên môi mình. Vị son đắng ngắt. Đắng như chính cuộc đời tôi.

  • Hải không phải mối t ì n h đầu của em. Thế nhưng trước khi đến với anh, em đã đắn đo rất nhiều. Nói về gia cảnh thì cả hai quá khác biệt

    Hải không phải mối t ì n h đầu của em. Thế nhưng trước khi đến với anh, em đã đắn đo rất nhiều. Nói về gia cảnh thì cả hai quá khác biệt

    Biết em sợ mang tiếng, Hải vẫn kiên trì theo đuổi. Cuối cùng cũng nhận được cái gật đầu của em.

    Có điều khi bắt đầu quen nhau, em đã nói rõ với người yêu, rằng đừng bao giờ chu cấp thứ gì cho mình.

    Em chưa biết làm thế nào trong trường hợp này các chị ạ.

    Em sinh ra trong gia đình cơ bản, lại ở nông thôn nên có lẽ trong mắt nhiều người, em là người con gái thực dụng khi yêu trai thành phố.

    Từ trước đến giờ, em chưa bao giờ vòi vĩnh tiền của người yêu.

    Cũng không có ý định sẽ phụ thuộc vào họ.

    Hải không phải mối tình đầu của em. Thế nhưng trước khi đến với anh, em đã đắn đo rất nhiều.

    Nói về gia cảnh thì cả hai quá khác biệt. Trong khi nhà em khó khăn, gia đình Hải lại rất khá giả.

    Thành ra em vẫn luôn né tránh anh.

    Biết em sợ mang tiếng, Hải vẫn kiên trì theo đuổi. Cuối cùng cũng nhận được cái gật đầu của em.

    Có điều khi bắt đầu quen nhau, em đã nói rõ với người yêu, rằng đừng bao giờ chu cấp thứ gì cho mình.

    Bởi anh càng làm vậy, người khác càng có cớ để đánh giá mối quan hệ này.

    Yêu nhau được 3 tháng thì Hải rủ em về nhà chơi.

    Lúc này bọn em vẫn chưa xác định kết hôn, nhưng anh nói bố mẹ rất muốn gặp mặt.

    Từ khi trưởng thành, anh chưa bao giờ dẫn cô gái nào về nhà.

    Chỉ có em là người duy nhất anh kể với bố mẹ, vì thế ông bà rất muốn sớm gặp em.

    Nghe Hải kể, em nghĩ có lẽ anh đã nói rõ hoàn cảnh gia đình mình.

    Hôm qua, khi về nhà người yêu ra mắt, em ăn mặc chỉnh tề, mua một lẵng hoa quả đến để làm quà biếu.

    Người đón em là mẹ anh, thú thật dù đã có tuổi nhưng bác vẫn toát lên sự quý phái của một phu nhân. Điều đó khiến em cảm thấy áp lực.

    Nhưng đó vẫn chưa phải tất cả. Đang ngồi nói chuyện thì người yêu em có điện thoại.

    Anh vừa ra ngoài, mặt bác gái đã biến sắc.

    Bác ghé tai em nói nhỏ: “Biến”. Em tưởng mình nghe nhầm nên hỏi lại, không ngờ bác nói thẳng, rằng em là đũa mốc mà chòi mâm son.

    Bác đã nói vậy, em đành tìm lý do rồi ra về. Sau hôm qua, em vẫn suy nghĩ rất nhiều.

    Người yêu em thì chưa biết gì. Theo các chị, em nên xử lý chuyện này thế nào ạ?

  • Cưới 2 năm con dâu vẫn chưa có con, mẹ chồng đón luôn ả b ồ đang mang th a i 5 tháng của con trai về bắt con dâu chăm sóc. Chị chẳng nói lời nào chỉ cười mỉm rồi đưa cho ông bà một tờ giấy A4, 5 phút sau cả nhà chồng nhận tin s é t đ á n h…

    Cưới 2 năm con dâu vẫn chưa có con, mẹ chồng đón luôn ả b ồ đang mang th a i 5 tháng của con trai về bắt con dâu chăm sóc. Chị chẳng nói lời nào chỉ cười mỉm rồi đưa cho ông bà một tờ giấy A4, 5 phút sau cả nhà chồng nhận tin s é t đ á n h…

    Cưới 2 năm con dâu vẫn chưa có con, mẹ chồng đón luôn ả bồ đang mang th::ai 5 tháng của con trai về bắt con dâu chăm sóc.

    Chị chẳng nói lời nào chỉ cười mỉm rồi đưa cho ông bà một tờ giấy A4, 5 phút sau cả nhà chồng nhận tin s::ét đ::ánh…

    Tiếng bát đĩa va vào nhau loả/ng xo/ảng trong bếp không át được tiếng cười nói rôm rả ngoài phòng khách.

    Tôi lau vội đôi tay ướt sũng vào tạp dề, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại nhịp ti/m đang đ/ập dồn dập vì t/ức gi/ận và t/ủi nh/ục.

    Hôm nay, mẹ chồng tôi – bà Hạnh – tuyên bố có “chuyện đại sự” muốn thông báo.

    Bước ra phòng khách, đ/ập vào mắt tôi là cảnh tượng gai mắt. Huy – chồng tôi – đang ngồi gọt táo, còn bà Hạnh thì ân cần quạt mát cho một người phụ nữ lạ mặt đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa.

    Cô ta trẻ, đẹp, phấn son lòe loẹt và đặc biệt là chiếc bụng đã lùm lùm nhô lên sau lớp váy bó sát. Thấy tôi, nụ cười trên môi bà Hạnh tắt ngấm.

    Bà hất hàm: “Chi, xong việc chưa? Ra đây mẹ bảo.” Tôi tháo tạp dề, đi tới ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện. Huy không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, cúi gằm mặt xuống đĩa táo.

    “Giới thiệu với cô, đây là Ngọc. Ngọc đang mang trong mình ‘đích tôn’ của dòng họ Lê nhà này.” Bà Hạnh vỗ vỗ vào tay cô gái tên Ngọc, giọng đầy tự hào xen lẫn thách thức. Tôi chết lặng.

    Dù đã lờ mờ đoán ra sự thay đổi của chồng mấy tháng nay, nhưng tôi không ngờ họ lại trơ trẽn đến mức mang cả nhân tình về nhà thế này. “Ý mẹ là sao ạ?” Tôi hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.

    “Ý tôi là cô về làm dâu 2 năm rồi mà cái bụng vẫn phẳng lì. Cây đ/ộc không trái, g/ái đ/ộc không con.

    Nhà này cần người nối dõi. Thằng Huy nó trót d/ại bên ngoài, nhưng may mà cô Ngọc đây lại mắn đ/ẻ. Cái th//ai đã được 5 tháng, siêu âm là con trai”.

    Ngọc liếc nhìn tôi, ánh mắt s/ắc lẹm vẻ đắc thắng, tay vuốt ve b/ụng b/ầu: “Em với anh Huy là tình yêu đích thực.

    Đứa bé cần có bố, em cũng không muốn con mình mang tiếng con ho//ang. Bác gái thương tình nên đón mẹ con em về đây dưỡng th//ai.”

    Bà Hạnh tiếp lời, giọng đanh thép như ra lệnh: “Từ hôm nay Ngọc sẽ ở phòng khách tầng 2.

    Cô là vợ cả, phải biết bao dung. Hằng ngày cơm nước, tẩm bổ cho Ngọc cẩn thận. Đợi nó si//nh xong, nếu cô chấp nhận nuôi con nó thì nhà này vẫn để cô làm vợ.

    Còn không thì tự biết đường mà x//éo”… để rồi…

    …Còn không thì tự biết đường mà xéo.”

    Câu nói rơi xuống lạnh tanh như nhát dao cắm thẳng vào tim tôi.

    Căn phòng im phăng phắc. Chỉ còn tiếng quạt máy quay đều đều và tiếng thở nhè nhẹ đầy đắc ý của ả Ngọc.

    Tôi nhìn từng gương mặt trước mắt mình.


    Bà Hạnh khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng như đã định đoạt số phận tôi từ lâu.


    Huy vẫn cúi đầu, bàn tay run run, không dám lên tiếng bênh vợ nửa lời.


    Ngọc thì ngả người ra ghế, tay xoa bụng, khóe môi cong lên một nụ cười chiến thắng.

    Bất ngờ, tôi đứng dậy.

    Không khóc.
    Không gào thét.


    Không đánh ghen như họ chờ đợi.

    Tôi chỉ… mỉm cười.

    Nụ cười khiến bà Hạnh cau mày, còn Ngọc khựng lại, có chút bất an.

    Tôi quay vào phòng, mở ngăn kéo bàn trang điểm.

    Bên trong là một tờ giấy A4 đã được tôi chuẩn bị sẵn từ tối qua — sau khi nhận được tin nhắn vô tình hiện lên trên màn hình điện thoại của chồng.

    Tôi bước ra, đặt tờ giấy xuống bàn trà trước mặt cả nhà.

    “Con không giỏi cãi lý,” tôi nói, giọng nhẹ tênh. “Nhưng con nghĩ, mọi người nên đọc cái này trước khi quyết định tương lai của con… và của cả gia đình mình.”

    Bà Hạnh nhíu mày, cầm tờ giấy lên.

    Chỉ mới đọc đến dòng thứ hai, sắc mặt bà đã tái mét.

    Huy giật mình ngẩng lên:
    “Mẹ… mẹ đưa con xem với!”

    Ngọc cũng đứng bật dậy, lao tới:


    “Cái gì vậy? Bác ơi cho cháu xem với!”

    Nhưng đã muộn.

    Đó là kết quả xét nghiệm ADN, được đóng dấu đỏ của bệnh viện tuyến trung ương.


    Tên người xét nghiệm: Lê Minh Huy.
    Kết luận in đậm, rõ ràng, lạnh lẽo đến tàn nhẫn:

    “Không có quan hệ huyết thống cha – con.”

    Căn nhà như bị sét đánh ngang tai.

    Bà Hạnh loạng choạng, suýt ngã khỏi ghế.


    Huy chết trân, miệng lắp bắp không thành tiếng.


    Còn Ngọc thì tái xanh, tay ôm chặt lấy bụng, gào lên thất thanh:

    “Không thể nào! Anh Huy… anh nói gì đi chứ!”

    Tôi nhìn cô ta, lần đầu tiên sau hai năm làm dâu, tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng.

    “À quên,” tôi nói thêm, giọng vẫn bình thản, “trong túi hồ sơ còn một thứ nữa. Là giấy xác nhận… anh Huy bị vô sinh bẩm sinh. Bác sĩ kết luận từ trước khi anh ấy cưới con.”

    Tờ giấy rơi khỏi tay bà Hạnh, lả tả như lá khô.

    Cả nhà chồng tôi chìm trong im lặng chết chóc.

    Tôi cúi người, chậm rãi tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, đặt cạnh tờ giấy A4.

    “Con đã chăm sóc gia đình này hai năm, đủ rồi,” tôi nói, mỉm cười lần cuối.


    “Phần còn lại… chúc mọi người tự lo cho ‘đích tôn’ của mình.”

    Nói xong, tôi xách túi, bước thẳng ra cửa.

    Sau lưng tôi, là tiếng gào khóc, chửi rủa, và một gia đình vừa sụp đổ chỉ trong đúng… 5 phút.

    LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào.

    Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.

  • Hải không phải mối t ì n h đầu của em. Thế nhưng trước khi đến với anh, em đã đ ắ n đo rất nhiều. Nói về gia cảnh thì cả hai quá khác biệt

    Hải không phải mối t ì n h đầu của em. Thế nhưng trước khi đến với anh, em đã đ ắ n đo rất nhiều. Nói về gia cảnh thì cả hai quá khác biệt

    Biết em sợ mang tiếng, Hải vẫn kiên trì theo đuổi. Cuối cùng cũng nhận được cái gật đầu của em.

    Có điều khi bắt đầu quen nhau, em đã nói rõ với người yêu, rằng đừng bao giờ chu cấp thứ gì cho mình.

    Em chưa biết làm thế nào trong trường hợp này các chị ạ.

    Em sinh ra trong gia đình cơ bản, lại ở nông thôn nên có lẽ trong mắt nhiều người, em là người con gái thực dụng khi yêu trai thành phố.

    Từ trước đến giờ, em chưa bao giờ vòi vĩnh tiền của người yêu.

    Cũng không có ý định sẽ phụ thuộc vào họ.

    Hải không phải mối tình đầu của em. Thế nhưng trước khi đến với anh, em đã đắn đo rất nhiều.

    Nói về gia cảnh thì cả hai quá khác biệt. Trong khi nhà em khó khăn, gia đình Hải lại rất khá giả. Thành ra em vẫn luôn né tránh anh.

    Biết em sợ mang tiếng, Hải vẫn kiên trì theo đuổi. Cuối cùng cũng nhận được cái gật đầu của em.

    Có điều khi bắt đầu quen nhau, em đã nói rõ với người yêu, rằng đừng bao giờ chu cấp thứ gì cho mình.

    Bởi anh càng làm vậy, người khác càng có cớ để đánh giá mối quan hệ này.

    Yêu nhau được 3 tháng thì Hải rủ em về nhà chơi. Lúc này bọn em vẫn chưa xác định kết hôn, nhưng anh nói bố mẹ rất muốn gặp mặt. Từ khi trưởng thành, anh chưa bao giờ dẫn cô gái nào về nhà.

    Chỉ có em là người duy nhất anh kể với bố mẹ, vì thế ông bà rất muốn sớm gặp em.

    Nghe Hải kể, em nghĩ có lẽ anh đã nói rõ hoàn cảnh gia đình mình.

    Hôm qua, khi về nhà người yêu ra mắt, em ăn mặc chỉnh tề, mua một lẵng hoa quả đến để làm quà biếu.

    Người đón em là mẹ anh, thú thật dù đã có tuổi nhưng bác vẫn toát lên sự quý phái của một phu nhân. Điều đó khiến em cảm thấy áp lực.

    Nhưng đó vẫn chưa phải tất cả. Đang ngồi nói chuyện thì người yêu em có điện thoại. Anh vừa ra ngoài, mặt bác gái đã biến sắc. Bác ghé tai em nói nhỏ: “Biến”.

    Em tưởng mình nghe nhầm nên hỏi lại, không ngờ bác nói thẳng, rằng em là đũa mốc mà chòi mâm son. Bác đã nói vậy, em đành tìm lý do rồi ra về. Sau hôm qua, em vẫn suy nghĩ rất nhiều.

    Người yêu em thì chưa biết gì. Theo các chị, em nên xử lý chuyện này thế nào ạ?

  • Tiể-u ta-m ngang nhiên dọn về nhà tôi ở vì có b ầ u — nào ng ờ đêm đầu tiên, cô ta đã yêu cầu chồng tôi phải đổ ph â n gà lên đầu tôi, tưởng chồng tôi sẽ yêu chiều cô ta nhưng không ng ờ chỗ phân gà đó lại…

    Tiể-u ta-m ngang nhiên dọn về nhà tôi ở vì có b ầ u — nào ng ờ đêm đầu tiên, cô ta đã yêu cầu chồng tôi phải đổ ph â n gà lên đầu tôi, tưởng chồng tôi sẽ yêu chiều cô ta nhưng không ng ờ chỗ phân gà đó lại…

    Tiểu tam ngang nhiên dọn về nhà tôi ở, nói thẳng không vòng vo:


    “Em có bầu rồi. Ở đây cho tiện chăm sóc.”

    Chồng tôi cúi đầu. Không một lời phản đối.

    Tối hôm đó, cô ta gọi tôi ra giữa phòng khách, giọng ngọt nhưng ánh mắt lạnh tanh:


    “Em nghe nói nhà mình có lệ ‘lấy vía’ cho con trai. Anh làm cho em đi.”

    Rồi cô ta chỉ vào một xô phân gà đặt sẵn ngoài hiên.


    “Đổ lên đầu chị ấy. Để con em khỏe.”

    Tôi đứng chết lặng.
    Tưởng chồng tôi sẽ do dự. Nhưng anh ta xách xô lên rất nhanh, như sợ tôi kịp nói gì.

    Tôi nhắm mắt.

    Xô phân gà được dốc xuống.

    Nhưng không có mùi hôi như tôi nghĩ.


    Chỉ nghe một tiếng “ào” khô khốc, nặng trịch.

    Tôi mở mắt ra.

    Phân gà đổi màu ngay khi chạm xuống tóc tôi, từ nâu xám sang xanh đậm, loang ra thành từng mảng. Dưới ánh đèn, những mảng xanh ấy hiện rõ những dòng chữ vừa hiện lên như mực nước:

    “THỎA THUẬN DIỄN THAI”


    “THỜI HẠN: 4 THÁNG”
    “KHOẢN TIỀN: …”

    Căn phòng đứng hình.

    Chồng tôi sững sờ, xô rơi xuống đất.
    Tiểu tam tái mét, lùi lại một bước, miệng há ra nhưng không thốt được lời nào.

    Tôi bình thản nói, giọng rất rõ:
    “Đó không phải phân gà. Là bột than hoạt tính trộn dung dịch đổi màu. Chạm ẩm là hiện chữ.”

    Tôi cúi xuống, nhặt một tập giấy giấu dưới đáy xô, đặt lên bàn:


    “Hợp đồng diễn thai với một phòng khám chui. Lịch tiêm hormone. Tin nhắn chuyển tiền.”

    Chồng tôi run lên:
    “Em… em nói gì vậy?”

    Tiểu tam gào lên, lao tới định giật giấy, nhưng đã muộn. Tôi đã bật sẵn camera trong nhà, ánh đèn đỏ nhấp nháy từ đầu tối.

    Tôi nhìn thẳng vào chồng:
    “Anh định làm nhục tôi để lấy lòng người khác. Nhưng anh quên mất, tôi đã chờ đêm nay.”

    Hóa ra, cái xô phân gà là đạo cụ cuối cùng. Tôi biết cô ta sẽ bày trò “lấy vía”, biết chồng tôi sẽ làm theo. Tôi chỉ đổi chỗ để sự thật tự hiện hình.

    Tiểu tam không hề mang thai.
    Còn người đàn ông sẵn sàng đổ nhục lên vợ mình thì không đủ tư cách làm bố.

    Đêm đó, tôi rời khỏi căn nhà ấy, mang theo toàn bộ bản sao bằng chứng.


    Cô ta bị đưa đi vì làm giả hồ sơ y tế.


    Còn chồng tôi thì mất cả hai: người tình và sự tin tưởng cuối cùng.

    Có những cái bẫy không cần giăng dây.


    Chỉ cần đặt sự thật đúng chỗ,


    rồi để kẻ ác tự tay kích hoạt.

  • Đàn ông đến trọ nhà cô Tám đều chỉ s ố ng được đúng 7 ngày – đến ngày thứ 8 ai cũng l ặ ng l ẽ rời đi

    Đàn ông đến trọ nhà cô Tám đều chỉ s ố ng được đúng 7 ngày – đến ngày thứ 8 ai cũng l ặ ng l ẽ rời đi

    Ở xóm Gành Tre, nhắc đến nhà trọ cô Tám thì ai cũng rùng mình nhưng không ai dám nói to.

    Nhà cô Tám nằm cuối dốc, rộng rãi, sạch sẽ, đầy đủ tiện nghi – giá trọ lại rẻ bất ngờ.

    Chỉ có một điều… chỉ cho đàn ông thuê, và không ai ở quá 7 ngày.

    Không phải cô Tám đuổi. Ngược lại, **ai hỏi thuê dài hạn, cô còn cười hiền bảo:

    – Ở được thì cứ ở, tôi đâu cấm.**

    Vậy mà kỳ lạ thay, bất kỳ người đàn ông nào vào trọ – thanh niên, công nhân, ly hôn, già trẻ – cứ đến ngày thứ 8 là… tự thu dọn đồ đạc rời đi, mặt xanh lét, không quay lại, không chào ai, không để lại số.

    Dân làng đồn đoán đủ kiểu. Người bảo nhà có “vía dữ”, người nói đến ngày thứ 7 là bị cô Tám “làm phép giữ hồn”, người ác miệng hơn thì bảo: “đàn ông ở đó… đêm ngày thứ 7 đều khóc một mình.”

     

    Thấy chuyện ngày càng rợn người, ông Ba Trưởng thôn – vốn là bộ đội xuất ngũ, nổi tiếng gan dạ – liền xung phong xin trọ 10 ngày để “dẹp mê tín”.

    Cô Tám đồng ý, vẫn bằng nụ cười nhẹ như gió:

    – Ừ, ông cứ ở. Có gì đâu mà phải sợ…

    Ngày 1 đến 6, mọi thứ bình thường. Nhà sạch, cô Tám nấu ăn ngon, ít nói, tối ngủ sớm.

    Ngày thứ 7, ông Ba bắt đầu thấy lạ.

    Đúng 10h tối, khi tắt đèn nằm nghỉ, ông nghe tiếng chân đi lại bên ngoài cửa phòng – rất nhẹ nhưng đều đặn – như đi quanh giường.
    Tiếng cốc chén lách cách ở bếp.

    Rồi giọng phụ nữ thì thầm: “Đủ chưa? 7 ngày rồi…”

    Ông bật dậy mở cửa. Không ai. Cô Tám cũng đã tắt đèn phòng.

    Ông rùng mình – nhưng vẫn gắng ngủ.

    Đến sáng ngày thứ 8, ông Ba cố tình ở lại xem điều gì sẽ xảy ra.

    Đến trưa, ông giả vờ đi ra ngoài rồi vòng lại… rình qua khe cửa phòng cô Tám.

    Và ông sững sờ đến toát mồ hôi.

    Trong phòng, tường treo kín ảnh chân dung đàn ông – những người từng trọ ở đây.

    Trên mỗi bức ảnh là một con số được khắc nhỏ: 1… 2… 3… đến tận 28.

    Dưới mỗi ảnh là một **mảnh giấy nhỏ, ghi dòng chữ nguệch ngoạc:

    “Không chịu nổi.”“Quá giống…”

    “Tôi xin lỗi.”**

  • T i ể u tam ngang nhiên dọn về nhà tôi ở vì có bầu — nào ngờ đêm đầu tiên, cô ta đã yêu cầu chồng tôi phải đ ổ phân gà lên đầu tôi, tưởng chồng tôi sẽ y ê u chiều cô ta nhưng không ng ờ chỗ phân g à đó lại…

    T i ể u tam ngang nhiên dọn về nhà tôi ở vì có bầu — nào ngờ đêm đầu tiên, cô ta đã yêu cầu chồng tôi phải đ ổ phân gà lên đầu tôi, tưởng chồng tôi sẽ y ê u chiều cô ta nhưng không ng ờ chỗ phân g à đó lại…

    Tiểu tam ngang nhiên dọn về nhà tôi ở, nói thẳng không vòng vo:


    “Em có bầu rồi. Ở đây cho tiện chăm sóc.”

    Chồng tôi cúi đầu. Không một lời phản đối.

    Tối hôm đó, cô ta gọi tôi ra giữa phòng khách, giọng ngọt nhưng ánh mắt lạnh tanh:


    “Em nghe nói nhà mình có lệ ‘lấy vía’ cho con trai. Anh làm cho em đi.”

    Rồi cô ta chỉ vào một xô phân gà đặt sẵn ngoài hiên.


    “Đổ lên đầu chị ấy. Để con em khỏe.”

    Tôi đứng chết lặng.
    Tưởng chồng tôi sẽ do dự. Nhưng anh ta xách xô lên rất nhanh, như sợ tôi kịp nói gì.

    Tôi nhắm mắt.

    Xô phân gà được dốc xuống.

    Nhưng không có mùi hôi như tôi nghĩ.
    Chỉ nghe một tiếng “ào” khô khốc, nặng trịch.

    Tôi mở mắt ra.

    Phân gà đổi màu ngay khi chạm xuống tóc tôi, từ nâu xám sang xanh đậm, loang ra thành từng mảng.

    Dưới ánh đèn, những mảng xanh ấy hiện rõ những dòng chữ vừa hiện lên như mực nước:

    “THỎA THUẬN DIỄN THAI”


    “THỜI HẠN: 4 THÁNG”
    “KHOẢN TIỀN: …”

    Căn phòng đứng hình.

    Chồng tôi sững sờ, xô rơi xuống đất.


    Tiểu tam tái mét, lùi lại một bước, miệng há ra nhưng không thốt được lời nào.

    Tôi bình thản nói, giọng rất rõ:
    “Đó không phải phân gà. Là bột than hoạt tính trộn dung dịch đổi màu. Chạm ẩm là hiện chữ.”

    Tôi cúi xuống, nhặt một tập giấy giấu dưới đáy xô, đặt lên bàn:


    “Hợp đồng diễn thai với một phòng khám chui. Lịch tiêm hormone. Tin nhắn chuyển tiền.”

    Chồng tôi run lên:
    “Em… em nói gì vậy?”

    Tiểu tam gào lên, lao tới định giật giấy, nhưng đã muộn. Tôi đã bật sẵn camera trong nhà, ánh đèn đỏ nhấp nháy từ đầu tối.

    Tôi nhìn thẳng vào chồng:
    “Anh định làm nhục tôi để lấy lòng người khác. Nhưng anh quên mất, tôi đã chờ đêm nay.”

    Hóa ra, cái xô phân gà là đạo cụ cuối cùng. Tôi biết cô ta sẽ bày trò “lấy vía”, biết chồng tôi sẽ làm theo. Tôi chỉ đổi chỗ để sự thật tự hiện hình.

    Tiểu tam không hề mang thai.
    Còn người đàn ông sẵn sàng đổ nhục lên vợ mình thì không đủ tư cách làm bố.

    Đêm đó, tôi rời khỏi căn nhà ấy, mang theo toàn bộ bản sao bằng chứng.


    Cô ta bị đưa đi vì làm giả hồ sơ y tế.


    Còn chồng tôi thì mất cả hai: người tình và sự tin tưởng cuối cùng.

    Có những cái bẫy không cần giăng dây.


    Chỉ cần đặt sự thật đúng chỗ,


    rồi để kẻ ác tự tay kích hoạt.

  • Nhà ông Minh thầu hết cả xe khách ở vùng đèo này, ai cũng bảo nhà ông có lộc, khách chở từ sáng đến đêm không hết, cho đến hôm chiếc xe mới mua nhà ông lật ngay giữa đèo, hàng xóm mới tá hả khi cả dàn xe nhà ông bên trong đều có.

    Nhà ông Minh thầu hết cả xe khách ở vùng đèo này, ai cũng bảo nhà ông có lộc, khách chở từ sáng đến đêm không hết, cho đến hôm chiếc xe mới mua nhà ông lật ngay giữa đèo, hàng xóm mới tá hả khi cả dàn xe nhà ông bên trong đều có.

    Ở cái vùng đèo heo hút này, nhắc tới nhà ông Minh thì ai cũng biết.
    Nhà ông thầu gần như hết cả tuyến xe khách chạy qua đèo. Sáng sớm tinh mơ đã thấy xe ông nổ máy, tối mịt vẫn còn xe về bãi.

    Hàng xóm hay nói với nhau:

    – “Nhà ông Minh có lộc lớn lắm. Xe chạy chưa bao giờ vắng khách.”
    – “Cùng tuyến, xe người ta ế, xe ông Minh thì kín chỗ từ sáng tới tối.”

    Ông Minh cũng chẳng giấu. Ai hỏi, ông chỉ cười:

    – “Làm ăn phải có vía.”

    Mấy năm gần đây, ông còn phất nhanh đến mức vừa bán xong chiếc cũ, mua liền xe mới tinh, bóng loáng, treo bùa đỏ ngay trước kính.

    Vợ ông khoe khắp chợ:

    – “Xe nhà tôi chạy đèo chưa bao giờ gặp nạn. Có thờ có thiêng.”

    Ai nghe cũng gật gù.

    Cho đến hôm đó.


    Chiếc xe mới và vụ lật giữa đèo

    Chiều hôm ấy mưa lất phất.
    Chiếc xe mới mua chưa đầy hai tuần, chạy chuyến cuối ngày, vừa lên đoạn cua gắt nhất đèo thì bất ngờ mất lái.

    Một tiếng rầm vang cả sườn núi.

    Xe lật nghiêng, trượt dài rồi mắc kẹt vào vách đá.

    May mắn là không ai chết, chỉ xây xát. Nhưng cảnh tượng lúc mở cửa xe ra khiến cả đội cứu hộ lẫn dân quanh vùng đứng chết lặng.

    Một bác xe ôm nhìn vào trong, run giọng nói:

    – “Ơ… cái gì thế này?”


    Bí mật trong khoang xe

    Trong khoang hành lý phía sau, không chỉ có đồ của khách.

    Người ta phát hiện ra:

    – Hàng chục bọc tiền lẻ, toàn tiền cũ, gói trong vải đỏ
    – Bùa chú, giấy vàng, tro nhang
    – Và đặc biệt là những túi nhỏ buộc chỉ đỏ, bên trong là… móng tay, tóc và răng sữa trẻ con

    Một chị hàng xóm chạy tới, nhìn thấy liền thốt lên:

    – “Trời đất ơi… cái này là đồ làm vía!”

    Tin lan nhanh như gió.

    Chưa đầy một tiếng sau, cả xóm kéo ra đèo, ai cũng bàng hoàng.


    Hàng xóm tá hỏa, sự thật bị lật ra

    Một ông lái xe già trong vùng lắc đầu:

    – “Tôi biết ngay mà. Xe nhà ông Minh chạy đông khách quá bất thường.”

    Có người thì thào:

    – “Nghe đâu mỗi xe ông ấy đều để mấy thứ đó trong khoang, ‘mượn vía’ người khác để kéo khách.”

    Người khác tái mặt:

    – “Tôi nhớ mấy năm nay trong vùng hay mất đồ trẻ con… móng tay, tóc lúc đầy tháng…”

    Mọi ánh mắt đổ dồn về ông Minh, lúc này mặt cắt không còn giọt máu.

    Ông lắp bắp:

    – “Không… không phải tôi… tôi chỉ làm theo lời thầy…”

    Một người hét lên:

    – “Làm ăn mà lấy vía người khác, còn coi là lộc gì nữa?”


    Cú twist khiến ai cũng lạnh sống lưng

    Công an kiểm tra tiếp các xe còn lại trong bãi nhà ông Minh.

    Và rồi điều khiến cả làng không ngủ được nhiều đêm xảy ra.

    👉 Tất cả các xe nhà ông Minh – không sót chiếc nào – đều có những túi bùa y hệt, đặt đúng vị trí dưới ghế tài xế hoặc khoang hành lý.

    Một cán bộ nói nhỏ nhưng đủ cho nhiều người nghe:

    – “Không phải tai nạn ngẫu nhiên đâu. Xe này quá tải ‘đồ cúng’, lại để sát trục, rất dễ mất thăng bằng.”

    Hóa ra, chính thứ ông Minh tin là mang lại lộc, lại là nguyên nhân khiến chiếc xe mới lật ngay chuyến đầu tiên đi đèo.


    Cái giá của “lộc”

    Sau vụ đó:

    – Xe nhà ông Minh bị đình chỉ
    – Khách quay lưng
    – Người trong vùng không ai dám bước lên xe nhà ông nữa

    Bà vợ ông Minh ngồi trước cửa nhà, ôm mặt khóc:

    – “Giá mà mình chỉ làm ăn đàng hoàng…”

    Còn ông Minh, từ ngày ấy không dám lên đèo, cũng không dám nhìn thẳng vào bất kỳ chiếc xe nào nữa.

    Người làng bảo nhau một câu mà ai nghe cũng rợn:

    “Lộc mà vay mượn bằng vía người khác, sớm muộn cũng phải trả… bằng chính mạng mình.”

  • ng nói dối đi công tác để đi du lịch với t ì nh nh â n nhưng không ng ờ tôi lại bắt gặp họ trên máy bay. Tôi không đánh ghen mà thay vào đó, tôi chỉ thì thầm với người tiếp theo hàng không 1 yêu cầu, chỉ 10 phút sau họ phải mặt mặt trước cả máy bay chỉ vì…

    ng nói dối đi công tác để đi du lịch với t ì nh nh â n nhưng không ng ờ tôi lại bắt gặp họ trên máy bay. Tôi không đánh ghen mà thay vào đó, tôi chỉ thì thầm với người tiếp theo hàng không 1 yêu cầu, chỉ 10 phút sau họ phải mặt mặt trước cả máy bay chỉ vì…

    Tôi KHÔNG ĐÁNH GHEN TRÊN MÁY BAY – TÔI CHỈ THÌ THẦM Phù TIẾP VIÊN MỘT CÂU

    Chồng tôi nói đi công tác ba ngày ở Đà Nẵng.
    Trước khi đi còn sót kỹ năng:

    – “Anh bận lắm, chắc không nghe máy đâu.”

    Tôi chỉ gõ đầu. Lạ một cái là hôm nay anh ăn mặc rất chỉnh tề, xịt nước hoa nhiều hơn bình thường.

    Hai tiếng sau, tôi cũng có chuyến bay cùng giờ, cùng điểm đến. Đi công việc của công ty. Tôi không nói cho anh biết.

    Khi kéo vali lên khoang máy, tôi chết cứng.

    Ở dãy phía trước, chồng tôi đang ngồi một cạnh cô gái trẻ , tay anh đặt rất tự nhiên lên cơ đùi cô ta. Hai người Rô tai nói cười, ánh mắt không phải kiểu đồng nghiệp.

    Cô gái đó tôi biết.
    Nhân viên mới ở công ty đối tác, thân cận tôi gần tuổi.

    Tim tôi mừng lại, nhưng điều kỳ lạ là tôi không khóc, cũng không nổi điên .

    Tôi chỉ yên lặng về chỗ ngồi của mình, cách họ đúng hai hàng ghế.


    10 phút sau – tôi gọi tiếp theo

    Khi máy bay ổn định độ cao, người tiếp theo sẽ đi qua. Tôi nhẹ nhàng kéo tay cô ấy lại, nói rất nhỏ:

    – “Em ơi, chị muốn nhờ một công việc. Chị có giấy đăng ký kết hôn trong điện thoại.”

    Cô tiếp viên hơi ngạc nhiên.

    Tôi trả lời rất bình tĩnh:

    – “Chị không làm ấm lên. Chỉ cần em giúp chị xác nhận một thông tin trước toàn bộ hành khách.”

    Cô ấy nhìn tôi một vài giây rồi gật đầu.

    – “Dạ, chị cứ nói.”


    Giải quyết mặt trước cả máy bay

    Ít phút sau, loa máy bay vang lên giọng tiếp viên trưởng:

    – “Kính thưa quý hành khách, chúng tôi cần xác nhận thông tin hành khách ngồi 12C – anh Nguyễn Văn H.”

    Tôi thấy chồng mình chụp , quay đầu nhìn quanh.

    – “Anh H vui lòng xác nhận: anh có phải đi cùng vợ hợp pháp của mình trong chuyến bay này không ạ?”

    Cả hai đều xao động.

    Cô gái ngồi cạnh anh ta đơ người , quay sang nhìn anh:

    – “Anh… anh nói với em là anh độc thân mà?”

    Chồng tôi năng lượng:

    – “Anh… anh…”

    Người tiếp theo lời nói, giọng vẫn rất lịch sự:

    – “Có yêu cầu xác thực từ người thân không, chúng tôi xin thông báo: hành khách Nguyễn Văn H đã đăng ký kết hôn pháp luật từ năm 2016.”

    Tôi đứng thẳng.

    Cả máy bay im phương phắc.

    Tôi nhìn thẳng vào hai người họ, giọng đủ nghe nhưng không hề chạy:

    – “Anh nói đi công tác.
    Còn em nghĩ mình đang đi du lịch với người đàn ông độc thân.”

    Cô gái bật khóc, gạt tay anh ra:

    – “Anh lừa tôi?”

    Một vài hành động lắc đầu, có người thì thầm:

    – “Trời ơi, ngoại tình còn dắt nhau đi máy bay…”


    Twist tạo họ không còn đường lui

    Chưa dừng lại, thành viên tiếp theo nói thêm một câu – chính là điều tôi đã nhờ:

    – “Theo quy định, nếu có tranh chấp dân sự nghiêm túc giữa khách hàng, chúng tôi sẽ lập biên bản và thông báo cho bộ phận mặt đất khi hạ cánh.”

    Mặt chồng tôi tái sinh .

    Thì tôi nên kéo tay tôi:

    – “Về nhà nói chuyện… em làm quá rồi.”

    Tôi gỡ anh ra, bình tĩnh:

    – “Anh yên tâm.
    Em không đánh ghen.
    Em chỉ muốn mọi người biết… anh đang nói dối ai.”

    Cô nhân tình ôm mặt khóc thung lũng, trải dài chuyến bay.


    Kết quả sau khi hạ cánh

    Khi máy bay vừa chạm đất, cô ta kéo vali đi thẳng , không khởi đầu.

    Người tôi được thuê lại làm việc với công ty vì đơn vị xác nhận tranh chấp gia đình.

    Còn tôi, tôi bước ra khỏi sân bay, hít một hơi thật sâu.

    Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu được một điều:

    👉 Đánh ghen không cần đánh hay chửi.
    Chỉ cần để thực sự xuất hiện đúng chỗ đông người nhất.

  • Cȏ Ь é kҺ ó c пức пở và v aп x ιп mẹ kế “Đừпg làm Һ;ạι cҺúпg coп”. Đột пҺιȇп, пgườι cҺa gιám ƌṓc của cȏ Ьé ƌếп пҺà và Һ é t lȇп

    Cȏ Ь é kҺ ó c пức пở và v aп x ιп mẹ kế “Đừпg làm Һ;ạι cҺúпg coп”. Đột пҺιȇп, пgườι cҺa gιám ƌṓc của cȏ Ьé ƌếп пҺà và Һ é t lȇп

    Tiếng khóc nấc vang lên giữa căn nhà tối tăm, mùi ẩm mốc thoang thoảng.

    Cô bé Hân, 10 tuổi, ôm chặt em trai mới sinh trong lòng. Gương mặt non nớt của em bé đỏ bừng vì khóc, đôi bàn tay bé xíu vô lực quơ quơ trong không khí.

    Trước mặt hai chị em, người mẹ kế với ánh mắt lạnh lẽo đang nắm chặt một cây gậy chổi, giọng đanh thép:

    “Im ngay, nếu không cả hai đứa sẽ biết tay ta!”

    Hân run rẩy, gương mặt đầm đìa nước mắt, bật lên tiếng van xin tuyệt vọng:


    “Xin mẹ… đừng làm hại chúng con. Em còn nhỏ lắm, nó không biết gì hết…”

    Cảnh tượng ấy như một vết dao cắt vào tim. Kể từ khi bố đi công tác xa, mẹ kế dần bộc lộ bộ mặt thật.

    Bà ta thường bắt Hân làm hết việc nhà: rửa chén, quét nhà, giặt đồ. Nếu Hân làm chậm hoặc lỡ tay làm vỡ thứ gì, cái tát, cái mắng nhiếc sẽ giáng xuống không chút thương tiếc.

    Ban đầu Hân chỉ nghĩ “cố chịu một chút, đợi bố về là mọi chuyện sẽ khác”.

    Nhưng ngày qua ngày, tình hình tệ hơn.

    Mẹ kế ngày càng hay cáu gắt, thậm chí còn ghen tức khi thấy bố gọi điện hỏi thăm con gái nhiều hơn hỏi thăm mình. Và giờ đây, sự tức giận ấy đổ hết lên đầu hai đứa trẻ.

    Trong khoảnh khắc tưởng chừng tuyệt vọng, cánh cửa bật mở. Một giọng đàn ông trầm vang lên, chứa đầy phẫn nộ:
    “Cô đang làm gì thế này?!”

    Người cha – ông Hoàng, giám đốc một công ty xây dựng lớn – vừa trở về. Ông đứng ở ngưỡng cửa, ánh mắt giận dữ nhìn cảnh tượng vợ kế giơ chổi, còn con gái và con trai thì co ro sợ hãi.

    Không khí như đông cứng lại. Hân òa khóc, lao về phía cha:
    “Bố ơi, cứu chúng con!”

    Ông Hoàng giật lấy cây chổi từ tay vợ kế, ném sang một bên. Ông quát lớn:
    “Cô giải thích đi, tại sao lại đánh đập con tôi như vậy?”

    Mẹ kế – bà Thu – tái mặt, ấp úng:
    “Anh… anh hiểu lầm rồi. Em chỉ… em chỉ dọa cho nó sợ để nó nghe lời thôi. Chứ em đâu có định làm hại thật…”

    Ông Hoàng nhìn thẳng vào mắt vợ. Bao nhiêu nghi ngờ dồn nén bấy lâu bỗng hiện rõ.

    Những lần gọi điện, Hân thường ấp úng, chỉ nói “con ổn” rồi im lặng. Ông từng nghĩ con gái chỉ nhớ mẹ ruột nên ít chia sẻ. Giờ thì mọi chuyện quá rõ ràng.

    “Nghe lời? Nó mới 10 tuổi, còn em trai nó thì chưa đầy một tháng tuổi! Cô xem thế này là dạy dỗ à?!” – ông gằn giọng.

    Hân ôm chặt lấy cha, vừa khóc vừa kể hết: việc bị bắt làm việc nhà đến tận khuya, việc bị mắng chửi khi bố đi vắng, thậm chí có lần bị bỏ đói. Ông Hoàng càng nghe càng tức, bàn tay siết chặt run lên.

    Bà Thu cố vớt vát:
    “Anh Hoàng, em chỉ vì muốn chúng nó nên người. Anh đi suốt, ai lo cho chúng ngoài em? Nếu em có lỡ tay thì cũng vì mệt mỏi thôi…”

    Nhưng ông Hoàng đã không còn tin.

    Ông gọi điện ngay cho bà giúp việc cũ – người từng chăm Hân từ nhỏ – và dặn:
    “Ngày mai quay lại nhà ngay. Tôi sẽ lo mọi thứ.”

    Đêm hôm đó, Hân ngủ trong vòng tay cha. Dù còn sợ hãi, nhưng sự xuất hiện kịp lúc của bố khiến cô bé thấy an toàn hơn bao giờ hết.

    Em trai trong nôi cũng ngủ yên, không còn tiếng khóc nấc nghẹn.

    Trong căn phòng bên cạnh, bà Thu trằn trọc. Gương mặt bà méo mó bởi sự tức tối và lo lắng.

    Lần đầu tiên, bà nhận ra vị trí của mình trong căn nhà này đang lung lay.

    Sáng hôm sau, ông Hoàng đưa con gái đến trường. Ông dừng lại trước cổng, cúi xuống nói với Hân:
    “Từ nay, con cứ yên tâm học hành. Bố sẽ luôn ở bên con.”

    Hân gật đầu, nụ cười run run nhưng ấm áp. Cô bé biết rằng lần này, mọi chuyện đã khác.

    Về phần bà Thu, vài ngày sau, bà chủ động xin rời khỏi ngôi nhà. Không còn cớ gì để bào chữa, bà thu xếp đồ đạc rồi rời đi trong im lặng. Ông Hoàng không ngăn cản.

    Ông hiểu, một người phụ nữ có thể đối xử tàn nhẫn với con trẻ thì không xứng đáng bước tiếp cùng ông.

    Cuộc sống dần ổn định trở lại. Bà giúp việc trở lại, chăm em bé chu đáo.

    Hân có thời gian rảnh để học và chơi như bao bạn bè đồng trang lứa. Mỗi tối, ông Hoàng về nhà sớm hơn, cùng con gái đọc sách, bế em trai ru ngủ.

    Những bữa cơm gia đình lại đầy ắp tiếng cười.

    Có lần, Hân ôm lấy bố thì thầm:
    “Con từng sợ sẽ chẳng ai bảo vệ con. Nhưng hôm bố về, con thấy như cả thế giới mở ra ánh sáng.”

    Ông Hoàng lặng người, siết chặt vai con. Với ông, công việc giám đốc có thể bận rộn đến đâu, nhưng chẳng điều gì quan trọng hơn sự bình yên của hai đứa trẻ.

    Từ nỗi đau, họ học được cách trân trọng hạnh phúc. Và với Hân, ký ức về giây phút van xin trong căn nhà tối hôm nào mãi là dấu mốc để cô biết rằng: tình yêu và sự bảo vệ của người cha là điểm tựa vững chắc nhất trong đời.