Tác giả: admin

  • Nữ diễn viên hài Lê Giang bị TNGT, xe t:ô:ng vào dải phân cách trên cao tốc

    Nữ diễn viên hài Lê Giang bị TNGT, xe t:ô:ng vào dải phân cách trên cao tốc

    Lê Giang bất ngờ gặp sự cố nguy hiểm khiến bạn bè, đồng nghiệp và khán giả lo lắng. Nữ nghệ sĩ đã lên tiếng về tình trạng hiện tại.

    Theo báo Dân Việt đưa tin “Lê Giang gặp sự cố nguy hiểm” với nội dung chính như sau:

    Lê Giang gặp sự cố khi tham gia giao thông

    Lê Giang cho biết cô vẫn chưa hết bàng hoàng khi kể lại sự việc.

    Theo chia sẻ, trong lúc di chuyển, tài xế đã ngủ gục khiến xe t:ông vào dải phân cách. Rất may, nhờ kịp thời phát hiện và lên tiếng cảnh báo, sự việc không gây hậu quả nghiêm trọng.

    Lê Giang bày tỏ sự may mắn khi cho rằng bản thân đã được “trời, ông bà phù hộ” nên thoát nạn trong gang tấc.

    Lê Giang gặp nguy hiểm khi đi đường. Ảnh: FBNV

    Sau khi Lê Giang chia sẻ về sự cố nguy hiểm, nhiều nghệ sĩ đã gửi lời hỏi thăm và động viên. Nghệ sĩ Hồng Đào bày tỏ sự nhẹ nhõm khi biết đồng nghiệp bình an, dặn dò Lê Giang chú ý giữ gìn sức khỏe.

    Nghệ sĩ Nhân dân Trịnh Kim Chi không giấu được lo lắng, cho rằng tình huống vừa qua quá nguy hiểm và cầu mong mọi điều bình an. Nghệ sĩ Thúy Nga cũng gửi lời chúc mong mọi sự yên ổn đến với Lê Giang.

    Đạo diễn Vũ Ngọc Đãng bày tỏ sự may mắn khi cho rằng Lê Giang đã được “mẹ thương mẹ độ”.

    Nghệ sĩ Ưu tú Minh Nhí thốt lên vì quá hú vía trước sự việc. Các ca sĩ Văn Mai Hương và Trương Quỳnh Anh đồng loạt gửi lời cầu chúc, mong Lê Giang được tổ tiên, ông bà phù hộ. Ca sĩ Quang Hà hài hước khuyên nữ nghệ sĩ nên làm lễ cúng tạ để cảm ơn sự che chở.

    Trong khi đó, MC Nguyên Khang không giấu được sự lo lắng khi liên tục hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Lê Giang sau tai nạn.

    Lê Giang sau đó đã lên tiếng cảm ơn sự quan tâm của bạn bè, đồng nghiệp. Ảnh: FBNV

    Lê Giang sau đó đã lên tiếng cảm ơn sự quan tâm, hỏi thăm của bạn bè, đồng nghiệp. Nữ nghệ sĩ cho biết bản thân cảm thấy may mắn vì “phước lớn” khi sự việc xảy ra trong lúc xe đang chạy trên cao tốc.

    Theo chia sẻ, trước thời điểm va chạm, tài xế liên tục nói rằng đường đông xe, sau đó cho biết bị hoa mắt. Trước tình huống này, Lê Giang không giấu được sự hoang mang, lo lắng và thừa nhận đến nay vẫn còn bàng hoàng, chưa hết sợ hãi.

    Trước đó, diễn viên Lê Giang cho biết thời gian gần cô bị đau thần kinh tọa và thoát vị đĩa đệm, khiến việc đi lại trở nên vô cùng khó khăn.

    Theo lời Lê Giang, suốt nhiều tháng qua, cơn đau kéo dài khiến chân cô “thốn, đi cà nhắc”, thậm chí có thời điểm chỉ có thể lết đi. “Buồn lắm, lúc trước như là chỉ lết đi được thôi nhưng mà phải cố gắng. Tôi đã đi nhiều nơi, rất rất nhiều chỗ, đi rồi cũng hết nhưng lại đau lại”, nữ nghệ sĩ chia sẻ.

    Lê Giang đi chữa bệnh ở Cần Thơ. Ảnh: Chụp màn hình

    Lê Giang tiết lộ tình trạng từng nghiêm trọng đến mức cô không thể tự đi lại, chỉ có thể lết vào nhà tắm rồi bật khóc vì không hiểu nguyên nhân. Cô cho biết cơn đau lan từ lưng xuống hông và chạy dọc xuống chân, khiến cơ chân có dấu hiệu teo trong vài tháng gần đây.

    “Có lần đi không nổi, chỉ lết vô nhà tắm rồi khóc thôi. Nó đau kinh khủng từ lưng xuống bên hông rồi chạy xuống. Chân Lê Giang mấy tháng trước có dấu hiệu muốn teo dần, phải ráng tập thể dục, châm cứu và vật lý trị liệu cũng không hết. Ai bệnh này mới hiểu. Tôi chỉ cầu trời cho thầy trị hết đau là mừng rồi”, cô bày tỏ.

    Cuối phần chia sẻ, Lê Giang cho biết sau khi tìm được thầy, chân cô đã đỡ đau 80-90 phần.

    Về kế hoạch công việc, quản lý xác nhận từ nay đến cuối năm, Lê Giang chưa có dự định trở lại với các dự án phim ảnh hay chương trình giải trí đòi hỏi vận động. Tuy nhiên, nữ nghệ sĩ vẫn sẵn sàng tham gia những hoạt động nhẹ nhàng hơn. “Nếu là talkshow, phỏng vấn hoặc chương trình không yêu cầu di chuyển nhiều thì chị vẫn có thể tham gia. Nhưng tất cả còn tùy vào tiến triển điều trị”, quản lý thông tin.

    Lê Giang đang ngừng diễn để phục hồi sức khỏe. Ảnh: FBNV

    Lê Giang tên đầy đủ là Trần Thị Lê Giang, sinh năm 1972 tại TP Cần Thơ trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật sân khấu. Từ nhỏ, cô đã theo đoàn hát lưu diễn nhiều nơi, sớm khẳng định năng lực với vai trò nghệ sĩ cải lương trước khi lấn sân sang tấu hài, kịch nói, truyền hình và điện ảnh. Nữ nghệ sĩ được khán giả yêu mến bởi giọng ca nội lực, khả năng ứng biến nhanh và nét duyên sân khấu đậm chất miền Tây. Hiện Lê Giang sống và làm việc tại TP.HCM cùng các con – trong đó Lê Lộc và Duy Phước đều theo đuổi nghề diễn.

    Trong đời sống riêng, Lê Giang từng trải qua hai cuộc hôn nhân. Cô và nghệ sĩ Duy Phương ly hôn năm 1999 sau khi có hai con chung. Năm 2009, nữ nghệ sĩ tái hôn với một Việt kiều và theo chồng sang nước ngoài sinh sống. Sáu năm sau, cuộc hôn nhân thứ hai đổ vỡ, Lê Giang trở về Việt Nam và nhanh chóng khôi phục sự nghiệp, tiếp tục ghi dấu trong nhiều dự án nghệ thuật.

    Nhìn vào hành trình hoạt động nghệ thuật những năm gần đây có thể thấy “vận phim” của Lê Giang thăng hoa đến khó tin. Cô góp mặt trong loạt phim đạt doanh thu ấn tượng: Cua lại vợ bầu (137 tỷ đồng), Bố già (395 tỷ), Nhà bà Nữ (459 tỷ), Chị chị em em 2 (121 tỷ), Gặp lại chị bầu (100 tỷ), Làm giàu với ma (128 tỷ) và gần đây nhất là Bộ tứ báo thủ đạt 332 tỷ đồng, liên tiếp tạo nên dấu ấn tại phòng vé Việt.

    Hiện thông tin về tình trạng sức khỏe của Lê Giang vẫn nhận được nhiều sự quan tâm và lời chúc mong cô sớm hồi phục.

    Theo Người đưa tin đăng tải bài viết “2 lần thất bại hôn nhân của Lê Giang: Chồng đầu “động tay chân” với vợ, chồng sau cắt liên lạc với con”, nội dung chính như sau: 

    Những năm gần đây, Lê Giang góp mặt trong rất nhiều sitcom hài, phim điện ảnh, gameshow giải trí đình đám. Dịp Tết Nguyên đán 2023, cô là cái tên được truyền thông chú ý khi xuất hiện trong cả 2 bộ phim hiện đang “khuấy đảo” phòng vé là Nhà bà Nữ và Chị chị em em 2. Nữ diễn viên 7X tự ví mình như “bông hoa nở muộn” bởi sự nghiệp trong những năm gần đây mới bắt đầu thăng hoa, và may mắn vẫn được khán giả yêu mến, ủng hộ.

    Tuy nhiên, khi nhìn lại cuộc đời và chuyện tình cảm của bản thân, Lê Giang tự thấy mình lận đận sau nhiều lần đổ vỡ. Vẫn có những lúc cô mong có người đàn ông bên cạnh, nhưng dần “buông xuôi” vì không ít lý do.

    Nhắc đến những người đàn ông của Lê Giang, nhiều khán giả nhớ tới Duy Phương bởi cả 2 từng là cặp đôi đẹp trong làng diễn viên. Họ quen nhau vào thập niên 90 sau những lần đi diễn, sau đó tìm hiểu và về sống chung nhà khi Lê Giang chỉ mới 18 tuổi. Duy Phương ở thời điểm đó đã sống như vợ chồng với một nữ diễn viên khác, nhưng người này không thể sinh con.

    Từng là cặp đôi diễn viên được yêu mến, Lê Giang – Duy Phương “đường ai nấy đi” sau khi đã có 2 con chung “đủ nếp đủ tẻ”.

    Có thời điểm, vợ cũ Duy Phương chấp nhận sự tồn tại của Lê Giang vì nghĩ tới chuyện chồng cần có con nối dõi. Chịu “kiếp chung chồng”, Lê Giang nhiều lần buồn bã bỏ đi rồi lại xiêu lòng trở về. Sau 6 năm sống chung, cả 2 mới đăng ký kết hôn và sau đó có 2 con Duy Phước, Lê Lộc.

    Tuy nhiên, chỉ vài năm sau thời điểm chính thức trở thành vợ chồng, họ đã có rạn nứt và ly hôn vào năm 1999. Khi đó, vì quá nghèo nên Lê Giang đành để 2 con nhỏ lại cho chồng chăm sóc, dù được tòa xử cho quyền nuôi con.

    Bẵng đi một thời gian dài, năm 2017, Lê Giang mới lần đầu kể rõ lý do kết thúc mối quan hệ với chồng cũ trong một talkshow. Cô cho biết Duy Phương từng đánh đập, thậm chí đẩy mình ngã cầu thang khi tên tuổi, sự nghiệp của anh “tụt dốc”.

    Nữ diễn viên từng lên sóng truyền hình kể về quãng thời gian đau khổ trong cuộc hôn nhân đầu tiên.

    Về phía Duy Phương, nam diễn viên cũng từng “tố” vợ cũ thuê giang hồ “xử” chồng, bỏ bê con cái ở nhà đi nhảy đầm đến 4 giờ sáng, thường lớn tiếng, cào cấu anh khi xảy ra mâu thuẫn. Trước luồng thông tin này, Lê Giang cho biết cô từng suy sụp vì mang tiếng thuê người đánh chồng, gia đình tan nát, bị tẩy chay đến mất hết show, dẫn tới quyết định tự tử. Nữ diễn viên từng mua thuốc ngủ, muốn tự kết liễu cuộc đời tại một căn phòng khách sạn nhưng không thành.

    Những phát ngôn của Lê Giang và Duy Phương khi ấy khiến khán giả hoang mang, không biết nên tin ai bởi người trong cuộc liên tục lên tiếng phủ nhận. Mối quan hệ giữa cả 2 dần trở nên căng thẳng sau màn “đấu tố” đối phương trên truyền thông.

    Vài năm sau đó, Duy Phương – Lê Giang từng đụng mặt nhau tại một vài sự kiện của các con, tuy đứng chung khung hình chụp ảnh gia đình nhưng giữ thái độ lạnh lùng. Hiện tại, khi các con nối nghiệp bố mẹ theo đuổi nghệ thuật thì Duy Phương lui về ở ẩn, hoạt động kinh doanh nhưng thua lỗ, phải nhờ con gái Lê Lộc trả nợ. Anh cũng đã có gia đình riêng sau hơn 2 thập kỷ chia tay Lê Giang.

    Lê Giang – Duy Phương từng đứng chung khung hình với 2 con nhưng coi đối phương như người dưng.

    10 năm sau khi chấm dứt mối quan hệ với Duy Phương, Lê Giang đi thêm bước nữa vào năm 2009 với bạn trai Việt kiều, sau đó quyết định tạm dừng hoạt động nghệ thuật tại Việt Nam để sang Úc định cư. Sau cuộc hôn nhân đầu tiên thất bại, cô rút kinh nghiệm nên không chia sẻ bất kỳ thông tin gì về người chồng thứ 2 của mình. Không lâu sau đó, Lê Giang sinh con trai Luke Nguyễn nhưng không thể níu giữ được cuộc hôn nhân. Sau một thời gian chung sống, cô tuyên bố ly hôn ông xã Việt kiều, trở về Việt Nam tiếp tục làm mẹ đơn thân chăm sóc các con.

    Lê Giang giấu kín danh tính người chồng thứ 2, chỉ khoe ảnh quý tử Luke Nguyễn. Năm nay, con trai út của cô được 10 tuổi.

    Được biết, từ khi đưa bé Luke Nguyễn về quê hương, Lê Giang không còn liên lạc với người chồng thứ 2. Nữ diễn viên cho biết mình đủ khả năng tài chính để chăm sóc tốt cho quý tử, không cảm thấy vấn đề kinh tế là áp lực quá lớn như xưa. “Đã rất lâu anh không gọi điện hỏi thăm tôi và con, coi như là bặt tin luôn. Tôi đang tự thân nuôi con, về tài chính lẫn tinh thần. Dù vậy, cuộc sống của tôi hiện tại rất thoải mái, không vướng bận, áp lực điều gì”, cô chia sẻ. Trong một bài phỏng vấn vào năm 2017, “bà mẹ 3 con” tâm sự rằng mong muốn của mình là trong tương lai, khi bé Luke lớn, cô sẽ đưa con trai trở lại Úc học.

    Theo Lê Giang, để có đủ chi phí lo chuyện sinh hoạt gia đình, cho con trai út ăn học, cô sẵn sàng làm nhiều công việc cùng lúc. Ngoài đóng phim, tham gia gameshow, nữ diễn viên còn từng kinh doanh lĩnh vực làm đẹp, buôn bán đồ ăn.

    Sau 2 lần thất bại hôn nhân, Lê Giang đang làm mẹ đơn thân và đã “lên chức” bà nội.

    Sau 2 lần thất bại hôn nhân, Lê Giang tự nhận đã rút ra nhiều kinh nghiệm và chấp nhận số phận của mình. Cô nói bản thân sau khi trải qua nhiều trầy trật đã đằm tính hơn, biết suy nghĩ và không còn bốc đồng như trước. “Tôi vốn lận đận trong chuyện tình cảm. Tôi đang một mình, nhưng không có ý định tìm kiếm, bởi cái gì đến sẽ đến. Có điều tôi vẫn chờ một người nào đó yêu mình. Đó sẽ không phải là một người đàn ông cùng nghề mà là một người có thể lo lắng, cảm thông, hiểu tôi đủ để chia sẻ cùng nhau những lo toan trong cuộc sống, để mỗi ngày cả 2 cùng vui thêm chút nữa. Nếu người ấy có khả năng tài chính để lo cho tôi thì tốt dù cuộc sống tôi hiện đã đủ. Còn nếu người đó nghèo nhưng vẫn đầy tình cảm, tôi không trông mong gì hơn nữa”, nữ diễn viên 7X chia sẻ.

    Hơn hết, Lê Giang an lòng khi con trai út của cô tuy cùng mẹ khác cha với các anh chị nhưng vẫn được yêu thương, cưng chiều nhất nhà. Cô cho biết điều khiến bản thân hạnh phúc nhất không phải giàu sang phú quý, mà là thấy 3 con hòa hợp.

    Dù ngày càng nhuận sắc nhưng Lê Giang hiện không muốn hẹn hò với bất kỳ ai.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Phụ nữ lẳng lơ hễ mở miệng là nói 3 câu này, nhất là câu số 1: Đàn ông nên tránh thật xa

    Phụ nữ lẳng lơ hễ mở miệng là nói 3 câu này, nhất là câu số 1: Đàn ông nên tránh thật xa

    Một người đàn bà có tính lẳng lơ làm thế nào để nhận ra? Hãy xem cô ta có thường xuyên nói những điều này không nhé!

    Phụ nữ lẳng lơ yêu người này nhưng vẫn tơ tưởng tới người khác. Đối với họ, việc “đong đưa” người khác giới giống như một hành trình săn bắt thú vị, và nếu có thể chinh phục được thì họ sẽ sung sướng hưởng thụ cảm giác của người chiến thắng.

    Đàn bà lẳng lơ thường không có điểm dừng, họ sẵn sàng thả thính bất cứ ai trong tầm ngắm bằng những câu nói như này:

    Em muốn tìm một người đàn ông

    5

    Người phụ nữ thường nghĩ gì nói đấy và nếu cô ấy nói rằng: “em muốn tìm một người đàn ông” thì chắc chắn rằng cuộc sống tình cảm của những người này không hề bằng phẳng.

    Những người phụ nữ này thường tìm đến đàn ông để giải tỏa những áp lực trong cuộc sống, đôi khi cũng chỉ là thỏa mãn ham muốn của bản thân. Ngay cả khi họ đã gặp được người đàn ông mình thích, họ sẽ không dành tặng cho người đàn ông đó hoàn toàn cuộc đời của họ. Trong tình yêu, họ thường hướng đến những cái mới, kể cả những người đàn ông mới, đó là lý do tại sao những người phụ nữ này rất khó để tìm được người bạn đời của mình.

    Anh có thể đi cùng em không?

    2

    Đối với người phụ nữ bình thường, thì nếu không có quan hệ tình cảm, họ sẽ không bao giờ nói câu này. Tuy nhiên, đối với những người phụ nữ lẳng lơ, họ thường đặt câu nói này trên môi, ở bất cứ đâu, trên Wechat hay trong cuộc sống hằng ngày.

    Họ rất giỏi tán tỉnh, đong đưa đối với đàn ông, và tất nhiên rất khó người đàn ông nào có thể vượt qua sự cám giỗ này.

    Anh có nhớ em không?

    1

    Điều đàn ông giỏi nhất là ăn nói ngọt ngào, dùng những lời đường mật để giữ trái tim phụ nữ. Phụ nữ giỏi nhất là thể hiện sự quyến rũ trước mặt đàn ông, khiến họ bị mê hoặc và giữ lại trái tim của họ.

    Nếu người phụ nữ thường nói: anh có nhớ em không?

    Loại phụ nữ này thường giao du với nhiều bạn trai khác giới. Đây giống như một miếng mồi do người phụ nữ thả ra, họ thường hả hê, thích thú với những gì mình đạt được và rất khó người đàn ông nào có thể thoát khỏi lòng bàn tay của cô ấy.

  • Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng

    Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng

    Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết. Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng….

    Bố tôi từng nói: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết:

    “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”

    Tôi đã nghe lời. Tôi đem toàn bộ 3 tỷ tiền hồi môn mà ba mẹ cho, cùng căn nhà nhỏ ông bà ngoại để lại, đi công chứng đứng tên riêng. Giấy tờ cất kỹ trong két sắt, chồng tôi hoàn toàn không biết. Tôi làm điều đó không phải vì không tin anh, mà vì tin lời ba: “Giữ cho mình quyền tự chủ không có nghĩa con không yêu.”
    Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.

    Đáng ra mọi thứ sẽ cứ như vậy.

    Cho đến một ngày, em chồng gọi điện khóc lóc.

    “Anh ơi, bên bán căn hộ họ muốn em đặt cọc gấp. Nếu không người ta bán cho người khác mất!”

    Tôi nghe mà thoáng lo. Em chồng còn trẻ, mới đi làm vài năm, tiền để dành chẳng được bao nhiêu. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ không phải chuyện đó, mà là hành động của chồng tôi sau cuộc gọi.

    Anh quay sang tôi, giọng chắc nịch:

    “Anh dùng tạm tiền trong tài khoản chung của tụi mình cho nó đặt cọc. Xong ổn định rồi nó trả lại.”

    Tôi giật mình:

    “Nhưng tài khoản chung đâu có đủ?”

    Anh chỉ cười:

    “Anh biết nơi cần lấy.”

    Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã mở ứng dụng ngân hàng. Tôi đứng chết lặng khi thấy anh chọn đúng tài khoản riêng của tôi – tài khoản mà tôi chưa từng mở ra trước mặt anh.

    Khoảnh khắc anh đưa ngón tay đến nút “Xác nhận”, tôi như bị ai bóp nghẹn cổ.

    Làm sao anh biết được mã truy cập?

    Làm sao anh biết tài khoản đó tồn tại?

    Và tại sao anh tự nhiên cho rằng có quyền sử dụng tiền riêng của tôi?

    Ngón tay anh chạm vào màn hình.

    Màn hình xoay một vòng… rồi hiện lên thông báo “Giao dịch thất bại – Tài khoản bị khóa tạm thời”.
    Anh chết sững.

    Tôi cũng chết sững.

    “Em… em khóa tài khoản này khi nào vậy?” – anh lắp bắp.

    Tôi nhìn anh, tay run lên, tim đập loạn.

    Đó là giây phút tôi biết: Đường lui mà ba bắt tôi chuẩn bị… sắp trở thành thứ duy nhất tôi có thể dựa vào…

    …Tôi hít một hơi thật sâu, bình tĩnh đến lạ.

    “Không phải em khóa, mà là… anh không có quyền,” tôi nói chậm rãi.

    Anh nhìn tôi, mắt mở to, như thể lần đầu tiên nhìn thấy người vợ chung gối hơn hai năm nay.

    “Tiền đó… không phải tiền chung?” – giọng anh khàn đi.

    Tôi gật đầu.
    “Là hồi môn ba mẹ cho em trước hôn nhân. Căn nhà cũng vậy. Tất cả đều đứng tên riêng em. Pháp luật ghi rõ.”

    Không khí trong phòng đặc quánh.
    Điện thoại trên tay anh trượt xuống ghế sofa, phát ra tiếng cạch khô khốc.

    “Nhưng… vợ chồng mà,” anh cố vớt vát, “giúp em gái anh một chút thì có sao…”Tôi nhìn anh rất lâu. Không giận dữ. Không gào khóc. Chỉ thấy một nỗi buồn lạnh lẽo lan dần.

    “Anh giúp em gái anh bằng tiền của anh thì không sao. Nhưng anh lấy tiền của em, lại không hỏi một câu… thì đó không còn là giúp, mà là coi đó là điều hiển nhiên.”

    Anh im lặng.
    Sự im lặng nặng nề đến mức tôi nghe rõ cả tiếng thở của chính mình.

    Tôi đứng dậy, mở két sắt, lấy ra tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn từ rất lâu.
    Những tờ giấy công chứng trắng đen nằm gọn trong tay tôi – bình thản như thể chưa từng đợi khoảnh khắc này.

    “Em không định đưa ra hôm nay,” tôi nói, “nhưng có lẽ đến lúc anh nên biết.”

    Anh cầm lấy, đọc từng dòng.
    Mặt anh tái dần.

    “Vậy… từ đầu đến giờ… anh chưa từng chạm được vào thứ gì của em?”

    Tôi mỉm cười. Một nụ cười buồn.

    “Không. Nhưng anh vừa chạm vào ranh giới cuối cùng.”

    Tối đó, em chồng không có tiền đặt cọc.
    Còn chồng tôi lần đầu tiên hiểu ra một điều:
    Lấy được lòng tin của vợ không đồng nghĩa với việc sở hữu mọi thứ của cô ấy.

    Một tuần sau, tôi chuyển ra khỏi nhà, mang theo đúng những gì thuộc về mình.
    Không ầm ĩ. Không tranh chấp. Không nước mắt.

    Bố gọi điện, chỉ nói một câu:
    “Ba mừng vì con đã không phải đánh đổi cả đời mình để học bài học đó.”

    Tôi nhìn lại căn nhà lần cuối, lòng nhẹ đến lạ.

    Hóa ra, đường lui mà ba nói…
    không phải để bỏ chạy.

    Mà là để đứng thẳng, bước đi, và không bao giờ phải van xin ai cho mình quyền được tôn trọng.

  • Lúc đó, chồng đi công tác xa nhà, từ khi chuyển trọ thì đây là lần đầu tiên. Tôi ở nhà một mình nên rất cẩn trọng khóa cửa trước khi đi ngủ.

    Lúc đó, chồng đi công tác xa nhà, từ khi chuyển trọ thì đây là lần đầu tiên. Tôi ở nhà một mình nên rất cẩn trọng khóa cửa trước khi đi ngủ.

    Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm.

    Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở khu này có nhiều người hàng xóm tốt bụng, nhiệt tình nhưng chỉ có một điểm làm tôi rất khó chịu.

    Lúc đó, chồng đi công tác xa nhà, từ khi chuyển trọ thì đây là lần đầu tiên.

    Tôi ở nhà một mình nên rất cẩn trọng khóa cửa trước khi đi ngủ. Đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông đang gọi tên tôi.

    Tôi sợ gặp phải kẻ gian nên không dám mở cửa, chỉ hỏi vọng ra là ai? Người ở ngoài trả lời là anh hàng xóm kế bên nhà tôi.

    Nhà tôi và anh hàng xóm này khá thân quen với nhau, cũng thường xuyên nói chuyện vì thế tôi yên tâm mở cửa cho anh ấy.

    Nhưng tôi vẫn thấy lạ lùng là vì sao nửa đêm anh lại tìm tôi. Sau khi biết được mục đích của anh hàng xóm, tôi ngỡ ngàng vô cùng.

    Anh dúi vào tay tôi hộp canh gà nóng hổi. Anh nói hôm nay nấu mang theo đi làm nên chừa cho tôi một ít.

    Anh còn nói thấy tôi dạo này không khỏe nên muốn tôi bồi dưỡng một chút.

    Tôi nhận lấy hộp canh, nhìn anh hàng xóm rời đi mà vẫn đứng hình không hiểu nổi. Sao anh ta lại quan tâm đến tôi như thế, còn đưa đồ ăn vào thời điểm thế này?

    Tôi thấy rất kì lạ nhưng lại không tiện lớn tiếng từ chối, vì dù sao cũng đã khuya rồi.

    Chồng đi công tác bao nhiêu ngày thì anh hàng xóm sẽ gõ cửa phòng tôi lúc nửa đêm bấy nhiêu ngày.

    Anh tặng tôi rất nhiều đồ ăn ngon, lúc nào cũng kèm theo câu: “Em ráng ăn uống để xinh đẹp hơn nha”.

    Nhưng khi chồng tôi trở về thì anh ta lại trở về dáng vẻ chuẩn mực, khách sáo, như chưa từng có chuyện gõ cửa phòng tôi lúc nửa đêm.

    Chồng đi công tác xa nhà, đến nửa đêm, tôi nghe tiếng gõ kia liên hồi bên ngoài, kèm theo đó là giọng một người đàn ông - Ảnh 1
    Chồng đi công tác bao nhiêu ngày thì anh hàng xóm sẽ gõ cửa phòng tôi lúc nửa đêm bấy nhiêu ngày – Ảnh minh họa: Internet  

    Đến lần thứ ba khi chồng tôi đi công tác thì anh hàng xóm lại tiếp tục hành động kì cục kia.

    Nhưng lần này tôi không nể tình hàng xóm nữa, tôi từ chối dứt khoát. Nhưng anh ta không hề bỏ cuộc, cứ gõ cửa phòng tôi liên hồi.

    Tôi ngại ảnh hưởng đến người khác nên đành phải nhận quà của anh ta. Anh ta cứ dúi vào tay tôi vài thứ rồi lại bỏ đi.

    Có hôm, tôi gặng hỏi, không lẽ anh hàng xóm có tình cảm với tôi sao? Anh ta chỉ cười rồi nói một câu làm tôi rợn người

    : “Anh không biết nhưng nếu em ly hôn thì anh sẽ là người đầu tiên theo đuổi em”. Tôi chết sững không dám trả lời.

    Nhưng quả thật, so với chồng tôi thì anh hàng xóm rất tâm lý. Anh luôn nhớ tôi thích ăn gì, không thể ăn gì.

    Những món quà anh tặng tôi rất mộc mạc, đơn giản nhưng lúc nào cũng là thứ tôi thích.

    Chồng tôi thì lại là người sống thực tế và ít thể hiện tình cảm. Anh sống có trách nhiệm với gia đình nhưng ít khi nào dịu dàng, thấu hiểu vợ.

    Tôi vô thức nhận ra mỗi lần chồng đi công tác, tôi lại mong chờ tiếng gõ cửa của anh hàng xóm. Tôi rất sợ có ngày mình sẽ dây dưa với anh ta, ảnh hưởng tới cuộc hôn nhân hiện tại. Dù sao thì tôi cũng đã có chồng, còn anh hàng xóm kia cũng chẳng biết có thật lòng với tôi không. Giờ tôi phải làm sao đây?

  • Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non

    Vợ cũ đến tận nhà tôi để đưa thiệp mời cưới rồi nhét vào cùng phong bì 100 triệu, vợ tôi mừng rỡ lấy tiền cất ngay vào túi áo còn đon đả mời nước non

    Chiều hôm đó, vợ tôi đang gọt trái cây thì nghe tiếng gõ cửa.
    Tôi mở ra – là vợ cũ, người đã ly hôn tôi ba năm.

    Cô ấy ăn mặc thanh lịch, thần thái sang chảnh, tay cầm hộp quà và một phong bì. Cô cười rất nhẹ:

    Anh sắp làm bố rồi, em mời anh và chị đến dự đám cưới của em.

    Tôi hơi ngượng, nhưng chưa kịp phản ứng thì vợ tôi mừng rỡ như bắt được vàng:

    Ôi trời, người văn minh là phải vậy! Mời vào, mời vào, uống nước!

    Nhận thiệp xong, vợ tôi vui vẻ lật phong bì xem thử và mắt sáng rực:

    Trời ơi! Một trăm triệu!

    Cô ấy cất ngay vào túi áo trong, miệng hồ hởi:

    Em yên tâm, vợ chồng chị đi chắc chắn! Còn chúc mừng em tìm được người tốt!

    Vợ cũ tôi chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm y như có điều gì muốn nói… rồi đứng dậy cáo từ.

    Vừa ra đến cửa – một chiếc SUV tiền tỉ phanh lại
    Cả xóm tò mò ghé mắt nhìn. Xe sang, biển đẹp, lớp sơn còn bóng loáng mùi mới.

    Vợ tôi huých tay tôi:

    Ghê thật, ly hôn cái mà đổi đời luôn!

    Cửa xe mở…

    Vợ cũ đứng một bên, hơi cúi đầu.

    Vợ tôi tưởng đó là chồng sắp cưới của cô ấy, còn líu lo:

    Chúc mừng hai em hạnh phúc!

    Nhưng người bước xuống lại khiến tôi lịm người – còn vợ tôi thì xanh mặt.

    Người đàn ông bước xuống chính là… Sếp tổng của tôi
    Ông Tổng – người mà tôi còn quỳ xuống đã không dám xin nghỉ quá 3 ngày.
    Người mà vợ tôi nhiều lần ca thán:

    Thằng đó mà lên nhậm chức nữa là anh suốt đời chỉ là thằng nhân viên quèn!

    Ông ta mỉm cười, chìa tay ra với tôi:

    Lâu rồi không gặp. Hẹn gặp lại… trong lễ cưới.

    Rồi ông ta quay sang nắm tay vợ cũ tôi rất tự nhiên, bảo:

    Lên xe thôi em, còn phải qua trung tâm hội nghị xem sảnh.

    Vợ tôi bắt đầu run – vì hiểu luôn một chuyện
    Cô ấy nhìn tôi, mặt trắng bệch:

    Sao lại là… sếp của anh?

    Tôi im lặng, vì trong đầu cũng chấn động:

    Nghĩ lại đúng là thời gian ly hôn… cũng trùng lúc vợ cũ tôi nghỉ việc “đột ngột”.

    Twist lớn nhất – lý do của phong bì 100 triệu
    Xe đi rồi, vợ tôi hít mạnh một hơi, rồi nói như để tự trấn:

    Nói gì thì cũng có tiền! Người ta tử tế như vậy là đáng nể!

    Tôi đang định gật đầu thì điện thoại báo tin nhắn.
    Là vợ cũ, đúng 10 chữ:

    “100 triệu là trả nợ… anh biết nợ gì.”

    Tôi đọc xong tim như bị bóp chặt.

    Vợ tôi giật điện thoại xem và… xụng rời người, không thốt nổi.

    Bởi ba năm trước, khi tôi thất nghiệp và mẹ tôi nằm viện, chính vợ hiện tại đã ép tôi:

    Bán xe cưới, mượn họ hàng, vay cho bằng được 100 triệu!

    Nhưng lúc ấy vợ cũ âm thầm mua thuốc, tự trả một nửa viện phí mà tôi không hay biết.

    Còn vợ tôi khi đó thì…

    Tiền vay thì bắt tôi trả

    Còn kha khá số tiền “mượn chữa cho mẹ” thì cô ấy cầm đi… làm vòng vàng riêng

    Vợ cũ mới là người giúp âm thầm.
    Giờ cô ấy trả về:

    “Anh không còn nợ em gì nữa.”

    Kết thúc – đau nhất là người còn sống
    Tối ấy, vợ tôi đóng cửa phòng khóc, còn tôi ngồi ngoài sân thẫn thờ.

    Không phải vì vợ cũ cưới người thành đạt.

    Mà vì tới lúc này tôi mới hiểu:

    Người đã từng yêu mình, yêu đến mức lặng lẽ trả phần tiền không tên, vẫn giữ lòng tử tế đến phút cuối.

    Còn người đang nằm cùng giường lại chỉ quan tâm duy nhất một thứ: tiền rơi về phía ai.

    Điều đau nhất là:

    Đến khi tiễn vợ cũ đi lấy chồng, tôi mới nhìn rõ cuộc hôn nhân mình đang sống.

  • Nhìn tướng bàn chân biết ai khắc khổ gian nan, ai giàu sang phú quý, chuẩn hơn nhìn mặt

    Nhìn tướng bàn chân biết ai khắc khổ gian nan, ai giàu sang phú quý, chuẩn hơn nhìn mặt

    Thầy tướng số nói: Nhìn tướng bàn chân biết ai khắc khổ gian nan, ai giàu sang phú quý, chuẩn hơn nhìn mặt

     

     Theo nhân tướng học, người sở hữu lòng bàn chân mềm mịn, nhiều đường vân thường là người có số giàu sang, vinh hiển.

    Họ là những người tài năng lại siêng năng, chăm chỉ và có ý chí vươn lên.

    10:04 16/05/2024

    Lòng bàn chân mịn, nhiều đường vân

    Người có tướng chân này luôn nỗ lực để đạt được những mục tiêu đã đề ra.

    Sau tuổi trung niên, họ thường đạt đến đỉnh cao sự nghiệp, nắm trong tay tiền bạc, quyền hành.

    maxresdefault

    Lòng bàn chân lõm

    Nếu lòng bàn chân có chỗ lõm rõ rệt, chứng tỏ người này rất thông minh, học một hiểu mười, biết thích ứng nhanh nhạy với mọi sự thay đổi.

    Họ nhanh nhẹn, linh hoạt và giỏi quản lý tiền bạc. Kiểu người này luôn biết cách kiếm ra tiền nhờ sự giỏi giang và tài lẻ của mình.

    Cuộc đời họ cũng rất êm đềm, may mắn và dễ dàng gặt hái thành công mà không phải quá vất vả, cố gắng.

    Bàn chân thô cứng, không có đường vân

    Người sở hữu bàn chân thô cứng, không có đường vân thường là những người có tướng hạ tiện, bần cùng, cuộc sống rất vất vả.

    Trong cuộc sống, họ phải chịu nhiều truân chuyên, trắc trở, bị tiểu nhân hãm hại, dễ hao tài tốn của.

    Nốt ruồi trên bàn chân

    Nốt ruồi ở lòng bàn chân là biểu tượng của điềm lành. Theo nhân tướng học, nốt ruồi ở vị trí này càng lớn thì càng tốt.

    Người có nốt ruồi ở lòng bàn chân thường gặp may mắn, tài lộc dồi dào, cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc.

    Trong sự nghiệp, họ được quý nhân phù trợ, làm gì cũng suôn sẻ, đánh đâu thắng đó.

    Nốt ruồi lòng bàn chân

    Nốt ruồi ở lòng bàn chân cho thấy Thần may mắn luôn ở bên đồng hành cùng bạn.

    Càng nhiều nốt ruồi, vận mệnh càng đỏ. Thực tế, trong nhân tướng học, người có nốt ruồi ở lòng bàn chân được quý nhân phù trợ, gặp hung hóa cát.

    Họ làm gì cũng hanh thông, nếu là nữ giới thì vượng phu ích tử, chồng con đều được hưởng lộc.

    Bàn chân to, lòng bàn chân mỏng

    Người ta thường nói có bàn chân to thì mới đứng vững. Người có bàn chân to, lòng bàn chân mỏng thường là người hào phóng, hảo sảng. Tuy nhiên, họ cũng là người thiếu cẩn trọng nên dễ mắc sai lầm.

    Người mang tướng này kiếm được nhiều tiền nhưng cũng tiêu nhiều tiền, không giỏi tích lũy.

    Gót chân dày, đầy đặn

    Theo nhân tướng học, gót chân tượng trưng cho phong cách, nền tảng của một con người.

    Người có gót chân dày là người có gia cảnh tốt, phúc khí dồi dào. Họ được gia đình thương yêu, người thân giúp đỡ.

    Trong sự nghiệp, họ được quý nhân phù trợ, làm gì cũng thành.

    Về già, họ có cuộc sống bình an, viên mãn, gia đình hòa thuận, con cháu đề huề.

    Giỏ quà tặng

    Ngón chân cái dài nhất

    Người có ngón chân cái dài nhất, sau đó các ngón chân dần ngắn lại thường là người mang tính cách hướng nội, ít nói, kiệm lời, giỏi che giấu cảm xúc của bản thân.

    Họ thường mang đến cho người đối diện cảm giác bí ẩn, không dễ bộc lộ tính khí và tâm tư của mình. Họ chỉ bày tỏ tâm tư, tình cảm đối với người thân thiết nhất.

    Thực ra, dưới vẻ ngoài lạnh lùng của họ là một trái tim chân thành.

    Người mang tướng bàn chân này ghét những thứ phức tạp, thích mọi thứ thật chân phương, đơn giản. Họ là người có ý chí cầu tiến, biết vươn lên.

    Họ thường âm thầm đặt mục tiêu cho bản thân và cố gắng hết sức để đạt được những mục tiêu đó.

  • TҺáι BìпҺ Rúпg Độпg -Ác PҺụ PҺȃп Xác CҺồпg CҺo Vào Valι TҺả Trȏι Sȏпg

    TҺáι BìпҺ Rúпg Độпg -Ác PҺụ PҺȃп Xác CҺồпg CҺo Vào Valι TҺả Trȏι Sȏпg

    TҺáι BìпҺ Rúпg Độпg -Ác PҺụ PҺȃп Xác CҺồпg CҺo Vào Valι TҺả Trȏι Sȏпg

    “Khi tình yêu biến thành màn kịch tàn nhẫn, khi lòng tin trở thành công cụ giết người – liệu bạn có đủ tỉnh táo để nhận ra mình chỉ là con tốt trong tay một ‘góa phụ đen’?”

    Một buổi sáng tháng 5/2023 tại làng Đông Hòa, Thái Bình, ông Lê Văn Sửu – lão nông 70 tuổi – chống sào đi vớt bèo trên con mương làng

    . Giữa đám bèo xanh um, một vật thể lạ nổi lên: chiếc vali đen nặng trịch, khóa gãy lệch, bám đầy bùn đất.

    Tò mò, ông kéo nó vào bờ. Khi mở nắp, mùi tanh nồng xộc lên – bên trong là những túi nilon bọc kín những mảnh thi thể người đàn ông bị chặt nhỏ.

    Cả làng náo động. Ai dám ra tay tàn độc đến thế giữa chốn đồng quê yên bình này?

    Đội điều tra nhanh chóng vào cuộc. Thi thể được xác định là anh Trần Văn Khôi – lái xe tải, chồng của Nguyễn Thị Lan, một phụ nữ bán tạp hóa có nhan sắc nổi tiếng trong làng.

    • Manh mối đầu tiên: Một sợi tóc dài dính trên áo nạn nhân. Kết quả ADN trùng khớp với Lan.
    • Lời khai đáng ngờ: Lan khóc lóc thảm thiết trước hàng xóm nhưng lại bình tĩnh lạ thường khi thẩm vấn: “Tôi không biết chồng đi đâu. Anh ấy hay nhậu nhẹt rồi bỏ nhà đi cả đêm.”

      Bằng chứng sốc: Tin nhắn đã xóa trên điện thoại Lan gửi cho nhân tình – Nguyễn Đình Long: “Anh cứu em!

      Thằng chồng em đang đe dọa giết em. Em chỉ tin anh thôi!”

    Lan không trực tiếp giết chồng. Cô ta dùng lời lẽ ngọt ngào và nước mắt để thao túng ba người đàn ông:

    1. Nguyễn Đình Long (nhân tình thứ nhất): Bị kích động đến nhà Khôi, gây gổ rồi đâm chết anh ta trong cơn say.
    2. Phạm Thanh Duy (nhân tình thứ hai): Được Lan nhờ “dọn dẹp hiện trường”.
    3. Duy dùng dao phân xác, bọc thi thể vào nilon rồi nhét vào vali.
    4. Lê Hoàng Minh (shipper, nhân tình thứ ba): Bị dụ chở vali ra bãi tha ma vứt xuống mương.

    “Em không ép anh làm gì cả. Nhưng nếu anh thương em, hãy giúp em lần này…” – Những lời thì thầm của Lan như chất độc thấm vào tâm trí họ.

    Bằng chứng không thể chối cãi:

    • Camera ghi lại cảnh Minh chở vali đen trong đêm.
    • Tin nhắn điều khiển của Lan cùng lời khai của ba đồng phạm.

    Ngày 25/5/2023, tòa án tuyên án:

    • Nguyễn Thị Lan: Tù chung thân vì tội chủ mưu giết người.
    • Ba kẻ đồng lõa: Nhận án tù từ 3 đến 20 năm.

    Trước vành móng ngựa, Lan vẫn lạnh lùng: “Tôi chỉ muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân địa ngục. Họ giết chồng tôi vì họ yêu tôi.” Không một giọt nước mắt, không chút hối hận.

    Vụ án này phơi bày một sự thật kinh hoàng: Tội ác đôi khi không cần lưỡi dao – chỉ cần lời nói ngọt ngào và sự thao túng tinh vi.

    Hãy tỉnh táo trước những mối quan hệ “quá hoàn hảo”, đừng để lòng tốt biến bạn thành công cụ của cái ác.

    “Khi người phụ nữ bạn yêu thương nhất hóa ra là con nhện độc giăng bẫy – liệu bạn có đủ sức thoát ra?”

  • Ngày mẹ quadoi, 3 anh em dọn dẹp mới thấy 3 chiếc chăn bông cũ được cất trên nóc tủ. Anh cả, anh 2 đều chê mang về chật nhà, lại chẳng có mấy giá trị. Tôi tiếc nên mang về hế

    Ngày mẹ quadoi, 3 anh em dọn dẹp mới thấy 3 chiếc chăn bông cũ được cất trên nóc tủ. Anh cả, anh 2 đều chê mang về chật nhà, lại chẳng có mấy giá trị. Tôi tiếc nên mang về hế

    Ngày mẹ quadoi, 3 anh em dọn dẹp mới thấy 3 chiếc chăn bông cũ được cất trên nóc tủ. Anh cả, anh 2 đều chê mang về chật nhà, lại chẳng có mấy giá trị. Tôi tiếc nên mang về hết cả 3, nào ngờ cô con g:;ái 4t chỉ tay vào và nói: “Ơ bố ơi. cái chăn biết động đậy”…

    Mẹ tôi mất vào một buổi sáng cuối thu, nhẹ nhàng như một ngọn đèn dầu đã tàn lửa. Suốt đời lam lũ, mẹ không để lại của cải gì ngoài căn nhà cấp bốn xập xệ và vài món đồ cũ. Trong gian buồng nhỏ, ngoài tủ gỗ cũ sứt mẻ, chẳng có gì đáng giá. Chỉ có ba chiếc chăn len đã sờn rách, mẹ gấp vuông vức đặt ngay ngắn. Anh cả nhếch mép:

    – Chăn nát thế này giữ làm gì, vứt đi cho rồi.

    Anh hai phụ họa:

    – Đúng đó. Chẳng đáng một xu. Ai muốn thì lấy, tôi không rảnh mang rác về.

    Tôi cắn môi:

    – Nếu hai anh không lấy, cho em mang về.

    Anh cả phẩy tay:

    – Ừ, thích thì lấy. Đồ bỏ đi.

    Hôm sau, tôi ôm ba chiếc chăn về căn hộ nhỏ của mình. Định bụng giặt sạch cất làm kỷ niệm. Lúc giũ mạnh, tôi bỗng nghe thấy tiếng “kịch” như vật cứng rơi xuống sàn.

    Tôi cúi xuống. Dưới sàn là một chiếc túi vải nhỏ đã ố vàng, buộc chặt bằng sợi chỉ dù. Tim tôi đập thình thịch. Chưa kịp mở thì con gái tôi – bé Linh, mới bốn tuổi – kéo tay áo tôi, mắt tròn xoe, giọng run run:

    – Ơ bố ơi… cái chăn biết động đậy…

    Tôi giật mình quay lại. Chiếc chăn còn lại trên ghế khẽ phồng lên rồi xẹp xuống, như có thứ gì đó bên trong vừa cựa mình. Tôi lạnh sống lưng, tay nổi gai. Nghĩ con trẻ nói linh tinh, tôi trấn tĩnh, tiến lại gần, run run mở chăn ra.

    Bên trong không có gì “biết động đậy” như con bé nói. Nhưng có… một túi vải khác. Rồi túi thứ ba.

    Tôi ngồi bệt xuống sàn. Ba chiếc túi vải giống hệt nhau. Mỗi chiếc đều được khâu rất cẩn thận, từng đường chỉ nhỏ li ti, giống hệt cách mẹ tôi hay vá đồ ngày xưa – chậm rãi, tỉ mỉ, như sợ hỏng mất thứ gì quý giá.

    Tôi mở chiếc túi đầu tiên.

    Bên trong là một xấp tiền cũ, buộc bằng dây thun đã giòn. Tờ lớn, tờ nhỏ, có tờ bạc đã phai màu. Tôi run tay đếm, nước mắt rơi lúc nào không hay: 200 triệu.

    Chiếc thứ hai: một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên tôi, mở từ hơn mười năm trước. Số tiền gửi: 300 triệu.

    Chiếc cuối cùng… tôi nghẹn lại. Là một xấp giấy được bọc nilon cẩn thận. Đó là di chúc viết tay của mẹ, nét chữ run run nhưng rõ ràng:

    “Ba anh em con, ai đọc được những dòng này thì mẹ đã không còn nữa.
    Hai anh có nhà cửa, có vợ con đủ đầy.
    Thằng út vất vả nhất, lại hay nhường nhịn.
    Mẹ không có gì quý, chỉ có chút tiền dành dụm từ bán rau, nuôi gà, và tiền thằng út gửi về nhưng không chịu tiêu.
    Mẹ chia đều mỗi người một phần.
    Nhưng nếu các anh không cần, thì coi như mẹ để lại hết cho thằng út, coi như bù cho những năm nó đội mưa đưa mẹ đi viện, thức trắng đêm khi mẹ đau khớp không ngủ được…”

    Tôi ôm mặt khóc nấc lên.

    Bỗng Linh lại kéo tay tôi, thì thầm:

    – Bố ơi… con thấy bà ngoại đắp chăn cho con lúc nãy. Bà cười hiền lắm…

    Tôi chết lặng. Gió ngoài ban công thổi vào, ba chiếc chăn khẽ lay động, mùi nắng cũ quen thuộc thoảng qua – mùi của mẹ.

    Chiều hôm đó, tôi gọi cho anh cả và anh hai. Khi nghe tôi nói về số tiền và di chúc, đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

    Anh cả nghẹn giọng:

    – …Cho anh xin lại chiếc chăn. Không phải vì tiền. Anh muốn… xin lỗi mẹ.

    Tôi nhìn ba chiếc chăn cũ, khẽ lắc đầu:

    – Chăn thì em giữ. Nhưng phần tiền… em chia đủ cho hai anh. Đúng như mẹ muốn.

    Đêm xuống, tôi gấp ba chiếc chăn đặt ngay ngắn trên nóc tủ. Lần này, tôi biết rõ:
    Không phải chăn “biết động đậy”.
    Mà là tình thương của mẹ, đến khi mất rồi vẫn chưa chịu buông tay chúng tôi.

  • Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn

    Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn

    Đêm đó, tôi nằm xuống mà không sao ngủ được.

    Ba năm kể từ ngày ký vào tờ giấy ly hôn, tôi đã quen với nhịp sống chỉ có 2 bố con. Sáng đưa con đi học, chiều đón về, tối ăn cơm cùng bố mẹ. Cuộc sống không dư dả, nhưng đủ bình yên để tôi tin rằng mình có thể đi tiếp như thế, chậm rãi và lặng lẽ. Tôi từng nghĩ, mọi thứ đã khép lại rồi.

    Cho đến hôm qua.

    Cô ấy đứng trước cổng nhà tôi, dáng người quen thuộc nhưng ánh mắt thì lạ lẫm hơn xưa. Vẫn là gương mặt ấy, chỉ có điều ánh nhìn không còn sắc sảo như ngày trước, mà nhiều hơn một chút dè dặt, một chút mong chờ. Cô ấy nói muốn vào thăm con. Tôi im lặng vài giây, rồi gật đầu.

    Con trai tôi nhìn thấy mẹ thì sững lại, sau đó chạy ào đến ôm chặt. Nó cười, cười rất tươi, nụ cười mà đã lâu rồi tôi không thấy. Tôi đứng bên cạnh, trong lòng có gì đó vừa ấm lên, vừa nhói đau. Có lẽ, 3 năm qua, đứa trẻ thiếu mẹ nhiều hơn tôi vẫn tưởng.

    Cô ấy ở lại đến chiều, rồi tối. Bố mẹ tôi hỏi han đủ điều, còn con trai thì quấn lấy mẹ không rời. Tôi định mở lời nhắc cô ấy về, nhưng nhìn cảnh đó, tôi lại không nói được. Cuối cùng, bố mẹ giữ cô ấy ở lại ăn cơm và ngủ lại với con một đêm. Cô ấy đồng ý rất nhanh, như thể đã chờ sẵn câu nói ấy từ lâu.

    Con trai tôi chạy ào đến gặp mẹ khi gặp lại. (Ảnh minh họa)

    Tối hôm đó, khi cả nhà đã ngủ, tôi thức dậy đi vệ sinh. Đèn phòng ngoài vẫn sáng. Tôi định tắt thì nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ. Là mẹ tôi và cô ấy. Tôi đứng lại, không hiểu vì sao mình không bước tiếp mà cứ đứng yên nghe.

    – 3 năm rồi, sao con không đi bước nữa?

    Giọng mẹ tôi trầm và chậm. Cô ấy đáp rất khẽ, nhưng rõ ràng:

    – Con không buông được, con nhận ra trong lòng con chỉ có anh ấy thôi.

    Tôi bất giác nín thở. Mẹ tôi thở dài:

    – Nếu vậy, sao hồi đó hai đứa lại ly hôn?

    Cô ấy im lặng một lúc, rồi nói, giọng run run:

    – Tại con sai. Khi đó con chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền, nghĩ rằng chỉ cần con gánh được kinh tế thì gia đình sẽ ổn.

    Con không để ý đến anh ấy, không ở bên lúc anh ấy yếu lòng nhất. Con mạnh mẽ quá, đến mức làm anh ấy thấy mình vô dụng.

    Những lời ấy như từng nhát gõ vào ngực tôi. 3 năm qua, tôi từng trách cô ấy vô tâm, từng cho rằng cô ấy chọn tiền bạc thay vì gia đình. Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ, phía sau sự lạnh lùng ấy lại là một nỗi sợ.

    Rồi vợ cũ nói tiếp:

    – Con sợ, sợ nếu con không chứng minh được mình có thể lo cho cả nhà, thì một ngày nào đó anh ấy sẽ tự rời đi vì nghĩ mình là gánh nặng.

    Mẹ tôi im lặng rất lâu rồi mới nói:

    – Vợ chồng sống với nhau, đâu chỉ cần tiền. Quan trọng là hiểu và ở bên nhau.

    Tôi quay về phòng, nằm xuống mà không sao ngủ được. Mọi ký ức cũ ùa về. Đó là những đêm tôi nằm viện, cô ấy tất bật với công việc, những bữa cơm nguội lạnh, những lần tôi muốn nói chuyện nhưng lại thôi vì sợ làm phiền.

    Hóa ra, cả hai chúng tôi đều yêu, chỉ là yêu theo cách vụng về nhất.

    Đêm đó tôi không tài nào ngủ nổi. (Ảnh minh họa)

    Sáng hôm sau, tôi gọi cô ấy dậy sớm hơn mọi ngày. Cô ấy còn ngái ngủ, hỏi tôi:

    – Anh gọi em dậy sớm vậy làm gì?

    Tôi nhìn cô ấy, người phụ nữ từng là vợ tôi, từng rời xa tôi trong đau đớn, rồi nói một câu mà chính tôi cũng không ngờ mình có thể nói ra:

    – Anh đưa em đi một nơi.

    – Đi đâu?

    Cô ấy hỏi, giọng vẫn còn mơ hồ.

    – Đi làm thủ tục kết hôn.

    Tôi cười đáp. Cô ấy sững người, nhìn tôi rất lâu, đôi mắt đỏ lên nhưng không hỏi thêm gì nữa, chỉ khẽ gật đầu.

    Con đường đến ủy ban nhân dân đăng ký kết hôn hôm ấy không dài, nhưng với tôi, đó là quãng đường của 3 năm hiểu lầm, tổn thương và im lặng.

    Tôi không dám chắc tương lai sẽ dễ dàng hơn, cũng không dám hứa rằng chúng tôi sẽ không còn cãi vã. Nhưng ít nhất, lần này, tôi biết mình muốn nắm tay cô ấy chặt hơn và không buông ra chỉ vì sợ hãi nữa.

    Có những cuộc ly hôn không phải vì hết yêu, mà vì cả hai đều không biết cách ở lại bên nhau.

    Và đôi khi, cần đi một vòng rất xa, người ta mới hiểu được điều đơn giản nhất là gia đình không chỉ cần một người kiếm tiền, mà cần hai người cùng quay về.

  • Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều k-inh ho-àng đến nghẹ-t t-hở

    Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. “Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện.” Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều k-inh ho-àng đến nghẹ-t t-hở

    Lúc 2 giờ sáng, tôi – Lan – đang ngủ nhờ ở nhà chị gái sau một ngày dài đi làm. Thằng Bin, con trai tôi bốn tuổi, nằm bên cạnh, ngủ say đến mức cái miệng còn hé hé thở đều.

    Điện thoại rung lên.

    Là chồng tôi – Quân.

    Giọng anh căng như sợi dây đàn:

    “Lan… nghe rõ anh nói không?
    Ra khỏi nhà của chị em ngay lập tức. Đừng để ai phát hiện. Mang Bin theo.”

    Tôi giật bắn.

    “Anh bị làm sao đấy? 2 giờ sáng mà—”

    Lan! Làm ngay! Ra khỏi nhà, đừng mở bất kỳ đèn nào. Cứ bế con, đi ra cửa. Ra rồi anh sẽ nói.”

    Chưa bao giờ tôi nghe Quân nói với giọng như vậy: run, gấp và sợ hãi.

    Tôi bế Bin lên, chân run lập cập bước ra khỏi phòng ngủ của chị gái. Căn nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng quạt trần quay lạch phạch.

    Tôi đưa tay xoay nắm đấm cửa chính.

    Và đúng giây phút đó… tôi phát hiện ra điều kinh hoàng khiến toàn thân như đông cứng.

    ĐIỀU Ở BÊN NGOÀI CÁNH CỬA

    Nắm đấm cửa… nóng ran.

    Không phải nóng kiểu trời oi bức, mà là nóng như vừa có ai từ bên ngoài nắm lấy nó thật chặt, thật lâu.

    Cảm giác đó khiến tôi sởn gai ốc.

    Tôi áp nhẹ tai vào cánh cửa.

    Có tiếng thở.

    Ai đó… đứng sát ngay ngoài cửa, gần đến mức tôi nghe rõ tiếng mũi khò khè như một người cố nén lại cơn ho.

    Tôi giật tay khỏi nắm đấm, ôm chặt Bin như che chắn.

    Điện thoại rung lần nữa: Quân gọi.

    Tôi run rẩy nhấn nghe.

    Có người đang đứng trước cửa nhà chị em đúng không?” – Quân hỏi, giọng như thì thầm.

    Tôi gần như khuỵu xuống:
    “Anh… làm sao anh biết?”

    “Đừng mở cửa. Đi lùi lại thật chậm.”

    Tôi nuốt khan.
    “Anh nói em nghe đi! Chuyện gì đang xảy ra?”

    Ở đầu dây bên kia, Quân hít vào thật sâu, như đang đấu tranh xem có nên nói hay không.

    “Người đang đứng ngoài cửa… không phải người lạ.”

    Tim tôi muốn nổ tung.

    BÍ MẬT MÀ CHỒNG GIẤU SUỐT 2 NĂM

    Quân nói nhanh, đứt quãng:

    “Lan… hai năm trước, anh từng giúp công an làm nhân chứng trong một vụ án. Kẻ đó bị kết tội, nhưng anh ta thề sẽ ‘đến tìm người thân của anh’ để trả thù.”

    Tôi gần như không tin vào tai mình.

    “Cách đây 1 tiếng… công an báo với anh rằng hắn đã trốn khỏi bệnh viện tâm thần.
    Camera giao thông… ghi hắn xuất hiện… gần khu chị gái em.”

    Tôi nghẹn họng:

    “Nhưng sao hắn lại biết em ở đây?”

    Vì ảnh đại gia đình mà em đăng tối qua, Lan!
    Phía sau có cửa nhà chị gái em. Hắn chỉ cần quen bố cục là tìm ra.”

    Chân tôi mềm nhũn.

    Tôi bế Bin, lần theo bóng tối lùi về phía bếp – nơi có cửa sau.

    Thình lình…

    CÓ TIẾNG XOÀN XOẠT Ở NGOÀI CỬA SAU.

    Tôi đông cứng.

    Không thể nào.

    Không thể nào hắn lại ở cả phía sau được.

    Tôi run rẩy mở loa nhỏ:
    “Quân… hình như… có ai đó ở cửa sau nữa.”

    Vài giây im lặng chết người.

    Rồi Quân nói một câu khiến máu tôi lạnh buốt:

    “Lan… kẻ trước cửa không phải hắn.
    Người đứng cửa sau mới là hắn.”

    Tôi chết trân.

    “Vậy… vậy người đứng trước cửa là ai?”

    Quân im lặng.

    Một giây. Hai giây. Ba giây.

    Rồi anh nói:

    “…Chị gái em báo với anh chiều nay rằng chị đang điều tra chuyện em nghi ngờ Quân ngoại tình, và tối nay chị định… nói chuyện với em.”

    Tôi choáng.

    “Chị em ra ngoài từ 11 giờ đêm… nhưng 2 tiếng nay không ai liên lạc được.”

    Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

    Vậy người đứng trước cửa, với tiếng thở khò khè…

    Ngay lúc đó, cửa chính gõ một tiếng thật nhẹ.

    Một giọng khàn, yếu, gần như không thể gọi là giọng người:

    “Lan… mở… mở cửa…
    Là… chị đây…”

    Tôi ôm chặt Bin, toàn thân run bần bật.

    Tiếng gọi yếu đến mức tôi nhận ra ngay: người đó đang bị thương. Rất nặng.

    Tôi hét lên trong điện thoại:

    “Quân! Chị em! Chị bị hắn tấn công?”

    Quân hét lại:

    “ĐỪNG MỞ! HẮN NUỐT TỪNG CÂU NÓI CỦA NẠN NHÂN VÀ BẮT CHƯỚC!
    ĐÓ LÀ MỘT TRIỆU CHỨNG TÂM THẦN CỦA HẮN!”

    Tôi chết lặng.

    Tiếng ngoài cửa lại vang lên:

    “Lan… Bin… mở cửa cho chị… đau… lắm…”

    Tim tôi như rớt xuống.

    Nó… đang bắt chước giọng chị tôi.
    Và nó đang đứng cách tôi chưa đầy một cánh cửa.

    Tôi chạy thẳng vào phòng kho, ôm Bin trốn trong đó, khóa trái lại.

    Bên ngoài, âm thanh ở hai phía cửa nhà vang lên:
    gõ nhẹ… rồi cào… rồi thì thào tên tôi.

    Tôi gần như phát điên.

    Đúng lúc đó, chuông điện thoại lại reo.

    Lần này… là số của chị gái.

    Tôi run rẩy bắt máy.

    “Chị… chị đang ở đâu!?”

    Giọng chị bình thường, tỉnh táo:

    “Chị đang ở bệnh viện với mẹ, điện thoại hết pin nên giờ mới sạc được. Em ngủ chưa?”

    Tôi như chết trân.

    Miệng cứng đờ lại.

    Tôi từ từ quay đầu nhìn ra khe cửa phòng kho.

    Bên ngoài… tiếng “chị gái” vẫn tiếp tục khe khẽ:

    “Lan… mở cửa…”