Y tá Linh chỉ định kiểm tra các chỉ số của vị tỷ phú hôn m ê suốt 1 năm, nhưng khoảnh khắc đứng cạnh ông khiến trái tim cô lỡ một nhịp.

Phòng hồi sức đặc biệt luôn chìm trong thứ ánh sáng trắng lạnh đến mức người ta chẳng phân biệt nổi ngày hay đêm.

Linh đã quen với cảm giác ấy suốt một năm nay—một năm cô trực tiếp chăm sóc ông Trần Minh Khải, vị tỷ phú nổi tiếng từng làm rung chuyển thị trường tài chính, giờ chỉ còn nằm bất động như một chiếc bóng.

Cô chỉnh lại máy theo dõi nhịp tim, ghi vội vài dòng vào hồ sơ bệnh án.

Mọi thứ vẫn vậy: nhịp tim đều, phản xạ gần như bằng không, tiên lượng… chẳng mấy sáng sủa.

Nhưng hôm nay, không hiểu vì sao, Linh thấy lòng mình nặng hơn mọi ngày.

Có lẽ vì ca trực dài, có lẽ vì đôi mắt nhắm nghiền kia… lại khiến cô có cảm giác như đang nhìn vào một điều gì đó chưa kịp nói.

Linh đứng sát giường bệnh, lặng ngắm gương mặt người đàn ông từng được xuất hiện trên bìa tạp chí tài chính toàn cầu. Mũi thẳng, sống hàm cứng, dù gầy đi nhiều vẫn toát lên vẻ cương nghị.

Cô chưa bao giờ thừa nhận, nhưng từ lâu mỗi lần vào ca, trái tim cô luôn rung lên một nhịp nhẹ khi nhìn ông nằm đó.

“Anh sẽ không bao giờ biết điều này đâu…” Linh thầm nghĩ, một nụ cười gượng gạo nở trên môi.

Khoảnh khắc ấy kéo dài chỉ vài giây, nhưng lại đủ để thổi bùng sự yếu lòng mà Linh đã cố giấu.

Áp lực, cô đơn, những đêm trực căng thẳng — cộng với cảm giác gần gũi kỳ lạ với một người chẳng bao giờ đáp lại…

Tất cả hòa thành một thứ mong manh đến nguy hiểm.

Phòng hồi sức đặc biệt luôn chìm trong thứ ánh sáng trắng lạnh đến mức người ta chẳng phân biệt nổi ngày hay đêm.

Linh đã quen với cảm giác ấy suốt một năm nay—một năm cô trực tiếp chăm sóc ông Trần Minh Khải, vị tỷ phú nổi tiếng từng làm rung chuyển thị trường tài chính, giờ chỉ còn nằm bất động như một chiếc bóng.

Cô chỉnh lại máy theo dõi nhịp tim, ghi vội vài dòng vào hồ sơ bệnh án. Mọi thứ vẫn vậy: nhịp tim đều, phản xạ gần như bằng không, tiên lượng… chẳng mấy sáng sủa.

Nhưng hôm nay, không hiểu vì sao, Linh thấy lòng mình nặng hơn mọi ngày.

Có lẽ vì ca trực dài, có lẽ vì đôi mắt nhắm nghiền kia… lại khiến cô có cảm giác như đang nhìn vào một điều gì đó chưa kịp nói.

Linh đứng sát giường bệnh, lặng ngắm gương mặt người đàn ông từng được xuất hiện trên bìa tạp chí tài chính toàn cầu. Mũi thẳng, sống hàm cứng, dù gầy đi nhiều vẫn toát lên vẻ cương nghị.

Cô chưa bao giờ thừa nhận, nhưng từ lâu mỗi lần vào ca, trái tim cô luôn rung lên một nhịp nhẹ khi nhìn ông nằm đó.

“Anh sẽ không bao giờ biết điều này đâu…” Linh thầm nghĩ, một nụ cười gượng gạo nở trên môi.

Khoảnh khắc ấy kéo dài chỉ vài giây, nhưng lại đủ để thổi bùng sự yếu lòng mà Linh đã cố giấu.

Áp lực, cô đơn, những đêm trực căng thẳng — cộng với cảm giác gần gũi kỳ lạ với một người chẳng bao giờ đáp lại…

Tất cả hòa thành một thứ mong manh đến nguy hiểm.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *