Tiếng sấm rền vang như muốn xé toạc bầu trời đêm Hà Nội, kéo theo đó là cơn mưa rào trút xuống mái tôn rả rích.
Trong căn phòng trọ vẻn vẹn 25 mét vuông, mùi ẩm mốc bốc lên từ chân tường hòa lẫn với mùi tã sữa nồng nồng khiến tôi muốn phát điên.
Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn 2 giờ sáng. Con trai tôi vừa mới thiu thiu ngủ sau một trận khóc dạ đề kéo dài ba tiếng. Tôi mệt mỏi dựa lưng vào thành giường, nhìn quanh căn nhà thuê tồi tàn.
Vữa trên trần nhà bong tróc từng mảng, cửa sổ thì lỏng lẻo, gió rít qua khe cửa nghe như tiếng hú. Chồng tôi – Hùng – đang đi công tác ở miền Nam.
Anh đi biền biệt để kiếm tiền trả nợ đám cưới và lo cho mẹ con tôi, để lại tôi một mình xoay xở với đứa con đỏ hỏn trong cái “chuồng chim” ngột ngạt này.
Đang mơ màng vì kiệt sức, tôi bỗng giật bắn mình.
Cộc… Cộc… Cộc…
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên giữa tiếng mưa. Tim tôi thót lại. Giờ này ai còn đến đây?
Khu trọ này an ninh vốn phức tạp, trộm cắp như cơm bữa. Tôi nín thở, vơ vội con d/ao gọt hoa quả để trên bàn, rón rén tiến ra cửa.
Tiếng gõ lại vang lên, lần này dồn dập hơn nhưng tuyệt nhiên không có tiếng gọi. Mồ hôi lạnh toát ra sống lưng. Tôi ghé mắt vào lỗ mắt mèo nhỏ xíu trên cánh cửa gỗ ép.
Dưới ánh đèn hành lang chập chờn, một bóng người đàn ông ướt sũng đang đứng cúi gằm mặt. Chiếc áo mưa đen trùm kín người khiến ông ta trông như một bóng ma.
Nhưng khi người đó ngẩng mặt lên nhìn vào camera chuông cửa (dù nó đã hỏng), tôi đánh rơi con dao xuống sàn.
Là bố chồng tôi. Bố chồng tôi – ông Thành – người đàn ông đạo mạo, nghiêm nghị, quanh năm chỉ biết đến ấm trà và bàn cờ tướng, tại sao lại đứng trước cửa nhà tôi vào lúc 2 giờ sáng trong bộ dạng thảm hại thế này? Mẹ chồng tôi đâu? Hay nhà ông bà có chuyện gì?
Tôi run rẩy mở cửa. Gió lạnh ùa vào khiến tôi rùng mình. – Bố… bố làm sao thế này? Có chuyện gì xảy ra với mẹ ạ? – Tôi hỏi dồn, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Ông Thành không trả lời ngay. Ông lách người vào nhà, nhanh chóng khép cửa lại rồi cài chốt cẩn thận. Hành động lén lút của ông khiến tôi dấy lên một nỗi nghi ngờ đáng sợ.
Ông nhìn quanh căn phòng chật chội, ánh mắt dừng lại ở đứa cháu nội đang ngủ, rồi quay sang nhìn tôi chằm chằm.
– Hùng nó không có nhà đúng không? – Giọng ông khàn đặc, pha lẫn mùi rượu thoang thoảng.
– Dạ vâng, anh ấy đi công tác… Bố ngồi xuống đi, để con lấy khăn…
– Không cần! – Ông xua tay, ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa duy nhất trong phòng. Nước mưa từ áo ông chảy tong tỏng xuống sàn nhà. –
Bố đến đây vì có chuyện sống còn muốn bàn với con. Chuyện này… chỉ có con mới giúp được bố.
Tôi nuốt nước bọt. Trong đầu tôi vẽ ra đủ kịch bản kinh hoàng: Ông vỡ nợ xã hội đen? Ông lỡ tay gây tai nạn? Hay ông… có ý đồ xấu? Tôi vô thức lùi lại một bước, tay quờ quạng tìm điện thoại.
Nhưng điều ông nói tiếp theo còn kinh khủng hơn bất kỳ kịch bản nào tôi tưởng tượng.
Ông Thành run rẩy lôi từ trong túi áo mưa ra một tập hồ sơ ướt nhẹp và một tấm ảnh.
Trong ảnh là một bé trai kháu khỉnh khoảng 4 tuổi, đôi mắt to tròn giống hệt chồng tôi hồi nhỏ.
– Đây là… Bin. Em trai cùng cha khác mẹ của thằng Hùng.
Tai tôi ù đi. Tôi sững sờ nhìn bố chồng. Người đàn ông mẫu mực mà mẹ chồng tôi vẫn tự hào cả đời, hóa ra lại có một nhân tình và đứa con rơi đã 4 tuổi?
– Mẹ nó… con bé đó bỏ đi rồi. – Ông Thành gục đầu xuống bàn, giọng nghẹn ngào. – Nó cầm của bố 2 tỷ rồi trốn sang nước ngoài, vứt thằng bé lại ở nhà trẻ. Bố không thể mang thằng Bin về nhà được.
Mẹ con bị cao huyết áp, nếu bà ấy biết chuyện này, bà ấy sẽ chết mất.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, cơn giận và sự ghê tởm bắt đầu dâng lên. – Vậy bố muốn con làm gì? Bố muốn con giấu giếm giúp bố sao? Hùng sẽ nghĩ gì khi biết bố lừa dối mẹ cả chục năm qua?
Ông Thành ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh và quyết đoán đến lạ lùng, khác hẳn vẻ thảm hại ban nãy. Ông đẩy tập hồ sơ về phía tôi.
– Bố không chỉ nhờ suông. Đây là một cuộc giao dịch.
Tôi nhíu mày: – Giao dịch?
– Bố biết vợ chồng con đang khổ sở vì chỗ ở. Bố biết con vừa khóc vừa than vãn với Hùng vì cái nhà vệ sinh bốc mùi ở đây.
– Ông Thành nói chậm rãi từng chữ. – Bố có một căn hộ chung cư 3 phòng ngủ ở khu River Park, nội thất đầy đủ, đang đứng tên một người bạn. Bố sẽ cho vợ chồng con chuyển về đó ở ngay lập tức.
Khu River Park? Đó là khu chung cư cao cấp mà cả đời vợ chồng tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
– Điều kiện là gì? – Tôi hỏi, giọng khô khốc.
– Con phải nhận nuôi thằng Bin.
Không gian im bặt. Chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp.
– Bố muốn con… nuôi con riêng của bố? – Tôi lắp bắp.
– Đúng. Hãy nói với thằng Hùng là con thương hại một đứa bé bị bỏ rơi, hay con của một người bạn cũ đã mất…
Lý do gì cũng được, miễn là Hùng chấp nhận nuôi nó. Bố sẽ chu cấp toàn bộ chi phí sinh hoạt cho cả gia đình con, cộng thêm 20 triệu mỗi tháng tiền công chăm sóc. Đến khi thằng Bin 18 tuổi, bố sẽ không làm phiền nữa.
Thấy tôi còn đang bàng hoàng, ông bồi thêm đòn quyết định: – Và nếu con đối xử tốt với nó, sau 3 năm, bố sẽ sang tên căn hộ đó cho vợ chồng con. Hoàn toàn thuộc về con.
Tôi rụng rời tay chân, ngồi bệt xuống mép giường. Một căn nhà tiền tỷ.
Một cuộc sống không lo âu về tài chính. Đổi lại là sự dối trá. Tôi phải lừa dối người chồng đầu ấp tay gối, phải lừa dối người mẹ chồng đang coi tôi như con đẻ.
– Tại sao lại là con? – Tôi hỏi yếu ớt.
– Vì con là mẹ, con vừa sinh con xong, con có sữa và có tình thương.
– Ông Thành nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt van lơn nhưng cũng đầy toan tính. – Và quan trọng nhất, bố biết con chán ghét cái cảnh nghèo túng này rồi.
Bố có rất nhiều tiền mà mẹ con không biết. Chỉ cần con gật đầu, con trai con sẽ lớn lên trong nhung lụa, không phải chịu cảnh mưa dột như đêm nay.
Ông đứng dậy, để lại tấm ảnh và chùm chìa khóa nhà trên bàn.
– Bố không ép con trả lời ngay. Sáng mai bố sẽ quay lại đón thằng Bin ở nhà trẻ. Nếu con đồng ý, hãy gọi cho bố trước 7 giờ sáng. Nhớ kỹ, Hùng không được biết sự thật. Nếu nó biết bố là cha đứa bé, mọi thứ sẽ chấm dứt, và căn nhà cũng biến mất.
Ông Thành lại trùm áo mưa, lầm lũi bước ra khỏi cửa, biến mất vào màn đêm đen kịt.
Tôi ngồi trơ trọi trong căn phòng lạnh lẽo. Tiếng con trai tôi trở mình ọ ẹ khóc. Tôi bế con lên, nhìn vào khuôn mặt ngây thơ của nó, rồi nhìn sang tấm ảnh đứa bé 4 tuổi đang cười toe toét trên bàn.
Ngoài trời mưa đã ngớt, nhưng trong lòng tôi bão tố mới thực sự bắt đầu.
Căn nhà mơ ước đang nằm ngay trước mắt, chỉ cách một cái gật đầu và một lời nói dối.
Tôi thấy thương đứa trẻ kia bị mẹ bỏ rơi, nhưng tôi cũng sợ hãi sự thật trần trụi về bố chồng mình. Nếu tôi đồng ý, tôi sẽ trở thành đồng phạm che giấu tội lỗi của ông.
Nhưng nếu từ chối, tôi sẽ lại tiếp tục chôn vùi tuổi xuân và tương lai của con mình trong khu ổ chuột này sao?
Tay tôi run run cầm chiếc điện thoại lên. Màn hình sáng trưng, hiển thị 2:45 sáng.
Tin nhắn của chồng tôi gửi từ tối qua vẫn còn đó: “Vợ cố gắng nhé, anh sẽ cày cuốc để sớm mua được căn nhà tử tế cho hai mẹ con.”
Nước mắt tôi trào ra. Hùng ơi, em phải làm sao đây? Liệu anh có tha thứ cho em nếu biết ngôi nhà sang trọng chúng ta sắp ở được xây lên từ sự phản bội của bố anh không?
Tôi nhìn chùm chìa khóa lấp lánh trên bàn. Nó như chiếc chìa khóa mở ra thiên đường, nhưng cũng có thể là thứ sẽ khóa chặt lương tâm tôi trong ngục tù vĩnh viễn.

Để lại một bình luận